Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Đầu Ân Phùng thình lình vang lên một tiếng “đùng”, cảnh tượng trước mắt và trong kí ức chợt trùng khớp, đoạn kí ức liên quan tới Quý Châu cũng như làn thủy triều đột ngột đánh úp vào anh.
Đó là một ngày đổ tuyết. Tuyết chất thành một lớp dày bên hồ. Anh đỗ xe ven đường, xuống xe hít một ngụm khí lạnh thấu xương, cảm giác ấy tựa như mới chỉ ngày hôm qua.
Chớp mắt anh đã đi xuống cầu thang, bước tới căn phòng ngầm lạnh lẽo đó.
Anh thấy Tô Tử Ý đứng trước bàn, chị ta mặc chiếc váy lụa ngắn màu đen tôn lên làn da trắng trẻo mịn màng, đang sắp xếp vài bản thảo, quay đầu lại nở nụ cười ngọt ngào với anh.
Anh ngoảnh đầu, thấy một người nằm trên đất. Người đó chỉ mặc duy nhất chiếc q**n l*t, người kín vết thương, cổ chân bị xích.
Đột nhiên, những kí ức và cảm giác từng xuất hiện rất nhiều lần cùng lúc ập đến. Trong đó có sự hành hạ, nụ cười khinh miệt, những đòn roi và những lần cắt thịt của Ân Phùng. Sự run rẩy và hoang mang, đau khổ và sợ hãi trong bóng tối như miếng sắt nóng cháy in rõ trong tim anh.
Lúc này, Ân Phùng nghĩ, chắc người trên đất kia chính là người bị kẻ trừng phạt giày vò.
Người đó như phát hiện ra điều gì, từ từ ngẩng đầu.
Ân Phùng nhìn rõ thân hình, đường nét gần như giống hệt mình của hắn, cũng nhìn rõ gương mặt anh tuấn, thanh tú của hắn chính là Lý Minh Đệ. Hắn cũng giống khi trước, vừa thấy Ân Phùng liền lộ vẻ sợ hãi và đau đớn tựa như sự giam cầm và giày vò này là vô cùng vô tận.
Một niềm tin nào đó kiên trì đã lâu trong tim Ân Phùng bỗng như bị khuôn mặt này đập nát.
Hóa ra không phải.
Là Lý Minh Đệ.
Vậy người giam cầm Lý Minh Đệ, là ai?
Ân Phùng đột nhiên không dám nghĩ đến đáp án.
Tiếp đó, lại một cảnh tượng khác hiện ra trước mắt.
Anh lại nhìn thấy người đó.
Hắn ngồi trước bàn, mặc sơ mi trắng, quần dài đen, mặt mũi sáng sủa sạch sẽ. Thứ hắn đang cầm trong tay để đọc hóa ra là bản thảo vừa được hoàn thành. Có những trang thậm chí còn dính cả vết máu mới. Đó là máu của Lý Minh Đệ. Người đó đọc xong, tháo kính đặt xuống bàn.
Sau đó Ân Phùng thấy Ân Trần đứng sau nói câu gì rồi vỗ vai người đó. Ân Phùng thấp thoáng nghe thấy giọng nói của người đó, thanh âm ấy càng lúc càng quen thuộc, quen thuộc hơn bất cứ một người nào khác trên thế gian này.
Người đó nói: “…Trong lúc tôi ngủ say, nhớ dạy dỗ anh ta cho tốt… Hoàn toàn không nhớ bản thân đã làm những gì, còn tự cho mình là anh hùng chính nghĩa chống lại được d*c v*ng trong thâm tâm, chẳng phải nực cười lắm à… Thực ra tôi đã rơi vào vực thẳm từ lâu rồi…”
Anh lại nhìn thấy những cảnh tượng bản thân đã từng thấy khi còn là Vưu Anh Tuấn, một bàn tay, bàn tay của người đó cầm bút đánh gạch chéo trên giấy, nói: “Chúng đều không đáng được sống trên đời này. Bao gồm mày, bao gồm tao, Ân Phùng. Bởi vì chúng ta đều là…”
Ân Trần ở phía sau hắn cười ha hả, hai anh em cùng quay đầu, hai khuôn mặt hiện ra rõ nét hơn bao giờ hết.
…
Ân Phùng chỉ thấy đầu đau như búa bổ, trong lúc mơ màng, anh đã không còn biết mình đang ở nơi đâu. Anh ngã lăn ra sàn, bên tai là tiếng gọi kinh hoàng của Trần Phong: “Thầy Ân! Thầy Ân! Thầy sao rồi!” Một tay cậu ta đỡ Ân Phùng, tay còn lại vẫn đang cầm súng nhắm vào Lý Minh Đệ khiến hắn căn bản không dám động đậy.
Song Trần Phong thấy Ân Phùng từ từ vực dậy, vì cúi đầu nên không nhìn rõ biểu cảm.
Trần Phong lo lắng bồn chồn, không rõ vì sao lại có dự cảm vô cùng tồi tệ.
Sau đó Ân Phùng chống tay xuống giường, đứng dậy, ngẩng đầu, mắt anh đỏ sọng, trên mặt là nước mắt. Anh nhìn Lý Minh Đệ trên giường, nét mặt thình lình trở nên vặn vẹo, gạt phắt Trần Phong ra, lao vào dùng cả hai tay bóp cổ Lý Minh Đệ. Lý Minh Đệ vốn yếu ớt, gặp tình huống bất ngờ căn bản không có sức phản kháng, hai chân ra sức giãy đạp, liều mạng muốn tách hai tay Ân Phùng ra. Nhưng sắc mặt Ân Phùng dữ tợn, tái nhợt, tầm mắt rõ ràng đang ghim chặt trên Lý Minh Đệ song lại như xuyên qua hắn nhìn về một nơi nào khác, anh như không thấy bất cứ thứ gì, không nghe được điều gì, hai tay càng lúc càng siết chặt.
Chỉ có Lý Minh Đệ có thể nghe được những câu lẩm bẩm cực nhỏ của Ân Phùng: “Không phải tôi… Không phải! Không phải thật! Không thể là thật! Không ai có thể hủy hoại tôi, dù là chính bản thân tôi cũng không thể!”
Trần Phong ngã sõng soài trên sàn vì cú hất mạnh của Ân Phùng, ngây ngẩn nhìn Ân Phùng bóp cổ Lý Minh Đệ. Thấy Lý Minh Đệ gần tắt thở, Trần Phong như bị kim đâm xông tới ôm chặt eo Ân Phùng kéo anh ra: “Thầy Ân thầy không thể tự ra tay! Không thể làm ở đây được!” Nhưng hiển nhiên Ân Phùng đã mất kiểm soát, quay người đạp văng Trần Phong rồi lại tiếp tục bóp chặt cổ Lý Minh Đệ.
Trần Phong ngã lăn, vừa định đứng dậy thì cánh cửa phía sau đùng bật mở, cậu ta kinh ngạc quay đầu liền thấy Hứa Mộng Sơn và Vưu Minh Hứa đứng ngay cửa, toàn bộ đều đang sững sờ nhìn Ân Phùng. Lòng Trần Phong đau nhói, chợt không còn hơi sức đứng dậy, cậu ta cũng nhìn thấy cả những người khác theo sau hai người, chính là Đồ Nha, Quán Quân và Tiểu Yến.
Họ phát hiện cậu ta và Ân Phùng lần lượt rời đi nên đều đuổi theo đến đây chăng?
Thế nhưng họ lại bắt gặp ngay cảnh tượng này!
Trần Phong rệu rã, Hứa Mộng Sơn như chết sững. Thậm chí anh ấy còn vụt lên suy nghĩ, liệu có phải mình đang nằm mơ? Nên mới tận mắt chứng kiến Ân Phùng đang giết Lý Minh Đệ!
Đêm nay vốn là ca trực của Hứa Mộng Sơn và một đồng nghiệp khác, họ cùng canh trước phòng Lý Minh Đệ. Vừa bước ra từ nhà vệ sinh liền đụng trúng Vưu Minh Hứa, theo sau cô còn có vài người của Ân Phùng. Anh biết có chuyện xảy ra song không dám tin vào điều mình đang nghĩ, vội vã chạy về thì bắt gặp cảnh tượng trước mặt…
Hứa Mộng Sơn chỉ thấy mắt đau nhói, tim đập như đánh trống, đầu óc trống rỗng, những động tác tiếp theo của anh ấy hoàn toàn vô thức. Anh ấy rút súng nhắm chuẩn vào Ân Phùng, nghiêm giọng quát: “Ân Phùng! Dừng tay! Lập tức buông Lý Minh Đệ ra! Nếu không tôi nổ súng!”
Bấy giờ Ân Phùng mới khựng lại.
Còn Vưu Minh Hứa chứng kiến cảnh này chỉ thấy mông lung như mộng.
Cũng là trước đó không lâu, cô tỉnh dậy vì khát mới phát hiện bên cạnh không người. Lòng cô bất an, dậy đi tìm mới phát giác quần áo ngày hôm nay của Ân Phùng đều không có trong phòng. Anh nửa đêm ra khỏi nhà.
Vưu Minh Hứa lập tức gọi hết người dậy mới biết Trần Phong cũng không có nhà. Đồng thời, Quán Quân nói thiếu mất hai khẩu súng và một súng gây mê.
Ân Phùng và Trần Phong định làm gì?
Vưu Minh Hứa tức khắc gọi điện thoại cho cả hai nhưng không ai nhấc máy. Cô càng lúc càng thấp thỏm, vừa sợ Ân Phùng xảy ra chuyện vừa nghĩ có lẽ anh chỉ đang bố trí trước việc gì, cũng giống như lần bắt Vệ Lan vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại thấy sai, hai người đã hẹn cùng kề vai sát cánh, anh sao có thể không nói một tiếng đã tự ý hành động?
Hết chương 310
Đó là một ngày đổ tuyết. Tuyết chất thành một lớp dày bên hồ. Anh đỗ xe ven đường, xuống xe hít một ngụm khí lạnh thấu xương, cảm giác ấy tựa như mới chỉ ngày hôm qua.
Chớp mắt anh đã đi xuống cầu thang, bước tới căn phòng ngầm lạnh lẽo đó.
Anh thấy Tô Tử Ý đứng trước bàn, chị ta mặc chiếc váy lụa ngắn màu đen tôn lên làn da trắng trẻo mịn màng, đang sắp xếp vài bản thảo, quay đầu lại nở nụ cười ngọt ngào với anh.
Anh ngoảnh đầu, thấy một người nằm trên đất. Người đó chỉ mặc duy nhất chiếc q**n l*t, người kín vết thương, cổ chân bị xích.
Đột nhiên, những kí ức và cảm giác từng xuất hiện rất nhiều lần cùng lúc ập đến. Trong đó có sự hành hạ, nụ cười khinh miệt, những đòn roi và những lần cắt thịt của Ân Phùng. Sự run rẩy và hoang mang, đau khổ và sợ hãi trong bóng tối như miếng sắt nóng cháy in rõ trong tim anh.
Lúc này, Ân Phùng nghĩ, chắc người trên đất kia chính là người bị kẻ trừng phạt giày vò.
Người đó như phát hiện ra điều gì, từ từ ngẩng đầu.
Ân Phùng nhìn rõ thân hình, đường nét gần như giống hệt mình của hắn, cũng nhìn rõ gương mặt anh tuấn, thanh tú của hắn chính là Lý Minh Đệ. Hắn cũng giống khi trước, vừa thấy Ân Phùng liền lộ vẻ sợ hãi và đau đớn tựa như sự giam cầm và giày vò này là vô cùng vô tận.
Một niềm tin nào đó kiên trì đã lâu trong tim Ân Phùng bỗng như bị khuôn mặt này đập nát.
Hóa ra không phải.
Là Lý Minh Đệ.
Vậy người giam cầm Lý Minh Đệ, là ai?
Ân Phùng đột nhiên không dám nghĩ đến đáp án.
Tiếp đó, lại một cảnh tượng khác hiện ra trước mắt.
Anh lại nhìn thấy người đó.
Hắn ngồi trước bàn, mặc sơ mi trắng, quần dài đen, mặt mũi sáng sủa sạch sẽ. Thứ hắn đang cầm trong tay để đọc hóa ra là bản thảo vừa được hoàn thành. Có những trang thậm chí còn dính cả vết máu mới. Đó là máu của Lý Minh Đệ. Người đó đọc xong, tháo kính đặt xuống bàn.
Sau đó Ân Phùng thấy Ân Trần đứng sau nói câu gì rồi vỗ vai người đó. Ân Phùng thấp thoáng nghe thấy giọng nói của người đó, thanh âm ấy càng lúc càng quen thuộc, quen thuộc hơn bất cứ một người nào khác trên thế gian này.
Người đó nói: “…Trong lúc tôi ngủ say, nhớ dạy dỗ anh ta cho tốt… Hoàn toàn không nhớ bản thân đã làm những gì, còn tự cho mình là anh hùng chính nghĩa chống lại được d*c v*ng trong thâm tâm, chẳng phải nực cười lắm à… Thực ra tôi đã rơi vào vực thẳm từ lâu rồi…”
Anh lại nhìn thấy những cảnh tượng bản thân đã từng thấy khi còn là Vưu Anh Tuấn, một bàn tay, bàn tay của người đó cầm bút đánh gạch chéo trên giấy, nói: “Chúng đều không đáng được sống trên đời này. Bao gồm mày, bao gồm tao, Ân Phùng. Bởi vì chúng ta đều là…”
Ân Trần ở phía sau hắn cười ha hả, hai anh em cùng quay đầu, hai khuôn mặt hiện ra rõ nét hơn bao giờ hết.
…
Ân Phùng chỉ thấy đầu đau như búa bổ, trong lúc mơ màng, anh đã không còn biết mình đang ở nơi đâu. Anh ngã lăn ra sàn, bên tai là tiếng gọi kinh hoàng của Trần Phong: “Thầy Ân! Thầy Ân! Thầy sao rồi!” Một tay cậu ta đỡ Ân Phùng, tay còn lại vẫn đang cầm súng nhắm vào Lý Minh Đệ khiến hắn căn bản không dám động đậy.
Song Trần Phong thấy Ân Phùng từ từ vực dậy, vì cúi đầu nên không nhìn rõ biểu cảm.
Trần Phong lo lắng bồn chồn, không rõ vì sao lại có dự cảm vô cùng tồi tệ.
Sau đó Ân Phùng chống tay xuống giường, đứng dậy, ngẩng đầu, mắt anh đỏ sọng, trên mặt là nước mắt. Anh nhìn Lý Minh Đệ trên giường, nét mặt thình lình trở nên vặn vẹo, gạt phắt Trần Phong ra, lao vào dùng cả hai tay bóp cổ Lý Minh Đệ. Lý Minh Đệ vốn yếu ớt, gặp tình huống bất ngờ căn bản không có sức phản kháng, hai chân ra sức giãy đạp, liều mạng muốn tách hai tay Ân Phùng ra. Nhưng sắc mặt Ân Phùng dữ tợn, tái nhợt, tầm mắt rõ ràng đang ghim chặt trên Lý Minh Đệ song lại như xuyên qua hắn nhìn về một nơi nào khác, anh như không thấy bất cứ thứ gì, không nghe được điều gì, hai tay càng lúc càng siết chặt.
Chỉ có Lý Minh Đệ có thể nghe được những câu lẩm bẩm cực nhỏ của Ân Phùng: “Không phải tôi… Không phải! Không phải thật! Không thể là thật! Không ai có thể hủy hoại tôi, dù là chính bản thân tôi cũng không thể!”
Trần Phong ngã sõng soài trên sàn vì cú hất mạnh của Ân Phùng, ngây ngẩn nhìn Ân Phùng bóp cổ Lý Minh Đệ. Thấy Lý Minh Đệ gần tắt thở, Trần Phong như bị kim đâm xông tới ôm chặt eo Ân Phùng kéo anh ra: “Thầy Ân thầy không thể tự ra tay! Không thể làm ở đây được!” Nhưng hiển nhiên Ân Phùng đã mất kiểm soát, quay người đạp văng Trần Phong rồi lại tiếp tục bóp chặt cổ Lý Minh Đệ.
Trần Phong ngã lăn, vừa định đứng dậy thì cánh cửa phía sau đùng bật mở, cậu ta kinh ngạc quay đầu liền thấy Hứa Mộng Sơn và Vưu Minh Hứa đứng ngay cửa, toàn bộ đều đang sững sờ nhìn Ân Phùng. Lòng Trần Phong đau nhói, chợt không còn hơi sức đứng dậy, cậu ta cũng nhìn thấy cả những người khác theo sau hai người, chính là Đồ Nha, Quán Quân và Tiểu Yến.
Họ phát hiện cậu ta và Ân Phùng lần lượt rời đi nên đều đuổi theo đến đây chăng?
Thế nhưng họ lại bắt gặp ngay cảnh tượng này!
Trần Phong rệu rã, Hứa Mộng Sơn như chết sững. Thậm chí anh ấy còn vụt lên suy nghĩ, liệu có phải mình đang nằm mơ? Nên mới tận mắt chứng kiến Ân Phùng đang giết Lý Minh Đệ!
Đêm nay vốn là ca trực của Hứa Mộng Sơn và một đồng nghiệp khác, họ cùng canh trước phòng Lý Minh Đệ. Vừa bước ra từ nhà vệ sinh liền đụng trúng Vưu Minh Hứa, theo sau cô còn có vài người của Ân Phùng. Anh biết có chuyện xảy ra song không dám tin vào điều mình đang nghĩ, vội vã chạy về thì bắt gặp cảnh tượng trước mặt…
Hứa Mộng Sơn chỉ thấy mắt đau nhói, tim đập như đánh trống, đầu óc trống rỗng, những động tác tiếp theo của anh ấy hoàn toàn vô thức. Anh ấy rút súng nhắm chuẩn vào Ân Phùng, nghiêm giọng quát: “Ân Phùng! Dừng tay! Lập tức buông Lý Minh Đệ ra! Nếu không tôi nổ súng!”
Bấy giờ Ân Phùng mới khựng lại.
Còn Vưu Minh Hứa chứng kiến cảnh này chỉ thấy mông lung như mộng.
Cũng là trước đó không lâu, cô tỉnh dậy vì khát mới phát hiện bên cạnh không người. Lòng cô bất an, dậy đi tìm mới phát giác quần áo ngày hôm nay của Ân Phùng đều không có trong phòng. Anh nửa đêm ra khỏi nhà.
Vưu Minh Hứa lập tức gọi hết người dậy mới biết Trần Phong cũng không có nhà. Đồng thời, Quán Quân nói thiếu mất hai khẩu súng và một súng gây mê.
Ân Phùng và Trần Phong định làm gì?
Vưu Minh Hứa tức khắc gọi điện thoại cho cả hai nhưng không ai nhấc máy. Cô càng lúc càng thấp thỏm, vừa sợ Ân Phùng xảy ra chuyện vừa nghĩ có lẽ anh chỉ đang bố trí trước việc gì, cũng giống như lần bắt Vệ Lan vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại thấy sai, hai người đã hẹn cùng kề vai sát cánh, anh sao có thể không nói một tiếng đã tự ý hành động?
Hết chương 310
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: Quyển 1 - 1: Mê Hồn Lộ
Chương 2: Quyển 1 - 2
Chương 3: Quyển 1 - 3
Chương 4: Quyển 1 - 4
Chương 5: Quyển 1 - 5
Chương 6: Quyển 1 - 6
Chương 7: Quyển 1 - 7
Chương 8: Quyển 1 - 8
Chương 9: Quyển 1 - 9
Chương 10: Quyển 1 - 10
Chương 11: Quyển 1 - 11
Chương 12: Quyển 1 - 12
Chương 13: Quyển 1 - 13
Chương 14: Quyển 1 - 14
Chương 15: Quyển 1 - 15
Chương 16: Quyển 1 - 16
Chương 17: Quyển 1 - 17
Chương 18: Quyển 1 - 18
Chương 19: Quyển 1 - 19
Chương 20: Quyển 1 - 20
Chương 21: Quyển 2 - 21: Dương Quan Đạo
Chương 22: Quyển 2 - 22
Chương 23: Quyển 2 - 23
Chương 24: Quyển 2 - 24
Chương 25: Quyển 2 - 25
Chương 26: Quyển 2 - 26
Chương 27: Quyển 2 - 27
Chương 28: Quyển 2 - 28
Chương 29: Quyển 2 - 29
Chương 30: Quyển 2 - 30
Chương 31: Quyển 2 - 31
Chương 32: Quyển 2 - 32
Chương 33: Quyển 2 - 33
Chương 34: Quyển 2 - 34
Chương 35: Quyển 2 - 35
Chương 36: Quyển 2 - 36
Chương 37: Quyển 2 - 37
Chương 38: Quyển 2 - 38
Chương 39: Quyển 2 - 39
Chương 40: Quyển 2 - 40
Chương 41: Quyển 2 - 41
Chương 42: Quyển 2 - 42
Chương 43: Quyển 2 - 43
Chương 44: Quyển 2 - 44
Chương 45: Quyển 2 - 45
Chương 46: Quyển 2 - 46
Chương 47: Quyển 2 - 47
Chương 48: Quyển 2 - 48
Chương 49: Quyển 2 - 49
Chương 50: Quyển 2 - 50
Chương 51: Quyển 2 - 51
Chương 52: Quyển 2 - 52
Chương 53: Quyển 2 - 53
Chương 54: Quyển 2 - 54
Chương 55: Quyển 2 - 55
Chương 56: Quyển 2 - 56
Chương 57: Quyển 2 - 57
Chương 58: Quyển 2 - 58
Chương 59: Quyển 2 - 59
Chương 60: Quyển 2 - 60
Chương 61: Quyển 2 - 61
Chương 62: Quyển 2 - 62
Chương 63: Quyển 2 - 63
Chương 64: Quyển 3 - 64: Mộng Hoàn Hương
Chương 65: Quyển 3 - 65
Chương 66: Quyển 3 - 66
Chương 67: Quyển 3 - 67
Chương 68: Quyển 3 - 68
Chương 69: Quyển 3 - 69
Chương 70: Quyển 3 - 70
Chương 71: Quyển 3 - 71
Chương 72: Quyển 3 - 72
Chương 73: Quyển 3 - 73
Chương 74: Quyển 3 - 74
Chương 75: Quyển 3 - 75
Chương 76: Quyển 3 - 76
Chương 77: Quyển 3 - 77
Chương 78: Quyển 3 - 78
Chương 79: Quyển 3 - 79
Chương 80: Quyển 3 - 80
Chương 81: Quyển 3 - 81
Chương 82: Quyển 3 - 82
Chương 83: Quyển 3 - 83
Chương 84: Quyển 3 - 84
Chương 85: Quyển 3 - 85
Chương 86: Quyển 3 - 86
Chương 87: Quyển 3 - 87
Chương 88: Quyển 3 - 88
Chương 89: Quyển 3 - 89
Chương 90: Quyển 3 - 90
Chương 91: Quyển 3 - 91
Chương 92: Quyển 3 - 92
Chương 93: Quyển 3 - 93
Chương 94: Quyển 3 - 94
Chương 95: Quyển 3 - 95
Chương 96: Quyển 3 - 96
Chương 97: Quyển 3 - 97
Chương 98: Quyển 3 - 98
Chương 99: Quyển 3 - 99
Chương 100: Quyển 3 - 100
Chương 101: Quyển 3 - 101
Chương 102: Quyển 3 - 102
Chương 103: Quyển 3 - 103
Chương 104: Quyển 3 - 104
Chương 105: Quyển 3 - 105
Chương 106: Quyển 3 - 106
Chương 107: Quyển 3 - 107
Chương 108: Quyển 3 - 108
Chương 109: Quyển 3 - 109
Chương 110: Quyển 3 - 110
Chương 111: Quyển 3 - 111
Chương 112: Quyển 3 - 112
Chương 113: Quyển 3 - 113
Chương 114: Quyển 3 - 114
Chương 115: Quyển 3 - 115
Chương 116: Quyển 3 - 116
Chương 117: Quyển 3 - 117
Chương 118: Quyển 3 - 118
Chương 119: Quyển 3 - 119
Chương 120: Quyển 3 - 120
Chương 121: Quyển 3 - 121
Chương 122: Quyển 3 - 122
Chương 123: Quyển 3 - 123
Chương 124: Quyển 3 - 124
Chương 125: Quyển 3 - 125
Chương 126: Quyển 3 - 126
Chương 127: Quyển 3 - 127
Chương 128: Quyển 3 - 128
Chương 129: Quyển 3 - 129
Chương 130: Quyển 3 - 130
Chương 131: Quyển 3 - 131
Chương 132: Quyển 4 - 132: Chớ quay đầu
Chương 133: Quyển 4 - 133
Chương 134: Quyển 4 - 134
Chương 135: Quyển 4 - 135
Chương 136: Quyển 4 - 136
Chương 137: Quyển 4 - 137
Chương 138: Quyển 4 - 138
Chương 139: Quyển 4 - 139
Chương 140: Quyển 4 - 140
Chương 141: Quyển 4 - 141
Chương 142: Quyển 4 - 142
Chương 143: Quyển 4 - 143
Chương 144: Quyển 4 - 144
Chương 145: Quyển 4 - 145
Chương 146: Quyển 4 - 146
Chương 147: Quyển 4 - 147
Chương 148: Quyển 4 - 148
Chương 149: Quyển 4 - 149
Chương 150: Quyển 4 - 150
Chương 151: Quyển 4 - 151
Chương 152: Quyển 4 - 152
Chương 153: Quyển 4 - 153
Chương 154: Quyển 4 - 154
Chương 155: Quyển 4 - 155
Chương 156: Quyển 4 - 156
Chương 157: Quyển 4 - 157
Chương 158: Quyển 4 - 158
Chương 159: Quyển 4 - 159
Chương 160: Quyển 4 - 160
Chương 161: Quyển 4 - 161
Chương 162: Quyển 4 - 162
Chương 163: Quyển 4 - 163
Chương 164: Quyển 4 - 164
Chương 165: Quyển 4 - 165
Chương 166: Quyển 4 - 166
Chương 167: Quyển 4 - 167
Chương 168: Quyển 4 - 168
Chương 169: Quyển 4 - 169
Chương 170: Quyển 4 - 170
Chương 171: Quyển 4 - 171
Chương 172: Quyển 4 - 172
Chương 173: Quyển 4 - 173
Chương 174: Quyển 4 - 174
Chương 175: Quyển 4 - 175
Chương 176: Quyển 4 - 176
Chương 177: Quyển 4 - 177
Chương 178: Quyển 4 - 178
Chương 179: Quyển 4 - 179
Chương 180: Quyển 4 - 180
Chương 181: Quyển 4 - 181
Chương 182: Quyển 4 - 182
Chương 183: Quyển 4 - 183
Chương 184: Quyển 4 - 184
Chương 185: Quyển 4 - 185
Chương 186: Quyển 4 - 186
Chương 187: Quyển 4 - 187
Chương 188: Quyển 4 - 188
Chương 189: Quyển 4 - 189
Chương 190: Quyển 4 - 190
Chương 191: Quyển 4 - 191
Chương 192: Quyển 4 - 192
Chương 193: Quyển 4 - 193
Chương 194: Quyển 4 - 194
Chương 195: Quyển 4 - 195
Chương 196: Quyển 4 - 196
Chương 197: Quyển 5 - 197
Chương 198: Quyển 5 - 198
Chương 199: Quyển 5 - 199
Chương 200: Quyển 5 - 200
Chương 201: Quyển 5 - 201
Chương 202: Quyển 5 - 202
Chương 203: Quyển 5 - 203
Chương 204: Quyển 5 - 204
Chương 205: Quyển 5 - 205
Chương 206: Quyển 5 - 206
Chương 207: Quyển 5 - 207
Chương 208: Quyển 5 - 208
Chương 209: Quyển 5 - 209
Chương 210: Quyển 5 - 210
Chương 211: Quyển 5 - 211
Chương 212: Quyển 5 - 212
Chương 213: Quyển 5 - 213
Chương 214: Quyển 5 - 214
Chương 215: Quyển 5 - 215
Chương 216: Quyển 5 - 216
Chương 217: Quyển 5 - 217
Chương 218: Quyển 5 - 218
Chương 219: Quyển 5 - 219
Chương 220: Quyển 5 - 220
Chương 221: Quyển 5 - 221
Chương 222: Quyển 5 - 222
Chương 223: Quyển 5 - 223
Chương 224: Quyển 5 - 224
Chương 225: Quyển 5 - 225
Chương 226: Quyển 5 - 226
Chương 227: Quyển 5 - 227
Chương 228: Quyển 5 - 228
Chương 229: Quyển 5 - 229
Chương 230: Quyển 5 - 230
Chương 231: Quyển 5 - 231
Chương 232: Quyển 5 - 232
Chương 233: Quyển 5 - 233
Chương 234: Quyển 5 - 234
Chương 235: Quyển 5 - 235
Chương 236: Quyển 5 - 236
Chương 237: Quyển 5 - 237
Chương 238: Quyển 5 - 238
Chương 239: Quyển 5 - 239
Chương 240: Quyển 5 - 240
Chương 241: Quyển 5 - 241
Chương 242: Quyển 5 - 242
Chương 243: Quyển 5 - 243
Chương 244: Quyển 5 - 244
Chương 245: Quyển 5 - 245
Chương 246: Quyển 5 - 246
Chương 247: Quyển 5 - 247
Chương 248: Quyển 5 - 248
Chương 249: Quyển 5 - 249
Chương 250: Quyển 5 - 250
Chương 251: Quyển 5 - 251
Chương 252: Quyển 5 - 252
Chương 253: Quyển 5 - 253
Chương 254: Quyển 5 - 254
Chương 255: Quyển 5 - 255: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(1)
Chương 256: Quyển 5 - 256: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(2)
Chương 257: Quyển 5 - 257: Ngoại truyện La Vũ_ “Vốn nên là một đôi”_(3)
Chương 258: Quyển 5 - 258: Đêm bất tận (1)
Chương 259: Quyển 5 - 259: Đêm bất tận (2)
Chương 260: Quyển 5 - 260: Đêm bất tận (3)
Chương 261: Quyển 5 - 261: Anh nhớ lại bao nhiêu? (1)
Chương 262: Quyển 5 - 262: Anh nhớ lại bao nhiêu (2)
Chương 263: Quyển 5 - 263: Anh nhớ lại bao nhiêu? (3)
Chương 264: Quyển 5 - 264: Sự thẹn thùng của anh (1)
Chương 265: Quyển 5 - 265: Sự thẹn thùng của anh (2)
Chương 266: Quyển 5 - 266: Sự thẹn thùng của anh (3)
Chương 267: Quyển 5 - 267: Chuyện năm đó (1)
Chương 268: Quyển 5 - 268: Chuyện năm đó (2)
Chương 269: Quyển 5 - 269: Lấy một cô vợ (1)
Chương 270: Quyển 5 - 270: Lấy một cô vợ (2)
Chương 271: Quyển 5 - 271: Lấy một cô vợ (3)
Chương 272: Quyển 5 - 272: Cảnh Bình đi rồi (1)
Chương 273: Quyển 5 - 273: Cảnh Bình đi rồi (2)
Chương 274: Quyển 5 - 274: Cảnh Bình đi rồi (3)
Chương 275: Quyển 5 - 275: Paranoia (1)
Chương 276: Quyển 5 - 276: Paranoia (2)
Chương 277: Quyển 5 - 277: Ngọt ngào (1)
Chương 278: Quyển 5 - 278: Ngọt ngào (2)
Chương 279: Quyển 5 - 279: Người một nhà (1)
Chương 280: Quyển 5 - 280: Người một nhà (2)
Chương 281: Quyển 5 - 281: Sát thủ trở về (1)
Chương 282: Quyển 5 - 282: Sát thủ trở về (2)
Chương 283: Quyển 5 - 283: Sát thủ trở về (3)
Chương 284: Quyển 5 - 284: Sát thủ trở về (4)
Chương 285: Quyển 5 - 285: Uống cạn bát canh gà (1)
Chương 286: Quyển 5 - 286: Uống cạn bát canh gà (2)
Chương 287: Quyển 5 - 287: Uống cạn bát canh gà (3)
Chương 288: Quyển 5 - 288: Thánh nhân trong mộng (1)
Chương 289: Quyển 5 - 289: Thánh nhân trong mộng (2)
Chương 290: Quyển 5 - 290: Thánh nhân trong mộng (3)
Chương 291: Quyển 5 - 291: Ưu hóa toàn diện (1)
Chương 292: Quyển 5 - 292: Ưu hóa toàn diện (2)
Chương 293: Quyển 5 - 293: Ưu hóa toàn diện (3)
Chương 294: Quyển 5 - 294: Nếu như anh chết (1)
Chương 295: Quyển 5 - 295: Nếu như anh chết (2)
Chương 296: Quyển 5 - 296: Nếu như anh chết (3)
Chương 297: Quyển 5 - 297: Nếu như anh chết (4)
Chương 298: Quyển 5 - 298: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (1)
Chương 299: Quyển 5 - 299: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (2)
Chương 300: Quyển 5 - 300: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (3)
Chương 301: Quyển 5 - 301: Kẻ đứng sau sát thủ học trò (4)
Chương 302: Quyển 5 - 302: Ân Phùng thật giả (1)
Chương 303: Quyển 5 - 303: Ân Phùng thật giả (2)
Chương 304: Quyển 5 - 304: Ân Phùng thật giả (3)
Chương 305: Quyển 5 - 305: Người trong liên hoàn (1)
Chương 306: Quyển 5 - 306: Người trong liên hoàn (2)
Chương 307: Quyển 5 - 307: Kẻ trừng phạt (1)
Chương 308: Quyển 5 - 308: Kẻ trừng phạt (2)
Chương 309: Quyển 5 - 309: Kẻ trừng phạt (3)
Chương 310: Quyển 5 - 310: Kẻ trừng phạt (4)
Chương 311: Quyển 5 - 311: Kẻ trừng phạt (5)
Chương 312: Quyển 5 - 312: A Hứa (1)
Chương 313: Quyển 5 - 313: A Hứa (2)
Chương 314: Quyển 5 - 314: Môn đồ (1)
Chương 315: Quyển 5 - 315: Môn đồ (2)
Chương 316: Quyển 5 - 316: Môn đồ (3)
Chương 317: Quyển 5 - 317: Phần kết (1)
Chương 318: Quyển 5 - 318: Phần kết (2)
Chương 319: Quyển 5 - 319: Phần kết (3)
Chương 320: Quyển 5 - 320: Phần kết (4)
Chương 321: Quyển 5 - 321: Phần kết (5)
Chương 322: Quyển 5 - 322: Phần kết (6)
Chương 323: Quyển 5 - 323: Phần kết (7)
Chương 324: Quyển 5 - 324: Phần kết (8)
Chương 325: Quyển 5 - 325: Phần kết (9)
Chương 326: Quyển 5 - 326: Phần kết (10)
Chương 327: Quyển 5 - 327: Phần kết (11)
Chương 328: Quyển 5 - 328: Phần kết (12)
Chương 329: Quyển 5 - 329: Phần kết (13)
Chương 330: Quyển 5 - 330: Phần kết (14)
Chương 331: Quyển 5 - 331: Phần kết (15)
Chương 332: Quyển 5 - 332: Phần kết (16)
Chương 333: Quyển 5 - 333: Phần kết (17)
Chương 334: Quyển 5 - 334: Phần kết (18)
Chương 335: Quyển 5 - 335: Phần kết (19)
Chương 336: Quyển 5 - 336: Phần kết (20)
Chương 337: Quyển 5 - 337: Phần kết (21)
Chương 338: Quyển 5 - 338: Phần kết (22)
Chương 339: Quyển 5 - 339: Phần kết (23)
Chương 340: Quyển 5 - 340: Phần kết (24)
Chương 341: Quyển 5 - 341: Phần kết (25)
Chương 342: Quyển 5 - 342: Phần kết (26)
Chương 343: Quyển 5 - 343: Phần kết (27)
Chương 344: Quyển 5 - 344: Phần kết (28)
Chương 345: Quyển 5 - 345: Phần kết (29)
Chương 346: Quyển 5 - 346: Phần kết (30)
Chương 347: Quyển 5 - 347: Phần kết (31)
Chương 348: Quyển 5 - 348: Phần kết (32)
Không tìm thấy chương nào phù hợp