Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 46
Mắt cô long lanh, khoé mắt xuất hiện tầng sương mỏng, giọt nước mắt theo đường thẳng chảy dài trên đôi gò má ửng hồng rơi thẳng xuống bàn tay thô đang run rẩy kia Cô lấy tay cố gắng gỡ tay anh ra khỏi eo Bàn tay anh chợt truyền đến cảm xúc ươn ướt lại bị đôi tay nhỏ nhắn cố sức gỡ ra, anh càng dùng sức ôm chặt cô vào lòng
"Anh mau buông ra! Ở đây là trường học!"
"Anh không buông! Bốn năm qua anh sống như một cái xác lạnh, không hạnh phúc, không vui vẻ Không có em thế giới của anh bao phủ toàn màu xám Anh nhớ em! Anh biết em rất hận anh, anh đã tổn thương em quá nhiều! Nhưng hôm nay Anh nói hết tâm tư trong lòng mình! Anh muốn bù đắp cho em Anh xin em"
Cô không kìm nén được nữa Nước mắt đã tuôn như mưa Cô chịu đủ rồi! Thật sự quá đủ rồi! Tại sao? Cô muốn quên anh, anh lại xuất hiện trước mặt mẹ con cô? Tại sao những lúc cô cố mạnh mẽ thì anh lại dùng sự dịu dàng đập nát nó? Con mệt mỏi quá! Ba! Mẹ! Yêu một người lại đau đến thế sao? Nỗi đau mà mẹ anh ấy phải chịu con đã cảm nhận được rồi! Cảm nhận được rồi!
"Mami! Sao mami khóc?" Lợi Tư Vũ bế Ly Ly trên tay, Ly Ly nhìn thấy cô liền lo lắng hỏi
"Ly Ly!" Anh thấy Ly Ly được Lợi Tư Vũ bế trên tay và Rania đang tiến về phía họ Tay anh ôm cô dần buông lỏng eo cô ra
"Ly nhi! Mami không khóc chỉ là bụi bay vào mắt thôi!" Cô vội lấy tay lau đi nước mắt, cảm nhận vòng eo đã được thả lỏng, tay đẩy anh ra chạy lại chỗ Ly Ly, đưa tay bế Ly Ly vào lòng Cô cố mỉm cười, tay vuốt tóc cô bé
"Mình về nha Ly nhi!" Cô nói, vội chạy ra chỗ đậu xe, cô chạy rất nhanh Lợi Tư Vũ và Rania chỉ kịp gật đầu tạm biệt anh rồi cũng đuổi theo cô
Anh nhìn theo bóng lưng cô chạy đi, cơ thể run run, hai chân ngã quỳ trên mặt đất, nước mắt chảy lúc càng nhiều Anh nhớ như in câu nói của cô trước khi cô chạy đi: "Quá muộn rồi! Tôi yêu người khác rồi!"
A A A! Anh hét lên Bao nhiêu dồn nén trong lòng anh đều dồn vào cổ họng mà hét lớn Tại sao? Tại sao? Anh yêu cô! Chờ cô bốn năm! Bốn năm trời! Để giờ anh được gì? Chỉ nhận lại một câu nói phũ phàng của cô, cô nói cô yêu người khác sao? Cô là của anh! Mãi mãi là của anh! Ai? Thằng nào dám tiếp cận cô, anh sẽ diệt trừ không tha! Đôi mắt anh trừng lớn, ánh mắt đỏ ngầu hằn lên từng tia máu, bàn tay nắm chặt khiến gân xanh nổi lên, tức giận dùng lực đấm mạnh xuống mặt đất, máu chảy ra rất nhiều nhưng anh không quan tâm Trong đầu anh toàn là hình ảnh của cô, anh muốn độc chiếm cô
"Cậu cho người theo dõi Đằng Minh! Chuyện đốt kho vật liệu sai người làm ngay lập tức!" Anh dùng giọng ra lệnh nói với người đầu dây bên kia
"Được" Hắc Tiệp đầu dây bên kia bình thản trả lời Anh không lạ gì tính cách của Lâm Tạ Phong
Lâm Tạ Phong lập tức cúp máy, phóng xe nhanh về phía trước Anh vượt qua bao nhiêu xe lớn, bao nhiêu đèn đỏ đến độ cảnh sát giao thông liên tục thổi còi, chặn đầu xe anh nhưng anh không thèm quan tâm chạy xe vượt qua bọn họ Anh lái xe đến một đồi núi hoang vắng, cỏ xanh mơn mởn, trên cao kia có hai ngôi mộ được xây dựng rất tinh tế đặt sát nhau Anh cầm bó hoa hồng trắng anh mua được trên đường đi, từng bước lại gần, đặt trước mộ hai người Mắt nhìn chằm chằm ảnh người đàn ông và người đàn bà được dán trên bia mộ Anh không tự chủ được đưa tay sờ ảnh người đàn bà rồi sờ ảnh người đàn ông
"Ba! Mẹ!"
"Ba! Mẹ! Ngay từ đầu con trả thù đã là sai sao? Con nhận nuôi cô ấy đã là sai sao? Đến con cũng không lường trước được sự việc lại ra nông nổi này Thì ra năm năm con vẫn luôn yêu cô ấy, chỉ là khi đó con không chấp nhận sự thật! Con làm cô ấy tổn thương, chịu đủ mọi dày vò thể xác và tinh thần Con còn chính tay giết đi con của con và cô ấy Có phải con độc ác lắm đúng không? Con không thể nào kiểm soát được hành động của mình, trong đầu con đã bị thù hận che lấp Đến khi cô ấy bỏ đi, biệt tích bốn năm, con mới nhận ra được tình cảm con dành cho cô ấy Con yêu cô ấy rất nhiều! Yêu nhiều hơn tính mạng của mình!"
Hức Hức Hức
"Và cô ấy hận con! Cô ấy không còn yêu con nữa! Cô ấy yêu người khác rồi!" Khoé mắt anh ẩm ướt, nước mắt ào ạt tuôn rơi Anh bất lực ngồi bệt xuống đất, mệt mỏi dựa đầu vào bên cạnh bia mộ Anh cứ thế khóc, khóc đến khi ngủ thiếp đi, trời sập tối hẳn đi và anh đã mơ một giấc mơ Giấc mơ về anh của mười hai năm trước
"Anh mau buông ra! Ở đây là trường học!"
"Anh không buông! Bốn năm qua anh sống như một cái xác lạnh, không hạnh phúc, không vui vẻ Không có em thế giới của anh bao phủ toàn màu xám Anh nhớ em! Anh biết em rất hận anh, anh đã tổn thương em quá nhiều! Nhưng hôm nay Anh nói hết tâm tư trong lòng mình! Anh muốn bù đắp cho em Anh xin em"
Cô không kìm nén được nữa Nước mắt đã tuôn như mưa Cô chịu đủ rồi! Thật sự quá đủ rồi! Tại sao? Cô muốn quên anh, anh lại xuất hiện trước mặt mẹ con cô? Tại sao những lúc cô cố mạnh mẽ thì anh lại dùng sự dịu dàng đập nát nó? Con mệt mỏi quá! Ba! Mẹ! Yêu một người lại đau đến thế sao? Nỗi đau mà mẹ anh ấy phải chịu con đã cảm nhận được rồi! Cảm nhận được rồi!
"Mami! Sao mami khóc?" Lợi Tư Vũ bế Ly Ly trên tay, Ly Ly nhìn thấy cô liền lo lắng hỏi
"Ly Ly!" Anh thấy Ly Ly được Lợi Tư Vũ bế trên tay và Rania đang tiến về phía họ Tay anh ôm cô dần buông lỏng eo cô ra
"Ly nhi! Mami không khóc chỉ là bụi bay vào mắt thôi!" Cô vội lấy tay lau đi nước mắt, cảm nhận vòng eo đã được thả lỏng, tay đẩy anh ra chạy lại chỗ Ly Ly, đưa tay bế Ly Ly vào lòng Cô cố mỉm cười, tay vuốt tóc cô bé
"Mình về nha Ly nhi!" Cô nói, vội chạy ra chỗ đậu xe, cô chạy rất nhanh Lợi Tư Vũ và Rania chỉ kịp gật đầu tạm biệt anh rồi cũng đuổi theo cô
Anh nhìn theo bóng lưng cô chạy đi, cơ thể run run, hai chân ngã quỳ trên mặt đất, nước mắt chảy lúc càng nhiều Anh nhớ như in câu nói của cô trước khi cô chạy đi: "Quá muộn rồi! Tôi yêu người khác rồi!"
A A A! Anh hét lên Bao nhiêu dồn nén trong lòng anh đều dồn vào cổ họng mà hét lớn Tại sao? Tại sao? Anh yêu cô! Chờ cô bốn năm! Bốn năm trời! Để giờ anh được gì? Chỉ nhận lại một câu nói phũ phàng của cô, cô nói cô yêu người khác sao? Cô là của anh! Mãi mãi là của anh! Ai? Thằng nào dám tiếp cận cô, anh sẽ diệt trừ không tha! Đôi mắt anh trừng lớn, ánh mắt đỏ ngầu hằn lên từng tia máu, bàn tay nắm chặt khiến gân xanh nổi lên, tức giận dùng lực đấm mạnh xuống mặt đất, máu chảy ra rất nhiều nhưng anh không quan tâm Trong đầu anh toàn là hình ảnh của cô, anh muốn độc chiếm cô
"Cậu cho người theo dõi Đằng Minh! Chuyện đốt kho vật liệu sai người làm ngay lập tức!" Anh dùng giọng ra lệnh nói với người đầu dây bên kia
"Được" Hắc Tiệp đầu dây bên kia bình thản trả lời Anh không lạ gì tính cách của Lâm Tạ Phong
Lâm Tạ Phong lập tức cúp máy, phóng xe nhanh về phía trước Anh vượt qua bao nhiêu xe lớn, bao nhiêu đèn đỏ đến độ cảnh sát giao thông liên tục thổi còi, chặn đầu xe anh nhưng anh không thèm quan tâm chạy xe vượt qua bọn họ Anh lái xe đến một đồi núi hoang vắng, cỏ xanh mơn mởn, trên cao kia có hai ngôi mộ được xây dựng rất tinh tế đặt sát nhau Anh cầm bó hoa hồng trắng anh mua được trên đường đi, từng bước lại gần, đặt trước mộ hai người Mắt nhìn chằm chằm ảnh người đàn ông và người đàn bà được dán trên bia mộ Anh không tự chủ được đưa tay sờ ảnh người đàn bà rồi sờ ảnh người đàn ông
"Ba! Mẹ!"
"Ba! Mẹ! Ngay từ đầu con trả thù đã là sai sao? Con nhận nuôi cô ấy đã là sai sao? Đến con cũng không lường trước được sự việc lại ra nông nổi này Thì ra năm năm con vẫn luôn yêu cô ấy, chỉ là khi đó con không chấp nhận sự thật! Con làm cô ấy tổn thương, chịu đủ mọi dày vò thể xác và tinh thần Con còn chính tay giết đi con của con và cô ấy Có phải con độc ác lắm đúng không? Con không thể nào kiểm soát được hành động của mình, trong đầu con đã bị thù hận che lấp Đến khi cô ấy bỏ đi, biệt tích bốn năm, con mới nhận ra được tình cảm con dành cho cô ấy Con yêu cô ấy rất nhiều! Yêu nhiều hơn tính mạng của mình!"
Hức Hức Hức
"Và cô ấy hận con! Cô ấy không còn yêu con nữa! Cô ấy yêu người khác rồi!" Khoé mắt anh ẩm ướt, nước mắt ào ạt tuôn rơi Anh bất lực ngồi bệt xuống đất, mệt mỏi dựa đầu vào bên cạnh bia mộ Anh cứ thế khóc, khóc đến khi ngủ thiếp đi, trời sập tối hẳn đi và anh đã mơ một giấc mơ Giấc mơ về anh của mười hai năm trước
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171: Phần 2
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp