Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 44: Mang thai 8 tuần
Lúc xe cấp cứu đến đại trạch nhà họ Trịnh thì Mai Thuỳ Hân đã hôn mê rồi. Những ngón tay trắng trẻo đến trong suốt của cô cứ mãi nắm chặt lấy phần áo trên ngực mình, như thể trái tim cô đang phải gánh chịu một nỗi đau vô cùng khủng khiếp. Nơi đó như bị ai đó xé toạc ra, Mai Thuỳ Hân chìm ngập trong một sự đau đớn thống khổ.
Trong bóng đêm tối tăm cùng cực, cô phảng phất nhìn thấy khuôn mặt của Trần Hoàng Kiên, một khuôn mặt trẻ tuổi, anh tuấn đang nở nụ cười dịu dàng nhìn cô, giống như cô chính là món bảo bối quý giá nhất trong tay anh vậy.
“Học trưởng…” Mai Thuỳ Hân nhỏ giọng lẩm bẩm. Đau quá, học trưởng, học trưởng Trần, anh đang ở đâu vậy?
Trịnh Thiên Ngọc đang bế cô lên xe cấp cứu chợt hung hăng dừng bước, cô đang gọi học trưởng, Mai Thuỳ Hân, người mà cô gọi trong cơn mê, không phải là anh sao!
Trái tim Trịnh Thiên Ngọc như đang bị một con thú dữ khổng lồ vồ lấy, hô hấp của anh bắt đầu trở nên khó khăn.
Trong đôi con ngươi đen láy như vực sâu kia, một sự phẫn nộ, thất vọng và cả bị thương đang cuộn trào vào nhau, anh nhìn chằm chặp vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Mai Thuỳ Hân.
Lần đầu tiên anh phá lệ đi dạo phố với một người phụ nữ.
Lần đầu tiên anh đưa một người phụ nữ về nhà lớn họ Trịnh.
Lần đầu tiên anh không để ý một người phụ nữ có còn là xử nữ hay không.
Lần đầu tiên hủy bỏ cuộc họp hội đồng quản trị chỉ để ăn cơm với một người phụ nữ.
Lần đầu tiên anh muốn đặt ra quy củ để ràng buộc một người phụ nữ.
Nhưng, làm nhiều chuyện như vậy cũng chỉ đổi lại được sự căm ghét và thù hận của cô mà thôi. Làm nhiều như vậy nhưng cũng không so được với tên học trưởng khiến cô ấy nhớ mãi không quên kia…
Trái tim của người phụ nữ này có phải làm bằng sắt đá hay không? Tại sao lại có thể cố chấp tới mức này chứ?
Bên ngoài phòng bệnh VIP của bệnh viện, một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng tay cầm bệnh án đang bước đến.
“Bác sĩ, cô ấy sao rồi?” Trịnh Thiên Ngọc đi tới, anh cố gắng áp chế sự lo lắng và căng thẳng của mình.
“Suýt chút nữa là sảy thai rồi. Nhưng vẫn còn may, thai nhi vẫn còn. Anh là chồng của cô ấy sao?” Ánh mắt bác sĩ nhìn Trịnh Thiên Ngọc có mang theo vài phần trách móc: “Anh sơ suất trong việc chăm sóc thai phụ quá. Nếu như tới trễ một chút, thì đứa bé đã không còn nữa rồi.”
Sảy thai…thai nhi…đầu óc luôn bình tĩnh của Trịnh Thiên Ngọc đột nhiên trở nên hỗn loạn. Mai Thuỳ Hân mang thai rồi sao? Một sự vui mừng khôn xiết dâng lên từ nơi sâu thẳm nhất trong trái tim anh.
Tình nhân của Trịnh Thiên Ngọc thì rất nhiều, nhưng từ trước đến giờ anh chưa từng cho phép bọn họ mang thai con của anh. Mai Thuỳ Hân thì quá khó thuần phục, mỗi lần bọn họ ở cùng với nhau đều như một cuộc chiến, cho nên anh cũng quên mất chuyện tránh thai. Không ngờ, vậy mà lại có rồi!
Trong đôi con ngươi lãnh khốc kiêu ngạo của Trịnh Thiên Ngọc đột nhiên nở hoa. Có lẽ, anh có thể tha thứ cho việc Thuỳ Hân cứ mãi nhớ tới tên học trưởng kia được rồi…anh có thể thử làm cho cô từ từ chấp nhận anh.
“Cô ấy vừa mới mang thai hai tháng. Là thời kì nguy hiểm nhất, nhất định phải chăm sóc cô ấy cho thật tốt.” Bác sĩ đã nhìn thấy rất nhiều người sắp được làm cha vui mừng đến không kiểm soát được nên cũng nhịn không được mà dặn dò.
“Hai tháng?” Đôi đồng tử của Trịnh Thiên Ngọc trong phút chốc liền co lại. Thanh âm chợt trở nên lãnh khốc.
“Đúng vậy, mang thai 8 tuần rồi, vừa đúng hai tháng.” Bác sĩ cũng cảm thấy kì lạ, ông bố này thay đổi tâm trạng cũng nhanh thật a.
Hai tháng.
Kể từ lần đầu tiên anh gặp Mai Thuỳ Hân cho đến bây giờ, chỉ có 42 ngày thôi.
Nhưng cô ấy, lại đang mang thai hai tháng.
Mai Thuỳ Hân vẫn đang ngủ mê, hai hàng lông mi cong dài tạo ra một cái bóng hình quạt dưới mắt. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệt yên tĩnh nhưng rất xinh đẹp.
Trịnh Thiên Ngọc giương đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, khuôn mặt anh tái nhợt rất đáng sợ, nhưng đôi mắt lại hằn lên những tia máu đỏ tươi, giống hệt như địa ngục la sát. Bàn tay to lớn mang theo một sự nổi giận lôi đình giơ lên, sau một lúc do dự, bàn tay anh nắm lại thành quyền rồi hung hăng vung thẳng một đấm vào tường, trên chiếc tường trắng tinh để lại một dấu tay, một dòng máu tươi thì men theo bàn tay anh nhỏ giọt chảy xuống…
Cũng không biết anh đã đi đến được bãi đỗ xe của bệnh viện bằng cách nào nữa. Trịnh Thiên Ngọc ngồi vào xe, sau đó mãnh liệt dùng chân đạp chân ga, điên cuồng q*** t** lái về bên phải đi về phía thành phố. Chiếc xe điên đảo quẹt vào chiếc lan can bảo vệ tạo thành một vết xước dài trên xe, nó cũng giống hệt như vết dao cắt đau đớn trong trái tim anh vậy.
…….
Trong bóng đêm tối tăm cùng cực, cô phảng phất nhìn thấy khuôn mặt của Trần Hoàng Kiên, một khuôn mặt trẻ tuổi, anh tuấn đang nở nụ cười dịu dàng nhìn cô, giống như cô chính là món bảo bối quý giá nhất trong tay anh vậy.
“Học trưởng…” Mai Thuỳ Hân nhỏ giọng lẩm bẩm. Đau quá, học trưởng, học trưởng Trần, anh đang ở đâu vậy?
Trịnh Thiên Ngọc đang bế cô lên xe cấp cứu chợt hung hăng dừng bước, cô đang gọi học trưởng, Mai Thuỳ Hân, người mà cô gọi trong cơn mê, không phải là anh sao!
Trái tim Trịnh Thiên Ngọc như đang bị một con thú dữ khổng lồ vồ lấy, hô hấp của anh bắt đầu trở nên khó khăn.
Trong đôi con ngươi đen láy như vực sâu kia, một sự phẫn nộ, thất vọng và cả bị thương đang cuộn trào vào nhau, anh nhìn chằm chặp vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Mai Thuỳ Hân.
Lần đầu tiên anh phá lệ đi dạo phố với một người phụ nữ.
Lần đầu tiên anh đưa một người phụ nữ về nhà lớn họ Trịnh.
Lần đầu tiên anh không để ý một người phụ nữ có còn là xử nữ hay không.
Lần đầu tiên hủy bỏ cuộc họp hội đồng quản trị chỉ để ăn cơm với một người phụ nữ.
Lần đầu tiên anh muốn đặt ra quy củ để ràng buộc một người phụ nữ.
Nhưng, làm nhiều chuyện như vậy cũng chỉ đổi lại được sự căm ghét và thù hận của cô mà thôi. Làm nhiều như vậy nhưng cũng không so được với tên học trưởng khiến cô ấy nhớ mãi không quên kia…
Trái tim của người phụ nữ này có phải làm bằng sắt đá hay không? Tại sao lại có thể cố chấp tới mức này chứ?
Bên ngoài phòng bệnh VIP của bệnh viện, một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng tay cầm bệnh án đang bước đến.
“Bác sĩ, cô ấy sao rồi?” Trịnh Thiên Ngọc đi tới, anh cố gắng áp chế sự lo lắng và căng thẳng của mình.
“Suýt chút nữa là sảy thai rồi. Nhưng vẫn còn may, thai nhi vẫn còn. Anh là chồng của cô ấy sao?” Ánh mắt bác sĩ nhìn Trịnh Thiên Ngọc có mang theo vài phần trách móc: “Anh sơ suất trong việc chăm sóc thai phụ quá. Nếu như tới trễ một chút, thì đứa bé đã không còn nữa rồi.”
Sảy thai…thai nhi…đầu óc luôn bình tĩnh của Trịnh Thiên Ngọc đột nhiên trở nên hỗn loạn. Mai Thuỳ Hân mang thai rồi sao? Một sự vui mừng khôn xiết dâng lên từ nơi sâu thẳm nhất trong trái tim anh.
Tình nhân của Trịnh Thiên Ngọc thì rất nhiều, nhưng từ trước đến giờ anh chưa từng cho phép bọn họ mang thai con của anh. Mai Thuỳ Hân thì quá khó thuần phục, mỗi lần bọn họ ở cùng với nhau đều như một cuộc chiến, cho nên anh cũng quên mất chuyện tránh thai. Không ngờ, vậy mà lại có rồi!
Trong đôi con ngươi lãnh khốc kiêu ngạo của Trịnh Thiên Ngọc đột nhiên nở hoa. Có lẽ, anh có thể tha thứ cho việc Thuỳ Hân cứ mãi nhớ tới tên học trưởng kia được rồi…anh có thể thử làm cho cô từ từ chấp nhận anh.
“Cô ấy vừa mới mang thai hai tháng. Là thời kì nguy hiểm nhất, nhất định phải chăm sóc cô ấy cho thật tốt.” Bác sĩ đã nhìn thấy rất nhiều người sắp được làm cha vui mừng đến không kiểm soát được nên cũng nhịn không được mà dặn dò.
“Hai tháng?” Đôi đồng tử của Trịnh Thiên Ngọc trong phút chốc liền co lại. Thanh âm chợt trở nên lãnh khốc.
“Đúng vậy, mang thai 8 tuần rồi, vừa đúng hai tháng.” Bác sĩ cũng cảm thấy kì lạ, ông bố này thay đổi tâm trạng cũng nhanh thật a.
Hai tháng.
Kể từ lần đầu tiên anh gặp Mai Thuỳ Hân cho đến bây giờ, chỉ có 42 ngày thôi.
Nhưng cô ấy, lại đang mang thai hai tháng.
Mai Thuỳ Hân vẫn đang ngủ mê, hai hàng lông mi cong dài tạo ra một cái bóng hình quạt dưới mắt. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệt yên tĩnh nhưng rất xinh đẹp.
Trịnh Thiên Ngọc giương đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, khuôn mặt anh tái nhợt rất đáng sợ, nhưng đôi mắt lại hằn lên những tia máu đỏ tươi, giống hệt như địa ngục la sát. Bàn tay to lớn mang theo một sự nổi giận lôi đình giơ lên, sau một lúc do dự, bàn tay anh nắm lại thành quyền rồi hung hăng vung thẳng một đấm vào tường, trên chiếc tường trắng tinh để lại một dấu tay, một dòng máu tươi thì men theo bàn tay anh nhỏ giọt chảy xuống…
Cũng không biết anh đã đi đến được bãi đỗ xe của bệnh viện bằng cách nào nữa. Trịnh Thiên Ngọc ngồi vào xe, sau đó mãnh liệt dùng chân đạp chân ga, điên cuồng q*** t** lái về bên phải đi về phía thành phố. Chiếc xe điên đảo quẹt vào chiếc lan can bảo vệ tạo thành một vết xước dài trên xe, nó cũng giống hệt như vết dao cắt đau đớn trong trái tim anh vậy.
…….
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17: Nhảy dựng lên
Chương 18: 18: Có chút hốt hoảng
Chương 19: 19: Ngây thơ vô tội
Chương 20: 20: Hợp khẩu vị hắn
Chương 21: 21: Lòng bàn tay rịn mồ Hôi
Chương 22: 22: Vị đắng lạ thường
Chương 23: 23: Anh làm gì vậy?
Chương 24: 24: Là lần đầu tiên
Chương 25: 25: Lả lướt đứng dậy
Chương 26: 26: Làm bộ không quen
Chương 27: 27: Có bệnh thì Uống thuốc đi
Chương 28: 28: Không còn gì để nói
Chương 29: 29: Thử thách kiên nhẫn
Chương 30: 30: Là Bán chứ gì?
Chương 31: 31: Mua cái mới
Chương 32: 32: Gặp lại trong hiệu sách
Chương 33: 33: Anh ấy đính hôn rồi
Chương 34: 34: Tâm trạng rất tốt
Chương 35: 35: Ngọt ngào đến vậy
Chương 36: 36: Kiên trì Mỉm cười
Chương 37: 37: Giở trò Quỷ gì Vậy
Chương 38: 38: Hoa lê đẫm nước mưa
Chương 39: 39: Vô cùng xoắn xuýt
Chương 40: 40: Đuổi tận giết tuyệt
Chương 41: 41: Cảm thấy xấu hổ
Chương 42: 42: Đưa cô ta lên lầu đi
Chương 43: 43: Kêu xe cấp cứu
Chương 44: 44: Mang thai 8 tuần
Chương 45: 45: Đi uống hai ly
Chương 46: 46: Bệnh viện thánh an
Chương 47: 47: Em đừng nghĩ nhiều
Chương 48: 48: Ánh mắt của anh ta
Chương 49: 49: Cô nợ tôi
Chương 50: 50: Thật đáng thương
Chương 51: 51: Không nói một lời
Chương 52: 52: Quét dọn một lần nữa
Chương 53: 53: Cố ý giày vò
Chương 54: 54: Không chống đỡ được
Chương 55: 55: Đậu hũ ma bà
Chương 56: 56: Bi thương đến cực điểm
Chương 57: 57: Cho chôn cùng cô
Chương 58: 58: Ghen tuông mãnh liệt
Chương 59: 59: Vết máu đỏ thẫm
Chương 60: 60: Nụ hôn cưng chiều
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66: Giáng một bạt tai thật mạnh
Chương 67: 67: Trốn không thoát
Chương 68: 68: Anh rất nhớ em
Chương 69: 69: Mau về đi
Chương 70: 70: Cảm thấy chua xót
Chương 71: 71: Mở túi ra
Chương 72: 72: Ngông nghênh rời đi
Chương 73: 73: Rừng rực như lửa
Chương 74: 74: Không cần xã giao
Chương 75: 75: Đôi mắt xốn xang
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250: (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp