Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương Trước
Chương Sau
Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
23:29 - 08.05.2026
4,737 lượt xem
Ánh sáng mờ mờ, chỉ có một bóng đèn nê ông phát ra ánh đèn mờ mịt ở cuối con đường.
Y kinh hoàng đứng giữa con đường vắng tanh.
Chỉ có tiếng nước mưa tí tách nhỏ lên mặt đường xi măng, không còn tiếng động nào nữa, nhưng lời mẹ y lúc bỏ đi vang bên tai :" Đào Đào, đợi mẹ ở đây ..."
Bóng đèn nê ông lập lòe, đột nhiên tắt phụt, một ý nghĩ giống như bóng tối sâu thẳm choán lấy trái tim non nớt của y :" Mẹ không quay lại nữa đâu."
Lâm Tuyền bật dậy từ trong mơ, nước mắt lăn dafi trên gò mà, hai mắt cay xè nhức buốt, đại khái trong mơ nhìn theo hướng mẹ biến mất quá lâu. Lau sạch nước mắt, hít liền mấy hơi thật sâu, lấy chăn chùm kín đầu, tựa hồ bóng tối trong phòng khiến y sợ hãi. Gần như cùng lúc chăn chùm lấy đầu, Lâm Tuyền dứt khoát kéo chăn xuống, mở to mắt nhìn vào bóng tối thăm thẳm.
Đó là đêm cuối cùng Lâm Tuyền ở trong phòng này vào mùa hè năm 99, ngày mai y sẽ rời khỏi trường đại học Đông Hải ngột ngạt buồn tẻ này, về Tĩnh Hải trải qua một kỳ nghỉ hè với kế hoạch mà y trù tính từ lâu.
……
Ngồi trong toa tàu thuộc loại sớm phải đào thải, hàng ghế gỗ cứng đau lưng dành cho ba người mà chen chúc tới năm người, nếu chẳng phải ngồi sát bên cạnh Lâm Tuyền là một thiếu phụ tú lệ đem b** v* đồ sộ áp vào sườn y thì y đã chẳng chịu nổi sự chật chội này.
Thiếu phụ ấy tuổi chừng 24, 25 hoặc ít hơn một chút, do tiều tụy nên người có vẻ già hơn tuổi, cô ngủ dán vào người Lâm Tuyền mà chẳng cố kỵ gì, chắc là cô đã phải chịu đựng trong khoang tàu nóng nực thời gian rất dài, tới ga tỉnh thành mới kiếm được chỗ ngồi.
Thiếu phụ mặc một chiếc sơ mi vải nhã nhặn, không biết phải đứng bao nhiêu lâu, áo sơ mi bị chen lấn tới nhăn nhúm xộc xệch, mái tóc mềm che đi khuôn mặt chỉ để ra cái cổ trắng mịn mượt mà , tựa hồ chỉ nhìn thôi càm giác được khi chạm vào sẽ khiến lòng người quấy động.
Chiếc áo thấm ướt mồ hôi dám vào cơ thể nóng bỏng, ở vị trí mẫn cảm như ngực vào hông còn có mấy dấu bàn tay rõ ràng.
Khóe môi Lâm Tuyền hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười không lờ mờ: Ở khoang đứng chật chội ngay cả xoay người cũng khó kia, thấy thiếu phụ xinh đẹp nhường này, ai mà nhịn nổi không đưa tay đụng chạm, chẳng nói người khác nếu như không bị hai bên kẹp cứng không nhúc nhích nổi, Lâm Tuyền cũng muốn đưa tay ra chạm thử vào cơ thể mê người đó.
Lâm Tuyền ngồi kẹt cứng ở đó, chân tay không duỗi ra nổi, vì không chỉ ghế ngồi mà khoảng trống giữa hai hàng ghế còn có một phụ nữ trung niên bế con, đứa bé da mặt khô nứt nẻ, cái đầu rúc vào lòng mẹ, miệng còn nhỏ tong tong một đống nước dãi. Phụ nữ trung niên cởi áo sơ mi bằng chất liệu vải rẻ tiền ra, chỉ hơi nghiêng người đi, đút n*m v* màu nâu sậm vào miệng đứa bé.
Lâm Tuyền nhìn thấy tên bạn xấu Quách Bảo Lâm ngồi phía đối diện vờ ngủ gật đang he hé mắt ra nhìn trộm, liền háy mắt cười với hắn. Quách Bảo Lâm nhe răng ra cười rồi áp mặt vào cửa sổ xe mát lạnh nhắm mắt ngủ, cái đầu bị tàu chạy nhanh làm nảy tưng tưng.
Co chân vào dưới ghế, Lâm Tuyền cẩn thận để không chạm vào phụ nữ trung niên kia, lại sợ đánh thức thiếu phụ thanh tú bên cạnh. Chân cảm giác vướng vào cái gì đó, cúi đầu nhìn xuống, thấy ngay cái chân to lông lá rậm rạp, té ra vị đại ca vừa rồi còn đứng ở lối đi, cằm chống lại lưng ghế ngủ, lúc này đã không chịu nổi nữa, chui vào không gian chật hẹp dưới ghế, duỗi thẳng chân tay chìm vào giấc mộng ngọt nào.
Chân tay tê cả rồi, trong một thoáng Lâm Tuyền khao khát cũng được chui xuống cái gầm ghế đó, duỗi thẳng người một lúc, nhưng mà chỉ chốc lát thôi, có đánh chết y cũng không nhường cái chỗ này cho ai.
Quách Bảo Lâm thân hình cao lớn, áo T-shirt vén tới vai lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, đầu đinh, mặt còn có hai vết thương vừa mới đóng vảy, vết thương đỏ hồng như môi trẻ con, trông cực kỳ hung ác. Một mình hắn chiếm hai chỗ ngồi, không ai dám ý kiến, ghế ba người chỉ có hai, nhìn đầu dựa vào thành khoang xe, để chân đất cuộn mình lên ghế, tư thế thoải mái đó làm Lâm Tuyền nhìn mà ao ước.
Từ tỉnh thành tới Tĩnh Hải, tiền xe sang máy lạnh là 83 đồng, xe thường máy lạnh là 46 đồng, đi tàu dùng thẻ học sinh giảm giá chỉ mất 11 đồng, đó là nguyên nhân khiến Lâm Tuyền và Quách Bảo Lâm phải rúc vào cái toa tàu này chịu cái nóng cái chật chội dày vò.
Quách Bảo Lâm gia cảnh giàu có, nhưng cuối kỳ hắn và cha hắn Quách Đức Toàn cãi nhau ầm ĩ một trận, cha hắn cắt tiếp tế, thường ngày hắn sống vung vãi không biết tiết kiệm, 11 đồng tiền xe này còn do Lâm Tuyền trả giúp.
Cha của Lâm Tuyền là hiệu trưởng một trường trung học loại hai ở Tĩnh Hải, nói thể nào nhỉ? Ông thuộc về loại người thanh cao, được ca tụng trong tiểu thuyết, bị nhạo báng trong cuộc sống. Cho nên phí sinh hoạt trong đại học của Lâm Tuyền luôn hạn hẹp.
Thời gian qua Quách Bảo Lâm ăn chực trong túc xá của Lâm Tuyền, đợi tất cả các môn học của Lâm Tuyền hoàn thành mới cùng ngồi xe về Tĩnh Hải.
Trước khi lên tàu, hai tên đã chia nhau gói mì ăn liền cuối cùng, lên tàu hỏa, cả hai luôn mồm tán phét về Tĩnh Hải phải tới " Bát Đại Oản" ăn cho đã đời. Bát Đại Oản là nhà hàng do Quách Đức Toàn mở, lấy lời Quách Bảo Lâm mà nói, cha hắn là tên gian thương, mỗi ngày tới Bát Đại Oản ăn uống là lấy của người giàu chia cho người nghèo.
Lâm Tuyền lại thầm nghĩ :" Gian thương? Có trời biết mục tiêu vĩ đại nhất đời này của mình là làm một tên gian thương."
Thời cao trung, hai người mặc dù học cùng trường song không cùng lớp, với không khí học tập áp lực trong trường cao trung trọng điểm của tỉnh, người khác lớp khó mà phát triển được tình bạn vượt mức thông thường.
Quách Bảo Lâm vào năm thứ ba cao trung ra ngoài trường thuê phòng, nói là để chuyên tâm học tập, thực chất là lập ổ ngoài trường biến nó thành chốn xem phim đen với đám bạn.
Lâm Tuyền từng cùng một cậu bạn ở lớp kế đi tới đó một lần, về sau quen đường thuộc lối, có điều khi ấy còn chưa quen Quách Bảo Lâm lắm, đôi khi cả hai cùng ngồi một cái ghế xem phim cũng chẳng nói những lời tiêu chuẩn của huynh đệ thân thiết như "sau này cùng cầm súng lên chiến trường, cầm cuốc xuống nông thôn, cầm tiền đi chơi gái". Nhưng cùng xem phim đen đủ để hai người xa lạ sản sinh tình cảm thân thiết.
Khi ấy Lâm Tuyền và Quách Bảo Lâm thi thoảng gặp nhau trong trường cũng nở nụ cười thiện ý.
Quách Bảo Lâm là tên học sinh du côn đánh nhau có tiếng, có điều hắn xử sự khá thông minh, không bao giờ lôi những chuyện thối tha tới trường, cho nên không để trường học tóm được điểm yếu, thêm vào cha hắn cũng có chút lai lịch làm trường học cố kỵ phần nào. Thành tích học tập của Quách Bảo Lâm tuy rất tệ, nhưng cũng thuận lợi vượt qua ba năm trong trường trung học trọng điểm của tỉnh.
