Chương 12: _ 22

Đã có 64 chương trên web: https://hayoshi2506.blogspot.com/2026/07/be-con-ang-thuong-tro-ve-ca-nha-trong.html

Chương 21. Cố Thịnh thật đáng sợ

Hứa Đình Phương bế bé con xuống xe, Cố Ngôn lao tới như một chú khỉ con.

"Tiểu An An, bé An An của anh, cho anh ba ôm một cái được không nào?"

"Dạ được ạ ~"

Bé con nhớ rõ người anh này, sảng khoái vươn bàn tay nhỏ ra để anh ta bế.

Cố Ngôn ôm lấy cục cưng thơm tho mềm mại, vui sướng bay bổng.

Vù vù ~

Ba ngày rồi, cuối cùng cũng được ôm bé An An.

Ngao ngao ngao

Hứa Đình Phương thấy anh ta phấn khích như vậy thì không nói nên lời.

Trong bốn đứa con của bà, chỉ có Cố Ngôn là hiếu động nhất, không biết nó giống tính ai nữa.

"Đi vào thôi, không khí lạnh lắm, đừng để Tiểu Bảo bị cảm." Cố Thịnh lên tiếng.

Cố Ngôn thường rất nghe lời anh cả, anh ta bế bé con bước vào trong nhà.

"Đi thôi đi thôi, chúng ta vào trong chơi."

Cố Ngôn là một người cực kỳ hướng ngoại, còn bé con lại hướng nội, hai thái cực này ở bên nhau, có thể tưởng tượng ra cảnh tượng náo nhiệt thế nào.

Trong phòng khách, chỉ thấy Cố Ngôn nhảy nhót khắp nơi, chọc bé con cười không ngớt.

"Hai anh em ở chung thế này cũng không tệ, bảo bảo vui lắm kìa." Hứa Đình Phương nghe tiếng cười của con mà thấy lòng dễ chịu.

Cố Thịnh bất đắc dĩ đáp: "Có Cố Ngôn cái kiểu tự quen thuộc này ở đó, Tiểu Bảo không vui mới là lạ."

Sau khi nấu cơm xong, Cố Thịnh rời bếp, nhìn thấy Cố Ngôn đang đuổi theo bé con chạy khắp phòng khách, trên mặt y cũng hiện lên nụ cười.

Tiểu Bảo nên được vui vẻ như vậy mỗi ngày.

Đinh linh linh.

Điện thoại vang lên.

Cố Thịnh bắt máy: "Có chuyện gì vậy?"

Tôn Dật: "Tin tức từ bên kia truyền tới, gần đây có vẻ có người đang điều tra người Lý gia."

Cố Thịnh ánh mắt lạnh lùng, liếc nhìn bé con rồi bước ra ban công: "Là ai?"

Chuyện Lý gia không có ai biết, sao lại đột nhiên có người đi tra?

Tôn Dật: "Một đám lưu manh."

"Lưu manh?"

"Chính là cái loại cà lơ phất phơ ngoài đường, trừ chính sự ra việc gì cũng làm."

"Sao bọn họ lại đi tra Lý gia? Đi hỏi thăm một chút, gần đây hãy cẩn thận một chút, đừng để lộ dấu vết."

"Biết rồi."

Cúp điện thoại, trên khuôn mặt tuấn tú của Cố Thịnh hiện lên một tia âm u.

Tốt nhất là không phải muốn cứu Lý gia, bằng không...

Đã làm nhiều chuyện như vậy rồi, y cũng không ngại nhúng tay thêm một việc.

Vì Tiểu Bảo của y, chuyện gì hắn cũng làm được.

"Anh, ở đâu nha ~"

"A, giới."

Bé con nhìn thấy Cố Thịnh ở ban công, chân đi đôi dép lê mềm mại, vô cùng cao hứng chạy về phía Cố Thịnh.

Tay nhỏ muốn nắm lấy tay y, nhưng đáng tiếc chiều cao không đủ, chỉ có thể túm lấy ống quần y.

"Anh, ăn cơm cơm ~"

Cảm nhận được ống quần bị kéo, Cố Thịnh cúi đầu, đối diện với khuôn mặt nhỏ đang cười hì hì của bé con, sự phẫn nộ trong lòng liền tan biến.

"Được, ăn cơm thôi." Y kẹp nách bế bổng bé con lên, mang theo cậu bé đi về phía nhà ăn.

Sau khi ăn xong, bé con ngủ trưa, Cố Thịnh nhận được điện thoại của Tôn Dật.

Nói là người đã tra ra được, là Cố Ngôn.

Cố Thịnh: ...

Nó chỉ là một học sinh cấp ba, đi theo xen vào chuyện này làm gì?

Phục thật.

Cố Thịnh bước nhanh xuống lầu, xách cổ áo Cố Ngôn, người đang chơi game ở phòng khách, nhấc bổng lên.

Cố Ngôn cầm máy chơi game với đôi mắt đờ đẫn, "Anh, em chỉ chơi một lát thôi mà."

Nó đâu có phạm thiên điều gì đâu. Không cần làm như vậy chứ.

Cố Thịnh: "Em tra người Lý gia làm gì?"

Cố Ngôn hoàn hồn, kinh ngạc: "Anh biết rồi sao?"

Ngay sau đó tức giận nói: "Nhà bọn họ bắt nạt nhãi con An An, em là anh ba thì không được thay em trai mình xả giận sao?"

"Ai mà biết người nhà kia đi đâu, tra lâu như vậy mà chẳng có tin tức gì."

Cố Ngôn ném máy chơi game, bực bội.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, anh ta phản ứng lại: "Anh, người Lý gia kia không phải là do anh..."

Cố Thịnh gật đầu: "Là anh."

"Anh bắt bọn chúng, một giờ đánh một trận, còn chu đáo đưa Lý Thính đến bên cạnh bọn chúng. Bọn chúng bị đánh một trận, Lý Thính liền ăn một cây gậy, thế nào, anh có phải rất chu đáo không."

Nhìn nụ cười không chút độ ấm của Cố Thịnh, phối hợp với ngữ khí thản nhiên đó, Cố Ngôn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông lên, lạnh run cả người.

Thật đáng sợ, anh ta có chút không dám tin đây là anh trai mình.

Một đại nam hài quang minh rộng mở sao lại biến thành vai ác âm u bệnh kiều thế này.

"Anh... Vậy bọn họ hiện tại ở đâu..."

Cố Thịnh mân mê chiếc xe đồ chơi của bé con, giọng điệu nhàn nhạt: "Ở một căn biệt thự."

"Anh cho người giả làm thân thích của bọn chúng để cứu bọn chúng. Hiện tại ở trong một căn biệt thự nhỏ, cuộc sống trôi qua không tệ, vết thương trên người đang hồi phục, thể xác và tinh thần cũng được trị liệu."

Nói nghe rất bâng quơ, nhưng nghe kỹ lại đầy rẫy hàn ý.

"Anh, anh sẽ không buông tha bọn họ dễ dàng như vậy chứ."

Trực giác mách bảo anh ta rằng anh trai mình không hề có ý tốt.

Nói thật, Cố Ngôn có chút sợ hãi, ôm con ngỗng trắng vào lòng, co mình vào một góc.

Trên mặt Cố Thịnh hiện lên một nụ cười âm lãnh khiến người ta khiếp sợ: "Đương nhiên là không."

"Người đó sẽ dùng thân phận người Lý gia để đứng tên công ty, vay nợ. Chờ đến khi bọn chúng quên hết tất cả, cùng với bản tính tham lam không ngừng phóng đại, bọn chúng sẽ từ thiên đường một lần nữa rơi xuống địa ngục."

"Đây là báo ứng mà chính tay anh chuẩn bị cho bọn chúng."

"Tiểu Ngôn thấy kế hoạch này của anh thế nào?" Cố Thịnh hơi nghiêng đầu, đáy mắt đầy sự phẫn nộ và cố chấp điên cuồng.

Cố Ngôn nuốt nước miếng, gật đầu: "Kế hoạch không tồi."

Anh ta sẽ không nói Cố Thịnh làm sai, ngược lại, anh ta cảm thấy Cố Thịnh làm rất đúng.

Kẻ bắt nạt bảo bối An An của anh ta nên có kết cục thảm hại nhất.

Nhưng không hiểu sao, Cố Ngôn lại cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Hình như đằng sau còn có nguyên nhân, nhưng Cố Thịnh không nói cho anh ta biết.

Cố Ngôn không nghĩ ra, lắc lắc đầu không suy nghĩ tiếp nữa: "Anh, đưa địa chỉ cho em đi, em phải đến đánh cho một trận, không thì nuốt không trôi cục tức này."

"Được thôi, cho em."

Cố Thịnh đứng dậy rời đi, không bao lâu sau Cố Ngôn liền nhận được một địa chỉ.

Nhìn địa chỉ, Cố Ngôn cười, nhanh nhẹn tìm một nhóm chat.

Ngôn: [Các anh em, cầm lấy hàng theo anh, đi đánh nhau.]

Đừng nhìn anh ta mới học lớp 12, nhưng quan hệ xã hội thì vẫn có.

Chỉ một lát sau, một phân đội nhỏ tập kết xong, lén lút đi về phía biệt thự nơi người Lý gia đang ở.

Mấy ngày nay bọn chúng sống sung sướng vô cùng, quần áo toàn đồ hiệu không nói, ngay cả ăn cũng là bào ngư, hải sâm, cua hoàng đế...

"Sướng thật, đây mới là cuộc sống mà bọn mình nên hưởng thụ." Một người đàn ông bụng phệ nằm trên ghế sofa da, cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Nhưng dù xung quanh có xa hoa tinh xảo thế nào, quần áo có đẹp ra sao, cũng không che giấu nổi vẻ quê mùa trên người bọn chúng.

"Tôi đi ra ngoài đi dạo tiêu cơm."

Người phụ nữ ngồi trên sofa đắp mặt nạ: "Đi đi, về sớm chút nhé."

Bên cạnh bà ta ngồi một tiểu nam hài, trong mắt thằng bé đầy sự hoảng sợ và phẫn nộ, hai loại cảm xúc đan xen vào nhau khiến tâm lý thằng bé đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng.

Lý Quang rời khỏi biệt thự, lúc này đã là 6 giờ chiều, đêm mùa đông, giờ này trời đã tối đen.

Nương theo ánh đèn đường, Lý Quang nghênh ngang đi trên đường, trong đầu thậm chí còn đang mơ mộng về việc làm triệu phú.

Vừa đi đến một khúc cua, một cái bao tải từ trên trời rơi xuống.

Ngay sau đó là những đòn côn bổng tới tấp.

"Á!! Đứa nào!!!"

"Đừng đánh."

"Cứu mạng với."

Cố Ngôn vác gậy bóng chày nện mạnh lên người Lý Quang, trong ánh mắt đầy sự phẫn nộ.

Dám bắt nạt em trai tao à.

Tao đánh què mày.

--------------------------

Chương 22. Anh ba đánh vỡ đầu

Cố Ngôn ghi nhớ lời căn dặn của Cố Thịnh, không thể gây ra án mạng, cho nên lúc đánh người, anh ta chỉ nhắm vào lưng và chân của Lý Quang, đảm bảo khiến hắn thống khổ mà không thể chết được.

Một lát sau, cái bao tải không còn động tĩnh gì nữa.

Một người kéo bao tải ra, nhìn khuôn mặt bầm dập của Lý Quang, sờ sờ hơi thở ông ta: "Chưa chết, ngất rồi."

Khuôn mặt Cố Ngôn lạnh lùng: "Điện thoại ông ta đâu?"

"Đây này."

Dùng vân tay mở khóa, tìm thấy di động, cậu gọi một cuộc điện thoại đi.

Cố Ngôn thay đổi giọng nói, giả vờ là người khác nói với đầu dây bên kia: "Là bà Dương phải không? Chủ nhân chiếc điện thoại này bị ngất xỉu, bà có thể đến xem thử không?"

Không bao lâu sau, một người phụ nữ mặc váy chạy tới: "Chồng ơi!!"

"Chồng, anh ở đâu?"

Chưa phát hiện ra người đâu, đang định gọi điện thoại thì một cây gậy đã nện thẳng lên đầu bà ta.

Cố Ngôn nhìn về phía nam tử vừa ra tay: "Anh đánh chết bà ta rồi à?"

Người nam tử quơ quơ cây gậy: "Tôi có chừng mực, mức độ này bà ta chỉ bị ngất thôi."

"Tôi đảm bảo."

Việc này hắn làm đã quá thuần thục, lực tay hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.

Ngất à.

Vậy thì tốt quá.

Cố Ngôn cầm lấy cây gậy liền đánh gãy chân người phụ nữ.

Anh ta không hề quên lời Cố Thịnh nói, chân của bé An An suýt chút nữa là bị đứt lìa.

Người phụ nữ bị đau tỉnh lại, rồi lại đau đến ngất lịm đi.

"Đi thôi, về thôi."

Vứt người phụ nữ lại bên đường, Cố Ngôn dẫn người xoay người rời đi.

Đột nhiên, một bóng đen lao tới. Không chút đề phòng, Cố Ngôn bị húc mạnh vào tảng đá, hôn mê bất tỉnh.

Bóng đen đó chính là Lý Quang.

Vừa tỉnh lại, hắn đã nhìn thấy cảnh Cố Ngôn cầm gậy đánh vào chân vợ mình.

Nghĩ đến việc mình bị đánh vô cớ, đôi mắt hắn trở nên âm u tàn nhẫn, gần như không suy nghĩ gì liền lao tới.

Hắn chết cũng muốn kéo theo kẻ này cùng chết.

Hắn không phải người tốt gì, nhưng không thể để người ta lặp đi lặp lại việc bắt nạt mình như thế được.

Kết quả có thể đoán được, Lý Quang lại bị đánh cho một trận tơi bời, cái chân này cũng bị đánh gãy nốt.

Một kẻ gãy chân trái, một kẻ gãy đùi phải, vợ chồng đồng lòng mà, nên phải giống nhau chứ.

......

Trong nhà, Cố Thịnh đang kể chuyện cho bé con nghe thì liếc nhìn đồng hồ, mày nhíu lại, thầm nghĩ sao Cố Ngôn còn chưa về.

Đánh một người mà cần lâu như vậy sao?

Hay là...

Reng reng reng.

Người gọi điện thoại là Tôn Dật.

Cố Thịnh bắt máy: "Chuyện gì?"

Tôn Dật: "Tam thiếu gia bị đập đầu, hiện tại đang ở bệnh viện, chấn động não nhẹ ạ."

Cố Thịnh chưa kịp nói gì, đã nghe thấy đầu dây bên kia ồn ào lên.

"Này, anh nằm xuống đi, đừng lộn xộn!"

"Bác sĩ, cảm xúc của bệnh nhân dao động bất thường."

"Tiêm thuốc an thần!" Một giọng nữ dồn dập, hẳn là y tá.

Phải mất một hồi lâu Tôn Dật mới nói tiếp: "Đại thiếu gia, Tam thiếu vừa tỉnh dậy là cảm xúc không ổn, miệng cứ lảm nhảm đòi tìm tiểu thiếu gia."

"Hiện tại bác sĩ đã tiêm thuốc an thần cho cậu ấy rồi, cậu ấy đã ngủ. Ngài xem có muốn đưa tiểu thiếu gia đến xem thử không ạ?"

Tỉnh dậy lại lảm nhảm tìm Tiểu Bảo?

Trong lòng Cố Thịnh dâng lên một suy đoán.

Có thể nào là...

"Tôi biết rồi, tôi tới ngay. Nếu nó tỉnh, hãy bảo với nó là Tiểu Bảo đang trên đường tới."

Tôn Dật: "Vâng."

Cúp điện thoại, Cố Thịnh đi tìm Hứa Đình Phương, thông báo cho bà chuyện Cố Ngôn đang ở bệnh viện.

Cả nhà vội vàng đi đến bệnh viện.

Trong mơ, những ký ức điên cuồng nhảy múa trong đầu Cố Ngôn, miệng anh ta không ngừng lẩm bẩm: "Tiểu Bảo, An An, Tiểu An An."

"An An!" Cố Ngôn đột ngột mở mắt, ngồi dậy.

Vừa đứng dậy, anh ta đã nhìn thấy bé con mặc áo hoodie tiểu hùng đang ngồi bên giường bệnh. Đôi mắt tròn xoe, gương mặt phấn điêu ngọc trác, cực kỳ đáng yêu.

"An An..." Giọng anh ta khàn đặc, mang theo những cảm xúc phức tạp.

Bé con nở nụ cười, vứt bỏ chiếc xe đồ chơi, lao vào lòng Cố Ngôn: "Anh ba ~"

Cố Ngôn hốc mắt rưng rưng đón lấy bé, ôm chặt vào lòng, đầu tựa lên vai bé.

"Thực xin lỗi..."

"Anh ba xin lỗi An An."

"Thực xin lỗi..."

Anh ta thực sự có lỗi với bé, anh ta đã không bảo vệ được bé.

Cố Thịnh và Hứa Đình Phương đứng ngoài cửa chứng kiến cảnh này liền biết, Cố Ngôn chắc chắn cũng có ký ức kiếp trước.

"Kiếp trước, Tiểu Ngôn chết như thế nào?" Hứa Đình Phương run rẩy hỏi khẽ.

Bà mất sớm, không biết mấy đứa con còn lại của mình đã sống ra sao.

Cố Thịnh: "Nhảy lầu."

"Lý Thính kể chuyện đã hại chết Tiểu Bảo và hệ thống cho Tiểu Ngôn biết. Tiểu Ngôn không thể chấp nhận được, nhảy lầu tự tử. Khi con đến nơi, nó đã chết rồi."

Có thể nói, Cố Ngôn chính là bị lời kích thích của Lý Thính, cộng thêm việc đột ngột tiếp nhận sự thật quá mức chịu đựng nên mới nhảy từ trên cao xuống.

Hứa Đình Phương nước mắt rơi như mưa: "Là mẹ không tốt, năm đó sao lại không phát hiện ra chuyện ôm nhầm con, bằng không thì gia đình chúng ta chắc chắn đã hạnh phúc rồi."

"Đều là lỗi của mẹ, mẹ không nhận ra con trai mình."

An An là kết quả ngoài ý muốn, sau khi sinh Cố Ngôn, Hứa Đình Phương không định sinh thêm nữa.

Lúc mang thai An An, bà đã 40 tuổi, là sản phụ lớn tuổi, dù có chăm sóc tốt đến đâu thì cơ thể cũng không bằng thời trẻ.

Ai cũng bảo không nên giữ đứa bé, phải ưu tiên sức khỏe của bà, nhưng bà muốn. Bà cảm thấy An An đến là món quà trời ban, bằng không sao bà lại mang thai bất ngờ như vậy.

May mắn là linh cảm của bà đã đúng, khi còn trong bụng mẹ, An An rất ngoan, lần khám thai nào cũng hợp tác, sức khỏe của bà cũng không xuất hiện vấn đề gì, lúc sinh cũng rất thuận lợi.

Nhưng dù sao tuổi tác cũng đã lớn, bà sinh con xong liền hôn mê bất tỉnh, lúc tỉnh lại lần nữa thì đã thấy đứa bé lạ bên cạnh.

Bà chưa bao giờ nghĩ lại có kẻ gan dạ đến mức đánh tráo con mình.

Kẻ tráo con chính là bà nội ruột của Lý Thính, loại người hám của khinh nghèo, muốn cho cháu trai mình có cuộc sống tốt hơn, sau này dựa vào mối quan hệ này để vào thành phố lớn, hưởng cuộc sống sung túc.

Sự phẫn nộ lan tràn trong lòng Hứa Đình Phương: "Cố Thịnh, đừng buông tha cho bọn họ."

"Chỉ cần chúng chưa chết, thì hãy tra tấn đến chết."

Nhưng cho dù tra tấn có tàn nhẫn đến đâu, bọn họ cũng không thể bù đắp được đứa trẻ đáng thương chưa từng biết đến ngày lành, cuộc đời đã dừng lại ở tuổi 16.

Hứa Đình Phương che mặt, ngồi trên ghế khóc nức nở.

Bảo bối của bà...

Cố Thịnh vỗ về lưng bà để trấn an: "Sẽ sớm thôi, con đang trải đường để bọn chúng đi đến cuối con đường của mình."

Rất nhanh, bọn chúng sẽ từ thiên đường một lần nữa rơi xuống địa ngục.

Đây là quả báo dành cho bọn chúng.

Trong phòng bệnh, Cố Ngôn ôm bé con, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại. Anh ta cọ cọ má mình vào má bé, chọc cho bé cười khanh khách.

Tiểu An An, anh ba sẽ bảo vệ tốt cho em.

Lần này, đừng hòng có kẻ nào làm tổn thương em được nữa.

......

Sau khi Cố Ngôn xuất viện, cậu cứ lì lợm không chịu rời xa Cố Thịnh, mỗi ngày đều chơi đùa cùng bé con, còn học cách chăm sóc bé. Chỉ ngắn ngủi hai ba ngày, động tác pha sữa đã trở nên thuần thục không tưởng.

"Bạn của anh ba hẹn anh ra ngoài chơi, Tiểu An An có muốn cùng anh ba ra ngoài chơi không?"

Hôm nay Cố Thịnh và Hứa Đình Phương không có nhà, trong nhà chỉ có Cố Ngôn và bé con.

Cũng may bé con đã rất quen thuộc với Cố Ngôn, hơn nữa Cố Thịnh đã dặn là hai ba tiếng nữa sẽ về, nếu không chắc chắn bé đã đòi đi theo Cố Thịnh rồi.

"Dạ nha ~"

"Được, vậy anh ba thay quần áo cho Tiểu An An nhé."

Thay đồ xong, Cố Ngôn đeo một cái balo nhỏ, bên trong chứa bình sữa, sữa bột của bé, và cả khăn giấy ướt...

"Đi lâu, ra ngoài chơi lâu." Cố Ngôn ôm bé con nhanh chóng rời khỏi nhà, cố tình nhờ tài xế đưa đi.

Kết quả khi nhìn thấy địa chỉ là một quán bar, mặt Cố Ngôn đen lại.

Anh ta móc điện thoại ra gọi: "Nhanh chóng đổi chỗ khác cho tao."

"Đổi chỗ nào? Phố ẩm thực."

Dạy hư bảo bối An An của anh ta thì biết làm sao bây giờ.


0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!