Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 209: Không lấy mạng
14:13 - 07.06.2026
1,312 lượt xem
Dạ Tư Niên đột nhiên lắc đầu:
- Mẫu thân, con cảm thấy người đã quá coi trọng Dạ Côn rồi, có lẽ đây đều là Dạ Minh dạy.
- Có lẽ thế, nhìn Thái Kinh bên kia lựa chọn ra sao đã.
Một bên khác, Dạ Côn lôi kéo thê tử vào trong phòng.
Dạ Tần nhìn đại ca gấp gáp như vậy, có lẽ là có chuyện gì phải thương lượng đi.
Nguyên Chẩn và Phong Điền cũng cảm thấy là như vậy, Côn ca thành thật như thế, làm sao có thể làm ra chuyện hoang đường như vậy.
Dạ Côn đóng cửa lại.
Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly một mặt thẹn thùng, chẳng lẽ phu quân đã khai khiếu, vẫn là không nên cao hứng quá sớm.
- Mộ Nhi, Ly Nhi, có phải các nàng có chuyện gì giấu ta hay không?
Dạ Côn nghiêm túc hỏi, loại chuyện này mình nhất định phải biết, toàn bộ quá trình, sau đó mới có đối sách.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi giật mình, không phải chứ, bị phát hiện rồi?
- Có phải các nàng giết bọn họ không? Sau đó cố ý như thế này?
Dù sao trước đó Nhan Mộ Nhi làm chuyện như thế, Dạ Côn không thể không nghĩ như vậy.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi yêu kiều hừ một tiếng, quay đầu không nhìn Côn ca, thế mà không tin tưởng chúng ta.
- Mau nói a.
- Chúng ta đều là nữ tử yếu nhược, làm sao có thể giết bọn họ được.
Diệp Ly vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên nói ra.
- Đúng đấy, phu quân ngươi lại còn nói, chúng ta không vui.
- Thật không phải là các nàng?
Dạ Côn biểu thị hoài nghi, dù sao các ngươi thích chơi như vậy.
Nhan Mộ Nhi nghiêm túc nói:
- Phu quân, ngươi lại hoài nghi chúng ta, chúng ta giận thật đấy, đến lúc đó ngươi muốn dỗ cũng không dỗ được đâu.
- Không phải là các nàng thì tốt, cha cùng mẫu thân vừa đi, các nàng liền xảy ra chuyện, ta hoài nghi có người kiếm chuyện.
Dạ Côn ngồi xuống lâm vào trầm tư, có là tên Nguyên Tôn Kiếm Đế kia đang kiếm chuyện không?
Hôm nay Ba Đài ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, cũng không nói chuyện, nhưng lời của Ngân Sắc Nam Nhân tựa hồ có ý công kích châu trưởng.
Châu trưởng rơi đài, Ba Đài khẳng định sẽ chống tới.
Chẳng lẽ Ba Đài cùng Ngân Sắc Nam Nhân là đồng bọn?
Vì sao mình lại gọi là Ngân Sắc Nam Nhân, rõ ràng mình mới là Ngân Sắc Nam Nhân...
Bất kể nói thế nào, uy danh của mình không thể bị đ**m ô, vẫn phải đính chính mới được.
- Các nàng còn chuyện gì giấu ta hay không?
Dạ Côn nhìn thê tử nghiêm túc hỏi.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi tranh thủ thời gian lắc đầu, biểu thị không có.
Dạ Côn cảm giác, hai người bọn họ khẳng định còn có chuyện không nói với mình.
Trong hoàng cung Thái Kinh.
Trưởng Tôn Ngự nhìn văn thư trong tay, vẻ mặt không tốt chút nào, ở phía dưới còn có một vị lão giả đang đứng.
Người này một đầu tơ bạc, nếp gấp che kín gương mặt, nhưng cái eo thẳng tắp, ánh mắt sáng ngời có thần.
Vị này chính là gia chủ Dạ gia, Dạ Tư Không.
Tính toán ra, cũng là gia gia của Dạ Côn và Dạ Tần.
Trưởng Tôn Ngự thở phào một hơi, nhìn gia chủ Dạ gia trước mắt, nguyên lão ba đời, tư lịch thâm hậu, ngay cả mình cũng phải tôn kính.
- Tư Không xin hãy nén bi thương.
Trưởng Tôn Ngự nhẹ nói ra.
Dạ Tư Không thở dài:
- Thánh Nhân, để ngươi chê cười.
Không hổ là nhân vật cấp bậc nguyên lão, nhi tử và cháu trai chết đi, lại bình tĩnh như thế.
Thậm chí ở trong đó còn liên luỵ đến thê tử Dạ Côn, chẳng lẽ Dạ Tư Không cũng dự định lôi kéo Dạ Côn?
- Tư Không, chuyện này ngươi muốn xử lý như thế nào.
Dạ Tư Không hoảng hốt, chắp tay nói ra:
- Thần không dám, nên xử lý như thế nào, liền xử lý như thế đó.
- Như thế, bản hoàng sẽ phái người đi điều tra việc này, nếu là thật...
- Thần quản giáo không nghiêm, thẹn với Tiên Hoàng...
Lão đầu tử động một chút lại Tiên Hoàng Tiên Hoàng:
- Tư Không, nếu như ngươi có ý kiến gì thì có thể nói ra.
- Thần không dám có ý kiến.
- Được, Tư Không cao tuổi, đi về nghỉ ngơi đi, chuyện này bản hoàng sẽ xử lý.
- Tạ Thánh Nhân, thần cáo lui.
Dạ Tư Không chắp tay, chậm rãi lui ra phía sau, chờ ở bên ngoài chính là lão nhị Dạ Dương.
Trông thấy cha ra tới, đi đến sau lưng, trên đường xuất cung không có nói chuyện với nhau.
Thế nhưng sau khi xuất cung, Dạ Dương cung kính hỏi:
- Cha, chuyện này Thánh Nhân thấy thế nào?
- Bất kể có phải là thật hay không, thanh danh Dạ gia không thể mất.
Dạ Tư Không nhắm mắt lại trầm giọng nói ra, ngữ khí có chút băng lãnh.
- Cha, con biết, Thánh Nhân phong Dạ Minh, đại ca ở Hạ Đô chỉ sợ...
- Dạ Minh mặc dù làm việc không có đầu óc, nhưng bên cạnh có Đông Môn Mộng, chỉ cần đại ca con làm tốt chuyện của mình, không đi trêu chọc Dạ Minh là được.
- Thế nhưng lấy tính tình của đại ca, chỉ sợ rất khó.
- Đây cũng là chuyện Thánh Nhân muốn nhìn thấy.
Dạ Dương đột nhiên nghĩ đến cái gì, trầm giọng nói ra:
- Thám tử của chúng ta tới báo, Tào công công trở về cùng ngày, Thánh Nhân đi Tĩnh An Cung, cung nữ xung quanh trông thấy công chúa hướng phía Thánh Nhân lạy ba lạy, chỉ sợ chuyện này...
Dạ Tư Không trầm mặc, lập tức nói ra:
- Thánh Nhân là muốn hung hăng buộc một nhà Dạ Minh chung một chỗ, đúng là một công đôi việc.
- Công chúa thật đến Dạ gia, cha... đây đối với chúng ta mà nói, không phải là một chuyện tốt.
- Thánh Nhân đây là cân nhắc, Dạ gia chúng ta chưởng khống một nửa binh lực Thái Kinh, Thánh Nhân có chỗ cố kỵ, muốn nhìn thấy chúng ta nội đấu, chuyện này chỉ là vừa mới bắt đầu.
Dạ Dương nghe xong hít sâu một hơi.
- Cha, ý người nói cái chết của tứ đệ, là do Thánh Nhân an bài?
- Bất kể có phải hay không, lời này ta không muốn nghe lần thứ hai, nếu Thánh Nhân lôi kéo được Dạ Minh, ta không thể làm gì khác hơn là lôi kéo Dạ Côn.
Dạ Tư Không lạnh giọng nói ra, ánh mắt tản ra một luồng lệ khí, dù sao nhi tử cùng cháu trai chết đi, làm gia gia, làm phụ thân, làm sao có thể bình tĩnh.
- Thế nhưng Dạ Côn cũng có tình nghi.
Dạ Dương thầm nghĩ không ổn, vội vàng nói.
Dạ Tư Không mở to mắt nhìn về phía Dạ Dương, người sau lập tức cúi đầu, phảng phất kế vặt bị nhìn thấu.
- Người một nhà, cho dù thế nào cũng sẽ không lấy mạng. Chuyện này khẳng định không phải Dạ Côn làm, tâm tư của ngươi ta hiểu rõ, đợi ở Thái Kinh đi, cha già rồi, không thể chuyện nào cũng quan tâm được.
Nghe nói như thế, trong lòng Dạ Dương vui vẻ:
- Cha, con biết rồi.
Dạ Tư Không chậm rãi nhắm mắt lại, tự hỏi tương lai Dạ gia.
Trong hoàng cung, theo Dạ Tư Không vừa đi, phía sau bình chướng liền có một cô gái xinh đẹp đi ra.
Người này không phải chính là Trưởng Tôn Nhị sao?
Vừa rồi Trưởng Tôn Ngự đang nói chuyện này với Trưởng Tôn Nhị, sau đó liền triệu kiến Dạ Tư Không.
- Nhị Nhị, chuyện này con cảm thấy thế nào?
Trưởng Tôn Ngự nhìn nữ nhi cười nói.
- Phụ hoàng, Dạ gia mặt mũi làm trọng, nhưng cũng không thể ủy khuất Dạ Côn.
Trưởng Tôn Ngự nhẹ gật đầu, hết sức vui mừng, đều nghĩ giống nhay:
- Nếu như Nhị Nhị là nam nhi liền tốt, vị trí này của phụ hoàng sẽ là của con.
- Phụ hoàng, cho dù nữ nhi không có ở bên cạnh người, cũng sẽ có mấy người đại ca tương trợ.
- Bằng vào bọn chúng? Đều là một đám đần độn.
- Tam ca và cửu đệ không đến mức như vậy.
Trưởng Tôn Ngự nghe xong sửng sốt một chút, lập tức cười ra tiếng:
- Nhị Nhị, phụ hoàng thật sự là càng ngày càng không nỡ bỏ con.
- Phụ hoàng, về sau phải chiếu cố thật tốt bản thân, Dạ gia bên kia không cần quan tâm, có nữ nhi tại, sẽ không ra loạn gì.
Ánh mắt Trưởng Tôn Nhị lộ ra vẻ kiên định, nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay đã có nhiều nếp gấp của phụ thân.
- Mẫu thân, con cảm thấy người đã quá coi trọng Dạ Côn rồi, có lẽ đây đều là Dạ Minh dạy.
- Có lẽ thế, nhìn Thái Kinh bên kia lựa chọn ra sao đã.
Một bên khác, Dạ Côn lôi kéo thê tử vào trong phòng.
Dạ Tần nhìn đại ca gấp gáp như vậy, có lẽ là có chuyện gì phải thương lượng đi.
Nguyên Chẩn và Phong Điền cũng cảm thấy là như vậy, Côn ca thành thật như thế, làm sao có thể làm ra chuyện hoang đường như vậy.
Dạ Côn đóng cửa lại.
Nhan Mộ Nhi cùng Diệp Ly một mặt thẹn thùng, chẳng lẽ phu quân đã khai khiếu, vẫn là không nên cao hứng quá sớm.
- Mộ Nhi, Ly Nhi, có phải các nàng có chuyện gì giấu ta hay không?
Dạ Côn nghiêm túc hỏi, loại chuyện này mình nhất định phải biết, toàn bộ quá trình, sau đó mới có đối sách.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi giật mình, không phải chứ, bị phát hiện rồi?
- Có phải các nàng giết bọn họ không? Sau đó cố ý như thế này?
Dù sao trước đó Nhan Mộ Nhi làm chuyện như thế, Dạ Côn không thể không nghĩ như vậy.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi yêu kiều hừ một tiếng, quay đầu không nhìn Côn ca, thế mà không tin tưởng chúng ta.
- Mau nói a.
- Chúng ta đều là nữ tử yếu nhược, làm sao có thể giết bọn họ được.
Diệp Ly vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên nói ra.
- Đúng đấy, phu quân ngươi lại còn nói, chúng ta không vui.
- Thật không phải là các nàng?
Dạ Côn biểu thị hoài nghi, dù sao các ngươi thích chơi như vậy.
Nhan Mộ Nhi nghiêm túc nói:
- Phu quân, ngươi lại hoài nghi chúng ta, chúng ta giận thật đấy, đến lúc đó ngươi muốn dỗ cũng không dỗ được đâu.
- Không phải là các nàng thì tốt, cha cùng mẫu thân vừa đi, các nàng liền xảy ra chuyện, ta hoài nghi có người kiếm chuyện.
Dạ Côn ngồi xuống lâm vào trầm tư, có là tên Nguyên Tôn Kiếm Đế kia đang kiếm chuyện không?
Hôm nay Ba Đài ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, cũng không nói chuyện, nhưng lời của Ngân Sắc Nam Nhân tựa hồ có ý công kích châu trưởng.
Châu trưởng rơi đài, Ba Đài khẳng định sẽ chống tới.
Chẳng lẽ Ba Đài cùng Ngân Sắc Nam Nhân là đồng bọn?
Vì sao mình lại gọi là Ngân Sắc Nam Nhân, rõ ràng mình mới là Ngân Sắc Nam Nhân...
Bất kể nói thế nào, uy danh của mình không thể bị đ**m ô, vẫn phải đính chính mới được.
- Các nàng còn chuyện gì giấu ta hay không?
Dạ Côn nhìn thê tử nghiêm túc hỏi.
Diệp Ly và Nhan Mộ Nhi tranh thủ thời gian lắc đầu, biểu thị không có.
Dạ Côn cảm giác, hai người bọn họ khẳng định còn có chuyện không nói với mình.
Trong hoàng cung Thái Kinh.
Trưởng Tôn Ngự nhìn văn thư trong tay, vẻ mặt không tốt chút nào, ở phía dưới còn có một vị lão giả đang đứng.
Người này một đầu tơ bạc, nếp gấp che kín gương mặt, nhưng cái eo thẳng tắp, ánh mắt sáng ngời có thần.
Vị này chính là gia chủ Dạ gia, Dạ Tư Không.
Tính toán ra, cũng là gia gia của Dạ Côn và Dạ Tần.
Trưởng Tôn Ngự thở phào một hơi, nhìn gia chủ Dạ gia trước mắt, nguyên lão ba đời, tư lịch thâm hậu, ngay cả mình cũng phải tôn kính.
- Tư Không xin hãy nén bi thương.
Trưởng Tôn Ngự nhẹ nói ra.
Dạ Tư Không thở dài:
- Thánh Nhân, để ngươi chê cười.
Không hổ là nhân vật cấp bậc nguyên lão, nhi tử và cháu trai chết đi, lại bình tĩnh như thế.
Thậm chí ở trong đó còn liên luỵ đến thê tử Dạ Côn, chẳng lẽ Dạ Tư Không cũng dự định lôi kéo Dạ Côn?
- Tư Không, chuyện này ngươi muốn xử lý như thế nào.
Dạ Tư Không hoảng hốt, chắp tay nói ra:
- Thần không dám, nên xử lý như thế nào, liền xử lý như thế đó.
- Như thế, bản hoàng sẽ phái người đi điều tra việc này, nếu là thật...
- Thần quản giáo không nghiêm, thẹn với Tiên Hoàng...
Lão đầu tử động một chút lại Tiên Hoàng Tiên Hoàng:
- Tư Không, nếu như ngươi có ý kiến gì thì có thể nói ra.
- Thần không dám có ý kiến.
- Được, Tư Không cao tuổi, đi về nghỉ ngơi đi, chuyện này bản hoàng sẽ xử lý.
- Tạ Thánh Nhân, thần cáo lui.
Dạ Tư Không chắp tay, chậm rãi lui ra phía sau, chờ ở bên ngoài chính là lão nhị Dạ Dương.
Trông thấy cha ra tới, đi đến sau lưng, trên đường xuất cung không có nói chuyện với nhau.
Thế nhưng sau khi xuất cung, Dạ Dương cung kính hỏi:
- Cha, chuyện này Thánh Nhân thấy thế nào?
- Bất kể có phải là thật hay không, thanh danh Dạ gia không thể mất.
Dạ Tư Không nhắm mắt lại trầm giọng nói ra, ngữ khí có chút băng lãnh.
- Cha, con biết, Thánh Nhân phong Dạ Minh, đại ca ở Hạ Đô chỉ sợ...
- Dạ Minh mặc dù làm việc không có đầu óc, nhưng bên cạnh có Đông Môn Mộng, chỉ cần đại ca con làm tốt chuyện của mình, không đi trêu chọc Dạ Minh là được.
- Thế nhưng lấy tính tình của đại ca, chỉ sợ rất khó.
- Đây cũng là chuyện Thánh Nhân muốn nhìn thấy.
Dạ Dương đột nhiên nghĩ đến cái gì, trầm giọng nói ra:
- Thám tử của chúng ta tới báo, Tào công công trở về cùng ngày, Thánh Nhân đi Tĩnh An Cung, cung nữ xung quanh trông thấy công chúa hướng phía Thánh Nhân lạy ba lạy, chỉ sợ chuyện này...
Dạ Tư Không trầm mặc, lập tức nói ra:
- Thánh Nhân là muốn hung hăng buộc một nhà Dạ Minh chung một chỗ, đúng là một công đôi việc.
- Công chúa thật đến Dạ gia, cha... đây đối với chúng ta mà nói, không phải là một chuyện tốt.
- Thánh Nhân đây là cân nhắc, Dạ gia chúng ta chưởng khống một nửa binh lực Thái Kinh, Thánh Nhân có chỗ cố kỵ, muốn nhìn thấy chúng ta nội đấu, chuyện này chỉ là vừa mới bắt đầu.
Dạ Dương nghe xong hít sâu một hơi.
- Cha, ý người nói cái chết của tứ đệ, là do Thánh Nhân an bài?
- Bất kể có phải hay không, lời này ta không muốn nghe lần thứ hai, nếu Thánh Nhân lôi kéo được Dạ Minh, ta không thể làm gì khác hơn là lôi kéo Dạ Côn.
Dạ Tư Không lạnh giọng nói ra, ánh mắt tản ra một luồng lệ khí, dù sao nhi tử cùng cháu trai chết đi, làm gia gia, làm phụ thân, làm sao có thể bình tĩnh.
- Thế nhưng Dạ Côn cũng có tình nghi.
Dạ Dương thầm nghĩ không ổn, vội vàng nói.
Dạ Tư Không mở to mắt nhìn về phía Dạ Dương, người sau lập tức cúi đầu, phảng phất kế vặt bị nhìn thấu.
- Người một nhà, cho dù thế nào cũng sẽ không lấy mạng. Chuyện này khẳng định không phải Dạ Côn làm, tâm tư của ngươi ta hiểu rõ, đợi ở Thái Kinh đi, cha già rồi, không thể chuyện nào cũng quan tâm được.
Nghe nói như thế, trong lòng Dạ Dương vui vẻ:
- Cha, con biết rồi.
Dạ Tư Không chậm rãi nhắm mắt lại, tự hỏi tương lai Dạ gia.
Trong hoàng cung, theo Dạ Tư Không vừa đi, phía sau bình chướng liền có một cô gái xinh đẹp đi ra.
Người này không phải chính là Trưởng Tôn Nhị sao?
Vừa rồi Trưởng Tôn Ngự đang nói chuyện này với Trưởng Tôn Nhị, sau đó liền triệu kiến Dạ Tư Không.
- Nhị Nhị, chuyện này con cảm thấy thế nào?
Trưởng Tôn Ngự nhìn nữ nhi cười nói.
- Phụ hoàng, Dạ gia mặt mũi làm trọng, nhưng cũng không thể ủy khuất Dạ Côn.
Trưởng Tôn Ngự nhẹ gật đầu, hết sức vui mừng, đều nghĩ giống nhay:
- Nếu như Nhị Nhị là nam nhi liền tốt, vị trí này của phụ hoàng sẽ là của con.
- Phụ hoàng, cho dù nữ nhi không có ở bên cạnh người, cũng sẽ có mấy người đại ca tương trợ.
- Bằng vào bọn chúng? Đều là một đám đần độn.
- Tam ca và cửu đệ không đến mức như vậy.
Trưởng Tôn Ngự nghe xong sửng sốt một chút, lập tức cười ra tiếng:
- Nhị Nhị, phụ hoàng thật sự là càng ngày càng không nỡ bỏ con.
- Phụ hoàng, về sau phải chiếu cố thật tốt bản thân, Dạ gia bên kia không cần quan tâm, có nữ nhi tại, sẽ không ra loạn gì.
Ánh mắt Trưởng Tôn Nhị lộ ra vẻ kiên định, nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay đã có nhiều nếp gấp của phụ thân.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cho ngụm sữa a~
Chương 2: 2: Xoa người
Chương 3: 3: Bố dượng, mẹ kế
Chương 4: 4: Không sống lâu nữa
Chương 5: 5: Tóc ta có thù với ngươi ư?
Chương 6: 6: Hàng tặng
Chương 7: 7: Cha không được
Chương 8: 8: Đại ca, ta tàn nhẫn không?
Chương 9: 9: Mẫu thân, ta tàn nhẫn không?
Chương 10: 10: Đệ đệ đáng thương
Chương 11: 11: Tình huống không ổn
Chương 12: 12: Bằng thực lực hố cha
Chương 13: 13: Kỳ thật cha ác hơn
Chương 14: 14: Tới một vị đại nhân vật
Chương 15: 15: Thiên la viện
Chương 16: 16: Tên ngốc nào chuẩn bị
Chương 17: 17: Dạ côn, người nổi bật
Chương 18: 18: Côn ca ta hết sức không vui
Chương 19: 19: Xong, thất thủ
Chương 20: 20: Đây là chuyện ngoài ý muốn
Chương 21: 21: Ta rất bất đắc dĩ
Chương 22: 22: Người áo đen số khổ
Chương 23: 23: Tóc! Tóc!
Chương 24: 24: Lòe loẹt
Chương 25: 25: Trả giá chi vương
Chương 26: 26: Không dám tùy tiện mua đồ
Chương 27: 27: Trời đánh
Chương 28: 28: Trở mặt
Chương 29: 29: Nếu không gọi hòa thượng đến xem
Chương 30: 30: Thời khắc phụ tử sung sướng
Chương 31: 31: Đại ca, ngươi hạ lưu~
Chương 32: 32: Côn ca cũng không nhận ra?
Chương 33: 33: Để côn ca cao hứng một chút
Chương 34: 34: Để bọn họ đánh
Chương 35: 35: Con à, biểu hiện tốt một chút
Chương 36: 36: Đại ca, đánh ta!
Chương 37: 37: Thê tử biết ngươi áp lực lớn
Chương 38: 38: Không bao giờ tin tưởng đầu trọc
Chương 39: 39: Một lời không hợp là diệt môn
Chương 40: 40: Tiểu lăng
Chương 41: 41: Thê tử lão sư cùng...
Chương 42: 42: Lạc nhật sơn mạch
Chương 43: 43: Vấn đề này rất nghiêm trọng
Chương 44: 44: Đính hôn
Chương 45: 45: Nhất định phải tìm người thành hôn
Chương 46: 46: Có nội hàm
Chương 47: 47: Lão sư treo
Chương 48: 48: Nhớ khen ngợi
Chương 49: 49: Còn chưa đốt sạch
Chương 50: 50: Mê vụ sâm lâm
Chương 51: 51: Côn ca, nhờ vào ngươi
Chương 52: 52: May mà côn ca ta đủ cứng
Chương 53: 53: Quấy rầy
Chương 54: 54: Côn ca ta bị ép mạnh
Chương 55: 55: Còn biết nói gì?
Chương 56: 56: Côn ca muốn nũng nịu
Chương 57: 57: Đại nạn đến
Chương 58: 58: Tu luyện cái rắm
Chương 59: 59: Chết cũng không gả đầu trọc
Chương 60: 60: Bán thân, tới trước được trước
Chương 61: 61: Côn ca, hảo nhãn lực
Chương 62: 62: Phu quân, ta năm nay 16
Chương 63: 63: Hôm nay nàng đến
Chương 64: 64: Sáng nhất trong biển người
Chương 65: 65: Lương tâm các ngươi không đau ư?
Chương 66: 66: Mẫu thân không phải dễ trêu
Chương 67: 67: Lai giả bất thiện
Chương 68: 68: Kỹ thuật mãnh liệt như hổ
Chương 69: 69: Tin tức
Chương 70: 70: Kéo chết ngươi
Chương 71: 71: Hôm nay ngươi vui không?
Chương 72: 72: Không lẽ canh có vấn đề?
Chương 73: 73: Ai chịu nổi
Chương 74: 74: Đệ đệ của ta đã làm gì sai
Chương 75: 75: Côn ca đại hôn, ai dám gây rối
Chương 76: 76: Người thái kinh tới
Chương 77: 77: Không hổ là gánh hát thái kinh
Chương 78: 78: Ngươi chờ, đừng đi
Chương 79: 79: Sảng ca biểu thị không phục
Chương 80: 80: Dụ hoặc đến từ đầu trọc
Chương 81: 81: Côn ca thật nổi giận
Chương 82: 82: Các ngươi đều phải chết
Chương 83: 83: Cha gọi ngươi về nhà
Chương 84: 84: Thánh nhân
Chương 85: 85: Vân lôi minh khiếu
Chương 86: 86: Đừng cố trang bức
Chương 87: 87: Côn ca ta còn chưa nói xong đâu
Chương 88: 88: Ngân sắc nam nhân
Chương 89: 89: Côn ca ta muốn đánh chết ngươi
Chương 90: 90: Phu thê chi chiến
Chương 91: 91: Diệp tỷ phát uy
Chương 92: 92: Vì thua không từ thủ đoạn
Chương 93: 93: Lão sư dụng ý rất sâu
Chương 94: 94: Ngươi tưởng bản hoàng ngu ư?
Chương 95: 95: Lấn côn ca ta sẽ bị thiên tru
Chương 96: 96: Tẩu tẩu khóc
Chương 97: 97: Tình cảm huynh đệ quá sâu
Chương 98: 98: Quá ưu tú cũng là một loại phiền não
Chương 99: 99: Rời đi
Chương 100: 100: Ra cửa thật là khó
Chương 101: 101: Hài tử, cha có lỗi với các con
Chương 102: 102: Thảm nhất chính là bộ dáng này
Chương 103: 103: Cho dù chết đói cũng không ăn
Chương 104: 104: Vẫn là côn ca lợi hại
Chương 105: 105: Cảng phi thuyền
Chương 106: 106: Thăng thiên phường
Chương 107: 107: Hiểu sơ
Chương 108: 108: Ta không đùa
Chương 109: 109: Quá hố người
Chương 110: 110: Không có tiền thật là khó
Chương 111: 111: Chúng ta rất chuyên nghiệp, xin yên tâm
Chương 112: 112: Khu ma nhân
Chương 113: 113: Vô sỉ
Chương 114: 114: Không hư công tử quá thảm
Chương 115: 115: Côn ca khu ma
Chương 116: 116: Có tóc thật rất quan trọng
Chương 117: 117: Côn thức trang bức pháp tắc
Chương 118: 118: Phong mang của lão cha luôn làm bạn với ngươi
Chương 119: 119: Năm ngày không ra
Chương 120: 120: Phát tài, vinh hoa phú quý
Chương 121: 121: An khang châu
Chương 122: 122: Côn ca ta cũng có xe ngựa
Chương 123: 123: Giống như nằm mơ
Chương 124: 124: Kết thúc
Chương 125: 125: Tần ca rất biết chơi
Chương 126: 126: Cá mè một lứa
Chương 127: 127: Ông chủ đại khí
Chương 128: 128: Mời ngân sắc nam nhân
Chương 129: 129: Thân kiếm
Chương 130: 130: Tần ca lễ thành nhân
Chương 131: 131: Đệ đệ, chạy mau!!!
Chương 132: 132: Tới đi, thương tổn lẫn nhau đi
Chương 133: 133: Ta không muốn ưu tú
Chương 134: 134: Ám sát?
Chương 135: 135: Tuyệt đối đừng nghi vấn ta
Chương 136: 136: Tăng thêm
Chương 137: 137: Ngoài ý muốn
Chương 138: 138: Thay ta chết
Chương 139: 139: Lão sư, có vui không?
Chương 140: 140: Nhập học
Chương 141: 141: Đi theo côn ca chuẩn không sai
Chương 142: 142: Côn tẩu ngưu bức
Chương 143: 143: Văn nhân thật đáng sợ
Chương 144: 144: Đột biến
Chương 145: 145: Trục xuất
Chương 146: 146: Côn ca bị nhằm vào
Chương 147: 147: Tần ca có chút thẳng
Chương 148: 148: Ta thật hối hận
Chương 149: 149: Tần ca ta là người đứng đắn
Chương 150: 150: Vấn đề nan giải
Chương 151: 151: Lão sư của ngươi thật hung tàn
Chương 152: 152: Biến thân đi đi
Chương 153: 153: Học viện này không tầm thường
Chương 154: 154: Côn côn ~
Chương 155: 155: Cha, được rồi được rồi...
Chương 156: 156: Côn ca tới
Chương 157: 157: Liên tục ngoài ý muốn
Chương 158: 158: Côn ca tao không tao?
Chương 159: 159: Ba bé hung thú đáng yêu
Chương 160: 160: Đừng chọc côn ca
Chương 161: 161: Sẽ không phải lại đến chứ?
Chương 162: 162: Bởi vì hổ điêu đưa đến thảm án
Chương 163: 163: Côn ca bị gài bẫy
Chương 164: 164: Quan tài
Chương 165: 165: Côn ca, gọi ta tiểu cốt là được
Chương 166: 166: Vì lão sư hoành nguyện
Chương 167: 167: Côn ca lại không điệu thấp
Chương 168: 168: Muốn côn ca ta khai khiếu? không tồn tại
Chương 169: 169: Vấn đề này quả thật có thể dẫn phát mâu thuẫn
Chương 170: 170: Cả nhà cùng đến học viện
Chương 171: 171: Côn ca ta không phải thần
Chương 172: 172: Kiên cường!
Chương 173: 173: Bảo côn ca ta làm sao dạy
Chương 174: 174: Sờ chút là được rồi
Chương 175: 175: Kim tệ có thể khiến côn ca làm bất cứ chuyện gì
Chương 176: 176: Côn ca côn tẩu cãi nhau
Chương 177: 177: Bá mẫu
Chương 178: 178: Học viện so tài
Chương 179: 179: Đường tưởng côn ca ta dễ khi dễ
Chương 180: 180: Quy củ thay đổi
Chương 181: 181: Nguyên chuẩn trận đầu
Chương 182: 182: Ngồi xuống đứng dậy
Chương 183: 183: Di chuyển phong tao
Chương 184: 184: Đừng giống y
Chương 185: 185: Tần ca rất nhanh
Chương 186: 186: Tần ca cuối cùng ngưu bức
Chương 187: 187: Giết nàng!
Chương 188: 188: Hù chết bảo bảo
Chương 189: 189: Yêu cầu này rất quá đáng nha ~
Chương 190: 190: Phong thủy luân chuyển
Chương 191: 191: Tìm người thủ tiêu y
Chương 192: 192: Côn ca bại lộ
Chương 193: 193: Người này rất mạnh
Chương 194: 194: Đơn đấu
Chương 195: 195: Hơn nửa đêm không ngủ được
Chương 196: 196: Thù này nhất định phải báo
Chương 197: 197: Nắm chắc tay, vẫn là hảo huynh đệ
Chương 198: 198: Lại bị lừa
Chương 199: 199: Tốt nam
Chương 200: 200: Thánh chỉ tới
Chương 201: 201: Phụ mẫu rời đi
Chương 202: 202: Yếu nhất dạ gia
Chương 203: 203: Tháng ngày không có cha mẹ quản
Chương 204: 204: Thật không được liền hạ dược
Chương 205: 205: Hóa thân chính nghĩa
Chương 206: 206: Ngân sắc nam nhân bá khí
Chương 207: 207: Ngân sắc nam nhân bị giam
Chương 208: 208: Côn ca cũng là hộ vợ cuồng ma
Chương 209: 209: Không lấy mạng
Chương 210: 210: Tần ca không phải hài tử
Chương 211: 211: Công chúa tới
Chương 212: 212: Đại ca, ngươi xem
Chương 213: 213: Rất thiệt thòi
Chương 214: 214: Ta cũng rất muốn ủy khuất
Chương 215: 215: Lại xảy ra chuyện
Chương 216: 216: Côn ca ta chỉ muốn sống thoải mái
Chương 217: 217: Không nhận mệnh
Chương 218: 218: Hoa hương lâu
Chương 219: 219: Đây là hắc điếm sao?
Chương 220: 220: Chúng ta có công chúa
Chương 221: 221: Đầu trọc mang theo hiệu ứng nguyền rủa
Chương 222: 222: Kiếp sau đừng ngu như thế
Chương 223: 223: Côn ca ta rất xảo trá, rất có tâm cơ
Chương 224: 224: Thích khách
Chương 225: 225: Biến thân đi
Chương 226: 226: Nguyên lai côn ca có bệnh
Chương 227: 227: Ý nghĩ quá kinh khủng
Chương 228: 228: Dạ côn ta không thích kim phiếu
Chương 229: 229: Không có phòng thê tử
Chương 230: 230: Dã man va chạm
Chương 231: 231: Dạ côn ta là nam nhân
Chương 232: 232: Lắc đầu nam, mục thiên
Chương 233: 233: Nhãn thần sát
Chương 234: 234: Bị đánh tự bế
Chương 235: 235: Bán danh ngạch
Chương 236: 236: Chiêu trò
Chương 237: 237: Thái kinh cần chấn nhiếp
Chương 238: 238: Chuẩn bị tới kiếm trủng
Chương 239: 239: Côn ca lại cần ấn huyệt nhân trung
Chương 240: 240: Lão tôn thượng trở về
Chương 241: 241: Dẫn đại quân đến
Chương 242: 242: Kiếm trủng
Chương 243: 243: Đến nơi
Chương 244: 244: Kiếm trủng hiện
Chương 245: 245: 100 người
Chương 246: 246: Vạn kiếm
Chương 247: 247: Diệp lưu tới
Chương 248: 248: Tỷ, ta không giúp được ngươi
Chương 249: 249: Hy sinh muội muội
Chương 250: 250: Ta có chuyện quan trọng muốn nói
Không tìm thấy chương nào phù hợp