Đang ra
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Giới thiệu:
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Chương 5901: Cổ Trùng Lâu
Chương 5902: Đúng là khoác lác giỏi thật
Chương 5903: Chúng ta về nhà trước
Chương 5904: tôi định góp chút sức cho quân đội một thời gian
Chương 5905: Mọi người ngồi xuống đi
Chương 5906: ai không học được thì cút ra khỏi Vương phủ cho tôi
Chương 5907: nhanh như vậy mà đã có thể làm cho thuộc hạ phục rồi
Chương 5908: Người này là thủ lĩnh của võ lâm Hải Đông
Chương 5909: Chúc thọ
Chương 5910: Thiên tài gì chứ, cũng chẳng có gì đặc biệt
Chương 5911: không ai ngăn được tôi cả
Chương 5912: không ai được ra khỏi đây
Chương 5913: Còn có chúng tôi
Chương 5914: Sao họ lại hôn mê thế kia
Chương 5915: tặng phi kiếm
Chương 5916: Chức vị này đúng là to thật
Chương 5917: Sao Vương gia biết bố tôi sẽ phát bệnh
Chương 5918: chuyện sau đó phải làm phiền cậu rồi
Chương 5919: vậy tôi đành nhờ hết vào cậu Ngô
Chương 5920: nổ tung
Chương 5921: Anh là ai
Chương 5922: hoan không đại đạo
Chương 5923: Là ai hạ độc
Chương 5924: Anh chính là người trợ giúp kia sao
Chương 5925: Chuyện này không cần thiếu đảo chủ dặn thì tôi cũng sẽ làm
Chương 5926: Cả ba người các người cùng lên đi
Chương 5927: Tổng điểm 747 điểm
Chương 5928: đứng đầu tỉnh Giang Nam
Chương 5929: Ngô Bình trở thành tâm điểm của mọi người
Chương 5930: Cho các người năm phút, lập tức cút khỏi khách sạn
Chương 5931: Hắn là người của ông sao
Chương 5932: vậy sau này anh phải đánh trận sao
Chương 5933: Mời cô Hàn đi theo chúng tôi
Chương 5934: Cậu là ai
Chương 5935: Mã Hướng Phong cũng là người của Tiền Nhuận
Chương 5936: Quả nhiên anh là người thông minh
Chương 5937: xử lí Yểm Ma
Chương 5938: Xem ra sau này là bạn cùng trường rồi
Chương 5939: Y Mị
Chương 5940: tượng gỗ
Chương 5941: Tạm thời tôi không có hứng thú với bí mật này
Chương 5942: đối phương là muốn gây chuyện với ông
Chương 5943: Long gia Trung Châu
Chương 5944: Sau này Liễu Kim Long tôi sẽ là tùy tùng bên cạnh công tử
Chương 5945: Không muộn thì tốt rồi
Chương 5946: ông ấy đang ở trong tay các người sao
Chương 5947: Không có quyền can thiệp
Chương 5948: Là nhà họ Cừu
Chương 5949: Ông là ai
Chương 5950: Nhan Tướng Quốc
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
T
Tiểu Tịnh
4 truyện
8,194,713 chữ
Truyện cùng tác giả
Ký Ức Bị Hoán Đổi
91 chương
Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho Tôi
166 chương