Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Trước
Chương Sau
Chương 274: Hoàn
17:58 - 24.06.2026
75 lượt xem
Hoắc Đình Sơn cũng nghe được, khóe miệng hắn khẽ nhếch, “Xem ra ý của phu nhân, quả nhiên hợp lòng dân.”
Bùi Oanh mỉm cười nói, “Ngài hãy chờ vài năm sau quay đầu nhìn lại, chẳng chừng trong triều sẽ xuất hiện không ít gương mặt đến từ tầng lớp bình dân.”
Khi ấy bên ngoài có một nhóm trẻ con chạy ngang qua, miệng ca một bài đồng dao.
Lời hát ngây thơ dần trôi xa, lúc nghe được câu cuối cùng, Bùi Oanh chậm rãi chớp mắt, sau đó vô thức quay sang nhìn người nam nhân đối diện, “Bài đồng d.a.o đó, là ngàu cho lan truyền ra ngoài phải không?”
Việc khoa cử được công bố trong triều, xuất phát từ miệng Hoắc Đình Sơn.
Nhưng biết việc này vốn do nàng đề xuất, chỉ có mấy vị võ tướng và học giả hôm ấy ở thư phòng, mà Bùi Oanh lại không nghĩ Công Tôn Lương hay những người khác sẽ loan tin này khắp nơi, huống chi còn truyền thành một bài đồng dao.
Chỉ có Hoắc Đình Sơn, người thậm chí khi đặt quốc hiệu cũng để nàng trong tâm, thì việc cho lan truyền một bài đồng d.a.o cũng không phải không thể.
Khóe miệng Hoắc Đình Sơn cong sâu hơn một chút, “Vốn là ý của phu nhân, nếu không nhờ phu nhân đề xuất, muốn đến được khoa cử, e là họ còn phải đợi thêm trăm năm nữa.”
Bùi Oanh mỉm cười.
Xe ngựa từ cửa Đông thành Trường An chạy ra, đến vùng ngoại ô, rồi men theo quan đạo chầm chậm vòng lên núi, cuối cùng dừng lại trước một ngôi tự viện cổ kính mà trang nghiêm.
Bùi Oanh từ trong xe ngựa bước xuống, ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc hùng vĩ mang tên “Lưu Kim Tự” trước mắt.
Gạch xanh, tường đỏ, bên cạnh Lưu Kim Tự là những rặng tùng xanh, trúc biếc. Từ cánh cổng tự mở rộng nhìn vào, có thể thấy bóng cây lốm đốm rọi xuống hành lang. Không lâu trước đây chuông chùa vừa vang lên, dư âm ngân nga mãi trong chùa không tan.
Vài ba khách hành hương đến theo nhóm, những tăng nhân khoác cà sa đi qua đi lại, đôi lúc chỉnh lại bồ đoàn quỳ lạy hay đèn lồng trên án.
Bùi Oanh hiểu rõ Hoắc Đình Sơn xưa nay không tin quỷ thần, lần này đến chùa hoàn toàn chỉ là ghé ngang. Hai người vừa vào đại môn, không giống các khách hành hương cúi lạy ba quỳ chín lạy, mà chỉ đơn thuần ngắm nhìn nơi đây một cách tùy ý.
Khi cả hai đang nhàn nhã dạo chơi, chuẩn bị rẽ vào một sân viện nào đó, thì bỗng nghe sau lưng có người nói: “Hai vị xin dừng bước, nơi này…”
Hoắc Đình Sơn và Bùi Oanh quay người lại theo tiếng gọi, vị lão tăng thấy rõ dung mạo của họ, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Lão tăng chắp tay thi lễ, “Quý nhân hiếm khi đến chùa, chi bằng cầu một quẻ? Trong chùa có suối linh, dùng nước suối rửa tay, sau đó cầu quẻ, có thể cầu những điều trong tâm hay những mối lo toan.”
Bùi Oanh đang cân nhắc làm cách nào để khéo léo từ chối, Hoắc Đình Sơn vốn không tin quỷ thần, chắc hẳn trước đây chưa từng cầu quẻ, còn bản thân nàng cũng chẳng mấy hứng thú với việc này.
Thao Dang
“Được.”
Bùi Oanh ngẩn người, không thể tin quay đầu nhìn Hoắc Đình Sơn.
Hắn vừa nói gì? Kẻ vô thần m.á.u lạnh này lại muốn đi cầu quẻ sao?
Hoắc Đình Sơn giải thích, “Thỉnh thoảng cũng không sao.”
“Vậy thì đi.” Bùi Oanh gật đầu. Nếu hắn muốn cầu quẻ, nàng cũng sẽ theo cùng.
Hai người theo lão tăng đi đến chỗ tịnh thủy, dòng suối linh trong lời lão tăng được dẫn từ trên núi xuống, chảy qua một rãnh bằng bạch ngọc rồi thong thả tuôn ra.
Khách hành hương đứng ở bạch ngọc rửa tay.
Phu thê rửa tay xong, liền theo lão tăng vào đại điện.
Trong điện, hai bên đặt những đầu thú bằng bích họa, phía đối diện an trí pho tượng Phật mặt tròn, dáng dài, pho tượng uy nghi vô cùng. Bùi Oanh ước lượng tượng phải cao đến bốn trượng, người đứng trước mặt chỉ càng thêm thấp bé.
Trước tượng Phật bày sẵn nhiều bồ đoàn, dành cho khách hành hương quỳ bái.
Ống xăm đã được lão tăng mang đến, Hoắc Đình Sơn tiếp nhận, sau đó kéo Bùi Oanh đến đệm bồ đoàn, kiên quyết quỳ xuống.
Bùi Oanh mím môi.
Nàng chỉ từng thấy hắn quỳ hai lần, lần đầu là vào ngày lập xuân khi lên ngôi tế trời, lần thứ hai là lúc này.
“Quý nhân, ống xăm.” Lão tăng thấy họ chỉ có một ống xăm, liền đưa thêm một ống nữa, định giao cho Bùi Oanh.
“Không cần, một ống là đủ.” Hoắc Đình Sơn từ chối.
Hoắc Đình Sơn kéo tay Bùi Oanh, hai tay nắm lấy ống xăm, đồng thời bao bọc tay nàng vào trong.
Tiếng "xoạt xoạt" vang lên hai lần, một chiếc que xăm rơi ra.
Hoắc Đình Sơn nhặt lấy, theo số ký hiệu trên que mà đi nhận lấy tờ xăm.
Lão tăng vừa mới lật xăm ra, định xem xét, chưa kịp nhìn kỹ đã bị một bàn tay thô ráp nắm lấy.
Bùi Oanh đứng bên cạnh Hoắc Đình Sơn, nhìn tờ xăm ghi rõ:
“Trời quang mây tạnh, vầng trăng sáng, không cần lo lắng tiến lui về tương lai. Hôn nhân là do trời định, hòa hợp cát tường, vạn sự hanh thông.”
Nàng chỉ đọc qua một lần sơ lược, dù không nghiền ngẫm kỹ, Bùi Oanh cũng biết đó là một tờ xăm tốt.
Hoắc Đình Sơn mỉm cười, ánh mắt và khóe miệng đầy vẻ vui mừng, “Rất tốt, tờ xăm này thật đúng ý ta.”
Hắn không yêu cầu lão tăng giải xăm, mà chỉ gấp tờ xăm lại, bỏ vào chiếc túi nhỏ màu xanh bằng trúc, rồi ra lệnh cho người ngoài chờ đợi, giao cho người đó một khoản tiền hậu hĩnh cho Lưu Kim Tự.
Bùi Oanh có thể nhận thấy hắn thực sự rất vui, niềm vui ấy vẫn không giảm đi từ khi rời khỏi chùa cho đến tận khu rừng phong lá đỏ.
Mùa thu, lá phong đỏ rực như lửa, những cây phong đan xen vào nhau, lá đỏ rực rỡ nối tiếp không dứt, dường như kéo dài không có điểm kết, cảnh tượng tuyệt đẹp như thể ngắm nhìn muôn ngọn núi phủ sắc đỏ, rừng cây nhuộm màu.
Nơi này không người, Hoắc Đình Sơn và Bùi Oanh tay trong tay, dạo bước trong rừng phong. Bùi Oanh tò mò hỏi: “Phu quân, vừa rồi ngài cầu xin điều gì vậy?”
Cầu xăm, chắc chắn là có điều gì đó trong lòng. Có người cầu phú quý, có người cầu bình an, có người cầu tương lai, cũng có người cầu con cái.
Bùi Oanh trong lòng nghĩ, hắn đã lên ngôi hoàng đế, hẳn là cầu xin mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Hoắc Đình Sơn ánh mắt chứa đầy ý cười, “Ta cầu duyên phận.”
Bùi Oanh sửng sốt.
Hoắc Đình Sơn nắm c.h.ặ.t tay nàng, “Cầu đời này có thể cùng thê tử sống yên ổn đến trăm tuổi, cầu kiếp sau cũng sẽ gặp lại, quen biết và chung thủy.”
Bùi Oanh ngẩn ngơ một lúc lâu, rồi từ từ mỉm cười, “Chúng ta đã cầu được xăm tốt, ắt sẽ thành sự thật.”
Lúc này, có một làn gió thổi qua, thổi bay chiếc túi nhỏ bằng trúc bên hông hắn, kéo theo tờ xăm mỏng trong đó cũng nhẹ nhàng lay động, như thể thần linh đang đáp lại.
——[Hoàn chính văn]——
Bùi Oanh mỉm cười nói, “Ngài hãy chờ vài năm sau quay đầu nhìn lại, chẳng chừng trong triều sẽ xuất hiện không ít gương mặt đến từ tầng lớp bình dân.”
Khi ấy bên ngoài có một nhóm trẻ con chạy ngang qua, miệng ca một bài đồng dao.
Lời hát ngây thơ dần trôi xa, lúc nghe được câu cuối cùng, Bùi Oanh chậm rãi chớp mắt, sau đó vô thức quay sang nhìn người nam nhân đối diện, “Bài đồng d.a.o đó, là ngàu cho lan truyền ra ngoài phải không?”
Việc khoa cử được công bố trong triều, xuất phát từ miệng Hoắc Đình Sơn.
Nhưng biết việc này vốn do nàng đề xuất, chỉ có mấy vị võ tướng và học giả hôm ấy ở thư phòng, mà Bùi Oanh lại không nghĩ Công Tôn Lương hay những người khác sẽ loan tin này khắp nơi, huống chi còn truyền thành một bài đồng dao.
Chỉ có Hoắc Đình Sơn, người thậm chí khi đặt quốc hiệu cũng để nàng trong tâm, thì việc cho lan truyền một bài đồng d.a.o cũng không phải không thể.
Khóe miệng Hoắc Đình Sơn cong sâu hơn một chút, “Vốn là ý của phu nhân, nếu không nhờ phu nhân đề xuất, muốn đến được khoa cử, e là họ còn phải đợi thêm trăm năm nữa.”
Bùi Oanh mỉm cười.
Xe ngựa từ cửa Đông thành Trường An chạy ra, đến vùng ngoại ô, rồi men theo quan đạo chầm chậm vòng lên núi, cuối cùng dừng lại trước một ngôi tự viện cổ kính mà trang nghiêm.
Bùi Oanh từ trong xe ngựa bước xuống, ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc hùng vĩ mang tên “Lưu Kim Tự” trước mắt.
Gạch xanh, tường đỏ, bên cạnh Lưu Kim Tự là những rặng tùng xanh, trúc biếc. Từ cánh cổng tự mở rộng nhìn vào, có thể thấy bóng cây lốm đốm rọi xuống hành lang. Không lâu trước đây chuông chùa vừa vang lên, dư âm ngân nga mãi trong chùa không tan.
Vài ba khách hành hương đến theo nhóm, những tăng nhân khoác cà sa đi qua đi lại, đôi lúc chỉnh lại bồ đoàn quỳ lạy hay đèn lồng trên án.
Bùi Oanh hiểu rõ Hoắc Đình Sơn xưa nay không tin quỷ thần, lần này đến chùa hoàn toàn chỉ là ghé ngang. Hai người vừa vào đại môn, không giống các khách hành hương cúi lạy ba quỳ chín lạy, mà chỉ đơn thuần ngắm nhìn nơi đây một cách tùy ý.
Khi cả hai đang nhàn nhã dạo chơi, chuẩn bị rẽ vào một sân viện nào đó, thì bỗng nghe sau lưng có người nói: “Hai vị xin dừng bước, nơi này…”
Hoắc Đình Sơn và Bùi Oanh quay người lại theo tiếng gọi, vị lão tăng thấy rõ dung mạo của họ, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Lão tăng chắp tay thi lễ, “Quý nhân hiếm khi đến chùa, chi bằng cầu một quẻ? Trong chùa có suối linh, dùng nước suối rửa tay, sau đó cầu quẻ, có thể cầu những điều trong tâm hay những mối lo toan.”
Bùi Oanh đang cân nhắc làm cách nào để khéo léo từ chối, Hoắc Đình Sơn vốn không tin quỷ thần, chắc hẳn trước đây chưa từng cầu quẻ, còn bản thân nàng cũng chẳng mấy hứng thú với việc này.
Thao Dang
“Được.”
Bùi Oanh ngẩn người, không thể tin quay đầu nhìn Hoắc Đình Sơn.
Hắn vừa nói gì? Kẻ vô thần m.á.u lạnh này lại muốn đi cầu quẻ sao?
Hoắc Đình Sơn giải thích, “Thỉnh thoảng cũng không sao.”
“Vậy thì đi.” Bùi Oanh gật đầu. Nếu hắn muốn cầu quẻ, nàng cũng sẽ theo cùng.
Hai người theo lão tăng đi đến chỗ tịnh thủy, dòng suối linh trong lời lão tăng được dẫn từ trên núi xuống, chảy qua một rãnh bằng bạch ngọc rồi thong thả tuôn ra.
Khách hành hương đứng ở bạch ngọc rửa tay.
Phu thê rửa tay xong, liền theo lão tăng vào đại điện.
Trong điện, hai bên đặt những đầu thú bằng bích họa, phía đối diện an trí pho tượng Phật mặt tròn, dáng dài, pho tượng uy nghi vô cùng. Bùi Oanh ước lượng tượng phải cao đến bốn trượng, người đứng trước mặt chỉ càng thêm thấp bé.
Trước tượng Phật bày sẵn nhiều bồ đoàn, dành cho khách hành hương quỳ bái.
Ống xăm đã được lão tăng mang đến, Hoắc Đình Sơn tiếp nhận, sau đó kéo Bùi Oanh đến đệm bồ đoàn, kiên quyết quỳ xuống.
Bùi Oanh mím môi.
Nàng chỉ từng thấy hắn quỳ hai lần, lần đầu là vào ngày lập xuân khi lên ngôi tế trời, lần thứ hai là lúc này.
“Quý nhân, ống xăm.” Lão tăng thấy họ chỉ có một ống xăm, liền đưa thêm một ống nữa, định giao cho Bùi Oanh.
“Không cần, một ống là đủ.” Hoắc Đình Sơn từ chối.
Hoắc Đình Sơn kéo tay Bùi Oanh, hai tay nắm lấy ống xăm, đồng thời bao bọc tay nàng vào trong.
Tiếng "xoạt xoạt" vang lên hai lần, một chiếc que xăm rơi ra.
Hoắc Đình Sơn nhặt lấy, theo số ký hiệu trên que mà đi nhận lấy tờ xăm.
Lão tăng vừa mới lật xăm ra, định xem xét, chưa kịp nhìn kỹ đã bị một bàn tay thô ráp nắm lấy.
Bùi Oanh đứng bên cạnh Hoắc Đình Sơn, nhìn tờ xăm ghi rõ:
“Trời quang mây tạnh, vầng trăng sáng, không cần lo lắng tiến lui về tương lai. Hôn nhân là do trời định, hòa hợp cát tường, vạn sự hanh thông.”
Nàng chỉ đọc qua một lần sơ lược, dù không nghiền ngẫm kỹ, Bùi Oanh cũng biết đó là một tờ xăm tốt.
Hoắc Đình Sơn mỉm cười, ánh mắt và khóe miệng đầy vẻ vui mừng, “Rất tốt, tờ xăm này thật đúng ý ta.”
Hắn không yêu cầu lão tăng giải xăm, mà chỉ gấp tờ xăm lại, bỏ vào chiếc túi nhỏ màu xanh bằng trúc, rồi ra lệnh cho người ngoài chờ đợi, giao cho người đó một khoản tiền hậu hĩnh cho Lưu Kim Tự.
Bùi Oanh có thể nhận thấy hắn thực sự rất vui, niềm vui ấy vẫn không giảm đi từ khi rời khỏi chùa cho đến tận khu rừng phong lá đỏ.
Mùa thu, lá phong đỏ rực như lửa, những cây phong đan xen vào nhau, lá đỏ rực rỡ nối tiếp không dứt, dường như kéo dài không có điểm kết, cảnh tượng tuyệt đẹp như thể ngắm nhìn muôn ngọn núi phủ sắc đỏ, rừng cây nhuộm màu.
Nơi này không người, Hoắc Đình Sơn và Bùi Oanh tay trong tay, dạo bước trong rừng phong. Bùi Oanh tò mò hỏi: “Phu quân, vừa rồi ngài cầu xin điều gì vậy?”
Cầu xăm, chắc chắn là có điều gì đó trong lòng. Có người cầu phú quý, có người cầu bình an, có người cầu tương lai, cũng có người cầu con cái.
Bùi Oanh trong lòng nghĩ, hắn đã lên ngôi hoàng đế, hẳn là cầu xin mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Hoắc Đình Sơn ánh mắt chứa đầy ý cười, “Ta cầu duyên phận.”
Bùi Oanh sửng sốt.
Hoắc Đình Sơn nắm c.h.ặ.t tay nàng, “Cầu đời này có thể cùng thê tử sống yên ổn đến trăm tuổi, cầu kiếp sau cũng sẽ gặp lại, quen biết và chung thủy.”
Bùi Oanh ngẩn ngơ một lúc lâu, rồi từ từ mỉm cười, “Chúng ta đã cầu được xăm tốt, ắt sẽ thành sự thật.”
Lúc này, có một làn gió thổi qua, thổi bay chiếc túi nhỏ bằng trúc bên hông hắn, kéo theo tờ xăm mỏng trong đó cũng nhẹ nhàng lay động, như thể thần linh đang đáp lại.
——[Hoàn chính văn]——
Chương Trước
Chương Sau
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12: hương 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp