Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 124
04:40 - 06.06.2026
1,406 lượt xem
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vị chủ nhân này của ông cái gì cũng tốt, chỉ là lòng dạ quá mềm mỏng, tính cách lương thiện có thừa như vậy, không đủ độc ác, đúng là nghĩ không ra sau này làm sao kế thừa sản nghiệp khổng lồ của gia tộc Brown, xem ra, tìm kiếm con trai của ngài Lance, kế hoạch này phải nhanh chóng tiến hành rồi…
Chỉ là biển người rộng lớn, kiếm ở đâu mới được chứ…
Vệ sĩ áo đen phía sau đang suy đi nghĩ lại, George bước hai đôi dài đã giành trước đi vào bên gian phòng, vừa vào phòng đã nghe thấy tiếng khóc của Diệp Tiểu Manh, nhìn thấy một đám thằng cha mặt mũi khó ưa đang đánh Diệp Tiểu Manh, lập tức năng lượng trong cơ thể của George liền hừng hực bùng cháy, không nói câu nào đi về phía trước, một tay nắm lấy một người đàn ông trung niên đấm một cái, ngay giữa ngực…
- Thằng nào từ đâu đến…
Một người đàn ông trung niên khác còn chưa kịp nói xong, liền bị George một chân đá bay.
Diệp Tiểu Manh ban nãy còn tuyệt vọng nhắm mắt lại, còn tưởng bản thân nhất định chết thảm, sau đó nghe thấy tiếng đẩy cửa, tiếp đến, liền thấy mấy thằng hung thần ác nghiệt vừa nãy, người này nối tiếp người kia bay ra ngoài, lập tức chớp chớp mắt, nhìn qua phía cái tên đã giải cứu mình, cái nhìn này không quan trọng, Diệp Tiểu Manh khịt mũi.
- Là anh?
Đây không phải là anh chàng đẹp trai con lai muốn sàm sỡ mình ở quán rượu hay sao?
Thân thủ George cực tốt, đối phó với những thằng cha này như quét lá rơi giữa trời thu vậy, chưa đầy một lúc sau mấy người đàn ông trung nên liền lần lượt ngã xuống, trong miệng hét.
- Chao ôi chao ôi.
Mắt nhìn đánh không lại George, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, vừa la to.
- Đợi tao kêu người tới xử lý mày.
- Đừng có mà chạy, giỏi thì đợi tao.
- Chuyện này chưa xong đâu…
Vừa vô cùng nhếch nhác bò ra ngoài cửa, chưa đầy một lúc sau liền chạy đi hết sạch.
Vệ sĩ áo đen nhún vai, kết thúc màn anh hùng cứu mỹ nhân… sau đó, bản thân ở lại đây có chút cản trở, vì vậy vội đi ngoài, còn tiện tay hết sức hiểu ý đóng cửa cho chủ nhân nhà mình.
Trong gian phòng lập tức chỉ còn lại hai người George và Diệp Tiểu Manh.
Tuy ánh sáng trong gian phòng mờ mịt, nhưng George thì vừa nhìn đã nhận ra Diệp Tiểu Manh, lập tức dở khóc dở cười, chỉ vào Diệp Tiểu Manh.
- Cô cô cô… cô chính là người đàn bà chanh chua lần trước!
Diệp Tiểu Manh chùi mép miệng, tức tối vểnh môi lên.
- Anh mới là người đàn bà chanh chua đó, b**n th**, cái tên đại b**n th** siêu cấp vô địch nhà anh!
- Tôi có lòng tốt ý tốt cứu cô.
George cứng họng không nói nên lời.
- Sau khi đến Hoa Quốc tổng cổng chỉ làm qua hai chuyện tốt, mỗi lần đều là cứu cô, kết quả còn bị gọi thành b**n th**.
Diệp Tiểu Manh trợn mắt nhìn anh, muốn đứng dậy, nhưng bị doạ đến chân mềm nhũn, nhất thời một hồi lâu không đứng lên được.
Mà George tuy trên miệng nói lợi hại như vậy thôi, cuối cùng vẫn tràn đầy phong độ thân sĩ, không nhìn được bộ dạng đáng thương của Diệp Tiểu Manh, quay đầu qua, kiêu đưa tay ra.
- Tôi đỡ cô cho.
Diệp Tiểu Manh vểnh môi, con gái tốt không chịu thiệt thòi trước mắt, tuy George cũng không phải thứ tốt đẹp gì, nhưng so với đám ông chú chướng mắt kia, cũng đáng tin không ít, trước mắt mình không nơi nương tựa, chỉ có thể đưa tay ra, nắm lấy tay George.
George chỉ cảm thấy lòng bàn tay man mát, một tay nhỏ mềm mại nắm lấy bàn tay mình, nhịp tim đột nhiên gia tăng, lỗ tai anh cũng theo đó đỏ ửng, lần trước đối diện với cô gái này, anh khó kiềm chế được tình cảm, còn có thể lý giải là do tác dụng của thuốc, nhưng mà bây giờ…
Chưa đợi anh suy nghĩ, Diệp Tiểu Manh đã nghiêng ngả đứng dậy, ngước đầu chớp chớp đôi mắt to tròn, muốn nói tiếng cảm ơn với George, nhưng dựa trên sự hiểu lầm lần trước của hai người, câu cảm ơn này thế nào cũng không nói được.
Dưới ánh đèn mờ mịt, đường nét của George càng hiện rõ, đôi mắt sâu và điển trai, con ngươi nhạt màu, nhìn vào vừa đau buồn vừa chân thành, càng nhìn càng cảm thấy không giống hình dáng của một người xấu.
George cúi đầu nhìn Diệp Tiểu Manh với thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt to, khoé miệng còn hơi sưng đỏ, nhìn vào nhỏ nhắn đáng yêu, không nhịn được trong lòng rung động.
- Lần trước, tôi thay cô uống ly rượu có thuốc…
Thật sự không phải anh cố tình muốn giở trò b**n th** đâu được không!
Bản thân có lòng tốt ý tốt cứu tiểu nha đầu này, còn bị cắn lại một miếng, khổ tâm quá…
Chuyện ở quán rượu lần trước, Diệp Tiểu Manh sau đó mới nhớ lại, cũng cảm thấy George có gì đó không đúng, lúc này George vừa giải thích, trong lòng cô đã tin đến bảy tám phần, nhưng vẫn bán tín bán nghi nói.
- Ai biết là thật hay là giả…
George: …
- Tin hay không tuỳ cô.
George nhún vai.
- Coi như tôi xui, hai lần đều cứu cô, kết qủa đều bị xem thành b**n th**. Chỉ là, tối như vậy rồi, một mình ra đây bồi rượu, đúng thật không biết có cần thiết phải cứu cô không.
- Anh nói bừa!
Diệp Tiểu Manh nhất thời kích động.
- Tôi là vì muốn đóng phim, tôi muốn làm diễn viên, mới ra đây ăn cơm với nhà đầu tư, tôi đâu có biết nhà đầu tư đều là loại người này, nếu mà biết, đánh chết tôi cũng sẽ không đến!
- Muốn làm diễn viên.
George trên dưới quan sát Diệp Tiểu Manh một vòng.
- Kịch thiếu nhi? Những nàng tiên Balala?
Diệp Tiểu Manh bĩu môi, tức giận nói.
- Tên b**n th** nhà anh…
George quay người đi, đi về phía cửa.
- Ok, tôi không muốn tranh luận với cô, chúc cô vui vẻ.
Diệp Tiểu Manh thở hồng hộc trừng mắt nhìn anh, mãi đến khi George đi đến cửa ra vào, mắt nhìn sắo biến mất khỏi tầm mắt, cuối cùng mới nhịn không được yếu ớt nói.
- Cái đó… anh đợi chút…
George đứng ở cửa ra vào, quay đầu lại, nhếch mày một cái.
- Không biết cô gọi cái tên b**n th** này, là muốn làm gì đây?
- Tôi…
Diệp Tiểu Manh gần như sốt ruột đến muốn khóc ra rồi.
- b**n th**, chân tôi bị trật rồi, đau quá, tôi… tôi không đi được nữa…
Vừa nãy gấp gáp chạy ra ngoài, sau khi bị đẩy ngã bị trật chân, Diệp Tiểu Manh bây giờ đừng nói là đi đường, nhúc nhích một cái thôi cũng đau đến chết, tuy rất không muốn gọi George, nhưng khi người ta yếu thế hơn, không thể không nhún nhường.
- Ồ…
George đang suy tư gật đầu.
- Vì vậy, cô là đang, cầu xin tôi?
Diệp Tiểu Manh: …
Cái tên này đúng là biết được nước làm tới.
- Không phải sao?
George gật gật đầu, giả bộ xoay người muốn rời đi.
- Vậy tạm biệt nha…
- Đợi chút!
Diệp Tiểu Manh bĩu môi, trên mặt lộ ra vẻ mặt như sắp chết, đưa tay về phía George, tội nghiệp nói.
- Tôi… cầu xin anh, đỡ tôi một cái, anh không phải là b**n th**, là người tốt, là một người tốt vĩ đại.
Một bên khoé miệng George cong lên, lộ ra một nụ cười nham hiểm đắc ý, lúc này mới đến trước mắt Diệp Tiểu Manh, không nói câu nào một kiểu bế công chúa, bế Diệp Tiểu Manh lên.

Vị chủ nhân này của ông cái gì cũng tốt, chỉ là lòng dạ quá mềm mỏng, tính cách lương thiện có thừa như vậy, không đủ độc ác, đúng là nghĩ không ra sau này làm sao kế thừa sản nghiệp khổng lồ của gia tộc Brown, xem ra, tìm kiếm con trai của ngài Lance, kế hoạch này phải nhanh chóng tiến hành rồi…
Chỉ là biển người rộng lớn, kiếm ở đâu mới được chứ…
Vệ sĩ áo đen phía sau đang suy đi nghĩ lại, George bước hai đôi dài đã giành trước đi vào bên gian phòng, vừa vào phòng đã nghe thấy tiếng khóc của Diệp Tiểu Manh, nhìn thấy một đám thằng cha mặt mũi khó ưa đang đánh Diệp Tiểu Manh, lập tức năng lượng trong cơ thể của George liền hừng hực bùng cháy, không nói câu nào đi về phía trước, một tay nắm lấy một người đàn ông trung niên đấm một cái, ngay giữa ngực…
- Thằng nào từ đâu đến…
Một người đàn ông trung niên khác còn chưa kịp nói xong, liền bị George một chân đá bay.
Diệp Tiểu Manh ban nãy còn tuyệt vọng nhắm mắt lại, còn tưởng bản thân nhất định chết thảm, sau đó nghe thấy tiếng đẩy cửa, tiếp đến, liền thấy mấy thằng hung thần ác nghiệt vừa nãy, người này nối tiếp người kia bay ra ngoài, lập tức chớp chớp mắt, nhìn qua phía cái tên đã giải cứu mình, cái nhìn này không quan trọng, Diệp Tiểu Manh khịt mũi.
- Là anh?
Đây không phải là anh chàng đẹp trai con lai muốn sàm sỡ mình ở quán rượu hay sao?
Thân thủ George cực tốt, đối phó với những thằng cha này như quét lá rơi giữa trời thu vậy, chưa đầy một lúc sau mấy người đàn ông trung nên liền lần lượt ngã xuống, trong miệng hét.
- Chao ôi chao ôi.
Mắt nhìn đánh không lại George, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, vừa la to.
- Đợi tao kêu người tới xử lý mày.
- Đừng có mà chạy, giỏi thì đợi tao.
- Chuyện này chưa xong đâu…
Vừa vô cùng nhếch nhác bò ra ngoài cửa, chưa đầy một lúc sau liền chạy đi hết sạch.
Vệ sĩ áo đen nhún vai, kết thúc màn anh hùng cứu mỹ nhân… sau đó, bản thân ở lại đây có chút cản trở, vì vậy vội đi ngoài, còn tiện tay hết sức hiểu ý đóng cửa cho chủ nhân nhà mình.
Trong gian phòng lập tức chỉ còn lại hai người George và Diệp Tiểu Manh.
Tuy ánh sáng trong gian phòng mờ mịt, nhưng George thì vừa nhìn đã nhận ra Diệp Tiểu Manh, lập tức dở khóc dở cười, chỉ vào Diệp Tiểu Manh.
- Cô cô cô… cô chính là người đàn bà chanh chua lần trước!
Diệp Tiểu Manh chùi mép miệng, tức tối vểnh môi lên.
- Anh mới là người đàn bà chanh chua đó, b**n th**, cái tên đại b**n th** siêu cấp vô địch nhà anh!
- Tôi có lòng tốt ý tốt cứu cô.
George cứng họng không nói nên lời.
- Sau khi đến Hoa Quốc tổng cổng chỉ làm qua hai chuyện tốt, mỗi lần đều là cứu cô, kết quả còn bị gọi thành b**n th**.
Diệp Tiểu Manh trợn mắt nhìn anh, muốn đứng dậy, nhưng bị doạ đến chân mềm nhũn, nhất thời một hồi lâu không đứng lên được.
Mà George tuy trên miệng nói lợi hại như vậy thôi, cuối cùng vẫn tràn đầy phong độ thân sĩ, không nhìn được bộ dạng đáng thương của Diệp Tiểu Manh, quay đầu qua, kiêu đưa tay ra.
- Tôi đỡ cô cho.
Diệp Tiểu Manh vểnh môi, con gái tốt không chịu thiệt thòi trước mắt, tuy George cũng không phải thứ tốt đẹp gì, nhưng so với đám ông chú chướng mắt kia, cũng đáng tin không ít, trước mắt mình không nơi nương tựa, chỉ có thể đưa tay ra, nắm lấy tay George.
George chỉ cảm thấy lòng bàn tay man mát, một tay nhỏ mềm mại nắm lấy bàn tay mình, nhịp tim đột nhiên gia tăng, lỗ tai anh cũng theo đó đỏ ửng, lần trước đối diện với cô gái này, anh khó kiềm chế được tình cảm, còn có thể lý giải là do tác dụng của thuốc, nhưng mà bây giờ…
Chưa đợi anh suy nghĩ, Diệp Tiểu Manh đã nghiêng ngả đứng dậy, ngước đầu chớp chớp đôi mắt to tròn, muốn nói tiếng cảm ơn với George, nhưng dựa trên sự hiểu lầm lần trước của hai người, câu cảm ơn này thế nào cũng không nói được.
Dưới ánh đèn mờ mịt, đường nét của George càng hiện rõ, đôi mắt sâu và điển trai, con ngươi nhạt màu, nhìn vào vừa đau buồn vừa chân thành, càng nhìn càng cảm thấy không giống hình dáng của một người xấu.
George cúi đầu nhìn Diệp Tiểu Manh với thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt to, khoé miệng còn hơi sưng đỏ, nhìn vào nhỏ nhắn đáng yêu, không nhịn được trong lòng rung động.
- Lần trước, tôi thay cô uống ly rượu có thuốc…
Thật sự không phải anh cố tình muốn giở trò b**n th** đâu được không!
Bản thân có lòng tốt ý tốt cứu tiểu nha đầu này, còn bị cắn lại một miếng, khổ tâm quá…
Chuyện ở quán rượu lần trước, Diệp Tiểu Manh sau đó mới nhớ lại, cũng cảm thấy George có gì đó không đúng, lúc này George vừa giải thích, trong lòng cô đã tin đến bảy tám phần, nhưng vẫn bán tín bán nghi nói.
- Ai biết là thật hay là giả…
George: …
- Tin hay không tuỳ cô.
George nhún vai.
- Coi như tôi xui, hai lần đều cứu cô, kết qủa đều bị xem thành b**n th**. Chỉ là, tối như vậy rồi, một mình ra đây bồi rượu, đúng thật không biết có cần thiết phải cứu cô không.
- Anh nói bừa!
Diệp Tiểu Manh nhất thời kích động.
- Tôi là vì muốn đóng phim, tôi muốn làm diễn viên, mới ra đây ăn cơm với nhà đầu tư, tôi đâu có biết nhà đầu tư đều là loại người này, nếu mà biết, đánh chết tôi cũng sẽ không đến!
- Muốn làm diễn viên.
George trên dưới quan sát Diệp Tiểu Manh một vòng.
- Kịch thiếu nhi? Những nàng tiên Balala?
Diệp Tiểu Manh bĩu môi, tức giận nói.
- Tên b**n th** nhà anh…
George quay người đi, đi về phía cửa.
- Ok, tôi không muốn tranh luận với cô, chúc cô vui vẻ.
Diệp Tiểu Manh thở hồng hộc trừng mắt nhìn anh, mãi đến khi George đi đến cửa ra vào, mắt nhìn sắo biến mất khỏi tầm mắt, cuối cùng mới nhịn không được yếu ớt nói.
- Cái đó… anh đợi chút…
George đứng ở cửa ra vào, quay đầu lại, nhếch mày một cái.
- Không biết cô gọi cái tên b**n th** này, là muốn làm gì đây?
- Tôi…
Diệp Tiểu Manh gần như sốt ruột đến muốn khóc ra rồi.
- b**n th**, chân tôi bị trật rồi, đau quá, tôi… tôi không đi được nữa…
Vừa nãy gấp gáp chạy ra ngoài, sau khi bị đẩy ngã bị trật chân, Diệp Tiểu Manh bây giờ đừng nói là đi đường, nhúc nhích một cái thôi cũng đau đến chết, tuy rất không muốn gọi George, nhưng khi người ta yếu thế hơn, không thể không nhún nhường.
- Ồ…
George đang suy tư gật đầu.
- Vì vậy, cô là đang, cầu xin tôi?
Diệp Tiểu Manh: …
Cái tên này đúng là biết được nước làm tới.
- Không phải sao?
George gật gật đầu, giả bộ xoay người muốn rời đi.
- Vậy tạm biệt nha…
- Đợi chút!
Diệp Tiểu Manh bĩu môi, trên mặt lộ ra vẻ mặt như sắp chết, đưa tay về phía George, tội nghiệp nói.
- Tôi… cầu xin anh, đỡ tôi một cái, anh không phải là b**n th**, là người tốt, là một người tốt vĩ đại.
Một bên khoé miệng George cong lên, lộ ra một nụ cười nham hiểm đắc ý, lúc này mới đến trước mắt Diệp Tiểu Manh, không nói câu nào một kiểu bế công chúa, bế Diệp Tiểu Manh lên.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131: Xin chị thả tôi ra ngoài
Chương 132: 132: Làm sao báo đáp tôi
Chương 133: 133: Tại sao cứ lại là cô
Chương 134: 134: Một đêm của tôi chỉ đáng giá ba mươi triệu
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Trần Trần không phải con hoang
Chương 201: 201: Vị hôn thê của anh là Đường Phù Dung
Chương 202: 202: Đi như thế nào,về như thế nào
Chương 203: 203: Sự lo lắng của mặc lan
Chương 204: 204: Bằng chứng
Chương 205: 205: Khách hàng đầu tiên
Chương 206: 206: Cô là kẻ dối trá
Chương 207: 207: Ngay cả danh phận đều không có
Chương 208: 208: Không mệt không mệt
Chương 209: 209: Vợ chồng đÁNH NHAU
Chương 210: 210: Nhiệm vụ khó hoàn thành
Chương 211: 211
Chương 212: 212: Chỉ hy vọng như thế
Chương 213: 213: 5 ngày đêm ngược
Chương 214: 214: Không đứng đắn
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Làm phù dâu cho tôi
Chương 218: 218: Cha TrẦn Trần là ai
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Mối tình đầu khắc trong tim
Chương 223: 223: Kết quả bất ngờ
Chương 224: 224: Không còn cách nào khác
Chương 225: 225: Đây là vu khống!
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Phúc họa khôn lường
Chương 229: 229: Biết thời biết thế
Chương 230: 230
Chương 231: 231: Không muốn làm người lớn
Chương 232: 232: Tiểu bạch kiểm xấu xa!
Chương 233: 233: Quyết định của ông cụ Mặc
Chương 234: 234: Đưa con trai ra ngoài
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Xứng danh
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Dự luật
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Geogre, anh thay vệ sĩ à?
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249: Cao thủ lạnh lùng
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254: Có thể là mất tích
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259: Tôi sẽ thử xem
Chương 260: 260: Trần Trần tới
Chương 261: 261: Không cam lòng
Chương 262: 262: Cuộc sống vô giá trị
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269: Trộm xe
Chương 270: 270: Mặt người dạ thú
Chương 271: 271: 271: Nảy Mầm Hạnh Phúc
Chương 272: 272: 272: Do Dự
Chương 273: 273: 273: Thu Hút Thành Công Sự Chú Ý Của Em Bé
Chương 274: 274: 274
Chương 275: 275: 275: Bạn Không Muốn Hiểu
Chương 276: 276: 276: Linh Cảm
Chương 277: 277: 277: Tình Nguyện Chết Thay
Chương 278: 278: 278: Sự Trùng Hợp Kỳ Lạ
Chương 279: 279: 279
Chương 280: 280: 280: Một Tin Tốt Một Tin Xấu
Chương 281: 281: 281: Hai Món Quà Một Lớn Một Nhỏ
Chương 282: 282: 282: Ngọt Đến Ưu Thương
Chương 283: 283: 283: Kẻ Thù Gặp Nhau
Chương 284: 284: 284: Oan Gia Ngõ Hep
Chương 285: 285: 285: Nói Lời Tạm Biệt Mẹ
Chương 286: 286: 286: Chủ Ý
Chương 287: 287: 287: Không Cần Tranh Nhau
Chương 288: 288: 288: Lo Lắng Duy Nhất
Chương 289: 289: 289: Như Mong Muốn
Chương 290: 290: 290
Chương 291: 291: 291: Khách Không Mời Mà Đến
Chương 292: 292: 292
Không tìm thấy chương nào phù hợp