Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 154: Côn côn ~
14:11 - 07.06.2026
1,332 lượt xem
Nghe nói như thế, Dạ Côn cũng cảm thấy quan hệ giữa Đạo Đức Tử cùng Bùi Thiên không tốt.
Nhưng Đạo Đức Tử là Pháp Đạo đệ nhất nhân, Bùi Thiên viện trưởng dám chọc? Có chút kì quái nha.
- Quan Thanh còn trẻ, cần phải ma luyện nhiều hơn.
Bùi Thiên chắp tay nhẹ nói ra.
Đạo Đức Tử nhìn động tác Bùi Thiên, cười cười không nói gì, vô cùng không nể mặt mũi, mà Bùi Thiên thu hồi động tác, cũng không nhìn thấy một chút khó chịu nào.
Chuyện này khiến Dạ Côn cảm thấy quá kỳ quái, quan hệ có chút phức tạp.
- Đi thôi, đều đứng ở cửa ra vào làm gì.
Đạo Đức Tử chống đỡ quải trượng đi đến chỗ sâu trong hành lang gấp khúc, nhìn mọi ngươi xung quanh.
Đoàn người đi theo, ở trước mặt Pháp Đạo đệ nhất nhân, Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long cũng không dám làm càn, Du Lương Hiên từ đầu tới đuôi không nói một câu, người này chỉ đợi nói trúng tim đen, cũng không nói nhảm.
Dạ Côn tưởng rằng học viện của mình tương đối nhỏ, dù sao lúc ở trước cửa, tường vây rộng như thế, bên trong chỉ có vài khoảnh đất cát.
Nhưng...
Dạ Côn rất nhanh liền ý thức được mình sai lầm, học viện rất lớn! Rất lớn! Rất lớn!
Đoàn người đi chừng nửa canh giờ, cuối cùng mới đi tới hậu viện của học viện.
Một cây cổ thụ đứng sừng sững ở trung ương, trên cành có vô số dây leo quấn quanh nóc nhà, ánh nắng đều bị cây mây ngăn cản gần hết, chỉ có một vài tia nắng xuyên thấu qua khe hở chiếu xuống mặt đất.
Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, hậu viện này âm khí rất nặng nha.
Nhất là cái cây này, vừa nhìn đã thấy sợ rồi.
- Cổ Sâm Thụ có dấu hiệu sinh trưởng.
Đạo Đức Tử ngước nhìn Cổ Sâm Thụ, ánh mắt hơi trầm trọng.
Quan Thanh chắp tay nói ra:
- Lão sư, Cổ Sâm Thụ đã khô cạn.
Đạo Đức Tử sửng sốt một chút, miễn cưỡng cười nói:
- Người đã già, đã sinh ra ảo giác.
Dạ Côn muốn hỏi đây cà cây gì? Sao cảm thấy Đạo Đức Tử có chút kỳ quái nhỉ?
Ở phía sau Cổ Sâm Thụ có một cái giếng.
Mọi người đi đến phía sau Cổ Sâm Thụ, Dạ Côn nhìn cái giếng đen kịt kia liền cảm thấy cả người không thoải mái, tạo hình kinh dị thật.
Lâu rồi không có ai nhảy đi.
- Dạ Côn.
Đạo Đức Tử nhẹ giọng kêu.
Dạ Côn chắp tay nói:
- Đạo Đức Tử tiền bối.
- Dưới đáy giếng có ba con hung thú, thật lâu trước đây dùng để sát hạch đệ tử, hiện tại biến thành sát hạch viện trưởng, ba con hung thú lần lượt là Ngân Cổ Câu, Huyền Đế Nghĩ, Hỏa Liệt Chu, đều là dã thú huyền giai, không có thực lực Kiếm Đế, sợ rằng sẽ bị g**t ch*t, Dạ Côn, ngươi nghĩ kỹ chưa?
Đạo Đức Tử trầm giọng hỏi thăm.
Đều đã đến lúc này, chẳng lẽ còn nói không đi sao, cái bức này cũng đã trang, cho dù đớp phân cũng phải lắp xuống...
Thực sự không được liền dùng phương pháp của Đát Từ đi, dùng chân thiện mỹ cảm động mấy con hung thú kia.
Thật đúng là xem hung thú đều là đồ đần độn.
Nếu quả thật hết cách thì đành bại lộ thực lực vậy, chuyện này sẽ khiến người ta trợn tròn mắt, bất quá bị thương vẫn là đệ đệ đáng thương.
Dạ Thiếu Long nhịn không được nói ra:
- Tốt nhất đừng đi, sẽ chết.
- Đúng vậy đó chất nhi, phải suy nghĩ cho kỹ, đây cũng không phải chuyện đùa, nếu ngươi có mệnh hệ gì, vậy đại ca phải làm sao, ngày ngày trong nhà lấy nước mắt rửa mặt.
Dạ Chiếu thế mà đau nhức hô lên, đúng là đã làm khó y.
Nhưng vào đúng lúc này, lại có một tiếng ngựa hí vang lên.
Dạ Côn nhìn lại phía sau, trên bầu trời có một đầu ngựa trắng đang giương cánh, tản ra ánh sáng sinh động.
Là Bạch Ngọc Mã!
Người nào trang bức như vậy? Côn ca ta chỉ đi sát hạch mà thôi, làm sao đại nhân vật đều cảm thấy hứng thú như vậy, nhất định phải chạy tới kéo một đợt cừu hận trong lòng mới dễ chịu một chút sao?
Đúng thật là không hiểu được suy nghĩ của những người này, Côn ca ta thoạt nhìn dễ khi dễ như vậy sao?
Trong lúc Dạ Côn đang nhìn chiếc xe ngựa bay đến.
Đột nhiên một bóng người vén rèm lên, đứng dậy.
Dạ Côn ánh mắt co lại một chút.
Thế nào lại là...
Cha!
Nhìn tư thế chống nạnh của cha một chút, còn có ánh mắt nhìn từ trên xuống, hoàn toàn xem thường hết thảy.
Luận trang bức, cha vẫn là tiền bối a!
Trong lúc Dạ Côn đang cảm thán lão cha thật ngưu bức, cha liền hét thảm một tiếng, rớt xuống...
Khóe miệng Dạ Côn giật một cái.
Chỉ thấy mẫu thân đi ra, sau đó dùng giọng điệu yêu chiều hô to:
- Côn Côn ~
Dạ Côn:......
Mẫu thân à, có thể đừng gọi là Côn Côn hay không, nơi này có rất nhiều người, không thể gọi cái tên khác sao...
Gọi như vậy sẽ khiến Côn ca ta giống như một đứa bé vây.
Dạ Côn còn chưa cảm thán xong, chỉ thấy hai bóng người đẹp tiếp tục xông ra, giọng dịu dàng hô:
- Côn Côn ~
Trên trán Dạ Côn đều xuất hiện hắc tuyến, hai cô nàng này thế mà học mẫu thân hô.
Các ngươi rốt cuộc muốn làm vợ ta, hay là muốn làm mẹ ta?!
Bạch Ngọc Mã vững vàng hạ xuống phía sau không xa, Đông Môn Mộng nhảy xuống, trong lúc Dạ Côn còn đang nây người, ôm chặt lấy.
- Côn Côn! Chuyện lớn như vậy thế mà không nói cho mẫu thân biết! Ngươi nói ngươi có đáng đánh hay không!
Đông Môn Mộng giận đến vỗ lưng Dạ Côn, chẳng qua là khí lực rất nhỏ, chính là "mẫu thân thức - nũng nịu".
Dạ Côn có chút ngổn ngang, tới quá đột nhiên.
- Mẫu thân, con không muốn làm mọi người lo lắng.
Dạ Côn nhẹ nói ra, trong lòng vẫn rất ấm áp, không có gì sánh bằng một gia đình tốt cả.
- Tiểu tử thúi! Thế mà không nói cho ta nghe! Một mình chạy tới!
Dạ Minh rơi xuống rốt cục chạy tới, kiểu tóc thế mà không chút ngổn ngang, không hổ là lão cha.
- Đại ca, ngươi đúng là không được, lại gạt ta!!!
Dạ Tần cũng từ trên xe ngựa nhảy xuống.
Vẻ mặt Dạ Côn vô c*̀ng nghi hoặc, đến cùng là ai nói cho phụ mẫu biết?
- Côn Côn ~
- Côn Côn ~
Nghe thấy tiếng hô nũng nịu của thê tử, lông tơ Dạ Côn đều dựng đứng cả lên, chưa kịp né tránh đã bị thê tử ôm vào.
- Gọi phu quân.
- Anh anh anh ~
- ......
Mọi người Dạ gia đến, khiến đoàn người bên cạnh có chút trầm nặng.
Thoát khỏi vòng tay của thê tử, Dạ Côn hướng phía phụ mẫu chắp tay:
- Cha, mẹ, con phải đi hoàn thành viện trưởng sát hạch.
Đông Môn Mộng đột nhiên bảo Dạ Côn đi qua, Dạ Côn nghi hoặc đi đến bên cạnh mẫu thân.
Chỉ thấy Đông Môn Mộng đột nhiên lấy ra một kiện áo bào.
Lúc xuất hiện ở trong mắt mọi người, ánh sáng kim sắc kia dường như muốn chiếu sạ ánh nắng trở về.
Đạo Đức Tử lộ ra vẻ kinh ngạc tán thán:
- Chẳng lẽ đây là...
- Không sai, Kim Lũ Bào.
Đông Môn Mộng từ tốn nói, trực tiếp khoác lên người Dạ Côn đang mộng bức.
Kim Lũ Bào hiện lên màu vàng kim, tản ra ánh vàng chói mắt, quan trọng nhất chính là có thể ẩn tàng khí tức.
Mặc Kim Lũ Bào vào, cho dù đánh lén Kiếm Đế, chỉ cần thực lực đủ, liền tuyệt đối có thể tạo thành tổn thương.
Trong những trận quyết đấu, tác dụng của Kim Lũ Bào thực sự quá lớn, cảm giác còn có hiệu quả gây mù.
- Đây chính là Kim Lũ Bào?!
Bùi Thiên trầm giọng nói ra, nghe nói qua có một kiện áo bào như vậy, nhưng đây quả thật là lần đầu nhìn thấy.
Quan Thanh cũng kinh ngạc tán thán.
Đương nhiên còn có châu trưởng Ký Văn Sơn, tuy là châu trưởng nhưng cũng chưa từng thấy qua vật phẩm trâm quý như thế.
Trương Cẩn khá là bình tĩnh, cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Ba Đài cũng như vậy.
Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long đều không nói.
Cũng không có quy định không cho phép mang mang đồ vào, dù sao bước l*n đ*nh, có người nào không chuẩn bị đầy đủ đâu.
Nhưng Đạo Đức Tử là Pháp Đạo đệ nhất nhân, Bùi Thiên viện trưởng dám chọc? Có chút kì quái nha.
- Quan Thanh còn trẻ, cần phải ma luyện nhiều hơn.
Bùi Thiên chắp tay nhẹ nói ra.
Đạo Đức Tử nhìn động tác Bùi Thiên, cười cười không nói gì, vô cùng không nể mặt mũi, mà Bùi Thiên thu hồi động tác, cũng không nhìn thấy một chút khó chịu nào.
Chuyện này khiến Dạ Côn cảm thấy quá kỳ quái, quan hệ có chút phức tạp.
- Đi thôi, đều đứng ở cửa ra vào làm gì.
Đạo Đức Tử chống đỡ quải trượng đi đến chỗ sâu trong hành lang gấp khúc, nhìn mọi ngươi xung quanh.
Đoàn người đi theo, ở trước mặt Pháp Đạo đệ nhất nhân, Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long cũng không dám làm càn, Du Lương Hiên từ đầu tới đuôi không nói một câu, người này chỉ đợi nói trúng tim đen, cũng không nói nhảm.
Dạ Côn tưởng rằng học viện của mình tương đối nhỏ, dù sao lúc ở trước cửa, tường vây rộng như thế, bên trong chỉ có vài khoảnh đất cát.
Nhưng...
Dạ Côn rất nhanh liền ý thức được mình sai lầm, học viện rất lớn! Rất lớn! Rất lớn!
Đoàn người đi chừng nửa canh giờ, cuối cùng mới đi tới hậu viện của học viện.
Một cây cổ thụ đứng sừng sững ở trung ương, trên cành có vô số dây leo quấn quanh nóc nhà, ánh nắng đều bị cây mây ngăn cản gần hết, chỉ có một vài tia nắng xuyên thấu qua khe hở chiếu xuống mặt đất.
Dạ Côn nuốt một ngụm nước bọt, hậu viện này âm khí rất nặng nha.
Nhất là cái cây này, vừa nhìn đã thấy sợ rồi.
- Cổ Sâm Thụ có dấu hiệu sinh trưởng.
Đạo Đức Tử ngước nhìn Cổ Sâm Thụ, ánh mắt hơi trầm trọng.
Quan Thanh chắp tay nói ra:
- Lão sư, Cổ Sâm Thụ đã khô cạn.
Đạo Đức Tử sửng sốt một chút, miễn cưỡng cười nói:
- Người đã già, đã sinh ra ảo giác.
Dạ Côn muốn hỏi đây cà cây gì? Sao cảm thấy Đạo Đức Tử có chút kỳ quái nhỉ?
Ở phía sau Cổ Sâm Thụ có một cái giếng.
Mọi người đi đến phía sau Cổ Sâm Thụ, Dạ Côn nhìn cái giếng đen kịt kia liền cảm thấy cả người không thoải mái, tạo hình kinh dị thật.
Lâu rồi không có ai nhảy đi.
- Dạ Côn.
Đạo Đức Tử nhẹ giọng kêu.
Dạ Côn chắp tay nói:
- Đạo Đức Tử tiền bối.
- Dưới đáy giếng có ba con hung thú, thật lâu trước đây dùng để sát hạch đệ tử, hiện tại biến thành sát hạch viện trưởng, ba con hung thú lần lượt là Ngân Cổ Câu, Huyền Đế Nghĩ, Hỏa Liệt Chu, đều là dã thú huyền giai, không có thực lực Kiếm Đế, sợ rằng sẽ bị g**t ch*t, Dạ Côn, ngươi nghĩ kỹ chưa?
Đạo Đức Tử trầm giọng hỏi thăm.
Đều đã đến lúc này, chẳng lẽ còn nói không đi sao, cái bức này cũng đã trang, cho dù đớp phân cũng phải lắp xuống...
Thực sự không được liền dùng phương pháp của Đát Từ đi, dùng chân thiện mỹ cảm động mấy con hung thú kia.
Thật đúng là xem hung thú đều là đồ đần độn.
Nếu quả thật hết cách thì đành bại lộ thực lực vậy, chuyện này sẽ khiến người ta trợn tròn mắt, bất quá bị thương vẫn là đệ đệ đáng thương.
Dạ Thiếu Long nhịn không được nói ra:
- Tốt nhất đừng đi, sẽ chết.
- Đúng vậy đó chất nhi, phải suy nghĩ cho kỹ, đây cũng không phải chuyện đùa, nếu ngươi có mệnh hệ gì, vậy đại ca phải làm sao, ngày ngày trong nhà lấy nước mắt rửa mặt.
Dạ Chiếu thế mà đau nhức hô lên, đúng là đã làm khó y.
Nhưng vào đúng lúc này, lại có một tiếng ngựa hí vang lên.
Dạ Côn nhìn lại phía sau, trên bầu trời có một đầu ngựa trắng đang giương cánh, tản ra ánh sáng sinh động.
Là Bạch Ngọc Mã!
Người nào trang bức như vậy? Côn ca ta chỉ đi sát hạch mà thôi, làm sao đại nhân vật đều cảm thấy hứng thú như vậy, nhất định phải chạy tới kéo một đợt cừu hận trong lòng mới dễ chịu một chút sao?
Đúng thật là không hiểu được suy nghĩ của những người này, Côn ca ta thoạt nhìn dễ khi dễ như vậy sao?
Trong lúc Dạ Côn đang nhìn chiếc xe ngựa bay đến.
Đột nhiên một bóng người vén rèm lên, đứng dậy.
Dạ Côn ánh mắt co lại một chút.
Thế nào lại là...
Cha!
Nhìn tư thế chống nạnh của cha một chút, còn có ánh mắt nhìn từ trên xuống, hoàn toàn xem thường hết thảy.
Luận trang bức, cha vẫn là tiền bối a!
Trong lúc Dạ Côn đang cảm thán lão cha thật ngưu bức, cha liền hét thảm một tiếng, rớt xuống...
Khóe miệng Dạ Côn giật một cái.
Chỉ thấy mẫu thân đi ra, sau đó dùng giọng điệu yêu chiều hô to:
- Côn Côn ~
Dạ Côn:......
Mẫu thân à, có thể đừng gọi là Côn Côn hay không, nơi này có rất nhiều người, không thể gọi cái tên khác sao...
Gọi như vậy sẽ khiến Côn ca ta giống như một đứa bé vây.
Dạ Côn còn chưa cảm thán xong, chỉ thấy hai bóng người đẹp tiếp tục xông ra, giọng dịu dàng hô:
- Côn Côn ~
Trên trán Dạ Côn đều xuất hiện hắc tuyến, hai cô nàng này thế mà học mẫu thân hô.
Các ngươi rốt cuộc muốn làm vợ ta, hay là muốn làm mẹ ta?!
Bạch Ngọc Mã vững vàng hạ xuống phía sau không xa, Đông Môn Mộng nhảy xuống, trong lúc Dạ Côn còn đang nây người, ôm chặt lấy.
- Côn Côn! Chuyện lớn như vậy thế mà không nói cho mẫu thân biết! Ngươi nói ngươi có đáng đánh hay không!
Đông Môn Mộng giận đến vỗ lưng Dạ Côn, chẳng qua là khí lực rất nhỏ, chính là "mẫu thân thức - nũng nịu".
Dạ Côn có chút ngổn ngang, tới quá đột nhiên.
- Mẫu thân, con không muốn làm mọi người lo lắng.
Dạ Côn nhẹ nói ra, trong lòng vẫn rất ấm áp, không có gì sánh bằng một gia đình tốt cả.
- Tiểu tử thúi! Thế mà không nói cho ta nghe! Một mình chạy tới!
Dạ Minh rơi xuống rốt cục chạy tới, kiểu tóc thế mà không chút ngổn ngang, không hổ là lão cha.
- Đại ca, ngươi đúng là không được, lại gạt ta!!!
Dạ Tần cũng từ trên xe ngựa nhảy xuống.
Vẻ mặt Dạ Côn vô c*̀ng nghi hoặc, đến cùng là ai nói cho phụ mẫu biết?
- Côn Côn ~
- Côn Côn ~
Nghe thấy tiếng hô nũng nịu của thê tử, lông tơ Dạ Côn đều dựng đứng cả lên, chưa kịp né tránh đã bị thê tử ôm vào.
- Gọi phu quân.
- Anh anh anh ~
- ......
Mọi người Dạ gia đến, khiến đoàn người bên cạnh có chút trầm nặng.
Thoát khỏi vòng tay của thê tử, Dạ Côn hướng phía phụ mẫu chắp tay:
- Cha, mẹ, con phải đi hoàn thành viện trưởng sát hạch.
Đông Môn Mộng đột nhiên bảo Dạ Côn đi qua, Dạ Côn nghi hoặc đi đến bên cạnh mẫu thân.
Chỉ thấy Đông Môn Mộng đột nhiên lấy ra một kiện áo bào.
Lúc xuất hiện ở trong mắt mọi người, ánh sáng kim sắc kia dường như muốn chiếu sạ ánh nắng trở về.
Đạo Đức Tử lộ ra vẻ kinh ngạc tán thán:
- Chẳng lẽ đây là...
- Không sai, Kim Lũ Bào.
Đông Môn Mộng từ tốn nói, trực tiếp khoác lên người Dạ Côn đang mộng bức.
Kim Lũ Bào hiện lên màu vàng kim, tản ra ánh vàng chói mắt, quan trọng nhất chính là có thể ẩn tàng khí tức.
Mặc Kim Lũ Bào vào, cho dù đánh lén Kiếm Đế, chỉ cần thực lực đủ, liền tuyệt đối có thể tạo thành tổn thương.
Trong những trận quyết đấu, tác dụng của Kim Lũ Bào thực sự quá lớn, cảm giác còn có hiệu quả gây mù.
- Đây chính là Kim Lũ Bào?!
Bùi Thiên trầm giọng nói ra, nghe nói qua có một kiện áo bào như vậy, nhưng đây quả thật là lần đầu nhìn thấy.
Quan Thanh cũng kinh ngạc tán thán.
Đương nhiên còn có châu trưởng Ký Văn Sơn, tuy là châu trưởng nhưng cũng chưa từng thấy qua vật phẩm trâm quý như thế.
Trương Cẩn khá là bình tĩnh, cũng không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Ba Đài cũng như vậy.
Dạ Chiếu cùng Dạ Thiếu Long đều không nói.
Cũng không có quy định không cho phép mang mang đồ vào, dù sao bước l*n đ*nh, có người nào không chuẩn bị đầy đủ đâu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cho ngụm sữa a~
Chương 2: 2: Xoa người
Chương 3: 3: Bố dượng, mẹ kế
Chương 4: 4: Không sống lâu nữa
Chương 5: 5: Tóc ta có thù với ngươi ư?
Chương 6: 6: Hàng tặng
Chương 7: 7: Cha không được
Chương 8: 8: Đại ca, ta tàn nhẫn không?
Chương 9: 9: Mẫu thân, ta tàn nhẫn không?
Chương 10: 10: Đệ đệ đáng thương
Chương 11: 11: Tình huống không ổn
Chương 12: 12: Bằng thực lực hố cha
Chương 13: 13: Kỳ thật cha ác hơn
Chương 14: 14: Tới một vị đại nhân vật
Chương 15: 15: Thiên la viện
Chương 16: 16: Tên ngốc nào chuẩn bị
Chương 17: 17: Dạ côn, người nổi bật
Chương 18: 18: Côn ca ta hết sức không vui
Chương 19: 19: Xong, thất thủ
Chương 20: 20: Đây là chuyện ngoài ý muốn
Chương 21: 21: Ta rất bất đắc dĩ
Chương 22: 22: Người áo đen số khổ
Chương 23: 23: Tóc! Tóc!
Chương 24: 24: Lòe loẹt
Chương 25: 25: Trả giá chi vương
Chương 26: 26: Không dám tùy tiện mua đồ
Chương 27: 27: Trời đánh
Chương 28: 28: Trở mặt
Chương 29: 29: Nếu không gọi hòa thượng đến xem
Chương 30: 30: Thời khắc phụ tử sung sướng
Chương 31: 31: Đại ca, ngươi hạ lưu~
Chương 32: 32: Côn ca cũng không nhận ra?
Chương 33: 33: Để côn ca cao hứng một chút
Chương 34: 34: Để bọn họ đánh
Chương 35: 35: Con à, biểu hiện tốt một chút
Chương 36: 36: Đại ca, đánh ta!
Chương 37: 37: Thê tử biết ngươi áp lực lớn
Chương 38: 38: Không bao giờ tin tưởng đầu trọc
Chương 39: 39: Một lời không hợp là diệt môn
Chương 40: 40: Tiểu lăng
Chương 41: 41: Thê tử lão sư cùng...
Chương 42: 42: Lạc nhật sơn mạch
Chương 43: 43: Vấn đề này rất nghiêm trọng
Chương 44: 44: Đính hôn
Chương 45: 45: Nhất định phải tìm người thành hôn
Chương 46: 46: Có nội hàm
Chương 47: 47: Lão sư treo
Chương 48: 48: Nhớ khen ngợi
Chương 49: 49: Còn chưa đốt sạch
Chương 50: 50: Mê vụ sâm lâm
Chương 51: 51: Côn ca, nhờ vào ngươi
Chương 52: 52: May mà côn ca ta đủ cứng
Chương 53: 53: Quấy rầy
Chương 54: 54: Côn ca ta bị ép mạnh
Chương 55: 55: Còn biết nói gì?
Chương 56: 56: Côn ca muốn nũng nịu
Chương 57: 57: Đại nạn đến
Chương 58: 58: Tu luyện cái rắm
Chương 59: 59: Chết cũng không gả đầu trọc
Chương 60: 60: Bán thân, tới trước được trước
Chương 61: 61: Côn ca, hảo nhãn lực
Chương 62: 62: Phu quân, ta năm nay 16
Chương 63: 63: Hôm nay nàng đến
Chương 64: 64: Sáng nhất trong biển người
Chương 65: 65: Lương tâm các ngươi không đau ư?
Chương 66: 66: Mẫu thân không phải dễ trêu
Chương 67: 67: Lai giả bất thiện
Chương 68: 68: Kỹ thuật mãnh liệt như hổ
Chương 69: 69: Tin tức
Chương 70: 70: Kéo chết ngươi
Chương 71: 71: Hôm nay ngươi vui không?
Chương 72: 72: Không lẽ canh có vấn đề?
Chương 73: 73: Ai chịu nổi
Chương 74: 74: Đệ đệ của ta đã làm gì sai
Chương 75: 75: Côn ca đại hôn, ai dám gây rối
Chương 76: 76: Người thái kinh tới
Chương 77: 77: Không hổ là gánh hát thái kinh
Chương 78: 78: Ngươi chờ, đừng đi
Chương 79: 79: Sảng ca biểu thị không phục
Chương 80: 80: Dụ hoặc đến từ đầu trọc
Chương 81: 81: Côn ca thật nổi giận
Chương 82: 82: Các ngươi đều phải chết
Chương 83: 83: Cha gọi ngươi về nhà
Chương 84: 84: Thánh nhân
Chương 85: 85: Vân lôi minh khiếu
Chương 86: 86: Đừng cố trang bức
Chương 87: 87: Côn ca ta còn chưa nói xong đâu
Chương 88: 88: Ngân sắc nam nhân
Chương 89: 89: Côn ca ta muốn đánh chết ngươi
Chương 90: 90: Phu thê chi chiến
Chương 91: 91: Diệp tỷ phát uy
Chương 92: 92: Vì thua không từ thủ đoạn
Chương 93: 93: Lão sư dụng ý rất sâu
Chương 94: 94: Ngươi tưởng bản hoàng ngu ư?
Chương 95: 95: Lấn côn ca ta sẽ bị thiên tru
Chương 96: 96: Tẩu tẩu khóc
Chương 97: 97: Tình cảm huynh đệ quá sâu
Chương 98: 98: Quá ưu tú cũng là một loại phiền não
Chương 99: 99: Rời đi
Chương 100: 100: Ra cửa thật là khó
Chương 101: 101: Hài tử, cha có lỗi với các con
Chương 102: 102: Thảm nhất chính là bộ dáng này
Chương 103: 103: Cho dù chết đói cũng không ăn
Chương 104: 104: Vẫn là côn ca lợi hại
Chương 105: 105: Cảng phi thuyền
Chương 106: 106: Thăng thiên phường
Chương 107: 107: Hiểu sơ
Chương 108: 108: Ta không đùa
Chương 109: 109: Quá hố người
Chương 110: 110: Không có tiền thật là khó
Chương 111: 111: Chúng ta rất chuyên nghiệp, xin yên tâm
Chương 112: 112: Khu ma nhân
Chương 113: 113: Vô sỉ
Chương 114: 114: Không hư công tử quá thảm
Chương 115: 115: Côn ca khu ma
Chương 116: 116: Có tóc thật rất quan trọng
Chương 117: 117: Côn thức trang bức pháp tắc
Chương 118: 118: Phong mang của lão cha luôn làm bạn với ngươi
Chương 119: 119: Năm ngày không ra
Chương 120: 120: Phát tài, vinh hoa phú quý
Chương 121: 121: An khang châu
Chương 122: 122: Côn ca ta cũng có xe ngựa
Chương 123: 123: Giống như nằm mơ
Chương 124: 124: Kết thúc
Chương 125: 125: Tần ca rất biết chơi
Chương 126: 126: Cá mè một lứa
Chương 127: 127: Ông chủ đại khí
Chương 128: 128: Mời ngân sắc nam nhân
Chương 129: 129: Thân kiếm
Chương 130: 130: Tần ca lễ thành nhân
Chương 131: 131: Đệ đệ, chạy mau!!!
Chương 132: 132: Tới đi, thương tổn lẫn nhau đi
Chương 133: 133: Ta không muốn ưu tú
Chương 134: 134: Ám sát?
Chương 135: 135: Tuyệt đối đừng nghi vấn ta
Chương 136: 136: Tăng thêm
Chương 137: 137: Ngoài ý muốn
Chương 138: 138: Thay ta chết
Chương 139: 139: Lão sư, có vui không?
Chương 140: 140: Nhập học
Chương 141: 141: Đi theo côn ca chuẩn không sai
Chương 142: 142: Côn tẩu ngưu bức
Chương 143: 143: Văn nhân thật đáng sợ
Chương 144: 144: Đột biến
Chương 145: 145: Trục xuất
Chương 146: 146: Côn ca bị nhằm vào
Chương 147: 147: Tần ca có chút thẳng
Chương 148: 148: Ta thật hối hận
Chương 149: 149: Tần ca ta là người đứng đắn
Chương 150: 150: Vấn đề nan giải
Chương 151: 151: Lão sư của ngươi thật hung tàn
Chương 152: 152: Biến thân đi đi
Chương 153: 153: Học viện này không tầm thường
Chương 154: 154: Côn côn ~
Chương 155: 155: Cha, được rồi được rồi...
Chương 156: 156: Côn ca tới
Chương 157: 157: Liên tục ngoài ý muốn
Chương 158: 158: Côn ca tao không tao?
Chương 159: 159: Ba bé hung thú đáng yêu
Chương 160: 160: Đừng chọc côn ca
Chương 161: 161: Sẽ không phải lại đến chứ?
Chương 162: 162: Bởi vì hổ điêu đưa đến thảm án
Chương 163: 163: Côn ca bị gài bẫy
Chương 164: 164: Quan tài
Chương 165: 165: Côn ca, gọi ta tiểu cốt là được
Chương 166: 166: Vì lão sư hoành nguyện
Chương 167: 167: Côn ca lại không điệu thấp
Chương 168: 168: Muốn côn ca ta khai khiếu? không tồn tại
Chương 169: 169: Vấn đề này quả thật có thể dẫn phát mâu thuẫn
Chương 170: 170: Cả nhà cùng đến học viện
Chương 171: 171: Côn ca ta không phải thần
Chương 172: 172: Kiên cường!
Chương 173: 173: Bảo côn ca ta làm sao dạy
Chương 174: 174: Sờ chút là được rồi
Chương 175: 175: Kim tệ có thể khiến côn ca làm bất cứ chuyện gì
Chương 176: 176: Côn ca côn tẩu cãi nhau
Chương 177: 177: Bá mẫu
Chương 178: 178: Học viện so tài
Chương 179: 179: Đường tưởng côn ca ta dễ khi dễ
Chương 180: 180: Quy củ thay đổi
Chương 181: 181: Nguyên chuẩn trận đầu
Chương 182: 182: Ngồi xuống đứng dậy
Chương 183: 183: Di chuyển phong tao
Chương 184: 184: Đừng giống y
Chương 185: 185: Tần ca rất nhanh
Chương 186: 186: Tần ca cuối cùng ngưu bức
Chương 187: 187: Giết nàng!
Chương 188: 188: Hù chết bảo bảo
Chương 189: 189: Yêu cầu này rất quá đáng nha ~
Chương 190: 190: Phong thủy luân chuyển
Chương 191: 191: Tìm người thủ tiêu y
Chương 192: 192: Côn ca bại lộ
Chương 193: 193: Người này rất mạnh
Chương 194: 194: Đơn đấu
Chương 195: 195: Hơn nửa đêm không ngủ được
Chương 196: 196: Thù này nhất định phải báo
Chương 197: 197: Nắm chắc tay, vẫn là hảo huynh đệ
Chương 198: 198: Lại bị lừa
Chương 199: 199: Tốt nam
Chương 200: 200: Thánh chỉ tới
Chương 201: 201: Phụ mẫu rời đi
Chương 202: 202: Yếu nhất dạ gia
Chương 203: 203: Tháng ngày không có cha mẹ quản
Chương 204: 204: Thật không được liền hạ dược
Chương 205: 205: Hóa thân chính nghĩa
Chương 206: 206: Ngân sắc nam nhân bá khí
Chương 207: 207: Ngân sắc nam nhân bị giam
Chương 208: 208: Côn ca cũng là hộ vợ cuồng ma
Chương 209: 209: Không lấy mạng
Chương 210: 210: Tần ca không phải hài tử
Chương 211: 211: Công chúa tới
Chương 212: 212: Đại ca, ngươi xem
Chương 213: 213: Rất thiệt thòi
Chương 214: 214: Ta cũng rất muốn ủy khuất
Chương 215: 215: Lại xảy ra chuyện
Chương 216: 216: Côn ca ta chỉ muốn sống thoải mái
Chương 217: 217: Không nhận mệnh
Chương 218: 218: Hoa hương lâu
Chương 219: 219: Đây là hắc điếm sao?
Chương 220: 220: Chúng ta có công chúa
Chương 221: 221: Đầu trọc mang theo hiệu ứng nguyền rủa
Chương 222: 222: Kiếp sau đừng ngu như thế
Chương 223: 223: Côn ca ta rất xảo trá, rất có tâm cơ
Chương 224: 224: Thích khách
Chương 225: 225: Biến thân đi
Chương 226: 226: Nguyên lai côn ca có bệnh
Chương 227: 227: Ý nghĩ quá kinh khủng
Chương 228: 228: Dạ côn ta không thích kim phiếu
Chương 229: 229: Không có phòng thê tử
Chương 230: 230: Dã man va chạm
Chương 231: 231: Dạ côn ta là nam nhân
Chương 232: 232: Lắc đầu nam, mục thiên
Chương 233: 233: Nhãn thần sát
Chương 234: 234: Bị đánh tự bế
Chương 235: 235: Bán danh ngạch
Chương 236: 236: Chiêu trò
Chương 237: 237: Thái kinh cần chấn nhiếp
Chương 238: 238: Chuẩn bị tới kiếm trủng
Chương 239: 239: Côn ca lại cần ấn huyệt nhân trung
Chương 240: 240: Lão tôn thượng trở về
Chương 241: 241: Dẫn đại quân đến
Chương 242: 242: Kiếm trủng
Chương 243: 243: Đến nơi
Chương 244: 244: Kiếm trủng hiện
Chương 245: 245: 100 người
Chương 246: 246: Vạn kiếm
Chương 247: 247: Diệp lưu tới
Chương 248: 248: Tỷ, ta không giúp được ngươi
Chương 249: 249: Hy sinh muội muội
Chương 250: 250: Ta có chuyện quan trọng muốn nói
Không tìm thấy chương nào phù hợp