Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 32: Cậu đau lòng à?
Sáng ngày hôm sau, Hạ Thiên Vũ vẫn đứng ngoài cửa đợi cô như mọi ngày. Ánh nắng vàng nhạt chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật mái tóc đen và làn da trắng. Anh dựa người vào chiếc xe.
Cửa được mở, nhưng người bước ra lại không phải cô, mà là Hàn Đồng Tư. Cô ta nhìn thấy anh, ánh mắt sáng lên. Định nở nụ cười nhưng vì vết thương vẫn còn trên má khiến cô ta trông thật gượng gạo. Hàn Đồng Tư đi về phía anh, nói:
“A, Thiên Vũ, sao cậu lại ở đây?”
Vì bình thường, cô đều đi học sớm, thế nên dù anh có đứng đợi cô, thì Hàn Đồng Tư cũng không biết. Nhưng hôm nay, anh đợi mãi, sắp tới giờ học rồi, mà cô cũng chưa xuống. Thế nhưng, khi thấy anh đứng ở cửa, Hàn Đồng Tư lại ảo tưởng rằng, anh đang đợi cô ta.
Anh lãnh đạm nói:
“Tôi với cô không thân quen, hãy gọi tôi là bạn học Hạ. Tôi đang đợi người.”
Cô ta hơi ngại, nhưng nghe anh nói đang đợi người, cô ta thầm nghĩ trong lòng: Muốn đợi người ta thì nói luôn đi, còn bày đặt không thân quen, xa cách để làm gì chứ!
Cô ta ngượng ngùng c*n m** d***, đi đến, ngồi lên xe của anh, giọng nói nhỏ, nhẹ nhàng:
“Vậy đi thôi, sắp vào lớp rồi.”
Cô ta thầm cười lạnh, Hàn Tiểu Tịch ơi Hàn Tiểu Tịch, Hạ Thiên Vũ sớm muộn gì cũng là của cô ta thôi, rồi cô sẽ lại thua dưới tay cô ta cho mà xem.
Đang vui vẻ trong lòng, thì cô ta bỗng cảm thấy lành lạnh sống lưng, quay lại, vẫn thấy anh đứng ở đó, ánh mắt nhìn cô ta với vẻ chán ghét, giọng nói lạnh cực điểm vang lên:
“Hàn nhị tiểu thư, tôi đâu có nói sẽ đưa cô đến trường, tôi đang đợi người, phiền cô xuống khỏi xe của tôi.”
Cô ta mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng lại nghe thấy một tiếng nói trong trẻo đầy chế giễu:
“Ôi! Hàn đại tiểu thư, người ta đã nói là đợi người rồi, mà sao cô lại nghĩ là mình thế? Cô đâu phải là người đâu, tôi nói này, ảo tưởng cũng là một loại bệnh tâm lý đó, mau đến bác sỹ để khám đi, à có cần tôi giới thiệu chỗ cho cô không. Trước đây mẹ tôi có nuôi một con cún, cũng bị bệnh về tâm lý, sau khi đưa đến chỗ đó khám, nó cũng khỏi bệnh rồi. Hay là để tôi giới thiệu cô đến đó nhé?”
Hàn Đồng Tư giận đỏ mặt, cô ta nói, giọng nói nghẹn ngào như bị người khác bắt nạt:
“Hàn Tiểu Tịch, chị đừng nói như vậy, em xin lỗi chị. Nhưng cậu ấy đang đợi em mà, sao chị lại nói em bị ảo tưởng.”
Không để Hàn Tiểu Tịch nói, anh liền cất giọng:
“Hàn nhị tiểu thư, người tôi đợi là Tiểu Tịch, không phải cô. Cô hãy xuống khỏi xe của tôi.”
Hừ, tại sao lại là Hàn Tiểu Tịch, cô ta có gì tốt cơ chứ? Cô ta uất giận, chạy một mạch đi, không nói lời nào. Nhưng hiện tại, cô ta đang cực kỳ ghen tị, cực kỳ ghét Hàn Tiểu Tịch.
Sau khi Hàn Đồng Tư chạy mất dạng, cô mới nhìn anh. Chợt nhận ra, anh đã nhìn chằm chằm cô từ khi nào. Từ ánh mắt của anh, cô có thể nhận ra sự đau lòng trong đó.
Cô bước đến cạnh anh, cố mỉm cười, nhưng hai bên má đều có vết thương, cơn đau rát khiến cô chẳng thể cười nổi. Cộng thêm ban nãy vừa nói một câu dài, bây giờ cô đang cực kỳ khó chịu đây.
Anh đưa tay định chạm vào má cô, nhưng giữa chừng, lại thu tay lại, anh hỏi cô, giọng nhẹ nhàng:
“Sao lại thế này?”
Tối ngày hôm qua, trước khi tạm biệt nhau, cô vẫn còn rất xinh đẹp, hai má bị anh trêu chọc mà thoáng đỏ ửng, vậy mà bây giờ, hai má vẫn đỏ nhưng lại cho thấy sự đau đớn xuất phát từ vết thương, khóe môi cô còn bị rách một chút. Nhìn cô như vậy, trong lòng anh bỗng có cảm giác chua sót lạ thường. Anh không đợi cô trả lời, trực tiếp ôm cô vào lòng mình.
Bị anh ôm, cô bất ngờ, nhưng chỉ là thoáng qua. Sau đó, cô cũng đan hai tay sau lưng anh, khiến cái ôm này càng chặt hơn. Một lát sau, cô khẽ nhích người, đôi tay của anh cũng buông lỏng cô hơn, cô từ trong ngực anh, ngước lên, nói:
“Mình không sao đâu. Cậu đau lòng à?”
Anh không chần chừ đáp:
“Ừm.”
Câu trả lời của anh nằm ngoài dự đoán của cô, trước đây, nếu hỏi anh những câu hỏi thế này, anh sẽ nói: “Tại sao tôi phải đau lòng, cậu cũng đâu phải bạn gái tôi.”
Nhưng hôm nay, anh lại thẳng thắn thừa nhận, chắc là do anh thấy cô như vậy, không muốn trêu cô nữa. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, mặt cũng nóng hơn.
Cô buông anh ra, nói:
“Cậu đến trường đi, xin nghỉ hộ mình nhé. Mặt đang sưng như đầu heo như này, mình không muốn dọa người khác sợ đâu.”
Anh nhìn cô, gật đầu. Nhưng lại kéo cô vào lòng, ôm thêm một chút rồi mới thả cô ra, xoay người đạp xe đi luôn.
Nhưng cô lại thấp thoáng nhìn được, khuôn mặt anh hơi đỏ lên thì phải. Anh xấu hổ vì ôm cô hay vì thừa nhận rằng đau lòng vì cô? Nhưng là lý do nào, cô cũng thấy thỏa mãn, vui sướng trong lòng.
Đợi bóng anh khuất xa trong nắng vàng, cô mới quay người bước vào nhà, nhưng nét mặt cô lại trầm xuống khi nhìn thấy người đang đứng ở cửa kia.
Cửa được mở, nhưng người bước ra lại không phải cô, mà là Hàn Đồng Tư. Cô ta nhìn thấy anh, ánh mắt sáng lên. Định nở nụ cười nhưng vì vết thương vẫn còn trên má khiến cô ta trông thật gượng gạo. Hàn Đồng Tư đi về phía anh, nói:
“A, Thiên Vũ, sao cậu lại ở đây?”
Vì bình thường, cô đều đi học sớm, thế nên dù anh có đứng đợi cô, thì Hàn Đồng Tư cũng không biết. Nhưng hôm nay, anh đợi mãi, sắp tới giờ học rồi, mà cô cũng chưa xuống. Thế nhưng, khi thấy anh đứng ở cửa, Hàn Đồng Tư lại ảo tưởng rằng, anh đang đợi cô ta.
Anh lãnh đạm nói:
“Tôi với cô không thân quen, hãy gọi tôi là bạn học Hạ. Tôi đang đợi người.”
Cô ta hơi ngại, nhưng nghe anh nói đang đợi người, cô ta thầm nghĩ trong lòng: Muốn đợi người ta thì nói luôn đi, còn bày đặt không thân quen, xa cách để làm gì chứ!
Cô ta ngượng ngùng c*n m** d***, đi đến, ngồi lên xe của anh, giọng nói nhỏ, nhẹ nhàng:
“Vậy đi thôi, sắp vào lớp rồi.”
Cô ta thầm cười lạnh, Hàn Tiểu Tịch ơi Hàn Tiểu Tịch, Hạ Thiên Vũ sớm muộn gì cũng là của cô ta thôi, rồi cô sẽ lại thua dưới tay cô ta cho mà xem.
Đang vui vẻ trong lòng, thì cô ta bỗng cảm thấy lành lạnh sống lưng, quay lại, vẫn thấy anh đứng ở đó, ánh mắt nhìn cô ta với vẻ chán ghét, giọng nói lạnh cực điểm vang lên:
“Hàn nhị tiểu thư, tôi đâu có nói sẽ đưa cô đến trường, tôi đang đợi người, phiền cô xuống khỏi xe của tôi.”
Cô ta mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng lại nghe thấy một tiếng nói trong trẻo đầy chế giễu:
“Ôi! Hàn đại tiểu thư, người ta đã nói là đợi người rồi, mà sao cô lại nghĩ là mình thế? Cô đâu phải là người đâu, tôi nói này, ảo tưởng cũng là một loại bệnh tâm lý đó, mau đến bác sỹ để khám đi, à có cần tôi giới thiệu chỗ cho cô không. Trước đây mẹ tôi có nuôi một con cún, cũng bị bệnh về tâm lý, sau khi đưa đến chỗ đó khám, nó cũng khỏi bệnh rồi. Hay là để tôi giới thiệu cô đến đó nhé?”
Hàn Đồng Tư giận đỏ mặt, cô ta nói, giọng nói nghẹn ngào như bị người khác bắt nạt:
“Hàn Tiểu Tịch, chị đừng nói như vậy, em xin lỗi chị. Nhưng cậu ấy đang đợi em mà, sao chị lại nói em bị ảo tưởng.”
Không để Hàn Tiểu Tịch nói, anh liền cất giọng:
“Hàn nhị tiểu thư, người tôi đợi là Tiểu Tịch, không phải cô. Cô hãy xuống khỏi xe của tôi.”
Hừ, tại sao lại là Hàn Tiểu Tịch, cô ta có gì tốt cơ chứ? Cô ta uất giận, chạy một mạch đi, không nói lời nào. Nhưng hiện tại, cô ta đang cực kỳ ghen tị, cực kỳ ghét Hàn Tiểu Tịch.
Sau khi Hàn Đồng Tư chạy mất dạng, cô mới nhìn anh. Chợt nhận ra, anh đã nhìn chằm chằm cô từ khi nào. Từ ánh mắt của anh, cô có thể nhận ra sự đau lòng trong đó.
Cô bước đến cạnh anh, cố mỉm cười, nhưng hai bên má đều có vết thương, cơn đau rát khiến cô chẳng thể cười nổi. Cộng thêm ban nãy vừa nói một câu dài, bây giờ cô đang cực kỳ khó chịu đây.
Anh đưa tay định chạm vào má cô, nhưng giữa chừng, lại thu tay lại, anh hỏi cô, giọng nhẹ nhàng:
“Sao lại thế này?”
Tối ngày hôm qua, trước khi tạm biệt nhau, cô vẫn còn rất xinh đẹp, hai má bị anh trêu chọc mà thoáng đỏ ửng, vậy mà bây giờ, hai má vẫn đỏ nhưng lại cho thấy sự đau đớn xuất phát từ vết thương, khóe môi cô còn bị rách một chút. Nhìn cô như vậy, trong lòng anh bỗng có cảm giác chua sót lạ thường. Anh không đợi cô trả lời, trực tiếp ôm cô vào lòng mình.
Bị anh ôm, cô bất ngờ, nhưng chỉ là thoáng qua. Sau đó, cô cũng đan hai tay sau lưng anh, khiến cái ôm này càng chặt hơn. Một lát sau, cô khẽ nhích người, đôi tay của anh cũng buông lỏng cô hơn, cô từ trong ngực anh, ngước lên, nói:
“Mình không sao đâu. Cậu đau lòng à?”
Anh không chần chừ đáp:
“Ừm.”
Câu trả lời của anh nằm ngoài dự đoán của cô, trước đây, nếu hỏi anh những câu hỏi thế này, anh sẽ nói: “Tại sao tôi phải đau lòng, cậu cũng đâu phải bạn gái tôi.”
Nhưng hôm nay, anh lại thẳng thắn thừa nhận, chắc là do anh thấy cô như vậy, không muốn trêu cô nữa. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, mặt cũng nóng hơn.
Cô buông anh ra, nói:
“Cậu đến trường đi, xin nghỉ hộ mình nhé. Mặt đang sưng như đầu heo như này, mình không muốn dọa người khác sợ đâu.”
Anh nhìn cô, gật đầu. Nhưng lại kéo cô vào lòng, ôm thêm một chút rồi mới thả cô ra, xoay người đạp xe đi luôn.
Nhưng cô lại thấp thoáng nhìn được, khuôn mặt anh hơi đỏ lên thì phải. Anh xấu hổ vì ôm cô hay vì thừa nhận rằng đau lòng vì cô? Nhưng là lý do nào, cô cũng thấy thỏa mãn, vui sướng trong lòng.
Đợi bóng anh khuất xa trong nắng vàng, cô mới quay người bước vào nhà, nhưng nét mặt cô lại trầm xuống khi nhìn thấy người đang đứng ở cửa kia.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chúng mình làm bạn nhé?!
Chương 2: 2: Mẹ xin lỗi!
Chương 3: 3: Bất ngờ Của mẹ
Chương 4: 4: Tựu trường
Chương 5: 5
Chương 6: 6: Mẹ đừng thiên vị em dâu quá
Chương 7: 7: Tiệc sinh nhật
Chương 8: 8: Cơn sốt - Sự tin tưởng
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11: Yêu sớm - Lục Tuyết Nhi
Chương 12: 12: Nam thần và nữ thần có gian tình?!
Chương 13: 13
Chương 14: 14: Cậu thật đẹp
Chương 15: 15: Đuối nước
Chương 16: 16
Chương 17: 17: Nghi Minh Minh
Chương 18: 18
Chương 19: 19: Tui là fan couple của nam nữ thần!
Chương 20: 20: Có mẹ hai lại còn được tặng thêm em gái?
Chương 21: 21: Cảnh một nhà ba người đang an ủi nhau
Chương 22: 22: Tâm sự
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25: Mẹ nhét con vào bụng rồi sinh lại nhé?
Chương 26: 26: Vũ hội
Chương 27: 27: Vũ hội - 2
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30: Bà ta không xứng!
Chương 31: 31: Đừng nói chuyện với tôi, tôi mắc bệnh sạch sẽ!
Chương 32: 32: Cậu đau lòng à?
Chương 33: 33: Đừng chạm vào tôi, tôi lại phải tắm rửa hai giờ đồng hồ Đó!
Chương 34: 34: Hay tôi hiểu là cậu đang tỏ tình với tôi nhé?
Chương 35: 35: Anh luôn xuất hiện lúc cô cần nhất!
Chương 36: 36: Hôn rồi! Hôn rồi!
Chương 37: 37: Ác mộng
Chương 38: 38: Tỏ tình
Chương 39: 39: Đây là câu trả lời của em
Chương 40: 40: Anh chờ em!
Chương 41: 41: Nam thần cũng moe quá!
Chương 42: 42: Anh đến tiễn em ra sân bay
Chương 43: 43: Hẹn gặp lại!
Chương 44: 44: Anh nhớ em!
Chương 45: 45
Chương 46: 46: Phiền phức tìm đến
Chương 47: 47: Anh ấy đẹp trai hơn bất kỳ người nào ở đây
Chương 48: 48: Vậy em là bà xã của anh
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54: Cẩu lương, tránh xa ra!
Chương 55: 55: Em không đành lòng đâu!
Chương 56: 56: Cây muốn lặng, mà gió chẳng ngừng
Chương 57: 57: Cảm ơn anh đã đến!
Chương 58: 58: Em thích anh, Hạ Thiên Vũ, rất rất thích!
Chương 59: 59: Darling, em sắp trở thành lưu manh rồi
Chương 60: 60: Anh chỉ cố gắng để đứng cùng em thôi!
Chương 61: 61: Bịt tai trộm chuông!
Chương 62: 62
Chương 63: 63: Thói quen
Chương 64: 64: Tuyên bố theo đuổi
Chương 65: 65: Cắt đứt nợ hoa đào
Chương 66: 66: Đường tình duyên trắc trở
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69: Diễn cảnh sư đồ Luyến?
Chương 70: 70: Cái bóng đèn chết tiệt
Chương 71: 71: Em tin anh!
Chương 72: 72: Tự tìm ngược
Chương 73: 73
Chương 74: 74: Nói chuyện
Chương 75: 75: Nguy hiểm!
Chương 76: 76: Mất trí nhớ tạm thời?
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79: Trả bằng 'thịt' đi!
Chương 80: 80
Chương 81: 81: Darling, anh nghiện em mất rồi!
Chương 82: 82: IQ của chị đúng là... Không cao
Chương 83: 83
Chương 84: 84: Giận đấy à?
Chương 85: 85: Ai hiểu lòng anh?
Chương 86: 86: Người đáng hận cũng là người đáng thương
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89: Sao chép thiết kế?
Chương 90: 90
Chương 91: 91: Người theo đuổi em
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98: Mạng của anh cũng trở nên vô nghĩa!
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102: Em có muốn thử máy bay chấn không?
Chương 103: 103
Chương 104: 104: Cuối cùng em cũng trở về rồi!
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127: (H nhẹ)
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175: Lần cuối cùng: Ân đoạn nghĩa tuyệt!
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178: Câu chuyện ngày xưa - 1
Chương 179: 179: Câu chuyện ngày xưa - 2
Chương 180: 180: Người trước làm sai, người sau gánh tội
Chương 181: 181: Ai mới là người ốm nghén?
Chương 182: 182: Nguyên nhân sâu xa
Chương 183: 183: Không khí ấm áp
Chương 184: 184: Bước đầu
Chương 185: 185: Bùng nổ
Chương 186: 186: Tán thưởng
Chương 187: 187: Dự án
Chương 188: 188: Oan quá!
Chương 189: 189
Chương 190: 190: Couple Tịch Vũ
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193: Gần một năm
Chương 194: 194
Chương 195: 195: Trọn đời bên nhau
Chương 196: 196: Ngoại truyện 1: Bạch Doanh Trần - Lý Vân Ca
Chương 197: 197: Ngoại truyện 2: Lý Vân Ca - Bạch Doanh Trần
Chương 198: 198: Ngoại truyện 3: Lý Vân Ca - Bạch Doanh Trần (2)
Chương 199: 199: Ngoại truyện 4: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 200: 200: Ngoại truyện 5: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 201: 201: Ngoại truyện 6: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 202: 202: Ngoại truyện 7: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 203: 203: Ngoại truyện 8: Lục Tuyết Nhi - Hoàng Bạch Phong
Chương 204: 204: Ngoại truyện 9
Chương 205: 205: Ngoại truyện 10: hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp