Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 134
"Người tốt? Làm gì có thứ này! Giáo sư? Bác sĩ? Không phải khi rơi vào thế giới này đều sẽ ra tay tàn sát lẫn nhau hay sao? Lũ dơ bẩn! Ti tiện! Ích kỷ! Cả ngươi và hắn đều làm ta thấy buồn nôn!"
"Hắn" ở đây là chỉ Mục Lãng, anh cũng như cô, dùng sức mạnh của mình để bảo vệ 1 nhóm người già trẻ yếu ớt.
"Tại sao ngươi không gieo mấy hạt giống đó xuống? Nếu ngươi gieo xuống, đám hoa ăn thịt người khổng lồ của ta đã sớm một ngụm cắn chết ngươi! Hahaha..." ả ta cười điên loạn.
"Ta thấy đói nên xào ăn rồi." Di Giai hơi giật mình khi nhớ lại túi hạt ngon lành đó.
"..." Mẫn Diệp lập tức ngưng cười kỳ quái nhìn cô. Lúc lâu sau ả mới nói:"Chơi chán rồi. Chết hết đi."
Theo lời nói của ả, mặt đất lập tức rung lắc dữ dội, bầu trời chợt trở nên tối đen tạo thành hình lốc xoáy, từ từ hút mọi thứ dưới mặt đất lên. Đầu tiên là gạch đá, tiếp đến là con người.
Mục Lãng lập tức ôm lấy Di Giai, tay còn lại bám vào một tảng đá lớn lồi lên dưới mặt đất, móng đâm vào da khiến ngón tay anh bật máu, anh thầm thì cười khổ bên tai cô:"Vốn định ra được ngoài sẽ cưới em. Xem ra luôn có người thích phá đám chúng ta."
Di Giai nhìn hắn, mắt cô cong lên thành hình trăng khuyết:"Chết đến nơi rồi vẫn còn nói linh tinh."
"Anh không..." chưa nói hết câu Mục Lãng đã mở to mắt không dám tin. Di Giai cầm kiếm cứa một đường ở cổ tay mình, nhưng dường như thấy máu không đủ, cô mạnh tay thêm, kết quả cắt phăng luôn mất bàn tay đó.
Cằm Mục Lãng suýt rơi xuống đất, hắn lập tức chỉ muốn che vết thương kia lại, thế là theo bản năng liền bỏ tay ra, cứ thế bị hút thẳng lên trời. Di Giai liếc hắn một cái, không để tâm lắm mà bám vào tảng đá, cổ tay không ngừng tuôn ra máu kia ấn vào tảng đá, vẽ một đường lại một đường.
Sau khi hoàn thành, Di Giai mở miệng nhẩm:
"Phá."
Không gian lập tức trắng toát.
Không còn đất, không còn trời, không còn cả hố đen thăng thẳm hút tất cả mọi người đi. Không gian vụn vỡ.
Mọi người trong đó lập tức được trả về thế giới hiện thực, tựa như một giấc mộng dài.
Di Giai mở mắt, cô trôi nổi trong không gian trắng toát trống rỗng đó, theo bản năng sờ sờ bụng, phẳng lỳ.
Cô xoay người lại, thấy cơ thể của nguyên chủ đang lơ lửng giữa không trung, tay đã mọc lại nhờ kỹ năng tái sinh của chiếc vòng. Đối diện với cô còn có linh hồn Kim Bảo Bối.
"Cảm ơn. Mọi người đều còn sống mà không chỉ 100 người đứng đầu. Thật tốt." Cô ấy mỉm cười hết sức vui vẻ. Họ hàng, bạn bè và người thân của cô đều ở trong thành phố này rồi cùng bị bắt tới không gian kia, nếu mọi người không ai phải chết thì quả thật quá tốt.
"Không có gì. Việc nên làm." Di Giai gãi đầu xấu hổ, nhiệm vụ của cô thôi mà.
Ánh mắt Kim Bảo Bối trở nên vô cùng ấm áp, cô ấy lắc đầu nhẹ một cái rồi cùng cơ thể tan biến.
Không gian này vậy là chỉ còn Di Giai ở trong đó.
"Thẻ đen?" Cô lấy nó ra từ trong túi, nhưng nó không có phản ứng, giống như bị đông cứng rồi.
Thế là cô nhàm chán đi qua đi lại trong không gian này, khi mỏi chân liền ngồi xuống ôm gối, thơ thẩn nhìn vào không trung:"Có khi nào ở lâu liền phát điên không nhỉ?"
Nhớ lại mấy hình thức tra tấn từng được xem, cô không khỏi rùng mình.
(Hình thức nhốt tù nhân vào căn phòng trắng khiến họ tự phát điên)
Cộc cộc... tiếng bước chân
Cô nhìn quanh nhưng không hề thấy ai cả.
Cộc cộc cộc cộc.... rất nhiều tiếng bước chân...
Di Giai ôm đầu, chẳng lẽ mình bắt đầu điên rồi? Đây là bước đầu tiên, xuất hiện ảo giác?
Tiếng bước chân ngày càng nhiều, ngày càng dồn dập, như có rất nhiều người đuổi theo cô, họ ở khắp mọi nơi...
Phải chạy trốn! Di Giai đứng bật dậy xoay người chạy đi, quả nhiên thấy tiếng bước chân xa dần.
Chạy nhanh nào! Bỏ xa chúng!
Đột nhiên trước mắt xuất hiện một vực sâu thăm thẳm, bên dưới dường như còn có tiếng la hét thê lương vọng lên, Di Giai phanh gấp, kịp thời dừng lại ở bờ vực.
Cộc cộc cộc.... tiếng bước chân đuổi đến nơi rồi!
Di Giai bỗng nhiên hốt hoảng. Cô tự thấy mình là một người hết sức bình tĩnh trong mọi trường hợp nhưng giờ đây, một sợ hãi bao trùm lên tâm trí cô.
Là một người trong nóng ngoài lạnh, thực chất gương mặt cô không biểu cảm gì nhiều nhưng nội tâm lại hết sức phong phú, nhiều lúc còn có chút thần kinh... vậy mà giờ khi cô sờ tay lên má, trên đó đã ướt đẫm.
Sao lại khóc?
"Tại sao các người đều phản bội ta?"
Thất vọng.
Đau khổ.
Ở trên đỉnh cao nhưng lại vô cùng cô độc.
Cô ôm đầu trước vực, nhảy thẳng xuống.
"Hắn" ở đây là chỉ Mục Lãng, anh cũng như cô, dùng sức mạnh của mình để bảo vệ 1 nhóm người già trẻ yếu ớt.
"Tại sao ngươi không gieo mấy hạt giống đó xuống? Nếu ngươi gieo xuống, đám hoa ăn thịt người khổng lồ của ta đã sớm một ngụm cắn chết ngươi! Hahaha..." ả ta cười điên loạn.
"Ta thấy đói nên xào ăn rồi." Di Giai hơi giật mình khi nhớ lại túi hạt ngon lành đó.
"..." Mẫn Diệp lập tức ngưng cười kỳ quái nhìn cô. Lúc lâu sau ả mới nói:"Chơi chán rồi. Chết hết đi."
Theo lời nói của ả, mặt đất lập tức rung lắc dữ dội, bầu trời chợt trở nên tối đen tạo thành hình lốc xoáy, từ từ hút mọi thứ dưới mặt đất lên. Đầu tiên là gạch đá, tiếp đến là con người.
Mục Lãng lập tức ôm lấy Di Giai, tay còn lại bám vào một tảng đá lớn lồi lên dưới mặt đất, móng đâm vào da khiến ngón tay anh bật máu, anh thầm thì cười khổ bên tai cô:"Vốn định ra được ngoài sẽ cưới em. Xem ra luôn có người thích phá đám chúng ta."
Di Giai nhìn hắn, mắt cô cong lên thành hình trăng khuyết:"Chết đến nơi rồi vẫn còn nói linh tinh."
"Anh không..." chưa nói hết câu Mục Lãng đã mở to mắt không dám tin. Di Giai cầm kiếm cứa một đường ở cổ tay mình, nhưng dường như thấy máu không đủ, cô mạnh tay thêm, kết quả cắt phăng luôn mất bàn tay đó.
Cằm Mục Lãng suýt rơi xuống đất, hắn lập tức chỉ muốn che vết thương kia lại, thế là theo bản năng liền bỏ tay ra, cứ thế bị hút thẳng lên trời. Di Giai liếc hắn một cái, không để tâm lắm mà bám vào tảng đá, cổ tay không ngừng tuôn ra máu kia ấn vào tảng đá, vẽ một đường lại một đường.
Sau khi hoàn thành, Di Giai mở miệng nhẩm:
"Phá."
Không gian lập tức trắng toát.
Không còn đất, không còn trời, không còn cả hố đen thăng thẳm hút tất cả mọi người đi. Không gian vụn vỡ.
Mọi người trong đó lập tức được trả về thế giới hiện thực, tựa như một giấc mộng dài.
Di Giai mở mắt, cô trôi nổi trong không gian trắng toát trống rỗng đó, theo bản năng sờ sờ bụng, phẳng lỳ.
Cô xoay người lại, thấy cơ thể của nguyên chủ đang lơ lửng giữa không trung, tay đã mọc lại nhờ kỹ năng tái sinh của chiếc vòng. Đối diện với cô còn có linh hồn Kim Bảo Bối.
"Cảm ơn. Mọi người đều còn sống mà không chỉ 100 người đứng đầu. Thật tốt." Cô ấy mỉm cười hết sức vui vẻ. Họ hàng, bạn bè và người thân của cô đều ở trong thành phố này rồi cùng bị bắt tới không gian kia, nếu mọi người không ai phải chết thì quả thật quá tốt.
"Không có gì. Việc nên làm." Di Giai gãi đầu xấu hổ, nhiệm vụ của cô thôi mà.
Ánh mắt Kim Bảo Bối trở nên vô cùng ấm áp, cô ấy lắc đầu nhẹ một cái rồi cùng cơ thể tan biến.
Không gian này vậy là chỉ còn Di Giai ở trong đó.
"Thẻ đen?" Cô lấy nó ra từ trong túi, nhưng nó không có phản ứng, giống như bị đông cứng rồi.
Thế là cô nhàm chán đi qua đi lại trong không gian này, khi mỏi chân liền ngồi xuống ôm gối, thơ thẩn nhìn vào không trung:"Có khi nào ở lâu liền phát điên không nhỉ?"
Nhớ lại mấy hình thức tra tấn từng được xem, cô không khỏi rùng mình.
(Hình thức nhốt tù nhân vào căn phòng trắng khiến họ tự phát điên)
Cộc cộc... tiếng bước chân
Cô nhìn quanh nhưng không hề thấy ai cả.
Cộc cộc cộc cộc.... rất nhiều tiếng bước chân...
Di Giai ôm đầu, chẳng lẽ mình bắt đầu điên rồi? Đây là bước đầu tiên, xuất hiện ảo giác?
Tiếng bước chân ngày càng nhiều, ngày càng dồn dập, như có rất nhiều người đuổi theo cô, họ ở khắp mọi nơi...
Phải chạy trốn! Di Giai đứng bật dậy xoay người chạy đi, quả nhiên thấy tiếng bước chân xa dần.
Chạy nhanh nào! Bỏ xa chúng!
Đột nhiên trước mắt xuất hiện một vực sâu thăm thẳm, bên dưới dường như còn có tiếng la hét thê lương vọng lên, Di Giai phanh gấp, kịp thời dừng lại ở bờ vực.
Cộc cộc cộc.... tiếng bước chân đuổi đến nơi rồi!
Di Giai bỗng nhiên hốt hoảng. Cô tự thấy mình là một người hết sức bình tĩnh trong mọi trường hợp nhưng giờ đây, một sợ hãi bao trùm lên tâm trí cô.
Là một người trong nóng ngoài lạnh, thực chất gương mặt cô không biểu cảm gì nhiều nhưng nội tâm lại hết sức phong phú, nhiều lúc còn có chút thần kinh... vậy mà giờ khi cô sờ tay lên má, trên đó đã ướt đẫm.
Sao lại khóc?
"Tại sao các người đều phản bội ta?"
Thất vọng.
Đau khổ.
Ở trên đỉnh cao nhưng lại vô cùng cô độc.
Cô ôm đầu trước vực, nhảy thẳng xuống.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mất trí nhớ
Chương 2: 2: Khởi đầu mới
Chương 3: 3: Thế giới 1 - Trả thù đôi cẩu nam nữ
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9: Kết thế giới 1
Chương 10: 10: Lập đội
Chương 11: 11: Tên độc miệng
Chương 12: 12: Nhiệm vụ nhóm
Chương 13: 13: Thôn dân?
Chương 14: 14: Ngươi quá ồn
Chương 15: 15: Phủ An Quân
Chương 16: 16: Phủ An Quân (2)
Chương 17: 17: Phủ An Quân (3)
Chương 18: 18: Lộ tẩy
Chương 19: 19: Mất kiểm soát
Chương 20: 20: Phát tài
Chương 21: 21: Thế Giới 2 - Ma Thần tái thế
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28: Kết thế giới 2
Chương 29: 29: Vẫn là hắn thôi
Chương 30: 30: Sàn đấu giá
Chương 31: 31: Thế giới 3 - Cản tên cẩu hoàng đế lại
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38: Kết thế giới 3
Chương 39: 39: Hot 989
Chương 40: 40: Xung Đột 989
Chương 41: 41: Tự nhiên Hot
Chương 42: 42: Thế giới 4 - Làm nhân vật phản diện nghiệp dư ở tận thế
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50: Kết thúc thế giới 4
Chương 51: 51: Phe phái thứ 14
Chương 52: 52: Phe phái Phú Mỹ
Chương 53: 53: Tiểu hành tinh
Chương 54: 54: Tiểu hành tinh (2)
Chương 55: 55: Tiểu hành tinh (3)
Chương 56: 56: Tiểu hành tinh (4)
Chương 57: 57: Tiểu hành tinh (5)
Chương 58: 58: Thế giới 5 - Đánh thức cục cưng của thế giới
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72: Kết thế giới 5
Chương 73: 73: Ta làm gì có não!
Chương 74: 74: Cái chai
Chương 75: 75: Phát hiện phong ấn
Chương 76: 76: Âm Giới
Chương 77: 77: Âm Giới (2)
Chương 78: 78: Hồ ly Mị Ảnh
Chương 79: 79: Thế giới 6 - Chúa Tể Biển Khơi
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83: Kết thế giới 6
Chương 84: 84: Thế giới 7 - Hộ tống cô bé quàng khăn đỏ
Chương 85: 85
Chương 86: 86: Kết thế giới 7
Chương 87: 87: Xin chào! Baba
Chương 88: 88: Xin chào! Baba (2)
Chương 89: 89: Thế giới 8 - Tiếng Đàn Tử Cầm, tình yêu cấm kỵ!
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94: Kết thế giới 8
Chương 95: 95: Chuẩn Bị
Chương 96: 96: Tìm Kiếm
Chương 97: 97: Nhiệm Vụ Hạng
Chương 98: 98: Luyện Tập
Chương 99: 99: Tang Thanh
Chương 100: 100: Tập Đặc Biệt
Chương 101: 101: Truyện ngoài lề
Chương 102: 102: Ver
Chương 103: 103: Trận chiến đầu tiên
Chương 104: 104: Trận chiến đầu tiên (2)
Chương 105: 105: Sự thật bị hé lộ
Chương 106: 106: Hai lần!
Chương 107: 107: Quân đội chính quy
Chương 108: 108: Máy hỏng
Chương 109: 109: Say
Chương 110: 110: Trải lòng
Chương 111: 111: Nỗi Oán Hận Của Hiri
Chương 112: 112: Thầy bói
Chương 113: 113: Giấc mơ của Di Giai
Chương 114: 114: Hi Sinh
Chương 115: 115: Thế giới 9 - Trả thù tra nam,vô tình show ân ái ở địa ngục trần gian
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124: Sergi bé bỏng
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129: Mật thất (1)
Chương 130: 130: Mật thất (2)
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135: Kết thế giới 9
Chương 136: 136: Dạo chơi Âm Giới
Chương 137: 137: Sergi cũng có Antifan
Chương 138: 138: Fan Couple
Chương 139: 139: Dương Thiệu
Chương 140: 140: Lưu Tích Quân
Chương 141: 141: Cùng soán ghế Chủ Hệ Thống chơi không?
Chương 142: 142: Ngón nào?
Chương 143: 143: Ngang ngược
Chương 144: 144: Để ta giúp ngươi đi
Chương 145: 145: Thẻ đỏ Đông Đông
Chương 146: 146: Thế Giới 10: Thế Giới Ma Sói, Di Giai tiến lên
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151: Kết thế giới 10
Chương 152: 152: Đội ngũ bê quà của chủ hệ thống
Chương 153: 153: Đi tới Cung Điện
Chương 154: 154: Vị chủ nhà không có họ
Chương 155: 155: Hạ tiện
Chương 156: 156: Bạn học
Chương 157: 157: Tuyển người
Chương 158: 158: Nâng cấp
Chương 159: 159: Ngoại truyện: Phòng phát hiện nói dối
Chương 160: 160: Tiệc
Chương 161: 161: Thức tỉnh
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169: Thế Giới 12: Thế Giới Sinh Tồn
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176: Tang Thanh chuyển tới tòa nhà số 10
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181: Kết thúc thế giới 12
Chương 182: 182: Nhiệm vụ 13: Hắc Đế
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185: Nhiệm vụ 14: Vua zombie
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201: Ký Ức
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226: (18+)
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Không tìm thấy chương nào phù hợp