Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Trong tổ trừ Vưu Minh Hứa còn có một cô bé mới vào, nom rất thật thà ngoan ngoãn, ngồi ngay ngoài tiện giúp đỡ bưng trà rót nước, anh em cùng tổ đều rất quan tâm đến cô ấy. Những người khác tất nhiên đều là một đám đàn ông một màu hết.
Chỉ có một nhân viên ngoài biên chế, mặc chiếc áo phông thuần sắc cổ bẻ, quần dài đen, gương mặt trắng trẻo tuấn tú, trong khí chất thanh cao thấm nét tinh tế, có chút không hòa hợp với một bàn cảnh sát thô bỉ này.
Có điều, bản thân anh dường như chẳng hề để ý, chỉ ngồi im cạnh ghế chủ vị, sát với Vưu Minh Hứa. Một cánh tay gác trên lưng ghế Vưu Minh Hứa, tuy không nói nhiều nhưng rất có khí thế, khiến người ta không thể phớt lờ.
Chuỗi hoài nghi lớn nhất của Chi cục Lộc Sơn đến nay đã có được đáp án.
Ai có thể ôm được mỹ nhân bốc lửa mình mẩy đầy gai góc là Vưu Minh Hứa về nhà, còn có thể khiến một đám cảnh sát là bại tướng dưới tay cô hết lòng khâm phục, cam tâm tình nguyện để anh làm chàng rể, thì chính là vị trước mắt này đây.
Thực ra khi anh còn nửa ngốc nửa khờ, mỗi ngày đều nũng nịu gọi A Hứa, lẽo đẽo theo ra theo vào, thậm chí còn bị Vưu Minh Hứa gọi là đến quát là đi, những cảnh sát khác đều cảm thấy sự xuất hiện của con người này tuy khá bất ngờ nhưng nhìn hai người này bên nhau dường như lại chẳng có gì là không đúng.
Hiện giờ Ân Phùng đã hoàn toàn hồi phục, không cần nói đến việc anh bắt Hướng Vinh, tóm Vệ Lan khiến tổ chức kẻ trừng phạt bại lộ trước mặt cảnh sát, đồng thời còn khiến chúng tổn thương nghiêm trọng; anh chỉ tốn một ngày đã bắt được hung thủ g**t ch*t người cảnh sát nằm vùng Quách Hưng; rồi lại xả thân cứu Vưu Minh Hứa khỏi tay Ân Trần mà suýt chút mất mạng ở Quý Châu; sau đó còn nhanh chóng tóm được sát thủ học trò giữa biển người mênh mông.
Đến cuối cùng, anh giống hệt như một truyền kỳ, trước tiên là đích thân thừa nhận bản thân là người sáng lập tổ chức kẻ trừng phạt, khiến cảnh sát hết hồn hết vía. Kết quả là chẳng bao lâu sau đã vận đổi sao dời, không những rửa sạch hiềm nghi còn giúp đỡ cảnh sát tóm gọn toàn bộ tổ chức kẻ trừng phạt, chỉ ra tên thủ lĩnh đáng sợ mà không ai ngờ tới, lập nên công lao to lớn nhất…
Nhìn lại người trước mắt này, anh anh tuấn, chín chắn, có tiền có tiếng, trước mất não thì giờ có lại rồi, anh ngồi vào vị trí bên cạnh Vưu Minh Hứa thực sự là khiến đám anh em tâm phục khẩu phục.
Vậy cho nên có người mời rượu Ân Phùng.
“Thầy Ân, ly này kính cậu, danh bất hư truyền!”
“Ha ha đúng vậy, chẳng trách có thể theo đuổi được Vưu tỷ của chúng ta.”
Vưu Minh Hứa liếc xéo Ân Phùng. Anh không phải người thích hàn huyên tán dóc. Tất nhiên, cô cũng đã từng chứng kiến anh lươn lẹo, khua môi múa mép…
Biệt thự, sân thượng, cô gái chân dài ngực bự, ôm eo.
Ân Phùng có nghĩ nát óc cũng chẳng ngờ Vưu Minh Hứa ghim thù chuyện đó. Tuy trước khi ở bên Vưu Minh Hứa anh rất ít giao thiệp với những cảnh sát cấp thấp, khi anh uống rượu cùng Sở trưởng Đoàn, Cục trưởng của Vưu Minh Hứa vẫn còn phải ngồi bên nghe chuyện nữa kìa.
Anh cười mỉm: “Cảm ơn. Cũng mời anh, đội cảnh sát hình sự Chi cục Lộc Sơn dũng mãnh thiện chiến, danh bất hư truyền.”
Chỉ hai câu khen đã khiến đối phương đỏ mặt thẹn thùng. Hứa Mộng Sơn ngồi cạnh Ân Phùng hào hứng xem náo nhiệt, tức khắc rót đầy cốc mới cho anh.
Ngày trước trong những buổi nhậu nhẹt của Cục, Vưu Minh Hứa không đại sát bốn phương, cô đâu có ngốc, nhưng cũng là một nhân vật máu mặt không ai dám đơn thân độc mã trêu chọc. Hôm nay họ không nhắm vào cô, ăn già nữa bữa rồi mà tổng cộng mới chỉ uống có hai cốc, còn phía Ân Phùng đã bị chuốc bảy, tám cốc rồi!
Kết quả đám người đó chẳng buồn để ý, vẫn liên tục lôi kéo Ân Phùng uống tiếp. Đến cô bé với vào đội cũng đỏ mặt nâng cốc rượu nói: “Thầy, thầy Ân, em rất yêu thích sách của anh! Em còn từng đến tham gia buổi ký tặng sách của anh nữa! Hôm nay em cũng mang theo sách, lát nữa anh có thể cho em xin chữ ký được không?”
Ân Phùng mỉm cười không đáp. Bộ dạng hoàn mỹ anh tuấn đó khiến Vưu Minh Hứa nhớ ra: Ồ, phải rồi, anh còn có bộ mặt này nữa.
Coi kìa, khiến em gái nhà người ta kích động đến nói năng lắp bắp rồi đấy.
Hứa Mộng Sơn đập mạnh vai Ân Phùng, Ân Phùng nhẹ nhíu mày một cách kín đáo, Hứa Mộng Sơn nói: “Ôi chao Tiểu Linh Linh, đều là người một nhà cả, sau này anh ấy chính là anh rể của em, khách sáo làm gì? Sách có chữ ký? Muốn bao nhiêu cũng được! Thầy Ân phải gả vào đội chúng ta mà…” Còn chưa nói dứt lời đã bị người bên cạnh kéo đi.
Em gái che miệng cười đến là vui vẻ.
Vưu Minh Hứa cũng chỉ cười hờ hững, không biết có phải thấm men say hay không mà lòng bắt đầu nhộn nhạo. Thình lình có người ghé tai cô nói: “Anh phải gả cho em mà sao anh lại không biết nhỉ?”
Vưu Minh Hứa cúi đầu cười, tiện miệng đáp: “Sao nào? Anh tủi thân hả?”
Giọng nói người đó trầm thấp như con thú đang chờ đợi xuất kích: “Chỉ sợ em không đến làm anh tủi thân thôi.”
Ngọt ngào êm dịu từ từ lan khắp lồng ngực. Vưu Minh Hứa nghĩ bụng, cuối cùng, cuối cùng cũng xử gọn tổ chức kẻ trừng phạt khiến cảnh sát đau đầu, cũng là kẻ nguy hiểm với anh nhất, đúng như anh nói, chúng gần như bị nhổ cỏ tận gốc. Cặp mắt âm thầm nhìn trộm anh mấy năm hôm nay đã bị anh tận tay đưa vào trong ngục. Anh vẫn đang sống tốt, cô cũng vậy. Rất nhiều người bên cạnh cũng vẫn đang tốt đẹp an yên. Nghĩ vậy, lòng Vưu Minh Hứa kích động, nghiêng người dựa vào vai anh.
Tuy tính cô hào sảng, song rất ít khi có những hành động thân mật với anh trước mặt mọi người. Ân Phùng cảm nhận được cảm giác mềm mại trên vai bèn nghiêng người về phía cô để cô dựa được thoải mái hơn. Động tác của hai người không lớn, âm thầm lặng lẽ, những người xung quanh nhìn thấy cũng thấy bình thường. Vậy nên hai người cứ yên lặng dựa vào nhau trên bàn nhậu ồn ào náo nhiệt.
Lại có người đến mời rượu cả hai, Vưu Minh Hứa vô thức ngồi ngay ngắn lại song eo chợt bị Ân Phùng ôm chặt, anh vừa ôm cô vừa cụng ly với người ta một cách vô cùng bình thản. Vưu Minh Hứa chợt nhớ lại ngày trước có một lần anh và người trong đội cùng uống rượu, khi đó vẫn còn là Vưu Anh Tuấn, cả bữa cơm đều canh bên cô như cô vợ nhỏ, chỉ được phép nhấp vài ngụm rượu thôi.
Giờ thì anh đã mang một diện mạo khác, song cảm giác hình như cũng không đến nỗi nào.
Ăn thêm một chốc, Vưu Minh Hứa thấy mặt anh đã hơi đỏ bèn hỏi: “Anh không uống quá chén đấy chứ?”
Anh liếc xéo cô: “Không, anh còn tỉnh táo lắm.” Đoạn cười xán lạn, để lộ hàm răng trắng muốt.
Tim Vưu Minh Hứa run rẩy.
Trong lúc đó, cả đám cảnh sát tán dóc một câu chuyện thú vị, Vưu Minh Hứa và họ cùng cười cùng mắng, còn cạn thêm hai cốc rượu. Đợi đến khi cô hồi thần mới phát hiện người bên cạnh im thin thít.
Ân Phùng nằm bò trên bàn, bất động.
Hứa Mộng Sơn cũng đã ngà say, cười hi hi hỏi: “Vưu tỷ, người đàn ông của cậu không được đâu, mới thế mà đã gục rồi.”
Vưu Minh Hứa mắng luôn: “Cậu mới không được! Bao nhiêu người đổ vào chuốc anh ấy còn gì!”
Mọi người ồ lên cười giả lả.
Vưu Minh Hứa ghé tới, nhẹ vỗ mặt anh: “Anh không sao chứ?”
“Ưm… Không sao…”
“Có uống nước không?”
“Không muốn!”
Dưới ánh mắt của bao con người, tim Vưu Minh Hứa chợt tăng tốc.
Cả nhóm đã ăn uống no nê, Vưu Minh Hứa gọi Đồ Nha từ nhà đến, cùng hợp sức với Hứa Mộng Sơn vác Ân Phùng đang gà gật lên xe.
Đầu Vưu Minh Hứa cũng hơi choáng váng nhưng không đến mức say, cô ngồi dựa vào ghế sau, v**t v* bàn tay Ân Phùng. Thấy anh tuy nhắm mắt im lìm song sắc mắt vẫn tốt, hơi thở cũng bình thường mới yên tâm.
Chỉ có một nhân viên ngoài biên chế, mặc chiếc áo phông thuần sắc cổ bẻ, quần dài đen, gương mặt trắng trẻo tuấn tú, trong khí chất thanh cao thấm nét tinh tế, có chút không hòa hợp với một bàn cảnh sát thô bỉ này.
Có điều, bản thân anh dường như chẳng hề để ý, chỉ ngồi im cạnh ghế chủ vị, sát với Vưu Minh Hứa. Một cánh tay gác trên lưng ghế Vưu Minh Hứa, tuy không nói nhiều nhưng rất có khí thế, khiến người ta không thể phớt lờ.
Chuỗi hoài nghi lớn nhất của Chi cục Lộc Sơn đến nay đã có được đáp án.
Ai có thể ôm được mỹ nhân bốc lửa mình mẩy đầy gai góc là Vưu Minh Hứa về nhà, còn có thể khiến một đám cảnh sát là bại tướng dưới tay cô hết lòng khâm phục, cam tâm tình nguyện để anh làm chàng rể, thì chính là vị trước mắt này đây.
Thực ra khi anh còn nửa ngốc nửa khờ, mỗi ngày đều nũng nịu gọi A Hứa, lẽo đẽo theo ra theo vào, thậm chí còn bị Vưu Minh Hứa gọi là đến quát là đi, những cảnh sát khác đều cảm thấy sự xuất hiện của con người này tuy khá bất ngờ nhưng nhìn hai người này bên nhau dường như lại chẳng có gì là không đúng.
Hiện giờ Ân Phùng đã hoàn toàn hồi phục, không cần nói đến việc anh bắt Hướng Vinh, tóm Vệ Lan khiến tổ chức kẻ trừng phạt bại lộ trước mặt cảnh sát, đồng thời còn khiến chúng tổn thương nghiêm trọng; anh chỉ tốn một ngày đã bắt được hung thủ g**t ch*t người cảnh sát nằm vùng Quách Hưng; rồi lại xả thân cứu Vưu Minh Hứa khỏi tay Ân Trần mà suýt chút mất mạng ở Quý Châu; sau đó còn nhanh chóng tóm được sát thủ học trò giữa biển người mênh mông.
Đến cuối cùng, anh giống hệt như một truyền kỳ, trước tiên là đích thân thừa nhận bản thân là người sáng lập tổ chức kẻ trừng phạt, khiến cảnh sát hết hồn hết vía. Kết quả là chẳng bao lâu sau đã vận đổi sao dời, không những rửa sạch hiềm nghi còn giúp đỡ cảnh sát tóm gọn toàn bộ tổ chức kẻ trừng phạt, chỉ ra tên thủ lĩnh đáng sợ mà không ai ngờ tới, lập nên công lao to lớn nhất…
Nhìn lại người trước mắt này, anh anh tuấn, chín chắn, có tiền có tiếng, trước mất não thì giờ có lại rồi, anh ngồi vào vị trí bên cạnh Vưu Minh Hứa thực sự là khiến đám anh em tâm phục khẩu phục.
Vậy cho nên có người mời rượu Ân Phùng.
“Thầy Ân, ly này kính cậu, danh bất hư truyền!”
“Ha ha đúng vậy, chẳng trách có thể theo đuổi được Vưu tỷ của chúng ta.”
Vưu Minh Hứa liếc xéo Ân Phùng. Anh không phải người thích hàn huyên tán dóc. Tất nhiên, cô cũng đã từng chứng kiến anh lươn lẹo, khua môi múa mép…
Biệt thự, sân thượng, cô gái chân dài ngực bự, ôm eo.
Ân Phùng có nghĩ nát óc cũng chẳng ngờ Vưu Minh Hứa ghim thù chuyện đó. Tuy trước khi ở bên Vưu Minh Hứa anh rất ít giao thiệp với những cảnh sát cấp thấp, khi anh uống rượu cùng Sở trưởng Đoàn, Cục trưởng của Vưu Minh Hứa vẫn còn phải ngồi bên nghe chuyện nữa kìa.
Anh cười mỉm: “Cảm ơn. Cũng mời anh, đội cảnh sát hình sự Chi cục Lộc Sơn dũng mãnh thiện chiến, danh bất hư truyền.”
Chỉ hai câu khen đã khiến đối phương đỏ mặt thẹn thùng. Hứa Mộng Sơn ngồi cạnh Ân Phùng hào hứng xem náo nhiệt, tức khắc rót đầy cốc mới cho anh.
Ngày trước trong những buổi nhậu nhẹt của Cục, Vưu Minh Hứa không đại sát bốn phương, cô đâu có ngốc, nhưng cũng là một nhân vật máu mặt không ai dám đơn thân độc mã trêu chọc. Hôm nay họ không nhắm vào cô, ăn già nữa bữa rồi mà tổng cộng mới chỉ uống có hai cốc, còn phía Ân Phùng đã bị chuốc bảy, tám cốc rồi!
Kết quả đám người đó chẳng buồn để ý, vẫn liên tục lôi kéo Ân Phùng uống tiếp. Đến cô bé với vào đội cũng đỏ mặt nâng cốc rượu nói: “Thầy, thầy Ân, em rất yêu thích sách của anh! Em còn từng đến tham gia buổi ký tặng sách của anh nữa! Hôm nay em cũng mang theo sách, lát nữa anh có thể cho em xin chữ ký được không?”
Ân Phùng mỉm cười không đáp. Bộ dạng hoàn mỹ anh tuấn đó khiến Vưu Minh Hứa nhớ ra: Ồ, phải rồi, anh còn có bộ mặt này nữa.
Coi kìa, khiến em gái nhà người ta kích động đến nói năng lắp bắp rồi đấy.
Hứa Mộng Sơn đập mạnh vai Ân Phùng, Ân Phùng nhẹ nhíu mày một cách kín đáo, Hứa Mộng Sơn nói: “Ôi chao Tiểu Linh Linh, đều là người một nhà cả, sau này anh ấy chính là anh rể của em, khách sáo làm gì? Sách có chữ ký? Muốn bao nhiêu cũng được! Thầy Ân phải gả vào đội chúng ta mà…” Còn chưa nói dứt lời đã bị người bên cạnh kéo đi.
Em gái che miệng cười đến là vui vẻ.
Vưu Minh Hứa cũng chỉ cười hờ hững, không biết có phải thấm men say hay không mà lòng bắt đầu nhộn nhạo. Thình lình có người ghé tai cô nói: “Anh phải gả cho em mà sao anh lại không biết nhỉ?”
Vưu Minh Hứa cúi đầu cười, tiện miệng đáp: “Sao nào? Anh tủi thân hả?”
Giọng nói người đó trầm thấp như con thú đang chờ đợi xuất kích: “Chỉ sợ em không đến làm anh tủi thân thôi.”
Ngọt ngào êm dịu từ từ lan khắp lồng ngực. Vưu Minh Hứa nghĩ bụng, cuối cùng, cuối cùng cũng xử gọn tổ chức kẻ trừng phạt khiến cảnh sát đau đầu, cũng là kẻ nguy hiểm với anh nhất, đúng như anh nói, chúng gần như bị nhổ cỏ tận gốc. Cặp mắt âm thầm nhìn trộm anh mấy năm hôm nay đã bị anh tận tay đưa vào trong ngục. Anh vẫn đang sống tốt, cô cũng vậy. Rất nhiều người bên cạnh cũng vẫn đang tốt đẹp an yên. Nghĩ vậy, lòng Vưu Minh Hứa kích động, nghiêng người dựa vào vai anh.
Tuy tính cô hào sảng, song rất ít khi có những hành động thân mật với anh trước mặt mọi người. Ân Phùng cảm nhận được cảm giác mềm mại trên vai bèn nghiêng người về phía cô để cô dựa được thoải mái hơn. Động tác của hai người không lớn, âm thầm lặng lẽ, những người xung quanh nhìn thấy cũng thấy bình thường. Vậy nên hai người cứ yên lặng dựa vào nhau trên bàn nhậu ồn ào náo nhiệt.
Lại có người đến mời rượu cả hai, Vưu Minh Hứa vô thức ngồi ngay ngắn lại song eo chợt bị Ân Phùng ôm chặt, anh vừa ôm cô vừa cụng ly với người ta một cách vô cùng bình thản. Vưu Minh Hứa chợt nhớ lại ngày trước có một lần anh và người trong đội cùng uống rượu, khi đó vẫn còn là Vưu Anh Tuấn, cả bữa cơm đều canh bên cô như cô vợ nhỏ, chỉ được phép nhấp vài ngụm rượu thôi.
Giờ thì anh đã mang một diện mạo khác, song cảm giác hình như cũng không đến nỗi nào.
Ăn thêm một chốc, Vưu Minh Hứa thấy mặt anh đã hơi đỏ bèn hỏi: “Anh không uống quá chén đấy chứ?”
Anh liếc xéo cô: “Không, anh còn tỉnh táo lắm.” Đoạn cười xán lạn, để lộ hàm răng trắng muốt.
Tim Vưu Minh Hứa run rẩy.
Trong lúc đó, cả đám cảnh sát tán dóc một câu chuyện thú vị, Vưu Minh Hứa và họ cùng cười cùng mắng, còn cạn thêm hai cốc rượu. Đợi đến khi cô hồi thần mới phát hiện người bên cạnh im thin thít.
Ân Phùng nằm bò trên bàn, bất động.
Hứa Mộng Sơn cũng đã ngà say, cười hi hi hỏi: “Vưu tỷ, người đàn ông của cậu không được đâu, mới thế mà đã gục rồi.”
Vưu Minh Hứa mắng luôn: “Cậu mới không được! Bao nhiêu người đổ vào chuốc anh ấy còn gì!”
Mọi người ồ lên cười giả lả.
Vưu Minh Hứa ghé tới, nhẹ vỗ mặt anh: “Anh không sao chứ?”
“Ưm… Không sao…”
“Có uống nước không?”
“Không muốn!”
Dưới ánh mắt của bao con người, tim Vưu Minh Hứa chợt tăng tốc.
Cả nhóm đã ăn uống no nê, Vưu Minh Hứa gọi Đồ Nha từ nhà đến, cùng hợp sức với Hứa Mộng Sơn vác Ân Phùng đang gà gật lên xe.
Đầu Vưu Minh Hứa cũng hơi choáng váng nhưng không đến mức say, cô ngồi dựa vào ghế sau, v**t v* bàn tay Ân Phùng. Thấy anh tuy nhắm mắt im lìm song sắc mắt vẫn tốt, hơi thở cũng bình thường mới yên tâm.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp