Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 36: Kiên trì Mỉm cười
“Sometimes, when you…” Chuông di động Mai Thùy Hân vang lên, cô mơ mơ màng màng vươn tay muốn tiếp lại bị Trịnh Thiên Ngọc túm lấy ném ra xa.
“Anh làm gì đấy!” Mai Thùy Hân lập tức tỉnh táo lại! Trời ạ, giờ đã là giữa trưa rồi, hôm nay cô có tiết học đấy! Mai Thùy Hân túm lấy tấm chăn đơn che lấy thân mình, chuẩn bị xuống giường đi nhặt điện thoại.
Nhưng mắt cá chân mảnh khảnh lại bị bàn tay to nắm chặt lấy, “Không được nhúc nhích, nằm xuống!” Trịnh Thiên Ngọc đến mắt c*̃ng không thèm mở, nằm sõng soài trên giường ra lệnh với Mai Thùy Hân.
“Anh thần kinh à! Hôm nay tôi còn có tiết học!” Mai Thùy Hân đau lòng nhìn chiếc di động ở góc tường, đó là đồ vật đáng tiền duy nhất c*̉a cô.
“Không được đi học, nay cô ở c*̀ng tôi một hôm.” Trịnh Thiên Ngọc ngang ngược không nói lý. Bàn tay to cứng như sắt thép giữ chặt lấy Mai Thùy Hân, Mai Thùy Hân căn bản không thoát khỏi khống chế c*̉a hắn.
Mai Thùy Hân thở dài, dịu giọng thương lượng với hắn: “Anh thả tay ra đi, tôi đi nhặt điện thoại.”
Trịnh Thiên Ngọc miễn cưỡng mở mắt: “Cái điện thoại vỡ kia c*̉a cô nên vứt đi từ lâu rồi! Quẳng đi! Chút nữa tôi dẫn cô đi mua cái mới!” Giọng điệu kiêu căng, đầy vẻ ta đây hơn người.
Mai Thùy Hân bực bội, cô cười lạnh: “Vâng, trong mắt c*̉a tổng giám đốc Trịnh, hết thảy đồ đạc c*̉a tôi đều là thứ bỏ đi! Tôi thấp kém hèn mọn, không so được với xuất thân cao quý c*̉a ngài!”
Lời nói có gai ấy khiến đôi mày rậm c*̉a Trịnh Thiên Ngọc nhíu lại đầy nguy hiểm.
“Mai Thùy Hân, cô đang khiêu khích tôi sao?” Tuy giọng điệu hắn đầy thản nhiên, nhưng trong đó lại ẩn chứ tia uy hiếp rất rõ ràng.
“Sao tôi dám khiêu khích ngài! Ngài hô gió gọi mưa, nắm quyền nắm thế. Tôi chẳng qua chỉ là cô tình nhân bán mình, sao dám đối đầu với ngài đây!” Ánh mắt Mai Thùy Hân ngước nhìn Trịnh Thiên Ngọc đầy quật cường mà trong trẻo lạnh lùng.
Trịnh Thiên Ngọc lặng im nhìn Mai Thùy Hân, con ngươi u ám dần dần nhiễm tia sáng khát máu.
“Mai Thùy Hân, cô ghét tôi như thế sao?”
Mai Thùy Hân trừng mắt nhìn Trịnh Thiên Ngọc, trong mắt cô đầy ắp tức giận.
“Đúng.” Một chữ đơn giản, cô lại dùng sức mà nói.
Trịnh Thiên Ngọc cười lạnh, quanh người hắn tỏa ra cảm giác ác nghiệt khiến người ta sợ hãi.
“Được, vậy tôi để cô ghét cho triệt để.” Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên trở mình hung ác đè cô dưới thân rồi lật tay dùng cà vạt trói hai tay cô lại.
“Thả tay ra! Trịnh Thiên Ngọc anh là đồ khốn!” Mai Thùy Hân khàn giọng gào thét, liều mạng vùng vẫy. Mà Trịnh Thiên Ngọc lại giống như con sư tử nổi điên muốn xé cô thành từng mảnh.
Không có hôn môi, không vuốt ve, không có bất cứ dạo đầu nào, thanh kiếm khát máu kia đột nhiên đánh úp tới, trước khi cô chưa có bất kì chuẩn bị nào, cắt nát linh hồn cô…
Máu chầm chầm chảy xuống, Mai Thùy Hân dùng phần lý trí còn sót lại để khống chế bản thân, không vì khuất nhục và đau đớn mà chảy nước mắt, giữ lại cho mình chút tự tôn cuối c*̀ng.
Không biết Trịnh Thiên Ngọc rời đi lúc nào.
Đợi tới lúc Mai Thùy Hân tỉnh lại, trời đã tối rồi.
Mai Thùy Hân nằm im không nhúc nhích một lúc rồi kéo lê thân xác tàn tạ đến phòng tắm. Cô cảm thấy cơ thể mình thật bẩn! Khắp người cô đều là vết máu tụ xanh tím. Người đàn ông này còn tàn nhẫn hơn ác ma ác độc nhất.
Mặt sưng, môi rách, ánh mắt trống rỗng như người chết.
Trịnh Thiên Ngọc còn tiếp tục như vậy, mình nhất định bị hắn hủy hoại. Mai Thùy Hân vươn tay, vuốt ve khuôn mặt c*̉a mình trong gương.
Trốn đi! Suy nghĩ này giống như sao băng lướt qua đầu cô nhưng lại lập tức bị cô từ bỏ.
Mai Thùy Hân, mày phải kiên cường. Ba mày vẫn đang nằm trên giường bệnh chờ mày tới cứu. Mày không thể chịu thua như vậy.
Nếu Trịnh Thiên Ngọc là ông chủ c*̉a mày, vậy mày hãy sắm vai một người tình nhân tiêu chuẩn đi.
Trịnh Thiên Ngọc không thích đàn bà bướng bỉnh, vậy mày ngoan ngoãn dễ bảo là được rồi.
Trịnh Thiên Ngọc không thích đàn bà độc lập, vậy mày dịu dàng hiền thục là được rồi.
Không phải là diễn trò sao? Ai không làm được chứ.
Từ giờ trở đi, mày phải sắm vai một cô tình nhân dịu dàng nghe lời. Cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù Trịnh Thiên Ngọc đối xử với mày thế nào, mày c*̃ng phải kiên cường mà tươi cười.
Mày không thể khống chế thân thể c*̉a mình, nhưng trái tim mày, không thể bị bất kỳ ai đánh bại!
Mai Thùy Hân, cố lên!
“Anh làm gì đấy!” Mai Thùy Hân lập tức tỉnh táo lại! Trời ạ, giờ đã là giữa trưa rồi, hôm nay cô có tiết học đấy! Mai Thùy Hân túm lấy tấm chăn đơn che lấy thân mình, chuẩn bị xuống giường đi nhặt điện thoại.
Nhưng mắt cá chân mảnh khảnh lại bị bàn tay to nắm chặt lấy, “Không được nhúc nhích, nằm xuống!” Trịnh Thiên Ngọc đến mắt c*̃ng không thèm mở, nằm sõng soài trên giường ra lệnh với Mai Thùy Hân.
“Anh thần kinh à! Hôm nay tôi còn có tiết học!” Mai Thùy Hân đau lòng nhìn chiếc di động ở góc tường, đó là đồ vật đáng tiền duy nhất c*̉a cô.
“Không được đi học, nay cô ở c*̀ng tôi một hôm.” Trịnh Thiên Ngọc ngang ngược không nói lý. Bàn tay to cứng như sắt thép giữ chặt lấy Mai Thùy Hân, Mai Thùy Hân căn bản không thoát khỏi khống chế c*̉a hắn.
Mai Thùy Hân thở dài, dịu giọng thương lượng với hắn: “Anh thả tay ra đi, tôi đi nhặt điện thoại.”
Trịnh Thiên Ngọc miễn cưỡng mở mắt: “Cái điện thoại vỡ kia c*̉a cô nên vứt đi từ lâu rồi! Quẳng đi! Chút nữa tôi dẫn cô đi mua cái mới!” Giọng điệu kiêu căng, đầy vẻ ta đây hơn người.
Mai Thùy Hân bực bội, cô cười lạnh: “Vâng, trong mắt c*̉a tổng giám đốc Trịnh, hết thảy đồ đạc c*̉a tôi đều là thứ bỏ đi! Tôi thấp kém hèn mọn, không so được với xuất thân cao quý c*̉a ngài!”
Lời nói có gai ấy khiến đôi mày rậm c*̉a Trịnh Thiên Ngọc nhíu lại đầy nguy hiểm.
“Mai Thùy Hân, cô đang khiêu khích tôi sao?” Tuy giọng điệu hắn đầy thản nhiên, nhưng trong đó lại ẩn chứ tia uy hiếp rất rõ ràng.
“Sao tôi dám khiêu khích ngài! Ngài hô gió gọi mưa, nắm quyền nắm thế. Tôi chẳng qua chỉ là cô tình nhân bán mình, sao dám đối đầu với ngài đây!” Ánh mắt Mai Thùy Hân ngước nhìn Trịnh Thiên Ngọc đầy quật cường mà trong trẻo lạnh lùng.
Trịnh Thiên Ngọc lặng im nhìn Mai Thùy Hân, con ngươi u ám dần dần nhiễm tia sáng khát máu.
“Mai Thùy Hân, cô ghét tôi như thế sao?”
Mai Thùy Hân trừng mắt nhìn Trịnh Thiên Ngọc, trong mắt cô đầy ắp tức giận.
“Đúng.” Một chữ đơn giản, cô lại dùng sức mà nói.
Trịnh Thiên Ngọc cười lạnh, quanh người hắn tỏa ra cảm giác ác nghiệt khiến người ta sợ hãi.
“Được, vậy tôi để cô ghét cho triệt để.” Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên trở mình hung ác đè cô dưới thân rồi lật tay dùng cà vạt trói hai tay cô lại.
“Thả tay ra! Trịnh Thiên Ngọc anh là đồ khốn!” Mai Thùy Hân khàn giọng gào thét, liều mạng vùng vẫy. Mà Trịnh Thiên Ngọc lại giống như con sư tử nổi điên muốn xé cô thành từng mảnh.
Không có hôn môi, không vuốt ve, không có bất cứ dạo đầu nào, thanh kiếm khát máu kia đột nhiên đánh úp tới, trước khi cô chưa có bất kì chuẩn bị nào, cắt nát linh hồn cô…
Máu chầm chầm chảy xuống, Mai Thùy Hân dùng phần lý trí còn sót lại để khống chế bản thân, không vì khuất nhục và đau đớn mà chảy nước mắt, giữ lại cho mình chút tự tôn cuối c*̀ng.
Không biết Trịnh Thiên Ngọc rời đi lúc nào.
Đợi tới lúc Mai Thùy Hân tỉnh lại, trời đã tối rồi.
Mai Thùy Hân nằm im không nhúc nhích một lúc rồi kéo lê thân xác tàn tạ đến phòng tắm. Cô cảm thấy cơ thể mình thật bẩn! Khắp người cô đều là vết máu tụ xanh tím. Người đàn ông này còn tàn nhẫn hơn ác ma ác độc nhất.
Mặt sưng, môi rách, ánh mắt trống rỗng như người chết.
Trịnh Thiên Ngọc còn tiếp tục như vậy, mình nhất định bị hắn hủy hoại. Mai Thùy Hân vươn tay, vuốt ve khuôn mặt c*̉a mình trong gương.
Trốn đi! Suy nghĩ này giống như sao băng lướt qua đầu cô nhưng lại lập tức bị cô từ bỏ.
Mai Thùy Hân, mày phải kiên cường. Ba mày vẫn đang nằm trên giường bệnh chờ mày tới cứu. Mày không thể chịu thua như vậy.
Nếu Trịnh Thiên Ngọc là ông chủ c*̉a mày, vậy mày hãy sắm vai một người tình nhân tiêu chuẩn đi.
Trịnh Thiên Ngọc không thích đàn bà bướng bỉnh, vậy mày ngoan ngoãn dễ bảo là được rồi.
Trịnh Thiên Ngọc không thích đàn bà độc lập, vậy mày dịu dàng hiền thục là được rồi.
Không phải là diễn trò sao? Ai không làm được chứ.
Từ giờ trở đi, mày phải sắm vai một cô tình nhân dịu dàng nghe lời. Cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù Trịnh Thiên Ngọc đối xử với mày thế nào, mày c*̃ng phải kiên cường mà tươi cười.
Mày không thể khống chế thân thể c*̉a mình, nhưng trái tim mày, không thể bị bất kỳ ai đánh bại!
Mai Thùy Hân, cố lên!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17: Nhảy dựng lên
Chương 18: 18: Có chút hốt hoảng
Chương 19: 19: Ngây thơ vô tội
Chương 20: 20: Hợp khẩu vị hắn
Chương 21: 21: Lòng bàn tay rịn mồ Hôi
Chương 22: 22: Vị đắng lạ thường
Chương 23: 23: Anh làm gì vậy?
Chương 24: 24: Là lần đầu tiên
Chương 25: 25: Lả lướt đứng dậy
Chương 26: 26: Làm bộ không quen
Chương 27: 27: Có bệnh thì Uống thuốc đi
Chương 28: 28: Không còn gì để nói
Chương 29: 29: Thử thách kiên nhẫn
Chương 30: 30: Là Bán chứ gì?
Chương 31: 31: Mua cái mới
Chương 32: 32: Gặp lại trong hiệu sách
Chương 33: 33: Anh ấy đính hôn rồi
Chương 34: 34: Tâm trạng rất tốt
Chương 35: 35: Ngọt ngào đến vậy
Chương 36: 36: Kiên trì Mỉm cười
Chương 37: 37: Giở trò Quỷ gì Vậy
Chương 38: 38: Hoa lê đẫm nước mưa
Chương 39: 39: Vô cùng xoắn xuýt
Chương 40: 40: Đuổi tận giết tuyệt
Chương 41: 41: Cảm thấy xấu hổ
Chương 42: 42: Đưa cô ta lên lầu đi
Chương 43: 43: Kêu xe cấp cứu
Chương 44: 44: Mang thai 8 tuần
Chương 45: 45: Đi uống hai ly
Chương 46: 46: Bệnh viện thánh an
Chương 47: 47: Em đừng nghĩ nhiều
Chương 48: 48: Ánh mắt của anh ta
Chương 49: 49: Cô nợ tôi
Chương 50: 50: Thật đáng thương
Chương 51: 51: Không nói một lời
Chương 52: 52: Quét dọn một lần nữa
Chương 53: 53: Cố ý giày vò
Chương 54: 54: Không chống đỡ được
Chương 55: 55: Đậu hũ ma bà
Chương 56: 56: Bi thương đến cực điểm
Chương 57: 57: Cho chôn cùng cô
Chương 58: 58: Ghen tuông mãnh liệt
Chương 59: 59: Vết máu đỏ thẫm
Chương 60: 60: Nụ hôn cưng chiều
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66: Giáng một bạt tai thật mạnh
Chương 67: 67: Trốn không thoát
Chương 68: 68: Anh rất nhớ em
Chương 69: 69: Mau về đi
Chương 70: 70: Cảm thấy chua xót
Chương 71: 71: Mở túi ra
Chương 72: 72: Ngông nghênh rời đi
Chương 73: 73: Rừng rực như lửa
Chương 74: 74: Không cần xã giao
Chương 75: 75: Đôi mắt xốn xang
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250: (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp