Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 67
01:58 - 22.06.2026
3 lượt xem
Việc phủ xanh công viên trong bệnh viện Đức An được làm rất tốt, cây xanh ở khắp mọi nơi và hương hoa xộc vào mũi
Vũ Tiểu Kiều đi phía trước, Tào Xuyên im lặng đi theo sau. Vũ Tiểu Kiều đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Tào Xuyên: “Tiền viện phí của anh trai tôi có thật là do anh trả không?”
Đôi mắt của Tào Xuyên chứa đựng sự dịu dàng: “Còn cả tiền vay nặng lãi của ba em, anh cũng đã giúp ông ta trả nợ rồi.”
“Hai trăm vạn nặng lãi…anh cũng trả rồi?” Vũ Tiểu Kiều có chút thất vọng.
Chẳng trách mà Lý Thành Sơn lại trở nên nhiệt tình với Tào Xuyên như vậy. Bằng nhiên cô cảm thấy hơi mỉa mai. Nếu Tào Xuyên có thể cho cô vay ba trăm vạn ngay từ đầu, cô sẽ không cần phải đến hộp đêm Kim Sa Than, cũng sẽ không dính líu gì tới Tịch Thần
Han. Trong mắt Tào Xuyên, gia đình cô luôn là một gánh nặng. Làm thế nào mà đột nhiên lại tốt bụng như vậy, trả nhiều tiền một lúc như thế?
Hào phóng như vậy thật không có chút gì giống với Tào Xuyên.
Đối với tình hình hiện tại của Vũ Tiểu Kiều, đây thực sự là điều rất tuyệt vời. Cô không cần phải bán mình cho Tịch Thần Hạn vì sự ép buộc của Lý Thành Sơn nữa. Cho dù bây giờ mối quan hệ của cô với Tịch Thần Hạn là gì đi nữa. Cô cũng không muốn dính líu đến tiền bạc và bị Tịch
Thần Hạn coi thường. Viên đá nặng nề đè lên bờ vai yếu ớt của Vũ Tiểu Kiều cuối cùng cũng được gỡ bỏ, cô cảm thấy thoải mái hơn.
“Tào Xuyên, số tiền này, tôi chắc chắn sẽ trả lại cho anh “Tiểu Kiều, em đừng nói như vậy. Những ngày này, anh đã tự kiểm điểm lại bản thân, anh biết mình đã sai Khi mẹ em bị hại vào tù, anh không nên nhất thời tức giận mà không giúp “Từ nay về sau, anh sẽ cố gắng hết sức để bù đắp những lỗi lầm của mình, coi người nhà em cũng như người nhà anh. Mặc dù bố em không phải là bố ruột của em, nhưng ông ấy đã nuôi dưỡng em nhiều năm như vậy, chút ân tình này anh sẽ giúp em bảo ta đã chia tay rồi!” Vũ Tiểu nhanh chóng tránh ánh mắt của Tào Xuyên.
“Tiểu Kiều, đừng nói với anh chia tay nữa được không? Thật sự rất đau lòng” Tào Xuyên muốn nằm lấy tay của Vũ Tiểu Kiều nhưng bị cô lùi một bước tránh né.
“Tiểu Kiều, anh yêu em, anh thực sự rất yêu em. Tào Xuyên vừa nói vừa kéo Vũ Tiểu Kiều vào trong lòng, ôm cô thật chặt.
Vũ Tiểu Kiều vội vàng đẩy anh ta ra, anh ta lại ôm cô chặt hơn, buồn bã mà trìu mến nói với cô.
“Tiểu em còn nhớ không? Chúng ta đã nói rồi, cả đời này sẽ ở bên cạnh nhau, không rời xa… Chúng ta đã nói, đợi em tốt nghiệp sẽ kết hôn, chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật lãng mạn nhất ở thủ đô Paris của Pháp, em nói em thích đến Paris nhất….
“Anh hứa với em sẽ đưa em đi bộ dọc theo bờ sông Seine, nhìn ra tháp Eiffel, và để lại những dấu chân hạnh phúc của chúng ta ở cung điện có còn nhớ những điều này không?
Một sợi dây sâu thẳm trong trái tim của Vũ Tiểu Kiều đã nhẹ nhàng rung lên.
Tất nhiên, cô sẽ không quên những điều này. Đây từng là ảo mộng đẹp nhất của cô. Cô còn thường cầm bức tranh ở Paris Pháp và tưởng tượng mình sẽ hạnh phúc nằm lấy tay Tào Xuyên, đi qua những tòa kiến trúc cũ đầy tính nghệ thuật và thời trang. Và đây sẽ là một cuộc sống vĩnh cửu.
Cô đã đặt quá nhiều tình cảm lên Tào Xuyên, cô cũng luôn nghĩ rằng nửa kia của cuộc đời mình là Tào Xuyên.
Họ đã ở bên cạnh nhau hơn một năm và anh ta thực sự rất tốt với cô. Cô thường làm việc đến tận đêm khuya, và anh ta sẽ đến đón cô, không quản gió mưa cũng đều đích thân đưa cô về nhà.
Các bạn học ở trường bắt nạt cô, anh ta sẽ đứng lên bảo vệ cô. Cô ốm, anh ta sẽ ở bên cạnh có cả ngày lẫn đêm. Cô bận chăm sóc anh trai, bận làm việc, quên ăn, anh ta sẽ dặn dò cô mỗi ngày và đưa đồ ăn đến ký túc xá của cô…
Những cặp đôi nên có những sự quan tâm ân cần, anh ta đều có, đối xử với cô một cách trìu mến.
Lần khiến Vũ Tiểu Kiều ấn tượng sâu sắc nhất với Tào Xuyên là khi hai người mới hẹn hò không lâu. Hôm đó trời rất lạnh và có tuyết. Khi cô rời khỏi quán cà phê, trời đã rất khuya rồi. Tào Xuyên đứng trong gió tuyết, cầm một chiếc ô, trong tay cầm chiếc khăn len, rùng mình vì lạnh.
Cô vội vã đi qua, nhìn thấy má anh ta đỏ ửng, cô xót xa trong lòng.
Giọng nói của Tào Xuyên đều đã lập bắp rồi, nhưng anh ta vẫn mỉm cười và nói với cô: “Hôm nay tuyết rơi, anh mang khăn len đến cho em.
“Đồ ngốc, sao anh không đi vào! Bên ngoài rất lạnh.”
Anh ta nhẹ nhàng giúp cô quàng khăn: “Em không muốn đồng nghiệp của em biết, em có một bạn trai giàu có, anh không muốn em không vui”
Vũ Tiểu Kiều bình thường ở trường đều bị người khác chế giễu, nói rằng cô hẹn hò với Tào Xuyên là trèo cành cao, cô không muốn đồng nghiệp của cô cũng nghĩ như vậy nên cô không để Tào Xuyên xuất hiện trước mặt các đồng nghiệp của mình.
Đêm tuyết rơi đó, mặc dù trời rất lạnh, nhưng chiếc khăn len quấn quanh cổ khiến cô cảm thấy ấm áp chưa từng có, và kể từ đó, cô đã nhận định Tào Xuyên trong lòng.
Nhưng mà…
Vũ Tiểu Kiều vẫn không thể quên. Tại hộp đêm Kim Sa Than, cô bị nhiều người đàn ông vây quanh, và khi Tào Xuyên đối mặt với con dao sáng của đối phương đã sợ hãi chạy trốn và bỏ rơi cô.
“Tiểu Kiều, chúng ta đã ở bên nhau hơn một năm rồi, cũng đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, để đi đến được ngày hôm nay thực sự không dễ dàng gì. Anh không muốn chia tay với em, anh không nỡ.
Cái ôm của Tào Xuyên trở nên chặt hơn. Ngay khi anh ta cúi đầu muốn hỗn Vũ Tiểu Kiều, anh đột nhiên phát hiện dưới cổ áo sơ mi của Vũ Tiểu Kiều, có một dấu hôn màu đỏ nhạt trên chiếc cổ trắng ngần của cô, và anh ta đã bị sốc.
“Tiểu Kiều…
Tào Xuyên đau lòng mở to hai mắt: “Hai ngày nay rốt cuộc em đã đi đầu
Tào Xuyên không thể kìm chế hét to, cơn giận của anh đột nhiên dâng l*n đ*nh đầu.
“Không liên quan gì tới anh.” Cô chột dạ đẩy anh ta ra, năm chặt lấy cổ áo.
Đó là dấu ấn Tịch Thần Hạn để lại trên người cô ở trong phòng bệnh.
Người đàn ông ngang ngược đó dường như rất thích để lại những dấu ấn của anh trên người cô.
“Tôi là bạn trai của cô, tất nhiên có liên quan tới tôi.” Tào Xuyên mạnh mẽ nắm lấy cổ tay bé nhỏ của Vũ Tiểu Kiều.
“Chúng ta đã chia tay rồi.” Cô cố gắng vùng vẫy.
“Vũ Tiểu Kiều, tôi sẽ không đồng ý chia tay với cô! Cô là của “Anh có nói lý không thể “Cô muốn chia tay với tôi, đi tìm người đàn ông khác, đừng có mơ!”
Tào Xuyên đột nhiên mất kiểm soát, kéo cổ áo sơ mi của Vũ
Tiểu Kiều ra, Vũ Tiểu Kiều hoảng sợ, nhanh chóng đặt hai tay trước ngược bảo vệ mình.
“Tào Xuyên, anh làm cái gì đấy, đây là công viên!” Cô giận dữ hét lên. tôi!”
Tào Xuyên không chịu để yên cho Vũ Tiểu Kiều, còn dùng sức xẻ áo sơ mi trắng của cô.
“Cô cũng biết xấu hổ à! Có nhìn xem những đã làm đi.” Tào Xuyên tức giận nói. điều tốt đẹp cô
Vũ Tiểu Kiều thấy rõ ngọn lửa đang bùng cháy trong mắt của Tào Xuyên: “Chúng ta đã chia tay rồi, tôi làm gì cũng không liên quan gì tới anh.”
Bọn họ thực sự đã chia tay rồi, nhưng tại sao Tào Xuyên vẫn còn muốn làm phiền cô?
Cô lùi lại, cố gắng trốn chạy, nhưng Tào Xuyên lại bắt kịp, dùng sức giữ lấy đôi vai gầy của cô.
“Vũ Tiểu Kiều, tại sao cô lại không biết xấu hổ như vậy!” Tào Xuyên tức giận.
Vũ Tiểu Kiều kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt hơi đỏ, giọng cô nghẹn lại.
“Tào Xuyên, đừng khiến tôi ghê tởm anh “Ghê tởm?” Tào Xuyên cười nhạo: “Chúng ta rốt cuộc ai mới là ghê tởm? Cô bị đình chỉ học vì lý do gì, chắc cô không quên chứ? Cả trường đều đồn rằng cô đã trèo lên giường của cậu chủ Thần Kinh Hoat “Vũ Tiểu Kiều, thật không ngờ, cô cũng có khả năng đấy nhỉ. Giường của cậu chủ Thần Kinh Hoa cao như vậy, cô cũng có thể trèo lên!”
Vũ Tiểu Kiều đi phía trước, Tào Xuyên im lặng đi theo sau. Vũ Tiểu Kiều đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Tào Xuyên: “Tiền viện phí của anh trai tôi có thật là do anh trả không?”
Đôi mắt của Tào Xuyên chứa đựng sự dịu dàng: “Còn cả tiền vay nặng lãi của ba em, anh cũng đã giúp ông ta trả nợ rồi.”
“Hai trăm vạn nặng lãi…anh cũng trả rồi?” Vũ Tiểu Kiều có chút thất vọng.
Chẳng trách mà Lý Thành Sơn lại trở nên nhiệt tình với Tào Xuyên như vậy. Bằng nhiên cô cảm thấy hơi mỉa mai. Nếu Tào Xuyên có thể cho cô vay ba trăm vạn ngay từ đầu, cô sẽ không cần phải đến hộp đêm Kim Sa Than, cũng sẽ không dính líu gì tới Tịch Thần
Han. Trong mắt Tào Xuyên, gia đình cô luôn là một gánh nặng. Làm thế nào mà đột nhiên lại tốt bụng như vậy, trả nhiều tiền một lúc như thế?
Hào phóng như vậy thật không có chút gì giống với Tào Xuyên.
Đối với tình hình hiện tại của Vũ Tiểu Kiều, đây thực sự là điều rất tuyệt vời. Cô không cần phải bán mình cho Tịch Thần Hạn vì sự ép buộc của Lý Thành Sơn nữa. Cho dù bây giờ mối quan hệ của cô với Tịch Thần Hạn là gì đi nữa. Cô cũng không muốn dính líu đến tiền bạc và bị Tịch
Thần Hạn coi thường. Viên đá nặng nề đè lên bờ vai yếu ớt của Vũ Tiểu Kiều cuối cùng cũng được gỡ bỏ, cô cảm thấy thoải mái hơn.
“Tào Xuyên, số tiền này, tôi chắc chắn sẽ trả lại cho anh “Tiểu Kiều, em đừng nói như vậy. Những ngày này, anh đã tự kiểm điểm lại bản thân, anh biết mình đã sai Khi mẹ em bị hại vào tù, anh không nên nhất thời tức giận mà không giúp “Từ nay về sau, anh sẽ cố gắng hết sức để bù đắp những lỗi lầm của mình, coi người nhà em cũng như người nhà anh. Mặc dù bố em không phải là bố ruột của em, nhưng ông ấy đã nuôi dưỡng em nhiều năm như vậy, chút ân tình này anh sẽ giúp em bảo ta đã chia tay rồi!” Vũ Tiểu nhanh chóng tránh ánh mắt của Tào Xuyên.
“Tiểu Kiều, đừng nói với anh chia tay nữa được không? Thật sự rất đau lòng” Tào Xuyên muốn nằm lấy tay của Vũ Tiểu Kiều nhưng bị cô lùi một bước tránh né.
“Tiểu Kiều, anh yêu em, anh thực sự rất yêu em. Tào Xuyên vừa nói vừa kéo Vũ Tiểu Kiều vào trong lòng, ôm cô thật chặt.
Vũ Tiểu Kiều vội vàng đẩy anh ta ra, anh ta lại ôm cô chặt hơn, buồn bã mà trìu mến nói với cô.
“Tiểu em còn nhớ không? Chúng ta đã nói rồi, cả đời này sẽ ở bên cạnh nhau, không rời xa… Chúng ta đã nói, đợi em tốt nghiệp sẽ kết hôn, chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật lãng mạn nhất ở thủ đô Paris của Pháp, em nói em thích đến Paris nhất….
“Anh hứa với em sẽ đưa em đi bộ dọc theo bờ sông Seine, nhìn ra tháp Eiffel, và để lại những dấu chân hạnh phúc của chúng ta ở cung điện có còn nhớ những điều này không?
Một sợi dây sâu thẳm trong trái tim của Vũ Tiểu Kiều đã nhẹ nhàng rung lên.
Tất nhiên, cô sẽ không quên những điều này. Đây từng là ảo mộng đẹp nhất của cô. Cô còn thường cầm bức tranh ở Paris Pháp và tưởng tượng mình sẽ hạnh phúc nằm lấy tay Tào Xuyên, đi qua những tòa kiến trúc cũ đầy tính nghệ thuật và thời trang. Và đây sẽ là một cuộc sống vĩnh cửu.
Cô đã đặt quá nhiều tình cảm lên Tào Xuyên, cô cũng luôn nghĩ rằng nửa kia của cuộc đời mình là Tào Xuyên.
Họ đã ở bên cạnh nhau hơn một năm và anh ta thực sự rất tốt với cô. Cô thường làm việc đến tận đêm khuya, và anh ta sẽ đến đón cô, không quản gió mưa cũng đều đích thân đưa cô về nhà.
Các bạn học ở trường bắt nạt cô, anh ta sẽ đứng lên bảo vệ cô. Cô ốm, anh ta sẽ ở bên cạnh có cả ngày lẫn đêm. Cô bận chăm sóc anh trai, bận làm việc, quên ăn, anh ta sẽ dặn dò cô mỗi ngày và đưa đồ ăn đến ký túc xá của cô…
Những cặp đôi nên có những sự quan tâm ân cần, anh ta đều có, đối xử với cô một cách trìu mến.
Lần khiến Vũ Tiểu Kiều ấn tượng sâu sắc nhất với Tào Xuyên là khi hai người mới hẹn hò không lâu. Hôm đó trời rất lạnh và có tuyết. Khi cô rời khỏi quán cà phê, trời đã rất khuya rồi. Tào Xuyên đứng trong gió tuyết, cầm một chiếc ô, trong tay cầm chiếc khăn len, rùng mình vì lạnh.
Cô vội vã đi qua, nhìn thấy má anh ta đỏ ửng, cô xót xa trong lòng.
Giọng nói của Tào Xuyên đều đã lập bắp rồi, nhưng anh ta vẫn mỉm cười và nói với cô: “Hôm nay tuyết rơi, anh mang khăn len đến cho em.
“Đồ ngốc, sao anh không đi vào! Bên ngoài rất lạnh.”
Anh ta nhẹ nhàng giúp cô quàng khăn: “Em không muốn đồng nghiệp của em biết, em có một bạn trai giàu có, anh không muốn em không vui”
Vũ Tiểu Kiều bình thường ở trường đều bị người khác chế giễu, nói rằng cô hẹn hò với Tào Xuyên là trèo cành cao, cô không muốn đồng nghiệp của cô cũng nghĩ như vậy nên cô không để Tào Xuyên xuất hiện trước mặt các đồng nghiệp của mình.
Đêm tuyết rơi đó, mặc dù trời rất lạnh, nhưng chiếc khăn len quấn quanh cổ khiến cô cảm thấy ấm áp chưa từng có, và kể từ đó, cô đã nhận định Tào Xuyên trong lòng.
Nhưng mà…
Vũ Tiểu Kiều vẫn không thể quên. Tại hộp đêm Kim Sa Than, cô bị nhiều người đàn ông vây quanh, và khi Tào Xuyên đối mặt với con dao sáng của đối phương đã sợ hãi chạy trốn và bỏ rơi cô.
“Tiểu Kiều, chúng ta đã ở bên nhau hơn một năm rồi, cũng đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, để đi đến được ngày hôm nay thực sự không dễ dàng gì. Anh không muốn chia tay với em, anh không nỡ.
Cái ôm của Tào Xuyên trở nên chặt hơn. Ngay khi anh ta cúi đầu muốn hỗn Vũ Tiểu Kiều, anh đột nhiên phát hiện dưới cổ áo sơ mi của Vũ Tiểu Kiều, có một dấu hôn màu đỏ nhạt trên chiếc cổ trắng ngần của cô, và anh ta đã bị sốc.
“Tiểu Kiều…
Tào Xuyên đau lòng mở to hai mắt: “Hai ngày nay rốt cuộc em đã đi đầu
Tào Xuyên không thể kìm chế hét to, cơn giận của anh đột nhiên dâng l*n đ*nh đầu.
“Không liên quan gì tới anh.” Cô chột dạ đẩy anh ta ra, năm chặt lấy cổ áo.
Đó là dấu ấn Tịch Thần Hạn để lại trên người cô ở trong phòng bệnh.
Người đàn ông ngang ngược đó dường như rất thích để lại những dấu ấn của anh trên người cô.
“Tôi là bạn trai của cô, tất nhiên có liên quan tới tôi.” Tào Xuyên mạnh mẽ nắm lấy cổ tay bé nhỏ của Vũ Tiểu Kiều.
“Chúng ta đã chia tay rồi.” Cô cố gắng vùng vẫy.
“Vũ Tiểu Kiều, tôi sẽ không đồng ý chia tay với cô! Cô là của “Anh có nói lý không thể “Cô muốn chia tay với tôi, đi tìm người đàn ông khác, đừng có mơ!”
Tào Xuyên đột nhiên mất kiểm soát, kéo cổ áo sơ mi của Vũ
Tiểu Kiều ra, Vũ Tiểu Kiều hoảng sợ, nhanh chóng đặt hai tay trước ngược bảo vệ mình.
“Tào Xuyên, anh làm cái gì đấy, đây là công viên!” Cô giận dữ hét lên. tôi!”
Tào Xuyên không chịu để yên cho Vũ Tiểu Kiều, còn dùng sức xẻ áo sơ mi trắng của cô.
“Cô cũng biết xấu hổ à! Có nhìn xem những đã làm đi.” Tào Xuyên tức giận nói. điều tốt đẹp cô
Vũ Tiểu Kiều thấy rõ ngọn lửa đang bùng cháy trong mắt của Tào Xuyên: “Chúng ta đã chia tay rồi, tôi làm gì cũng không liên quan gì tới anh.”
Bọn họ thực sự đã chia tay rồi, nhưng tại sao Tào Xuyên vẫn còn muốn làm phiền cô?
Cô lùi lại, cố gắng trốn chạy, nhưng Tào Xuyên lại bắt kịp, dùng sức giữ lấy đôi vai gầy của cô.
“Vũ Tiểu Kiều, tại sao cô lại không biết xấu hổ như vậy!” Tào Xuyên tức giận.
Vũ Tiểu Kiều kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt hơi đỏ, giọng cô nghẹn lại.
“Tào Xuyên, đừng khiến tôi ghê tởm anh “Ghê tởm?” Tào Xuyên cười nhạo: “Chúng ta rốt cuộc ai mới là ghê tởm? Cô bị đình chỉ học vì lý do gì, chắc cô không quên chứ? Cả trường đều đồn rằng cô đã trèo lên giường của cậu chủ Thần Kinh Hoat “Vũ Tiểu Kiều, thật không ngờ, cô cũng có khả năng đấy nhỉ. Giường của cậu chủ Thần Kinh Hoa cao như vậy, cô cũng có thể trèo lên!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Anh Muốn Làm Cái Gì
Chương 72: 72: Rất Biết Làm Ra Vẻ
Chương 73: 73: Giữ Ranh Giới Rõ Ràng
Chương 74: 74: Cô Thật Để Tiện
Chương 75: 75: Lại Có Thể Giúp Đồ Để Tiện Này
Chương 76: 76: Dám Đánh Con Dâu Tương Lai Của Nhà Họ Tịch
Chương 77: 77: Hũ Giấm Cực Kì Lớn
Chương 78: 78: Thực Sự Đồng Ý Chuyện Hôn Sự
Chương 79: 79: Cậu Cung Trùng Hợp Quá
Chương 80: 80: 80: Anh Trai Đau Quá
Chương 81: 81: 81: Tôi Mới Là Chồng Tương Lai Của Cô
Chương 82: 82: 82: Đừng Tồn Tại Ảo Tưởng Nữa
Chương 83: 83: 83: Tào Xuyên Chúng Ta Đính Hôn Đi!
Chương 84: 84: 84: Còn Muốn Ăn Cả Chị Lẫn Em
Chương 85: 85: 85: Tốt Nhất An Phận Một Chút
Chương 86: 86: 86: Tôi Từng Nói Bảo Cô Đợi Tôi
Chương 87: 87: 87: Tất Cả Nghe Theo Tôi Sắp Xếp
Chương 88: 88: 88: Không Phải Chỉ Có Một Đứa Con Gái Là Em
Chương 89: 89: 89: Chắc Chắn Bọn Họ Không Có Gì Sao
Chương 90: 90: 90: Cả Trái Tim Căng Thẳng Theo
Chương 91: 91: 91: Cô Muốn Tiếp Cận Tịch Thần Hạn Sao
Chương 92: 92: 92: Dù Sao Cũng Phải Tìm Kiếm Chút Niềm Vui
Chương 93: 93: 93: Cả Đời Này Cũng Đừng Hòng Nghĩ Đến!
Chương 94: 94: 94: Cô Rất Nhạy Cảm Với Tôi
Chương 95: 95: 95: Cô Dám Không Nhận Thử Xem!
Chương 96: 96: 96: Sẽ Không Nhẫn Nhịn Nữa
Chương 97: 97: 97: Cô Là Của Tôi!
Chương 98: 98: 98: Đừng Cử Động Nếu Không
Chương 99: 99: 99: Mối Hôn Sự Này Không Kết Cũng Được!
Chương 100: 100: 100: Đời Này Không Phải Anh Ấy Thì Không Gả
Chương 101: 101: 101: Không Muốn Nói Gì Đó Với Tôi Sao
Chương 102: 102: 102: Bây Giờ Chúng Ta Được Coi Là Gì
Chương 103: 103: 103: Sao Bọn Họ Lại Ở Đây
Chương 104: 104: 104: Tự Rước Lấy Nhục
Chương 105: 105: 105: Người Hết Lòng Hết Sức Bảo Vệ
Chương 106: 106: 106: Sao Lại Đê Tiện Như Vậy
Chương 107: 107: 107: Là Cậu Thần!
Chương 108: 108: 108: Nhất Định Là Đến Đón Phi Phi!
Chương 109: 109: 109: Cô Đâm Hỏng Xe Tôi Rồi
Chương 110: 110: 110: Chính Là Cố Ý Gây Khó Dễ Cho Cô
Chương 111: 111: 111: Như Vậy Mới Ngoan
Chương 112: 112: 112: Điên Cuồng Hôn Xuống
Chương 113: 113: 113: Tịch Thần Hạn Anh Quá Đáng Lắm Rồi
Chương 114: 114: 114: Trong Phòng Của Khách Sạn
Chương 115: 115: 115: Anh Thật Sự Rất Yêu Em
Chương 116: 116: 116: Đối Xử Với Tôi Thật Sự Tốt Sao
Chương 117: 117: 117: Rất Muốn Nhào Vào Trong Lòng Anh
Chương 118: 118: 118: Huỷ Bỏ Đính Hôn
Chương 119: 119: 119: Nhất Định Khiến Hắn Ta Chết Rất Thảm Thiết
Chương 120: 120: 120: Ngoan Ngoãn Đợi Tôi Trở Về
Chương 121: 121: 121: Dư Luận Xôn Xao
Chương 122: 122: 122: Quả Nhiên Có Vấn Đề
Chương 123: 123: 123: Cô Và Tôi Cùng Một Loại Xấu Xa Như Nhau Thôi
Chương 124: 124: 124: Nếu Không Đánh Chết Mày!
Chương 125: 125: 125: Tôi Hận Anh
Chương 126: 126: 126: Đoạn Tuyệt Quan Hệ
Chương 127: 127: 127: Tuyệt Đối Đừng Xảy Ra Chuyện Gì
Chương 128: 128: 128: Nắm Chặt Lấy Cậu Thần
Chương 129: 129: 129: Chúng Ta Về Nhà
Chương 130: 130: 130: Cô Là Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 131: 131: 131: Tôi Nên Hận Anh
Chương 132: 132: 132: Chỉ Là Thương Xót Mình
Chương 133: 133: 133: Liều Một Lần Vì Bản Thân Mình
Chương 134: 134: 134: Hiện Trường Đính Hôn
Chương 135: 135: 135: Tịch Thần Hạn Mất Tích
Chương 136: 136: 136: Có Kịch Hay Để Xem Rồi
Chương 137: 137: 137: Vĩnh Viễn Sẽ Không Tha Thứ Cho Anh
Chương 138: 138: 138: Bị Người Khác Chơi Đùa Mà Không Biết
Chương 139: 139: 139: Đây Mới Là Vợ Chưa Cưới Của Tôi!
Chương 140: 140: 140: Nó Là Con Gái Riêng!
Chương 141: 141: 141: Hoá Ra Em Cũng Biết Diễn Kịch
Chương 142: 142: 142: Lại Là Một Quả Đại Bác Nữa
Chương 143: 143: 143: Trên Đời Có Hàng Vạn Người Nhưng Anh Chỉ Thua Bởi Em
Chương 144: 144: 144: Ai Dám Nói Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 145: 145: 145: Mượn Dao Giết Người Sao
Chương 146: 146: 146: Thật Là Một Người Phụ Nữ Dễ Cảm Động
Chương 147: 147: 147: Người Phụ Nữ Bị Người Khác Chơi Chán Rồi
Chương 148: 148: 148: Anh Ấy Không Thể Nào Yêu Người Phụ Nữ Khác
Chương 149: 149: 149: Mẹ Sẽ Bóp Chết Con
Chương 150: 150: 150: Đừng Làm Mất Mặt Ta
Chương 151: 151: 151: Tôi Ghét Nhất Là Giả Dối!
Chương 152: 152: 152: Nhưng Chuyện Không Nên Hỏi Thì Đừng Hỏi
Chương 153: 153: 153: Thiếu Phu Nhân Phải Cẩn Thận
Chương 154: 154: 154: Cho Tôi Một Lời Giải Thích!
Chương 155: 155: 155: Đừng Giày Vò Tôi Như Vậy!
Chương 156: 156: 156: Tại Sao Không Tin Tôi
Chương 157: 157: 157: Cô Còn Không Xứng Để Tôi Làm Cái Gì
Chương 158: 158: 158: Hay Cho Một Đòn Ra Oai Phủ Đầu
Chương 159: 159: 159: Cô Cũng Có Thể Được Ngưỡng Mộ
Chương 160: 160: 160: Dốc Hết Sức Lực Để Yêu Anh
Chương 161: 161: 161: “tôi Đã Cố Gắng Rồi”
Chương 162: 162: 162: Người Đàn Bà Số Khổ
Chương 163: 163: 163
Chương 164: 164: 164: “chỉ Đơn Giản Như Vậy Sao”
Chương 165: 165: 165: Cô Lạnh Mặt Lại
Chương 166: 166: 166
Chương 167: 167: 167
Chương 168: 168: 168: Tôi Không Sao
Chương 169: 169: 169: Cái Gì Gọi Là Coi Như Vậy
Chương 170: 170: 170: Đi Rồi Thì Đừng Có Về Nữa!
Chương 171: 171: 171: Sẽ Là Người Nắm Tay Cả Đời
Chương 172: 172: 172: Đừng Vong Ân Phụ Nghĩa
Chương 173: 173: 173: Đắm Chìm Trong Sự Dịu Dàng Của Anh
Chương 174: 174: 174: Một Trận Chiến Ác Liệt!
Chương 175: 175: 175: Xông Lên Đánh Lẫn Nhau
Chương 176: 176: 176: Cút Ra Ngoài!
Chương 177: 177: 177: Bàn Bạc Kĩ Hơn
Chương 178: 178: 178: Hành Động Lén Lút
Chương 179: 179: 179: Không Cam Tâm!
Chương 180: 180: 180: Không Được Khiến Tiểu Kiều Bị Thiệt
Chương 181: 181: 181: Sợ Hãi Kỳ Lạ
Chương 182: 182: 182: Tất Cả Những Thứ Này Vốn Thuộc Về Con
Chương 183: 183: 183: Anh Ấy Xảy Ra Chuyện Gì Vậy
Chương 184: 184: 184: Quái Gở
Chương 185: 185: 185: Rốt Cuộc Anh Ấy Ở Đâu Vậy
Chương 186: 186: 186: Nhớ Kỹ Chú Ý An Toàn
Chương 187: 187: 187: Cậu Thần Đang Đợi Cô
Chương 188: 188: 188: Sẽ Không Rời Xa Anh Nữa
Chương 189: 189: 189: Ăn No Vận Động
Chương 190: 190: 190: Bây Giờ Muốn Ăn Cô
Chương 191: 191: 191: Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 192: 192: 192: Hoàn Cảnh Của Chúng Ta Khác Nhau
Chương 193: 193: 193: Tất Cả Đều Là Hiểu Lầm
Chương 194: 194: 194: Sẽ Không Để Cho Người Khác Bắt Nạt Cô Nữa
Chương 195: 195: 195: Ra Tay Đánh Người
Chương 196: 196: 196: Mọi Người Nhìn Vào
Chương 197: 197: 197: Tình Cảm Còn Xót Lại Vẫn Chưa Hết
Chương 198: 198: 198: Được Coi Là Gì Ở Trong Mắt Anh
Chương 199: 199: 199: Thù Hận Chính Là Thù Hận
Chương 200: 200: 200: Có Tôi Ở Đây Không Cần Sợ
Chương 201: 201: 201: Ai Dám Bắt Nạt Cô Ấy
Chương 202: 202: 202: Trở Thành Trò Cười
Chương 203: 203: 203: Thật Là Không Có Khẩu Vị Gì Cả!
Chương 204: 204: 204: Trong Lòng Anh Ấy Đang Cất Giấu Một Người Phụ Nữ
Chương 205: 205: 205: Có Phải Từng Gặp Ở Đâu Không Vậy
Chương 206: 206: 206: Xuất Hiện Ảo Giác
Chương 207: 207: 207: Tạo Người
Chương 208: 208: 208: Ngoan Ngoãn Đợi Tôi!
Chương 209: 209: 209: Vậy Mà Lại Hẹn Hò Riêng
Chương 210: 210: 210: Cậu Đã Quên Hết Tất Cả Những Điều Mà Anh Ấy Làm Cho Cậu Sao
Chương 211: 211: 211: Mình Không Muốn Phụ Anh Ấy
Chương 212: 212: 212: Anh Ấy Chưa Từng Bình Thường
Chương 213: 213: 213: Bọn Con Bắt Buộc Phải Chia Tay!
Chương 214: 214: 214: Rốt Cuộc Là Tại Sao
Chương 215: 215: 215: Lấy Cái Chết Để Ép Buộc
Chương 216: 216: 216: Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Thất Vọng
Chương 217: 217: 217: Cậu Thần Đến Rồi!
Chương 218: 218: 218: Đừng Liên Lạc Nữa
Chương 219: 219: 219: Chút Mánh Khoé Này
Chương 220: 220: 220: Phí Công Vô Ích Không Có Hiệu Quả
Chương 221: 221: 221: Chị Sẽ Ra Sức Giúp Em
Chương 222: 222: 222: Gây Chuyện Với Mày
Chương 223: 223: 223: Còn Không Phải Vì Mày
Chương 224: 224: 224: Vũ Tiểu Kiều Mất Tích
Chương 225: 225: 225: Không Kiềm Chế Được
Chương 226: 226: 226: Mồm Miệng Sạch Sẽ Một Chút
Chương 227: 227: 227: Thật Sự Xong Đời Rồi
Chương 228: 228: 228: Người Phụ Nữ Của Tôi Cũng Dám Động
Chương 229: 229: 229: Đây Chính Là Giải Thích
Chương 230: 230: 230: Cẩn Thận Lưỡi Của Mấy Người
Chương 231: 231: 231: Tốt Nhất Đừng Tỉnh Lại
Chương 232: 232: 232: Quyền Lợi Của Anh
Chương 233: 233: 233: Trong Mắt Chưa Từng Có Tôi
Chương 234: 234: 234: Ông Đến Làm Cái Gì
Chương 235: 235: 235: Ăn Miếng Trả Miếng
Chương 236: 236: 236: Đồ Não Tàn Này
Chương 237: 237: 237: Cơ Hội Cuối Cùng
Chương 238: 238: 238: Hiểu Rõ Nhiệm Vụ Của Cô
Chương 239: 239: 239: Là Cô Tự Làm Tự Chịu
Chương 240: 240: 240: Làm Sao Để Hoá Giải Nguy Cơ
Chương 241: 241: 241: Đừng Trách Tôi Bất Nhân
Chương 242: 242: 242: Cô Ấy Đã Yêu Anh Ta Mất Rồi
Chương 243: 243: 243: Tại Sao Phải Giải Thích
Chương 244: 244: 244: Giữa Chúng Ta Sẽ Không Nói Rõ Được Nữa
Chương 245: 245: 245: Cô Gái Một Mình Không An Toàn
Chương 246: 246: 246: Ai Chị Em Thân Thiết Với Mày
Chương 247: 247: 247: Không Đáng Để Cô Quan Tâm Sao
Chương 248: 248: 248: Không Tin Không Có Được
Chương 249: 249: 249: Ai Cũng Đừng Hòng Muốn Sống Yên Ổn
Chương 250: 250: 250: Mọi Người Hãy Trả Lại Công Bằng Cho Tôi
Chương 251: 251: 251: Chúng Tôi Đang Hẹn Hò
Chương 252: 252: 252: Mẹ Đang Bảo Vệ Con
Chương 253: 253: 253: Báo Ứng Sớm Muộn Cũng Sẽ Luân Hoàn
Chương 254: 254: 254: Chỉ Biết Nói Mấy Câu Thô Lỗ Đơn Giản
Chương 255: 255: 255: Người Phụ Nữ Ngu Ngốc Này
Chương 256: 256: 256: Tại Sao Lừa Tôi
Chương 257: 257: 257: Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 258: 258: 258: Anh Ấy Thật Sự Rất Yêu Cậu
Chương 259: 259: 259: Mày Kiêu Ngạo Cái Gì Mà Kiêu Ngạo
Chương 260: 260: 260: Xuống Dốc Không Phanh
Chương 261: 261: 261
Chương 262: 262: 262
Chương 263: 263: 263
Chương 264: 264: 264
Chương 265: 265: 265
Chương 266: 266: 266
Chương 267: 267: 267
Chương 268: 268: 268
Không tìm thấy chương nào phù hợp