Sau khi thi đại học, Lâm Tuyền đỗ vào Đh Đông Hải, đó trường điểm toàn quốc trực thuộc bộ giáo dục, hiệu trưởng có cấp phó bộ. Lâm Tuyền biết thành tích của Quách Bảo Lâm rất kém, nên ngại không hỏi hắn trúng tuyển trường nào, từ đó hai người không liên lạc nữa.
Thế rồi vào một ngày trong tháng quân huấn đầu tiên của Lâm Tuyền, trong trường đột nhiên mất điện, tất cả tân sinh viên đều mừng rỡ, không cần phải chen nhau trong phòng học nóng như cái lò thiêu lại còn phải cao giọng hát bài ca cách mạng đúng mà một loại hạnh phúc.
Tối hôm đó ánh trăng lập lờ, bóng người lay lắt, đen xì xì chẳng nhìn rõ được mặt nhau, Lâm Tuyền căn cứ vào giọng êm ái hoặc khàn khàn để đoán dung mạo các cô gái đi qua, chợt nghe thấy trong bóng tối phía trước có người dùng tiếng Tĩnh Hải nói chuyện.
Tiếng Tĩnh Hải rất nhà quê, trong thành phố Tĩnh Hải cũng chẳng có mấy người dùng tiếng Tĩnh Hải trò chuyện nữa, Lâm Tuyền đến Kiến Nghiệp, hơn nửa tháng cũng không nói mình là người Tĩnh Hải, đột nhiên nghe thấy có người nói chuyện bằng tiếng Tĩnh Hải, lòng nổi lên một niềm vui tha hương gặp cố nhân.
Y kinh hoàng đứng giữa con đường vắng tanh.
Chỉ có tiếng nước mưa tí tách nhỏ lên mặt đường xi măng, không còn tiếng động nào nữa, nhưng lời mẹ y lúc bỏ đi vang bên tai :" Đào Đào, đợi mẹ ở đây ..."
Bóng đèn nê ông lập lòe, đột nhiên tắt phụt, một ý nghĩ giống như bóng tối sâu thẳm choán lấy trái tim non nớt của y :" Mẹ không quay lại nữa đâu."
Lâm Tuyền bật dậy từ trong mơ, nước mắt lăn dafi trên gò mà, hai mắt cay xè nhức buốt, đại khái trong mơ nhìn theo hướng mẹ biến mất quá lâu. Lau sạch nước mắt, hít liền mấy hơi thật sâu, lấy chăn chùm kín đầu, tựa hồ bóng tối trong phòng khiến y sợ hãi. Gần như cùng lúc chăn chùm lấy đầu, Lâm Tuyền dứt khoát kéo chăn xuống, mở to mắt nhìn vào bóng tối thăm thẳm.
Đó là đêm cuối cùng Lâm Tuyền ở trong phòng này vào mùa hè năm 99, ngày mai y sẽ rời khỏi trường đại học Đông Hải ngột ngạt buồn tẻ này, về Tĩnh Hải trải qua một kỳ nghỉ hè với kế hoạch mà y trù tính từ lâu.
……
Ngồi trong toa tàu thuộc loại sớm phải đào thải, hàng ghế gỗ cứng đau lưng dành cho ba người mà chen chúc tới năm người, nếu chẳng phải ngồi sát bên cạnh Lâm Tuyền là một thiếu phụ tú lệ đem b** v* đồ sộ áp vào sườn y thì y đã chẳng chịu nổi sự chật chội này.
Thiếu phụ ấy tuổi chừng 24, 25 hoặc ít hơn một chút, do tiều tụy nên người có vẻ già hơn tuổi, cô ngủ dán vào người Lâm Tuyền mà chẳng cố kỵ gì, chắc là cô đã phải chịu đựng trong khoang tàu nóng nực thời gian rất dài, tới ga tỉnh thành mới kiếm được chỗ ngồi.
Thiếu phụ mặc một chiếc sơ mi vải nhã nhặn, không biết phải đứng bao nhiêu lâu, áo sơ mi bị chen lấn tới nhăn nhúm xộc xệch, mái tóc mềm che đi khuôn mặt chỉ để ra cái cổ trắng mịn mượt mà , tựa hồ chỉ nhìn thôi càm giác được khi chạm vào sẽ khiến lòng người quấy động.
Chiếc áo thấm ướt mồ hôi dám vào cơ thể nóng bỏng, ở vị trí mẫn cảm như ngực vào hông còn có mấy dấu bàn tay rõ ràng.
