Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 187
"Khoan." Người đàn ông cao nhất đột nhiên giơ tay ra hiệu, bật đèn pin chiếu về phía cô. Di Giai cũng không che mắt, chỉ nhìn chằm chằm bọn họ.
Vân Thâm nhìn cô gái sạch sẽ xinh đẹp trước mắt, vô cùng kinh ngạc, trông cô như vừa bước ra từ một thế giới bình yên khác chứ không phải thế giới nhơ nhuốc ăn uống còn không đủ, nói gì đến vệ sinh này.
"Cô là?" Vân Thâm không nhịn được lên tiếng, như muốn khẳng định trước mắt không phải là ảo giác.
Di Giai nhìn anh hồi lâu, thấy anh ngăn cản hai người còn lại giơ súng, mới hơi mỉm cười:"Người bình thường mang sứ mệnh cao cả." rồi chỉ về một phía:"Bên kia có nước, uống được." nói xong lại xoay người rời đi, không có vẻ gì là lo sợ bọn họ có ý đồ xấu.
Biết chiếc xe kia có chủ, ba người đàn ông cũng không lại gần nữa, hai người đi về hướng cô chỉ, Vân Thâm thoáng do dự, sau đó anh quyết định tiến vào rừng đuổi theo người con gái bí ẩn kia. Thấy cô bước vào một chiếc lều lớn, anh có chút kinh ngạc, vừa muốn tới gần, cô đã vòng trở ra, khoanh tay trước ngực:"Đi theo tôi làm gì?"
Vân Thâm khựng lại, không hiểu sao lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, lúc sau mới gãi đầu hỏi:"Chỉ có một mình cô ở đây sao?" Một cô gái tự mình lang thang khắp nơi, dáng vẻ sạch sẽ, nơi ở đẹp đẽ, hoặc là rất mạnh, hoặc là có kẻ chống lưng.
"Không."
Vân Thâm nghe vậy, thầm khẳng định suy đoán của mình. "Trong này còn một đứa bé." Lại thấy Di Giai hất cằm vào trong lều nói thêm, anh ta không khỏi kinh ngạc. Một cô gái và một đứa trẻ đi cùng với nhau?
"Con của... cô?" Vân Thâm ngập ngừng.
"Anh hỏi làm gì? Khi nào mấy người rời đi?" Di Giai nheo mắt đánh giá người trước mặt, tò mò nhiều như vậy không phải thường sẽ chết rất nhanh sao? Trừ khi anh ta là nam chính!
"Nếu đúng như cô nói nơi này có nguồn nước thì chúng tôi nhất định sẽ phải ở lại một thời gian. Cô ở đây bao lâu rồi? Có thấy zombie không?"
"Không thấy. Nhắc nhở mấy anh em của anh đừng đến gần đây." Di Giai nói xong lại như hết kiên nhẫn, xoay người đi vào lều, bỏ lại Vân Thâm ngẩn ngơ đứng trong gió.
Vân Thâm có chút ngạc nhiên. Từ khi mạt thế đến, chưa bao giờ anh gặp một người con gái cao ngạo thế này, những người phụ nữ khác hầu hết đều bám vào đàn ông để tồn tại, ai may mắn có được dị năng thì đúng là cũng có chút bản lĩnh, nhưng chưa có ai mang lại cho anh ta cảm giác tự tin tuyệt đối như cô gái này.
Ngón tay kẽ ngoắc, một làn gió thoáng thổi qua làn tóc mái anh để lộ ra đôi mắt vô cùng sáng ngời.
Sáng hôm sau thức dậy, Di Giai mơ mơ màng màng mang khăn mặt ra suối giặt, không ngờ lại gặp ba người đàn ông hôm qua đang đi lấy nước, hai bên nhìn nhau trong thoáng chốc rồi ai lại làm việc của người nấy. Trừ một người.
Vân Thâm vừa nhìn thấy cô đã vội vã đứng dậy đi đến:"Cô để đứa bé một mình trong rừng? Không sợ xảy ra chuyện à?"
Di Giai liếc anh ta, chẳng buồn đáp mà ngồi xuống vò khăn.
Hai người còn lại nhìn thấy một màn này, không khỏi cảm thấy xấu hổ chạy đến kéo anh ta trở lại.
"Cậu làm trò gì thế?"
"Cô ấy mang theo một đứa bé. Hai người họ có vẻ sống rất tốt, tôi nghi ngờ cô ấy có dị năng." Vân Thâm nói ra suy đoán của mình.
Nhất Chiêu nghe vậy liền nhíu mày:"Cô ấy có dị năng?" lại nhìn dáng vẻ liễu yếu đào tơ bên suối, nếu thật sự yếu đuối như vẻ ngoài kia, sợ rằng thật sự không thể sống đến tận bây giờ.
"Cái dáng vẻ kia, dường như thật sự có. Chắc vì vậy nên mới không sợ chúng ta, cũng không biết... thật sự lợi hại hay là ngu ngốc." Giang Tô cũng liếc bóng trắng ngồi bên suối, nhỏ giọng.
"Tôi muốn dẫn họ theo về trụ sở." Vân Thâm cũng hướng ánh mắt về phía đó.
"Cậu nghĩ cô ta có đồng ý đi theo chúng ta không?" Giang Tô cười nhạt.
"Không thử làm sao biết." Vân Thâm nói rồi bước về phía Di Giai, vừa lúc cô đứng lên muốn đi vào trong rừng, vội cao giọng:"Khoan đã."
Tới trước mặt Di Giai, anh nói:"Thật ra chúng tôi là người của trụ sở An Bình, mang nhiệm vụ trên người nên giờ mới ở bên ngoài, cô có muốn đi theo chúng tôi về trụ sở không?"
"Được."
Lập tức Vân Thâm cảm thấy không giống thật, bao nhiêu lời thuyết phục đã lên đến họng lại nuốt trở về, dường như là đang mơ rồi. Thì ra bản thân cũng không tin rằng cô gái trước mặt này sẽ đồng ý đi theo bọn họ.
Vân Thâm nhìn cô gái sạch sẽ xinh đẹp trước mắt, vô cùng kinh ngạc, trông cô như vừa bước ra từ một thế giới bình yên khác chứ không phải thế giới nhơ nhuốc ăn uống còn không đủ, nói gì đến vệ sinh này.
"Cô là?" Vân Thâm không nhịn được lên tiếng, như muốn khẳng định trước mắt không phải là ảo giác.
Di Giai nhìn anh hồi lâu, thấy anh ngăn cản hai người còn lại giơ súng, mới hơi mỉm cười:"Người bình thường mang sứ mệnh cao cả." rồi chỉ về một phía:"Bên kia có nước, uống được." nói xong lại xoay người rời đi, không có vẻ gì là lo sợ bọn họ có ý đồ xấu.
Biết chiếc xe kia có chủ, ba người đàn ông cũng không lại gần nữa, hai người đi về hướng cô chỉ, Vân Thâm thoáng do dự, sau đó anh quyết định tiến vào rừng đuổi theo người con gái bí ẩn kia. Thấy cô bước vào một chiếc lều lớn, anh có chút kinh ngạc, vừa muốn tới gần, cô đã vòng trở ra, khoanh tay trước ngực:"Đi theo tôi làm gì?"
Vân Thâm khựng lại, không hiểu sao lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, lúc sau mới gãi đầu hỏi:"Chỉ có một mình cô ở đây sao?" Một cô gái tự mình lang thang khắp nơi, dáng vẻ sạch sẽ, nơi ở đẹp đẽ, hoặc là rất mạnh, hoặc là có kẻ chống lưng.
"Không."
Vân Thâm nghe vậy, thầm khẳng định suy đoán của mình. "Trong này còn một đứa bé." Lại thấy Di Giai hất cằm vào trong lều nói thêm, anh ta không khỏi kinh ngạc. Một cô gái và một đứa trẻ đi cùng với nhau?
"Con của... cô?" Vân Thâm ngập ngừng.
"Anh hỏi làm gì? Khi nào mấy người rời đi?" Di Giai nheo mắt đánh giá người trước mặt, tò mò nhiều như vậy không phải thường sẽ chết rất nhanh sao? Trừ khi anh ta là nam chính!
"Nếu đúng như cô nói nơi này có nguồn nước thì chúng tôi nhất định sẽ phải ở lại một thời gian. Cô ở đây bao lâu rồi? Có thấy zombie không?"
"Không thấy. Nhắc nhở mấy anh em của anh đừng đến gần đây." Di Giai nói xong lại như hết kiên nhẫn, xoay người đi vào lều, bỏ lại Vân Thâm ngẩn ngơ đứng trong gió.
Vân Thâm có chút ngạc nhiên. Từ khi mạt thế đến, chưa bao giờ anh gặp một người con gái cao ngạo thế này, những người phụ nữ khác hầu hết đều bám vào đàn ông để tồn tại, ai may mắn có được dị năng thì đúng là cũng có chút bản lĩnh, nhưng chưa có ai mang lại cho anh ta cảm giác tự tin tuyệt đối như cô gái này.
Ngón tay kẽ ngoắc, một làn gió thoáng thổi qua làn tóc mái anh để lộ ra đôi mắt vô cùng sáng ngời.
Sáng hôm sau thức dậy, Di Giai mơ mơ màng màng mang khăn mặt ra suối giặt, không ngờ lại gặp ba người đàn ông hôm qua đang đi lấy nước, hai bên nhìn nhau trong thoáng chốc rồi ai lại làm việc của người nấy. Trừ một người.
Vân Thâm vừa nhìn thấy cô đã vội vã đứng dậy đi đến:"Cô để đứa bé một mình trong rừng? Không sợ xảy ra chuyện à?"
Di Giai liếc anh ta, chẳng buồn đáp mà ngồi xuống vò khăn.
Hai người còn lại nhìn thấy một màn này, không khỏi cảm thấy xấu hổ chạy đến kéo anh ta trở lại.
"Cậu làm trò gì thế?"
"Cô ấy mang theo một đứa bé. Hai người họ có vẻ sống rất tốt, tôi nghi ngờ cô ấy có dị năng." Vân Thâm nói ra suy đoán của mình.
Nhất Chiêu nghe vậy liền nhíu mày:"Cô ấy có dị năng?" lại nhìn dáng vẻ liễu yếu đào tơ bên suối, nếu thật sự yếu đuối như vẻ ngoài kia, sợ rằng thật sự không thể sống đến tận bây giờ.
"Cái dáng vẻ kia, dường như thật sự có. Chắc vì vậy nên mới không sợ chúng ta, cũng không biết... thật sự lợi hại hay là ngu ngốc." Giang Tô cũng liếc bóng trắng ngồi bên suối, nhỏ giọng.
"Tôi muốn dẫn họ theo về trụ sở." Vân Thâm cũng hướng ánh mắt về phía đó.
"Cậu nghĩ cô ta có đồng ý đi theo chúng ta không?" Giang Tô cười nhạt.
"Không thử làm sao biết." Vân Thâm nói rồi bước về phía Di Giai, vừa lúc cô đứng lên muốn đi vào trong rừng, vội cao giọng:"Khoan đã."
Tới trước mặt Di Giai, anh nói:"Thật ra chúng tôi là người của trụ sở An Bình, mang nhiệm vụ trên người nên giờ mới ở bên ngoài, cô có muốn đi theo chúng tôi về trụ sở không?"
"Được."
Lập tức Vân Thâm cảm thấy không giống thật, bao nhiêu lời thuyết phục đã lên đến họng lại nuốt trở về, dường như là đang mơ rồi. Thì ra bản thân cũng không tin rằng cô gái trước mặt này sẽ đồng ý đi theo bọn họ.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mất trí nhớ
Chương 2: 2: Khởi đầu mới
Chương 3: 3: Thế giới 1 - Trả thù đôi cẩu nam nữ
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9: Kết thế giới 1
Chương 10: 10: Lập đội
Chương 11: 11: Tên độc miệng
Chương 12: 12: Nhiệm vụ nhóm
Chương 13: 13: Thôn dân?
Chương 14: 14: Ngươi quá ồn
Chương 15: 15: Phủ An Quân
Chương 16: 16: Phủ An Quân (2)
Chương 17: 17: Phủ An Quân (3)
Chương 18: 18: Lộ tẩy
Chương 19: 19: Mất kiểm soát
Chương 20: 20: Phát tài
Chương 21: 21: Thế Giới 2 - Ma Thần tái thế
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28: Kết thế giới 2
Chương 29: 29: Vẫn là hắn thôi
Chương 30: 30: Sàn đấu giá
Chương 31: 31: Thế giới 3 - Cản tên cẩu hoàng đế lại
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38: Kết thế giới 3
Chương 39: 39: Hot 989
Chương 40: 40: Xung Đột 989
Chương 41: 41: Tự nhiên Hot
Chương 42: 42: Thế giới 4 - Làm nhân vật phản diện nghiệp dư ở tận thế
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50: Kết thúc thế giới 4
Chương 51: 51: Phe phái thứ 14
Chương 52: 52: Phe phái Phú Mỹ
Chương 53: 53: Tiểu hành tinh
Chương 54: 54: Tiểu hành tinh (2)
Chương 55: 55: Tiểu hành tinh (3)
Chương 56: 56: Tiểu hành tinh (4)
Chương 57: 57: Tiểu hành tinh (5)
Chương 58: 58: Thế giới 5 - Đánh thức cục cưng của thế giới
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72: Kết thế giới 5
Chương 73: 73: Ta làm gì có não!
Chương 74: 74: Cái chai
Chương 75: 75: Phát hiện phong ấn
Chương 76: 76: Âm Giới
Chương 77: 77: Âm Giới (2)
Chương 78: 78: Hồ ly Mị Ảnh
Chương 79: 79: Thế giới 6 - Chúa Tể Biển Khơi
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83: Kết thế giới 6
Chương 84: 84: Thế giới 7 - Hộ tống cô bé quàng khăn đỏ
Chương 85: 85
Chương 86: 86: Kết thế giới 7
Chương 87: 87: Xin chào! Baba
Chương 88: 88: Xin chào! Baba (2)
Chương 89: 89: Thế giới 8 - Tiếng Đàn Tử Cầm, tình yêu cấm kỵ!
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94: Kết thế giới 8
Chương 95: 95: Chuẩn Bị
Chương 96: 96: Tìm Kiếm
Chương 97: 97: Nhiệm Vụ Hạng
Chương 98: 98: Luyện Tập
Chương 99: 99: Tang Thanh
Chương 100: 100: Tập Đặc Biệt
Chương 101: 101: Truyện ngoài lề
Chương 102: 102: Ver
Chương 103: 103: Trận chiến đầu tiên
Chương 104: 104: Trận chiến đầu tiên (2)
Chương 105: 105: Sự thật bị hé lộ
Chương 106: 106: Hai lần!
Chương 107: 107: Quân đội chính quy
Chương 108: 108: Máy hỏng
Chương 109: 109: Say
Chương 110: 110: Trải lòng
Chương 111: 111: Nỗi Oán Hận Của Hiri
Chương 112: 112: Thầy bói
Chương 113: 113: Giấc mơ của Di Giai
Chương 114: 114: Hi Sinh
Chương 115: 115: Thế giới 9 - Trả thù tra nam,vô tình show ân ái ở địa ngục trần gian
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124: Sergi bé bỏng
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Mật thất (1)
Chương 130: 130: Mật thất (2)
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Kết thế giới 9
Chương 136: 136: Dạo chơi Âm Giới
Chương 137: 137: Sergi cũng có Antifan
Chương 138: 138: Fan Couple
Chương 139: 139: Dương Thiệu
Chương 140: 140: Lưu Tích Quân
Chương 141: 141: Cùng soán ghế Chủ Hệ Thống chơi không?
Chương 142: 142: Ngón nào?
Chương 143: 143: Ngang ngược
Chương 144: 144: Để ta giúp ngươi đi
Chương 145: 145: Thẻ đỏ Đông Đông
Chương 146: 146: Thế Giới 10: Thế Giới Ma Sói, Di Giai tiến lên
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151: Kết thế giới 10
Chương 152: 152: Đội ngũ bê quà của chủ hệ thống
Chương 153: 153: Đi tới Cung Điện
Chương 154: 154: Vị chủ nhà không có họ
Chương 155: 155: Hạ tiện
Chương 156: 156: Bạn học
Chương 157: 157: Tuyển người
Chương 158: 158: Nâng cấp
Chương 159: 159: Ngoại truyện: Phòng phát hiện nói dối
Chương 160: 160: Tiệc
Chương 161: 161: Thức tỉnh
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169: Thế Giới 12: Thế Giới Sinh Tồn
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Tang Thanh chuyển tới tòa nhà số 10
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181: Kết thúc thế giới 12
Chương 182: 182: Nhiệm vụ 13: Hắc Đế
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185: Nhiệm vụ 14: Vua zombie
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201: Ký Ức
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226: (18+)
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Không tìm thấy chương nào phù hợp