Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 185
Lệ Kiều ra khỏi phòng, bà đứng ở lan can trên lầu, im lặng nhìn Lý Lệ Nhã qua cửa kính, nhìn bộ dạng của cô bà càng đau lòng. Bà không còn cách nào khác để giúp đỡ ngoài việc để Lý Lệ Nhã yên tĩnh một mình. Lệ Kiều hết thở dài rồi lắc đầu, bước chân chậm rãi đi xuống phòng khách, ánh mắt không ngừng nhìn về hướng hồ bơi.
"Bà chủ, cô chủ..." Nữ giúp việc ban nãy, cô ta vừa thấy bà liền lên tiếng.
Lệ Kiều suỵt suỵt, đưa tay ra hiệu im lặng:
"Đừng nói gì."
Cô ta biết điều gật đầu, bàn tay vội che miệng lại, lùi vào trong bếp.
Ngoài sân, Lý Lệ Nhã im lặng, nhìn vào cái ly trống không, theo phản xạ ngón tay vòng quanh miệng ly, ánh mắt vô hồn, cô lại chìm vào tâm tư. Năm phút sau, Lý Lệ Nhã uể oải đứng dậy, cầm cái ly đi vào trong bếp, đưa cho người giúp việc, vừa quay ra thì thấy Lệ Kiều ngồi trên xích đu, bà đang nói chuyện với ai đó trong điện thoại. Cô ấy cũng không quan tâm, quay mặt đi lên lầu.
Lệ Kiều quay lưng về phía Lý Lệ Nhã, bà không biết cô ấy đã lên lầu, bà mải mê nói chuyện điện thoại, đầu dây bên kia không ai khác là Lý Gia Quốc, nội dung câu chuyện đương nhiên liên quan đến Lý Lệ Nhã. Bà đang rất phiền não, không còn ai chia sẻ ngoài Lý Gia Quốc, hai người đang tìm cách giúp con gái, hên là Lý Lệ Nhã không nghe thấy.
...
Loading...
Mười hai giờ trưa, ở công ty MR, Thẩm Tư Linh vừa hoàn thành xong công việc, đúng lúc điện thoại cô truyền đến một cuộc gọi, trên màn hình hiện lên một cái tên quen thuộc. Cô vừa nhìn thấy liền vui vẻ bắt máy, đột nhiên cất giọng nói ngọt như rót mật vào tai:
"Phong Phong!"
Lâm Tạ Phong ở đầu dây bên kia, nghe xong cảm thấy trong lòng một sự ấm áp bao trùm trái tim anh, hạnh phúc không thể tả, trên môi bất giác nở nụ cười:
"Anh đứng trước công ty, em xuống đi."
Thẩm Tư Linh lại gần cửa kính, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy một cơ thể nhỏ xíu. Ở phía dưới, Lâm Tạ Phong vừa nghe điện thoại vừa nhìn lên, anh cứ vẫy tay liên tục, Thẩm Tư Linh cũng mỉm cười đáp lại, mặc dù cửa kính từ ngoài nhìn vào sẽ không thấy gì. Cô vội trả lời:
"Em vừa xong việc. Anh đợi em một chút, em xuống liền."
"Được rồi."
Thẩm Tư Linh nhanh chóng dọn đồ, rồi lật đật ra khỏi phòng, xuống dưới cô cũng mất hết mười phút. Lâm Tạ Phong vừa nhìn thấy cô, anh lấy từ trong xe ra một ly trà sữa, đâm sẵn ống hút cho cô.
"Anh tới lâu chưa vậy?"
"Không lâu."
Lâm Tạ Phong đưa nước cho cô, Thẩm Tư Linh vừa nhìn thấy trà sữa, mắt sáng rỡ, cô là một người nghiện trà sữa và nước trái cây, cà phê thì cô chỉ uống để tỉnh táo, Lâm Tạ Phong biết được sở thích này nên hay mua nước cho Thẩm Tư Linh. Mệt mỏi thế nào cũng tan biến, cô cầm lấy, uống một ngụm đã khát. Anh nhìn cô cưng chiều, tay chỉnh lại tóc mái đang rối, lau mồ hôi trên trán cô. Thẩm Tư Linh đưa ống hút về phía anh, Lâm Tạ Phong cũng uống một chút.
"Nay chúng ta đi đâu dùng bữa?" Cô vừa hỏi miệng vừa nhai ngấu nghiến hạt trân châu.
"Em có thích ăn đồ Nhật không?"
"Đồ Nhật cũng được. Lâu rồi em chưa ăn."
Lâm Tạ Phong hơi thấp người, dí sát mặt vào cô hơn, thì ra có một ít trà sữa dính ở khoé miệng mà cô không biết. Thẩm Tư Linh kinh ngạc, trơ mắt nhìn khuôn mặt anh càng ngày càng gần. Môi anh chỉ còn cách môi cô một xentimet, Lâm Tạ Phong bất ngờ đưa lưỡi l**m sạch. Thẩm Tư Linh ngơ ngác vài giây, sau đó cô mới phản ứng, tay vội bịt miệng Lâm Tạ Phong, ánh mắt ngượng ngùng liếc nhìn xung quanh, hên là không ai để ý cô cũng thở phào nhẹ nhõm, trừng mắt cảnh cáo Lâm Tạ Phong, gằn giọng:
"Anh không biết xấu hổ hả!? Chúng ta đang ở chỗ đông người đó. Em nói hoài anh không bỏ cái tật!"
"Có gì xấu hổ? Anh hôn vợ anh thì có gì mà xấu hổ." Lâm Tạ Phong nắm tay, ngón tay v**t v* mu bàn tay của cô.
"Anh đúng là... Không biết liêm sỉ." Thẩm Tư Linh thầm vui mừng, ngoài mặt vẫn giả vờ giận dỗi, không ngừng trách móc Lâm Tạ Phong.
Lâm Tạ Phong nhếch mép, vẻ mặt kiêu ngạo trông rất đáng ghét, vừa hất tóc vừa nói:
"Ở chung với nhau thì em phải biết anh đã mất liêm sỉ từ khi gặp em rồi."
"Dẻo miệng! Thật hết nói nổi!" Thẩm Tư Linh chu môi.
Lâm Tạ Phong quay sang, tay mở cửa xe:
"Đi thôi, vợ à. Anh đã đặt bàn lúc mười hai rưỡi."
"Đợi em uống hết trà sữa."
Còn năm phút là đúng mười hai rưỡi, Thẩm Tư Linh ráng uống hết ly trà sữa, không bỏ sót một giọt nào, cô bỏ vào thùng rác, rồi vội vàng ngồi vào trong xe, anh ngồi vào vị trí tài xế.
"Chiều nay em có cần đến công ty không?"
"Sao vậy? Hợp đồng quan trọng em đã giải quyết xong sáng nay, còn một vài việc em có thể nhờ thư ký."
"Ừm... Sáng nay anh vừa nhận được điện thoại của bác Lý."
"Bác Lý là ai?"
"Bà chủ, cô chủ..." Nữ giúp việc ban nãy, cô ta vừa thấy bà liền lên tiếng.
Lệ Kiều suỵt suỵt, đưa tay ra hiệu im lặng:
"Đừng nói gì."
Cô ta biết điều gật đầu, bàn tay vội che miệng lại, lùi vào trong bếp.
Ngoài sân, Lý Lệ Nhã im lặng, nhìn vào cái ly trống không, theo phản xạ ngón tay vòng quanh miệng ly, ánh mắt vô hồn, cô lại chìm vào tâm tư. Năm phút sau, Lý Lệ Nhã uể oải đứng dậy, cầm cái ly đi vào trong bếp, đưa cho người giúp việc, vừa quay ra thì thấy Lệ Kiều ngồi trên xích đu, bà đang nói chuyện với ai đó trong điện thoại. Cô ấy cũng không quan tâm, quay mặt đi lên lầu.
Lệ Kiều quay lưng về phía Lý Lệ Nhã, bà không biết cô ấy đã lên lầu, bà mải mê nói chuyện điện thoại, đầu dây bên kia không ai khác là Lý Gia Quốc, nội dung câu chuyện đương nhiên liên quan đến Lý Lệ Nhã. Bà đang rất phiền não, không còn ai chia sẻ ngoài Lý Gia Quốc, hai người đang tìm cách giúp con gái, hên là Lý Lệ Nhã không nghe thấy.
...
Loading...
Mười hai giờ trưa, ở công ty MR, Thẩm Tư Linh vừa hoàn thành xong công việc, đúng lúc điện thoại cô truyền đến một cuộc gọi, trên màn hình hiện lên một cái tên quen thuộc. Cô vừa nhìn thấy liền vui vẻ bắt máy, đột nhiên cất giọng nói ngọt như rót mật vào tai:
"Phong Phong!"
Lâm Tạ Phong ở đầu dây bên kia, nghe xong cảm thấy trong lòng một sự ấm áp bao trùm trái tim anh, hạnh phúc không thể tả, trên môi bất giác nở nụ cười:
"Anh đứng trước công ty, em xuống đi."
Thẩm Tư Linh lại gần cửa kính, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy một cơ thể nhỏ xíu. Ở phía dưới, Lâm Tạ Phong vừa nghe điện thoại vừa nhìn lên, anh cứ vẫy tay liên tục, Thẩm Tư Linh cũng mỉm cười đáp lại, mặc dù cửa kính từ ngoài nhìn vào sẽ không thấy gì. Cô vội trả lời:
"Em vừa xong việc. Anh đợi em một chút, em xuống liền."
"Được rồi."
Thẩm Tư Linh nhanh chóng dọn đồ, rồi lật đật ra khỏi phòng, xuống dưới cô cũng mất hết mười phút. Lâm Tạ Phong vừa nhìn thấy cô, anh lấy từ trong xe ra một ly trà sữa, đâm sẵn ống hút cho cô.
"Anh tới lâu chưa vậy?"
"Không lâu."
Lâm Tạ Phong đưa nước cho cô, Thẩm Tư Linh vừa nhìn thấy trà sữa, mắt sáng rỡ, cô là một người nghiện trà sữa và nước trái cây, cà phê thì cô chỉ uống để tỉnh táo, Lâm Tạ Phong biết được sở thích này nên hay mua nước cho Thẩm Tư Linh. Mệt mỏi thế nào cũng tan biến, cô cầm lấy, uống một ngụm đã khát. Anh nhìn cô cưng chiều, tay chỉnh lại tóc mái đang rối, lau mồ hôi trên trán cô. Thẩm Tư Linh đưa ống hút về phía anh, Lâm Tạ Phong cũng uống một chút.
"Nay chúng ta đi đâu dùng bữa?" Cô vừa hỏi miệng vừa nhai ngấu nghiến hạt trân châu.
"Em có thích ăn đồ Nhật không?"
"Đồ Nhật cũng được. Lâu rồi em chưa ăn."
Lâm Tạ Phong hơi thấp người, dí sát mặt vào cô hơn, thì ra có một ít trà sữa dính ở khoé miệng mà cô không biết. Thẩm Tư Linh kinh ngạc, trơ mắt nhìn khuôn mặt anh càng ngày càng gần. Môi anh chỉ còn cách môi cô một xentimet, Lâm Tạ Phong bất ngờ đưa lưỡi l**m sạch. Thẩm Tư Linh ngơ ngác vài giây, sau đó cô mới phản ứng, tay vội bịt miệng Lâm Tạ Phong, ánh mắt ngượng ngùng liếc nhìn xung quanh, hên là không ai để ý cô cũng thở phào nhẹ nhõm, trừng mắt cảnh cáo Lâm Tạ Phong, gằn giọng:
"Anh không biết xấu hổ hả!? Chúng ta đang ở chỗ đông người đó. Em nói hoài anh không bỏ cái tật!"
"Có gì xấu hổ? Anh hôn vợ anh thì có gì mà xấu hổ." Lâm Tạ Phong nắm tay, ngón tay v**t v* mu bàn tay của cô.
"Anh đúng là... Không biết liêm sỉ." Thẩm Tư Linh thầm vui mừng, ngoài mặt vẫn giả vờ giận dỗi, không ngừng trách móc Lâm Tạ Phong.
Lâm Tạ Phong nhếch mép, vẻ mặt kiêu ngạo trông rất đáng ghét, vừa hất tóc vừa nói:
"Ở chung với nhau thì em phải biết anh đã mất liêm sỉ từ khi gặp em rồi."
"Dẻo miệng! Thật hết nói nổi!" Thẩm Tư Linh chu môi.
Lâm Tạ Phong quay sang, tay mở cửa xe:
"Đi thôi, vợ à. Anh đã đặt bàn lúc mười hai rưỡi."
"Đợi em uống hết trà sữa."
Còn năm phút là đúng mười hai rưỡi, Thẩm Tư Linh ráng uống hết ly trà sữa, không bỏ sót một giọt nào, cô bỏ vào thùng rác, rồi vội vàng ngồi vào trong xe, anh ngồi vào vị trí tài xế.
"Chiều nay em có cần đến công ty không?"
"Sao vậy? Hợp đồng quan trọng em đã giải quyết xong sáng nay, còn một vài việc em có thể nhờ thư ký."
"Ừm... Sáng nay anh vừa nhận được điện thoại của bác Lý."
"Bác Lý là ai?"
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171: Phần 2
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp