Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 97: Phông nền
“Đỗ xe đã ổn rồi, đi trên đường còn không dễ?” Cố Tiêu nói, quay đầu hỏi cậu, “Em muốn ăn trưa ở đâu?”
Để bày tỏ sự cảm ơn của mình, Trương Tư Nghị chủ động đề nghị: “Em mời anh ăn.”
Cố Tiêu quét mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới, nghi ngờ nói: “Em mời anh? Em đủ tiền không?”
Trương Tư Nghị: “...” (= 皿 =)
Tiền lương tháng ba đã trả vào thẻ tín dụng, Trương Tư Nghị bây giờ vẫn đang thấu chi hạn ngạch của tháng tới, mặc dù không có tiền, nhưng Cố Tiêu đừng nói toạc móng heo ra như thế được không? Hơn nữa, ăn một bữa chẳng lẽ không mời nổi? Cùng lắm thì vài tháng sau cậu thắt lưng buộc bụng không đi ăn cơm quán nữa!
Cố Tiêu thấy vẻ mặt ấm ức khó chịu của Trương Tư Nghị, biết anh nói trúng rồi, anh cười nói: “Anh nhớ là em biết nấu cơm đúng không? Chưa nếm thử trình độ nấu nướng của em, hay là đi mua chút đồ ăn, em nấu cho anh ăn?”
Trương Tư Nghị giật mình, đề nghị này khả thi, vừa lúc Phó Tín Huy cũng không ở nhà.
“Có thể có thể, nhưng tay nghề của em rất bình thường, không ngon như anh làm, kém xa trình độ của anh Tưởng, anh không chê là được.”
Cố Tiêu mỉm cười, không hề chê bai, hỏi: “Đi đến nhà em hay nhà anh?”
Trương Tư Nghị: “Nhà em đi.” Đã nói mời ăn, tự nhiên đến nhà mình thì khá có thành ý. Tuần trước trở về cậu đã dọn dẹp nhà cửa, trong nhà cũng không quá bừa bãi.
Cố Tiêu hỏi: “Bạn cùng phòng em thì sao? Có cần gọi điện thoại báo trước cho cậu ấy không?”
Trương Tư Nghị: “Không cần đâu, cậu ấy không ở nhà.”
Đầu xe rẽ sang, Cố Tiêu chạy về nơi ở của Trương Tư Nghị. Hai người mua đồ ăn ở siêu thị gần đó, Trương Tư Nghị nấu cơm, Cố Tiêu không có ý định can thiệp, để mặc Trương Tư Nghị tự chọn nguyên liệu.
Trước đây đi qua hai, ba lần, đây chính là lần đầu tiên Cố Tiêu thật sự bước chân vào cửa nhà Trương Tư Nghị.
Hai người đàn ông xách hai, ba túi trái cây và rau quả lên tầng. Vừa mới mở cửa, một con chó lông vàng kích cỡ trung bình bổ nhào vào, Phấn Chấn thấy người lạ không sợ không sủa, thè lưỡi ra thở phì phò vẫy đuôi phần phật.
“Các em còn nuôi chó?” Cố Tiêu ngạc nhiên nói.
“Là Phó Tín Huy mua, gần đây cậu ấy không ở nhà, em chăm sóc giùm.” Trương Tư Nghị bất đắc dĩ giải thích.
Cố Tiêu tiện tay xoa đầu Phấn Chấn. Phấn Chấn hưng phấn ngẩng đầu lên l**m láp khiến tay anh dính đầy nước bọt. Vẻ mặt Cố Tiêu ghét bỏ, anh giơ tay lên, trong lòng nghĩ con chó này bị Trương Tư Nghị thích ch** n**c miếng kia truyền nhiễm rồi sao? (=_=)
Trương Tư Nghị xách túi vào trong bếp, trước tiên rót một cốc nước trái cây vừa mua bưng ra ngoài cho Cố Tiêu: “Anh tùy tiện ngồi đi.”
Cố Tiêu rửa sạch tay, nhìn quanh một vòng, hỏi: “Căn hộ này có ba gian phòng?”
Trương Tư Nghị: “Dạ, vốn là ba người bạn học cùng nhau thuê, có một cậu yêu đương, cuối năm ngoái chuyển ra ngoài sống chung với bạn gái rồi.”
Cố Tiêu gật đầu, hỏi tiếp: “Hiện tại là em và Phó Tín Huy chia nhau tiền thuê nhà?”
“Không, cậu ấy trả tiền thuê nhà cho hai người, em chỉ trả tiền phần ban đầu thôi... Em vẫn cảm thấy rất xấu hổ. Em đang muốn thảo luận với cậu ấy tìm nơi ở mới.” Trương Tư Nghị dừng một chút, thở dài nói, “Nhưng gần đây trong nhà cậu ấy xảy ra chuyện, em không biết sau này cậu ấy định làm gì.”
Cố Tiêu uống một ngụm nước trái cây, hỏi: “Nhà cậu ấy xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện nói ra dài lắm, em không biết chi tiết cụ thể.” Trương Tư Nghị đơn giản tóm tắt những chuyện cậu biết cho Cố Tiêu, nói, “Cậu ấy bảo sợ liên lụy đến em, tạm thời không ở đây.”
Cố Tiêu không đánh giá gì, dạo qua phòng khách một vòng, anh hỏi: “Nếu cậu ấy không định thuê nữa thì em làm thế nào?”
Trương Tư Nghị buồn rầu nói: “Không biết, có lẽ em sẽ tự tìm phòng trọ, nhưng bây giờ cậu ấy chưa cho em biết tin tức chính xác gì, đến lúc đó hãy bàn.”
Cậu xoay người bước vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm, nhớ tới lúc cậu đến nhà Cố Tiêu, cậu luôn bị anh sai bảo. Ban đầu muốn theo gương mà để Cố Tiêu giúp mình, nhưng cậu đổi ý nghĩ lại, Cố Tiêu là sếp của cậu, sai bảo cậu thì không sao, nhưng cậu là cấp dưới của anh... Được rồi, cậu không có lá gan đó.
Than ôi, cậu mới phát hiện ra rằng Cố Tiêu là một người đàn ông bỉ ổi sử dụng đặc quyền trong công việc vào thực tế cuộc sống, nhưng trời không chịu đất, đất phải chịu trời, cậu không thể không cúi đầu! (T_T)
“Phòng em là phòng nào?” Cố Tiêu chẳng những không đề nghị giúp đỡ mà còn như thường đi đến hỏi cậu, “Có thể tham quan không?”
“... Có thể, căn phòng đối diện phòng khách ấy ạ.” Trương Tư Nghị chém dao vào thớt, trí não hỗn loạn.
Mặc dù trong lòng cậu hơi mâu thuẫn, có thể là do ngượng ngùng, chính là cảm giác căng thẳng bởi vì không gian riêng tư nhất của bản thân bị người hoàn toàn xâm lấn... Nhưng trước đó cậu ở nhà Cố Tiêu, Cố Tiêu cũng hào phóng để cậu vào phòng ngủ của anh, nếu đến lượt cậu, cậu lại nói không được thì có vẻ quá nhỏ mọn.
Trương Tư Nghị vừa cắt thịt vừa miên man suy nghĩ, trong phòng cậu có lẽ không có đồ đạc đáng xấu hổ gì chứ?
Hình như sáng nay cậu ngủ dậy không gấp chăn... (>_
Để bày tỏ sự cảm ơn của mình, Trương Tư Nghị chủ động đề nghị: “Em mời anh ăn.”
Cố Tiêu quét mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới, nghi ngờ nói: “Em mời anh? Em đủ tiền không?”
Trương Tư Nghị: “...” (= 皿 =)
Tiền lương tháng ba đã trả vào thẻ tín dụng, Trương Tư Nghị bây giờ vẫn đang thấu chi hạn ngạch của tháng tới, mặc dù không có tiền, nhưng Cố Tiêu đừng nói toạc móng heo ra như thế được không? Hơn nữa, ăn một bữa chẳng lẽ không mời nổi? Cùng lắm thì vài tháng sau cậu thắt lưng buộc bụng không đi ăn cơm quán nữa!
Cố Tiêu thấy vẻ mặt ấm ức khó chịu của Trương Tư Nghị, biết anh nói trúng rồi, anh cười nói: “Anh nhớ là em biết nấu cơm đúng không? Chưa nếm thử trình độ nấu nướng của em, hay là đi mua chút đồ ăn, em nấu cho anh ăn?”
Trương Tư Nghị giật mình, đề nghị này khả thi, vừa lúc Phó Tín Huy cũng không ở nhà.
“Có thể có thể, nhưng tay nghề của em rất bình thường, không ngon như anh làm, kém xa trình độ của anh Tưởng, anh không chê là được.”
Cố Tiêu mỉm cười, không hề chê bai, hỏi: “Đi đến nhà em hay nhà anh?”
Trương Tư Nghị: “Nhà em đi.” Đã nói mời ăn, tự nhiên đến nhà mình thì khá có thành ý. Tuần trước trở về cậu đã dọn dẹp nhà cửa, trong nhà cũng không quá bừa bãi.
Cố Tiêu hỏi: “Bạn cùng phòng em thì sao? Có cần gọi điện thoại báo trước cho cậu ấy không?”
Trương Tư Nghị: “Không cần đâu, cậu ấy không ở nhà.”
Đầu xe rẽ sang, Cố Tiêu chạy về nơi ở của Trương Tư Nghị. Hai người mua đồ ăn ở siêu thị gần đó, Trương Tư Nghị nấu cơm, Cố Tiêu không có ý định can thiệp, để mặc Trương Tư Nghị tự chọn nguyên liệu.
Trước đây đi qua hai, ba lần, đây chính là lần đầu tiên Cố Tiêu thật sự bước chân vào cửa nhà Trương Tư Nghị.
Hai người đàn ông xách hai, ba túi trái cây và rau quả lên tầng. Vừa mới mở cửa, một con chó lông vàng kích cỡ trung bình bổ nhào vào, Phấn Chấn thấy người lạ không sợ không sủa, thè lưỡi ra thở phì phò vẫy đuôi phần phật.
“Các em còn nuôi chó?” Cố Tiêu ngạc nhiên nói.
“Là Phó Tín Huy mua, gần đây cậu ấy không ở nhà, em chăm sóc giùm.” Trương Tư Nghị bất đắc dĩ giải thích.
Cố Tiêu tiện tay xoa đầu Phấn Chấn. Phấn Chấn hưng phấn ngẩng đầu lên l**m láp khiến tay anh dính đầy nước bọt. Vẻ mặt Cố Tiêu ghét bỏ, anh giơ tay lên, trong lòng nghĩ con chó này bị Trương Tư Nghị thích ch** n**c miếng kia truyền nhiễm rồi sao? (=_=)
Trương Tư Nghị xách túi vào trong bếp, trước tiên rót một cốc nước trái cây vừa mua bưng ra ngoài cho Cố Tiêu: “Anh tùy tiện ngồi đi.”
Cố Tiêu rửa sạch tay, nhìn quanh một vòng, hỏi: “Căn hộ này có ba gian phòng?”
Trương Tư Nghị: “Dạ, vốn là ba người bạn học cùng nhau thuê, có một cậu yêu đương, cuối năm ngoái chuyển ra ngoài sống chung với bạn gái rồi.”
Cố Tiêu gật đầu, hỏi tiếp: “Hiện tại là em và Phó Tín Huy chia nhau tiền thuê nhà?”
“Không, cậu ấy trả tiền thuê nhà cho hai người, em chỉ trả tiền phần ban đầu thôi... Em vẫn cảm thấy rất xấu hổ. Em đang muốn thảo luận với cậu ấy tìm nơi ở mới.” Trương Tư Nghị dừng một chút, thở dài nói, “Nhưng gần đây trong nhà cậu ấy xảy ra chuyện, em không biết sau này cậu ấy định làm gì.”
Cố Tiêu uống một ngụm nước trái cây, hỏi: “Nhà cậu ấy xảy ra chuyện gì?”
“Chuyện nói ra dài lắm, em không biết chi tiết cụ thể.” Trương Tư Nghị đơn giản tóm tắt những chuyện cậu biết cho Cố Tiêu, nói, “Cậu ấy bảo sợ liên lụy đến em, tạm thời không ở đây.”
Cố Tiêu không đánh giá gì, dạo qua phòng khách một vòng, anh hỏi: “Nếu cậu ấy không định thuê nữa thì em làm thế nào?”
Trương Tư Nghị buồn rầu nói: “Không biết, có lẽ em sẽ tự tìm phòng trọ, nhưng bây giờ cậu ấy chưa cho em biết tin tức chính xác gì, đến lúc đó hãy bàn.”
Cậu xoay người bước vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm, nhớ tới lúc cậu đến nhà Cố Tiêu, cậu luôn bị anh sai bảo. Ban đầu muốn theo gương mà để Cố Tiêu giúp mình, nhưng cậu đổi ý nghĩ lại, Cố Tiêu là sếp của cậu, sai bảo cậu thì không sao, nhưng cậu là cấp dưới của anh... Được rồi, cậu không có lá gan đó.
Than ôi, cậu mới phát hiện ra rằng Cố Tiêu là một người đàn ông bỉ ổi sử dụng đặc quyền trong công việc vào thực tế cuộc sống, nhưng trời không chịu đất, đất phải chịu trời, cậu không thể không cúi đầu! (T_T)
“Phòng em là phòng nào?” Cố Tiêu chẳng những không đề nghị giúp đỡ mà còn như thường đi đến hỏi cậu, “Có thể tham quan không?”
“... Có thể, căn phòng đối diện phòng khách ấy ạ.” Trương Tư Nghị chém dao vào thớt, trí não hỗn loạn.
Mặc dù trong lòng cậu hơi mâu thuẫn, có thể là do ngượng ngùng, chính là cảm giác căng thẳng bởi vì không gian riêng tư nhất của bản thân bị người hoàn toàn xâm lấn... Nhưng trước đó cậu ở nhà Cố Tiêu, Cố Tiêu cũng hào phóng để cậu vào phòng ngủ của anh, nếu đến lượt cậu, cậu lại nói không được thì có vẻ quá nhỏ mọn.
Trương Tư Nghị vừa cắt thịt vừa miên man suy nghĩ, trong phòng cậu có lẽ không có đồ đạc đáng xấu hổ gì chứ?
Hình như sáng nay cậu ngủ dậy không gấp chăn... (>_
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cà phê
Chương 2: 2: Tìm việc
Chương 3: 3: Phỏng vấn
Chương 4: 4: Trúng tuyển
Chương 5: 5: Đồng nghiệp
Chương 6: 6: Đàn anh
Chương 7: 7: Nhiệm vụ
Chương 8: 8: Tăng ca
Chương 9: 9: Cây cảnh
Chương 10: 10: Hiệu suất
Chương 11: 11: Bài tập
Chương 12: 12: Xin giúp đỡ
Chương 13: 13: Hào quang
Chương 14: 14: Vào làm chính thức
Chương 15: 15: Danh thiếp
Chương 16: 16: Tụ họp
Chương 17: 17: Đe dọa
Chương 18: 18: Trợ cấp ăn uống
Chương 19: 19: Tiền thuê nhà
Chương 20: 20: Miếng vá
Chương 21: 21: Đi công tác
Chương 22: 22: Trận chiến
Chương 23: 23: Ánh sáng
Chương 24: 24: Chuyển biến
Chương 25: 25: Thức đêm
Chương 26: 26: Đấu thầu
Chương 27: 27: Trúng thầu
Chương 28: 28: Thăm nhà
Chương 29: 29: Gia đình
Chương 30: 30: Bạn thời thơ ấu
Chương 31: 31: Tiễn chân
Chương 32: 32: Lời mời
Chương 33: 33: Hẹn hò
Chương 34: 34: Quà tặng
Chương 35: 35: Thước cuộn
Chương 36: 36: Lễ Noel
Chương 37: 37: Thảo cầu nhỏ
Chương 38: 38: Cứu vớt
Chương 39: 39: Yêu cầu
Chương 40: 40: Phấn chấn
Chương 41: 41: Lông vàng
Chương 42: 42: Lấy lòng
Chương 43: 43: Thủ công
Chương 44: 44: Từ chối
Chương 45: 45: Chụp ảnh
Chương 46: 46: Cuộc họp thường niên
Chương 47: 47: Trò chơi
Chương 48: 48: Ca hát
Chương 49: 49: Nhắc nhở
Chương 50: 50: Vấn đề nan giải
Chương 51: 51: Cố gắng
Chương 52: 52: Cục trưởng
Chương 53: 53: Thành phố trống rỗng
Chương 54: 54: Xoa đầu
Chương 55: 55: Khen ngợi
Chương 56: 56: Mạng lưới con người (quan hệ)
Chương 57: 57: Báo cáo
Chương 58: 58: Học trò
Chương 59: 59: Nấu cơm
Chương 60: 60: Anh trai
Chương 61: 61: Mèo hoang
Chương 62: 62: Giả vờ ngủ
Chương 63: 63: Trò chuyện đêm khuya
Chương 64: 64: Rung động
Chương 65: 65: Quần lót
Chương 66: 66: Về nhà
Chương 67: 67: Tri kỷ
Chương 68: 68: Thờ cúng tổ tiên
Chương 69: 69: Chúc tết
Chương 70: 70: Thăm hỏi
Chương 71: 71: Thời nhỏ
Chương 72: 72: Em gái
Chương 73: 73: Tiền lì xì
Chương 74: 74: Lời khuyên
Chương 75: 75: Phim ảnh
Chương 76: 76: Người quen
Chương 77: 77: Thuở ấu thơ
Chương 78: 78: Cám dỗ
Chương 79: 79: Giọng nói
Chương 80: 80: Trâm cài tóc
Chương 81: 81: Giai thoại
Chương 82: 82: Cô đơn
Chương 83: 83: Phòng ngủ
Chương 84: 84: Lãnh tĩnh (Bình tĩnh)
Chương 85: 85: Thất tình
Chương 86: 86: Cơm tối
Chương 87: 87: Cuộc hẹn
Chương 88: 88: Gâu
Chương 89: 89: Dạy bảo (trách mắng)
Chương 90: 90: Hỏi ý
Chương 91: 91: Nắm tay
Chương 92: 92: Mời khách
Chương 93: 93: Khách đến
Chương 94: 94: Cảm xúc
Chương 95: 95: Anh Tưởng
Chương 96: 96: Tập lái
Chương 97: 97: Phông nền
Chương 98: 98: Đào Phỉ
Chương 99: 99: Cố gắng
Chương 100: 100: Lột xác
Chương 101: 101: Giao phó
Chương 102: 102: Tìm phòng
Chương 103: 103: Không còn giá trị
Chương 104: 104: Bùng nổ
Chương 105: 105: Hiểu ra
Chương 106: 106: Xác nhận
Chương 107: 107: Thích
Chương 108: 108: Xù lông
Chương 109: 109: Ba ngày
Chương 110: 110: Trấn Trạch
Chương 111: 111: Hôn môi
Chương 112: 112: Thức ăn cho chó
Chương 113: 113: Tỏ tình
Chương 114: 114: Phóng điện
Chương 115: 115: Nhật ký
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Hoa khôi của khoa
Chương 118: 118: Bỏ lỡ
Chương 119: 119: Cái bóng
Chương 120: 120: Ưu điểm
Chương 121: 121: Tự sướng (Selfie)
Chương 122: 122: Hút tiền
Chương 123: 123: Thạc sĩ
Chương 124: 124: Xuất hiện
Chương 125: 125: Trải nghiệm
Chương 126: 126: Dự thính
Chương 127: 127: Quỷ kế
Chương 128: 128: Phẫn nộ
Chương 129: 129: Cuộc chiến ác liệt
Chương 130: 130: Hồ Lô
Chương 131: 131: Bánh nướng
Chương 132: 132: Chiến tranh lạnh
Chương 133: 133: Bị ốm
Chương 134: 134: Ước định
Chương 135: 135: Hòa giải
Chương 136: 136: Vẽ rồng điểm mắt[1]
Chương 137: 137: Suy yếu
Chương 138: 138: Điểm yếu
Chương 139: 139: Một phòng
Chương 140: 140: Đặc quyền
Chương 141: 141: Phim giả tình thật
Chương 142: 142: Hướng dẫn
Chương 143: 143: Một đôi
Chương 144: 144: Niềm vui
Chương 145: 145: Tổng giám đốc
Chương 146: 146: Mưu tính trước
Chương 147: 147: Cờ vua
Chương 148: 148: Đến chơi
Chương 149: 149: Người yêu
Chương 150: 150: Xứng đôi vừa lứa
Chương 151: 151: Thuốc nổ
Chương 152: 152: Dành riêng
Chương 153: 153: Đồng phục nhóm
Chương 154: 154: Phát hiện
Chương 155: 155: Osaka (1)
Chương 156: 156: Osaka (2)
Chương 157: 157: Osaka (3)
Chương 158: 158: Khóa tình yêu
Chương 159: 159: Nhà thờ
Chương 160: 160: Hoảng loạn
Chương 161: 161: Nói dối
Chương 162: 162: Wasabi (mù tạc)
Chương 163: 163: Quỳ xuống
Chương 164: 164: Lo lắng
Chương 165: 165: Ca hát
Chương 166: 166: Phát hiện
Chương 167: 167: Khuyên nhủ
Chương 168: 168: Ưu tú
Chương 169: 169: Cố lên
Chương 170: 170: Kabedon[1]
Chương 171: 171: Trở về
Chương 172: 172: Tiết chế
Chương 173: 173: Xì hơi
Chương 174: 174: Bạn học
Chương 175: 175: Hộp đêm
Chương 176: 176: Khoai tây chiên
Chương 177: 177: So sánh
Chương 178: 178: Tọa đàm
Chương 179: 179: Cãi nhau
Chương 180: 180: Làm lành
Chương 181: 181: Trả tiền
Chương 182: 182: Xác minh
Chương 183: 183: Tới cửa
Chương 184: 184: Bánh ga tô
Chương 185: 185: Suy đoán
Chương 186: 186: Anh (thứ) hai
Chương 187: 187: Bảo vệ hoa
Chương 188: 188: Chị dâu em chồng
Chương 189: 189: Chia tay
Chương 190: 190: Thẳng thắn
Chương 191: 191: Em gái nhà tôi
Chương 192: 192: Cứu giúp
Chương 193: 193: Vào cửa
Chương 194: 194: Thương em gái thái quá
Chương 195: 195: Tác phẩm hội họa
Chương 196: 196: Phát hiện
Chương 197: 197: Cải tạo
Chương 198: 198: Suy nghĩ
Chương 199: 199: Tin nhắn
Chương 200: 200: Điện thoại di động
Chương 201: 201: Chiếc nhẫn
Chương 202: 202: Quyết định
Chương 203: 203: Sính lễ
Chương 204: 204: Lừa gạt
Chương 205: 205: Xin nhập học
Chương 206: 206: Chú Tư
Chương 207: 207: Đàn chị
Chương 208: 208: Cho em
Chương 209: 209: Ba mươi
Chương 210: 210: Bán con
Chương 211: 211: Căn phòng
Chương 212: 212: Khách mời
Chương 213: 213: Công khai (Come out)
Chương 214: 214: Pháo hoa
Chương 215: 215: Bắt nạt
Chương 216: 216: Anh lớn
Chương 217: 217: Con rể
Chương 218: 218: Di truyền
Chương 219: 219: Thuộc tính
Chương 220: 220: Trúng tuyển
Chương 221: 221: Giấu giếm
Chương 222: 222: Có tiền
Chương 223: 223: Bao nuôi
Chương 224: 224: Tài trợ
Chương 225: 225: Cảm ơn
Chương 226: 226: Tiếng Anh
Chương 227: 227: Đi thôi
Chương 228: 228: Ngoại truyện 1
Chương 229: 229: Ngoại truyện 2
Chương 230: 230: Ngoại truyện 3
Chương 231: 231: Ngoại truyện 4
Chương 232: 232: Ngoại truyện 5
Chương 233: 233: Ngoại truyện 6
Chương 234: 234: Ngoại truyện 7
Chương 235: 235: Ngoại truyện 8
Chương 236: 236: Ngoại truyện 9
Chương 237: 237: Ngoại truyện nhỏ 1. Kiểu tóc
Chương 238: 238: Ngoại truyện nhỏ 2. Danh nghĩa nhân dân
Chương 239: 239: Lời cuối sách
Không tìm thấy chương nào phù hợp