Khóe môi Lâm Tuyền hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười không lờ mờ: Ở khoang đứng chật chội ngay cả xoay người cũng khó kia, thấy thiếu phụ xinh đẹp nhường này, ai mà nhịn nổi không đưa tay đụng chạm, chẳng nói người khác nếu như không bị hai bên kẹp cứng không nhúc nhích nổi, Lâm Tuyền cũng muốn đưa tay ra chạm thử vào cơ thể mê người đó.
Lâm Tuyền ngồi kẹt cứng ở đó, chân tay không duỗi ra nổi, vì không chỉ ghế ngồi mà khoảng trống giữa hai hàng ghế còn có một phụ nữ trung niên bế con, đứa bé da mặt khô nứt nẻ, cái đầu rúc vào lòng mẹ, miệng còn nhỏ tong tong một đống nước dãi. Phụ nữ trung niên cởi áo sơ mi bằng chất liệu vải rẻ tiền ra, chỉ hơi nghiêng người đi, đút n*m v* màu nâu sậm vào miệng đứa bé.
Lâm Tuyền nhìn thấy tên bạn xấu Quách Bảo Lâm ngồi phía đối diện vờ ngủ gật đang he hé mắt ra nhìn trộm, liền háy mắt cười với hắn. Quách Bảo Lâm nhe răng ra cười rồi áp mặt vào cửa sổ xe mát lạnh nhắm mắt ngủ, cái đầu bị tàu chạy nhanh làm nảy tưng tưng.
Co chân vào dưới ghế, Lâm Tuyền cẩn thận để không chạm vào phụ nữ trung niên kia, lại sợ đánh thức thiếu phụ thanh tú bên cạnh. Chân cảm giác vướng vào cái gì đó, cúi đầu nhìn xuống, thấy ngay cái chân to lông lá rậm rạp, té ra vị đại ca vừa rồi còn đứng ở lối đi, cằm chống lại lưng ghế ngủ, lúc này đã không chịu nổi nữa, chui vào không gian chật hẹp dưới ghế, duỗi thẳng chân tay chìm vào giấc mộng ngọt nào.
Chân tay tê cả rồi, trong một thoáng Lâm Tuyền khao khát cũng được chui xuống cái gầm ghế đó, duỗi thẳng người một lúc, nhưng mà chỉ chốc lát thôi, có đánh chết y cũng không nhường cái chỗ này cho ai.
Quách Bảo Lâm thân hình cao lớn, áo T-shirt vén tới vai lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, đầu đinh, mặt còn có hai vết thương vừa mới đóng vảy, vết thương đỏ hồng như môi trẻ con, trông cực kỳ hung ác. Một mình hắn chiếm hai chỗ ngồi, không ai dám ý kiến, ghế ba người chỉ có hai, nhìn đầu dựa vào thành khoang xe, để chân đất cuộn mình lên ghế, tư thế thoải mái đó làm Lâm Tuyền nhìn mà ao ước.
Từ tỉnh thành tới Tĩnh Hải, tiền xe sang máy lạnh là 83 đồng, xe thường máy lạnh là 46 đồng, đi tàu dùng thẻ học sinh giảm giá chỉ mất 11 đồng, đó là nguyên nhân khiến Lâm Tuyền và Quách Bảo Lâm phải rúc vào cái toa tàu này chịu cái nóng cái chật chội dày vò.
Quách Bảo Lâm gia cảnh giàu có, nhưng cuối kỳ hắn và cha hắn Quách Đức Toàn cãi nhau ầm ĩ một trận, cha hắn cắt tiếp tế, thường ngày hắn sống vung vãi không biết tiết kiệm, 11 đồng tiền xe này còn do Lâm Tuyền trả giúp.
Cha của Lâm Tuyền là hiệu trưởng một trường trung học loại hai ở Tĩnh Hải, nói thể nào nhỉ? Ông thuộc về loại người thanh cao, được ca tụng trong tiểu thuyết, bị nhạo báng trong cuộc sống. Cho nên phí sinh hoạt trong đại học của Lâm Tuyền luôn hạn hẹp.
Thời gian qua Quách Bảo Lâm ăn chực trong túc xá của Lâm Tuyền, đợi tất cả các môn học của Lâm Tuyền hoàn thành mới cùng ngồi xe về Tĩnh Hải.
Trước khi lên tàu, hai tên đã chia nhau gói mì ăn liền cuối cùng, lên tàu hỏa, cả hai luôn mồm tán phét về Tĩnh Hải phải tới " Bát Đại Oản" ăn cho đã đời. Bát Đại Oản là nhà hàng do Quách Đức Toàn mở, lấy lời Quách Bảo Lâm mà nói, cha hắn là tên gian thương, mỗi ngày tới Bát Đại Oản ăn uống là lấy của người giàu chia cho người nghèo.
