Đang ra
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Giới thiệu:
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Chương 5801: Tôi đấu với anh
Chương 5802: Mời Đông Vương nói
Chương 5803: Bệ hạ không cử chỉ huy mới à
Chương 5804: Mấy người là ai
Chương 5805: Anh muốn động tay động chân
Chương 5806: Còn chuyện gì nữa
Chương 5807: tổng điểm của chúng ta trên ba điểm thì sao
Chương 5808: Thì ra là vậy
Chương 5809: con ra ngoài một chuyến
Chương 5810: Cậu thử xem
Chương 5811: tôi cũng đặt Giang Bắc một tỷ
Chương 5812: bố cứ cho số đi
Chương 5813: mong đừng gặp con quái vật như Giang Bắc
Chương 5814: Đương nhiên rồi
Chương 5815: Vẫn còn bốn phút
Chương 5816: Cậu là đệ tử tông môn
Chương 5817: Sửa soạn một chút rồi chúng ta đi
Chương 5818: Liên quan đến số mệnh
Chương 5819: Tiên Vương Đồ
Chương 5820: Ông chú đang đùa đấy sao
Chương 5821: cậu tới đúng giờ ghê
Chương 5822: kiếm Huyết Ảnh
Chương 5823: cậu chuẩn bị cược bao nhiêu
Chương 5824: Bởi vì tôi đã cược cậu thắng
Chương 5825: Cô là Ngọc La Sát
Chương 5826: Tôi đã xem nhẹ cậu rồi
Chương 5827: Cậu không nhận ra à
Chương 5828: những việc khác giao cho anh xử lý
Chương 5829: không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây
Chương 5830: Cô nghĩ gì vậy
Chương 5831: Anh chắc hẳn cũng là một người thú vị
Chương 5832: Cậu có muốn tham gia với chúng tôi không
Chương 5833: Chắc cậu cũng tham gia nhỉ
Chương 5834: Ngay cả ác ý cũng không được có ư
Chương 5835: Hại chết bao nhiêu người rồi
Chương 5836: tốt nhất cô nên sinh cho cậu ta một đứa con
Chương 5837: có chứng cứ không
Chương 5838: Cậu thật là ác độc
Chương 5839: Hóa ra là một cái đạo quán
Chương 5840: sao lại có chuột tinh vậy?
Chương 5841: Ba mươi triệu tệ
Chương 5842: Bí Cảnh tầng hai
Chương 5843: Các bác định đi đâu?
Chương 5844: Tại sao phải tiến vào đại học Thần Kinh
Chương 5845: Rốt cuộc thì ánh sáng đỏ kia là cái gì
Chương 5846: Mau dẫn cậu ta đến bệnh viện đi
Chương 5847: Tôi sai rồi
Chương 5848: anh tìm tôi có việc gì sao
Chương 5849: Tôi khai, là có người bảo tôi làm như vậy
Chương 5850: Đó là chuyện của tôi, không cần anh lo
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
T
Tiểu Tịnh
4 truyện
8,194,713 chữ
Truyện cùng tác giả
Ký Ức Bị Hoán Đổi
91 chương
Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho Tôi
166 chương