Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 4
04:34 - 06.06.2026
1,406 lượt xem
Đường Lạc Lạc phản ứng lại và nhìn Mặc Thiệu Đình với ánh mắt đầy lo lắng. Lâm phong là nhân vật nổi trội trong đội thể thao của trường, thể chất luôn rất tốt, cô sợ rằng Mặc Thiệu Đình sẽ bị thương khi đứng ra bênh vực cô, nhưng......
Mặc Thiệu Đình chẳng thèm nhìn lấy Lâm Phong một cái, anh nghiêng nhẹ người, nâng chân lên, và đá một cú trực diện khiến Lâm Phong té nằm xuống đất, bàn chân với chiếc giày da được thiết kế đặc biệt của anh đạp thẳng đè lên cổ của Lâm Phong thật mạnh, giọng nói của anh thì vẫn bình thản và từ tốn:
- Mau xin lỗi, mau nói lời xin lỗi cô ấy.
Lâm Phong chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như vỡ vụn, và phát ra những tiếng k** r*n rỉ. Vương Vân Nhi đang đứng gần đó cũng giật cả mình, Đường Lạc Lạc cũng một phen hoảng hốt, không tin vào mắt mình.
Cách ra đòn chớp nhoáng của Tiểu ca ca không phải quá đỉnh sao?
Đẹp trai phong độ đến chết mất thôi!
Bàn chân của Mặc Thiệu Đình đè mạnh hơn nữa lên cổ của Lâm Phong một cách lạnh lùng, và gương mặt anh vẫn không biến sắc.
Lâm Phong đau đớn đến nỗi mất cả tri giác, chưa kịp nghĩ ngợi thì nước mắt nước mũi đã chảy thành dòng, vội vàng cầu cứu Đường Lạc Lạc:
- Đường Lạc Lạc, tôi sai rồi......ối......mong cô tha cho tôi, thả tôi ra đi.......tôi sai rồi...... á á á ư ư ư.....”
Vương Vân Nhi quấn thật chặt tấm chăn vào người, sợ hãi đến độ run cầm cập, không biết Đường Lạc Lạc kiếm đâu ra cứu binh lợi hại đến như vậy.
Mặc Thiệu Đình hướng đôi mắt tuyệt đẹp như thăm dò về phía Đường Lạc Lạc, anh nhìn chầm chầm đến nỗi khiến gương mặt Đường Lạc Lạc đỏ ửng lên. Thật ra thì cô cũng chả có tình cảm sâu đậm gì với Lâm Phong cả, chẳng qua do quá tức giận mà thôi. Đặc biệt trong lúc này lại càng không muốn nhìn thấy họ một phút một giây nào nữa, cô ngoảnh mặt:
- Hai người cút đi.
- Cút!
Mặc Thiệu Đình bồi thêm một cú đá lên người Lâm Phong, sau đó ung dung chỉnh lại cổ áo sơ mi, mọi động tác đều thanh lịch và phong độ, tưởng chừng như người vừa rồi đánh gục Lâm Phong xuống đất không phải là anh ta vậy.
Lâm Phong loay hoay bò dậy, Vương Vân Nhi vội quấn chăn vào người chạy lại. Khi ả ta vừa định đắp chăn lên người Lâm Phong, thì giọng nói lạnh lùng của Mặc Thiệu Đình vang lên:
- Không được lấy đi bất cứ thứ gì ở đây.
Lâm Phong và Vương Vân Nhi bốn mắt nhìn nhau, đành nhặt vội mấy bộ quần áo trên sàn, miễn cưỡng che chắn lên người, rồi luống cuống bỏ đi.
Đột nhiên chỉ còn lại Mặc Thiệu Đình và Đường Lạc Lạc hai người họ trong căn nhà bừa bộn đó.
Mặc Thiệu Đình nhìn xuống, thấy Đường Lạc Lạc đang nắm chặt hai tay, cúi mặt, hàng mi cong dài đang chớp vội thật nhanh, và rồi một giọt nước mắt đọng lại trên mi mắt ấy, trông như cô ấy sẽ bật khóc bất cứ lúc nào.
Một cảm giác ghen tuông là lạ vụt lên trong lòng, cô ta đang đau lòng vì thằng khốn khi nãy sao?
Người như hắn ta, chia tay rồi còn tiếc vậy sao?
Đường Lạc Lạc hít mũi, dù bản thân có tình cảm với Lâm Phong hay không, nhưng gặp phải tình huống như vừa rồi thì không có người con gái nào có thể vui vẻ cả. Cô ngước lên chớp chớp mắt với Mặc Thiệu Đình, và nói lời cảm ơn một cách chân thành:
- Cám ơn anh rất nhiều, Tiểu ca ca!
Nếu khi nãy không có Mặc Thiệu Đình ra tay giúp đỡ, không những bản thân bị bắt nạt, mà còn bị Lâm Phong tống tiền, chợt nghĩ lại thôi cũng một phen hú vía.
Mặc Thiệu Đình tằng hắng một cách lạnh lùng, đưa bàn tay thon dài về phía cô:
- Tiền bồi thường cái áo đâu?
Anh không hề biết cách an ủi người khác, khi cô đau lòng đến thế, cũng chỉ biết nói vấn đề khác để đánh lạc hướng của cô mà thôi.
- Ờ ha, đúng rồi, tiền quần áo.
Đường Lạc Lạc lau nước mắt, vội quay lưng đi tìm ví tiền của cô, nhưng đến khi tìm được thì mới phát hiện, trong ví của cô không còn một xu. Chắc là khi nãy đã bị Lâm Phong vơ sạch hết tiền của cô rồi.
Đúng là xui xẻo quá đi mà.
Thế là cô đành nắm thật chặt ví tiền trong tay, ngẩng đầu nhìn Mặc Thiệu Đình với đôi mắt tội nghiệp, chớp mắt nói:
- Tiểu ca ca, tôi có thể thương lượng với anh một việc được không?
- Không được.
Mặc Thiệu Đình khoanh tay trước ngực, khi nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của cô, anh cố gắng giữ cho bản thân không nhoẻn miệng cười, và từ chối cô một cách lạnh lùng.
Đường Lạc Lạc:
- ......
Anh có thể cư xử một cách bình thường một lần được không vậy.
Đường Lạc Lạc đành mặt dày, ấm ức đi đến nắm lấy tay áo của Mặc Thiệu Đình, nghẹn ngào nói:
- Tiền của tôi đã bị cướp hết rồi, bây giờ không còn một xu dính túi, tiền quần áo...tiền quần áo có thể đợi tôi xoay vòng vốn rồi trả anh được không?
Cần phải xoay vòng vốn sao......
Nói ra khiến Mặc Thiệu Đình tưởng rằng họ đang bàn về một hợp đồng lớn nghìn tỷ vậy.
- Cô tưởng chỉ cần xoay vòng vốn là cô có thể trả nổi sao?
Anh cúi người xuống, đưa khuôn mặt lại gần gương mặt nhỏ xinh của Đường Lạc Lạc, nhìn cô chầm chầm với đôi mắt đen tuyền đầy sức hút, và ánh nhìn đọng lại trên đôi môi đỏ mọng nhỏ xinh của Đường Lạc Lạc.
Cô trợn to đôi mắt của mình, lộ ra vẻ mặt ngây thơ, quả thật đáng yêu vô cùng.
Anh phát hiện bản thân mình hiện tại xấu tính quá thể, rõ ràng bản thân không hề để tâm đến cái áo đó, nhưng vì muốn trêu cô thêm một chút, muốn nói chuyện với cô thêm vài câu, mà anh không từ bất kỳ phương pháp nào.
- Đắc tiền lắm sao? Anh muốn bao nhiêu?
Đường Lạc Lạc chợt chột dạ, tiêu rồi tiêu rồi, gặp ca khó rồi đây.
Mặc Thiệu Đình giơ ra ba ngón tay, quơ qua quơ lại trước mặt Đường Lạc Lạc.
Giọng nói tan nát cõi lòng của Đường Lạc Lạc càng nghẹn ngào:
- Ba trăm ngàn ư?
Anh mặc đồ đắc tiền vậy làm chi chứ!
Thân hình hoàn hảo mặc gì cũng đẹp rồi, tại sao lại không biết suy nghĩ nhỉ!
- Ba trăm triệu.
Mặc Thiệu Đình ung dung quơ ngón tay. Bộ quần áo nào của anh mà không phải do nhà thiết kế đo may riêng cho anh chứ, ba trăm triệu là do tâm trạng của anh vui nên mới có giá đó.
- Sao anh không đi cướp đi.
Đường Lạc Lạc sắp khóc thành tiếng:
- Tại sao anh không đắp tiền lên người luôn cơ chứ, trước khi tôi ói, tại sao anh không nói tôi biết chứ!
- Cô cũng đâu có hỏi tôi.
Mặc Thiệu Đình nhún vai, vẻ mặt còn vô tội hơn cả Đường Lạc Lạc.
Đường Lạc Lạc:
- ......
Còn đổ thừa cho cô nữa sao?
- Không có đúng không?
Mặc Thiệu Đình nhoẻn nhẹ mép môi, tay ngắt nhẹ cằm của Đường Lạc Lạc, và cúi người xuống hôn nhẹ lên đôi má của cô.
Đôi môi mềm mại mang hương thơm của thiếu nữ, và căng mọng như đang vẫy gọi Mặc Thiệu Đình, khiến ánh mắt anh tối sầm lại.
Hít một hơi thật sâu, Mặc Thiệu Đình đưa lưỡi bá đạo tiến thẳng vào, răng môi giao hòa, Đường Lạc Lạc chỉ cảm thấy có một luồng điện chạy qua toàn thân, không còn điều khiển được cơ thể của cô nữa, cứ như bị cuốn vào một hố đen sâu thẳm, hoặc giả là như một con thuyền đang lênh đênh trên mặt biển, hoàn toàn lạc mất phương hướng của mình.
Mùi hương thanh thoát trên người anh như bao vây lấy cô, các ngón tay hơi thô giữ thật chặt cằm của cô, khiến cô không thể trốn tránh. Nụ hôn của anh bá đạo và đầy sức quyến rũ, mang một luồng khí chiếm lĩnh mạnh mẽ, ví như một đế vương đang muỗn chinh phục thuộc hạ của mình, khiến Đường Lạc Lạc hoàn toàn không thể thở được.
Mặc Thiệu Đình chẳng thèm nhìn lấy Lâm Phong một cái, anh nghiêng nhẹ người, nâng chân lên, và đá một cú trực diện khiến Lâm Phong té nằm xuống đất, bàn chân với chiếc giày da được thiết kế đặc biệt của anh đạp thẳng đè lên cổ của Lâm Phong thật mạnh, giọng nói của anh thì vẫn bình thản và từ tốn:
- Mau xin lỗi, mau nói lời xin lỗi cô ấy.
Lâm Phong chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như vỡ vụn, và phát ra những tiếng k** r*n rỉ. Vương Vân Nhi đang đứng gần đó cũng giật cả mình, Đường Lạc Lạc cũng một phen hoảng hốt, không tin vào mắt mình.
Cách ra đòn chớp nhoáng của Tiểu ca ca không phải quá đỉnh sao?
Đẹp trai phong độ đến chết mất thôi!
Bàn chân của Mặc Thiệu Đình đè mạnh hơn nữa lên cổ của Lâm Phong một cách lạnh lùng, và gương mặt anh vẫn không biến sắc.
Lâm Phong đau đớn đến nỗi mất cả tri giác, chưa kịp nghĩ ngợi thì nước mắt nước mũi đã chảy thành dòng, vội vàng cầu cứu Đường Lạc Lạc:
- Đường Lạc Lạc, tôi sai rồi......ối......mong cô tha cho tôi, thả tôi ra đi.......tôi sai rồi...... á á á ư ư ư.....”
Vương Vân Nhi quấn thật chặt tấm chăn vào người, sợ hãi đến độ run cầm cập, không biết Đường Lạc Lạc kiếm đâu ra cứu binh lợi hại đến như vậy.
Mặc Thiệu Đình hướng đôi mắt tuyệt đẹp như thăm dò về phía Đường Lạc Lạc, anh nhìn chầm chầm đến nỗi khiến gương mặt Đường Lạc Lạc đỏ ửng lên. Thật ra thì cô cũng chả có tình cảm sâu đậm gì với Lâm Phong cả, chẳng qua do quá tức giận mà thôi. Đặc biệt trong lúc này lại càng không muốn nhìn thấy họ một phút một giây nào nữa, cô ngoảnh mặt:
- Hai người cút đi.
- Cút!
Mặc Thiệu Đình bồi thêm một cú đá lên người Lâm Phong, sau đó ung dung chỉnh lại cổ áo sơ mi, mọi động tác đều thanh lịch và phong độ, tưởng chừng như người vừa rồi đánh gục Lâm Phong xuống đất không phải là anh ta vậy.
Lâm Phong loay hoay bò dậy, Vương Vân Nhi vội quấn chăn vào người chạy lại. Khi ả ta vừa định đắp chăn lên người Lâm Phong, thì giọng nói lạnh lùng của Mặc Thiệu Đình vang lên:
- Không được lấy đi bất cứ thứ gì ở đây.
Lâm Phong và Vương Vân Nhi bốn mắt nhìn nhau, đành nhặt vội mấy bộ quần áo trên sàn, miễn cưỡng che chắn lên người, rồi luống cuống bỏ đi.
Đột nhiên chỉ còn lại Mặc Thiệu Đình và Đường Lạc Lạc hai người họ trong căn nhà bừa bộn đó.
Mặc Thiệu Đình nhìn xuống, thấy Đường Lạc Lạc đang nắm chặt hai tay, cúi mặt, hàng mi cong dài đang chớp vội thật nhanh, và rồi một giọt nước mắt đọng lại trên mi mắt ấy, trông như cô ấy sẽ bật khóc bất cứ lúc nào.
Một cảm giác ghen tuông là lạ vụt lên trong lòng, cô ta đang đau lòng vì thằng khốn khi nãy sao?
Người như hắn ta, chia tay rồi còn tiếc vậy sao?
Đường Lạc Lạc hít mũi, dù bản thân có tình cảm với Lâm Phong hay không, nhưng gặp phải tình huống như vừa rồi thì không có người con gái nào có thể vui vẻ cả. Cô ngước lên chớp chớp mắt với Mặc Thiệu Đình, và nói lời cảm ơn một cách chân thành:
- Cám ơn anh rất nhiều, Tiểu ca ca!
Nếu khi nãy không có Mặc Thiệu Đình ra tay giúp đỡ, không những bản thân bị bắt nạt, mà còn bị Lâm Phong tống tiền, chợt nghĩ lại thôi cũng một phen hú vía.
Mặc Thiệu Đình tằng hắng một cách lạnh lùng, đưa bàn tay thon dài về phía cô:
- Tiền bồi thường cái áo đâu?
Anh không hề biết cách an ủi người khác, khi cô đau lòng đến thế, cũng chỉ biết nói vấn đề khác để đánh lạc hướng của cô mà thôi.
- Ờ ha, đúng rồi, tiền quần áo.
Đường Lạc Lạc lau nước mắt, vội quay lưng đi tìm ví tiền của cô, nhưng đến khi tìm được thì mới phát hiện, trong ví của cô không còn một xu. Chắc là khi nãy đã bị Lâm Phong vơ sạch hết tiền của cô rồi.
Đúng là xui xẻo quá đi mà.
Thế là cô đành nắm thật chặt ví tiền trong tay, ngẩng đầu nhìn Mặc Thiệu Đình với đôi mắt tội nghiệp, chớp mắt nói:
- Tiểu ca ca, tôi có thể thương lượng với anh một việc được không?
- Không được.
Mặc Thiệu Đình khoanh tay trước ngực, khi nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của cô, anh cố gắng giữ cho bản thân không nhoẻn miệng cười, và từ chối cô một cách lạnh lùng.
Đường Lạc Lạc:
- ......
Anh có thể cư xử một cách bình thường một lần được không vậy.
Đường Lạc Lạc đành mặt dày, ấm ức đi đến nắm lấy tay áo của Mặc Thiệu Đình, nghẹn ngào nói:
- Tiền của tôi đã bị cướp hết rồi, bây giờ không còn một xu dính túi, tiền quần áo...tiền quần áo có thể đợi tôi xoay vòng vốn rồi trả anh được không?
Cần phải xoay vòng vốn sao......
Nói ra khiến Mặc Thiệu Đình tưởng rằng họ đang bàn về một hợp đồng lớn nghìn tỷ vậy.
- Cô tưởng chỉ cần xoay vòng vốn là cô có thể trả nổi sao?
Anh cúi người xuống, đưa khuôn mặt lại gần gương mặt nhỏ xinh của Đường Lạc Lạc, nhìn cô chầm chầm với đôi mắt đen tuyền đầy sức hút, và ánh nhìn đọng lại trên đôi môi đỏ mọng nhỏ xinh của Đường Lạc Lạc.
Cô trợn to đôi mắt của mình, lộ ra vẻ mặt ngây thơ, quả thật đáng yêu vô cùng.
Anh phát hiện bản thân mình hiện tại xấu tính quá thể, rõ ràng bản thân không hề để tâm đến cái áo đó, nhưng vì muốn trêu cô thêm một chút, muốn nói chuyện với cô thêm vài câu, mà anh không từ bất kỳ phương pháp nào.
- Đắc tiền lắm sao? Anh muốn bao nhiêu?
Đường Lạc Lạc chợt chột dạ, tiêu rồi tiêu rồi, gặp ca khó rồi đây.
Mặc Thiệu Đình giơ ra ba ngón tay, quơ qua quơ lại trước mặt Đường Lạc Lạc.
Giọng nói tan nát cõi lòng của Đường Lạc Lạc càng nghẹn ngào:
- Ba trăm ngàn ư?
Anh mặc đồ đắc tiền vậy làm chi chứ!
Thân hình hoàn hảo mặc gì cũng đẹp rồi, tại sao lại không biết suy nghĩ nhỉ!
- Ba trăm triệu.
Mặc Thiệu Đình ung dung quơ ngón tay. Bộ quần áo nào của anh mà không phải do nhà thiết kế đo may riêng cho anh chứ, ba trăm triệu là do tâm trạng của anh vui nên mới có giá đó.
- Sao anh không đi cướp đi.
Đường Lạc Lạc sắp khóc thành tiếng:
- Tại sao anh không đắp tiền lên người luôn cơ chứ, trước khi tôi ói, tại sao anh không nói tôi biết chứ!
- Cô cũng đâu có hỏi tôi.
Mặc Thiệu Đình nhún vai, vẻ mặt còn vô tội hơn cả Đường Lạc Lạc.
Đường Lạc Lạc:
- ......
Còn đổ thừa cho cô nữa sao?
- Không có đúng không?
Mặc Thiệu Đình nhoẻn nhẹ mép môi, tay ngắt nhẹ cằm của Đường Lạc Lạc, và cúi người xuống hôn nhẹ lên đôi má của cô.
Đôi môi mềm mại mang hương thơm của thiếu nữ, và căng mọng như đang vẫy gọi Mặc Thiệu Đình, khiến ánh mắt anh tối sầm lại.
Hít một hơi thật sâu, Mặc Thiệu Đình đưa lưỡi bá đạo tiến thẳng vào, răng môi giao hòa, Đường Lạc Lạc chỉ cảm thấy có một luồng điện chạy qua toàn thân, không còn điều khiển được cơ thể của cô nữa, cứ như bị cuốn vào một hố đen sâu thẳm, hoặc giả là như một con thuyền đang lênh đênh trên mặt biển, hoàn toàn lạc mất phương hướng của mình.
Mùi hương thanh thoát trên người anh như bao vây lấy cô, các ngón tay hơi thô giữ thật chặt cằm của cô, khiến cô không thể trốn tránh. Nụ hôn của anh bá đạo và đầy sức quyến rũ, mang một luồng khí chiếm lĩnh mạnh mẽ, ví như một đế vương đang muỗn chinh phục thuộc hạ của mình, khiến Đường Lạc Lạc hoàn toàn không thể thở được.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131: Xin chị thả tôi ra ngoài
Chương 132: 132: Làm sao báo đáp tôi
Chương 133: 133: Tại sao cứ lại là cô
Chương 134: 134: Một đêm của tôi chỉ đáng giá ba mươi triệu
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Trần Trần không phải con hoang
Chương 201: 201: Vị hôn thê của anh là Đường Phù Dung
Chương 202: 202: Đi như thế nào,về như thế nào
Chương 203: 203: Sự lo lắng của mặc lan
Chương 204: 204: Bằng chứng
Chương 205: 205: Khách hàng đầu tiên
Chương 206: 206: Cô là kẻ dối trá
Chương 207: 207: Ngay cả danh phận đều không có
Chương 208: 208: Không mệt không mệt
Chương 209: 209: Vợ chồng đÁNH NHAU
Chương 210: 210: Nhiệm vụ khó hoàn thành
Chương 211: 211
Chương 212: 212: Chỉ hy vọng như thế
Chương 213: 213: 5 ngày đêm ngược
Chương 214: 214: Không đứng đắn
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Làm phù dâu cho tôi
Chương 218: 218: Cha TrẦn Trần là ai
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Mối tình đầu khắc trong tim
Chương 223: 223: Kết quả bất ngờ
Chương 224: 224: Không còn cách nào khác
Chương 225: 225: Đây là vu khống!
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Phúc họa khôn lường
Chương 229: 229: Biết thời biết thế
Chương 230: 230
Chương 231: 231: Không muốn làm người lớn
Chương 232: 232: Tiểu bạch kiểm xấu xa!
Chương 233: 233: Quyết định của ông cụ Mặc
Chương 234: 234: Đưa con trai ra ngoài
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Xứng danh
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Dự luật
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Geogre, anh thay vệ sĩ à?
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249: Cao thủ lạnh lùng
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254: Có thể là mất tích
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259: Tôi sẽ thử xem
Chương 260: 260: Trần Trần tới
Chương 261: 261: Không cam lòng
Chương 262: 262: Cuộc sống vô giá trị
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269: Trộm xe
Chương 270: 270: Mặt người dạ thú
Chương 271: 271: 271: Nảy Mầm Hạnh Phúc
Chương 272: 272: 272: Do Dự
Chương 273: 273: 273: Thu Hút Thành Công Sự Chú Ý Của Em Bé
Chương 274: 274: 274
Chương 275: 275: 275: Bạn Không Muốn Hiểu
Chương 276: 276: 276: Linh Cảm
Chương 277: 277: 277: Tình Nguyện Chết Thay
Chương 278: 278: 278: Sự Trùng Hợp Kỳ Lạ
Chương 279: 279: 279
Chương 280: 280: 280: Một Tin Tốt Một Tin Xấu
Chương 281: 281: 281: Hai Món Quà Một Lớn Một Nhỏ
Chương 282: 282: 282: Ngọt Đến Ưu Thương
Chương 283: 283: 283: Kẻ Thù Gặp Nhau
Chương 284: 284: 284: Oan Gia Ngõ Hep
Chương 285: 285: 285: Nói Lời Tạm Biệt Mẹ
Chương 286: 286: 286: Chủ Ý
Chương 287: 287: 287: Không Cần Tranh Nhau
Chương 288: 288: 288: Lo Lắng Duy Nhất
Chương 289: 289: 289: Như Mong Muốn
Chương 290: 290: 290
Chương 291: 291: 291: Khách Không Mời Mà Đến
Chương 292: 292: 292
Không tìm thấy chương nào phù hợp