Lâm Tuyền lại thầm nghĩ :" Gian thương? Có trời biết mục tiêu vĩ đại nhất đời này của mình là làm một tên gian thương."
Thời cao trung, hai người mặc dù học cùng trường song không cùng lớp, với không khí học tập áp lực trong trường cao trung trọng điểm của tỉnh, người khác lớp khó mà phát triển được tình bạn vượt mức thông thường.
Quách Bảo Lâm vào năm thứ ba cao trung ra ngoài trường thuê phòng, nói là để chuyên tâm học tập, thực chất là lập ổ ngoài trường biến nó thành chốn xem phim đen với đám bạn.
Lâm Tuyền từng cùng một cậu bạn ở lớp kế đi tới đó một lần, về sau quen đường thuộc lối, có điều khi ấy còn chưa quen Quách Bảo Lâm lắm, đôi khi cả hai cùng ngồi một cái ghế xem phim cũng chẳng nói những lời tiêu chuẩn của huynh đệ thân thiết như "sau này cùng cầm súng lên chiến trường, cầm cuốc xuống nông thôn, cầm tiền đi chơi gái". Nhưng cùng xem phim đen đủ để hai người xa lạ sản sinh tình cảm thân thiết.
Khi ấy Lâm Tuyền và Quách Bảo Lâm thi thoảng gặp nhau trong trường cũng nở nụ cười thiện ý.
Quách Bảo Lâm là tên học sinh du côn đánh nhau có tiếng, có điều hắn xử sự khá thông minh, không bao giờ lôi những chuyện thối tha tới trường, cho nên không để trường học tóm được điểm yếu, thêm vào cha hắn cũng có chút lai lịch làm trường học cố kỵ phần nào. Thành tích học tập của Quách Bảo Lâm tuy rất tệ, nhưng cũng thuận lợi vượt qua ba năm trong trường trung học trọng điểm của tỉnh.
Sau khi thi đại học, Lâm Tuyền đỗ vào Đh Đông Hải, đó trường điểm toàn quốc trực thuộc bộ giáo dục, hiệu trưởng có cấp phó bộ. Lâm Tuyền biết thành tích của Quách Bảo Lâm rất kém, nên ngại không hỏi hắn trúng tuyển trường nào, từ đó hai người không liên lạc nữa.
Thế rồi vào một ngày trong tháng quân huấn đầu tiên của Lâm Tuyền, trong trường đột nhiên mất điện, tất cả tân sinh viên đều mừng rỡ, không cần phải chen nhau trong phòng học nóng như cái lò thiêu lại còn phải cao giọng hát bài ca cách mạng đúng mà một loại hạnh phúc.
Tối hôm đó ánh trăng lập lờ, bóng người lay lắt, đen xì xì chẳng nhìn rõ được mặt nhau, Lâm Tuyền căn cứ vào giọng êm ái hoặc khàn khàn để đoán dung mạo các cô gái đi qua, chợt nghe thấy trong bóng tối phía trước có người dùng tiếng Tĩnh Hải nói chuyện.
Tiếng Tĩnh Hải rất nhà quê, trong thành phố Tĩnh Hải cũng chẳng có mấy người dùng tiếng Tĩnh Hải trò chuyện nữa, Lâm Tuyền đến Kiến Nghiệp, hơn nửa tháng cũng không nói mình là người Tĩnh Hải, đột nhiên nghe thấy có người nói chuyện bằng tiếng Tĩnh Hải, lòng nổi lên một niềm vui tha hương gặp cố nhân.
Chương Trước
Chương Sau
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 2: 2: Tình Hình Tĩnh Hải
Chương 3: 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
Chương 4: 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
Chương 5: 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
Chương 6: 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
Chương 7: 7: Lộ Mặt Gian Thương
Chương 8: 8: Chạm Trán Lưu Manh
Chương 9: 9: Tổ Hợp Ưu Tú
Chương 10: 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
Chương 11: 11: Cám Ơn Cậu
Chương 12: 12: Nữ Yêu Tinh
Chương 13: 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
Chương 14: 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
Chương 15: 15: Lâm Tĩnh Sơ
Chương 16: 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
Chương 17: 17: Chỉ Là Bàn Đạp
Chương 18: 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
Chương 19: 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
Chương 20: 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
Chương 21: 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
Chương 22: 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
Chương 23: 23: Con Dấu
Chương 24: 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
Chương 25: 25: Số 5 Đường Hoa Viên
Chương 26: 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
Chương 27: 27: Đăng Ký Công Ty
Chương 28: 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
Chương 29: 29: Cáo Mượn Oai Hùm
Chương 30: 30: Mời Khách
Chương 31: 31: Mời Khách (2)
Chương 32: 32: Mời Khách (3)
Chương 33: 33: Say Rượu
Chương 34: 34: Một Thoáng Nhu Tình
Chương 35: 35: Tinh Hồ Uyển
Chương 36: 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
Chương 37: 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
Chương 38: 38: Nội Tình Phức Tạp
Chương 39: 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
Chương 40: 40: Phỏng Vấn
Chương 41: 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
Chương 42: 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
Chương 43: 43: Con Ông Cháu Cha
Chương 44: 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
Chương 45: 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
Chương 46: 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
Chương 47: 47: Giao Kèo
Chương 48: 48: Đi Mua Nhà
Chương 49: 49: Đi Mua Nhà (2)
Chương 50: 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
Chương 51: 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
Chương 52: 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
Chương 53: 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
Chương 54: 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
Chương 55: 55: Mở Đầu Hoa Lệ
Chương 56: 56: Lập Kế Hoạch
Chương 57: 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
Chương 58: 58: Tiến Về Phía Trước
Chương 59: 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
Chương 60: 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
Chương 61: 61: Đi Xin Lỗi
Chương 62: 62: Cô Gái Đanh Đá
Chương 63: 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
Chương 64: 64: Bạn Bè Đại Học
Chương 65: 65: Căn Hộ Tân Hôn
Chương 66: 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
Chương 67: 67: Cô Gái Bán Nhà
Chương 68: 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
Chương 69: 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
Chương 70: 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
Chương 71: 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
Chương 72: 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
Chương 73: 73: Trương Đào Thất Tình
Chương 74: 74: Con nhớ mẹ lắm …
Chương 75: 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
Chương 76: 76: Ủy ban chủ nhà
Chương 77: 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
Chương 78: 78: Giao dịch ngầm
Chương 79: 79: Kế hoạch bị lật nhào
Chương 80: 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
Chương 81: 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
Chương 82: 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
Chương 83: 83: Gọi Ba Đi!
Chương 84: 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
Chương 85: 85: Ngày đặc biệt
Chương 86: 86: Lòng loạn rồi (1)
Chương 87: 87: Lòng Loạn Rồi (2)
Chương 88: 88: Bệnh Rồi
Chương 89: 89: Phòng bệnh cao cấp
Chương 90: 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
Chương 91: 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
Chương 92: 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
Chương 93: 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
Chương 94: 94: Chỉ Hơi Nhớ
Chương 95: 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
Chương 96: 96: Vết Thương Thành Phố
Chương 97: 97: Vết Thương Thành Phố (2)
Chương 98: 98: Chúc tết thật là mệt
Chương 99: 99: Trần Vũ và Trần Thần
Chương 100: 100: Tiệc tân gia
Chương 101: 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
Chương 102: 102: Quốc Tế Duy Lợi
Chương 103: 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
Chương 104: 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
Chương 105: 105: Không có ý đồ tốt
Chương 106: 106: Lục Nhất Mạn
Chương 107: 107: Lục Nhất Mạn. (2)
Chương 108: 108: Lục Nhất Mạn. (3)
Chương 109: 109: Lãnh Đạo Thị Sát
Chương 110: 110: Công Trình Chính Tích
Chương 111: 111: Lần đầu tới Tần Hoài
Chương 112: 112: Chung cư Đàn Sơn
Chương 113: 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chương 114: 114: Kế Hoạch Tân Thành Trấn 2
Chương 115: 115: Tới Tân Thành Trấn
Chương 116: 116: Tăng Cân Gấp Đôi, Trả Lương Gấp Đôi
Chương 117: 117: Công Cuộc Hợp Tác 1
Chương 118: 118: Công Cuộc Hợp Tác 2
Chương 119: 119: Công Cuộc Hợp Tác 3
Chương 120: 120: Bị Lừa Tới Tĩnh Hải
Chương 121: 121: Tôi Sẽ Nhận Cô Làm Tình Nhân
Chương 122: 122: Chuyện Không Bao Giờ Kể
Chương 123: 123: Cảm Giác Ưu Việt
Chương 124: 124: Chọn Trợ Lý Là Để Hầu Tôi
Chương 125: 125: Cắn Câu Như Cá
Chương 126: 126: Đấu Giá Bị Đổ Bể
Chương 127: 127: Phải Làm Cho Tốt Nhất
Chương 128: 128: Suy Đoán
Chương 129: 129: Tụ Họp Không Hẹn Trước
Chương 130: 130: Ôn Nhu Bất Ngờ
Chương 131: 131: Nhuận Vật Tế Vô Thanh
Chương 132: 132: Số Điện Thoại Luôn Bận
Chương 133: 133: Đó Là Ái Tình (1)
Chương 134: 134: Đó Là Ái Tình (2)
Chương 135: 135: Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Lâm Tuyền
Chương 136: 136: Chạm Trán Ở Yến Kinh
Chương 137: 137: Quan Thương Câu Kết Chưa Chắc Không Phải Chuyện Tốt
Chương 138: 138: Khách Hàng Quyết Định Giá Cả
Chương 139: 139: Có Kẻ Lợi Dụng
Chương 140: 140: Cãi Nhau ?
Chương 141: 141: Cố Vấn Tài Chính
Chương 142: 142: Trần Phi Lăng (1)
Chương 143: 143: Trần Phi Lăng (2)
Chương 144: 144: Đấu Giá Chung Cư Đàn Sơn
Chương 145: 145: Lại Đêm Thiên Hỉ Nữa
Chương 146: 146: Lục Nhất Mạn Đau Lòng
Chương 147: 147: Con Người Ai Cũng Có Lúc Mất Bình Tĩnh
Chương 148: 148: Nỗi Đau Khắc Cốt
Chương 149: 149: Lâm Tuyền Không Về
Chương 150: 150: Cho Vào Bao Tải Mang Đi
Chương 151: 151: Nên Tạo Điều Kiện
Chương 152: 152: Cô Ấy Đi Rồi
Chương 153: 153: Chân Tướng
Chương 154: 154: Tin Dữ
Chương 155: 155: Gia Tài Của Lâm Tuyền
Chương 156: 156: Tỉnh Lại
Chương 157: 157: Làm Việc Trên Giường Bệnh
Chương 158: 158: Tư Hữu Hóa Giáo Dục
Chương 159: 159: Quá Khứ Của Lâm Tuyền
Chương 160: 160: Quá Khứ Của Lâm Tuyền (2)
Chương 161: 161: Không Học Nữa
Chương 162: 162: Lâm Cầm Nam
Chương 163: 163: Vết Thương Nhức Mắt
Chương 164: 164: Vết Thương Nhức Mắt (2)
Chương 165: 165: Dễ Khống Chế Sao?
Chương 166: 166: Nước Mắt Tiểu Sơ
Chương 167: 167: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (1)
Chương 168: 168: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (2)
Chương 169: 169: Tình Lý Và Lẽ Thường (1)
Chương 170: 170: Tình Lý Và Lẽ Thường (2)
Chương 171: 171: Giảo Hoạt
Chương 172: 172: Trần Ai Sơ Định
Chương 173: 173: Bố Cục Bước Sau
Chương 174: 174: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái
Chương 175: 175: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái (2)
Chương 176: 176: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (1)
Chương 177: 177: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (2)
Chương 178: 178: Tất Cả Trôi Theo Nước Mắt
Chương 179: 179: Bước Ngoặt Của Phương Nam (1)
Chương 180: 180: Bước Ngoặt Của Phương Nam (2)
Chương 181: 181: Bước Ngoặt Của Phương Nam (3 + 4+ 5)
Chương 182: 182: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (1)
Chương 183: 183: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (2)
Chương 184: 184: Giáo Viên Lưu Manh (1)
Chương 185: 185: Giáo Viên Lưu Manh (2)
Chương 186: 186: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (1)
Chương 187: 187: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (2)
Chương 188: 188: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (3)
Chương 189: 189: Giá Trị Tồn Tại Của Mỹ Nữ
Chương 190: 190: Xô Xe (1)
Chương 191: 191: Xô Xe (2)
Chương 192: 192: Có Người Muốn Mua Nhà (1)
Chương 193: 193: Có Người Muốn Mua Nhà (2)
Chương 194: 194: Vụ Mua Bán Chớp Nhoáng
Chương 195: 195: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa
Chương 196: 196: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa (2)
Chương 197: 197: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (1)
Chương 198: 198: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (2)
Chương 199: 199: Ân Oán (1)
Chương 200: 200: Ân Oán (2)
Chương 201: 201: Trần Minh Hành Nghi Hoặc
Chương 202: 202: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (1)
Chương 203: 203: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (2)
Chương 204: 204: Sát Nhập
Chương 205: 205: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp
Chương 206: 206: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp (2)
Chương 207: 207: Thịnh Yến (1)
Chương 208: 208: Thịnh Yến (2)
Chương 209: 209: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (1)
Chương 210: 210: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (2)
Chương 211: 211: Chẳng Giận Nổi (1)
Chương 212: 212: Chẳng Giận Nổi (2)
Chương 213: 213: Chẳng Giận Nổi (3)
Chương 214: 214: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (1)
Chương 215: 215: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (2)
Chương 216: 216: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (3)
Chương 217: 217: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (1)
Chương 218: 218: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (2)
Chương 219: 219: Scandal
Chương 220: 220: Tân Năng Liên Hợp
Chương 221: 221: Độc Xà Xuất Động
Chương 222: 222: Thu Mua Ác Ý
Chương 223: 223: Chúng Em Muốn Gặp Trần Phi Lăng
Chương 224: 224: Phản Ứng Trong Dự Liệu
Chương 225: 225: Hàng Xóm
Chương 226: 226: Ôn Nhu
Chương 227: 227: Đi Anh Du Học (1)
Chương 228: 228: Đi Anh Du Học (2)
Chương 229: 229: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 230: 230: Nhà Địa Chủ Cũng Không Có Dư Lương
Chương 231: 231: Xung Đột (1)
Chương 232: 232: Xung Đột (2)
Chương 233: 233: Bỏ Đi
Chương 234: 234: Hồ Hán Tam Trở Về (1)
Chương 235: 235: Hồ Hán Tam Trở Về (2)
Chương 236: 236: Hồ Hán Tam Trở Về (3)
Chương 237: 237: Hồ Hán Tam Trở Về (4)
Chương 238: 238: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (1)
Chương 239: 239: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (2)
Chương 240: 240: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (3)
Chương 241: 241: Đầu Tư Mới
Chương 242: 242: Đừng Xem Thường Phụ Nữ
Chương 243: 243: Nhà Có Em Gái Lớn
Chương 244: 244: Phong Vân Lại Nổi Lên (1)
Chương 245: 245: Phong Vân Lại Nổi Lên (2-3-4)
Chương 246: 246: Mâu Thuẫn (1)
Chương 247: 247: Mâu Thuẫn (2)
Chương 248: 248: Thiếu nữ mới trưởng thành
Chương 249: 249: Trái tim thiếu nữ
Chương 250: 250: Kế hoạch điên rồ
Chương 251: 251: Khởi Đầu Hơi Khó Khăn
Chương 252: 252: Sinh Hoạt Về Đêm Ở Tĩnh Hải
Chương 253: 253: Âm Mưu Trong Phòng Bao
Chương 254: 254: Gặp Gỡ Tình Cờ
Chương 255: 255: Ký Rồi
Chương 256: 256: Gặp Gỡ Ở Venice
Chương 257: 257: Lại Có Chuyện Rồi
Chương 258: 258: Đợi Xử Phạt
Chương 259: 259: Làm Công Ích Tới Tận Mặt Trăng
Chương 260: 260: Đếm Tiền Cũng Là Một Loại Hạnh Phúc
Chương 261: 261: Mây Tan, Thắng Lợi Định
Chương 262: 262: Ba Điều Kiện
Chương 263: 263: Chín Cự Đầu
Chương 264: 264: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (1)
Chương 265: 265: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (2)
Chương 266: 266: Triết Học Của Ưng
Chương 267: 267: Thành Thị Dụ Hoặc
Chương 268: 268: Ông Trời Sẽ Nguyền Rủa Mày
Chương 269: 269: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (1)
Chương 270: 270: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (2)
Chương 271: 271: Tương Phùng Tàn Khốc
Chương 272: 272: Mẹ Con Không Nhận Nhau
Chương 273: 273: Nhát Dao Cuối Cùng (1-4)
Chương 274: 274: Thân Thích Nghèo
Chương 275: 275: Trần Gia Không Chấp Nhận Kẻ Tầm Thường
Chương 276: 276: Đến Không Khí Cũng Có Mùi Âm Mưu
Chương 277: 277: Tân Liên Hợp
Chương 278: 278: Khả Năng Sát Nhập
Chương 279: 279: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (1)
Chương 280: 280: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (2)
Chương 281: 281: Anh Em Tụ Họp
Chương 282: 282: Trần Gia Sẽ Quật Khởi
Chương 283: 283: Gặp Lại Thì Sao?
Chương 284: 284: Muốn Địa Vị Ngang Hàng
Chương 285: 285: Ngày Tuyển Cử
Chương 286: 286: Tập Kích Đơn Giản
Chương 287: 287: Chưa Kết Thúc
Chương 288: 288: Chưa Kết Thúc (2)
Chương 289: 289: Thái Độ Của Cố Hiến
Chương 290: 290: Đêm Không Ngủ
Chương 291: 291: Trần Nhiên Dạy Con
Chương 292: 292: Thiên Hô Vạn Ứng, Thư Nhã Xuất Hiện
Chương 293: 293: Vận Mệnh Luôn Do Người Khác Thúc Đẩy
Chương 294: 294: Nhật Ký Xem Mắt
Chương 295: 295: Phương Án Của Chính Phủ Tân Bác
Chương 296: 296: Lương Tâm Của Lâm Tuyền
Chương 297: 297: Quá Khứ Của Minh Tuyết
Chương 298: 298: Lưu Tĩnh Bị Ủy Khuất
Chương 299: 299: Đòn Sát Thủ Của Trần Nhiên
Chương 301: 301: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (1)
Chương 302: 302: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (2)
Chương 303: 303: Thư Nhã Còn Có Em Gái
Chương 304: 304: Đối Thoại Giữa Phương Nam Và Thư Nhã (1-2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp