Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 19
01:56 - 22.06.2026
3 lượt xem
Vũ Tiểu Kiều đích thân đem tiền tới bệnh viện. Cuối cùng cô cũng gặp được ông chủ sòng bạc bị mẹ cô làm “bị thương nặng”.
Chẳng qua đối phương chỉ bị đâm vào cánh tay, may năm mũi mà lại đòi bồi thường đến ba triệu tết
Vũ Tiểu Kiều biết chắc chắn ông chủ sòng bạc này có người bên cảnh sát, nếu không cảnh sát cũng sẽ không để cho họ giải quyết riêng chuyện này. Tuy trong lòng không phục nhưng cô cũng chỉ đành nhẫn nhịn đưa ba triệu tệ cho ông chủ sòng bạc.
Ông chủ sòng bạc cầm được tiền thì cười ha hả: “Đưa tiền sớm thì chúng ta cũng sớm giải quyết xong chuyện này rồi! Nế mặt số tiền này, tôi không tính toán với mấy người nữa.”
Ông chủ sòng bạc cầm điện thoại lên gọi người bên cảnh sát thả người ra. một cuộc, bảo
Ông chủ sòng bạc đi tới gần Lí Thành Sơn nhỏ giọng cảnh cáo: “Lí Thành Sơn, lần này xem như ông thức thời! Nhưng ông đừng quên ông vẫn còn nợ tôi một khoản vay nặng lãi đấy, tốt nhất là nhanh trả hết đi! Nếu không ông chẳng may mắn chỉ vào đồn cảnh sát như bà vợ ông đâu!”
“Vâng vâng vâng.” Lí Thành Sơn liên tục gật đầu cúi mình. “Vay nặng lãi gì?” Vũ Tiểu Kiều chưa nghe rõ nên muốn chạy tới hỏi cho ra lẽ nhưng bị Lí Thành Sơn kéo lại. “Cái gì mà vay nặng lãi gì? Không có chuyện gì! Mày nghe nhầm rồi!”
“Ba, không phải ba còn vay bên ngoài chứ?”
“Không có, không có.” Lí Thành Sơn nhanh chóng phủ nhận, ảnh mặt thì lại toát ra vẻ hèn mọn nhìn Vũ Tiểu Kiều từ trên xuống dưới đánh giá
Trong lòng Vũ Tiểu Kiều giật thót, vội vã xoay người tránh ảnh nhìn của ông ta. “Ba nhìn cái gì!”
“Tiểu Kiêu, mày đến Kim Sa Than đã làm những gì? Sao bên kia lại đưa mày nhiều tiền như vậy?” Lí Thành Sơn sở cắm, mắt ánh lên tia nhìn ngấm ngầm mưu tính.
Nhắc đến Kim Sa Than thì tim Vũ Tiểu Kiều lại hằng đi một nhịp: “Không làm gì cả!”
“Không làm gì cả mà bên kia đưa mày ba triệu tệ ă? Mày lừa ai đây!”
“Con lại muốn hỏi ba, rốt cuộc ba với hộp đêm Kim Sa Than có chuyện gì?”
Ảnh mặt Lí Thành Sơn lóe lên. “Gì mà có chuyện gì? Tao… Tao không biết mày đang nói gì! Trước giờ tao chưa từng đến hộp đêm Kim Sa Than, chỗ đó tạo đi không nổi!”
“Nếu đã không biết thì đừng nhắc nữa! Con không muốn để mẹ biết chuyện này! Từ nay về sau, ba cũng đừng hòng lợi dụng con nữa!”
Trong đầu Vũ Tiểu Kiều đột nhiên lại hiện lên hình ảnh người đàn ông kia, trong căn phòng tối om như mực, anh nhỏ giọng nói với cô “Chỉ cần cô nói kế hoạch của ông chủ cô cho tôi biết thì cô muốn bao nhiêu tiền chỉ cần nói một tiếng”
Anh thật sự dễ dàng đưa ba triệu tệ cho cô như vậy?
Có khi nào anh sẽ lại tìm đến gây rối cô không?
Vũ Tiểu Kiêu vòng qua Lí Thành Sơn đi ra khỏi bệnh viện. Lí Thành Sơn đi theo phía sau, đôi mắt cứ luôn nhìn dò xét Vũ Tiểu Kiều, cúi đầu lẩm bẩm: “Không ngờ con nhóc này lại đáng giá như vậy. Lí Thành
Sơn vuốt cảm, nhếch môi cười.
Ánh mắt ông ta nhìn Vũ Tiểu Kiều hệt như đang nhìn một núi vàng, trong lòng ông ta nghĩ con gái nuôi nhiều năm như vậy cũng đã đến lúc bảo đáp cho ông ta rồi. “Tiểu Kiều à, từ nhỏ ba thương con nhất
Vũ Tiểu Kiều quay đầu liếc Lí Thành Sơn: “Đừng có ý định gì với con!”
“Được được được!” Lí Thành Sơn liên tục đồng ý.
Vũ Tiểu Kiều chưa đi được mấy bước thì điện thoại đã reo lên, là điện thoại của dì Trương. “Cô chủ à, Tùng Tùng lại bị co giật rồi! Chuyện của bà chủ giải quyết thế nào rồi? Phu nhân không có ở nhà, Tùng Tùng nhiều lần phát bệnh, tình hình không tốt lắm.”
“Cô chủ, cô nhanh chóng đón bà chủ về đi, tôi sợ tôi trông không nổi Tùng Tùng. Sức lực của cậu ấy quá mạnh, cử chạy ra ngoài mãi.”
Giọng nói đầy lo lắng của dì Trương hệt như một ngọn lửa thiêu đốt trái tim Vũ Tiểu Kiều đau nhói. “Cháu lập tức đi đón mẹ, dì nhất định phải trông chừng anh trai, đừng để anh ấy chạy ra ngoài!”
“Cô chủ, cô nhất định phải nhanh lên.”
Vũ Tiểu Kiều ngắt máy rồi vội vàng chạy ra khỏi bệnh viện
Lúc cô chạy đến cửa kéo hồng ngoại cảm ứng tự động của bệnh viện thì vừa hay gặp một đoàn lãnh đạo cao cấp của bệnh viện nồng nhiệt tiếp đón một vị quý khách.
Người đàn ông đó mặc một bộ vest đen, thân hình cao lớn, toàn thân toát ra vẻ tôn quý của một vị vương giả.
Vũ Tiểu Kiều đang vội nên không có tâm trạng để ý đến người đàn ông cao lớn tuấn tú kia. Cô thấy cửa mở thì khẩn trương chạy ra ngoài.
Suýt chút thì cô tông trùng người đàn ông khôi ngô mặc vest đen kia, cô luôn miệng nói “Xin lỗi” rồi không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng ra khỏi cổng bệnh viện.
Viện trưởng Tôn của bệnh viện Đức An giận đến xanh mặt “Người kiểu gì vậy! Không phải đã thu xếp cả rồi sao?” Vài tên vệ sĩ bị dọa đến vội vàng giải thích: “Chúng tôi thật sự đã thu xếp cả rồi nhưng không ngờ lại có người xông ra. “Thật sự xin lỗi vì đã đụng phải cậu Thần, là sơ sót của tôi, sơ sót của tôi.” Viện trưởng cuống quít cúi đầu xin lỗi.
Tịch Thần Hạn chỉ cảm nhận được mùi hương nhè nhẹ quen thuộc lướt qua mình như một cơn gió. Cô gái kia đã chạy xa rồi nhưng mùi hương dịu nhẹ đó vẫn vấn vương mãi trước mũi anh không hề tan đi
Tim anh chợt siết chặt, anh từ từ quay đầu nhìn bóng dáng nhỏ bé liêu xiêu đã chạy xa, mái tóc cột đuôi ngựa xinh đẹp bay bay sau đầu cô, áo sơ mi trắng quần jean dưới ánh mặt trười khiến người nhìn cảm thấy thuần khiết tươi mát.
Đôi người đen của Tịch Thần Hạn dẫn dẫn nheo lại.
Lại là cô l
Vậy mà lại đụng nhau ở bệnh viện.
Nhưng cô gái này thật sự không nhìn thấy anh sao? Hay là vì thu hút sự chú ý của anh nên mới cố ý chạy ngang qua người anh?
Hết lần này đến lần khác gặp cô gái này, anh không thể dùng từ trùng hợp để giải thích.
Trong lòng Tịch Thần Hạn cười nhạt, trên khỏe môi nở nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt càng thêm sâu hút. Lần này Tịch Thần Hạn đến bệnh viện là để khảo sát tình hình của bệnh viện.
Gần đây sức khỏe của quý bà nhà họ Tịch, cũng chính là bà nội của Tịch Thần Hạn không được tốt lắm nên cần phải đến bệnh viện tịnh dưỡng vài này.
Anh đã chọn vài bệnh viện tư cao cấp tốt nhất của thành
Kinh Hoa, bệnh viện Đức An này trực thuộc tập đoàn Tô Thị có quy mô lớn nhất và môi trường tốt nhất thành phố. Nhưng lại không ngờ lại để xảy ra một lỗi cơ bản như vậy trong lúc quan trọng khi anh đi khảo sát tình hình.
Dựa theo tính cách kén chọn đến mức bởi lông tìm vết của Tịch Thần Hạn thì bệnh viện Đức An đã bị gạch khỏi danh sách cân nhắc cho vào sổ đen.
Đông Thanh nói với viện trưởng: “Viện trưởng Tông, bệnh viện từ cao cấp như Đức An không nên để xảy ra tình trạng lộn xộn giữa sảnh lớn. Nếu lão phu nhân nhập viện cũng có người không hiểu quy tắc như vậy, tông vào lão phu nhân thì ai chịu trách nhiệm nổi!”
Viện trưởng Tôn sợ đến nỗi lau mồ hội: Tôi bảo đảm chuyện thể này sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa! Tôi chắc chắn sẽ quản lý nghiêm khắc trật tự trong nội bộ bệnh viện, mong cậu Thần tin tưởng bệnh viện chúng tôi.”
Đông Thanh lại nói. “Không cần đâu viện trưởng Tôn, lão phu nhân thích nhất là sự yên tĩnh, chúng tôi sẽ đổi một bệnh viện khác.”
Đông Thanh đang chuẩn bị dẫn theo đảm vệ sĩ rời khỏi bệnh viện.
Tịch Thần Hạn đột nhiên giơ tay: “Ở đây đi.”
Lời quyết định dứt khoát của anh khiến xung quanh yên tĩnh ngay tức khắc.
Đông Thanh nhíu mày khó hiểu, rõ ràng anh ta nhìn thấy vẻ mặt của cậu Thần là vẻ mặt hoàn toàn không vừa lòng. Nếu như thường ngày thì nhất định sẽ quay người bỏ đi, sao hôm nay thái độ lại khác như vậy?
Tịch Thần Hạn nhìn vườn hoa xinh đẹp được thiết kế tỉ mỉ qua lớp cửa kính to lớn, môi khẽ mỉm cười. “Công tác xanh hóa rất tốt, bà nội thích hoa có nên sẽ thích ở đây.
Nói thì nói vậy nhưng trong lòng anh lại nghĩ sao Vũ Tiểu Kiều lại xuất hiện ở bệnh viện?
Người nhà cô nhập viện sao?
Ánh mắt thăm thẳm lạnh lùng của anh dần dần nhìn xa ra phía ngoài bệnh viện nhưng đã không còn nhìn thấy bóng hình của Vũ Tiểu Kiều đầu nữa…
Chẳng qua đối phương chỉ bị đâm vào cánh tay, may năm mũi mà lại đòi bồi thường đến ba triệu tết
Vũ Tiểu Kiều biết chắc chắn ông chủ sòng bạc này có người bên cảnh sát, nếu không cảnh sát cũng sẽ không để cho họ giải quyết riêng chuyện này. Tuy trong lòng không phục nhưng cô cũng chỉ đành nhẫn nhịn đưa ba triệu tệ cho ông chủ sòng bạc.
Ông chủ sòng bạc cầm được tiền thì cười ha hả: “Đưa tiền sớm thì chúng ta cũng sớm giải quyết xong chuyện này rồi! Nế mặt số tiền này, tôi không tính toán với mấy người nữa.”
Ông chủ sòng bạc cầm điện thoại lên gọi người bên cảnh sát thả người ra. một cuộc, bảo
Ông chủ sòng bạc đi tới gần Lí Thành Sơn nhỏ giọng cảnh cáo: “Lí Thành Sơn, lần này xem như ông thức thời! Nhưng ông đừng quên ông vẫn còn nợ tôi một khoản vay nặng lãi đấy, tốt nhất là nhanh trả hết đi! Nếu không ông chẳng may mắn chỉ vào đồn cảnh sát như bà vợ ông đâu!”
“Vâng vâng vâng.” Lí Thành Sơn liên tục gật đầu cúi mình. “Vay nặng lãi gì?” Vũ Tiểu Kiều chưa nghe rõ nên muốn chạy tới hỏi cho ra lẽ nhưng bị Lí Thành Sơn kéo lại. “Cái gì mà vay nặng lãi gì? Không có chuyện gì! Mày nghe nhầm rồi!”
“Ba, không phải ba còn vay bên ngoài chứ?”
“Không có, không có.” Lí Thành Sơn nhanh chóng phủ nhận, ảnh mặt thì lại toát ra vẻ hèn mọn nhìn Vũ Tiểu Kiều từ trên xuống dưới đánh giá
Trong lòng Vũ Tiểu Kiều giật thót, vội vã xoay người tránh ảnh nhìn của ông ta. “Ba nhìn cái gì!”
“Tiểu Kiêu, mày đến Kim Sa Than đã làm những gì? Sao bên kia lại đưa mày nhiều tiền như vậy?” Lí Thành Sơn sở cắm, mắt ánh lên tia nhìn ngấm ngầm mưu tính.
Nhắc đến Kim Sa Than thì tim Vũ Tiểu Kiều lại hằng đi một nhịp: “Không làm gì cả!”
“Không làm gì cả mà bên kia đưa mày ba triệu tệ ă? Mày lừa ai đây!”
“Con lại muốn hỏi ba, rốt cuộc ba với hộp đêm Kim Sa Than có chuyện gì?”
Ảnh mặt Lí Thành Sơn lóe lên. “Gì mà có chuyện gì? Tao… Tao không biết mày đang nói gì! Trước giờ tao chưa từng đến hộp đêm Kim Sa Than, chỗ đó tạo đi không nổi!”
“Nếu đã không biết thì đừng nhắc nữa! Con không muốn để mẹ biết chuyện này! Từ nay về sau, ba cũng đừng hòng lợi dụng con nữa!”
Trong đầu Vũ Tiểu Kiều đột nhiên lại hiện lên hình ảnh người đàn ông kia, trong căn phòng tối om như mực, anh nhỏ giọng nói với cô “Chỉ cần cô nói kế hoạch của ông chủ cô cho tôi biết thì cô muốn bao nhiêu tiền chỉ cần nói một tiếng”
Anh thật sự dễ dàng đưa ba triệu tệ cho cô như vậy?
Có khi nào anh sẽ lại tìm đến gây rối cô không?
Vũ Tiểu Kiêu vòng qua Lí Thành Sơn đi ra khỏi bệnh viện. Lí Thành Sơn đi theo phía sau, đôi mắt cứ luôn nhìn dò xét Vũ Tiểu Kiều, cúi đầu lẩm bẩm: “Không ngờ con nhóc này lại đáng giá như vậy. Lí Thành
Sơn vuốt cảm, nhếch môi cười.
Ánh mắt ông ta nhìn Vũ Tiểu Kiều hệt như đang nhìn một núi vàng, trong lòng ông ta nghĩ con gái nuôi nhiều năm như vậy cũng đã đến lúc bảo đáp cho ông ta rồi. “Tiểu Kiều à, từ nhỏ ba thương con nhất
Vũ Tiểu Kiều quay đầu liếc Lí Thành Sơn: “Đừng có ý định gì với con!”
“Được được được!” Lí Thành Sơn liên tục đồng ý.
Vũ Tiểu Kiều chưa đi được mấy bước thì điện thoại đã reo lên, là điện thoại của dì Trương. “Cô chủ à, Tùng Tùng lại bị co giật rồi! Chuyện của bà chủ giải quyết thế nào rồi? Phu nhân không có ở nhà, Tùng Tùng nhiều lần phát bệnh, tình hình không tốt lắm.”
“Cô chủ, cô nhanh chóng đón bà chủ về đi, tôi sợ tôi trông không nổi Tùng Tùng. Sức lực của cậu ấy quá mạnh, cử chạy ra ngoài mãi.”
Giọng nói đầy lo lắng của dì Trương hệt như một ngọn lửa thiêu đốt trái tim Vũ Tiểu Kiều đau nhói. “Cháu lập tức đi đón mẹ, dì nhất định phải trông chừng anh trai, đừng để anh ấy chạy ra ngoài!”
“Cô chủ, cô nhất định phải nhanh lên.”
Vũ Tiểu Kiều ngắt máy rồi vội vàng chạy ra khỏi bệnh viện
Lúc cô chạy đến cửa kéo hồng ngoại cảm ứng tự động của bệnh viện thì vừa hay gặp một đoàn lãnh đạo cao cấp của bệnh viện nồng nhiệt tiếp đón một vị quý khách.
Người đàn ông đó mặc một bộ vest đen, thân hình cao lớn, toàn thân toát ra vẻ tôn quý của một vị vương giả.
Vũ Tiểu Kiều đang vội nên không có tâm trạng để ý đến người đàn ông cao lớn tuấn tú kia. Cô thấy cửa mở thì khẩn trương chạy ra ngoài.
Suýt chút thì cô tông trùng người đàn ông khôi ngô mặc vest đen kia, cô luôn miệng nói “Xin lỗi” rồi không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng ra khỏi cổng bệnh viện.
Viện trưởng Tôn của bệnh viện Đức An giận đến xanh mặt “Người kiểu gì vậy! Không phải đã thu xếp cả rồi sao?” Vài tên vệ sĩ bị dọa đến vội vàng giải thích: “Chúng tôi thật sự đã thu xếp cả rồi nhưng không ngờ lại có người xông ra. “Thật sự xin lỗi vì đã đụng phải cậu Thần, là sơ sót của tôi, sơ sót của tôi.” Viện trưởng cuống quít cúi đầu xin lỗi.
Tịch Thần Hạn chỉ cảm nhận được mùi hương nhè nhẹ quen thuộc lướt qua mình như một cơn gió. Cô gái kia đã chạy xa rồi nhưng mùi hương dịu nhẹ đó vẫn vấn vương mãi trước mũi anh không hề tan đi
Tim anh chợt siết chặt, anh từ từ quay đầu nhìn bóng dáng nhỏ bé liêu xiêu đã chạy xa, mái tóc cột đuôi ngựa xinh đẹp bay bay sau đầu cô, áo sơ mi trắng quần jean dưới ánh mặt trười khiến người nhìn cảm thấy thuần khiết tươi mát.
Đôi người đen của Tịch Thần Hạn dẫn dẫn nheo lại.
Lại là cô l
Vậy mà lại đụng nhau ở bệnh viện.
Nhưng cô gái này thật sự không nhìn thấy anh sao? Hay là vì thu hút sự chú ý của anh nên mới cố ý chạy ngang qua người anh?
Hết lần này đến lần khác gặp cô gái này, anh không thể dùng từ trùng hợp để giải thích.
Trong lòng Tịch Thần Hạn cười nhạt, trên khỏe môi nở nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt càng thêm sâu hút. Lần này Tịch Thần Hạn đến bệnh viện là để khảo sát tình hình của bệnh viện.
Gần đây sức khỏe của quý bà nhà họ Tịch, cũng chính là bà nội của Tịch Thần Hạn không được tốt lắm nên cần phải đến bệnh viện tịnh dưỡng vài này.
Anh đã chọn vài bệnh viện tư cao cấp tốt nhất của thành
Kinh Hoa, bệnh viện Đức An này trực thuộc tập đoàn Tô Thị có quy mô lớn nhất và môi trường tốt nhất thành phố. Nhưng lại không ngờ lại để xảy ra một lỗi cơ bản như vậy trong lúc quan trọng khi anh đi khảo sát tình hình.
Dựa theo tính cách kén chọn đến mức bởi lông tìm vết của Tịch Thần Hạn thì bệnh viện Đức An đã bị gạch khỏi danh sách cân nhắc cho vào sổ đen.
Đông Thanh nói với viện trưởng: “Viện trưởng Tông, bệnh viện từ cao cấp như Đức An không nên để xảy ra tình trạng lộn xộn giữa sảnh lớn. Nếu lão phu nhân nhập viện cũng có người không hiểu quy tắc như vậy, tông vào lão phu nhân thì ai chịu trách nhiệm nổi!”
Viện trưởng Tôn sợ đến nỗi lau mồ hội: Tôi bảo đảm chuyện thể này sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa! Tôi chắc chắn sẽ quản lý nghiêm khắc trật tự trong nội bộ bệnh viện, mong cậu Thần tin tưởng bệnh viện chúng tôi.”
Đông Thanh lại nói. “Không cần đâu viện trưởng Tôn, lão phu nhân thích nhất là sự yên tĩnh, chúng tôi sẽ đổi một bệnh viện khác.”
Đông Thanh đang chuẩn bị dẫn theo đảm vệ sĩ rời khỏi bệnh viện.
Tịch Thần Hạn đột nhiên giơ tay: “Ở đây đi.”
Lời quyết định dứt khoát của anh khiến xung quanh yên tĩnh ngay tức khắc.
Đông Thanh nhíu mày khó hiểu, rõ ràng anh ta nhìn thấy vẻ mặt của cậu Thần là vẻ mặt hoàn toàn không vừa lòng. Nếu như thường ngày thì nhất định sẽ quay người bỏ đi, sao hôm nay thái độ lại khác như vậy?
Tịch Thần Hạn nhìn vườn hoa xinh đẹp được thiết kế tỉ mỉ qua lớp cửa kính to lớn, môi khẽ mỉm cười. “Công tác xanh hóa rất tốt, bà nội thích hoa có nên sẽ thích ở đây.
Nói thì nói vậy nhưng trong lòng anh lại nghĩ sao Vũ Tiểu Kiều lại xuất hiện ở bệnh viện?
Người nhà cô nhập viện sao?
Ánh mắt thăm thẳm lạnh lùng của anh dần dần nhìn xa ra phía ngoài bệnh viện nhưng đã không còn nhìn thấy bóng hình của Vũ Tiểu Kiều đầu nữa…
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Anh Muốn Làm Cái Gì
Chương 72: 72: Rất Biết Làm Ra Vẻ
Chương 73: 73: Giữ Ranh Giới Rõ Ràng
Chương 74: 74: Cô Thật Để Tiện
Chương 75: 75: Lại Có Thể Giúp Đồ Để Tiện Này
Chương 76: 76: Dám Đánh Con Dâu Tương Lai Của Nhà Họ Tịch
Chương 77: 77: Hũ Giấm Cực Kì Lớn
Chương 78: 78: Thực Sự Đồng Ý Chuyện Hôn Sự
Chương 79: 79: Cậu Cung Trùng Hợp Quá
Chương 80: 80: 80: Anh Trai Đau Quá
Chương 81: 81: 81: Tôi Mới Là Chồng Tương Lai Của Cô
Chương 82: 82: 82: Đừng Tồn Tại Ảo Tưởng Nữa
Chương 83: 83: 83: Tào Xuyên Chúng Ta Đính Hôn Đi!
Chương 84: 84: 84: Còn Muốn Ăn Cả Chị Lẫn Em
Chương 85: 85: 85: Tốt Nhất An Phận Một Chút
Chương 86: 86: 86: Tôi Từng Nói Bảo Cô Đợi Tôi
Chương 87: 87: 87: Tất Cả Nghe Theo Tôi Sắp Xếp
Chương 88: 88: 88: Không Phải Chỉ Có Một Đứa Con Gái Là Em
Chương 89: 89: 89: Chắc Chắn Bọn Họ Không Có Gì Sao
Chương 90: 90: 90: Cả Trái Tim Căng Thẳng Theo
Chương 91: 91: 91: Cô Muốn Tiếp Cận Tịch Thần Hạn Sao
Chương 92: 92: 92: Dù Sao Cũng Phải Tìm Kiếm Chút Niềm Vui
Chương 93: 93: 93: Cả Đời Này Cũng Đừng Hòng Nghĩ Đến!
Chương 94: 94: 94: Cô Rất Nhạy Cảm Với Tôi
Chương 95: 95: 95: Cô Dám Không Nhận Thử Xem!
Chương 96: 96: 96: Sẽ Không Nhẫn Nhịn Nữa
Chương 97: 97: 97: Cô Là Của Tôi!
Chương 98: 98: 98: Đừng Cử Động Nếu Không
Chương 99: 99: 99: Mối Hôn Sự Này Không Kết Cũng Được!
Chương 100: 100: 100: Đời Này Không Phải Anh Ấy Thì Không Gả
Chương 101: 101: 101: Không Muốn Nói Gì Đó Với Tôi Sao
Chương 102: 102: 102: Bây Giờ Chúng Ta Được Coi Là Gì
Chương 103: 103: 103: Sao Bọn Họ Lại Ở Đây
Chương 104: 104: 104: Tự Rước Lấy Nhục
Chương 105: 105: 105: Người Hết Lòng Hết Sức Bảo Vệ
Chương 106: 106: 106: Sao Lại Đê Tiện Như Vậy
Chương 107: 107: 107: Là Cậu Thần!
Chương 108: 108: 108: Nhất Định Là Đến Đón Phi Phi!
Chương 109: 109: 109: Cô Đâm Hỏng Xe Tôi Rồi
Chương 110: 110: 110: Chính Là Cố Ý Gây Khó Dễ Cho Cô
Chương 111: 111: 111: Như Vậy Mới Ngoan
Chương 112: 112: 112: Điên Cuồng Hôn Xuống
Chương 113: 113: 113: Tịch Thần Hạn Anh Quá Đáng Lắm Rồi
Chương 114: 114: 114: Trong Phòng Của Khách Sạn
Chương 115: 115: 115: Anh Thật Sự Rất Yêu Em
Chương 116: 116: 116: Đối Xử Với Tôi Thật Sự Tốt Sao
Chương 117: 117: 117: Rất Muốn Nhào Vào Trong Lòng Anh
Chương 118: 118: 118: Huỷ Bỏ Đính Hôn
Chương 119: 119: 119: Nhất Định Khiến Hắn Ta Chết Rất Thảm Thiết
Chương 120: 120: 120: Ngoan Ngoãn Đợi Tôi Trở Về
Chương 121: 121: 121: Dư Luận Xôn Xao
Chương 122: 122: 122: Quả Nhiên Có Vấn Đề
Chương 123: 123: 123: Cô Và Tôi Cùng Một Loại Xấu Xa Như Nhau Thôi
Chương 124: 124: 124: Nếu Không Đánh Chết Mày!
Chương 125: 125: 125: Tôi Hận Anh
Chương 126: 126: 126: Đoạn Tuyệt Quan Hệ
Chương 127: 127: 127: Tuyệt Đối Đừng Xảy Ra Chuyện Gì
Chương 128: 128: 128: Nắm Chặt Lấy Cậu Thần
Chương 129: 129: 129: Chúng Ta Về Nhà
Chương 130: 130: 130: Cô Là Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 131: 131: 131: Tôi Nên Hận Anh
Chương 132: 132: 132: Chỉ Là Thương Xót Mình
Chương 133: 133: 133: Liều Một Lần Vì Bản Thân Mình
Chương 134: 134: 134: Hiện Trường Đính Hôn
Chương 135: 135: 135: Tịch Thần Hạn Mất Tích
Chương 136: 136: 136: Có Kịch Hay Để Xem Rồi
Chương 137: 137: 137: Vĩnh Viễn Sẽ Không Tha Thứ Cho Anh
Chương 138: 138: 138: Bị Người Khác Chơi Đùa Mà Không Biết
Chương 139: 139: 139: Đây Mới Là Vợ Chưa Cưới Của Tôi!
Chương 140: 140: 140: Nó Là Con Gái Riêng!
Chương 141: 141: 141: Hoá Ra Em Cũng Biết Diễn Kịch
Chương 142: 142: 142: Lại Là Một Quả Đại Bác Nữa
Chương 143: 143: 143: Trên Đời Có Hàng Vạn Người Nhưng Anh Chỉ Thua Bởi Em
Chương 144: 144: 144: Ai Dám Nói Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 145: 145: 145: Mượn Dao Giết Người Sao
Chương 146: 146: 146: Thật Là Một Người Phụ Nữ Dễ Cảm Động
Chương 147: 147: 147: Người Phụ Nữ Bị Người Khác Chơi Chán Rồi
Chương 148: 148: 148: Anh Ấy Không Thể Nào Yêu Người Phụ Nữ Khác
Chương 149: 149: 149: Mẹ Sẽ Bóp Chết Con
Chương 150: 150: 150: Đừng Làm Mất Mặt Ta
Chương 151: 151: 151: Tôi Ghét Nhất Là Giả Dối!
Chương 152: 152: 152: Nhưng Chuyện Không Nên Hỏi Thì Đừng Hỏi
Chương 153: 153: 153: Thiếu Phu Nhân Phải Cẩn Thận
Chương 154: 154: 154: Cho Tôi Một Lời Giải Thích!
Chương 155: 155: 155: Đừng Giày Vò Tôi Như Vậy!
Chương 156: 156: 156: Tại Sao Không Tin Tôi
Chương 157: 157: 157: Cô Còn Không Xứng Để Tôi Làm Cái Gì
Chương 158: 158: 158: Hay Cho Một Đòn Ra Oai Phủ Đầu
Chương 159: 159: 159: Cô Cũng Có Thể Được Ngưỡng Mộ
Chương 160: 160: 160: Dốc Hết Sức Lực Để Yêu Anh
Chương 161: 161: 161: “tôi Đã Cố Gắng Rồi”
Chương 162: 162: 162: Người Đàn Bà Số Khổ
Chương 163: 163: 163
Chương 164: 164: 164: “chỉ Đơn Giản Như Vậy Sao”
Chương 165: 165: 165: Cô Lạnh Mặt Lại
Chương 166: 166: 166
Chương 167: 167: 167
Chương 168: 168: 168: Tôi Không Sao
Chương 169: 169: 169: Cái Gì Gọi Là Coi Như Vậy
Chương 170: 170: 170: Đi Rồi Thì Đừng Có Về Nữa!
Chương 171: 171: 171: Sẽ Là Người Nắm Tay Cả Đời
Chương 172: 172: 172: Đừng Vong Ân Phụ Nghĩa
Chương 173: 173: 173: Đắm Chìm Trong Sự Dịu Dàng Của Anh
Chương 174: 174: 174: Một Trận Chiến Ác Liệt!
Chương 175: 175: 175: Xông Lên Đánh Lẫn Nhau
Chương 176: 176: 176: Cút Ra Ngoài!
Chương 177: 177: 177: Bàn Bạc Kĩ Hơn
Chương 178: 178: 178: Hành Động Lén Lút
Chương 179: 179: 179: Không Cam Tâm!
Chương 180: 180: 180: Không Được Khiến Tiểu Kiều Bị Thiệt
Chương 181: 181: 181: Sợ Hãi Kỳ Lạ
Chương 182: 182: 182: Tất Cả Những Thứ Này Vốn Thuộc Về Con
Chương 183: 183: 183: Anh Ấy Xảy Ra Chuyện Gì Vậy
Chương 184: 184: 184: Quái Gở
Chương 185: 185: 185: Rốt Cuộc Anh Ấy Ở Đâu Vậy
Chương 186: 186: 186: Nhớ Kỹ Chú Ý An Toàn
Chương 187: 187: 187: Cậu Thần Đang Đợi Cô
Chương 188: 188: 188: Sẽ Không Rời Xa Anh Nữa
Chương 189: 189: 189: Ăn No Vận Động
Chương 190: 190: 190: Bây Giờ Muốn Ăn Cô
Chương 191: 191: 191: Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 192: 192: 192: Hoàn Cảnh Của Chúng Ta Khác Nhau
Chương 193: 193: 193: Tất Cả Đều Là Hiểu Lầm
Chương 194: 194: 194: Sẽ Không Để Cho Người Khác Bắt Nạt Cô Nữa
Chương 195: 195: 195: Ra Tay Đánh Người
Chương 196: 196: 196: Mọi Người Nhìn Vào
Chương 197: 197: 197: Tình Cảm Còn Xót Lại Vẫn Chưa Hết
Chương 198: 198: 198: Được Coi Là Gì Ở Trong Mắt Anh
Chương 199: 199: 199: Thù Hận Chính Là Thù Hận
Chương 200: 200: 200: Có Tôi Ở Đây Không Cần Sợ
Chương 201: 201: 201: Ai Dám Bắt Nạt Cô Ấy
Chương 202: 202: 202: Trở Thành Trò Cười
Chương 203: 203: 203: Thật Là Không Có Khẩu Vị Gì Cả!
Chương 204: 204: 204: Trong Lòng Anh Ấy Đang Cất Giấu Một Người Phụ Nữ
Chương 205: 205: 205: Có Phải Từng Gặp Ở Đâu Không Vậy
Chương 206: 206: 206: Xuất Hiện Ảo Giác
Chương 207: 207: 207: Tạo Người
Chương 208: 208: 208: Ngoan Ngoãn Đợi Tôi!
Chương 209: 209: 209: Vậy Mà Lại Hẹn Hò Riêng
Chương 210: 210: 210: Cậu Đã Quên Hết Tất Cả Những Điều Mà Anh Ấy Làm Cho Cậu Sao
Chương 211: 211: 211: Mình Không Muốn Phụ Anh Ấy
Chương 212: 212: 212: Anh Ấy Chưa Từng Bình Thường
Chương 213: 213: 213: Bọn Con Bắt Buộc Phải Chia Tay!
Chương 214: 214: 214: Rốt Cuộc Là Tại Sao
Chương 215: 215: 215: Lấy Cái Chết Để Ép Buộc
Chương 216: 216: 216: Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Thất Vọng
Chương 217: 217: 217: Cậu Thần Đến Rồi!
Chương 218: 218: 218: Đừng Liên Lạc Nữa
Chương 219: 219: 219: Chút Mánh Khoé Này
Chương 220: 220: 220: Phí Công Vô Ích Không Có Hiệu Quả
Chương 221: 221: 221: Chị Sẽ Ra Sức Giúp Em
Chương 222: 222: 222: Gây Chuyện Với Mày
Chương 223: 223: 223: Còn Không Phải Vì Mày
Chương 224: 224: 224: Vũ Tiểu Kiều Mất Tích
Chương 225: 225: 225: Không Kiềm Chế Được
Chương 226: 226: 226: Mồm Miệng Sạch Sẽ Một Chút
Chương 227: 227: 227: Thật Sự Xong Đời Rồi
Chương 228: 228: 228: Người Phụ Nữ Của Tôi Cũng Dám Động
Chương 229: 229: 229: Đây Chính Là Giải Thích
Chương 230: 230: 230: Cẩn Thận Lưỡi Của Mấy Người
Chương 231: 231: 231: Tốt Nhất Đừng Tỉnh Lại
Chương 232: 232: 232: Quyền Lợi Của Anh
Chương 233: 233: 233: Trong Mắt Chưa Từng Có Tôi
Chương 234: 234: 234: Ông Đến Làm Cái Gì
Chương 235: 235: 235: Ăn Miếng Trả Miếng
Chương 236: 236: 236: Đồ Não Tàn Này
Chương 237: 237: 237: Cơ Hội Cuối Cùng
Chương 238: 238: 238: Hiểu Rõ Nhiệm Vụ Của Cô
Chương 239: 239: 239: Là Cô Tự Làm Tự Chịu
Chương 240: 240: 240: Làm Sao Để Hoá Giải Nguy Cơ
Chương 241: 241: 241: Đừng Trách Tôi Bất Nhân
Chương 242: 242: 242: Cô Ấy Đã Yêu Anh Ta Mất Rồi
Chương 243: 243: 243: Tại Sao Phải Giải Thích
Chương 244: 244: 244: Giữa Chúng Ta Sẽ Không Nói Rõ Được Nữa
Chương 245: 245: 245: Cô Gái Một Mình Không An Toàn
Chương 246: 246: 246: Ai Chị Em Thân Thiết Với Mày
Chương 247: 247: 247: Không Đáng Để Cô Quan Tâm Sao
Chương 248: 248: 248: Không Tin Không Có Được
Chương 249: 249: 249: Ai Cũng Đừng Hòng Muốn Sống Yên Ổn
Chương 250: 250: 250: Mọi Người Hãy Trả Lại Công Bằng Cho Tôi
Chương 251: 251: 251: Chúng Tôi Đang Hẹn Hò
Chương 252: 252: 252: Mẹ Đang Bảo Vệ Con
Chương 253: 253: 253: Báo Ứng Sớm Muộn Cũng Sẽ Luân Hoàn
Chương 254: 254: 254: Chỉ Biết Nói Mấy Câu Thô Lỗ Đơn Giản
Chương 255: 255: 255: Người Phụ Nữ Ngu Ngốc Này
Chương 256: 256: 256: Tại Sao Lừa Tôi
Chương 257: 257: 257: Chúng Ta Kết Hôn Đi
Chương 258: 258: 258: Anh Ấy Thật Sự Rất Yêu Cậu
Chương 259: 259: 259: Mày Kiêu Ngạo Cái Gì Mà Kiêu Ngạo
Chương 260: 260: 260: Xuống Dốc Không Phanh
Chương 261: 261: 261
Chương 262: 262: 262
Chương 263: 263: 263
Chương 264: 264: 264
Chương 265: 265: 265
Chương 266: 266: 266
Chương 267: 267: 267
Chương 268: 268: 268
Không tìm thấy chương nào phù hợp