Chương 36
Edit: Dờ
15 phút sau, Lê Tử và hai thuộc hạ đi xe hơi đến cửa đồn cảnh sát. Nộp xong tiền phạt, dúi mấy bao thuốc đắt tiền, A Hổ toàn mùi rượu và mùi máu tươi được cảnh sát thả ra.
"Anh Lê!"
"A Hổ, đi thôi."
A Hổ có thể cợt nhả trên địa bàn của cớm nhưng khi đứng trước mặt Lê Tử, cậu chàng khá là khép nép. Nhớ tới lời mà viên cảnh sát người nước ngoài mặt lạnh tanh kia đã nói, hành vi của cậu chàng ít nhiều đã ảnh hưởng đến bang hội, cho nên khi thấy mặt Lê Tử ngồi trong xe, A Hổ ngượng ngùng cúi đầu.
"Xin lỗi, anh Lê."
"Anh đã nghe bọn A Thành kể rồi. Nếu là người của Đông Tử động thủ trước thì mày đánh chúng nó cũng là lẽ đương nhiên." Vốn định nói thêm nhưng thấy mặt A Hổ toàn vết bầm tím, cánh tay cũng dính đầy máu, Lê Tử không nói gì nữa, trái lại còn an ủi: "Hôm nay muộn rồi, đi về nghỉ ngơi trước đi, chỗ anh Cường để anh nói đỡ cho."
"Vâng... Cảm ơn anh Lê." A Hổ xoa bả vai bị mảnh chai rượu cứa vào, thì thầm: "Đúng rồi, anh Lê... Ờ, tên cớm nước ngoài ở đó bắt em phải ngoan ngoãn trong vòng một tháng, sau hôm nay thì chiều nào cũng phải lên đồn để điểm danh rồi ở tới tận tối. Vậy em sẽ bảo bọn A Thành với A Bân mang tiền thu được đến cho anh."
"Nước ngoài?" Lê Tử nghe vậy thì ngẩn người, hỏi: "Ai vậy?"
A Hổ đưa tay lên đầu để so sánh: "Em thấy một tên nước ngoài, dáng người cao to lắm, tóc màu vàng.... Lúc đứng lên thì em bất cẩn giẫm vào giày da của hắn ta. Thằng cha ấy cực kỳ hẹp hòi, em nói sorry rồi mà vẫn lập biên bản."
Lê Tử không khỏi đỡ trán, bất đắc dĩ nói: "Hầy, A Hổ...thằng chết giẫm này...mày có biết đấy là ai không?"
"Ai thế? Chẳng lẽ còn to hơn Thống đốc Hồng Kông hả?"
"Tổng cảnh ti, Lạc Sư Sơn." [1]
[1] 總警司 Chief Superintendent
"Ơ..." A Hổ gãi đầu, cảm thấy khó hiểu nên hỏi: "Em vẫn không biết đấy là ai, hắn ta...là....kiểu như người quản lý của đám cớm ấy hả?"
Lê Tử nhìn cậu chàng rồi lắc đầu, thở dài thườn thượt: "Hầy, đừng dây vào hắn ta làm gì, sau này thấy tây lông thì cứ cụp đuôi chạy là được."
Trời tối mịt, A Hổ cuối cùng cũng về đến nơi ở tạm thời của mình. Sau khi băng bó qua loa, cậu chàng nằm ngửa trên sofa mà ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại đã là 8 giờ sáng ngày hôm sau.
Nửa tiếng sau, Lê Tử gọi điện thoại tới, báo rằng hôm nay có một bữa tiệc. Hóa ra mấy ngày trước Cường Béo, A Mị và Huy Mồm To đã bàn nhau mời Lâm Triển Quyền ăn cơm để cảm ơn việc người quản lý đã cho họ đến Thuyên Loan để "khai thiên lập địa". Mà chuyên A Hổ làm hôm qua lại không lớn không nhỏ, Cường Béo cũng không nỡ trách phát hồng côn mà mình mới đề bạt cho nên muốn cậu chàng đến bữa tiệc để kính Lâm Triển Quyền một ly. Cường Béo có nhắc chuyện này với Lâm Triển Quyền trong lúc gọi điện thoại vào sáng sớm hôm nay.
Lâm Triển Quyền nghe xong thì nói không sao, nhưng chốc lát sau lại chỉ đích danh bảo A Hổ cùng tới bữa tiệc.
"Hả? Em cũng phải đi á?" A Hổ run tay, suýt nữa thì đánh rơi ống nghe: "Anh Lâm đã bảo không sao rồi mà còn bắt em đi! Chẳng lẽ...chẳng lẽ là...A a a a lần này chết chắc rồi!"
"Thằng chết tiệt này, đừng có nói nhiều, lát nữa anh qua nhà đón mày."
"Hu hu...Nhất định em sẽ chết không toàn thây... Anh Lê, anh phải giúp em chăm sóc các huynh đệ..."
"Ha ha ha, có chết cũng phải chết sao cho bảnh trai nhất, nhớ thay bộ nào sạch sẽ gọn gàng một chút nhé!"
Một lúc sau, Lê Tử chở A Hổ đến nhà hàng, phòng riêng rộng rãi tạm thời chỉ có Cường Béo và mấy thuộc hạ thân tín, A Hổ vội vàng đi vào chào hỏi.
Cường Béo thấy cậu chàng đến, cười chào hỏi rồi châm thuốc, vỗ vai A Hổ nói rất hào sảng: "Không sao, làm tốt lắm. Đâu phải là lần đầu bọn chó chết Xuyên Long kia đến kiếm chuyện, cãi nhau cũng chẳng ích gì, muốn đánh thì cứ đánh cho đến khi chúng nó kêu cha kêu mẹ! Nếu tôi đã đề bạt cậu thì sẽ che chở cậu tới cùng. Chuyện lần này không to tát gì, lúc anh Quyền tới, tôi sẽ nói đỡ cho cậu, nhớ phải biết điều một tý mà nhận sai, sau đó kính anh Quyền một ly, hiểu không?"
Tuy việc đối mặt với người quản lý khiến A Hổ lo sợ không thôi, nhưng Cường Béo thật sự có ý định che chở, A Hổ hơi cảm động và bớt căng thẳng hơn. Nghe Cường Béo nói xong, cậu chàng đứng thẳng lên, lớn tiếng đáp lại: "Hiểu ạ! Cảm ơn đại ca!"
Cường Béo gật đầu nói: "Thanh niên hay xốc nổi, cứ làm nhiều lên, ít động thủ thôi. Nếu thật sự không nhẫn nhịn được thì cứ đánh lũ chó ấy không nương tay cho chúng nó mở mang tầm mắt!"
Nói xong, Cường Béo vẫy tay nói với Lê Tử: "Chắc anh Quyền với A Mị sắp đến rồi, cậu ra ngoài đợi đi, thấy họ đến thì báo anh mày một tiếng."
"Vâng, đại ca."
Lê Tử ra hiệu bằng mắt cho A Hổ rồi ra khỏi phòng bao. Thấy đối phương theo mình ra ngoài, Lê Tử lập tức kéo A Hổ sang một bên, thì thầm nhắc nhở: "Anh Cường hỏi thăm rồi, hôm nay anh Lâm sẽ dẫn theo cô nàng mà dạo gần đây anh ấy đang rất chiều chuộng. Nếu đã mang gái đến thì gần như chắc chắn là anh Lâm không nổi sùng trách phạt mày đâu, trước mặt con đàn bà của mình thì luôn muốn làm gentleman mà... Mày đừng có quên chào Lâm tiểu thư, nhớ kỹ đừng nói linh tinh!"
"OK, đừng nói chào Lâm tiểu thư, bảo em chào chị Lâm cũng được luôn!" A Hổ nhếch miệng cười nói: "Bây giờ em mong cô nàng thấy em thuận mắt, như vậy thì còn gì bằng! Có Lâm tiểu thư hỗ trợ thổi gió bên gối, anh Lâm chắc chắn sẽ tha cho em lần này!"
Một lúc sau, có người đi vào báo tin xe của Lâm Triển Quyền đã tới dưới tầng. Lê Tử và A Hổ cùng trở lại phòng bao, đi ra nghênh đón Lâm Triển Quyền cùng với Cường Béo.
"Anh Quyền! A Mị!"
"Mọi người ngồi trước đi!"
"Nào nào nào, uống trà! Hay là uống gì khác, rượu vang hay bia?"
Nhìn thấy Lâm Triển Quyền đi vào một cách hiên ngang khí thế hơn hẳn so với trước kia, lại nhìn thân hình nhỏ nhắn được hắn ôm trong ngực, A Hổ biết ngay đó là người mà Lâm Triển Quyền "vô cùng chiều chuộng" thời gian gần đây. Cậu chàng không khỏi nhớ tới nhóc câm bây giờ chẳng biết ở phương trời nào, lặng lẽ thở dài.
"Hầy....Không biết giờ cậu nhóc ra sao rồi."
Đang mải mê suy nghĩ, Lâm Triển Quyền đã kéo ghế cho "Lâm tiểu thư" ngồi xuống. Đối phương im lặng ngồi bên phải Lâm Triển Quyền, mặc một cái áo sơ mi không tay màu trắng gạo, bên dưới phối với một chiếc váy dài xẻ tà màu xanh lam, đính thêm mấy cái nút bằng thủy tinh, để lộ cánh tay và cẳng chân non mềm, có cảm giác đặc trưng của phong cách mùa hè đầy mát mẻ và quyến rũ. Bởi vì đứng phía sau nên A Hổ không thấy được khuôn mặt của "Lâm tiểu thư", đành đứng ở gần đó nhìn Cường Béo và A Mị nghiên cứu thực đơn.
"Ưm..."
Nghĩ đến chuyện lát nữa sẽ được ăn tiệc lớn, A Hổ bắt đầu thẫn thờ, không chú ý đến tiếng kêu nho nhỏ của người ngồi chếch trước mặt mình.
"Ư..."
"Ưm...ưn..."
Vạt áo bị kéo nhẹ một cái, A Hổ vô thức quay ra nhìn người ngồi trước mặt mình. Vừa chạm mắt nhau, cậu chàng kinh ngạc trợn tròn mắt, chụp lấy bả vai đối phương rồi ngạc nhiên nói: "Ấy...ấy? Ấy! Ấy! Sao cậu lại ở đây?"
"Ưm!"
Người kéo áo cậu chàng chính là nhóc câm đã lâu không gặp, thiếu niên cười tủm tỉm vẫy tay với A Hổ, cậu chàng vẫn đang không hiểu chuyện gì xảy ra, được thiếu niên kéo xuống ngồi bên cạnh.
"Chờ..từ từ...Chờ đã!" A Hổ dụi mắt, lại tự tát vào mặt mình, tình cờ chạm phải chỗ vết thương bầm tím, đau đến độ nghiến răng nghiến lợi. Nhưng cậu chàng quên cơn đau ngay lập tức, nhìn khuôn mặt mềm mại đáng yêu của thiếu niên rồi tỏ ra rất vui mừng: "Trời! Thật sự là cậu! Nhóc câ..."
"Bây giờ em ấy tên là Lâm An Kỳ."
Giọng nói rất trầm của người đàn ông đột nhiên vang lên, A Hổ hoảng hốt, ngơ ngác nhìn Lâm Triển Quyền đứng dậy kéo nhóc câm về. Hắn liếc nhìn A Hổ một cái, tiện tay xoa đầu thiếu niên, nói với A Hổ: "Cậu có thể gọi em ấy là Kỳ Kỳ."
Nhóc câm nắm lấy tay Lâm Triển Quyền, gật đầu đồng tình: "Ưm!"
Nhìn nhóc câm trong trang phục của con gái, A Hổ thử gọi một tiếng: "Ờ...Kỳ... Kỳ Kỳ?"
Thiếu niên nở một nụ cười thật tươi.
Đám Cường Béo, Huy Mồm To không hiểu chuyện gì xảy ra, mắt to mắt nhỏ nhìn nhau. Cũng may Lâm Triển Quyền chủ động lên tiếng, nói với bọn họ: "Trước kia bạn gái tôi là hàng xóm với A Hổ, biết cậu ta đi theo anh Cường nên gọi đến cùng ăn cơm."
"À, ra thế!"
"Trùng hợp nhỉ!"
Tuy rằng mấy tháng trước Cường Béo và Lê Tử đã gặp nhóc câm ở trà lâu, nhưng lúc ấy thời gian quá ngắn và đã lâu rồi mới gặp lại, cộng thêm cách ăn mặc nữ tính hiện tại của nhóc câm cho nên họ không hề nhận ra. Lê Tử lén nhìn A Hổ một cái, thầm thì: "Hô, không ngờ trước kia Lâm tiểu thư lại là hàng xóm với mày, yên tâm thoát tội rồi nhé!"
"Thoát...thoát tội rồi..."
A Hổ gãi đầu, nhìn nhóc câm rúc vào trong lòng Lâm Triển Quyền, lại mơ màng tự véo mặt mình một phát nữa.
"Shh...đau vãi!"
Dùng bữa xong đã là 1 giờ chiều, Cường Béo chuẩn bị đi tăng hai hát hò với đám Huy Mồm To và A Mị, Lâm Triển Quyền thì từ chối khéo, nói là muốn dẫn bạn gái về nhà nghỉ ngơi.
"OK, anh Quyền với Kỳ Kỳ về trước đi." A Mị vẫy tay cười nói: "Em gọi mấy đứa đến để chơi cùng đám anh Cường với A Huy."
"Ừ, chơi vui nhé."
Lâm Triển Quyền gật đầu, nắm lấy vai thiếu niên rồi dắt cậu xuống tầng.
Một lúc sau, hai người một trước một sau vào trong xe. Đóng cửa lại, Lâm Triển Quyền lập tức bưng đôi má mềm mại của thiếu niên, chặn môi cậu lại mà trừng phạt bằng mấy cái hôn, hỏi bằng giọng rất trầm: "Sao hôm nay em lại hư như vậy, ăn ít quá."
"Ưm...ưm hm..."
Nhóc câm khẽ kêu vài tiếng, lắc đầu chối.
"Lại nhõng nhẽo." Lâm Triển Quyền bóp mũi cậu, nhìn ánh mắt ướt nhẹp của thiếu niên dưới những lọn tóc rồi nói: "Hôm nay tôi luôn nhìn em động đũa, tổng cộng ăn hai con tôm, nửa con bào ngư, còn lại thì đều lén gắp vào trong bát tôi. Tưởng tôi không biết à? Còn học người ta chối cãi, chỉ biết kêu rên với lắc đầu, em định lừa ai hả."
"Hu...ư...hu hu..." Nhóc câm vờ khóc thút thít, yếu đuối nằm trong lòng Lâm Triển Quyền, tiện thể cọ má vào ngực hắn.
"Khóc, tiếp tục khóc, có giỏi thì em cứ giả vờ đi."
Bàn tay Lâm Triển Quyền nhẹ nhàng chụp lên mông thiếu niên, trong lúc cậu vẫn còn rầm rì làm nũng thì hắn gọi điện thoại cho cô giúp việc Maria: "Lát nữa làm nồi canh gà, nhớ hầm thịt nhừ một chút."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!