Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 6
“Tôi cũng đang đợi một người nào đó xuất hiện.”
Vưu Minh Hứa nói dứt câu, Cố Thiên Thành ngắm nhìn đôi môi đỏ mọng trên khuôn mặt trắng mịn của cô, trong lòng anh bỗng có nỗi xúc động mãnh liệt muốn hôn đôi môi ấy. Không, không phải hôn, mà là cắn nuốt, v**t v* xen lẫn d*c v*ng của người đàn ông. Buông thả bản thân cùng người con gái xa lạ trong buổi đêm trên thảo nguyên hoang vắng. Ý nghĩ ấy khiến Cố Thiên Thành rạo rực không yên, anh hút thêm một hơi thuốc, cổ họng càng khô khốc.
Anh học theo cô dập tắt đầu lọc trên nền đất, giống như đang gắng sức chôn vùi thứ gì. Cánh tay anh trống lên khe đất trống nhỏ hẹp giữa hai túp lều, đổ người đến trước mặt cô, hỏi: “Ban nãy cô nói đang đợi ai?”
Giọng nói của anh bỗng trầm thấp, hơi chút lơ đãng, đôi mắt rủ xuống nhìn nơi nào đó trên khuôn mặt cô. Anh như có thêm mấy phần cảm giác xâm lược ngả ngớn.
Khuôn mặt Vưu Minh Hứa chỉ cách anh không quá hai mươi centimet. Trong ánh sáng tờ mờ, anh nhìn cô từ trên cao, cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen trong veo của anh như muốn tìm kiếm thứ gì tận nơi sâu thẳm của đôi mắt ấy.
“Tôi nói…” Khóe môi cô cong lên, cặp mắt chứa ý cười tinh nghịch, “Nên đi ngủ thôi.” Cố Thiên Thành định giữ lấy cô nhưng không kịp. Vưu Minh Hứa kéo ‘xoạt’ móc khóa cửa lều.
Trong lều tối đen, Cố Thiên Thành chỉ nhìn thấy bóng cô lờ mờ động đậy trong đó, dường như đang cởi áo rồi nằm xuống. Anh biết tính cách bản thân ngang tàng, từng xúc động muốn túm lấy cánh tay hoặc vòng eo cô qua lớp vải lều. Hai người đều đã là những người trưởng thành, tất cả mới chỉ là trong ý nghĩ mà cô đã chạy mất rồi. Anh cuối cùng vẫn nhẫn nhịn vì không đành lòng để cô nghĩ anh là một kẻ thô lỗ.
Cố Thiên Thành cũng nằm xuống, nhìn đỉnh một túp lều khác và hai gian phòng còn lại, tất thảy đều yên tĩnh, dường như mọi người đã ngủ rồi. Cố Thiên Thành nhìn chiếc xe của mình vững chãi im lìm dừng ở chỗ không xa. Nơi này ít người, rất an toàn. Sắc mặt anh trầm tĩnh lại, đóng cửa lều đi ngủ.
Chẳng bao lâu sau, trong không gian vang lên tiếng ngáy khò khò của Minh Thao. Tống Lan vốn ngủ rất cảnh giác bởi dù gì bọn họ thế này, chẳng khác nào đang ngủ tại nơi đất hoang, nhưng do ban ngày hao tốn quá nhiều thể lực nên chẳng mấy hai mí mắt bắt đầu đánh nhau rồi ngủ mất.
Trâu Phù Dung tính tình ngây thơ chính trực, cô ấy cảm thấy những người hôm nay gặp được đều rất đẹp, rất đáng tin cậy. Bản thân cô ấy lúc này cũng đang nằm trong phòng, an toàn đến mức không thể an toàn hơn nữa, cho nên rất nhanh đã say giấc nồng.
Lều của Cố Thiên Thành và Vưu Minh Hứa cũng bắt đầu chìm trong tĩnh lặng.
Chiếc đèn duy nhất trên mặt đất cũng bị Cố Thiên Thành tắt phụt. Sắc đêm ngày càng nồng đậm, nơi thảo nguyên hoang vu không còn bất cứ âm thanh nào. Khu đóng quân nhỏ bé này như hoàn toàn chìm trong thế giới tối tăm.
