Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 252
17:57 - 24.06.2026
2 lượt xem
Chẳng qua điều khiến nàng bất ngờ chính là, người dẫn đầu đội quân lại là một thiếu niên anh tuấn, vẻ ngoài hiên ngang, tràn đầy sức sống. Về sau, nàng mới biết người này hóa ra lại là nhị công tử của Hoắc Đình Sơn ở U Châu.
Nàng lén lút dò hỏi, được biết vị Hoắc nhị công tử này chưa thành thân, lần này là phụng mệnh phụ thân đóng quân tại Trầm Viên Đạo.
Hắn có bối cảnh hùng hậu, vị trí chính thê còn để trống, dáng người cao ráo, dung mạo tuấn tú, lại thêm tính tình hào hiệp, ngoài đôi lúc có chút mơ hồ thì không có thói hư tật xấu nào. Kẻ ngốc mới bỏ lỡ người nam nhân như thế.
Nàng muốn gả cho hắn.
Một nam nhân như vậy làm phụ thân tương lai của con nàng, quả thực không thể thích hợp hơn.
Hoắc Đình Sơn về sau chắc chắn sẽ tiến quân vào Giao Châu. Nàng có thể cung cấp bản đồ một số yếu địa ở Giao Châu cho hắn, thậm chí còn có thể giới thiệu những thuộc hạ cũ của phụ thân nàng. Đổi lại, tên Sĩ Khởi Vinh độc ác đã hại c.h.ế.t trưởng huynh nàng phải đền tội, và sau đó, Hoắc Đình Sơn cần ủng hộ đệ đệ nàng lên kế vị, trở thành gia chủ mới của Sĩ gia.
Sĩ Thư tự cho rằng thương vụ này cũng coi như công bằng.
“Tiểu thư, có chuyện gì mà người vui vậy?” Hồng Đan thấy khóe miệng Sĩ Thư luôn vểnh lên, không nhịn được hỏi. Từ sau khi tộc trưởng và mọi người bị hại, nàng ta đã lâu không thấy tiểu thư thật sự vui vẻ.
Sĩ Thư đôi mắt cong cong, cười nói: “Thật tốt, con c.h.ó nhỏ rất chính trực, cũng rất dễ lừa.”
Hồng Đan không hiểu ý tứ trong lời nàng.
Thao Dang
Sĩ Thư cũng không định giải thích thêm: “Đi chuẩn bị đi, ta muốn tắm rửa.”
Hoắc lang đối với vị Bùi phu nhân kia tựa hồ đặc biệt kính trọng, nàng cần cố gắng để Bùi phu nhân không bài xích nàng. Ngày mai hoặc ngày kia có trận chiến lớn, nàng cần dưỡng sức, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất vào thời khắc quan trọng.
- --
Bùi Oanh vẫn chưa biết có người muốn lấy lòng mình. Nàng ngủ một giấc thật yên ổn, sáng dậy dùng xong điểm tâm, bắt đầu cân nhắc chuyện gặp mặt với Sĩ Thư.
Bất kể thế nào, việc Tri Chương mạo phạm tiểu thư nhà người ta là sự thật. Vì vậy, Bùi Oanh nghĩ đi nghĩ lại, sai Tân Cẩm đến kho lấy một bộ trang sức mang đến, sau đó truyền lời mời Sĩ Thư qua.
Không lâu sau, Bùi Oanh liền gặp được vị tiểu thư họ Sĩ đến từ Giao Châu này.
Thiếu nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng người nhỏ nhắn, diện mạo ngọt ngào, đôi mắt sáng long lanh như mắt mèo. Nàng mặc áo tròn cổ màu lam nhạt, bên dưới là váy dài màu hồng phấn, tóc dài chỉ búi gọn bằng một cây trâm gỗ, ngoài cây trâm ra không có vật trang sức nào khác.
Câu nói “Bùi phu nhân danh tiếng vang xa” mà nàng từng nói với Hoắc Tri Chương không phải lời nịnh bợ sáo rỗng, mà thật sự nàng đã nghe qua danh tiếng của vị phu nhân này.
Nghe nói Bùi phu nhân dung mạo tuyệt mỹ, Thương Hành Bùi Thị do một tay nàng dựng nên, tài sắc vẹn toàn, rất được Hoắc Đình Sơn coi trọng.
Trước khi gặp mặt, Sĩ Thư còn chút nghi ngờ, dù sao tính tuổi thì đối phương ít nhất cũng đã ba mươi lăm.
Nhưng hiện tại…
Thiếu nữ ngẩn người đứng yên tại chỗ, hiếm khi lộ ra chút cảm xúc chân thật. Nàng ngơ ngác nhìn mỹ phụ tóc mây buông xuống vai, phong thái rạng rỡ không xa. Năm tháng đọng lại quanh thân nàng vẻ ôn nhu dịu dàng, ánh nắng rực rỡ len qua cửa sổ chiếu lên người nàng, tựa hồ khiến cả nàng cũng rạng ngời hơn.
Bùi Oanh mỉm cười, " Sĩ tiểu thư đã đến, mời ngồi."
Sĩ gia vốn là một đại tộc, phụ thân của Sĩ Thư có đến sáu người huynh đệ ruột thịt, tổ phụ lại càng có thêm nhiều anh em. Do đó, từ nhỏ nàng đã lớn lên giữa đám đông người thân thích. Bàn về kinh nghiệm nhìn người, Sĩ Thư tự nhận mình vượt xa những tiểu thư đồng lứa.
Vẻ hòa nhã của người trước mặt là chân thành thực sự. Sĩ Thư thả lỏng đôi chút trong lòng, nhưng không lập tức ngồi xuống theo lời Bùi Oanh mà trước tiên cung kính hành lễ, cố gắng giữ giọng mình không quá ngọt ngào:
"Tiểu nữ, Sĩ Thư, nữ nhi của Sĩ gia tại Giao Châu, ra mắt Bùi phu nhân. Lúc nãy lần đầu diện kiến, trong thoáng chốc ngỡ như thấy tiên nữ từ trời hạ phàm, khiến tiểu nữ thất thần. Mong phu nhân chớ trách tội."
Bùi Oanh cười nhàn nhạt: "Không cần đa lễ."
Sĩ Thư thẳng người dậy, ngượng ngùng nở một nụ cười với Bùi Oanh, sau đó mới từng bước nhỏ ngồi xuống.
"Ta nghe Tri Chương nói, mấy ngày trước tiểu thư đã giúp đỡ không ít trong quân y doanh. Thật hiếm có dịp đến quân doanh làm khách mà vẫn bận rộn như vậy." Bùi Oanh ôn hòa nói.
Sĩ Thư vội đáp: "Phu nhân nói vậy khiến tiểu nữ không dám nhận. Nếu không có Hoắc nhị lang quân khi trước cứu ta khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, chỉ e ta cùng mấy người hầu đã sớm luân hồi chuyển kiếp, đâu thể an ổn như hôm nay. Ân cứu mạng, tiểu nữ suốt đời khắc cốt ghi tâm. Quân doanh có chỗ nào cần đến tiểu nữ, đó là phúc phận của tiểu nữ."
Bùi Oanh làm như không biết lý do nàng rời khỏi Giao Châu, nhẹ nhàng hỏi: "Giao Châu là vùng đất nhân kiệt địa linh, vì sao tiểu thư lại phải rời bỏ quê hương?"
Sĩ Thư siết nhẹ ngón tay, như đang cân nhắc, nhưng rất nhanh nàng hạ quyết tâm, đáp lời:
"Giả như có lựa chọn, e rằng chẳng ai nguyện rời bỏ quê hương, rời xa nơi nuôi dưỡng mình. Không giấu phu nhân, phụ thân ta từng là tộc trưởng Sĩ gia, chống đỡ vinh quang một nhánh của tộc. Nhưng hai năm trước, phụ thân ta lâm bệnh nặng. Lúc đó, người đã sắp đặt để trưởng huynh ta dần tiếp quản vị trí của mình. Nhưng thúc phụ ta lại sinh lòng dạ bất chính, nhòm ngó ngôi tộc trưởng. Sau đó, ông ta bày kế sát hại song thân cùng trưởng huynh ta, còn muốn ép ta tái giá với một lão ông năm mươi tuổi có thói xấu. Ta... ta không thể sống nổi ở Giao Châu, chỉ đành lưu lạc tha hương..."
Bọn họ nhất định sẽ tra xét lai lịch của nàng. Thay vì bị tra ra rồi mới thú nhận, chi bằng giờ bổ sung những lời chưa nói hết.
Nàng đã từng nói với Hoắc Tri Chương rằng phụ thân nàng là tộc trưởng, và nàng bỏ trốn đến đây để tránh hôn ước. Những lời đó không phải hư ngôn, chỉ là lúc ấy chưa kể hết mà thôi.
Bùi Oanh không ngờ đối phương lại thành thật đến vậy. Nàng hỏi gì, thiếu nữ liền đáp lời hết thảy.
Có câu nói rằng: "Chân thành là vũ khí tối thượng."
Giờ đây, nhìn đôi mắt đỏ hoe của Sĩ Thư, Bùi Oanh thở dài. Đối phương bất quá chỉ mười sáu mười bảy tuổi, không khác gì tuổi của nữ nhi nàng. Nàng nhẹ giọng nói:
"Còn sống là tốt rồi. Biết đâu ngày sau sẽ có lúc cùng cực chuyển thành thái lai."
Dứt lời, Bùi Oanh lấy từ bên cạnh ra một chiếc hộp gấm:
"Khách nữ trẻ tuổi đến chơi, ta luôn tặng một món lễ nhỏ. Nhưng nay đang hành quân bên ngoài, mọi thứ đều giản tiện, chỉ e không được tinh tế như thường ngày. Tiểu thư xem có thích không?"
Lễ vật từ bậc trưởng bối, không thể từ chối. Sĩ Thư vội vàng cảm tạ, cẩn trọng nhận lấy, rồi mở hộp trước mặt Bùi Oanh.
Trong hộp là một bộ trang sức trân châu, tổng cộng chín món. Mỗi viên ngọc trai đều lớn tròn, sáng ngời dưới ánh mặt trời.
Sĩ Thư thoáng sững người.
Đối phương chỉ nói là nữ khách đến thăm, không hề nhắc đến Hoắc nhị lang nửa lời. Bộ trang sức này không phải dùng để hời hợt đuổi khéo nàng.
Người nhà của chú c.h.ó nhỏ (ý nói Hoắc nhị lang) còn tốt hơn nàng tưởng.
- --
Buổi tối, Hoắc Đình Sơn trở về. Nghe Bùi Oanh kể đã gặp Sĩ tiểu thư, hắn bèn hỏi:
"Đã gặp nàng ta? Phu nhân thấy thế nào?"
Nàng lén lút dò hỏi, được biết vị Hoắc nhị công tử này chưa thành thân, lần này là phụng mệnh phụ thân đóng quân tại Trầm Viên Đạo.
Hắn có bối cảnh hùng hậu, vị trí chính thê còn để trống, dáng người cao ráo, dung mạo tuấn tú, lại thêm tính tình hào hiệp, ngoài đôi lúc có chút mơ hồ thì không có thói hư tật xấu nào. Kẻ ngốc mới bỏ lỡ người nam nhân như thế.
Nàng muốn gả cho hắn.
Một nam nhân như vậy làm phụ thân tương lai của con nàng, quả thực không thể thích hợp hơn.
Hoắc Đình Sơn về sau chắc chắn sẽ tiến quân vào Giao Châu. Nàng có thể cung cấp bản đồ một số yếu địa ở Giao Châu cho hắn, thậm chí còn có thể giới thiệu những thuộc hạ cũ của phụ thân nàng. Đổi lại, tên Sĩ Khởi Vinh độc ác đã hại c.h.ế.t trưởng huynh nàng phải đền tội, và sau đó, Hoắc Đình Sơn cần ủng hộ đệ đệ nàng lên kế vị, trở thành gia chủ mới của Sĩ gia.
Sĩ Thư tự cho rằng thương vụ này cũng coi như công bằng.
“Tiểu thư, có chuyện gì mà người vui vậy?” Hồng Đan thấy khóe miệng Sĩ Thư luôn vểnh lên, không nhịn được hỏi. Từ sau khi tộc trưởng và mọi người bị hại, nàng ta đã lâu không thấy tiểu thư thật sự vui vẻ.
Sĩ Thư đôi mắt cong cong, cười nói: “Thật tốt, con c.h.ó nhỏ rất chính trực, cũng rất dễ lừa.”
Hồng Đan không hiểu ý tứ trong lời nàng.
Thao Dang
Sĩ Thư cũng không định giải thích thêm: “Đi chuẩn bị đi, ta muốn tắm rửa.”
Hoắc lang đối với vị Bùi phu nhân kia tựa hồ đặc biệt kính trọng, nàng cần cố gắng để Bùi phu nhân không bài xích nàng. Ngày mai hoặc ngày kia có trận chiến lớn, nàng cần dưỡng sức, tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất vào thời khắc quan trọng.
- --
Bùi Oanh vẫn chưa biết có người muốn lấy lòng mình. Nàng ngủ một giấc thật yên ổn, sáng dậy dùng xong điểm tâm, bắt đầu cân nhắc chuyện gặp mặt với Sĩ Thư.
Bất kể thế nào, việc Tri Chương mạo phạm tiểu thư nhà người ta là sự thật. Vì vậy, Bùi Oanh nghĩ đi nghĩ lại, sai Tân Cẩm đến kho lấy một bộ trang sức mang đến, sau đó truyền lời mời Sĩ Thư qua.
Không lâu sau, Bùi Oanh liền gặp được vị tiểu thư họ Sĩ đến từ Giao Châu này.
Thiếu nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng người nhỏ nhắn, diện mạo ngọt ngào, đôi mắt sáng long lanh như mắt mèo. Nàng mặc áo tròn cổ màu lam nhạt, bên dưới là váy dài màu hồng phấn, tóc dài chỉ búi gọn bằng một cây trâm gỗ, ngoài cây trâm ra không có vật trang sức nào khác.
Câu nói “Bùi phu nhân danh tiếng vang xa” mà nàng từng nói với Hoắc Tri Chương không phải lời nịnh bợ sáo rỗng, mà thật sự nàng đã nghe qua danh tiếng của vị phu nhân này.
Nghe nói Bùi phu nhân dung mạo tuyệt mỹ, Thương Hành Bùi Thị do một tay nàng dựng nên, tài sắc vẹn toàn, rất được Hoắc Đình Sơn coi trọng.
Trước khi gặp mặt, Sĩ Thư còn chút nghi ngờ, dù sao tính tuổi thì đối phương ít nhất cũng đã ba mươi lăm.
Nhưng hiện tại…
Thiếu nữ ngẩn người đứng yên tại chỗ, hiếm khi lộ ra chút cảm xúc chân thật. Nàng ngơ ngác nhìn mỹ phụ tóc mây buông xuống vai, phong thái rạng rỡ không xa. Năm tháng đọng lại quanh thân nàng vẻ ôn nhu dịu dàng, ánh nắng rực rỡ len qua cửa sổ chiếu lên người nàng, tựa hồ khiến cả nàng cũng rạng ngời hơn.
Bùi Oanh mỉm cười, " Sĩ tiểu thư đã đến, mời ngồi."
Sĩ gia vốn là một đại tộc, phụ thân của Sĩ Thư có đến sáu người huynh đệ ruột thịt, tổ phụ lại càng có thêm nhiều anh em. Do đó, từ nhỏ nàng đã lớn lên giữa đám đông người thân thích. Bàn về kinh nghiệm nhìn người, Sĩ Thư tự nhận mình vượt xa những tiểu thư đồng lứa.
Vẻ hòa nhã của người trước mặt là chân thành thực sự. Sĩ Thư thả lỏng đôi chút trong lòng, nhưng không lập tức ngồi xuống theo lời Bùi Oanh mà trước tiên cung kính hành lễ, cố gắng giữ giọng mình không quá ngọt ngào:
"Tiểu nữ, Sĩ Thư, nữ nhi của Sĩ gia tại Giao Châu, ra mắt Bùi phu nhân. Lúc nãy lần đầu diện kiến, trong thoáng chốc ngỡ như thấy tiên nữ từ trời hạ phàm, khiến tiểu nữ thất thần. Mong phu nhân chớ trách tội."
Bùi Oanh cười nhàn nhạt: "Không cần đa lễ."
Sĩ Thư thẳng người dậy, ngượng ngùng nở một nụ cười với Bùi Oanh, sau đó mới từng bước nhỏ ngồi xuống.
"Ta nghe Tri Chương nói, mấy ngày trước tiểu thư đã giúp đỡ không ít trong quân y doanh. Thật hiếm có dịp đến quân doanh làm khách mà vẫn bận rộn như vậy." Bùi Oanh ôn hòa nói.
Sĩ Thư vội đáp: "Phu nhân nói vậy khiến tiểu nữ không dám nhận. Nếu không có Hoắc nhị lang quân khi trước cứu ta khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, chỉ e ta cùng mấy người hầu đã sớm luân hồi chuyển kiếp, đâu thể an ổn như hôm nay. Ân cứu mạng, tiểu nữ suốt đời khắc cốt ghi tâm. Quân doanh có chỗ nào cần đến tiểu nữ, đó là phúc phận của tiểu nữ."
Bùi Oanh làm như không biết lý do nàng rời khỏi Giao Châu, nhẹ nhàng hỏi: "Giao Châu là vùng đất nhân kiệt địa linh, vì sao tiểu thư lại phải rời bỏ quê hương?"
Sĩ Thư siết nhẹ ngón tay, như đang cân nhắc, nhưng rất nhanh nàng hạ quyết tâm, đáp lời:
"Giả như có lựa chọn, e rằng chẳng ai nguyện rời bỏ quê hương, rời xa nơi nuôi dưỡng mình. Không giấu phu nhân, phụ thân ta từng là tộc trưởng Sĩ gia, chống đỡ vinh quang một nhánh của tộc. Nhưng hai năm trước, phụ thân ta lâm bệnh nặng. Lúc đó, người đã sắp đặt để trưởng huynh ta dần tiếp quản vị trí của mình. Nhưng thúc phụ ta lại sinh lòng dạ bất chính, nhòm ngó ngôi tộc trưởng. Sau đó, ông ta bày kế sát hại song thân cùng trưởng huynh ta, còn muốn ép ta tái giá với một lão ông năm mươi tuổi có thói xấu. Ta... ta không thể sống nổi ở Giao Châu, chỉ đành lưu lạc tha hương..."
Bọn họ nhất định sẽ tra xét lai lịch của nàng. Thay vì bị tra ra rồi mới thú nhận, chi bằng giờ bổ sung những lời chưa nói hết.
Nàng đã từng nói với Hoắc Tri Chương rằng phụ thân nàng là tộc trưởng, và nàng bỏ trốn đến đây để tránh hôn ước. Những lời đó không phải hư ngôn, chỉ là lúc ấy chưa kể hết mà thôi.
Bùi Oanh không ngờ đối phương lại thành thật đến vậy. Nàng hỏi gì, thiếu nữ liền đáp lời hết thảy.
Có câu nói rằng: "Chân thành là vũ khí tối thượng."
Giờ đây, nhìn đôi mắt đỏ hoe của Sĩ Thư, Bùi Oanh thở dài. Đối phương bất quá chỉ mười sáu mười bảy tuổi, không khác gì tuổi của nữ nhi nàng. Nàng nhẹ giọng nói:
"Còn sống là tốt rồi. Biết đâu ngày sau sẽ có lúc cùng cực chuyển thành thái lai."
Dứt lời, Bùi Oanh lấy từ bên cạnh ra một chiếc hộp gấm:
"Khách nữ trẻ tuổi đến chơi, ta luôn tặng một món lễ nhỏ. Nhưng nay đang hành quân bên ngoài, mọi thứ đều giản tiện, chỉ e không được tinh tế như thường ngày. Tiểu thư xem có thích không?"
Lễ vật từ bậc trưởng bối, không thể từ chối. Sĩ Thư vội vàng cảm tạ, cẩn trọng nhận lấy, rồi mở hộp trước mặt Bùi Oanh.
Trong hộp là một bộ trang sức trân châu, tổng cộng chín món. Mỗi viên ngọc trai đều lớn tròn, sáng ngời dưới ánh mặt trời.
Sĩ Thư thoáng sững người.
Đối phương chỉ nói là nữ khách đến thăm, không hề nhắc đến Hoắc nhị lang nửa lời. Bộ trang sức này không phải dùng để hời hợt đuổi khéo nàng.
Người nhà của chú c.h.ó nhỏ (ý nói Hoắc nhị lang) còn tốt hơn nàng tưởng.
- --
Buổi tối, Hoắc Đình Sơn trở về. Nghe Bùi Oanh kể đã gặp Sĩ tiểu thư, hắn bèn hỏi:
"Đã gặp nàng ta? Phu nhân thấy thế nào?"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12: hương 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274: Hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp