Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 105
Chiếc xe cứu thương chạy với tốc độ nhanh, tiếng kêu inh ỏi báo hiệu cho người đi đường để họ tránh sang hai bên. Cô ngồi trên xe, khuôn mặt lo lắng nhìn anh, mặt anh trắng bệch, cánh môi tái nhợt không còn sắc hồng, bàn tay nắm chặt lấy bàn tay anh không buông.
Đằng Minh ngồi bên cạnh, anh ta cũng phần nào cảm nhận được bản thân là dư thừa, giờ Đằng Minh cũng hiểu rõ dù anh ta có cố gắng đến cỡ nào cũng không thay thế được tình cảm của Lâm Tạ Phong dành cho cô. Bề ngoài anh và cô tuy không quan tâm nhưng lúc nào cũng quan trọng nhất vẫn là đối phương, sẵn sàng hi sinh vì người mình yêu. Tình yêu của bọn họ như dây nối trói chặt với nhau, như chiếc lồng kính ngăn chặn người khác chen vào giữa.
Đằng Minh thua rồi! Anh ta đã bỏ cuộc!
Có lẽ anh ta nên dứt tình cảm với cô và tìm kiếm một tình yêu mới!
...
Xe cứu thương dừng lại trước bệnh viện An Vinh. Tần Hạo sau khi biết chuyện, anh từ nhà lập tức chạy đến bệnh viện. Xe vừa dừng, y tá được điều động đưa Lâm Tạ Phong vào phòng cấp cứu. Vài giây sau, Tần Hạo cũng khoác lên người bộ quần áo bác sĩ đã được sát trùng chạy nhanh vào phòng.
Cô ở bên ngoài cứ đi qua đi lại, hai tay ướt đẫm mồ hôi. Mỗi phút trôi qua như lửa đốt khắp cả người, cô không tài nào ngồi yên một chỗ. Đằng Minh nhìn thấy cô sốt sắng, anh ta đi lại khoác vai trấn an cô:
"Em bình tĩnh, ngồi xuống trước đã."
"Tôi không thể nào bình tĩnh được! Anh ấy đang nguy kịch ở trong kia, không biết sống chết ra sao!?"
"Em yên tâm! Lâm Tạ Phong, anh ta là người kiêu ngạo, không dễ dàng chết vậy đâu!"
Lời an ủi của Đằng Minh cũng không phần nào làm giảm được sự lo lắng của cô. Anh ta nhìn chằm chằm vào cửa phòng cấp cứu, ánh mắt nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng thấp thoáng đâu đó là sự sợ hãi lo lắng vô cùng.
Lâm Tạ Phong! Anh không được chết dễ dàng như vậy! Tốt nhất là anh hãy sống, sống để còn cùng tôi chiến đấu công bằng!
Một tiếng rồi hai tiếng trôi qua, cánh cửa từ từ mở, Tần Hạo đi ra với trên trán là lớp mồ hôi dày. Cô lập tức chạy lại hỏi thăm tin tức:
"Tần Hạo, anh ấy sao rồi?"
"Không sao rồi, cậu ta đã vượt qua nguy kịch. May là hướng bắn hơi lệch một chút, chỉ cách tim một xentimét nữa thôi, nếu không là..."
Hai hàng nước mắt cô chảy ra vì vui mừng, không kìm được mà thốt lên:
"Ôi chúa ơi, may quá. Anh ấy được cứu sống rồi."
"Cậu ta bị mất nhiều máu nên có thể sẽ hôn mê tầm một, hai ngày."
"Tôi biết rồi!"
Đằng Minh từ khi nào trên miệng anh ta cũng nở một nụ cười, nhưng vội tắt đi nên không ai phát hiện ra. Trong thâm tâm anh ta mừng rỡ vì Lâm Tạ Phong được cứu sống, nhưng bên ngoài vẫn là một bộ mặt lạnh lùng không cảm xúc.
Hai ba y tá đẩy chiếc giường ra khỏi phòng cấp cứu đi tới phòng vip, Lâm Tạ Phong vẫn bất tỉnh nằm phía trên. Cô và Đằng Minh cũng đi theo đến phòng vip, còn Tần Hạo đi thay cái áo đã bị dính máu.
"Đằng Minh, anh về trước đi, tôi ở đây chăm sóc anh ấy." Cô đứng trước cửa phòng, quay lại nói với Đằng Minh.
"Được, em ở lại chăm sóc anh ta. Anh về trước mai anh lại tới thăm." Đằng Minh cảm nhận được cô là có ý đuổi khéo anh ta, chắc lại sợ anh ta làm gì Lâm Tạ Phong.
Thôi Đằng Minh đi về, để không gian lại cho hai người.
Sau khi anh ta đi, cô mới mở cửa đi vào bên trong. Anh nằm im trên giường, bộ vest lịch lãm được thay bằng bộ đồ của bệnh viện, trên tay anh có một kim tiêm nối với bịch nước biển. Cô lấy ghế dựa gần đó kéo tới ngồi bên cạnh giường, nhìn anh một hồi lâu, vẫn không tin được những gì vừa xảy ra là sự thật. Anh đã đứng giữa bờ vực sinh tử. Cô không dám tưởng tượng, nếu như có chuyện gì xảy ra với anh, cô sợ mình sẽ không vượt qua nổi cú sốc này. Nhưng thật may thượng đế không tàn nhẫn với cô, anh không rời xa cô, và anh đang nằm đây. Cô quyết định ở lại chăm sóc anh và chờ anh tỉnh lại.
Lát sau, Tần Hạo đi vào phòng, anh ta đưa tay lên vai cô, nói:
"Không sao rồi, ổn rồi."
"Tần Hạo, cảm ơn anh." Mắt cô ướt át nhìn Tần Hạo.
"Em không cần cảm ơn, cậu ta là bạn anh. Đây là chuyện anh nên làm, nếu không anh sẽ cắn rứt cả đời."
"Anh là một bác sĩ giỏi! Không gì anh không làm được!" Cô đưa tay lau đi hai hàng nước mắt, mỉm cười với Tần Hạo.
"Em ở lại chăm sóc cậu ta. Ngày mai bọn anh sẽ đến thăm."
"Tần Hạo! Nãy em có nói thư ký của anh ấy đi về trước, có vẻ anh ta rất lo lắng. Anh có thể gửi lời cho anh ta yên tâm."
"Được rồi! Anh về đây! Em lo chăm sóc tốt cho chồng em đi!" Tần Hạo phì cười xoa đầu cô như xoa đầu một đứa con nít rồi an tâm rời đi, để lại không gian tĩnh lặng cho cô và anh.
Đằng Minh ngồi bên cạnh, anh ta cũng phần nào cảm nhận được bản thân là dư thừa, giờ Đằng Minh cũng hiểu rõ dù anh ta có cố gắng đến cỡ nào cũng không thay thế được tình cảm của Lâm Tạ Phong dành cho cô. Bề ngoài anh và cô tuy không quan tâm nhưng lúc nào cũng quan trọng nhất vẫn là đối phương, sẵn sàng hi sinh vì người mình yêu. Tình yêu của bọn họ như dây nối trói chặt với nhau, như chiếc lồng kính ngăn chặn người khác chen vào giữa.
Đằng Minh thua rồi! Anh ta đã bỏ cuộc!
Có lẽ anh ta nên dứt tình cảm với cô và tìm kiếm một tình yêu mới!
...
Xe cứu thương dừng lại trước bệnh viện An Vinh. Tần Hạo sau khi biết chuyện, anh từ nhà lập tức chạy đến bệnh viện. Xe vừa dừng, y tá được điều động đưa Lâm Tạ Phong vào phòng cấp cứu. Vài giây sau, Tần Hạo cũng khoác lên người bộ quần áo bác sĩ đã được sát trùng chạy nhanh vào phòng.
Cô ở bên ngoài cứ đi qua đi lại, hai tay ướt đẫm mồ hôi. Mỗi phút trôi qua như lửa đốt khắp cả người, cô không tài nào ngồi yên một chỗ. Đằng Minh nhìn thấy cô sốt sắng, anh ta đi lại khoác vai trấn an cô:
"Em bình tĩnh, ngồi xuống trước đã."
"Tôi không thể nào bình tĩnh được! Anh ấy đang nguy kịch ở trong kia, không biết sống chết ra sao!?"
"Em yên tâm! Lâm Tạ Phong, anh ta là người kiêu ngạo, không dễ dàng chết vậy đâu!"
Lời an ủi của Đằng Minh cũng không phần nào làm giảm được sự lo lắng của cô. Anh ta nhìn chằm chằm vào cửa phòng cấp cứu, ánh mắt nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng thấp thoáng đâu đó là sự sợ hãi lo lắng vô cùng.
Lâm Tạ Phong! Anh không được chết dễ dàng như vậy! Tốt nhất là anh hãy sống, sống để còn cùng tôi chiến đấu công bằng!
Một tiếng rồi hai tiếng trôi qua, cánh cửa từ từ mở, Tần Hạo đi ra với trên trán là lớp mồ hôi dày. Cô lập tức chạy lại hỏi thăm tin tức:
"Tần Hạo, anh ấy sao rồi?"
"Không sao rồi, cậu ta đã vượt qua nguy kịch. May là hướng bắn hơi lệch một chút, chỉ cách tim một xentimét nữa thôi, nếu không là..."
Hai hàng nước mắt cô chảy ra vì vui mừng, không kìm được mà thốt lên:
"Ôi chúa ơi, may quá. Anh ấy được cứu sống rồi."
"Cậu ta bị mất nhiều máu nên có thể sẽ hôn mê tầm một, hai ngày."
"Tôi biết rồi!"
Đằng Minh từ khi nào trên miệng anh ta cũng nở một nụ cười, nhưng vội tắt đi nên không ai phát hiện ra. Trong thâm tâm anh ta mừng rỡ vì Lâm Tạ Phong được cứu sống, nhưng bên ngoài vẫn là một bộ mặt lạnh lùng không cảm xúc.
Hai ba y tá đẩy chiếc giường ra khỏi phòng cấp cứu đi tới phòng vip, Lâm Tạ Phong vẫn bất tỉnh nằm phía trên. Cô và Đằng Minh cũng đi theo đến phòng vip, còn Tần Hạo đi thay cái áo đã bị dính máu.
"Đằng Minh, anh về trước đi, tôi ở đây chăm sóc anh ấy." Cô đứng trước cửa phòng, quay lại nói với Đằng Minh.
"Được, em ở lại chăm sóc anh ta. Anh về trước mai anh lại tới thăm." Đằng Minh cảm nhận được cô là có ý đuổi khéo anh ta, chắc lại sợ anh ta làm gì Lâm Tạ Phong.
Thôi Đằng Minh đi về, để không gian lại cho hai người.
Sau khi anh ta đi, cô mới mở cửa đi vào bên trong. Anh nằm im trên giường, bộ vest lịch lãm được thay bằng bộ đồ của bệnh viện, trên tay anh có một kim tiêm nối với bịch nước biển. Cô lấy ghế dựa gần đó kéo tới ngồi bên cạnh giường, nhìn anh một hồi lâu, vẫn không tin được những gì vừa xảy ra là sự thật. Anh đã đứng giữa bờ vực sinh tử. Cô không dám tưởng tượng, nếu như có chuyện gì xảy ra với anh, cô sợ mình sẽ không vượt qua nổi cú sốc này. Nhưng thật may thượng đế không tàn nhẫn với cô, anh không rời xa cô, và anh đang nằm đây. Cô quyết định ở lại chăm sóc anh và chờ anh tỉnh lại.
Lát sau, Tần Hạo đi vào phòng, anh ta đưa tay lên vai cô, nói:
"Không sao rồi, ổn rồi."
"Tần Hạo, cảm ơn anh." Mắt cô ướt át nhìn Tần Hạo.
"Em không cần cảm ơn, cậu ta là bạn anh. Đây là chuyện anh nên làm, nếu không anh sẽ cắn rứt cả đời."
"Anh là một bác sĩ giỏi! Không gì anh không làm được!" Cô đưa tay lau đi hai hàng nước mắt, mỉm cười với Tần Hạo.
"Em ở lại chăm sóc cậu ta. Ngày mai bọn anh sẽ đến thăm."
"Tần Hạo! Nãy em có nói thư ký của anh ấy đi về trước, có vẻ anh ta rất lo lắng. Anh có thể gửi lời cho anh ta yên tâm."
"Được rồi! Anh về đây! Em lo chăm sóc tốt cho chồng em đi!" Tần Hạo phì cười xoa đầu cô như xoa đầu một đứa con nít rồi an tâm rời đi, để lại không gian tĩnh lặng cho cô và anh.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171: Phần 2
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Không tìm thấy chương nào phù hợp