Trái tim Vưu Minh Hứa treo lơ lửng, cô chỉ ngủ mơ màng, gần như không bao lâu sau sẽ lại mở mắt nhìn đình lều, lắng tai nghe động tĩnh xung quanh. Tất cả đều yên tĩnh, cô chốc chốc lại ngủ gật.
Cứ thế, bỗng vào một khắc nào đó, cô mở trừng mắt, cơ thể tỉnh táo vô cùng. Cô không nói rõ được điều gì đã đánh thức mình, dần điều chỉnh nhịp tim lặng nghe tiếng gió đập vào những túp lều. Bốn phía vẫn là một mảnh đen ngòm.
Sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi giẫm trên mặt cỏ, ‘xoạt… xoạt… xoạt…’, tiếp đến là âm thanh nhỏ vụn như đang lật mở thứ gì, còn cả tiếng nhai cồm cộp, có người đang ăn.
Cô chống tay xuống mặt đất từ từ ngồi dậy, tháo túi ngủ, vừa định kéo mở khóa cửa lều. Nhưng buổi đêm quá tĩnh mịch, dù một tiếng động rất nhỏ cũng dễ dàng khiến người ta phát hiện. Âm thanh nhai nuốt của người đó dừng lại ngay tắp lự.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Vưu Minh Hứa kéo khóa, chui ra khỏi lều, song chỉ còn nhìn thấy một bóng đen lao vụt vào cánh rừng phía sau căn nhà, chớp mắt đã không thấy tăm hơi. Vưu Minh Hứa hét to: “Ai!”
Cố Thiên Thành chui ra khỏi lều gần như cùng lúc với tiếng hét của cô, nhìn cô bằng ánh mắt cảnh giác rồi quan sát một lượt xung quanh, hỏi vội: “Sao thế?”
Minh Thao và Tống Lan, Trâu Phù Dung ở gian phòng bên cạnh nghe thấy động tĩnh đều bật đèn chạy qua, thần sắc ai nấy đều nghi hoặc cùng căng thẳng.
Vưu Minh Hứa mím môi nhìn vào cánh rừng, thuật lại tất cả những gì cô chứng kiến, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Minh Thao lên tiếng đầu tiên: “Chết tiệt, chắc không phải người rừng chứ?” Chưa đợi mọi người phản ứng lại, cậu ta đã tự phản bác câu nói của bản thân, giọng nói xen chút hưng phấn: “Không, không, Tây Tạng làm gì có người rừng, chắc không phải là tên sát thủ liên hoàn hết đường hết lối nên tìm đến chỗ chúng ta đấy chứ? Oh shit!” Cậu ta lập tức dò xét xung quanh lều. Tống Lan, Trâu Phù Dung đứng nép cạnh nhau.
Cố Thiên Thành và Vưu Minh Hứa trao đổi ánh mắt, nói: “Kiểm tra xem đồ gì bị động vào.” Vưu Minh Hứa gật đầu.
“Ôi má, giày và quần áo của tôi mất rồi!” Minh Thao hét lên, ngữ điệu chẳng biết là kích động hay kinh hoàng. Mọi người nhìn vào nơi cậu ta đang chỉ, quả nhiên đôi bốt để cạnh lều đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Còn cả áo khoác nữa.” Minh Thao khoa chân múa tay, “Áo ướt, tôi treo ngoài lều cho khô cũng mất luôn rồi, ôi má lạnh quá…..” Cậu ta ôm hai cánh tay, căm tức nói.
Vưu Minh Hứa nhìn thấy trên nền đất bên ngoài túp lều của mình có vỏ lạp xưởng và một ít vụn bánh bích quy thì da đầu không khỏi tê rần, chạy đến nơi đặt balo bên lều, quả nhiên đã bị mở ra, bên trong bị lục tung lên.
Cố Thiên Thành đi tới, hỏi: “Sao rồi?”
Cô nhấc balo cho anh xem. Ba người đám Minh Thao cũng đi đến.
Cố Thiên Thành sầm mặt, ngẫm nghĩ một lát bỗng tái mặt, quay người chạy thẳng ra xe. Vưu Minh Hứa cũng tròn mắt rồi đuổi theo anh. Những người còn lại mơ mơ hồ hồ theo sau bọn họ.
Cốp xe mở toang, Cố Thiên Thành xông đến đầu tiên, đôi mày anh nhíu chặt, cúi người tìm kiếm hết cốp xe. Khi Vưu Minh Hứa chạy đến nơi, anh ngẩng đầu nhìn cô, song giọng nói khá bình tĩnh: “Hai chiếc vali của tôi bị lấy mất rồi.”
Vưu Minh Hứa quan sát kỹ, quả nhiên trong cốp xe chỉ còn lại một vali nhỏ cùng mấy chiếc túi bị vứt bừa trong đó. Còn lại trong góc là vài thứ đồ lặt vặt, một đôi giày bẩn, mũ và dây thừng thắt một đầu.
Không đợi Vưu Minh Hứa nhìn kỹ, Cố Thiên Thành đã sầm mặt đóng cốp, tiếp tục kiểm tra xung quanh chiếc xe.
“Hỏng rồi.” Anh đá vào chiếc lốp sau bên trái rồi ngồi xuống xem xét, sắc mặt vô cùng khó coi. Cõi lòng Vưu Minh Hứa lạnh ngắt, cô chạy sang bên phải, quả nhiên lốp xe cũng bị chọc thủng, bẹp lép. Cô từ từ đứng dậy, cách một chiếc xe hai người đều có thể nhìn thấy được ánh mắt nặng nề của đối phương.
Ba người còn lại thấy vậy cũng hết hồn. Trâu Phù Dung nói: “Sao… Sao lại như vậy? Bị chọc thủng rồi?”
Tống Lan nhìn Vưu Minh Hứa, không hiểu sao hai người khá hợp nhau. Tống Lan hỏi: “Liệu có phải… bị người ban nãy làm thủng?” Vừa dứt lời, cô ấy đã rùng mình vì câu nói của bản thân.
Vưu Minh Hứa chậm rãi gật đầu.
Vưu Minh Hứa nói dứt câu, Cố Thiên Thành ngắm nhìn đôi môi đỏ mọng trên khuôn mặt trắng mịn của cô, trong lòng anh bỗng có nỗi xúc động mãnh liệt muốn hôn đôi môi ấy. Không, không phải hôn, mà là cắn nuốt, v**t v* xen lẫn d*c v*ng của người đàn ông. Buông thả bản thân cùng người con gái xa lạ trong buổi đêm trên thảo nguyên hoang vắng. Ý nghĩ ấy khiến Cố Thiên Thành rạo rực không yên, anh hút thêm một hơi thuốc, cổ họng càng khô khốc.
Anh học theo cô dập tắt đầu lọc trên nền đất, giống như đang gắng sức chôn vùi thứ gì. Cánh tay anh trống lên khe đất trống nhỏ hẹp giữa hai túp lều, đổ người đến trước mặt cô, hỏi: “Ban nãy cô nói đang đợi ai?”
Giọng nói của anh bỗng trầm thấp, hơi chút lơ đãng, đôi mắt rủ xuống nhìn nơi nào đó trên khuôn mặt cô. Anh như có thêm mấy phần cảm giác xâm lược ngả ngớn.
Khuôn mặt Vưu Minh Hứa chỉ cách anh không quá hai mươi centimet. Trong ánh sáng tờ mờ, anh nhìn cô từ trên cao, cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen trong veo của anh như muốn tìm kiếm thứ gì tận nơi sâu thẳm của đôi mắt ấy.
“Tôi nói…” Khóe môi cô cong lên, cặp mắt chứa ý cười tinh nghịch, “Nên đi ngủ thôi.” Cố Thiên Thành định giữ lấy cô nhưng không kịp. Vưu Minh Hứa kéo ‘xoạt’ móc khóa cửa lều.
Trong lều tối đen, Cố Thiên Thành chỉ nhìn thấy bóng cô lờ mờ động đậy trong đó, dường như đang cởi áo rồi nằm xuống. Anh biết tính cách bản thân ngang tàng, từng xúc động muốn túm lấy cánh tay hoặc vòng eo cô qua lớp vải lều. Hai người đều đã là những người trưởng thành, tất cả mới chỉ là trong ý nghĩ mà cô đã chạy mất rồi. Anh cuối cùng vẫn nhẫn nhịn vì không đành lòng để cô nghĩ anh là một kẻ thô lỗ.
Cố Thiên Thành cũng nằm xuống, nhìn đỉnh một túp lều khác và hai gian phòng còn lại, tất thảy đều yên tĩnh, dường như mọi người đã ngủ rồi. Cố Thiên Thành nhìn chiếc xe của mình vững chãi im lìm dừng ở chỗ không xa. Nơi này ít người, rất an toàn. Sắc mặt anh trầm tĩnh lại, đóng cửa lều đi ngủ.
Chẳng bao lâu sau, trong không gian vang lên tiếng ngáy khò khò của Minh Thao. Tống Lan vốn ngủ rất cảnh giác bởi dù gì bọn họ thế này, chẳng khác nào đang ngủ tại nơi đất hoang, nhưng do ban ngày hao tốn quá nhiều thể lực nên chẳng mấy hai mí mắt bắt đầu đánh nhau rồi ngủ mất.
Trâu Phù Dung tính tình ngây thơ chính trực, cô ấy cảm thấy những người hôm nay gặp được đều rất đẹp, rất đáng tin cậy. Bản thân cô ấy lúc này cũng đang nằm trong phòng, an toàn đến mức không thể an toàn hơn nữa, cho nên rất nhanh đã say giấc nồng.
Lều của Cố Thiên Thành và Vưu Minh Hứa cũng bắt đầu chìm trong tĩnh lặng.
Chiếc đèn duy nhất trên mặt đất cũng bị Cố Thiên Thành tắt phụt. Sắc đêm ngày càng nồng đậm, nơi thảo nguyên hoang vu không còn bất cứ âm thanh nào. Khu đóng quân nhỏ bé này như hoàn toàn chìm trong thế giới tối tăm.
Trái tim Vưu Minh Hứa treo lơ lửng, cô chỉ ngủ mơ màng, gần như không bao lâu sau sẽ lại mở mắt nhìn đình lều, lắng tai nghe động tĩnh xung quanh. Tất cả đều yên tĩnh, cô chốc chốc lại ngủ gật.
Cứ thế, bỗng vào một khắc nào đó, cô mở trừng mắt, cơ thể tỉnh táo vô cùng. Cô không nói rõ được điều gì đã đánh thức mình, dần điều chỉnh nhịp tim lặng nghe tiếng gió đập vào những túp lều. Bốn phía vẫn là một mảnh đen ngòm.
Sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi giẫm trên mặt cỏ, ‘xoạt… xoạt… xoạt…’, tiếp đến là âm thanh nhỏ vụn như đang lật mở thứ gì, còn cả tiếng nhai cồm cộp, có người đang ăn.
Cô chống tay xuống mặt đất từ từ ngồi dậy, tháo túi ngủ, vừa định kéo mở khóa cửa lều. Nhưng buổi đêm quá tĩnh mịch, dù một tiếng động rất nhỏ cũng dễ dàng khiến người ta phát hiện. Âm thanh nhai nuốt của người đó dừng lại ngay tắp lự.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Vưu Minh Hứa kéo khóa, chui ra khỏi lều, song chỉ còn nhìn thấy một bóng đen lao vụt vào cánh rừng phía sau căn nhà, chớp mắt đã không thấy tăm hơi. Vưu Minh Hứa hét to: “Ai!”
Cố Thiên Thành chui ra khỏi lều gần như cùng lúc với tiếng hét của cô, nhìn cô bằng ánh mắt cảnh giác rồi quan sát một lượt xung quanh, hỏi vội: “Sao thế?”
Minh Thao và Tống Lan, Trâu Phù Dung ở gian phòng bên cạnh nghe thấy động tĩnh đều bật đèn chạy qua, thần sắc ai nấy đều nghi hoặc cùng căng thẳng.
Vưu Minh Hứa mím môi nhìn vào cánh rừng, thuật lại tất cả những gì cô chứng kiến, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Minh Thao lên tiếng đầu tiên: “Chết tiệt, chắc không phải người rừng chứ?” Chưa đợi mọi người phản ứng lại, cậu ta đã tự phản bác câu nói của bản thân, giọng nói xen chút hưng phấn: “Không, không, Tây Tạng làm gì có người rừng, chắc không phải là tên sát thủ liên hoàn hết đường hết lối nên tìm đến chỗ chúng ta đấy chứ? Oh shit!” Cậu ta lập tức dò xét xung quanh lều. Tống Lan, Trâu Phù Dung đứng nép cạnh nhau.
Cố Thiên Thành và Vưu Minh Hứa trao đổi ánh mắt, nói: “Kiểm tra xem đồ gì bị động vào.” Vưu Minh Hứa gật đầu.
“Ôi má, giày và quần áo của tôi mất rồi!” Minh Thao hét lên, ngữ điệu chẳng biết là kích động hay kinh hoàng. Mọi người nhìn vào nơi cậu ta đang chỉ, quả nhiên đôi bốt để cạnh lều đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Còn cả áo khoác nữa.” Minh Thao khoa chân múa tay, “Áo ướt, tôi treo ngoài lều cho khô cũng mất luôn rồi, ôi má lạnh quá…..” Cậu ta ôm hai cánh tay, căm tức nói.
Vưu Minh Hứa nhìn thấy trên nền đất bên ngoài túp lều của mình có vỏ lạp xưởng và một ít vụn bánh bích quy thì da đầu không khỏi tê rần, chạy đến nơi đặt balo bên lều, quả nhiên đã bị mở ra, bên trong bị lục tung lên.
Cố Thiên Thành đi tới, hỏi: “Sao rồi?”
Cô nhấc balo cho anh xem. Ba người đám Minh Thao cũng đi đến.
Cố Thiên Thành sầm mặt, ngẫm nghĩ một lát bỗng tái mặt, quay người chạy thẳng ra xe. Vưu Minh Hứa cũng tròn mắt rồi đuổi theo anh. Những người còn lại mơ mơ hồ hồ theo sau bọn họ.
Cốp xe mở toang, Cố Thiên Thành xông đến đầu tiên, đôi mày anh nhíu chặt, cúi người tìm kiếm hết cốp xe. Khi Vưu Minh Hứa chạy đến nơi, anh ngẩng đầu nhìn cô, song giọng nói khá bình tĩnh: “Hai chiếc vali của tôi bị lấy mất rồi.”
Vưu Minh Hứa quan sát kỹ, quả nhiên trong cốp xe chỉ còn lại một vali nhỏ cùng mấy chiếc túi bị vứt bừa trong đó. Còn lại trong góc là vài thứ đồ lặt vặt, một đôi giày bẩn, mũ và dây thừng thắt một đầu.
Không đợi Vưu Minh Hứa nhìn kỹ, Cố Thiên Thành đã sầm mặt đóng cốp, tiếp tục kiểm tra xung quanh chiếc xe.
“Hỏng rồi.” Anh đá vào chiếc lốp sau bên trái rồi ngồi xuống xem xét, sắc mặt vô cùng khó coi. Cõi lòng Vưu Minh Hứa lạnh ngắt, cô chạy sang bên phải, quả nhiên lốp xe cũng bị chọc thủng, bẹp lép. Cô từ từ đứng dậy, cách một chiếc xe hai người đều có thể nhìn thấy được ánh mắt nặng nề của đối phương.
Ba người còn lại thấy vậy cũng hết hồn. Trâu Phù Dung nói: “Sao… Sao lại như vậy? Bị chọc thủng rồi?”
Tống Lan nhìn Vưu Minh Hứa, không hiểu sao hai người khá hợp nhau. Tống Lan hỏi: “Liệu có phải… bị người ban nãy làm thủng?” Vừa dứt lời, cô ấy đã rùng mình vì câu nói của bản thân.
Vưu Minh Hứa chậm rãi gật đầu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp