Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 35
04:35 - 06.06.2026
1,406 lượt xem
Đường Lạc Lạc là do Mặc Thiệu Đình đích thân hạ lệnh, giới thiệu vào công ty, tại đây, đó là một đãi ngộ chưa từng có.
Vương Bác xưa nay luôn giỏi việc nịnh nọt, đối với chuyện này tràn đầy hiếu kì, còn Mặc Lan là con gái bên nhà cô của Mặc Thiệu Đình, cũng xem như là em họ của Mặc Thiệu Đình, về tin tức nội bộ nhất định cũng biết được chút ít.
Ông ta dò hỏi Mặc Lan, rồi mỉm cười để lấy lòng, mong chờ câu trả lời của Mặc Lan.
Mặc Lan nở nụ cười cao thâm khó lường, không nói gì thêm, chỉ gật đầu vài cái:
- Cô ta được Mặc tổng giới thiệu đến không sai, Vương Bác, ông làm phó bộ trưởng nhiều năm, lợi nhuận bên bộ phận thiết kế mỗi năm đều tụt dốc, nên có chút cảnh tỉnh rồi nhỉ. Người mới cứ nối tiếp nhau vào đây, muốn ngồi cho vững vị trí, không dễ dàng thế đâu.
Lời nói của chị ta hàm ý thâm sâu, vừa dứt lời, nét mặt Vương Bác đã lộ vẻ sợ hãi và phẫn nộ.
Năng lực ông ta có hạn, chẳng qua giỏi về giao tiếp, cộng thêm thâm niên lâu năm, mới ngồi lên được vị trí phó bộ trưởng này, giờ đây được Mặc Lan nhắc nhở, đột nhiên ông đối với Đường Lạc Lạc tràn đầy địch ý.
Đường Lạc Lạc là đích thân Mặc Thiệu Đình giới thiệu đến, nhất định không đơn giản, nhỡ uy h**p đến địa vị của ông thì phải làm sao?
Thành tích của ông những năm gần đây đều không có tiến triển, nếu có một người mới vừa có hậu thuẫn vừa có năng lực gia nhập, chức phó bộ trưởng của ông còn làm được bao nhiêu ngày nữa?
Một sự hoảng loạn ập đến trong lòng, khiến Vương Bác sốt ruột buột miệng nói:
- Cái cô Đường Lạc Lạc, gia thế rốt cuộc lợi hại cỡ nào? Cô cũng biết mà, có thể tiết lộ cho thuộc hạ vài tin không?
Mặc Lan cười mỉm, ngồi vào ghế tựa, trên tay còn nghịch cây bút vàng, nhẹ nhàng nhún vai:
- Nếu đúng là có gia thế to lớn, cũng không cần phải làm thuộc hạ cho ông, ông đừng hoảng sợ quá!
Vương Bác giờ mới an tâm trở lại, chỉ cần Đường Lạc Lạc không phải là người của Mặc Thiệu Đình, thì mọi việc dễ thở hơn rồi, để người mới lọt vào tay ông ta, chẳng phải dễ bắt nạt hơn sao? Dựa vào kinh nghiệm và thủ đoạn của ông, đến lúc đó ép Đường Lạc Lạc tự động từ chức, ai cũng không nói được gì.
Nhận được chỉ thị của Mặc Lan, Vương Bác trong lòng đã có tính toán, ông cười híp cả mắt rồi lui ra ngoài.
Cửa phòng lại lần nữa được đóng lại, nụ cười phóng khoáng của Mặc Lan trong khoảnh khắc cửa đóng lại cũng biến mất.
Chị ta lạnh nhạt nheo mắt lại, để lộ nụ cười châm biến:
- Đường Lạc Lạc ơi là Đường Lạc Lạc…
......
- Hắt xì, hắt xì!
Đường Lạc Lạc liên tục hắt xì hơi, trong lòng nghĩ có khi nào cảm lạnh rồi? Nhưng rõ ràng hôm nay cô mặc không ít, cô dọn dẹp bàn làm việc một chút, rồi ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế, chờ họp.
Quan sát bốn phía một hồi, phòng làm việc của nhân viên cũng được thiết kế rất phong cách, không gian đẹp đẽ, đồng nghiệp ai ai cũng có nhan sắc, tất cả đều là nam thanh nữ tú, nhìn thế nào cũng là một công việc tốt đến nỗi không thể kén chọn, ừm, tiểu ca ca đối với mình quả nhiên rất tốt, hôm nào sẽ mời anh ấy ăn bữa cơm để cảm ơn vì đã giới thiệu cho cô một công việc tốt.
Trong lúc Đường Lạc Lạc đang suy nghĩ lung tung, đã thấy mọi người lần lượt đứng lên đi đến phòng họp, cô cũng tranh thủ đi theo.
Phòng họp của bộ phận thiết kế rất rộng lớn, Đường Lạc Lạc lẫn vào trong đám đông, cô ngồi vào bên mép bàn tròn, chỉ vừa mới ngồi vững, liền nhìn thấy Vương Bác từ cửa phòng họp đi vào, không biết có phải mình hoa mắt không, rõ ràng thấy Vương Bác vừa liếc mắt qua mình, mới quay đầu đi đến vị trí phía đầu bàn.
Cả phòng họp yên lặng, Vương Bác hắng giọng:
- Hôm nay chúng ta cùng chào mừng nhân viên mới vừa gia nhập bộ phận thiết kế nào.
Tiếp đến, mọi người đều vỗ tay ào ào, Đường Lạc Lạc có chút xấu hổ đứng dậy, mỉm cười cúi đầu với mọi người.
Chưa kịp đợi cô ngồi xuống, Vương Bác đã lạnh lùng nhìn cô, mở miệng hỏi:
- Đường Lạc Lạc, quy tắc nhân viên cô đã xem qua chưa, đọc cho tôi nghe xem nào.
Đường Lạc Lạc:
- ... …
Hả?
Quy tắc nhân viên?
Nhớ không nhầm thì cô chỉ vừa vào công ty chưa đến hai mươi phút, căn bản còn không biết quy tắc nhân viên là cái gì, sao có thể đọc ra được?
Đây không phải là làm khó dễ người khác rồi sao?
Vương Bác xưa nay luôn giỏi việc nịnh nọt, đối với chuyện này tràn đầy hiếu kì, còn Mặc Lan là con gái bên nhà cô của Mặc Thiệu Đình, cũng xem như là em họ của Mặc Thiệu Đình, về tin tức nội bộ nhất định cũng biết được chút ít.
Ông ta dò hỏi Mặc Lan, rồi mỉm cười để lấy lòng, mong chờ câu trả lời của Mặc Lan.
Mặc Lan nở nụ cười cao thâm khó lường, không nói gì thêm, chỉ gật đầu vài cái:
- Cô ta được Mặc tổng giới thiệu đến không sai, Vương Bác, ông làm phó bộ trưởng nhiều năm, lợi nhuận bên bộ phận thiết kế mỗi năm đều tụt dốc, nên có chút cảnh tỉnh rồi nhỉ. Người mới cứ nối tiếp nhau vào đây, muốn ngồi cho vững vị trí, không dễ dàng thế đâu.
Lời nói của chị ta hàm ý thâm sâu, vừa dứt lời, nét mặt Vương Bác đã lộ vẻ sợ hãi và phẫn nộ.
Năng lực ông ta có hạn, chẳng qua giỏi về giao tiếp, cộng thêm thâm niên lâu năm, mới ngồi lên được vị trí phó bộ trưởng này, giờ đây được Mặc Lan nhắc nhở, đột nhiên ông đối với Đường Lạc Lạc tràn đầy địch ý.
Đường Lạc Lạc là đích thân Mặc Thiệu Đình giới thiệu đến, nhất định không đơn giản, nhỡ uy h**p đến địa vị của ông thì phải làm sao?
Thành tích của ông những năm gần đây đều không có tiến triển, nếu có một người mới vừa có hậu thuẫn vừa có năng lực gia nhập, chức phó bộ trưởng của ông còn làm được bao nhiêu ngày nữa?
Một sự hoảng loạn ập đến trong lòng, khiến Vương Bác sốt ruột buột miệng nói:
- Cái cô Đường Lạc Lạc, gia thế rốt cuộc lợi hại cỡ nào? Cô cũng biết mà, có thể tiết lộ cho thuộc hạ vài tin không?
Mặc Lan cười mỉm, ngồi vào ghế tựa, trên tay còn nghịch cây bút vàng, nhẹ nhàng nhún vai:
- Nếu đúng là có gia thế to lớn, cũng không cần phải làm thuộc hạ cho ông, ông đừng hoảng sợ quá!
Vương Bác giờ mới an tâm trở lại, chỉ cần Đường Lạc Lạc không phải là người của Mặc Thiệu Đình, thì mọi việc dễ thở hơn rồi, để người mới lọt vào tay ông ta, chẳng phải dễ bắt nạt hơn sao? Dựa vào kinh nghiệm và thủ đoạn của ông, đến lúc đó ép Đường Lạc Lạc tự động từ chức, ai cũng không nói được gì.
Nhận được chỉ thị của Mặc Lan, Vương Bác trong lòng đã có tính toán, ông cười híp cả mắt rồi lui ra ngoài.
Cửa phòng lại lần nữa được đóng lại, nụ cười phóng khoáng của Mặc Lan trong khoảnh khắc cửa đóng lại cũng biến mất.
Chị ta lạnh nhạt nheo mắt lại, để lộ nụ cười châm biến:
- Đường Lạc Lạc ơi là Đường Lạc Lạc…
......
- Hắt xì, hắt xì!
Đường Lạc Lạc liên tục hắt xì hơi, trong lòng nghĩ có khi nào cảm lạnh rồi? Nhưng rõ ràng hôm nay cô mặc không ít, cô dọn dẹp bàn làm việc một chút, rồi ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế, chờ họp.
Quan sát bốn phía một hồi, phòng làm việc của nhân viên cũng được thiết kế rất phong cách, không gian đẹp đẽ, đồng nghiệp ai ai cũng có nhan sắc, tất cả đều là nam thanh nữ tú, nhìn thế nào cũng là một công việc tốt đến nỗi không thể kén chọn, ừm, tiểu ca ca đối với mình quả nhiên rất tốt, hôm nào sẽ mời anh ấy ăn bữa cơm để cảm ơn vì đã giới thiệu cho cô một công việc tốt.
Trong lúc Đường Lạc Lạc đang suy nghĩ lung tung, đã thấy mọi người lần lượt đứng lên đi đến phòng họp, cô cũng tranh thủ đi theo.
Phòng họp của bộ phận thiết kế rất rộng lớn, Đường Lạc Lạc lẫn vào trong đám đông, cô ngồi vào bên mép bàn tròn, chỉ vừa mới ngồi vững, liền nhìn thấy Vương Bác từ cửa phòng họp đi vào, không biết có phải mình hoa mắt không, rõ ràng thấy Vương Bác vừa liếc mắt qua mình, mới quay đầu đi đến vị trí phía đầu bàn.
Cả phòng họp yên lặng, Vương Bác hắng giọng:
- Hôm nay chúng ta cùng chào mừng nhân viên mới vừa gia nhập bộ phận thiết kế nào.
Tiếp đến, mọi người đều vỗ tay ào ào, Đường Lạc Lạc có chút xấu hổ đứng dậy, mỉm cười cúi đầu với mọi người.
Chưa kịp đợi cô ngồi xuống, Vương Bác đã lạnh lùng nhìn cô, mở miệng hỏi:
- Đường Lạc Lạc, quy tắc nhân viên cô đã xem qua chưa, đọc cho tôi nghe xem nào.
Đường Lạc Lạc:
- ... …
Hả?
Quy tắc nhân viên?
Nhớ không nhầm thì cô chỉ vừa vào công ty chưa đến hai mươi phút, căn bản còn không biết quy tắc nhân viên là cái gì, sao có thể đọc ra được?
Đây không phải là làm khó dễ người khác rồi sao?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131: Xin chị thả tôi ra ngoài
Chương 132: 132: Làm sao báo đáp tôi
Chương 133: 133: Tại sao cứ lại là cô
Chương 134: 134: Một đêm của tôi chỉ đáng giá ba mươi triệu
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200: Trần Trần không phải con hoang
Chương 201: 201: Vị hôn thê của anh là Đường Phù Dung
Chương 202: 202: Đi như thế nào,về như thế nào
Chương 203: 203: Sự lo lắng của mặc lan
Chương 204: 204: Bằng chứng
Chương 205: 205: Khách hàng đầu tiên
Chương 206: 206: Cô là kẻ dối trá
Chương 207: 207: Ngay cả danh phận đều không có
Chương 208: 208: Không mệt không mệt
Chương 209: 209: Vợ chồng đÁNH NHAU
Chương 210: 210: Nhiệm vụ khó hoàn thành
Chương 211: 211
Chương 212: 212: Chỉ hy vọng như thế
Chương 213: 213: 5 ngày đêm ngược
Chương 214: 214: Không đứng đắn
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217: Làm phù dâu cho tôi
Chương 218: 218: Cha TrẦn Trần là ai
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Mối tình đầu khắc trong tim
Chương 223: 223: Kết quả bất ngờ
Chương 224: 224: Không còn cách nào khác
Chương 225: 225: Đây là vu khống!
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228: Phúc họa khôn lường
Chương 229: 229: Biết thời biết thế
Chương 230: 230
Chương 231: 231: Không muốn làm người lớn
Chương 232: 232: Tiểu bạch kiểm xấu xa!
Chương 233: 233: Quyết định của ông cụ Mặc
Chương 234: 234: Đưa con trai ra ngoài
Chương 235: 235
Chương 236: 236: Xứng danh
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240: Dự luật
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243: Geogre, anh thay vệ sĩ à?
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249: Cao thủ lạnh lùng
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254: Có thể là mất tích
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259: Tôi sẽ thử xem
Chương 260: 260: Trần Trần tới
Chương 261: 261: Không cam lòng
Chương 262: 262: Cuộc sống vô giá trị
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269: Trộm xe
Chương 270: 270: Mặt người dạ thú
Chương 271: 271: 271: Nảy Mầm Hạnh Phúc
Chương 272: 272: 272: Do Dự
Chương 273: 273: 273: Thu Hút Thành Công Sự Chú Ý Của Em Bé
Chương 274: 274: 274
Chương 275: 275: 275: Bạn Không Muốn Hiểu
Chương 276: 276: 276: Linh Cảm
Chương 277: 277: 277: Tình Nguyện Chết Thay
Chương 278: 278: 278: Sự Trùng Hợp Kỳ Lạ
Chương 279: 279: 279
Chương 280: 280: 280: Một Tin Tốt Một Tin Xấu
Chương 281: 281: 281: Hai Món Quà Một Lớn Một Nhỏ
Chương 282: 282: 282: Ngọt Đến Ưu Thương
Chương 283: 283: 283: Kẻ Thù Gặp Nhau
Chương 284: 284: 284: Oan Gia Ngõ Hep
Chương 285: 285: 285: Nói Lời Tạm Biệt Mẹ
Chương 286: 286: 286: Chủ Ý
Chương 287: 287: 287: Không Cần Tranh Nhau
Chương 288: 288: 288: Lo Lắng Duy Nhất
Chương 289: 289: 289: Như Mong Muốn
Chương 290: 290: 290
Chương 291: 291: 291: Khách Không Mời Mà Đến
Chương 292: 292: 292
Không tìm thấy chương nào phù hợp