Đang ra
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Giới thiệu:
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Chương 6051: Tu Tiên Truyện
Chương 6052: Cậu Ngô bằng lòng dùng tôi sao
Chương 6053: rốt cuộc chuyện này là sao vậy
Chương 6054: Trò chơi không nhất định phải bán
Chương 6055: Tuần tiên ti, Ngô Khả Kỳ
Chương 6056: Chỉ là một tên ở rể thôi, có gì lớn lao đâu
Chương 6057: Sếp, chúng ta nên làm gì đây?
Chương 6058: Thanh Lân vội nói thế tử bớt giận!
Chương 6059: Anh Ngô bảo anh ta đưa tôi quay về?
Chương 6060: Ý của cậu Ngô là?
Chương 6061: đến Hổ Thành
Chương 6062: Anh quay về đi
Chương 6063: thế lực trên núi kia rất đáng sợ sao
Chương 6064: Chuyện này hoàng đế không quản, tôi quản
Chương 6065: Tu sĩ Thần Thông đó là ai thế
Chương 6066: Nhật Nguyệt Tiên Giáo
Chương 6067: Trú Nhan Đan
Chương 6068: Lam Chỉ Ngư
Chương 6069: Đến quốc khố
Chương 6070: Chuông Thái Thượng
Chương 6071: Thái Thượng Hỗn Nguyên Đại Đạo Kinh
Chương 6072: đến Thạch Hải Tử chơi
Chương 6073: Vậy nếu lĩnh ngộ được toàn bộ thì sao
Chương 6074: Xe của các cậu bị trưng dụng tạm thời
Chương 6075: Các cậu là đồng bọn
Chương 6076: con trai Lâm tướng
Chương 6077: Sao cậu Ngô lại nói như vậy?
Chương 6078: Cậu Lâm chơi trò gì với đối phương?
Chương 6079: Hôm nay chuẩn bị thua bao nhiêu đây?
Chương 6080: “Anh có thể bắt đầu rồi”.
Chương 6081: thần tiên đấu pháp
Chương 6082: Chợ Đế
Chương 6083: Kiếm tốt
Chương 6084: Chỉ mà một tên trông cửa thôi mà
Chương 6085: hai mươi bốn bức hình
Chương 6086: Chí Tôn Kiếm Đường
Chương 6087: Vận may của tôi quả thật không tồi
Chương 6088: Kim Phong Ngọc Lộ Đan
Chương 6089: Tối nay tôi có hẹn rồi
Chương 6090: đệ nhất mỹ nhân Thiên Trần Giáo
Chương 6091: Kỳ Trân Môn
Chương 6092: anh muốn làm gì?
Chương 6093: Song Tử Linh Giới
Chương 6094: Thôi miên
Chương 6095: nếu không muốn về ký túc xá thì có thể đến chỗ tôi
Chương 6096: Đến học viện báo danh
Chương 6097: giả chiến
Chương 6098: cậu đã giải quyết một mình sao
Chương 6099: không thể thấy chết mà không cứu
Chương 6100: chúng ta đi tìm quân trinh sát
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
T
Tiểu Tịnh
4 truyện
8,194,713 chữ
Truyện cùng tác giả
Ký Ức Bị Hoán Đổi
91 chương
Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho Tôi
166 chương