Chương 16: _ 30

Đã có 64 chương trên web: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/be-con-ang-thuong-tro-ve-ca-nha-trong.html

Chương 29. Nữ thư ký sụp đổ

Cố Thịnh rời đi, trở lại văn phòng của mình, bắt đầu xử lý công việc công ty.

Từ khi nuôi Tiểu Bảo, khoảng thời gian này y không đến công ty nhiều, quả thực có một số việc tồn đọng cần xử lý.

Tại văn phòng chủ tịch, Cố Đình sai trợ lý chuyển đến một chiếc ghế cao, để bé con ngồi lên, rồi lấy máy tính bảng mở bộ phim hoạt hình mà bé con thích xem, Hồ Lô Oa.

"Ngoan ngoãn xem nhé, muốn xem cái khác thì cứ bảo ba."

"Dạ, vâng ạ ~" Bé con lắc lắc gót chân nhỏ, ngoan ngoãn ở bên cạnh ông bố lớn.

Sợ cậu nhóc chán, Cố Đình còn đưa bánh quy nhỏ cho cậu ăn: "Có muốn uống nước hay uống sữa không?"

"Neinei ạ ~"

"Được, ba ba đi pha cho An An, An An ngoan ngoãn ngồi đừng nhúc nhích nhé."

"Dạ."

Cố Đình lấy bình sữa và sữa bột từ trong túi xách Cố Thịnh mang đến, đi thẳng đến phòng trà để pha sữa.

Các thư ký nhìn nhau, có chút không thể tin được.

Chủ tịch lại đang pha sữa bột cho trẻ con.

Đúng là cháu nội thân thiết mà.

Cách một đời lại càng thân thiết hơn.

Cố Đình không hề hay biết những suy nghĩ bát quái trong lòng họ, nếu không chắc chắn ông sẽ gầm lên một câu: Đây là con trai tôi.

Pha sữa xong trở lại văn phòng, Cố Đình cười tủm tỉm đặt bình sữa lên bàn.

"Pha xong rồi, An An uống đi, không nóng đâu."

"Cảm ơn ba ba ~" Giọng nói mềm mại với âm cuối kéo dài khiến lòng người cũng thấy thoải mái hơn vài phần.

"Không khách chi, An An ngoan quá." Cố Đình xoa đầu cậu, trên mặt tràn đầy sự từ ái.

Đứa nhỏ này vô cùng ngoan ngoãn, ngay cả ông cũng không nhịn được mà muốn thân cận nhiều hơn.

Cốc cốc cốc

"Chủ tịch, có một tập văn kiện cần ngài ký tên ạ." Một nữ thư ký xinh đẹp cầm văn kiện đi vào, đôi giày cao gót mười phân dẫm trên sàn gỗ phát ra tiếng lộc cộc.

Đi đến bàn làm việc, cô ta tự cho là mình quyến rũ mà hất mái tóc dài, cúi người đưa văn kiện qua.

Chiếc áo sơ mi trắng cởi bỏ hai chiếc cúc, lộ ra đường cong vóc dáng gợi cảm.

Cố Đình liếc nhìn một cái, tầm mắt hướng lên trên dừng lại ở gương mặt đang cười của nữ thư ký.

"Cố đổng ~" Giọng điệu nũng nịu này làm tiểu gia hỏa đang xem hoạt hình cũng phải ngẩng đầu lên.

Cậu nuốt ngụm sữa trong miệng, chằm chằm nhìn nữ thư ký, cảm giác biểu cảm của cô ta có gì đó không ổn.

"Ba ba..." Bé con nhẹ nhàng gọi.

Cố Đình nhìn về phía bé con, lau vết sữa ở khóe miệng cậu: "An An nhắm mắt lại, bịt tai lại được không, ba ba chơi với An An một trò chơi."

Chơi trò chơi ư?

"Dạ được ạ ~" Bé con nghe lời nhắm mắt lại, đưa đôi tay nhỏ bé lên bịt kín tai mình.

Hôm nay nhóc con mặc bộ đồ ngủ hình mèo màu vàng, kết hợp với động tác của mình trông cực kỳ đáng yêu.

Cố Đình xoa xoa đầu cậu, ngay sau đó ngước mắt nhìn về phía nữ thư ký trước mặt, ánh mắt từ ái lập tức trở nên lạnh lẽo: "Cúc áo quần áo của cô hỏng rồi à?"

Nữ thư ký đã sớm ngẩn người ra từ khi nghe bé con gọi ba ba, giờ đối diện với ánh mắt của Cố Đình, cả người như rơi vào hầm băng.

"Không, không..." Nữ thư ký vội vàng đứng dậy cài lại cúc áo.

"Nếu không hỏng, vậy hành động vừa rồi của cô là đang câu dẫn tôi sao?"

Giọng điệu bình đạm của Cố Đình làm sống lưng nữ thư ký lạnh toát, mồ hôi lạnh túa ra trên trán: "Không..."

"Đến hạng người như cô mà cũng dám tới câu dẫn tôi, cô thật sự quá coi trọng cái mặt chỉnh dung này của mình rồi đấy."

Lời châm chọc làm nữ thư ký run rẩy toàn thân, hốc mắt ửng đỏ, không thốt nên lời.

"Đồ công nghệ mà cũng không biết xấu hổ khoe khoang, mông cũng là độn chứ gì."

Nữ thư ký sụp đổ, khóc lóc quay đầu chạy thẳng ra ngoài, văn kiện cũng bỏ lại luôn.

Cố Đình ghét bỏ liếc nhìn một cái, gọi điện cho trợ lý đặc biệt, bảo cậu ta đuổi việc nữ thư ký vừa rồi, tiện thể mang tập văn kiện đi.

Thứ gì mà cũng dám câu dẫn ông.

Giải quyết xong việc, Cố Đình cúi người lại gần bé con, giọng điệu dịu dàng: "An An bảo bối, sói xám tới rồi ~"

Bé con đôi mắt lấp lánh, khóe miệng khẽ nhếch: "Bảo bảo không có ở đây nha ~"

"Bảo bảo không ở đây, vậy đây là ai nha?"

"A, ta bắt được rồi." Cố Đình bắt lấy bé con ôm vào lòng, cù vào nách cậu, khiến cậu cười ha ha.

Bé con dựa vào lòng Cố Đình cười không khép miệng được.

"Chuyện gì mà vui thế?" Cố Thịnh gõ cửa bước vào, trên tay cầm văn kiện.

"Anh trai ~" Bé con cười hớn hở, nhìn thấy Cố Thịnh đến cũng không quên giơ tay đòi bế.

"Ngoan nào." Cố Thịnh đưa văn kiện cho cha mình, cúi người ôm bé con vào lòng.

"Ngoan nhé, anh trai có chút việc cần nói với ba, nói xong chúng ta đi ăn cơm."

"Dạ, vâng ạ ~" Bé con yên tĩnh dựa vào lòng Cố Thịnh, nhìn thấy chiếc ghim cài áo màu lam trên ngực y, tò mò vươn tay nhỏ ra sờ.

Sờ qua sờ lại thành ra cạy, cậu cạy cạy, một viên đá quý màu lam bị cậu giật mạnh xuống dưới.

Bé con nhìn viên đá quý trong tay, ngẩn người ra.

Cố Thịnh cảm nhận được động tĩnh trên áo mình, cúi đầu nhìn cậu.

Hai anh em cứ thế nhìn nhau.

"Tiểu Bảo..."

Chiếc ghim cài áo này trị giá 1,5 triệu, lại còn là cái cuối cùng của bộ sưu tập này.

"Anh trai, bảo bảo không phải cố ý đâu." Bé con nói, vẻ mặt hơi ủy khuất.

Cậu cũng không ngờ nó lại không chắc chắn như vậy.

Chỉ cạy một cái là rụng ra rồi.

Cố Thịnh nghĩ thầm: Đó mà là cạy à? Đó là giật, giật mạnh, không giật rụng xuống không bỏ qua, suýt nữa kéo cả áo y xuống luôn rồi.

"Không sao, chắc là để lâu rồi nên không chắc chắn thôi."

Ghim cài áo: Tôi mới sản xuất được hai tháng, vào tay cậu được một tháng, đây là lần đầu tiên cậu đeo đấy.

"Đi thôi, đi ăn cơm nào."

Cố Thịnh chỉnh lại quần áo cho bé con, cố ý kiểm tra bùa bình an và xá lợi tử trên cổ cậu, đảm bảo mọi thứ vẫn còn nguyên, rồi ôm người đứng dậy.

"Ba, đi thôi, con bảo Tôn Dật đặt nhà hàng rồi."

"Được."

Cả nhà cùng rời công ty đi đến nhà hàng. Vốn tưởng sẽ thuận lợi, ai ngờ lại đụng phải người quen.

"Anh Thịnh, bác Cố, trùng hợp quá, hai người cũng đến đây ăn cơm à?" Lê Chỉ dịu dàng, hào phóng lên tiếng hỏi, trên mặt nở nụ cười.

Nụ cười của Cố Thịnh hạ xuống ngay lập tức, thay vào đó là sự lạnh nhạt.

Lạnh nhạt trong đó mang theo cả hàn ý.

-----------------------

Chương 30. Xem bọn họ báo ứng

Cố Đình không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng vãn bối chào hỏi, ông tất nhiên phải đáp lại: "Cô là đứa nhỏ Lê gia phải không?"

Lê Chỉ cười nhu hòa, khoác chiếc áo khoác màu trắng gạo, dịu dàng hào phóng: "Vâng ạ, bác Cố vẫn còn nhớ cháu."

Cố Đình: "Có chút ấn tượng, cháu tới tìm Tiểu Thịnh à?"

Ánh mắt ông liếc qua Cố Thịnh một vòng, phát hiện sắc mặt y không đúng, Cố Đình thầm lo lắng.

Tình hình không ổn.

Có gì đó không đúng lắm.

"An An sang đây baba bế, anh trai có việc cần nói với chị này."

"Dạ ~" Bé con ngoan ngoãn để Cố Đình bế đi, cậu quay đầu nhìn Lê Chỉ.

Người này cậu đã từng gặp qua, là người làm anh trai tức giận.

Hừ.

Người nào chọc anh trai không vui thì cậu đều không thích.

Bé con phồng đôi má nhỏ lên, bộ dạng vô cùng giận dữ.

Bé con ôm chặt lấy cổ Cố Đình, nhỏ giọng mách lẻo: "Ba ba, dì hư, anh trai khí khí."

Tự cho là mình nói rất nhỏ, nhưng cả ba người ở đó đều nghe thấy, đặc biệt là Lê Chỉ, nụ cười cứng đờ trên mặt, không biết nên làm sao cho phải.

Ba chữ dì hư đã đủ để nói lên tất cả.

Trong lòng Cố Thịnh thấy ấm áp lạ thường, Tiểu Bảo của y đang giúp y cáo trạng kìa.

Khóe miệng y không nhịn được mà nhếch lên.

Lê Chỉ hoàn hồn, lại lần nữa lộ ra nụ cười ôn hòa: "Bác Cố, đứa nhỏ này là..."

Cố Đình đáp: "Con trai ta."

Ông không muốn nói nhiều, xoa xoa đầu bé con: "Ngoan, đi cùng ba ba chọn món trước đi, đợi anh trai xử lý xong việc nhé."

Bé con không đáp, tầm mắt lén nhìn về phía Lê Chỉ, tràn đầy cảnh giác, tựa như một chú mèo con non nớt đang đối mặt với nguy hiểm, chuẩn bị lộ ra móng vuốt sắc nhọn của mình.

"Ngoan nào, đi cùng ba ba đi, lát nữa anh qua." Cố Thịnh nựng nựng đôi má mềm mại của bé con, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.

Chờ họ rời đi, vẻ dịu dàng ấy lập tức hóa thành lưỡi dao sắc lạnh, bắn thẳng về phía Lê Chỉ.

"Sao cô lại ở đây?"

Lê Chỉ còn đang mải suy nghĩ về câu nói của Cố Đình, chưa kịp định thần đã bị khí thế của Cố Thịnh dọa sợ.

Cô ta lùi lại hai bước: "Tôi, tôi đi ăn cơm cùng bạn."

"Anh Thịnh..."

Ánh mắt Cố Thịnh lạnh lùng, Lê Chỉ nghẹn lời, vội vã sửa miệng: "Cố, Cố tiên sinh...Tôi thật sự đi ăn cơm với bạn mà."

"Tốt nhất là thật. Nếu như cô còn có ý đồ gì khác..." Cố Thịnh chưa nói hết câu, nhưng Lê Chỉ có thể cảm nhận được sự đe dọa cực lớn trong giọng nói ấy.

Cố Thịnh nhìn cô ta một cái rồi quay người rời đi.

Lê Chỉ lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, cả người ướt đẫm mồ hôi như vừa mới vớt từ dưới nước lên.

Cô ta không hề nghi ngờ, nếu bản thân lộ ra sơ hở gì, Cố Thịnh tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô.

Nhưng cô ta có cách nào khác đâu?

Nếu không bắt được Cố Thịnh, cô ta không chỉ bị hệ thống trừng phạt mà còn bị Lê gia tống cổ đi mất.

Nếu đằng nào cũng là chết, tại sao không đánh cược một phen?

Biết đâu Cố Thịnh lại để mắt đến cô ta thì sao?

Người không vì mình, trời tru đất diệt.

Cô ta chỉ muốn sống, muốn đổi đời mà thôi.

[Hệ thống, độ hảo cảm của Cố Thịnh như thế nào rồi?]

【Hiện tại là âm, rất nhiều số 0.】

Hệ thống cũng kinh ngạc đến mức chết lặng.

Này này này...

Nó chưa từng thấy con số âm khủng khiếp đến thế này.

【Cô rốt cuộc đã làm gì, tại sao độ hảo cảm lại âm đến mức này?】

Lê Chỉ đầy đầu dấu chấm hỏi: [Tôi không biết mà, sau mười tuổi tôi hầu như không gặp lại Cố Thịnh, hôm nay mới coi là lần gặp chính thức đầu tiên đấy.]

Hệ thống lật tung dữ liệu kiểm tra ba bốn lần, cuối cùng cũng tuyệt vọng.

Nó đã trói định phải một kiểu ký chủ gì thế này?

Tiến độ công lược còn chưa bắt đầu, ngay cả 1% cũng không có, mà độ hảo cảm đã âm đến mức không thể cứu vãn, thế này thì còn cơ hội nào nữa?

Tại sao một hệ thống mới như nó lại gặp phải chuyện xui xẻo này chứ?

Nó còn mong chờ con đường thăng tiến, giờ thì tiêu tùng hết rồi... hu hu hu.

[Không sao, cho tôi thêm thời gian, tôi tin là mình sẽ chinh phục được anh ấy.]

Hệ thống im lặng, nó thấy nhân sinh thật vô vọng.

Nó chỉ muốn suy nghĩ cách để hủy bỏ liên kết thôi.

Nó muốn đổi ký chủ.

Không nghe thấy hệ thống trả lời, Lê Chỉ hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên vẻ kiên định.

Cô ta ưỡn ngực ngẩng đầu, dường như đã trở lại với vẻ ngoài dịu dàng thường ngày.

Cố Thịnh đứng ở một góc quan sát cảnh này.

Nhớ lại những dòng đối thoại xuất hiện trong đầu mình, y thật không ngờ Lê Chỉ lại có hệ thống, mà hệ thống đó còn là để công lược y.

Đây là định tóm cả Cố gia nhà y đúng không?

Không thể tìm nhà khác mà công lược sao?

Nhưng có y ở đây, đừng hòng thành công.

Trở lại phòng ăn, thức ăn đã dọn lên bàn.

Bé con đứng trên ghế, vì quá lùn nên không với tới bàn, cái bàn cao tận ngang ngực cậu.

"Anh trai, tới đây nè ~" Bé con vẫy tay với Cố Thịnh, muốn anh ngồi cạnh mình.

Cố Thịnh đi tới, bé con vui vẻ hẳn lên: "Được rồi, ngoan ngoãn ăn cơm đi."

Cố Thịnh và Cố Đình cùng chăm sóc bé con ăn uống.

Nhìn cậu ăn ngon lành, cả hai cũng thấy ngon miệng theo.

Bất tri bất giác, họ cũng ăn hết hai bát cơm, thức ăn trên bàn cũng chẳng còn thừa lại bao nhiêu.

Đặc biệt là Cố Đình, ông thậm chí còn muốn gọi thêm một bát nữa.

Nhìn bé con ăn uống ngon lành, đúng là ăn rất được cơm nha.

Sau khi ăn xong, Cố Thịnh mang bé con về nhà ngủ trưa, còn Cố Đình quay lại công ty làm việc.

Khi về đến nhà, bé con đã ngủ say, ngoan ngoãn dựa vào lồng ngực Cố Thịnh, trông chẳng khác nào một chú mèo con đáng yêu.

"Ngủ rồi à?" Hứa Đình Phương bước tới nhìn thoáng qua, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.

"Dạ, con đưa em ấy lên phòng, lát nữa con còn phải ra ngoài một chuyến. Mẹ, vất vả mẹ trông chừng em giúp con."

"Con nói cái gì thế, đây chẳng phải là việc mẹ nên làm sao."

Hứa Đình Phương vươn tay đón lấy bé con: "Đưa cho mẹ đi, mẹ bế vào phòng ngủ của trẻ con, mẹ sẽ ngồi cạnh trông chừng, con đừng lo, có việc cứ đi xử lý đi."

"Vâng ạ."

Cố Thịnh nhìn Hứa Đình Phương lên lầu, dặn dò Mục Xuyên hai câu rồi mới rời khỏi tiểu dương lâu.

Y rảo bước nhanh đến xem báo ứng của gia đình kia.

Đến nơi, y đứng từ xa quan sát, vừa lúc thấy một đám đại hán mặc đồ đen từ trong biệt thự đi ra, tay còn lôi kéo hai kẻ kia.

"Buông bọn họ ra!"

"Đừng đánh nữa!"

Lý Thính mới hai tuổi khóc lóc thảm thiết, cố bám lấy ống quần bọn họ nhưng đều bị hất văng ra một cách tàn nhẫn.

Nhìn bộ dạng thê thảm của gia đình họ, trong lòng Cố Thịnh không chút dao động, đây đều là những gì bọn họ đáng phải nhận.

Đám người mặc đồ đen đánh bọn họ một trận, ngang nhiên chiếm lấy biệt thự: "Không trả tiền thì lấy căn nhà này gán nợ!!"

Một nam một nữ quỳ rạp dưới đất, thân thể run rẩy không ngừng.

Bọn họ không hiểu tại sao lại ra nông nỗi này, rõ ràng bọn họ chẳng làm gì cả, tại sao nhóm người này lại tới tìm họ, còn muốn cướp nhà.

Cuộc sống trong biệt thự suốt hai năm qua đã nuông chiều thói ăn chơi của họ, khiến họ không thể phản ứng kịp trước tình huống đột ngột này.

Lý Quang bò dậy, nhặt gậy gộc trên đất lên: "Không được vào. Đây là nhà tao."

"Tiền cái gì mà tiền. Không có tiền, lũ khốn kiếp các người cút ra ngoài hết cho tao."

Ai cũng đừng hòng đuổi bọn họ ra khỏi nơi này.

"À, còn cứng đầu lắm." Đại ca áo đen cười nhạt: "Được thôi, vậy tao nói cho mày biết, không có tiền thì phải làm gì."

"Báo cảnh sát, nói là bọn họ thiếu nợ không trả."

Báo cảnh sát?

Sao tự nhiên lại liên quan đến cảnh sát?

"Báo đi. Tao không tin cảnh sát lại giúp lũ súc sinh các người!!!" Người phụ nữ cũng bò dậy, chân bà ta từng bị gãy trước đây nên giờ vẫn còn hơi tập tễnh, để lại di chứng.

Lý Thính co rúm trong góc, thừa lúc họ đang giằng co, cậu bé lách qua bụi cỏ rồi chạy trốn.

Cậu ta không thể ở đây được, ở lại đây sẽ chết mất.

Cậu ta phải về tìm người Cố gia, bắt họ phải thu lưu mình.

Dù sao cũng từng nuôi cậu ta hai năm, nhận nuôi đối với Cố gia cũng không khó.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!