Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương Quyển 1 - 29: Vào cung (II)
Edit: hebaby
Ta cúi đầu bước đến, bám sát theo cỗ kiệu của Thiên Phi.
Không ai hỏi ta vừa đi đâu, làm gì, không ai để ý đến ta.
Chốc chốc chiếc rèm cửa lại lay động theo từng cơn gió, ta liếc nhìn Thiên Phi đang ngồi bên trong. Trên mặt của nàng ta hiện rõ nụ cười đầy tự hào, ánh mắt sáng lấp lánh tràn đầy sự dịu dàng.
Kiệu của Thiên Lục theo phía sau, ta nhìn thấy Cúc Vặn lẳng lặng đi bên cạnh kiệu, khuôn mặt không biểu hiện gì.
Đi một lúc lâu, mới mơ hồ nhìn thấy cánh cổng hoàng cung cao ngất.
Nhìn bức tường hoàng cung đứng thẳng tắp trước mặt, ta âm thầm cắn răng. Sâu, sâu nhất trên đời là cánh cổng hoàng cung. Ta không biết thế giới sau cánh cổng ấy, sẽ xa hoa và tàn nhẫn như thế nào.
Mặc dù mưa đã tạnh, nhưng mặt trời vẫn chưa ló dạng. Mái ngói màu lưu ly như một vầng sáng lờ mờ lan tỏa, sắc màu giản dị đó lại làm cho người ta lo sợ không yên.
Tú nữ từ các nơi đã lần lượt kéo tới, ngoài cửa cung, cỗ kiệu, xe ngựa, xe đồ đứng chen chúc xen lẫn bao nhiêu tiếng rộn ràng, nhốn nháo, tạo nên một bức tranh riêng biệt trên quảng trường rộng lớn này.
Cửa cung chưa mở, rèm kiệu cũng chưa được vén lên.
Các tú nữ ai nấy đều rụt rè đợi bên trong, hoặc thỉnh thoảng hỏi a hoàn đi bên cạnh vài câu.
Ta thật may mắn vì Thiên Phi vẫn chưa nói gì với ta.
Khoảng chừng một khắc sau, cánh cổng cung màu đỏ tươi kia mới từ từ mở ra. Cánh cửa rất dày rất nặng, bị hé mở từng chút từng chút một. Tiếng mở cổng, cổ kính mà trang nghiêm từ xưa đến nay luôn khiến người ta khiếp sợ.
Ngay lập tức, có một đoàn người đi từ bên trong ra.
Đưa mắt nhìn lại, thấy người dẫn đầu là một thái giám. Y cầm phất trần trong tay, đội mũ có tua hai bên. Ta nghe nói thái giám đã bị cắt "Căn" trên người, nên cũng không thể coi là "đàn ông". Bọn họ, giống như phụ nữ.
Hôm nay, ta coi như được mở mang kiến thức, nhìn bộ dạng thái giám bước thướt tha từng bước thực sự rất buồn cười.
Theo sau y là một đoàn tiểu thái giám và cung tỳ, sắc mặt mỗi người đều không chút thay đổi, dường như chỉ cứng nhắc đi theo y.
"Đến rồi sao?" Ta đang mải nhìn, Thiên Phi bỗng nhiên hỏi ta một câu.
Ta giật mình hoàn hồn lại, đáp cho có lệ "Dạ."
Thiên Phi dường như còn muốn nói gì đó, nhưng thái giám kia đã cao giọng nói:" Mời các vị tiểu thư theo chúng ta vào cung."
Y vừa dứt lời, không khí phía dưới lập tức nóng lên, những tiếng líu ríu vang lên không ngớt.
Ta vội vàng vén rèm lên, những ngón tay thon dài của Thiên Phi bám vào mép kiệu, nàng bước từ trong kiệu ra. Nàng ta ngay lập tức bị hoàng cung thu hút, nên vẫn chưa nhìn về phía ta.
"Tỷ."
Thiên Lục tiến lên phía trước.
Ta vội lùi sang bên cạnh, cúi thấp đầu.
Các tú nữ vừa ra khỏi kiệu, tự giác đứng xếp thành hàng. Lão thái giám quét mắt nhìn một lượt, biểu hiện rất hài lòng. Lắc lắc cây phất trần trên tay, y lại nói" Trong cung không giống như quý phủ của các vị tiểu thư, chúng ta phải nhắc nhở các vị tiểu thư, không nên quá tò mò!".
Lời của y, hàm ý không hề bình thường chút nào.
"Hừ, cẩu nô tài, chó cậy thế chủ!" Thiên Phi bất mãn mắng.
Thiên Lục lập tức bịt miệng nàng ta lại, nhỏ giọng nói:" Tỷ, đừng có nói lung tung!"
Ta cười thầm trong lòng, chó cậy thế chủ?" Nhưng cái "Thế" này là của hoàng thượng đó! Nếu để cho người khác nghe được, cuộc sống về sau của nàng ta sẽ từ từ mà cảm nhận!
Thấy thái giám kia đã xoay người đi, mọi người đều vội vàng đuổi theo.
Thiên Phi cũng vội đuổi theo, Thiên Lục ngoái đầu lại nhìn, rồi mở miệng nói với đám gia đinh phía sau:" Các ngươi trở về hết đi, nói với cha mẹ ta, không cần lo lắng cho chúng ta."
"Dạ."
Đám gia đinh đồng thanh đáp, lúc này Thiên Lục mới bước lên phía trước.
Ta chậm rãi đi tới, bỗng nhiên nghe Cúc Vận gọi:" Ngọc Nhi?" Ta nghe thấy rõ trong giọng nói của nàng ta mang theo sự nghi ngờ. Ta không khỏi kinh hãi, chẳng lẽ ta không cẩn thận để cho nàng ta nhìn thấy mặt rồi sao?
Nhưng rõ ràng ta đã rất cẩn thận, từ lúc bắt đầu ta vẫn luôn cúi đầu mà!
Nghĩ như thế, ta cố ý không để ý tới nàng ta, bước chân đi rất nhanh.
"Ngọc Nhi!" Nàng ta lại gọi thêm một tiếng.
Ta vẫn phớt lờ không để ý đến.
Lúc này đã qua cửa cung, Cúc Vận cũng không dám lớn tiếng, cuối cùng đành im lặng.
Ta cúi đầu bước đến, bám sát theo cỗ kiệu của Thiên Phi.
Không ai hỏi ta vừa đi đâu, làm gì, không ai để ý đến ta.
Chốc chốc chiếc rèm cửa lại lay động theo từng cơn gió, ta liếc nhìn Thiên Phi đang ngồi bên trong. Trên mặt của nàng ta hiện rõ nụ cười đầy tự hào, ánh mắt sáng lấp lánh tràn đầy sự dịu dàng.
Kiệu của Thiên Lục theo phía sau, ta nhìn thấy Cúc Vặn lẳng lặng đi bên cạnh kiệu, khuôn mặt không biểu hiện gì.
Đi một lúc lâu, mới mơ hồ nhìn thấy cánh cổng hoàng cung cao ngất.
Nhìn bức tường hoàng cung đứng thẳng tắp trước mặt, ta âm thầm cắn răng. Sâu, sâu nhất trên đời là cánh cổng hoàng cung. Ta không biết thế giới sau cánh cổng ấy, sẽ xa hoa và tàn nhẫn như thế nào.
Mặc dù mưa đã tạnh, nhưng mặt trời vẫn chưa ló dạng. Mái ngói màu lưu ly như một vầng sáng lờ mờ lan tỏa, sắc màu giản dị đó lại làm cho người ta lo sợ không yên.
Tú nữ từ các nơi đã lần lượt kéo tới, ngoài cửa cung, cỗ kiệu, xe ngựa, xe đồ đứng chen chúc xen lẫn bao nhiêu tiếng rộn ràng, nhốn nháo, tạo nên một bức tranh riêng biệt trên quảng trường rộng lớn này.
Cửa cung chưa mở, rèm kiệu cũng chưa được vén lên.
Các tú nữ ai nấy đều rụt rè đợi bên trong, hoặc thỉnh thoảng hỏi a hoàn đi bên cạnh vài câu.
Ta thật may mắn vì Thiên Phi vẫn chưa nói gì với ta.
Khoảng chừng một khắc sau, cánh cổng cung màu đỏ tươi kia mới từ từ mở ra. Cánh cửa rất dày rất nặng, bị hé mở từng chút từng chút một. Tiếng mở cổng, cổ kính mà trang nghiêm từ xưa đến nay luôn khiến người ta khiếp sợ.
Ngay lập tức, có một đoàn người đi từ bên trong ra.
Đưa mắt nhìn lại, thấy người dẫn đầu là một thái giám. Y cầm phất trần trong tay, đội mũ có tua hai bên. Ta nghe nói thái giám đã bị cắt "Căn" trên người, nên cũng không thể coi là "đàn ông". Bọn họ, giống như phụ nữ.
Hôm nay, ta coi như được mở mang kiến thức, nhìn bộ dạng thái giám bước thướt tha từng bước thực sự rất buồn cười.
Theo sau y là một đoàn tiểu thái giám và cung tỳ, sắc mặt mỗi người đều không chút thay đổi, dường như chỉ cứng nhắc đi theo y.
"Đến rồi sao?" Ta đang mải nhìn, Thiên Phi bỗng nhiên hỏi ta một câu.
Ta giật mình hoàn hồn lại, đáp cho có lệ "Dạ."
Thiên Phi dường như còn muốn nói gì đó, nhưng thái giám kia đã cao giọng nói:" Mời các vị tiểu thư theo chúng ta vào cung."
Y vừa dứt lời, không khí phía dưới lập tức nóng lên, những tiếng líu ríu vang lên không ngớt.
Ta vội vàng vén rèm lên, những ngón tay thon dài của Thiên Phi bám vào mép kiệu, nàng bước từ trong kiệu ra. Nàng ta ngay lập tức bị hoàng cung thu hút, nên vẫn chưa nhìn về phía ta.
"Tỷ."
Thiên Lục tiến lên phía trước.
Ta vội lùi sang bên cạnh, cúi thấp đầu.
Các tú nữ vừa ra khỏi kiệu, tự giác đứng xếp thành hàng. Lão thái giám quét mắt nhìn một lượt, biểu hiện rất hài lòng. Lắc lắc cây phất trần trên tay, y lại nói" Trong cung không giống như quý phủ của các vị tiểu thư, chúng ta phải nhắc nhở các vị tiểu thư, không nên quá tò mò!".
Lời của y, hàm ý không hề bình thường chút nào.
"Hừ, cẩu nô tài, chó cậy thế chủ!" Thiên Phi bất mãn mắng.
Thiên Lục lập tức bịt miệng nàng ta lại, nhỏ giọng nói:" Tỷ, đừng có nói lung tung!"
Ta cười thầm trong lòng, chó cậy thế chủ?" Nhưng cái "Thế" này là của hoàng thượng đó! Nếu để cho người khác nghe được, cuộc sống về sau của nàng ta sẽ từ từ mà cảm nhận!
Thấy thái giám kia đã xoay người đi, mọi người đều vội vàng đuổi theo.
Thiên Phi cũng vội đuổi theo, Thiên Lục ngoái đầu lại nhìn, rồi mở miệng nói với đám gia đinh phía sau:" Các ngươi trở về hết đi, nói với cha mẹ ta, không cần lo lắng cho chúng ta."
"Dạ."
Đám gia đinh đồng thanh đáp, lúc này Thiên Lục mới bước lên phía trước.
Ta chậm rãi đi tới, bỗng nhiên nghe Cúc Vận gọi:" Ngọc Nhi?" Ta nghe thấy rõ trong giọng nói của nàng ta mang theo sự nghi ngờ. Ta không khỏi kinh hãi, chẳng lẽ ta không cẩn thận để cho nàng ta nhìn thấy mặt rồi sao?
Nhưng rõ ràng ta đã rất cẩn thận, từ lúc bắt đầu ta vẫn luôn cúi đầu mà!
Nghĩ như thế, ta cố ý không để ý tới nàng ta, bước chân đi rất nhanh.
"Ngọc Nhi!" Nàng ta lại gọi thêm một tiếng.
Ta vẫn phớt lờ không để ý đến.
Lúc này đã qua cửa cung, Cúc Vận cũng không dám lớn tiếng, cuối cùng đành im lặng.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Mở đầu
Chương 2: Quyển 1 - 2: Ta tên là Tang Tử
Chương 3: Quyển 1 - 3: Nghe trộm
Chương 4: Quyển 1 - 4: Lần đầu gặp Cố Khanh Hằng
Chương 5: Quyển 1 - 5: Nguy cơ Phụng thể
Chương 6: Quyển 1 - 6: Tân Phụng Hoàng (I)
Chương 7: Quyển 1 - 7: Tân Phụng Hoàng (II)
Chương 8: Quyển 1 - 8: Ta bị oan
Chương 9: Quyển 1 - 9: Người cha lạnh lùng
Chương 10: Quyển 1 - 10: Sấm sét trong ngôi miếu (I)
Chương 11: Quyển 1 - 11: Sấm sét trong ngôi miếu (II)
Chương 12: Quyển 1 - 12: Sấm sét trong ngôi miếu (III)
Chương 13: Quyển 1 - 13: Ta cũng có tiên sinh
Chương 14: Quyển 1 - 14: Tên thật hay
Chương 15: Quyển 1 - 15: Thay đổi tâm tình
Chương 16: Quyển 1 - 16: Lễ cập kê
Chương 17: Quyển 1 - 17: Suất tuyển tú nữ (I)
Chương 18: Quyển 1 - 18: Suất tuyển tú nữ (II)
Chương 19: Quyển 1 - 19: Ta muốn tiến cung
Chương 20: Quyển 1 - 20: Tự học chữ Nhẫn
Chương 21: Quyển 1 - 21: Nàng nói tặng cho ta
Chương 22: Quyển 1 - 22: Không nên cám ơn huynh
Chương 23: Quyển 1 - 23: Cuối cùng vẫn thiếu kiên nhẫn
Chương 24: Quyển 1 - 24: Làm thiếp ta cũng không cho phép
Chương 25: Quyển 1 - 25: Không mời thì ta tự đến
Chương 26: Quyển 1 - 26: Tiên sinh, ta muốn nhìn mặt người
Chương 27: Quyển 1 - 27: Cẩm nang diệu kế
Chương 28: Quyển 1 - 28: Vào cung (I)
Chương 29: Quyển 1 - 29: Vào cung (II)
Chương 30: Quyển 1 - 30: Phương Hàm cô cô
Chương 31: Quyển 1 - 31: Té ngã bên chân nàng
Chương 32: Quyển 1 - 32: Những điều cần thiết
Chương 33: Quyển 1 - 33: Cuộc hẹn hò lén lút bị ta bắt gặp
Chương 34: Quyển 1 - 34: Hạ Hầu Tử Khâm
Chương 35: Quyển 1 - 35: Đã tới chậm
Chương 36: Quyển 1 - 36: Nhận ân huệ
Chương 37: Quyển 1 - 37: Chớ quên thân phận
Chương 38: Quyển 1 - 38: Đổi chủ tử
Chương 39: Quyển 1 - 39: Một bước lên mây
Chương 40: Quyển 1 - 40: Dạy dỗ ta
Chương 41: Quyển 1 - 41: Không ai cao quý hơn ai
Chương 42: Quyển 1 - 42: Xin cô cô chỉ giáo
Chương 43: Quyển 1 - 43: Lần thứ hai thử ta
Chương 44: Quyển 1 - 44: Hận không thể giết chết ta
Chương 45: Quyển 1 - 45: Nàng ra oai phủ đầu ta (I)
Chương 46: Quyển 1 - 46: Nàng ra oai phủ đầu ta (II)
Chương 47: Quyển 1 - 47: Y rất tin tưởng ta
Chương 48: Quyển 1 - 48: Nàng học được thật nhanh
Chương 49: Quyển 1 - 49: Muốn ta chết cóng
Chương 50: Quyển 1 - 50: Nói ta phóng hỏa
Chương 51: Quyển 1 - 51: Trả về nguyên vẹn
Chương 52: Quyển 1 - 52: Ý định chính là lấy đầu ta
Chương 53: Quyển 1 - 53: Tha cho ta một mạng
Chương 54: Quyển 1 - 54: Gọi người hầu hạ ta
Chương 55: Quyển 1 - 55: Ôm ta trở về Huyễn Nhiên các
Chương 56: Quyển 1 - 56: Gọi ta là “Tiện tỳ”
Chương 57: Quyển 1 - 57: Cực Hình
Chương 58: Quyển 1 - 58: Cực hình
Chương 59: Quyển 1 - 59: Ta phải sống sót
Chương 60: Quyển 1 - 60: Đảm bảo ta không chết
Chương 61: Quyển 1 - 61: Truyền thái y cho cung nữ
Chương 62: Quyển 1 - 62: Người đến đêm khuya
Chương 63: Quyển 1 - 63: Hắn bắt ta ra ngoài
Chương 64: Quyển 1 - 64: Vĩnh viễn đừng nghĩ đến việc lừa gạt trẫm
Chương 65: Quyển 1 - 65: Hắn là cực phẩm
Chương 66: Quyển 1 - 66: Trẫm thích ngươi
Chương 67: Quyển 1 - 67: Kẻ có xuất thân cung nữ
Chương 68: Quyển 1 - 68: Tụ họp ở Hi Ninh Cung
Chương 69: Quyển 1 - 69: Có thù tất báo
Chương 70: Quyển 1 - 70: Trung thành hầu hạ nương nương
Chương 71: Quyển 1 - 71: Nghi người thì không dùng, dùng người thì không nghi
Chương 72: Quyển 1 - 72: Đa tạ nương nương chỉ điểm
Chương 73: Quyển 1 - 73: Đa tạ nương nương chỉ điểm (II)
Chương 74: Quyển 1 - 74: Nàng muốn mượn dao giết người
Chương 75: Quyển 1 - 75: Ta chưa bao giờ mang hận
Chương 76: Quyển 1 - 76: Dụ thái phi
Chương 77: Quyển 1 - 77: Điều cấm kỵ trong cung
Chương 78: Quyển 1 - 78: Vốn chung một gốc
Chương 79: Quyển 1 - 79: Hắn muốn ta cầu xin tha thứ
Chương 80: Quyển 1 - 80: Bỗng nhiên rất muốn ôm hắn
Chương 81: Quyển 1 - 81: Đêm nay thật ấm áp
Chương 82: Quyển 1 - 82: Tặng nàng trâm ngọc
Chương 83: Quyển 1 - 83: Tuyết tan
Chương 84: Quyển 1 - 84: Ta đố kị
Chương 85: Quyển 1 - 85: Thủ đoạn của Thiên Phi
Chương 86: Quyển 1 - 86: Mới đó đã muốn sai bảo ta (I)
Chương 87: Quyển 1 - 87: Mới đó đã muốn sai bảo ta (II)
Chương 88: Quyển 1 - 88: Đối với nàng, ta vô cùng căm hận (I)
Chương 89: Quyển 1 - 89: Đối với nàng, ta vô cùng căm hận (II)
Chương 90: Quyển 1 - 90: Mẹ sang nhờ con
Chương 91: Quyển 1 - 91: Thần thiếp biết sai rồi
Chương 92: Quyển 1 - 92: Ta đã hiểu Thái hậu
Chương 93: Quyển 1 - 93: Người vẫn chỉ là một cô bé
Chương 94: Quyển 1 - 94: Người vẫn chỉ là một cô bé
Chương 95: Quyển 1 - 95: Kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng ánh mắt khác xưa
Chương 96: Quyển 1 - 96: Chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn
Chương 97: Quyển 1 - 97: Chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn
Chương 98: Quyển 1 - 98: Bị hắn bắt gặp
Chương 99: Quyển 1 - 99
Chương 100: Quyển 1 - 100: Bị hắn bắt gặp
Chương 101: Quyển 1 - 101: Cuối cùng vẫn chọc giận hắn
Chương 102: Quyển 1 - 102
Chương 103: Quyển 1 - 103: Hắn có tâm bệnh
Chương 104: Quyển 1 - 104
Chương 105: Quyển 1 - 105: Trẫm nghĩ nàng không quan tâm
Chương 106: Quyển 1 - 106: Trẫm nghĩ nàng không quan tâm
Chương 107: Quyển 1 - 107: Làm điểm tâm cho hắn
Chương 108: Quyển 1 - 108
Chương 109: Quyển 1 - 109: Hắn ôm ta ở trong tuyết
Chương 110: Quyển 1 - 110
Chương 111: Quyển 1 - 111: Chăm sóc hắn
Chương 112: Quyển 1 - 112: Chăm sóc hắn
Chương 113: Quyển 1 - 113: Xem như nàng nợ trẫm
Chương 114: Quyển 1 - 114
Chương 115: Quyển 1 - 115: Thuốc mỡ ngoài cửa sổ
Chương 116: Quyển 1 - 116
Chương 117: Quyển 1 - 117: Tỷ muội tình thâm
Chương 118: Quyển 1 - 118: Tỷ muội tình thâm
Chương 119: Quyển 1 - 119: Tang Tử, Tang Tử
Chương 120: Quyển 1 - 120
Chương 121: Quyển 1 - 121: Ai ở bên ngoài cửa sổ của ta?
Chương 122: Quyển 1 - 122: Tang Tử xinh đẹp
Chương 123: Quyển 1 - 123: Đừng động đậy, trẫm mệt mỏi quá
Chương 124: Quyển 1 - 124: Chi bằng chúng ta cùng chui vào
Chương 125: Quyển 1 - 125: Vinh phi nương nương gặp chuyện không may
Chương 126: Quyển 1 - 126: Nhìn không thấu Thiên Phi
Chương 127: Quyển 1 - 127: Đứng chung một thuyền
Chương 128: Quyển 1 - 128: Vô ích
Chương 129: Quyển 1 - 129: Đêm Giao Thừa
Chương 130: Quyển 1 - 130: Đêm Giao Thừa (tt)
Chương 131: Quyển 1 - 131
Chương 132: Quyển 1 - 132: Thâm tàng bất lộ
Chương 133: Quyển 1 - 133: Tài nghệ của Thiên Lục (I)
Chương 134: Quyển 1 - 134: Tài nghệ của Thiên Lục (II)
Chương 135: Quyển 1 - 135: Quả nhiên, là nàng
Chương 136: Quyển 1 - 136: Ngọc Dung Hoa
Chương 137: Quyển 1 - 137
Chương 138: Quyển 1 - 138: Phất Hi
Chương 139: Quyển 1 - 139: Phất Hi
Chương 140: Quyển 1 - 140: Tiếng tiêu đêm giao thừa
Chương 141: Quyển 1 - 141: Phạt quỳ I
Chương 142: Quyển 1 - 142: Phạt quỳ II
Chương 143: Quyển 1 - 143: Phạt quỳ III
Chương 144: Quyển 1 - 144: Muốn ta giải thích
Chương 145: Quyển 1 - 145: Tặng cho ta thứ tốt nhất
Chương 146: Quyển 1 - 146: Xoa thuốc lên thái dương
Chương 147: Quyển 1 - 147: Chế giễu
Chương 148: Quyển 1 - 148: Ngàn vạn lần không được đụng tới nàng ta
Chương 149: Quyển 1 - 149: Hóa ra không phải hắn
Chương 150: Quyển 1 - 150: Người thần bí
Chương 151: Quyển 1 - 151: Người thần bí
Chương 152: Quyển 1 - 152: Xin gọi thuộc hạ là Cố thị vệ
Chương 153: Quyển 1 - 153: Không ngờ người tới là hắn
Chương 154: Quyển 1 - 154: Không ngờ người tới là hắn
Chương 155: Quyển 1 - 155: Nàng thua thê thảm
Chương 156: Quyển 1 - 156: Trẫm thích nàng như vậy
Chương 157: Quyển 1 - 157: Thuốc mỡ huyền diệu
Chương 158: Quyển 1 - 158
Chương 159: Quyển 1 - 159
Chương 160: Quyển 1 - 160: Hạ thủ lưu tình
Chương 161: Quyển 1 - 161: Cống phẩm Nam Chiếu
Chương 162: Quyển 1 - 162: Nhìn xa trông rộng
Chương 163: Quyển 1 - 163: Đông Thi hiệu Tần
Chương 164: Quyển 1 - 164: Nửa tháng không gặp hắn
Chương 165: Quyển 1 - 165: Ai có thể hiểu hắn
Chương 166: Quyển 1 - 166: Chút ân huệ
Chương 167: Quyển 1 - 167: Ta không vào
Chương 168: Quyển 1 - 168: Không giúp ai cả
Chương 169: Quyển 1 - 169: Dụ thái phi thật sự và trong lời nói của hắn
Chương 170: Quyển 1 - 170: Càng mạnh mẽ, càng cô độc
Chương 171: Quyển 1 - 171: Mỗi nàng bạc bẽo nhất
Chương 172: Quyển 1 - 172: Tam tiểu thư Tang phủ
Chương 173: Quyển 1 - 173: Hắn cho rằng ta hẹn hò
Không tìm thấy chương nào phù hợp