Chương 5: _ 8

Đã có 50 chương trên web: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/be-con-ang-thuong-tro-ve-ca-nha-trong.html

Chương 7. Chuyển phát nhanh như một ngọn núi nhỏ

Ánh nắng đầu đông rất ấm áp, chiếu lên người vô cùng dễ chịu. Dưới sự trấn an dịu dàng của Cố Thịnh, tâm trạng bé con dần dần bình ổn, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Cố Thịnh đặt bé lên giường, nhưng vì là nơi lạ, chỉ cần chạm vào giường là bé con lại tỉnh giấc, tay nhỏ dùng sức nắm chặt lấy áo Cố Thịnh.

"Anh..."

"Không sao đâu, không sao đâu, anh ở đây, Tiểu Bảo ngủ tiếp đi."

Bàn tay to lớn nhẹ nhàng vỗ về lưng bé con, nhìn bé nhắm mắt lại lần nữa, Cố Thịnh mới yên tâm.

Y ngồi bên cạnh canh chừng một lát, sau đó đứng dậy đi vệ sinh cá nhân, y để hở cửa để đảm bảo nếu bé con tỉnh dậy, y sẽ biết ngay lập tức.

Sau khi xong xuôi, thấy bé vẫn còn ngủ, Cố Thịnh đắp lại góc chăn, đặt chú gấu bông vào tay bé rồi xuống lầu nấu cháo.

Nấu xong, y lại lên lầu ngồi trên chiếc ghế sô pha màu trắng gạo, mở máy tính làm việc.

Năm nay y 22 tuổi, đang là sinh viên năm 4.

Trước đây y định làm việc từng bước, nhưng giờ đây y muốn tăng tốc. Việc đầu tiên là phải tốt nghiệp và cầm được tấm bằng trong tay.

Y đã vào Tập đoàn Cố thị từ giữa năm nhất, bắt đầu từ những vị trí thấp nhất, dùng hai năm rưỡi để ngồi vào ghế tổng giám đốc.

Tuy nhiên, vị trí hiện tại vẫn chưa đủ để y bảo vệ Tiểu Bảo một cách tốt nhất, y cần tiến xa hơn và nắm giữ nhiều quyền lực hơn nữa.

Cố Thịnh trầm ngâm suy nghĩ về con đường sắp tới, nhưng bất giác tâm trí lại quay về phía hai kẻ súc sinh kia.

Y cẩn thận nhớ lại những trải nghiệm của kiếp trước, cuối cùng dựa vào ký ức mà truy cập vào một trang web.

Đó là web đen, một nơi không có giới hạn, nơi gì cũng có thể xảy ra: chỉnh cổ ác liệt, thuê người giết người, trò chơi săn thú... tất cả đều là chuyện bình thường, chỉ cần có tiền là làm được tất cả.

Kiếp trước, y vô tình phát hiện ra Cố Nghe thường xuyên liên lạc với trang web này, và mọi bi kịch của gia đình đều bắt nguồn từ những tin nhắn mà Cố Nghe để lại trên đó.

Cố Thịnh nhìn chằm chằm vào trang web rất lâu, nửa giờ sau, y đăng một yêu cầu lên.

Vì treo thưởng rất cao nên có rất nhiều người nhận đơn.

Sau khi chọn một tổ chức có vẻ chuyên nghiệp và nhận được xác nhận qua tin nhắn riêng, y xóa sạch mọi dấu vết rồi thoát ra.

Sau khi thoát khỏi trang web, y tựa lưng vào ghế sô pha, nở một nụ cười khinh miệt.

Vì Tiểu Bảo, dù có phải biến thành ác ma thì đã sao?

Y tình nguyện.

"Ưm... Anh..." Phía sau truyền đến những tiếng động nhỏ.

Cố Thịnh quay đầu nhìn, thấy bé đang cuộn tròn lại, liền vội đứng dậy đi tới.

"Anh đây."

"Tiểu Bảo tỉnh rồi à? Có đói bụng không nào?"

Bé con ngủ đến mức gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn y.

"Dạ, bụng, đói ~"

"Vậy anh đưa Tiểu Bảo đi ăn nhé."

Cố Thịnh bế bé xuống lầu, vào bếp xem có nguyên liệu gì. Sau khi nhanh chóng lên thực đơn trong đầu, y đặt bé con ngồi trên ghế, rồi tự mình xắn tay áo bắt đầu nấu ăn.

Trước khi nấu, y còn bật nhạc nhẹ cho bé nghe.

"Ngồi ngoan nhé, anh nấu cơm, một lát là xong thôi."

"Vâng ạ ~"

Bé con mềm mại ôm chú gấu bông đáng yêu ngồi ngoan ngoãn trên ghế, đôi gót chân nhỏ đung đưa giữa không trung theo nhịp điệu âm nhạc.

Không khí này thật tuyệt vời.

Hứa Đình Phương đang theo dõi qua màn hình camera nhìn bé con ngoan ngoãn kia, nước mắt bà lại rơi xuống.

Trong biệt thự nhỏ lắp đặt rất nhiều camera.

Đây là điều Hứa Đình Phương đã hỏi ý kiến Cố Thịnh và được y đồng ý, ngoại trừ phòng ngủ của Cố Thịnh, phòng khách và phòng tập gym ra, thì tất cả các phòng khác đều có.

Đặc biệt là phòng trẻ em, bà lắp hẳn hai cái để đảm bảo nếu bé có chuyện gì thì bà sẽ biết ngay lập tức.

Bữa cơm đơn giản với cháo thịt nạc, rau xào và cà chua hầm thịt bò nạm được dọn lên, bé con ăn đến mức đầu cũng không ngẩng lên nổi.

"Chậm thôi em, còn nhiều lắm."

"Ưm ừm." Miệng thì đáp ứng, nhưng tốc độ thì chẳng hề chậm lại chút nào.

Cố Thịnh cũng chiều theo bé, trong đầu thầm nghĩ không biết có nên mua cho Tiểu Bảo một chiếc ghế ăn dặm hay không, vì chiếc ghế hiện tại quá thấp, Tiểu Bảo với không tới.

Y nghĩ được thì Hứa Đình Phương cũng đã nghĩ tới.

Sau khi ăn xong, Cố Thịnh ôm bé con ngồi trong phòng khách, chứng kiến từng món hàng chuyển phát nhanh được chuyển vào.

Công ty vận chuyển thậm chí còn phải huy động cả một chiếc xe tải nhỏ.

Chẳng mấy chốc, khoảng trống trong phòng khách đã chất đầy hàng hóa.

Nhìn ngọn núi hàng chuyển phát nhanh như vậy, Cố Thịnh nhìn xuống bé con trong lòng, bé cũng ngước đầu nhìn y.

"Anh..."

Mấy thứ này là cái gì vậy?

Cố Thịnh cố nặn ra một nụ cười, cân nhắc lời lẽ: "Đây đều là đồ anh mua cho Tiểu Bảo, chúng ta cùng mở ra xem nhé."

"Anh tháo, Tiểu Bảo cùng anh."

"Ừm, được ~"

Nghe nói là mua cho mình, bé con cũng dâng lên vài phần chờ mong.

Cố Thịnh đặt bé ngồi trên thảm, chính mình cầm con dao nhỏ ngồi cạnh, chậm rãi tháo từng gói hàng.

"Xem cái này là gì nào."

"Chà, là một chiếc đệm ngồi nhỏ."

Hình cánh hoa, năm màu rực rỡ, chính giữa nhụy hoa còn có một khuôn mặt tươi cười.

"Tiểu Bảo thử xem có vừa không."

Cố Thịnh bế bé con, đặt tấm đệm lên thảm rồi để bé ngồi lên.

Mềm mại, rất thoải mái.

"Thoải mái không?"

"Ưm ~"

"Vậy sau này cái này là đệm chuyên dụng của Tiểu Bảo nhé, ai cũng không được đụng vào."

"Anh, cùng dùng." Bé con nghiêm túc nói.

Đồ của bé, anh trai có thể dùng chung.

Cố Thịnh cười khẽ, xoa xoa mũi bé: "Được, anh cũng có thể dùng, Tiểu Bảo thật ngoan."

Nhìn nụ cười của bé con, lòng Cố Thịnh mềm nhũn đến rối tinh rối mù.

"Chúng ta tháo tiếp thôi."

Cầm lấy một hộp nhỏ, mở ra xem, là một chiếc đồng hồ thông minh dành cho trẻ em, màu lam, trên mặt in hình hoa hướng dương.

"Đây là đồng hồ thông minh, Tiểu Bảo đeo cái này thì có thể gọi điện cho anh, anh cũng có thể biết Tiểu Bảo đang ở đâu."

Sau khi khởi động máy, Cố Thịnh kiên nhẫn giải thích cho bé con rồi đeo nó vào cổ tay nhỏ nhắn, mềm mại của bé.

Nhìn cuộc gọi từ đồng hồ hiện lên trên điện thoại của mình, đôi mắt bé con sáng rực lên vì vui sướng.

Có cái này, bé có thể tìm anh trai, bé và anh trai sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa.

Tiếp theo là bình sữa, sữa bột, đông trùng hạ thảo, ghế ngồi ô tô an toàn, ghế ăn, quần áo... cái gì cần có đều có đủ cả.

Chỉ riêng bình sữa đã có ba cái, bộ đồ ăn cũng có ba bộ, chưa kể đến những thứ khác.

Cố Thịnh loay hoay tháo dỡ và sắp xếp đống đồ này mà mất hơn hai tiếng đồng hồ, nhất là chiếc ghế ăn và ghế an toàn còn phải tự tay lắp ráp.

Xong xuôi, y mệt đến mức đổ gục xuống sô pha: "Mệt chết mất."

Sức mua của phụ nữ thật đáng sợ, không chống đỡ nổi.

Bé con vui vẻ nhào vào lòng y: "Anh."

Bàn tay nhỏ bé còn nhẹ nhàng đấm bóp vai cho y: "Xoa xoa."

"Ai, anh đây."

"Tiểu Bảo thật tốt, cho anh ôm một cái nào." Cố Thịnh ôm lấy bé cưng ngoan ngoãn, tâm trạng nhẹ nhàng chưa từng có.

Lúc này, trước cổng Cố gia, một chiếc xe dừng lại.

Một cô gái xinh đẹp bước xuống, kéo va li vào nhà.

"Mommy, con đã về rồi." Cố Cẩm đứng ở phòng khách gọi lớn.

Hứa Đình Phương nghe tiếng, ló đầu từ tầng hai xuống, đầy nghi hoặc: "Sao con lại về? Chẳng phải đã nói năm nay không về sao?"

Cố Cẩm ngửa đầu: "Con xong việc rồi nên về thôi, mẹ không nhớ con à?"

Hứa Đình Phương: "Con muốn nghe lời thật hay lời nói dối?"

Cố Cẩm:......

Cô đành cạn lời trước bà mẹ phản nghịch của mình.

"Mẹ, tin nhắn mẹ gửi trong nhóm chat là có ý gì thế ạ?"

Sau khi đặt đồ đạc vào phòng, Cố Cẩm liền sốt sắng kéo Hứa Đình Phương hỏi cho bằng được.

Hứa Đình Phương giải thích đơn giản cho cô nghe, nhưng phản ứng của Cố Cẩm lại rất bình thản.

"Con chỉ phản ứng thế thôi á?"

Chỉ à một tiếng là xong rồi?

----------------------

Chương 8. Bồi dưỡng tình cảm với bảo bối An An

Cố Cẩm uống sữa bò, chớp chớp mắt: "Vậy con a một tiếng nhé?"

Hứa Đình Phương: ...

Việc Cố Cẩm có phản ứng này nằm ngoài dự đoán của Hứa Đình Phương. Bởi vì trong ký ức của bà, cứ mỗi lần Cố Cẩm về nhà là không quá năm phút sau sẽ ôm chầm lấy Lý Thính, bộ dạng cưng chiều vô cùng.

Cả Cố Ngôn cũng vậy, lúc mới về thì không để ý, nhưng chẳng bao lâu sau cũng sẽ tranh nhau ôm ấp Lý Thính.

Cứ hễ bảo bảo và Lý Thính xuất hiện cùng lúc, sự chú ý của họ đều đổ dồn về phía Lý Thính.

Dù Lý Thính làm gì, họ cũng vô điều kiện ủng hộ, ngay cả khi gây ra án mạng, họ cũng sẵn sàng che chở.

Nhưng cụ thể tại sao lại như thế thì Hứa Đình Phương không rõ.

Chẳng lẽ trên người Lý Thính thực sự có thứ gì đó mê hoặc họ sao?

Tiếc rằng trong ký ức của bà, bà đã qua đời quá sớm nên không phát hiện ra chiêu trò của Lý Thính.

"Mẹ, giả đã đi rồi, vậy còn thật đâu? An An đâu ạ?"

Trong lúc Hứa Đình Phương đang sững sờ, Cố Cẩm đã nhìn thấy căn phòng trẻ em và phòng đồ chơi chuẩn bị cho Cố An, nhưng kỳ lạ là cô không thấy đứa trẻ đâu.

Không phải nói đã về rồi sao, sao không thấy bóng dáng?

Hứa Đình Phương hoàn hồn: "Nó đang ở chỗ anh cả con."

"Tình trạng của bảo bảo hiện tại không tốt lắm, phải từ từ thôi." Hứa Đình Phương kể lại chuyện Cố An bị ngược đãi và phải nằm viện cho Cố Cẩm nghe.

Gương mặt Cố Cẩm không lộ rõ cảm xúc, nhưng bàn tay đang cầm chiếc nĩa ăn trái cây lại bẻ cong đi lúc nào không hay.

"Thật là được lắm."

"Bọn họ đã sớm biết An An không phải con ruột nên mới làm thế, chắc chắn hài tử là bọn họ cố ý đánh tráo."

"Vậy hai kẻ súc sinh kia đâu? Đang ở đâu? Con phải đi xem náo nhiệt mới được."

Cô muốn mua thủy quân mắng cho bọn chúng thân bại danh liệt.

Đang sống những ngày quá xuôi gió xuôi nước, cũng nên thêm chút biến cố cho bọn chúng nếm trải.

Hứa Đình Phương vỗ vỗ đầu con gái: "Mặc kệ chúng có cố ý hay không, bọn chúng đều sẽ phải trả giá đắt. Chuyện này anh cả con sẽ xử lý, con đừng có đi gây thêm phiền phức."

"Nghỉ ngơi cho tốt đi, vài ngày nữa mẹ xem có thể đến chỗ anh cả con thăm bảo bảo hay không."

Cố Cẩm lên tiếng rồi trở về phòng, cầm điện thoại lên liền liên lạc cho Cố Thịnh.

Cố Thịnh đang bồi bé con ngủ trưa, cảm nhận được điện thoại rung, y lấy ra xem thấy là Cố Cẩm, sau đó chậm rãi đứng dậy đi ra ban công.

"Về rồi à?"

Cố Cẩm: "Vâng, em có thể đến thăm An An được không?"

Bé con đó cô vẫn chưa gặp lần nào, có chút tò mò, và cũng có chút lo lắng.

Cố Thịnh một tay đút túi quần, ánh mắt hướng về phía bầu trời trong xanh không xa: "Không nhớ Lý Thính à?"

"Em nhớ nó làm cái gì? Một đứa hàng giả, chẳng lẽ em lại không phân biệt nổi ai mới là người thân của mình?" Cố Cẩm đảo mắt, tâm trạng rất khó chịu.

Sao ai nấy đều như vậy, cứ ép cô phải ôm lấy Lý Thính khóc lóc van xin cậu ta đừng đi chứ?

Kẻ ngốc còn chẳng làm được chuyện đó, huống chi cô là một diễn viên chuyên nghiệp.

Cố Thịnh cười khẽ, y cũng hiểu tại sao.

Cố Cẩm không tiếp xúc nhiều với Lý Thính, một năm bốn mùa rất ít khi về nhà, nên Lý Thính không ảnh hưởng quá lớn đến cô. Huống hồ hiện tại Lý Thính đã bị y nhốt lại, hệ thống và đạo cụ của cậu ta không thể tác động đến người nhà của y được nữa.

Không bị ảnh hưởng, tự nhiên sẽ đưa ra được phán đoán chính xác.

Nhớ lại kiếp trước, trước khi Cố Cẩm về nhà cô vẫn rất bình thường, còn hỏi thăm về Tiểu Bảo, nhưng vừa về đến nơi nhìn thấy Lý Thính là cả người thay đổi hẳn, trong mắt chỉ có mỗi Lý Thính.

Mà rõ ràng có quá nhiều sơ hở như vậy, bọn họ lại làm như không thấy, Cố Thịnh lại một lần nữa tự trách bản thân.

"Rốt cuộc là em có được đến không, em chỉ ở nhà được nửa tháng thôi, sau khi đi lại là ba tháng sau mới gặp nhau đấy."

Cô sắp vào đoàn làm phim, tuy vai diễn không quá nặng ký nhưng cô rất trân trọng cơ hội lần này.

"Việc này anh phải hỏi ý kiến Tiểu Bảo, nó đồng ý thì anh mới cho em tới."

"Được, anh hỏi đi, hỏi xong cho em đáp án."

Cắt đứt điện thoại, Cố Thịnh dựa vào lan can, tâm trạng cực kỳ tốt.

Tiểu Bảo của y kiếp này sẽ có một cuộc đời thật trọn vẹn, được người nhà dành cho sự cưng chiều độc nhất vô nhị.

"Anh..."

Cửa ban công không đóng, Cố Thịnh vốn thính tai, nghe được tiếng nỉ non liền nhanh chóng xoay người vào phòng và đóng cửa lại.

Trong chăn, bé con vì không thấy người quen bên cạnh nên bắt đầu vùng vẫy tay nhỏ, ngủ rất bất an.

Chẳng bao lâu sau, một người nằm xuống bên cạnh bé, vòng tay quen thuộc ôm lấy, bé con dịch người lại gần, ngoan ngoãn ngủ tiếp.

Giấc ngủ này kéo dài đến 3 giờ chiều, bé con tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái, hiện đang ôm bình sữa ngoan ngoãn ngồi cạnh Cố Thịnh.

Bé đang xem phim hoạt hình, còn Cố Thịnh thì đang gõ máy tính.

Dựa vào ký ức kiếp trước, Cố Thịnh đã mua một vài mã cổ phiếu tiềm năng. Y dự định dùng số tiền này để khởi nghiệp, mở một công ty riêng.

Tập đoàn Cố thị rất tốt, nhưng chí hướng của y không chỉ dừng lại ở đó.

Đến lúc đó, cho dù Cố thị có xảy ra chuyện gì, y cũng đã có đường lui.

Đang gõ bàn phím, Cố Thịnh quay đầu nhìn bé con đang ngồi ngoan ngoãn một bên: "Tiểu Bảo, anh tìm một người tới bảo vệ Tiểu Bảo được không?"

Y không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh bé, mà người hầu hay bảo mẫu thì y không yên tâm, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có cách tìm cho bé một vệ sĩ riêng.

Trong mắt bé con thoáng hiện lên sự nghi hoặc: "Cái... sao ạ anh?"

Anh trai không phải là anh trai sao?

Cố Thịnh xoa xoa đầu bé: "Xem phim hoạt hình tiếp đi."

Là y nóng vội rồi. Tiểu Bảo đúng lúc đang ỷ lại vào y, nếu đột nhiên xuất hiện một người xa lạ, bé sẽ tưởng rằng mình không cần bé nữa.

Chuyện vệ sĩ đành để sau, cả việc Cố Cẩm muốn tới thăm cũng tạm hoãn lại.

Đến bữa tối, vẫn là Cố Thịnh đích thân xuống bếp. Y làm món cá viên mà bé con đã nhắc đi nhắc lại suốt cả buổi trưa, những viên cá nhỏ xíu, vừa miệng để Tiểu Bảo có thể ăn gọn trong một lần.

Sau bữa tối, Cố Thịnh dẫn bé đi dạo trong sân. Dưới ánh đèn đường trong vườn, y cùng bé ngắm nhìn những chú cá vàng trong hồ và những khóm hoa đủ sắc màu.

Ở trong căn biệt thự nhỏ đã được ba ngày, trong ba ngày này, bé con ngày một cởi mở hơn. Còn Cố Thịnh thì bị Cố Cẩm khủng bố bằng ba cuộc điện thoại mỗi ngày cùng vô số tin nhắn, phiền đến mức không chịu nổi, đành phải nói chuyện với bé con.

Bé con đắn đo mất mười mấy giây mới chậm rãi gật đầu đồng ý.

Đến khi Cố Cẩm tới nơi, bé con vốn đang ngồi trên chiếc đệm hoa hướng dương liền vút một cái chui tọt vào lòng Cố Thịnh, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn người phụ nữ xinh đẹp vừa bước vào cửa.

Cố Cẩm mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, đội mũ, khí chất ôn hòa, cố gắng khiến bản thân trông thật gần gũi, tay còn kéo theo một chiếc va li hành lý.

Ngay khi vừa vào cửa, cô đã nhìn thấy bé con đang nép trong lòng Cố Thịnh.

Bé con rất gầy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt trở nên to hơn bao giờ hết, nhìn mà Cố Cẩm thấy đau lòng một trận.

"Anh cả, em tới rồi đây."

"Ôi chao, đây là An An nhỉ, trông thật ngoan."

"An An bảo bối ngoan, chị là chị gái Cố Cẩm, An An phải gọi chị là chị nhé."

Nhìn Cố Cẩm nhiệt tình quá mức, bé con quay đầu rúc sâu vào lòng Cố Thịnh: "Anh, ôm ~"

Chị gái xinh đẹp này quá, quá dọa người ~

Cố Thịnh xoa đầu trấn an bé, nhìn Cố Cẩm bằng ánh mắt không hài lòng: "Em dọa thằng bé rồi đấy."

"Bình thường chút đi."

"Dạ." Cố Cẩm sờ sờ mũi, thu liễm lại một chút.

"Em mang va li hành lý theo làm gì?"

Cố Cẩm đáp: "Ở lại chứ sao, em chuẩn bị bồi dưỡng tình cảm với An An thật tốt."

"À đúng rồi, còn có quà cho An An bảo bối nữa."

Cố Cẩm mở va li, một nửa là đồ đạc của cô, nửa còn lại là quà cô chuẩn bị cho An An.

Cô tháo chiếc mũ gây vướng víu ném sang một bên rồi lấy đồ ra: "An An bảo bối, đây là chiếc gối dâu tây chị mang cho em, em có thể ôm ngủ nhé, còn có một chú ngỗng trắng thú bông, cả mấy bộ đồ ngủ nhung mềm mại nữa..."

Bé con trốn trong lòng Cố Thịnh nhìn đống đồ kia, rồi lại chạm phải đôi mắt cười của Cố Cẩm, không biết nên làm thế nào cho phải.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!