Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 268: Đọ sức (7)
“Mười giờ tối nay sẽ biết! Bây giờ đã hơn hai giờ rưