Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 113: Tỏ tình
Rõ ràng cậu muốn tạo niềm vui bất ngờ cho Cố Tiêu, nhưng lại thành như vậy...
Tại sao anh chàng đó luôn mang đến cho người ta cảm giác rằng “mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát”? Thật không vui chút nào hết!
Trương Tư Nghị khó chịu xị mặt đi vào phòng, thay đổi lễ phục. Đúng vậy, cậu còn chuẩn bị trang phục riêng mặc khi kéo đàn. Áo sơ mi màu xám bạc bên trong kết hợp với áo ghi lê màu trắng tinh khiết bên ngoài, rất đẹp trai! Tuy nhiên, bây giờ cậu chẳng có cảm giác phấn khích gì hết, cảm thấy tất cả đều bị Cố Tiêu biết rõ... Chết tiệt!
Trương Tư Nghị đeo nơ, rắc một ít nước hoa lên cổ, đứng trước chiếc gương mà bóp má - Ổn rồi ổn rồi, mày chuẩn bị đi bày tỏ, phải vui vẻ lên, đừng làm như kiểu Cố Tiêu nợ mày năm trăm tệ.
Sắp xếp ổn thỏa xong, Trương Tư Nghị cầm cây đàn violin của mình đi xuống tầng dưới, càng bước xuống, trái tim cậu đập càng nhanh... A a, cảm thấy rất hồi hộp!
Ban đầu Cố Tiêu còn ôm thái độ xem kịch vui, có chút thờ ơ, nhưng khi anh thấy Trương Tư Nghị mặc lễ phục xuất hiện ở cầu thang, cả người bỗng chốc ngây ngẩn.
Trương Tư Nghị ngượng ngùng và sợ hãi nhìn Cố Tiêu, đi đến trước mặt anh, gác đàn violin lên vai, chuẩn bị kéo đàn.
Không ngờ Cố Tiêu đột nhiên giơ tay xua về bên phải, nói: “Em có thể dịch sang phải một chút được không?”
Trương Tư Nghị di chuyển sang bên phải hai bước, trong lòng phàn nàn, đứng chỗ nào chẳng giống nhau, đòi hỏi nhiều quá!
“Em bắt đầu kéo đây.” Cậu khe khẽ nói.
Cố Tiêu nhìn cậu chăm chú, trầm giọng đáp: “Ừ.”
Trương Tư Nghị hít một hơi thật sâu và bắt đầu –
“Kẽo két kẹt, két kẽo kẹt, két...”
Hỏng, hỏng rồi! Vừa vào ô nhịp đầu tiên, Trương Tư Nghị phát hiện cậu không nắm vững nhịp điệu!
Tuy nhiên, Cố Tiêu là người nghiệp dư, có thể anh nghe không hiểu, cậu nên bất chấp khó khăn tiếp tục chơi đàn?
“Réo ra réo rắt...” Trương Tư Nghị cẩn thận ngước mắt quan sát vẻ mặt của Cố Tiêu, không nhìn vẫn tốt nhưng vừa mới nhìn, trong lòng cậu càng luống cuống, tay run lên, trực tiếp phá hỏng một nốt nhạc: “Két ~!”
Cố Tiêu: “...”
Trương Tư Nghị: “...” (O////O)
Trương Tư Nghị đỏ bừng mặt, xấu hổ nhấc cây vĩ lên, im lặng hai giây, kêu lên: “Vừa, vừa rồi không tính! Vừa rồi chỉ là thử nghiệm nốt nhạc thôi!”
Cố Tiêu phì cười một tiếng, run rẩy vai mà cười trong im lặng.
Trương Tư Nghị thẹn quá hóa giận: “Không được cười! Không được nhìn em!”
Cố Tiêu dùng một tay không đè lại môi, cố nén tiếng cười, cổ vũ cậu: “Được, đàn lại lần nữa đi, không sao, đừng căng thẳng” Anh dừng một chút rồi nói tiếp, “Em kéo đàn cho anh nghe, sao anh có thể không nhìn em?”
Trương Tư Nghị biết yêu cầu của cậu hơi vô lý, nhưng Cố Tiêu vậy mà dám chê cười cậu, thật quá đáng!
Cậu khẽ hừ một tiếng, mím môi, điều chỉnh tâm trạng, bắt đầu lại lần nữa.
Lúc này cậu không dám nhìn Cố Tiêu.
Summer không phải là một bản nhạc trữ tình, ngược lại, nó rất sục sôi và khẩn cấp, nhịp điệu mở đầu rất xung đột, hoang dại như đánh trống... Chỉ ở đoạn cao trào mới có vài âm dài tương tự như một lời thú nhận.
Trương Tư Nghị cố gắng tìm lại cảm giác như khi bình thường luyện đàn. Trong một tháng, hàng đêm cậu tập khoảng một đến hai tiếng đồng hồ, mười đến hai mươi lần một ngày, cậu đã luyện bản nhạc này bốn, năm trăm lần. Thật ra chỉ cần tiến nhập vào trạng thái, thân thể và cơ bắp sẽ theo bản năng hoàn thành một loạt các động tác theo quán tính.
Dần dần, Trương Tư Nghị thả lỏng, đắm chìm trong âm nhạc, càng kéo càng nhập tâm...
Đây là một món quà cậu chuẩn bị từ rất lâu rồi, tình cảm cậu dành cho Cố Tiêu chảy xuôi theo bản nhạc, từ sự sùng bái ngây ngô đến rung động mơ hồ, cuối cùng là tình yêu đắm say nồng nàn...
Đã nhiều lần tưởng tượng kéo bản nhạc này trước mặt Cố Tiêu, giống như hiến tế, theo âm nhạc, dâng hiến hết thảy bản thân --
- - Anh nghe thấy không? Cố Tiêu, em thích anh, thích anh nhất, vô cùng thích anh!
Kéo đến mức xúc động, Trương Tư Nghị không tự chủ được mà ngước mắt nhìn Cố Tiêu, cả hai một lần nữa nhìn thẳng vào nhau.
Một luồng điện dữ dội đột ngột bùng lên trong không khí, dường như có từ trường hút hai người lại với nhau...
Cố Tiêu nhìn chằm chằm vào cậu, đó là ánh mắt Trương Tư Nghị chưa từng thấy, nóng bỏng, đầy tình cảm, hình như còn có chút xâm lược.
Với âm thanh cuối cùng, Trương Tư Nghị đưa tay ra và thực hiện một động tác kết thúc cực kỳ đẹp trai, cuối cùng thuận lợi kéo thành công toàn bộ bài hát.
Cậu th* d*c, buông cần đàn, đường nhìn vẫn đang bị ép quấn lấy ánh mắt Cố Tiêu, không thể xa rời.
Cậu thấy Cố Tiêu buông ly rượu, đứng dậy bước về phía cậu, khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa bước.
Cả hai nhìn nhau thật lâu, mãi cho đến khi hô hấp của Trương Tư Nghị dần dần ổn định, tinh thần chậm rãi rút ra khỏi tiếng nhạc và quay về với hiện thực.
Đôi mắt Cố Tiêu dường như dấy lên hai ngọn lửa, xen lẫn với một loại cảm xúc mà Trương Tư Nghị không dám xác nhận, tựa như là... t*nh d*c.
Thấy Cố Tiêu nhìn đăm đăm vào mình như thế, không hiểu sao Trương Tư Nghị hơi khiếp đảm: “Em...”
Vừa mới nói ra từ thứ nhất, Cố Tiêu đột nhiên giơ tay nâng cằm cậu, nghiêng đầu hôn môi cậu một chút, khẽ khàng thúc giục: “Nói đi.”
Trương Tư Nghị: “Em... thí.. thích anh...” (O////O)
Hic hic hic, tại sao lại thế!
Ban đầu Trương Tư Nghị không có ý định nói ra câu này, cậu muốn hỏi trước một câu “Em đàn thế nào” để làm dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng bị Cố Tiêu khẽ hôn lên môi, giục giã, khiến đầu óc cậu đoản mạch, trực tiếp thốt ra những lời này... (>////
Tại sao anh chàng đó luôn mang đến cho người ta cảm giác rằng “mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát”? Thật không vui chút nào hết!
Trương Tư Nghị khó chịu xị mặt đi vào phòng, thay đổi lễ phục. Đúng vậy, cậu còn chuẩn bị trang phục riêng mặc khi kéo đàn. Áo sơ mi màu xám bạc bên trong kết hợp với áo ghi lê màu trắng tinh khiết bên ngoài, rất đẹp trai! Tuy nhiên, bây giờ cậu chẳng có cảm giác phấn khích gì hết, cảm thấy tất cả đều bị Cố Tiêu biết rõ... Chết tiệt!
Trương Tư Nghị đeo nơ, rắc một ít nước hoa lên cổ, đứng trước chiếc gương mà bóp má - Ổn rồi ổn rồi, mày chuẩn bị đi bày tỏ, phải vui vẻ lên, đừng làm như kiểu Cố Tiêu nợ mày năm trăm tệ.
Sắp xếp ổn thỏa xong, Trương Tư Nghị cầm cây đàn violin của mình đi xuống tầng dưới, càng bước xuống, trái tim cậu đập càng nhanh... A a, cảm thấy rất hồi hộp!
Ban đầu Cố Tiêu còn ôm thái độ xem kịch vui, có chút thờ ơ, nhưng khi anh thấy Trương Tư Nghị mặc lễ phục xuất hiện ở cầu thang, cả người bỗng chốc ngây ngẩn.
Trương Tư Nghị ngượng ngùng và sợ hãi nhìn Cố Tiêu, đi đến trước mặt anh, gác đàn violin lên vai, chuẩn bị kéo đàn.
Không ngờ Cố Tiêu đột nhiên giơ tay xua về bên phải, nói: “Em có thể dịch sang phải một chút được không?”
Trương Tư Nghị di chuyển sang bên phải hai bước, trong lòng phàn nàn, đứng chỗ nào chẳng giống nhau, đòi hỏi nhiều quá!
“Em bắt đầu kéo đây.” Cậu khe khẽ nói.
Cố Tiêu nhìn cậu chăm chú, trầm giọng đáp: “Ừ.”
Trương Tư Nghị hít một hơi thật sâu và bắt đầu –
“Kẽo két kẹt, két kẽo kẹt, két...”
Hỏng, hỏng rồi! Vừa vào ô nhịp đầu tiên, Trương Tư Nghị phát hiện cậu không nắm vững nhịp điệu!
Tuy nhiên, Cố Tiêu là người nghiệp dư, có thể anh nghe không hiểu, cậu nên bất chấp khó khăn tiếp tục chơi đàn?
“Réo ra réo rắt...” Trương Tư Nghị cẩn thận ngước mắt quan sát vẻ mặt của Cố Tiêu, không nhìn vẫn tốt nhưng vừa mới nhìn, trong lòng cậu càng luống cuống, tay run lên, trực tiếp phá hỏng một nốt nhạc: “Két ~!”
Cố Tiêu: “...”
Trương Tư Nghị: “...” (O////O)
Trương Tư Nghị đỏ bừng mặt, xấu hổ nhấc cây vĩ lên, im lặng hai giây, kêu lên: “Vừa, vừa rồi không tính! Vừa rồi chỉ là thử nghiệm nốt nhạc thôi!”
Cố Tiêu phì cười một tiếng, run rẩy vai mà cười trong im lặng.
Trương Tư Nghị thẹn quá hóa giận: “Không được cười! Không được nhìn em!”
Cố Tiêu dùng một tay không đè lại môi, cố nén tiếng cười, cổ vũ cậu: “Được, đàn lại lần nữa đi, không sao, đừng căng thẳng” Anh dừng một chút rồi nói tiếp, “Em kéo đàn cho anh nghe, sao anh có thể không nhìn em?”
Trương Tư Nghị biết yêu cầu của cậu hơi vô lý, nhưng Cố Tiêu vậy mà dám chê cười cậu, thật quá đáng!
Cậu khẽ hừ một tiếng, mím môi, điều chỉnh tâm trạng, bắt đầu lại lần nữa.
Lúc này cậu không dám nhìn Cố Tiêu.
Summer không phải là một bản nhạc trữ tình, ngược lại, nó rất sục sôi và khẩn cấp, nhịp điệu mở đầu rất xung đột, hoang dại như đánh trống... Chỉ ở đoạn cao trào mới có vài âm dài tương tự như một lời thú nhận.
Trương Tư Nghị cố gắng tìm lại cảm giác như khi bình thường luyện đàn. Trong một tháng, hàng đêm cậu tập khoảng một đến hai tiếng đồng hồ, mười đến hai mươi lần một ngày, cậu đã luyện bản nhạc này bốn, năm trăm lần. Thật ra chỉ cần tiến nhập vào trạng thái, thân thể và cơ bắp sẽ theo bản năng hoàn thành một loạt các động tác theo quán tính.
Dần dần, Trương Tư Nghị thả lỏng, đắm chìm trong âm nhạc, càng kéo càng nhập tâm...
Đây là một món quà cậu chuẩn bị từ rất lâu rồi, tình cảm cậu dành cho Cố Tiêu chảy xuôi theo bản nhạc, từ sự sùng bái ngây ngô đến rung động mơ hồ, cuối cùng là tình yêu đắm say nồng nàn...
Đã nhiều lần tưởng tượng kéo bản nhạc này trước mặt Cố Tiêu, giống như hiến tế, theo âm nhạc, dâng hiến hết thảy bản thân --
- - Anh nghe thấy không? Cố Tiêu, em thích anh, thích anh nhất, vô cùng thích anh!
Kéo đến mức xúc động, Trương Tư Nghị không tự chủ được mà ngước mắt nhìn Cố Tiêu, cả hai một lần nữa nhìn thẳng vào nhau.
Một luồng điện dữ dội đột ngột bùng lên trong không khí, dường như có từ trường hút hai người lại với nhau...
Cố Tiêu nhìn chằm chằm vào cậu, đó là ánh mắt Trương Tư Nghị chưa từng thấy, nóng bỏng, đầy tình cảm, hình như còn có chút xâm lược.
Với âm thanh cuối cùng, Trương Tư Nghị đưa tay ra và thực hiện một động tác kết thúc cực kỳ đẹp trai, cuối cùng thuận lợi kéo thành công toàn bộ bài hát.
Cậu th* d*c, buông cần đàn, đường nhìn vẫn đang bị ép quấn lấy ánh mắt Cố Tiêu, không thể xa rời.
Cậu thấy Cố Tiêu buông ly rượu, đứng dậy bước về phía cậu, khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa bước.
Cả hai nhìn nhau thật lâu, mãi cho đến khi hô hấp của Trương Tư Nghị dần dần ổn định, tinh thần chậm rãi rút ra khỏi tiếng nhạc và quay về với hiện thực.
Đôi mắt Cố Tiêu dường như dấy lên hai ngọn lửa, xen lẫn với một loại cảm xúc mà Trương Tư Nghị không dám xác nhận, tựa như là... t*nh d*c.
Thấy Cố Tiêu nhìn đăm đăm vào mình như thế, không hiểu sao Trương Tư Nghị hơi khiếp đảm: “Em...”
Vừa mới nói ra từ thứ nhất, Cố Tiêu đột nhiên giơ tay nâng cằm cậu, nghiêng đầu hôn môi cậu một chút, khẽ khàng thúc giục: “Nói đi.”
Trương Tư Nghị: “Em... thí.. thích anh...” (O////O)
Hic hic hic, tại sao lại thế!
Ban đầu Trương Tư Nghị không có ý định nói ra câu này, cậu muốn hỏi trước một câu “Em đàn thế nào” để làm dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng bị Cố Tiêu khẽ hôn lên môi, giục giã, khiến đầu óc cậu đoản mạch, trực tiếp thốt ra những lời này... (>////
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cà phê
Chương 2: 2: Tìm việc
Chương 3: 3: Phỏng vấn
Chương 4: 4: Trúng tuyển
Chương 5: 5: Đồng nghiệp
Chương 6: 6: Đàn anh
Chương 7: 7: Nhiệm vụ
Chương 8: 8: Tăng ca
Chương 9: 9: Cây cảnh
Chương 10: 10: Hiệu suất
Chương 11: 11: Bài tập
Chương 12: 12: Xin giúp đỡ
Chương 13: 13: Hào quang
Chương 14: 14: Vào làm chính thức
Chương 15: 15: Danh thiếp
Chương 16: 16: Tụ họp
Chương 17: 17: Đe dọa
Chương 18: 18: Trợ cấp ăn uống
Chương 19: 19: Tiền thuê nhà
Chương 20: 20: Miếng vá
Chương 21: 21: Đi công tác
Chương 22: 22: Trận chiến
Chương 23: 23: Ánh sáng
Chương 24: 24: Chuyển biến
Chương 25: 25: Thức đêm
Chương 26: 26: Đấu thầu
Chương 27: 27: Trúng thầu
Chương 28: 28: Thăm nhà
Chương 29: 29: Gia đình
Chương 30: 30: Bạn thời thơ ấu
Chương 31: 31: Tiễn chân
Chương 32: 32: Lời mời
Chương 33: 33: Hẹn hò
Chương 34: 34: Quà tặng
Chương 35: 35: Thước cuộn
Chương 36: 36: Lễ Noel
Chương 37: 37: Thảo cầu nhỏ
Chương 38: 38: Cứu vớt
Chương 39: 39: Yêu cầu
Chương 40: 40: Phấn chấn
Chương 41: 41: Lông vàng
Chương 42: 42: Lấy lòng
Chương 43: 43: Thủ công
Chương 44: 44: Từ chối
Chương 45: 45: Chụp ảnh
Chương 46: 46: Cuộc họp thường niên
Chương 47: 47: Trò chơi
Chương 48: 48: Ca hát
Chương 49: 49: Nhắc nhở
Chương 50: 50: Vấn đề nan giải
Chương 51: 51: Cố gắng
Chương 52: 52: Cục trưởng
Chương 53: 53: Thành phố trống rỗng
Chương 54: 54: Xoa đầu
Chương 55: 55: Khen ngợi
Chương 56: 56: Mạng lưới con người (quan hệ)
Chương 57: 57: Báo cáo
Chương 58: 58: Học trò
Chương 59: 59: Nấu cơm
Chương 60: 60: Anh trai
Chương 61: 61: Mèo hoang
Chương 62: 62: Giả vờ ngủ
Chương 63: 63: Trò chuyện đêm khuya
Chương 64: 64: Rung động
Chương 65: 65: Quần lót
Chương 66: 66: Về nhà
Chương 67: 67: Tri kỷ
Chương 68: 68: Thờ cúng tổ tiên
Chương 69: 69: Chúc tết
Chương 70: 70: Thăm hỏi
Chương 71: 71: Thời nhỏ
Chương 72: 72: Em gái
Chương 73: 73: Tiền lì xì
Chương 74: 74: Lời khuyên
Chương 75: 75: Phim ảnh
Chương 76: 76: Người quen
Chương 77: 77: Thuở ấu thơ
Chương 78: 78: Cám dỗ
Chương 79: 79: Giọng nói
Chương 80: 80: Trâm cài tóc
Chương 81: 81: Giai thoại
Chương 82: 82: Cô đơn
Chương 83: 83: Phòng ngủ
Chương 84: 84: Lãnh tĩnh (Bình tĩnh)
Chương 85: 85: Thất tình
Chương 86: 86: Cơm tối
Chương 87: 87: Cuộc hẹn
Chương 88: 88: Gâu
Chương 89: 89: Dạy bảo (trách mắng)
Chương 90: 90: Hỏi ý
Chương 91: 91: Nắm tay
Chương 92: 92: Mời khách
Chương 93: 93: Khách đến
Chương 94: 94: Cảm xúc
Chương 95: 95: Anh Tưởng
Chương 96: 96: Tập lái
Chương 97: 97: Phông nền
Chương 98: 98: Đào Phỉ
Chương 99: 99: Cố gắng
Chương 100: 100: Lột xác
Chương 101: 101: Giao phó
Chương 102: 102: Tìm phòng
Chương 103: 103: Không còn giá trị
Chương 104: 104: Bùng nổ
Chương 105: 105: Hiểu ra
Chương 106: 106: Xác nhận
Chương 107: 107: Thích
Chương 108: 108: Xù lông
Chương 109: 109: Ba ngày
Chương 110: 110: Trấn Trạch
Chương 111: 111: Hôn môi
Chương 112: 112: Thức ăn cho chó
Chương 113: 113: Tỏ tình
Chương 114: 114: Phóng điện
Chương 115: 115: Nhật ký
Chương 116: 116
Chương 117: 117: Hoa khôi của khoa
Chương 118: 118: Bỏ lỡ
Chương 119: 119: Cái bóng
Chương 120: 120: Ưu điểm
Chương 121: 121: Tự sướng (Selfie)
Chương 122: 122: Hút tiền
Chương 123: 123: Thạc sĩ
Chương 124: 124: Xuất hiện
Chương 125: 125: Trải nghiệm
Chương 126: 126: Dự thính
Chương 127: 127: Quỷ kế
Chương 128: 128: Phẫn nộ
Chương 129: 129: Cuộc chiến ác liệt
Chương 130: 130: Hồ Lô
Chương 131: 131: Bánh nướng
Chương 132: 132: Chiến tranh lạnh
Chương 133: 133: Bị ốm
Chương 134: 134: Ước định
Chương 135: 135: Hòa giải
Chương 136: 136: Vẽ rồng điểm mắt[1]
Chương 137: 137: Suy yếu
Chương 138: 138: Điểm yếu
Chương 139: 139: Một phòng
Chương 140: 140: Đặc quyền
Chương 141: 141: Phim giả tình thật
Chương 142: 142: Hướng dẫn
Chương 143: 143: Một đôi
Chương 144: 144: Niềm vui
Chương 145: 145: Tổng giám đốc
Chương 146: 146: Mưu tính trước
Chương 147: 147: Cờ vua
Chương 148: 148: Đến chơi
Chương 149: 149: Người yêu
Chương 150: 150: Xứng đôi vừa lứa
Chương 151: 151: Thuốc nổ
Chương 152: 152: Dành riêng
Chương 153: 153: Đồng phục nhóm
Chương 154: 154: Phát hiện
Chương 155: 155: Osaka (1)
Chương 156: 156: Osaka (2)
Chương 157: 157: Osaka (3)
Chương 158: 158: Khóa tình yêu
Chương 159: 159: Nhà thờ
Chương 160: 160: Hoảng loạn
Chương 161: 161: Nói dối
Chương 162: 162: Wasabi (mù tạc)
Chương 163: 163: Quỳ xuống
Chương 164: 164: Lo lắng
Chương 165: 165: Ca hát
Chương 166: 166: Phát hiện
Chương 167: 167: Khuyên nhủ
Chương 168: 168: Ưu tú
Chương 169: 169: Cố lên
Chương 170: 170: Kabedon[1]
Chương 171: 171: Trở về
Chương 172: 172: Tiết chế
Chương 173: 173: Xì hơi
Chương 174: 174: Bạn học
Chương 175: 175: Hộp đêm
Chương 176: 176: Khoai tây chiên
Chương 177: 177: So sánh
Chương 178: 178: Tọa đàm
Chương 179: 179: Cãi nhau
Chương 180: 180: Làm lành
Chương 181: 181: Trả tiền
Chương 182: 182: Xác minh
Chương 183: 183: Tới cửa
Chương 184: 184: Bánh ga tô
Chương 185: 185: Suy đoán
Chương 186: 186: Anh (thứ) hai
Chương 187: 187: Bảo vệ hoa
Chương 188: 188: Chị dâu em chồng
Chương 189: 189: Chia tay
Chương 190: 190: Thẳng thắn
Chương 191: 191: Em gái nhà tôi
Chương 192: 192: Cứu giúp
Chương 193: 193: Vào cửa
Chương 194: 194: Thương em gái thái quá
Chương 195: 195: Tác phẩm hội họa
Chương 196: 196: Phát hiện
Chương 197: 197: Cải tạo
Chương 198: 198: Suy nghĩ
Chương 199: 199: Tin nhắn
Chương 200: 200: Điện thoại di động
Chương 201: 201: Chiếc nhẫn
Chương 202: 202: Quyết định
Chương 203: 203: Sính lễ
Chương 204: 204: Lừa gạt
Chương 205: 205: Xin nhập học
Chương 206: 206: Chú Tư
Chương 207: 207: Đàn chị
Chương 208: 208: Cho em
Chương 209: 209: Ba mươi
Chương 210: 210: Bán con
Chương 211: 211: Căn phòng
Chương 212: 212: Khách mời
Chương 213: 213: Công khai (Come out)
Chương 214: 214: Pháo hoa
Chương 215: 215: Bắt nạt
Chương 216: 216: Anh lớn
Chương 217: 217: Con rể
Chương 218: 218: Di truyền
Chương 219: 219: Thuộc tính
Chương 220: 220: Trúng tuyển
Chương 221: 221: Giấu giếm
Chương 222: 222: Có tiền
Chương 223: 223: Bao nuôi
Chương 224: 224: Tài trợ
Chương 225: 225: Cảm ơn
Chương 226: 226: Tiếng Anh
Chương 227: 227: Đi thôi
Chương 228: 228: Ngoại truyện 1
Chương 229: 229: Ngoại truyện 2
Chương 230: 230: Ngoại truyện 3
Chương 231: 231: Ngoại truyện 4
Chương 232: 232: Ngoại truyện 5
Chương 233: 233: Ngoại truyện 6
Chương 234: 234: Ngoại truyện 7
Chương 235: 235: Ngoại truyện 8
Chương 236: 236: Ngoại truyện 9
Chương 237: 237: Ngoại truyện nhỏ 1. Kiểu tóc
Chương 238: 238: Ngoại truyện nhỏ 2. Danh nghĩa nhân dân
Chương 239: 239: Lời cuối sách
Không tìm thấy chương nào phù hợp