Đang ra
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Giới thiệu:
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó.
Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng.
Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù.
Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!”
Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!”
Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”.
Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!”
Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số phạm nhân ở đây đã được anh cứu chữa bệnh. Trong hơn một năm qua, Ngô Bình đã chữa khỏi cho họ đủ các loại bệnh, từ đau dạ dày, phong thấp, đục thuỷ tinh thể đến bệnh tim và đủ thứ bệnh khác, cho nên ai cũng rất cảm kích anh.
Chương 5851: nói cho tôi biết khách hàng của anh là ai
Chương 5852: dì có biết về thân thế mình không
Chương 5853: chúng ta cùng đi
Chương 5854: Cảm ơn cô nhiều
Chương 5855: Tôn Đấu Huyền
Chương 5856: Ông không xứng
Chương 5857: Ông ấy không có vứt bỏ tôi
Chương 5858: Tôi sẽ đi thanh toán với gã
Chương 5859: đảo Phi Tiên
Chương 5860: Vẫn là dì thương cháu nhất
Chương 5861: Tô Thanh Quả
Chương 5862: Cậu có thể trị hết cho tôi hả
Chương 5863: Băng Nghiên, em đừng lo lắng
Chương 5864: Bố nuôi
Chương 5865: Chị dâu, đó là bạn gái Ngô Bình
Chương 5866: Có thể làm thật à?
Chương 5867: Đỗ thủ khoa nha
Chương 5868: Buôn bán Khoái Lạc Hoàn
Chương 5869: sao em biết chuyện này
Chương 5870: chỉ dựa vào loại người như anh
Chương 5871: Ông đang nói chuyện với tôi
Chương 5872: Các người ai cũng không được đi cả
Chương 5873: thực lực của công tử đây mạnh hơn tôi nhiều
Chương 5874: Cậu cảm thấy tôi đang tự tìm cái chết sao
Chương 5875: Thay hình đổi bóng
Chương 5876: Kiểm tra rất khó sao
Chương 5877: nếu không có bản lĩnh thì tôi đã không đến
Chương 5878: Cậu vui mừng quá sớm rồi
Chương 5879: Hai dấu ấn này có tính không
Chương 5880: Thiên Trần Giáo
Chương 5881: Đồ ăn ở Lý Tam là ngon nhất
Chương 5882: Lễ nào trên đời này có đầu bếp trời sinh thật ư
Chương 5883: Cậu cũng là thầy luyện đan sao
Chương 5884: Bao nhiêu tiền
Chương 5885: Nếu gã dám chơi bẩn thì tôi sẽ để gã phải thấy hối hận vì đã đến thế giới này
Chương 5886: Tại sao phải tha cho anh
Chương 5887: Để thử xem, mình có thể chịu được bao nhiêu
Chương 5888: Thiên Địa Thất Tinh Tụ Linh Bảo Cục
Chương 5889: Một nơi rộng như vậy mà tự mình ở ư
Chương 5890: Xem ra nhà các cô là một thế gia võ học
Chương 5891: Chẳng phải lúc nấy anh rất ngông cuồng sao
Chương 5892: Đi theo tôi
Chương 5893: thôn họ Lục
Chương 5894: là ai đã đánh bố bị thương
Chương 5895: Liều mạng với họ
Chương 5896: Thiên Bia
Chương 5897: Lĩnh hội thiên bia
Chương 5898: Cậu Ngô biết luyện đan à
Chương 5899: Võ Tiên
Chương 5900: Tiếp Dẫn thần công
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
T
Tiểu Tịnh
4 truyện
8,194,713 chữ
Truyện cùng tác giả
Ký Ức Bị Hoán Đổi
91 chương
Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho Tôi
166 chương