Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 234: Hồ Hán Tam Trở Về (1)
23:37 - 08.05.2026
4,738 lượt xem
Lâm Tuyền quay trở về Tĩnh Hải, cảm giác thân thiết vô cùng, y rời nơi này bốn tháng rồi.
Không vội đi đâu cả, Lâm Tuyền mua một cốc cà phê nóng, ngồi ở đầu đường, nhìn dòng người đi qua đi lại, trước kia y hay làm thế, nhưng thấy bản thân như người ngoài nhìn vào, lần này thì khác, y thấy một hơi thở cuộc sống bao phủ toàn thân.
Đang ngồi ngắm phố phường chợt một bóng người đi qua trước mắt, một đồng xu bỏ vào trong cốc cà phê, Lâm Tuyền ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô gái mặc áo len hồng màu quít chín.
- Á, xin lỗi, xin lỗi ...
Cô gái kia bổi rối giải thích:
- Tôi tưởng, tôi tưởng anh là ...
Lâm Tuyền chẳng cần nhìn lại bản thân cũng hiểu, tóc y vừa dài vừa rối, y phục thì hiện không ai nhận ra nổi làm bằng chất liệu gì, lại xách cái ba lô to tướng, ngồi ôm cái cốc trước hiệu KFC, đúng là giống một người huynh đệ trong cái bang.
- Hay để tôi mua cho anh một cốc khác?
Cô gái dung mạo tú lệ mặt đầy áy náy, chưa đợi Lâm Tuyền trả lời đã chạy vào hiệu KFC, Lâm Tuyền đổ cốc cà phê đi, nắm đồng xu một tệ trong tay, nhớ lại ngày đó bản thân và Trần Vũ kết duyên cũng nhờ một đồng xu, khuôn mặt Trần Vũ ngày hôm đó trên chiếc xe bus định mệnh đó vẫn khắc sâu trong tim y, Lâm Tuyền nở một nụ cười nhẹ.
Một lúc sau cô gái chạy ra mang theo một cốc cà phê nóng, đưa cho Lâm Tuyền:
- Tôi thật vô ý quá, anh đừng trách nhé.
Cô gái trước khi đi còn luôn miệng xin lỗi, khiến Lam Tuyền cũng thấy ngại nhìn theo mãi tận khi cô gái đi vào Quốc Tế Tĩnh Hải gần đó, cầm đồng xu lau sạch vào "áo", cất kỹ trong túi.
Lần này Lâm Tuyền trở về không báo trước cho bất kỳ một ai, ngồi ngẫm nghĩ một hồi, Lâm Tuyền bấm số cho Tôn Phi Phi, bên kia vừa nhận điện thoại, y nói ngay:
- Tôi bảo này im lặng ra chỗ khác nghe điện thoại, đừng hét lên …
Chưa dứt lời đầu kia điện thoại có tiếng hét chói tai, Lâm Tuyền vội đưa chiếc Nokia tách khỏi tai xa xa một chút, miệng lẩm bẩm, cô gái này chẳng bao giờ chịu nghe mình nói cả, chẳng trách tới tận bây giờ vẫn không có bạn trai.
Một lúc sau Tôn Phi Phi mới trấn tĩnh lại, hỏi gấp:
- Lâm Tuyền, sao anh gọi điện thoại cho tôi, anh về Tĩnh Hải rồi à …
- Được rồi, tôi vừa mới về xong, nghe tôi hỏi này, Phương Nam đâu?
- Anh có biết gọi điện cho một cô gái hỏi về một cô gái khác là cực kỳ mất lịch sự không?
Tôn Phi Phi nghiến răng ken két:
- Muốn biết Phương Nam ở đâu sao không gọi điện thẳng cho cô ấy?
- Tôi muốn tạo bất ngờ cho cô ấy.
- Tôi thì có tin bất ngờ cho anh đây, cô ấy đi gặp chồng tương lai rồi …
Trong một quán cà phê nhỏ, ánh đèn màu hoàng hôn và khúc nhạc trữ tình êm ái tạo ra một không gian vô cùng lãng mạn, Từ Thịnh Phong bảo mình phải tỏ ra thật phong độ, nhưng đối diện với Phương Nam, nhịp tim của hắn không bao giờ đập theo tiết tấu bình thường.
Hôm nay Phương Nam mặc một bộ đồ chanel trắng điểm hoa, những bông hoa đó cũng màu trắng tinh khiết, tôn lên cơ thể đầy đặn và vòng eo nhỏ nhắn, toàn thân cô toát lên một vẻ đẹp quyến rũ mà đoan trang cao quý. Khuôn mặt chẳng cần son phấn nhiều, làn da sáng bóng như chuỗi ngọc trai đeo ở cổ, hàng mi dài, chiếc mũi đỏ, làn môi căng mọng ướt át, ánh mắt long lanh như có nước.
Phương Nam đang cầm chiếc thìa nhỏ nguấy cốc cà phê, dường như nhận ra Từ Thịnh Phong đang nhìn mình quá mức chăm chú, ngẩng đầu lên, Từ Thịn Phong vội vàng chuyển ánh mắt sang nhìn cốc cà phê ở tay, hành động vừa rồi của hắn có chút thất lễ, hít một hơi thật sâu rồi thở ra nhè nhẹ, dùng giọng nói từ tốn chân thành nhất có thể nói:
- Phương Nam, tôi biết em không phải cô gái tham hư vinh phù phiếm, tình cảm của tôi với em hẳn em rõ rồi, tôi lấy cả cuộc đời còn lại của mình ra đảm bảo, sẽ cho em và Tư Vũ một mái ấm hạnh phúc, tôi không ép em nhận lời ngay, nhưng ít nhất em hãy cho tôi cơ hội chứng tỏ có thể làm được điều đó.
Bình tâm mà luận, con người Từ Thịnh Phong có thể nói hình mẫu nam nhân lý tưởng của các cô gái, đẹp trai, gia thế, có sự nghiệp lại trung tình, Phương Nam không hề ghét hắn chút nào. Vả lại người con gái nào chẳng có chút hư vinh, có nam nhân như thế theo đuổi, là điều đáng kiêu ngạo, Phương Nam cũng hơi chút cảm động trước sự chân thành và kiên nhẫn của hắn.
Nhưng cô có thể tiếp nhận sao, có thể cho hắn cơ hội sao? Cô lại không thể từ chối quá thẳng thừng, e tổn thương tự tôn của hắn, lòng thầm sốt ruột, đã nói trước mình vào đây 15 phút phải tới cứu viện rồi sao chưa thấy đâu, Phi Phi cô định hại tôi chắc?
Từ Thịnh Phong thấy Phương Nam ngần ngừ thì mừng khôn tả, nghĩ rằng cuối cùng cô đã động lòng, một lần gặp mẹ Phương Nam biết cái lần gặp lại Phương Nam ở buổi họp lớp đó là diễn kịch để từ chối mình, hắn vừa thất vọng vừa vui mừng, tiếp đó vẫn kiên trì chiến lược lấy lòng mẹ Phương Nam, được bà báo tin ông chủ của cô đi mất rồi, mấy tháng trời chưa về, hắn không bỏ lỡ cơ hội tới Tĩnh Hải theo đuổi giai nhân, mấy lần trước Phương Nam đều kiếm cớ tránh mặt, hoặc có người khác bên cạnh, không có cơ hội thổ lộ, lần này khó khăn lắm mới hẹn gặp riêng được cô.
Từ Thịn Phong cho rằng đây là cơ hội ngàn năm có một đưa tay ra nắm lấy bàn tay mềm mại của Phương Nam:
- Phương Nam, nó là lời nói từ tận đáy lòng của anh, hãy cho anh chăm sóc em và Tư Vũ.
Hành động bất ngờ của Từ Thịnh Phong làm Phương Nam giật mình, cô rụt tay lại theo bản năng, nhưng Từ Thịnh Phong nắm rất chắc làm cô không rụt lại được. Đúng lúc này nhân viên quán cà phê đột nhiên quát lớn:
- Anh kia, anh không được vào đây.
Quán cà phê vốn yên tĩnh, tiếng quát đó khiến mọi người giật mình, Phương Nam thừa cơ rụt tay lại được, Từ Thịnh Phong tức giận đưa mắt nhìn kẻ phá đám, chỉ thấy một tên ăn mày ăn mặc không giống ai đang trân trân nhìn về phía bọn họ, chính xác hơn là nhìn Phương Nam.
Từ Thịnh Phong nhìn qua Phương Nam, thấy con mắt cô mở to, vành mắt giận đến đỏ bừng, đôi mắt đen láy càng lúc càng sáng lên, hình như vô cùng tức giận khiến hắn nhìn mà đau nhói lòng, lại thấy mừng khôn siết, cô ấy giận vì kẻ này phá đám sao, chứng tỏ cô ấy có tình cảm với mình, tỏ ra lạnh nhạt chẳng qua là con gái thẹn thùng làm kiêu thôi.
Nửa năm không gặp Phương Nam dường như xinh đẹp hơn trước bội phần, nhất là trong bộ trang phục trắng này, như một đoá hoa bách hợp thuần khiết, lung linh tươi mát, một viên ngọc sáng không tì vết. Lâm Tuyền nhìn tới ngơ ngẩn, nhẹ giọng nói:
- Vợ ơi, anh về rồi đây …
Trước ánh mắt sửng sốt của toàn bộ người trong quán cà phê, Phương Nam đứng dậy làm một động tác không ngờ, cô nhào vào lòng Lâm Tuyền.
Lâm Tuyền lùi một bước mới đứng vững lại được, ôm siết lấy cô trong lòng, miệng lại nói:
- Từ từ đã nào, hình tượng hỏng hết rồi.
Phương Nam quệt giọt nước mắt long lanh trên má, giận dỗi nói:
- Nói mà không biết nhìn lại mình.
Lâm Tuyền nhìn thật sâu vào đôi mắt cô, giọng nói tràn đầy ôn nhu:
- Em nhớ chị nhiều lắm.
- Ừ, tôi cũng thế.
Bốn mắt trao nhau, không thể tách rời. Thời khắc này, thời gian ngừng trôi…
Một tiếng ho nhẹ không biết của ai phá vỡ cảnh tượng đầy lãng mạn đó, Phương Nam tỉnh lại, đỏ mặt không dám nhìn người khác, nhưng vẫn nắm tay Lâm Tuyền, nói với Từ Thịnh Phong:
- Xin lỗi anh học trưởng Từ, nhưng trái tim tôi đã thuộc về người khác, mong anh sớm tìm được hạnh phúc của mình.
Từ Thịnh Phong trân trân nhìn Phương Nam và “tên ăn mày” đến khi hai người bọn họ sắp đi ra khỏi cửa mới đứng lên nói:
- Phương Nam, tôi yêu em thật lòng, tôi sẽ không bao giờ … bỏ cuộc …
Hai chữ cuối cùng hắn thốt ra rất nhỏ, không còn chút tự tin nào nữa, vì hai người kia nhìn nhau đầy tình cảm, cơ bản không ai để ý tới lời nói của hắn.
Không vội đi đâu cả, Lâm Tuyền mua một cốc cà phê nóng, ngồi ở đầu đường, nhìn dòng người đi qua đi lại, trước kia y hay làm thế, nhưng thấy bản thân như người ngoài nhìn vào, lần này thì khác, y thấy một hơi thở cuộc sống bao phủ toàn thân.
Đang ngồi ngắm phố phường chợt một bóng người đi qua trước mắt, một đồng xu bỏ vào trong cốc cà phê, Lâm Tuyền ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô gái mặc áo len hồng màu quít chín.
- Á, xin lỗi, xin lỗi ...
Cô gái kia bổi rối giải thích:
- Tôi tưởng, tôi tưởng anh là ...
Lâm Tuyền chẳng cần nhìn lại bản thân cũng hiểu, tóc y vừa dài vừa rối, y phục thì hiện không ai nhận ra nổi làm bằng chất liệu gì, lại xách cái ba lô to tướng, ngồi ôm cái cốc trước hiệu KFC, đúng là giống một người huynh đệ trong cái bang.
- Hay để tôi mua cho anh một cốc khác?
Cô gái dung mạo tú lệ mặt đầy áy náy, chưa đợi Lâm Tuyền trả lời đã chạy vào hiệu KFC, Lâm Tuyền đổ cốc cà phê đi, nắm đồng xu một tệ trong tay, nhớ lại ngày đó bản thân và Trần Vũ kết duyên cũng nhờ một đồng xu, khuôn mặt Trần Vũ ngày hôm đó trên chiếc xe bus định mệnh đó vẫn khắc sâu trong tim y, Lâm Tuyền nở một nụ cười nhẹ.
Một lúc sau cô gái chạy ra mang theo một cốc cà phê nóng, đưa cho Lâm Tuyền:
- Tôi thật vô ý quá, anh đừng trách nhé.
Cô gái trước khi đi còn luôn miệng xin lỗi, khiến Lam Tuyền cũng thấy ngại nhìn theo mãi tận khi cô gái đi vào Quốc Tế Tĩnh Hải gần đó, cầm đồng xu lau sạch vào "áo", cất kỹ trong túi.
Lần này Lâm Tuyền trở về không báo trước cho bất kỳ một ai, ngồi ngẫm nghĩ một hồi, Lâm Tuyền bấm số cho Tôn Phi Phi, bên kia vừa nhận điện thoại, y nói ngay:
- Tôi bảo này im lặng ra chỗ khác nghe điện thoại, đừng hét lên …
Chưa dứt lời đầu kia điện thoại có tiếng hét chói tai, Lâm Tuyền vội đưa chiếc Nokia tách khỏi tai xa xa một chút, miệng lẩm bẩm, cô gái này chẳng bao giờ chịu nghe mình nói cả, chẳng trách tới tận bây giờ vẫn không có bạn trai.
Một lúc sau Tôn Phi Phi mới trấn tĩnh lại, hỏi gấp:
- Lâm Tuyền, sao anh gọi điện thoại cho tôi, anh về Tĩnh Hải rồi à …
- Được rồi, tôi vừa mới về xong, nghe tôi hỏi này, Phương Nam đâu?
- Anh có biết gọi điện cho một cô gái hỏi về một cô gái khác là cực kỳ mất lịch sự không?
Tôn Phi Phi nghiến răng ken két:
- Muốn biết Phương Nam ở đâu sao không gọi điện thẳng cho cô ấy?
- Tôi muốn tạo bất ngờ cho cô ấy.
- Tôi thì có tin bất ngờ cho anh đây, cô ấy đi gặp chồng tương lai rồi …
Trong một quán cà phê nhỏ, ánh đèn màu hoàng hôn và khúc nhạc trữ tình êm ái tạo ra một không gian vô cùng lãng mạn, Từ Thịnh Phong bảo mình phải tỏ ra thật phong độ, nhưng đối diện với Phương Nam, nhịp tim của hắn không bao giờ đập theo tiết tấu bình thường.
Hôm nay Phương Nam mặc một bộ đồ chanel trắng điểm hoa, những bông hoa đó cũng màu trắng tinh khiết, tôn lên cơ thể đầy đặn và vòng eo nhỏ nhắn, toàn thân cô toát lên một vẻ đẹp quyến rũ mà đoan trang cao quý. Khuôn mặt chẳng cần son phấn nhiều, làn da sáng bóng như chuỗi ngọc trai đeo ở cổ, hàng mi dài, chiếc mũi đỏ, làn môi căng mọng ướt át, ánh mắt long lanh như có nước.
Phương Nam đang cầm chiếc thìa nhỏ nguấy cốc cà phê, dường như nhận ra Từ Thịnh Phong đang nhìn mình quá mức chăm chú, ngẩng đầu lên, Từ Thịn Phong vội vàng chuyển ánh mắt sang nhìn cốc cà phê ở tay, hành động vừa rồi của hắn có chút thất lễ, hít một hơi thật sâu rồi thở ra nhè nhẹ, dùng giọng nói từ tốn chân thành nhất có thể nói:
- Phương Nam, tôi biết em không phải cô gái tham hư vinh phù phiếm, tình cảm của tôi với em hẳn em rõ rồi, tôi lấy cả cuộc đời còn lại của mình ra đảm bảo, sẽ cho em và Tư Vũ một mái ấm hạnh phúc, tôi không ép em nhận lời ngay, nhưng ít nhất em hãy cho tôi cơ hội chứng tỏ có thể làm được điều đó.
Bình tâm mà luận, con người Từ Thịnh Phong có thể nói hình mẫu nam nhân lý tưởng của các cô gái, đẹp trai, gia thế, có sự nghiệp lại trung tình, Phương Nam không hề ghét hắn chút nào. Vả lại người con gái nào chẳng có chút hư vinh, có nam nhân như thế theo đuổi, là điều đáng kiêu ngạo, Phương Nam cũng hơi chút cảm động trước sự chân thành và kiên nhẫn của hắn.
Nhưng cô có thể tiếp nhận sao, có thể cho hắn cơ hội sao? Cô lại không thể từ chối quá thẳng thừng, e tổn thương tự tôn của hắn, lòng thầm sốt ruột, đã nói trước mình vào đây 15 phút phải tới cứu viện rồi sao chưa thấy đâu, Phi Phi cô định hại tôi chắc?
Từ Thịnh Phong thấy Phương Nam ngần ngừ thì mừng khôn tả, nghĩ rằng cuối cùng cô đã động lòng, một lần gặp mẹ Phương Nam biết cái lần gặp lại Phương Nam ở buổi họp lớp đó là diễn kịch để từ chối mình, hắn vừa thất vọng vừa vui mừng, tiếp đó vẫn kiên trì chiến lược lấy lòng mẹ Phương Nam, được bà báo tin ông chủ của cô đi mất rồi, mấy tháng trời chưa về, hắn không bỏ lỡ cơ hội tới Tĩnh Hải theo đuổi giai nhân, mấy lần trước Phương Nam đều kiếm cớ tránh mặt, hoặc có người khác bên cạnh, không có cơ hội thổ lộ, lần này khó khăn lắm mới hẹn gặp riêng được cô.
Từ Thịn Phong cho rằng đây là cơ hội ngàn năm có một đưa tay ra nắm lấy bàn tay mềm mại của Phương Nam:
- Phương Nam, nó là lời nói từ tận đáy lòng của anh, hãy cho anh chăm sóc em và Tư Vũ.
Hành động bất ngờ của Từ Thịnh Phong làm Phương Nam giật mình, cô rụt tay lại theo bản năng, nhưng Từ Thịnh Phong nắm rất chắc làm cô không rụt lại được. Đúng lúc này nhân viên quán cà phê đột nhiên quát lớn:
- Anh kia, anh không được vào đây.
Quán cà phê vốn yên tĩnh, tiếng quát đó khiến mọi người giật mình, Phương Nam thừa cơ rụt tay lại được, Từ Thịnh Phong tức giận đưa mắt nhìn kẻ phá đám, chỉ thấy một tên ăn mày ăn mặc không giống ai đang trân trân nhìn về phía bọn họ, chính xác hơn là nhìn Phương Nam.
Từ Thịnh Phong nhìn qua Phương Nam, thấy con mắt cô mở to, vành mắt giận đến đỏ bừng, đôi mắt đen láy càng lúc càng sáng lên, hình như vô cùng tức giận khiến hắn nhìn mà đau nhói lòng, lại thấy mừng khôn siết, cô ấy giận vì kẻ này phá đám sao, chứng tỏ cô ấy có tình cảm với mình, tỏ ra lạnh nhạt chẳng qua là con gái thẹn thùng làm kiêu thôi.
Nửa năm không gặp Phương Nam dường như xinh đẹp hơn trước bội phần, nhất là trong bộ trang phục trắng này, như một đoá hoa bách hợp thuần khiết, lung linh tươi mát, một viên ngọc sáng không tì vết. Lâm Tuyền nhìn tới ngơ ngẩn, nhẹ giọng nói:
- Vợ ơi, anh về rồi đây …
Trước ánh mắt sửng sốt của toàn bộ người trong quán cà phê, Phương Nam đứng dậy làm một động tác không ngờ, cô nhào vào lòng Lâm Tuyền.
Lâm Tuyền lùi một bước mới đứng vững lại được, ôm siết lấy cô trong lòng, miệng lại nói:
- Từ từ đã nào, hình tượng hỏng hết rồi.
Phương Nam quệt giọt nước mắt long lanh trên má, giận dỗi nói:
- Nói mà không biết nhìn lại mình.
Lâm Tuyền nhìn thật sâu vào đôi mắt cô, giọng nói tràn đầy ôn nhu:
- Em nhớ chị nhiều lắm.
- Ừ, tôi cũng thế.
Bốn mắt trao nhau, không thể tách rời. Thời khắc này, thời gian ngừng trôi…
Một tiếng ho nhẹ không biết của ai phá vỡ cảnh tượng đầy lãng mạn đó, Phương Nam tỉnh lại, đỏ mặt không dám nhìn người khác, nhưng vẫn nắm tay Lâm Tuyền, nói với Từ Thịnh Phong:
- Xin lỗi anh học trưởng Từ, nhưng trái tim tôi đã thuộc về người khác, mong anh sớm tìm được hạnh phúc của mình.
Từ Thịnh Phong trân trân nhìn Phương Nam và “tên ăn mày” đến khi hai người bọn họ sắp đi ra khỏi cửa mới đứng lên nói:
- Phương Nam, tôi yêu em thật lòng, tôi sẽ không bao giờ … bỏ cuộc …
Hai chữ cuối cùng hắn thốt ra rất nhỏ, không còn chút tự tin nào nữa, vì hai người kia nhìn nhau đầy tình cảm, cơ bản không ai để ý tới lời nói của hắn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 2: 2: Tình Hình Tĩnh Hải
Chương 3: 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
Chương 4: 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
Chương 5: 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
Chương 6: 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
Chương 7: 7: Lộ Mặt Gian Thương
Chương 8: 8: Chạm Trán Lưu Manh
Chương 9: 9: Tổ Hợp Ưu Tú
Chương 10: 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
Chương 11: 11: Cám Ơn Cậu
Chương 12: 12: Nữ Yêu Tinh
Chương 13: 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
Chương 14: 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
Chương 15: 15: Lâm Tĩnh Sơ
Chương 16: 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
Chương 17: 17: Chỉ Là Bàn Đạp
Chương 18: 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
Chương 19: 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
Chương 20: 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
Chương 21: 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
Chương 22: 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
Chương 23: 23: Con Dấu
Chương 24: 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
Chương 25: 25: Số 5 Đường Hoa Viên
Chương 26: 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
Chương 27: 27: Đăng Ký Công Ty
Chương 28: 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
Chương 29: 29: Cáo Mượn Oai Hùm
Chương 30: 30: Mời Khách
Chương 31: 31: Mời Khách (2)
Chương 32: 32: Mời Khách (3)
Chương 33: 33: Say Rượu
Chương 34: 34: Một Thoáng Nhu Tình
Chương 35: 35: Tinh Hồ Uyển
Chương 36: 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
Chương 37: 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
Chương 38: 38: Nội Tình Phức Tạp
Chương 39: 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
Chương 40: 40: Phỏng Vấn
Chương 41: 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
Chương 42: 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
Chương 43: 43: Con Ông Cháu Cha
Chương 44: 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
Chương 45: 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
Chương 46: 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
Chương 47: 47: Giao Kèo
Chương 48: 48: Đi Mua Nhà
Chương 49: 49: Đi Mua Nhà (2)
Chương 50: 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
Chương 51: 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
Chương 52: 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
Chương 53: 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
Chương 54: 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
Chương 55: 55: Mở Đầu Hoa Lệ
Chương 56: 56: Lập Kế Hoạch
Chương 57: 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
Chương 58: 58: Tiến Về Phía Trước
Chương 59: 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
Chương 60: 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
Chương 61: 61: Đi Xin Lỗi
Chương 62: 62: Cô Gái Đanh Đá
Chương 63: 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
Chương 64: 64: Bạn Bè Đại Học
Chương 65: 65: Căn Hộ Tân Hôn
Chương 66: 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
Chương 67: 67: Cô Gái Bán Nhà
Chương 68: 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
Chương 69: 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
Chương 70: 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
Chương 71: 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
Chương 72: 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
Chương 73: 73: Trương Đào Thất Tình
Chương 74: 74: Con nhớ mẹ lắm …
Chương 75: 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
Chương 76: 76: Ủy ban chủ nhà
Chương 77: 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
Chương 78: 78: Giao dịch ngầm
Chương 79: 79: Kế hoạch bị lật nhào
Chương 80: 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
Chương 81: 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
Chương 82: 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
Chương 83: 83: Gọi Ba Đi!
Chương 84: 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
Chương 85: 85: Ngày đặc biệt
Chương 86: 86: Lòng loạn rồi (1)
Chương 87: 87: Lòng Loạn Rồi (2)
Chương 88: 88: Bệnh Rồi
Chương 89: 89: Phòng bệnh cao cấp
Chương 90: 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
Chương 91: 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
Chương 92: 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
Chương 93: 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
Chương 94: 94: Chỉ Hơi Nhớ
Chương 95: 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
Chương 96: 96: Vết Thương Thành Phố
Chương 97: 97: Vết Thương Thành Phố (2)
Chương 98: 98: Chúc tết thật là mệt
Chương 99: 99: Trần Vũ và Trần Thần
Chương 100: 100: Tiệc tân gia
Chương 101: 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
Chương 102: 102: Quốc Tế Duy Lợi
Chương 103: 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
Chương 104: 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
Chương 105: 105: Không có ý đồ tốt
Chương 106: 106: Lục Nhất Mạn
Chương 107: 107: Lục Nhất Mạn. (2)
Chương 108: 108: Lục Nhất Mạn. (3)
Chương 109: 109: Lãnh Đạo Thị Sát
Chương 110: 110: Công Trình Chính Tích
Chương 111: 111: Lần đầu tới Tần Hoài
Chương 112: 112: Chung cư Đàn Sơn
Chương 113: 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chương 114: 114: Kế Hoạch Tân Thành Trấn 2
Chương 115: 115: Tới Tân Thành Trấn
Chương 116: 116: Tăng Cân Gấp Đôi, Trả Lương Gấp Đôi
Chương 117: 117: Công Cuộc Hợp Tác 1
Chương 118: 118: Công Cuộc Hợp Tác 2
Chương 119: 119: Công Cuộc Hợp Tác 3
Chương 120: 120: Bị Lừa Tới Tĩnh Hải
Chương 121: 121: Tôi Sẽ Nhận Cô Làm Tình Nhân
Chương 122: 122: Chuyện Không Bao Giờ Kể
Chương 123: 123: Cảm Giác Ưu Việt
Chương 124: 124: Chọn Trợ Lý Là Để Hầu Tôi
Chương 125: 125: Cắn Câu Như Cá
Chương 126: 126: Đấu Giá Bị Đổ Bể
Chương 127: 127: Phải Làm Cho Tốt Nhất
Chương 128: 128: Suy Đoán
Chương 129: 129: Tụ Họp Không Hẹn Trước
Chương 130: 130: Ôn Nhu Bất Ngờ
Chương 131: 131: Nhuận Vật Tế Vô Thanh
Chương 132: 132: Số Điện Thoại Luôn Bận
Chương 133: 133: Đó Là Ái Tình (1)
Chương 134: 134: Đó Là Ái Tình (2)
Chương 135: 135: Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Lâm Tuyền
Chương 136: 136: Chạm Trán Ở Yến Kinh
Chương 137: 137: Quan Thương Câu Kết Chưa Chắc Không Phải Chuyện Tốt
Chương 138: 138: Khách Hàng Quyết Định Giá Cả
Chương 139: 139: Có Kẻ Lợi Dụng
Chương 140: 140: Cãi Nhau ?
Chương 141: 141: Cố Vấn Tài Chính
Chương 142: 142: Trần Phi Lăng (1)
Chương 143: 143: Trần Phi Lăng (2)
Chương 144: 144: Đấu Giá Chung Cư Đàn Sơn
Chương 145: 145: Lại Đêm Thiên Hỉ Nữa
Chương 146: 146: Lục Nhất Mạn Đau Lòng
Chương 147: 147: Con Người Ai Cũng Có Lúc Mất Bình Tĩnh
Chương 148: 148: Nỗi Đau Khắc Cốt
Chương 149: 149: Lâm Tuyền Không Về
Chương 150: 150: Cho Vào Bao Tải Mang Đi
Chương 151: 151: Nên Tạo Điều Kiện
Chương 152: 152: Cô Ấy Đi Rồi
Chương 153: 153: Chân Tướng
Chương 154: 154: Tin Dữ
Chương 155: 155: Gia Tài Của Lâm Tuyền
Chương 156: 156: Tỉnh Lại
Chương 157: 157: Làm Việc Trên Giường Bệnh
Chương 158: 158: Tư Hữu Hóa Giáo Dục
Chương 159: 159: Quá Khứ Của Lâm Tuyền
Chương 160: 160: Quá Khứ Của Lâm Tuyền (2)
Chương 161: 161: Không Học Nữa
Chương 162: 162: Lâm Cầm Nam
Chương 163: 163: Vết Thương Nhức Mắt
Chương 164: 164: Vết Thương Nhức Mắt (2)
Chương 165: 165: Dễ Khống Chế Sao?
Chương 166: 166: Nước Mắt Tiểu Sơ
Chương 167: 167: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (1)
Chương 168: 168: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (2)
Chương 169: 169: Tình Lý Và Lẽ Thường (1)
Chương 170: 170: Tình Lý Và Lẽ Thường (2)
Chương 171: 171: Giảo Hoạt
Chương 172: 172: Trần Ai Sơ Định
Chương 173: 173: Bố Cục Bước Sau
Chương 174: 174: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái
Chương 175: 175: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái (2)
Chương 176: 176: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (1)
Chương 177: 177: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (2)
Chương 178: 178: Tất Cả Trôi Theo Nước Mắt
Chương 179: 179: Bước Ngoặt Của Phương Nam (1)
Chương 180: 180: Bước Ngoặt Của Phương Nam (2)
Chương 181: 181: Bước Ngoặt Của Phương Nam (3 + 4+ 5)
Chương 182: 182: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (1)
Chương 183: 183: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (2)
Chương 184: 184: Giáo Viên Lưu Manh (1)
Chương 185: 185: Giáo Viên Lưu Manh (2)
Chương 186: 186: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (1)
Chương 187: 187: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (2)
Chương 188: 188: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (3)
Chương 189: 189: Giá Trị Tồn Tại Của Mỹ Nữ
Chương 190: 190: Xô Xe (1)
Chương 191: 191: Xô Xe (2)
Chương 192: 192: Có Người Muốn Mua Nhà (1)
Chương 193: 193: Có Người Muốn Mua Nhà (2)
Chương 194: 194: Vụ Mua Bán Chớp Nhoáng
Chương 195: 195: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa
Chương 196: 196: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa (2)
Chương 197: 197: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (1)
Chương 198: 198: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (2)
Chương 199: 199: Ân Oán (1)
Chương 200: 200: Ân Oán (2)
Chương 201: 201: Trần Minh Hành Nghi Hoặc
Chương 202: 202: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (1)
Chương 203: 203: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (2)
Chương 204: 204: Sát Nhập
Chương 205: 205: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp
Chương 206: 206: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp (2)
Chương 207: 207: Thịnh Yến (1)
Chương 208: 208: Thịnh Yến (2)
Chương 209: 209: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (1)
Chương 210: 210: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (2)
Chương 211: 211: Chẳng Giận Nổi (1)
Chương 212: 212: Chẳng Giận Nổi (2)
Chương 213: 213: Chẳng Giận Nổi (3)
Chương 214: 214: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (1)
Chương 215: 215: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (2)
Chương 216: 216: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (3)
Chương 217: 217: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (1)
Chương 218: 218: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (2)
Chương 219: 219: Scandal
Chương 220: 220: Tân Năng Liên Hợp
Chương 221: 221: Độc Xà Xuất Động
Chương 222: 222: Thu Mua Ác Ý
Chương 223: 223: Chúng Em Muốn Gặp Trần Phi Lăng
Chương 224: 224: Phản Ứng Trong Dự Liệu
Chương 225: 225: Hàng Xóm
Chương 226: 226: Ôn Nhu
Chương 227: 227: Đi Anh Du Học (1)
Chương 228: 228: Đi Anh Du Học (2)
Chương 229: 229: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 230: 230: Nhà Địa Chủ Cũng Không Có Dư Lương
Chương 231: 231: Xung Đột (1)
Chương 232: 232: Xung Đột (2)
Chương 233: 233: Bỏ Đi
Chương 234: 234: Hồ Hán Tam Trở Về (1)
Chương 235: 235: Hồ Hán Tam Trở Về (2)
Chương 236: 236: Hồ Hán Tam Trở Về (3)
Chương 237: 237: Hồ Hán Tam Trở Về (4)
Chương 238: 238: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (1)
Chương 239: 239: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (2)
Chương 240: 240: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (3)
Chương 241: 241: Đầu Tư Mới
Chương 242: 242: Đừng Xem Thường Phụ Nữ
Chương 243: 243: Nhà Có Em Gái Lớn
Chương 244: 244: Phong Vân Lại Nổi Lên (1)
Chương 245: 245: Phong Vân Lại Nổi Lên (2-3-4)
Chương 246: 246: Mâu Thuẫn (1)
Chương 247: 247: Mâu Thuẫn (2)
Chương 248: 248: Thiếu nữ mới trưởng thành
Chương 249: 249: Trái tim thiếu nữ
Chương 250: 250: Kế hoạch điên rồ
Chương 251: 251: Khởi Đầu Hơi Khó Khăn
Chương 252: 252: Sinh Hoạt Về Đêm Ở Tĩnh Hải
Chương 253: 253: Âm Mưu Trong Phòng Bao
Chương 254: 254: Gặp Gỡ Tình Cờ
Chương 255: 255: Ký Rồi
Chương 256: 256: Gặp Gỡ Ở Venice
Chương 257: 257: Lại Có Chuyện Rồi
Chương 258: 258: Đợi Xử Phạt
Chương 259: 259: Làm Công Ích Tới Tận Mặt Trăng
Chương 260: 260: Đếm Tiền Cũng Là Một Loại Hạnh Phúc
Chương 261: 261: Mây Tan, Thắng Lợi Định
Chương 262: 262: Ba Điều Kiện
Chương 263: 263: Chín Cự Đầu
Chương 264: 264: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (1)
Chương 265: 265: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (2)
Chương 266: 266: Triết Học Của Ưng
Chương 267: 267: Thành Thị Dụ Hoặc
Chương 268: 268: Ông Trời Sẽ Nguyền Rủa Mày
Chương 269: 269: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (1)
Chương 270: 270: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (2)
Chương 271: 271: Tương Phùng Tàn Khốc
Chương 272: 272: Mẹ Con Không Nhận Nhau
Chương 273: 273: Nhát Dao Cuối Cùng (1-4)
Chương 274: 274: Thân Thích Nghèo
Chương 275: 275: Trần Gia Không Chấp Nhận Kẻ Tầm Thường
Chương 276: 276: Đến Không Khí Cũng Có Mùi Âm Mưu
Chương 277: 277: Tân Liên Hợp
Chương 278: 278: Khả Năng Sát Nhập
Chương 279: 279: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (1)
Chương 280: 280: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (2)
Chương 281: 281: Anh Em Tụ Họp
Chương 282: 282: Trần Gia Sẽ Quật Khởi
Chương 283: 283: Gặp Lại Thì Sao?
Chương 284: 284: Muốn Địa Vị Ngang Hàng
Chương 285: 285: Ngày Tuyển Cử
Chương 286: 286: Tập Kích Đơn Giản
Chương 287: 287: Chưa Kết Thúc
Chương 288: 288: Chưa Kết Thúc (2)
Chương 289: 289: Thái Độ Của Cố Hiến
Chương 290: 290: Đêm Không Ngủ
Chương 291: 291: Trần Nhiên Dạy Con
Chương 292: 292: Thiên Hô Vạn Ứng, Thư Nhã Xuất Hiện
Chương 293: 293: Vận Mệnh Luôn Do Người Khác Thúc Đẩy
Chương 294: 294: Nhật Ký Xem Mắt
Chương 295: 295: Phương Án Của Chính Phủ Tân Bác
Chương 296: 296: Lương Tâm Của Lâm Tuyền
Chương 297: 297: Quá Khứ Của Minh Tuyết
Chương 298: 298: Lưu Tĩnh Bị Ủy Khuất
Chương 299: 299: Đòn Sát Thủ Của Trần Nhiên
Chương 301: 301: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (1)
Chương 302: 302: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (2)
Chương 303: 303: Thư Nhã Còn Có Em Gái
Chương 304: 304: Đối Thoại Giữa Phương Nam Và Thư Nhã (1-2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp