Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 40: Đuổi tận giết tuyệt
Suốt cho tới trưa, Mai Thùy Hân trải qua trong lo lắng và bất an. Nếu sự thật bị bại lộ, cô không biết phải đối mặt thế nào với ánh mắt khinh bỉ và coi thường c*̉a bạn học.
Hai tay chống má, Mai Thùy Hân ngơ ngác nhìn mấy chấm lốm đốm trên mặt bàn. Trịnh Thiên Ngọc, người đàn ông này đã làm hỏng cuộc sống cô!
“Hân này, chút nữa chúng ta tới căng tin ăn cơm nhé? Hai ngày trước cậu bỏ học, căng tin có một đầu bếp mới đến làm canh cá ăn ngon lắm!” Trong mắt Lưu Gia Linh tỏa nhiệt huyết nóng bỏng, mong chờ mà nhìn Mai Thùy Hân.
“Ừm, cái kia….” Mai Thùy Hân có chút khó xử, Trịnh Thiên Ngọc đã ra lệnh cho cô học xong phải tới công ty tìm hắn c*̀ng đi ăn cơm trưa. Thật ra cô c*̃ng muốn đi ăn cơm với Lưu Gia Linh. Mấy ngày không tới trường học, cô rất muốn nghe Lưu Gia Linh kể vài tin tức mới trong trường.
“Hân, cậu sao thế? Gần đây rất là kỳ quái, có phải bệnh c*̉a ba cậu nặng hơn không?” Lưu Gia Linh lo lắng hỏi.
Nhìn vẻ mặt lo lắng c*̉a Lưu Gia Linh, trong lòng Mai Thùy Hân thật cảm động.
“Được, Gia Linh, tan học tớ c*̀ng cậu đi ăn canh cá.” Mai Thùy Hân hạ quyết tâm.
Cô vụng trộm chuồn ra giữa cầu thang bấm điện thoại gọi cho Trịnh Thiên Ngọc.
“Alo, chuyện kia, trưa nay tôi có việc, không thể ăn cơm trưa với anh được.”
“Có chuyện gì? Còn quan trọng hơn cả việc ăn cơm với tôi sao?” Giọng nói c*̉a Trịnh Thiên Ngọc ở đầu dây bên kia nghe rất không vui.
Mai Thùy Hân không lo được nhiều như vậy, tên Trịnh Thiên Ngọc này nhạy cảm vô c*̀ng, cô càng nói nhiều càng dễ bị hắn tóm được sai lầm.
“Thầy giáo tìm tôi có việc. Không nói nữa, tôi phải lên lớp đây.” Mai Thùy Hân vội vàng c*́p điệp thoại, lau dòng mồ hôi lạnh trên đầu.
“Tút tút tút tút…” Tiếng điện thoại bị ngắt liên kết nghe thật trống rỗng.
Trịnh Thiên Ngọc tức giận ném điện thoại lên bàn. Mai Thùy Hân, cô lại dám c*́p điện thoại c*̉a tôi! Hơn nữa, đây đã là lần thứ hai rồi!
“Đoàn Phong, chuẩn bị xe.” Chiếc xe Bugatti màu đen chạy tới đại học T.
“Thùy Hân, chuyện Lưu Phi cậu biết không?” Lưu Gia Linh cắn ngụm kem tám chuyện với Mai Thùy Hân.
“Lưu Phi?” Trong lòng Mai Thùy Hân giật nảy. Đúng vậy, hôm nay lên lớp hình như không nhìn thấy Lưu Phi.
“Có một buổi tối, Lưu Phi hỏi thăm tớ tiệm hoa cậu đang làm việc. Nhưng tới ngày thứ hai, cậu ta biến mất luôn. Nghe nói nghỉ học về quê rồi.” Lưu Gia Linh lắc đầu có chút không hiểu. “Thủ tục nghỉ học làm rất gấp, không biết là nhà cậu ấy xảy ra chuyện gì nữa.”
“Nghỉ học?” Đôi mắt Mai Thùy Hân trợn to: “Lưu Phi nghỉ học rồi hả?”
“Đúng vậy! À, buổi tối hôm đó rốt cuộc cậu ấy có tìm cậu không? Có phải tối hôm đó xảy ra chuyện gì không?” Lưu Gia Linh tò mò truy hỏi.
“A… Không có mà… Tớ… Tớ c*̃ng không biết….” Mai Thùy Hân chỉ cảm thấy khó thở.
Sao cô lại không biết chứ, cô chính là người gây ra chuyện này!
Nhất định là Trịnh Thiên Ngọc, là Trịnh Thiên Ngọc ép Lưu Phi nghỉ học! Thủ đoạn c*̉a Trịnh Thiên Ngọc luôn tàn nhẫn như vậy.
Nghỉ học… Lưu Phi nghỉ học rồi…. Vậy, giấc mơ c*̉a cậu ấy thì sao? Giấc mơ c*̉a cậu ấy phải làm thế nào đây?
Mai Thùy Hân mãi mãi ghi nhớ, buổi học đầu tiên khai giảng, các thầy cho mỗi người bọn họ tự nói về giấc mơ c*̉a mình. Người đầu tiên đứng lên là Lưu Phi. Cậu ấy trẻ tuổi như vậy, anh tuấn như vậy, tinh thần phấn chấn nói với tất cả mọi người, ‘Tớ phải giành được học bổng c*̉a đại học Harvard. Tương lai, tớ muốn làm biên tập viên thời sự xuất sắc nhất!’
Trịnh Thiên Ngọc, vì sao anh phải đuổi tận giết tuyệt! Lưu Phi nào có trêu trọc đến anh! Mai Thùy Hân siết chặt nắm tay trắng bệch, hàm răng trắng bóng cắn chặt bờ môi.
Hai tay chống má, Mai Thùy Hân ngơ ngác nhìn mấy chấm lốm đốm trên mặt bàn. Trịnh Thiên Ngọc, người đàn ông này đã làm hỏng cuộc sống cô!
“Hân này, chút nữa chúng ta tới căng tin ăn cơm nhé? Hai ngày trước cậu bỏ học, căng tin có một đầu bếp mới đến làm canh cá ăn ngon lắm!” Trong mắt Lưu Gia Linh tỏa nhiệt huyết nóng bỏng, mong chờ mà nhìn Mai Thùy Hân.
“Ừm, cái kia….” Mai Thùy Hân có chút khó xử, Trịnh Thiên Ngọc đã ra lệnh cho cô học xong phải tới công ty tìm hắn c*̀ng đi ăn cơm trưa. Thật ra cô c*̃ng muốn đi ăn cơm với Lưu Gia Linh. Mấy ngày không tới trường học, cô rất muốn nghe Lưu Gia Linh kể vài tin tức mới trong trường.
“Hân, cậu sao thế? Gần đây rất là kỳ quái, có phải bệnh c*̉a ba cậu nặng hơn không?” Lưu Gia Linh lo lắng hỏi.
Nhìn vẻ mặt lo lắng c*̉a Lưu Gia Linh, trong lòng Mai Thùy Hân thật cảm động.
“Được, Gia Linh, tan học tớ c*̀ng cậu đi ăn canh cá.” Mai Thùy Hân hạ quyết tâm.
Cô vụng trộm chuồn ra giữa cầu thang bấm điện thoại gọi cho Trịnh Thiên Ngọc.
“Alo, chuyện kia, trưa nay tôi có việc, không thể ăn cơm trưa với anh được.”
“Có chuyện gì? Còn quan trọng hơn cả việc ăn cơm với tôi sao?” Giọng nói c*̉a Trịnh Thiên Ngọc ở đầu dây bên kia nghe rất không vui.
Mai Thùy Hân không lo được nhiều như vậy, tên Trịnh Thiên Ngọc này nhạy cảm vô c*̀ng, cô càng nói nhiều càng dễ bị hắn tóm được sai lầm.
“Thầy giáo tìm tôi có việc. Không nói nữa, tôi phải lên lớp đây.” Mai Thùy Hân vội vàng c*́p điệp thoại, lau dòng mồ hôi lạnh trên đầu.
“Tút tút tút tút…” Tiếng điện thoại bị ngắt liên kết nghe thật trống rỗng.
Trịnh Thiên Ngọc tức giận ném điện thoại lên bàn. Mai Thùy Hân, cô lại dám c*́p điện thoại c*̉a tôi! Hơn nữa, đây đã là lần thứ hai rồi!
“Đoàn Phong, chuẩn bị xe.” Chiếc xe Bugatti màu đen chạy tới đại học T.
“Thùy Hân, chuyện Lưu Phi cậu biết không?” Lưu Gia Linh cắn ngụm kem tám chuyện với Mai Thùy Hân.
“Lưu Phi?” Trong lòng Mai Thùy Hân giật nảy. Đúng vậy, hôm nay lên lớp hình như không nhìn thấy Lưu Phi.
“Có một buổi tối, Lưu Phi hỏi thăm tớ tiệm hoa cậu đang làm việc. Nhưng tới ngày thứ hai, cậu ta biến mất luôn. Nghe nói nghỉ học về quê rồi.” Lưu Gia Linh lắc đầu có chút không hiểu. “Thủ tục nghỉ học làm rất gấp, không biết là nhà cậu ấy xảy ra chuyện gì nữa.”
“Nghỉ học?” Đôi mắt Mai Thùy Hân trợn to: “Lưu Phi nghỉ học rồi hả?”
“Đúng vậy! À, buổi tối hôm đó rốt cuộc cậu ấy có tìm cậu không? Có phải tối hôm đó xảy ra chuyện gì không?” Lưu Gia Linh tò mò truy hỏi.
“A… Không có mà… Tớ… Tớ c*̃ng không biết….” Mai Thùy Hân chỉ cảm thấy khó thở.
Sao cô lại không biết chứ, cô chính là người gây ra chuyện này!
Nhất định là Trịnh Thiên Ngọc, là Trịnh Thiên Ngọc ép Lưu Phi nghỉ học! Thủ đoạn c*̉a Trịnh Thiên Ngọc luôn tàn nhẫn như vậy.
Nghỉ học… Lưu Phi nghỉ học rồi…. Vậy, giấc mơ c*̉a cậu ấy thì sao? Giấc mơ c*̉a cậu ấy phải làm thế nào đây?
Mai Thùy Hân mãi mãi ghi nhớ, buổi học đầu tiên khai giảng, các thầy cho mỗi người bọn họ tự nói về giấc mơ c*̉a mình. Người đầu tiên đứng lên là Lưu Phi. Cậu ấy trẻ tuổi như vậy, anh tuấn như vậy, tinh thần phấn chấn nói với tất cả mọi người, ‘Tớ phải giành được học bổng c*̉a đại học Harvard. Tương lai, tớ muốn làm biên tập viên thời sự xuất sắc nhất!’
Trịnh Thiên Ngọc, vì sao anh phải đuổi tận giết tuyệt! Lưu Phi nào có trêu trọc đến anh! Mai Thùy Hân siết chặt nắm tay trắng bệch, hàm răng trắng bóng cắn chặt bờ môi.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17: Nhảy dựng lên
Chương 18: 18: Có chút hốt hoảng
Chương 19: 19: Ngây thơ vô tội
Chương 20: 20: Hợp khẩu vị hắn
Chương 21: 21: Lòng bàn tay rịn mồ Hôi
Chương 22: 22: Vị đắng lạ thường
Chương 23: 23: Anh làm gì vậy?
Chương 24: 24: Là lần đầu tiên
Chương 25: 25: Lả lướt đứng dậy
Chương 26: 26: Làm bộ không quen
Chương 27: 27: Có bệnh thì Uống thuốc đi
Chương 28: 28: Không còn gì để nói
Chương 29: 29: Thử thách kiên nhẫn
Chương 30: 30: Là Bán chứ gì?
Chương 31: 31: Mua cái mới
Chương 32: 32: Gặp lại trong hiệu sách
Chương 33: 33: Anh ấy đính hôn rồi
Chương 34: 34: Tâm trạng rất tốt
Chương 35: 35: Ngọt ngào đến vậy
Chương 36: 36: Kiên trì Mỉm cười
Chương 37: 37: Giở trò Quỷ gì Vậy
Chương 38: 38: Hoa lê đẫm nước mưa
Chương 39: 39: Vô cùng xoắn xuýt
Chương 40: 40: Đuổi tận giết tuyệt
Chương 41: 41: Cảm thấy xấu hổ
Chương 42: 42: Đưa cô ta lên lầu đi
Chương 43: 43: Kêu xe cấp cứu
Chương 44: 44: Mang thai 8 tuần
Chương 45: 45: Đi uống hai ly
Chương 46: 46: Bệnh viện thánh an
Chương 47: 47: Em đừng nghĩ nhiều
Chương 48: 48: Ánh mắt của anh ta
Chương 49: 49: Cô nợ tôi
Chương 50: 50: Thật đáng thương
Chương 51: 51: Không nói một lời
Chương 52: 52: Quét dọn một lần nữa
Chương 53: 53: Cố ý giày vò
Chương 54: 54: Không chống đỡ được
Chương 55: 55: Đậu hũ ma bà
Chương 56: 56: Bi thương đến cực điểm
Chương 57: 57: Cho chôn cùng cô
Chương 58: 58: Ghen tuông mãnh liệt
Chương 59: 59: Vết máu đỏ thẫm
Chương 60: 60: Nụ hôn cưng chiều
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66: Giáng một bạt tai thật mạnh
Chương 67: 67: Trốn không thoát
Chương 68: 68: Anh rất nhớ em
Chương 69: 69: Mau về đi
Chương 70: 70: Cảm thấy chua xót
Chương 71: 71: Mở túi ra
Chương 72: 72: Ngông nghênh rời đi
Chương 73: 73: Rừng rực như lửa
Chương 74: 74: Không cần xã giao
Chương 75: 75: Đôi mắt xốn xang
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250: (Hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp