Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 266
"Nếu như ngươi có năng lực bảo vệ bản lĩnh này thì tốt, nhưng không bảo vệ được, lại còn gặp người lợi hại hơn mình vậy chẳng phải sẽ mất mạng sao?"
Tôn Ngộ Không biết Bồ Đề gổ sư là vì muốn tốt cho mình, lúc này cũng quỳ gối trên bồ đoàn: - "Sư phụ, con sai rồi".
Bồ Đề tổ sư thở dài: - "Ta không trách ngươi, ngươi đã đến Linh Đài Phương Thốn Sơn nhiều năm như vậy rồi, hiện giờ cũng đã học được bản lĩnh, chi bằng hãy rời khỏi nơi này đi".
Tôn Ngộ Không giật mình, trong lúc nhất thời không nhịn được lập tức khóc: - "Sư phụ, người bảo con đi đâu chứ?"
Hai mươi năm ở đây, Tôn Ngộ Không đã sớm coi nơi này là nhà.
Bồ Đề tổ sư quay lưng lại, không nhìn nó nữa: - "Từ đâu tới thì trở về nơi đó. Về sau ở bên ngoài cũng đừng tự xưng mình là đồ đệ của ta".
Những lời này giống như một mũi tên sắc nhọn đâm vào trái tim Tôn Ngộ Không, nhưng nó vẫn không muốn rời đi: - "Nhưng con vẫn chưa báo ân".
"Cái gì mà báo ân, ngươi không gây họa cho ta là được".
Bồ Đề tổ sư đã nói như vậy, Tôn Ngộ Không cũng không biết nên nói cái gì, chỉ biết quỳ trên bồ đoàn khóc nức nở.
Tuy rằng Ân Âm biết sẽ có chuyện thế này xảy ra, nhưng nhìn thấy con trai khóc thương tâm như vậy trong lòng cô vẫn khó chịu, nhịn không được hung hăng trừng Bồ Đề tổ sư một cái.
Ân Âm thầm nói ở trong lòng: con trai đừng khóc, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con, tuy sư phụ con nói như vậy nhưng trong lòng ông ấy vẫn xem con là đồ đệ.
Cuối cùng Tôn Ngộ Không dập đầu với Bồ Đề tổ sư.
"Sư phụ bảo trọng". - Nói xong Tôn Ngộ Không rời đi.
Ân Âm cũng rời đi.
Trong đại điện chỉ còn lại một mình Bồ Đề tổ sư, ông thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau mồ hôi trên trán.
Vừa rồi khi Ân Âm trừng mắt nếu như là người thật thì thật sự sẽ làm Bồ Đề tổ sư sợ hãi.
Ông không biết lai lịch của Ân Âm nhưng ông biết nếu như mình và cô đánh nhau, ông sẽ thua không còn nghi ngờ gì.
-
Tôn Ngộ Không cưỡi Cân Đẩu Vân bay xuyên mây trở lại động Thủy Liêm ở Hoa Quả Sơn, năm đó đi từ nơi này đến Linh Đài Phương Thốn Sơn mất không biết bao nhiêu thời gian, hôm nay chỉ cần một canh giờ là về tới.
Vào động Thủy Liêm Tôn Ngộ Không dựa vào tường khóc một mình, khóc mệt thì ngủ thiếp đi.
Ân Âm khẽ thở dài, muốn lau sạch nước mắt trên mặt nó nhưng lúc này cô lại không có cách nào làm được.
Cô ngồi xổm bên cạnh nó, nói: - "Con trai đừng thương tâm, Bồ Đề tổ sư thật sự chưa từng trách con. Đôi khi con phải hiểu rằng, con người ta nếu gặp nhau rồi thì cũng sẽ có lúc phải chia xa, không ai có thể bên cạnh ai cả đời được, nhưng khi gặp được rồi thì nhất định phải trân trọng".
"Dù vậy thì con yên tâm, mặc dù con không có ký ức về mẹ, mẹ cũng sẽ ở bên cạnh con, mẹ sẽ cố gắng hết sức để yêu thương con, con chính là ý nghĩa cho việc mẹ đến thế giới này".
Lúc này Ân Âm nghe thấy con trai đang ngủ bên cạnh lẩm bẩm.
Cô đến gần hơn để nghe.
"Mẹ...sư phụ..."
Ân Âm giật mình, nước mắt không khống chế được ào ào chảy ra, mặc dù lúc này không có ký ức nhưng trong tiềm thức vẫn có mẹ của nó tồn tại.
Nghĩ đến bộ dạng lúc trước khi nó làm nũng khoe khoang bên cạnh mình, Ân Âm vừa khóc vừa cười nói: - "Tiểu tử thúi, coi như con còn có lương tâm, không quên mất người mẹ này".
-
Đám khỉ ở Hoa Quả Sơn đều biết Tôn Ngộ Không trở về, chỉ là bọn nó giống như Tôn Ngộ Không, khi Tôn Ngộ Không còn ở đây thì bọn nó sẽ mất đi ký ức về Ân Âm.
Thời gian vỗi vã thôi đưa, những ngôi sao chuyển động, cốt truyện của 《 Tây Du Ký 》từng bước từng bước tiến hành.
Tôn Ngộ Không biết Bồ Đề gổ sư là vì muốn tốt cho mình, lúc này cũng quỳ gối trên bồ đoàn: - "Sư phụ, con sai rồi".
Bồ Đề tổ sư thở dài: - "Ta không trách ngươi, ngươi đã đến Linh Đài Phương Thốn Sơn nhiều năm như vậy rồi, hiện giờ cũng đã học được bản lĩnh, chi bằng hãy rời khỏi nơi này đi".
Tôn Ngộ Không giật mình, trong lúc nhất thời không nhịn được lập tức khóc: - "Sư phụ, người bảo con đi đâu chứ?"
Hai mươi năm ở đây, Tôn Ngộ Không đã sớm coi nơi này là nhà.
Bồ Đề tổ sư quay lưng lại, không nhìn nó nữa: - "Từ đâu tới thì trở về nơi đó. Về sau ở bên ngoài cũng đừng tự xưng mình là đồ đệ của ta".
Những lời này giống như một mũi tên sắc nhọn đâm vào trái tim Tôn Ngộ Không, nhưng nó vẫn không muốn rời đi: - "Nhưng con vẫn chưa báo ân".
"Cái gì mà báo ân, ngươi không gây họa cho ta là được".
Bồ Đề tổ sư đã nói như vậy, Tôn Ngộ Không cũng không biết nên nói cái gì, chỉ biết quỳ trên bồ đoàn khóc nức nở.
Tuy rằng Ân Âm biết sẽ có chuyện thế này xảy ra, nhưng nhìn thấy con trai khóc thương tâm như vậy trong lòng cô vẫn khó chịu, nhịn không được hung hăng trừng Bồ Đề tổ sư một cái.
Ân Âm thầm nói ở trong lòng: con trai đừng khóc, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con, tuy sư phụ con nói như vậy nhưng trong lòng ông ấy vẫn xem con là đồ đệ.
Cuối cùng Tôn Ngộ Không dập đầu với Bồ Đề tổ sư.
"Sư phụ bảo trọng". - Nói xong Tôn Ngộ Không rời đi.
Ân Âm cũng rời đi.
Trong đại điện chỉ còn lại một mình Bồ Đề tổ sư, ông thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau mồ hôi trên trán.
Vừa rồi khi Ân Âm trừng mắt nếu như là người thật thì thật sự sẽ làm Bồ Đề tổ sư sợ hãi.
Ông không biết lai lịch của Ân Âm nhưng ông biết nếu như mình và cô đánh nhau, ông sẽ thua không còn nghi ngờ gì.
-
Tôn Ngộ Không cưỡi Cân Đẩu Vân bay xuyên mây trở lại động Thủy Liêm ở Hoa Quả Sơn, năm đó đi từ nơi này đến Linh Đài Phương Thốn Sơn mất không biết bao nhiêu thời gian, hôm nay chỉ cần một canh giờ là về tới.
Vào động Thủy Liêm Tôn Ngộ Không dựa vào tường khóc một mình, khóc mệt thì ngủ thiếp đi.
Ân Âm khẽ thở dài, muốn lau sạch nước mắt trên mặt nó nhưng lúc này cô lại không có cách nào làm được.
Cô ngồi xổm bên cạnh nó, nói: - "Con trai đừng thương tâm, Bồ Đề tổ sư thật sự chưa từng trách con. Đôi khi con phải hiểu rằng, con người ta nếu gặp nhau rồi thì cũng sẽ có lúc phải chia xa, không ai có thể bên cạnh ai cả đời được, nhưng khi gặp được rồi thì nhất định phải trân trọng".
"Dù vậy thì con yên tâm, mặc dù con không có ký ức về mẹ, mẹ cũng sẽ ở bên cạnh con, mẹ sẽ cố gắng hết sức để yêu thương con, con chính là ý nghĩa cho việc mẹ đến thế giới này".
Lúc này Ân Âm nghe thấy con trai đang ngủ bên cạnh lẩm bẩm.
Cô đến gần hơn để nghe.
"Mẹ...sư phụ..."
Ân Âm giật mình, nước mắt không khống chế được ào ào chảy ra, mặc dù lúc này không có ký ức nhưng trong tiềm thức vẫn có mẹ của nó tồn tại.
Nghĩ đến bộ dạng lúc trước khi nó làm nũng khoe khoang bên cạnh mình, Ân Âm vừa khóc vừa cười nói: - "Tiểu tử thúi, coi như con còn có lương tâm, không quên mất người mẹ này".
-
Đám khỉ ở Hoa Quả Sơn đều biết Tôn Ngộ Không trở về, chỉ là bọn nó giống như Tôn Ngộ Không, khi Tôn Ngộ Không còn ở đây thì bọn nó sẽ mất đi ký ức về Ân Âm.
Thời gian vỗi vã thôi đưa, những ngôi sao chuyển động, cốt truyện của 《 Tây Du Ký 》từng bước từng bước tiến hành.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Bà Mẹ Trọng Nam Khinh Nữ
Chương 2: 2
Chương 3: 3-4
Chương 6: 5-6
Chương 8: 7-8
Chương 9: 9-10
Chương 11: 11-12
Chương 13: 13-14
Chương 15: 15-16
Chương 17: 17-18
Chương 19: 19-20
Chương 21: 21-22
Chương 23: 23-24
Chương 25: 25-26
Chương 27: 27-28
Chương 29: 29-30
Chương 31: 31-32
Chương 33: 33: 🥺
Chương 34: 34-35
Chương 36: 36-37
Chương 38: 38-39
Chương 40: 40-41
Chương 42: 42-43
Chương 44: 44-45
Chương 46: 46-47
Chương 48: 48
Chương 49: 49: ⚘ Ngoại Truyện Tưởng Du
Chương 50: 50: Bà Mẹ Ảnh Hậu Kết Hôn Bí Mật Và Đứa Con Bị Che Dấu
Chương 52: 51-52
Chương 54: 53-54
Chương 56: 55-56
Chương 58: 57-58
Chương 60: 59-60
Chương 62: 61-62
Chương 64: 63-64
Chương 66: 65-66
Chương 68: 67-68
Chương 70: 69-70
Chương 72: 71-72
Chương 74: 73-74
Chương 76: 75-76
Chương 78: 77-78
Chương 80: 79-80
Chương 82: 81-82
Chương 84: 83-84
Chương 86: 85-86
Chương 88: 87-88
Chương 90: 89-90
Chương 92: 91-92
Chương 94: 93-94
Chương 96: 95-96
Chương 98: 97-98
Chương 99: 99-100
Chương 101: 101-102
Chương 103: 103-104
Chương 105: 105-106
Chương 107: 107-108
Chương 109: 109: 🌻 Ngoại Truyện Tô Nguyên Gấm
Chương 110: 110-111: 🌇 Bà Mẹ Đơn Thân Và Đứa Con Mù
Chương 112: 112-113: 🎆
Chương 114: 114-115
Chương 116: 116-117
Chương 118: 118-119
Chương 120: 120-121
Chương 122: 122-123
Chương 124: 124-125
Chương 126: 126-127
Chương 128: 128-129
Chương 130: 130-131
Chương 133: 133-136
Chương 137: 137-140
Chương 141: 141-142
Chương 143: 143-144
Chương 145: 145-146
Chương 147: 147-148
Chương 149: 149-150
Chương 151: 151-152
Chương 153: 153-154
Chương 155: 155-156
Chương 157: 157-158
Chương 159: 159-160
Chương 161: 161-162
Chương 163: 163-164: ☀️ Ngoại Truyện Trình Hi
Chương 165: 165-166: 🌳 Mẹ Của Những Đứa Trẻ Bị Bỏ Rơi
Chương 167: 167-168
Chương 169: 169-170
Chương 171: 171-172
Chương 173: 173-174
Chương 175: 175-176
Chương 177: 177-180
Chương 181: 181-182
Chương 183: 183-186
Chương 187: 187-190
Chương 191: 191-194
Chương 195: 195-200
Chương 201: 201-202: 🌳 Ngoại Truyện Trần Trừng
Chương 203: 203-204: 『 TG3 』🍵 Đứa Con Thếu Tình Thương và Bà Mẹ Tận Tụy
Chương 205: 205: - 206
Chương 207: 207-210: 🍵
Chương 211: 211-220
Chương 213: 213-214
Chương 215: 215-216
Chương 217: 217-218
Chương 219: 219-220
Chương 221: 221-222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270-271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Chương 318: 318
Chương 319: 319
Chương 320: 320
Chương 321: 321
Chương 322: 322
Chương 323: 323
Chương 324: 324
Chương 325: 325
Chương 326: 326
Chương 327: 327
Chương 328: 328
Chương 329: 329
Chương 330: 330
Chương 331: 331
Chương 332: 332
Chương 333: 333
Chương 334: 334
Chương 335: 335
Chương 336: 336
Chương 337: 337
Chương 338: 338
Chương 339: 339
Chương 340: 340
Chương 341: 341
Chương 342: 342
Chương 343: 343
Chương 344: 344
Không tìm thấy chương nào phù hợp