Chương 1: Văn án + Chương 1
Tên truyện: Hai Nhân Cách
Tác giả: Ái Muội Tán Tận
Editor: Biển Đồng Xanh
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Có H, Yandere, Selfcest, BDSM (?), Đoản văn
Anh là vật sở hữu của chính mình.
CP: Nhân cách thứ hai quỷ quyệt điên cuồng nhưng dễ lừa công (Tần Hoài) x Trầm uất, giả vờ ngoan ngoãn, bị câm thụ (Tần Hoài Thanh)
Tóm tắt:
Tần Hoài Thanh chỉ có một nhân cách thứ hai tên là "Tần Hoài", nhưng nhân cách này lại mang nhiều thân phận khác nhau: ba, chủ nhân, chú, bác sĩ, bạn trai. Những thân phận này quấn lấy anh bằng những dục vọng xác thịt. Anh tìm đủ mọi cách chống cự để thoát khỏi nhân cách thứ hai này, cho đến khi anh thực sự thấu hiểu Tần Hoài.
Lưu ý: Truyện được viết theo hướng u uất, mật ngọt chết ruồi. Cốt truyện có quan hệ nhân quả.
________________________________
Chương 1: Ba, sẽ không đau nữa, đúng không?
Trong căn phòng ngủ được trang trí theo phong cách lạnh lẽo với tông màu xám chủ đạo, tiếng nước dâm đãng nhịp nhàng vang lên không ngớt.
Người đàn ông quỳ sấp trên giường vểnh cao mông, eo lõm xuống, đôi chân thon dài dang rộng hết cỡ. Khuôn mặt anh vốn dĩ lạnh nhạt như chính phong cách của căn phòng này, giờ phút này lại tràn ngập dục vọng. Huyệt nhỏ phía sau bị máy làm tình dập liên hồi đến mức ướt át dâm mỹ, đang co giật liên tục để chuẩn bị đón nhận đợt cao trào cực độ sắp ập đến.
Mồ hôi men theo chiếc cằm đang ngửa lên của Tần Hoài Thanh nhỏ giọt xuống ga giường. Anh hơi mở to đôi mắt hẹp dài, ánh mắt mờ mịt thất thần, chìm đắm trong khoái cảm tột đỉnh chốc lát.
Dương vật giả đang thọc vào rút ra trong hậu huyệt của anh có hình dáng chân thực đến đáng sợ: thô to, nóng rực, mang lại cảm giác chẳng khác gì đang bị một gã đàn ông thực thụ cưỡng bức. Thứ đồ chơi này được cài đặt chế độ rung ngẫu nhiên, tạo ra những kích thích hoàn toàn khó đoán. Ngay lúc Tần Hoài Thanh vừa há miệng thở dốc, nó đột ngột tăng tốc, đâm thật sâu vào tận sâu trong tràng đạo của anh.
Anh là một "kẻ câm" không thể cất lời, nhưng những tiếng nức nở ngắt quãng lúc rên rỉ lại vô cùng êm tai. Đáng tiếc, trong phòng lúc này chỉ có một mình anh, thế nên anh cũng chỉ đành rên rỉ cho chính mình nghe.
Tần Hoài Thanh thở hắt ra với ánh mắt dại đi. Nước bọt không kịp nuốt xuống kéo thành từng sợi chỉ bạc, hòa lẫn với mồ hôi trên cằm. Anh thở gấp, cơ thể vặn vẹo né tránh, toàn thân co rút trong dư âm của vô số lần cao trào đêm nay.
Cỗ máy làm tình phía sau vẫn không biết mệt mỏi mà luân động xâm phạm vách thịt của anh. Do bước vào giai đoạn lãnh cảm nên Tần Hoài Thanh không còn thích ứng được với việc làm tình, khuôn mặt anh dần lộ ra vẻ đau đớn.
Ngay sau đó, anh như nghe thấy điều gì, liền vươn tay nắm lấy dương vật đang bán cương của mình mà tuốt. Trong những thanh âm vụn vỡ bắt đầu pha lẫn tiếng nức nở. Anh không thể nói, nhưng may mắn thay, kẻ mà anh cần nịnh nọt lấy lòng lại chỉ tồn tại trong ý thức của chính anh.
Tần Hoài Thanh cầu xin trong thâm tâm: "Con không bắn ra được nữa đâu... Ba ơi, tha cho con đi."
Giọng nói ra lệnh trong đầu anh lại nghiêm nghị cất lên: "Thanh Nhi không phải rất thích ăn gậy thịt của ba sao?"
Tần Hoài Thanh lắc đầu với giọng nói trong đầu. Cỗ máy mới vừa rồi còn mang đến cho anh khoái cảm vô tận, giờ phút này lại biến thành cực hình khó lòng chịu đựng nổi.
Thế nhưng, anh không dám trốn tránh. Vùng bụng dưới sau nhiều lần xuất tinh dữ dội đã trở nên đau nhức khó tả, đôi đùi run rẩy đến mức không thể quỳ vững. Cả người anh đành lấy thân trên làm trụ, miễn cưỡng bò nhoài trên giường. Điểm nhạy cảm bàng quang sâu trong vách thịt bị cọ xát hết lần này đến lần khác, dương vật giật giật hai cái. Chút tinh dịch tàn dư bị dòng nước tiểu rỉ ra cuốn trôi đi, anh bị chơi đến mức tiểu không tự chủ, hạ bộ rỉ nước như vòi mở hờ.
Giọng nói trong đầu bỗng dịu đi đôi chút, rộng lượng ban phát lòng từ bi, cho phép anh rút khỏi cỗ máy.
Phía sau anh có một tấm gương toàn thân. Khi anh ngửa người nằm nửa trên giường, tấm gương liền phản chiếu trọn vẹn bộ dạng của anh ngay lúc này.
Vòng eo gầy guộc căng cứng theo tư thế nửa nằm, bê bết tinh dịch loang lổ. Làn da quanh năm không thấy ánh mặt trời mang vẻ trắng lạnh như gốm sứ, nay bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt mà ửng lên sắc đỏ tình dục. Trên mặt anh vẫn còn vương vấn dấu vết phong tình, nhưng ánh mắt lại đang giãy giụa cố tìm lại chút tỉnh táo của bản ngã, tạo nên một cảm giác vỡ nát khiến người ta chỉ muốn tàn nhẫn chà đạp.
"Thanh Nhi đẹp quá." Giọng nói ấy ra vẻ cưng chiều: "Dạng chân ra nào, để ba nhìn con cho kỹ."
Ánh mắt Tần Hoài Thanh rã rời, vô định nhìn thẳng vào chính mình trong gương. Anh ngoan ngoãn nghe lời, phơi bày nơi tư mật của mình trước mặt kính.
Nhận được chỉ thị trong đầu, nét mặt anh khẽ lộ vẻ kháng cự, nhưng bàn tay vẫn tuân theo yêu cầu, thò xuống khe mông của chính mình.
"Sẽ không đau nữa, đúng không? Vừa mềm vừa ướt, đã bị đâm đến mức mềm nhũn rồi."
Ngón tay anh tự xoa nắn cái lỗ nhỏ đã sưng tấy vì bị dương vật giả xâm phạm. Đầu ngón tay luồn vào trong lỗ hậu, nới lỏng huyệt đạo, kéo nong ra hai bên thành một cái lỗ nhỏ không thể khép lại, minh chứng cho việc anh đã quá quen với việc bị nhét vào.
Yết hầu Tần Hoài Thanh trượt lên trượt xuống, cơ thể càng căng cứng. Anh cố gắng co thắt hậu huyệt, không muốn lại khơi dậy hứng thú tình dục của kẻ ra lệnh trong đầu.
Kẻ ra lệnh tuy không đọc được suy nghĩ của anh, nhưng qua động tác cơ thể đã nhìn thấu tâm tư bé nhỏ ấy. Hắn bật cười trầm thấp, đầy vẻ dung túng: "Lúc trước làm tình với ba, con lúc nào cũng bướng bỉnh khóc lóc. Bây giờ thì con hiểu rồi chứ? Ba chỉ muốn làm cho Thanh Nhi sung sướng thôi, ba yêu con."
Đối với cái giọng nói đang xưng hô cha con với mình trong đầu, Tần Hoài Thanh theo bản năng hùa theo: "Con cũng yêu ba."
Ngay khoảnh khắc này, kẻ ra lệnh trong đầu dường như đã hóa thành thực thể. Tần Hoài Thanh cảm giác có một bàn tay ấm áp đang dịu dàng xoa đầu mình. Chẳng biết đó là ảo giác của anh, hay là do trong lúc vô thức nghe theo mệnh lệnh, anh đã tự đưa tay vuốt ve chính mình.
Đêm nay vốn dĩ nên kết thúc ở đây.
Nhưng kẻ ra lệnh trong đầu vẫn còn đó. Một âm thanh đột ngột vang lên rõ mồn một như đang dán sát vào má anh, nghe như đang cười, nhưng lại giống như có ý đồ xấu xa do mô phỏng cảm xúc không thành công: "Thanh Nhi sao vẫn còn cứng thế này?"
Tính khí của Tần Hoài Thanh do bị kích thích quá độ trong trận hoan ái vừa rồi nên vẫn đang sưng tấy xung huyết, giờ phút này vẫn duy trì trạng thái bán cương.
Tần Hoài Thanh tự ý khép chặt hai đùi, hốt hoảng đáp lại trong lòng: "Một lát nữa là xìu xuống thôi."
"Như thế sao được? Chẳng phải ba đã dạy con cách thủ dâm để giải quyết dục vọng rồi sao?" Giọng nói ấy tính khí thất thường, nay vì một chút chống đối nhỏ bé của anh mà lập tức trở nên lạnh lẽo: "Thanh Nhi lại không nghe lời à?"
Tần Hoài Thanh không ngừng lắc đầu kháng cự. Tuy nhiên, dưới sức ép của một luồng tinh thần lực khác trong đầu, cơ thể anh bị ép phải phục tùng. Anh đưa tay chạm vào tính khí, lòng bàn tay ma sát phần quy đầu, ngón tay moi móc lỗ tiểu, tuốt lấy tuốt để cho đến khi cự vật nóng rực lên.
"Xin anh tha cho tôi đi, tôi thực sự không bắn ra được nữa đâu..."
Tần Hoài Thanh khóc nấc lên thành những tiếng kêu nỉ non, nhưng động tác chà đạp tính khí trên tay vẫn không hề dừng lại.
"Tần Hoài, ưm, Tần Hoài..."
Tần Hoài Thanh đang gọi tên nhân cách thứ hai của chính mình. Nhân cách thứ hai này có ý thức độc lập, nhưng tư duy lại khá đơn giản và hạn hẹp. Hắn lấy anh làm trung tâm, tái sử dụng luôn tên họ của anh. Nhân cách thứ hai gọi Tần Hoài Thanh bằng chữ "Thanh", hai chữ còn lại ghép thành tên "Tần Hoài".
Và Tần Hoài trong tiếng gọi của anh, vừa là bạn trai anh, vừa chính là giọng nói đang thi hành bạo lực với anh lúc này.
Tần Hoài Thanh chỉ có một nhân cách thứ hai duy nhất là Tần Hoài, nhưng mỗi lần xuất hiện, nhân cách này lại chuyển đổi mượt mà sang vô số thân phận khác nhau. Tính cách của những thân phận ấy cực kỳ bạo ngược và độc đoán, tính ra thì bản ngã của Tần Hoài lại là mặt ôn hòa nhất.
Nhưng cũng chỉ là ôn hòa một cách tương đối mà thôi.
Giờ phút này, tinh thần lực thuộc về nhân cách kia trong đầu lại tăng thêm sức ép khống chế lên anh, nhưng trong hành động thì lại lùi một bước. Tần Hoài Thanh với ý thức đang rơi vào cõi hỗn mang nhất thời không thể phân biệt nổi kẻ đang nói chuyện với mình mang thân phận gì, bởi lẽ đối phương vẫn đang ngang ngược yêu cầu: "Thanh Nhi, tự sờ đi."
Tự vuốt ve dẫu sao cũng tốt hơn là bị cỗ máy tình dục cường độ cao dập cho đến chết.
Tần Hoài Thanh thở gấp từng hơi ngắn ngủi, mồ hôi lấm tấm đầy trán. Để tìm kiếm sự giải thoát, anh bèn tăng tốc xoa nắn tính khí đã sưng trướng đến mức đỏ sẫm của mình, đồng thời đút ngón tay vào sâu trong cơ thể, nhịp nhàng thọc vào rút ra, một lần nữa chìm đắm trong cảm giác đan xen giữa đau đớn và khoái lạc.
Anh quả thực không thể xuất tinh được nữa, nhân cách thứ hai hiểu rõ cơ thể anh cũng biết mười mươi điều này. Dương vật chỉ phản ứng bằng cách giật giật yếu ớt hai cái, phun ra chút nước tiểu sót lại. Trái lại, huyệt nhỏ phía sau dưới những đợt sóng hoan ái tích tụ liên tiếp lại một lần nữa đón nhận cơn cực khoái dữ dội. Tần Hoài Thanh há hốc miệng như người chết đuối, hai mắt có lúc còn trợn ngược trắng dã.
Cho đến khi bật ra những tiếng ho sặc sụa bằng chất giọng khàn đặc, Tần Hoài Thanh mới rốt cuộc nhớ ra cách hít thở. Hồi lâu sau, ý thức tiêu tán mới ngưng tụ lại, tâm trí anh cuối cùng cũng tìm về sự tĩnh lặng.
Kéo lê thân thể mềm nhũn mệt nhoài, Tần Hoài Thanh lảo đảo lao thẳng vào nhà vệ sinh, ra sức chà rửa đôi môi mình hết lần này đến lần khác.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, nhân cách thứ hai của anh đã lướt qua môi anh bằng một nụ hôn, một nụ hôn nửa thật nửa ảo nhưng lại mang cảm giác chân thực đến tột cùng.
Tần Hoài Thanh nhìn thẳng vào dáng vẻ chật vật của chính mình trước gương bồn rửa mặt. Khoảnh khắc này, bộ não đã bị tình dục làm cho tê liệt của anh thật sự sinh ra ảo giác.
Rõ ràng nét mặt anh đang vặn vẹo trong đau khổ, nhưng người trong gương lại đang mỉm cười với anh.
Tần Hoài Thanh cắn chặt khớp hàm, giáng mạnh một đấm vào mặt gương.
Những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa cùng những hạt máu đỏ thẫm rịn ra trên các khớp tay.
Khẩu hình miệng anh không phát ra tiếng, nhưng rõ ràng đang chửi rủa: "Cút đi!"
Nhân cách thứ hai đã ngắt kết nối với anh sẽ chẳng hề có chút phản ứng nào trước hành vi tự hủy hoại của anh ngay lúc này.
Nhân cách thứ hai của Tần Hoài Thanh chỉ xuất hiện mỗi khi anh nảy sinh ham muốn tình dục.
Chỉ cần một ngày anh vẫn còn mang trong mình dục vọng nguyên thủy nhất của loài người.
Thì hiện thân của dục vọng ấy, định sẵn sẽ luôn bám theo anh như hình với bóng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!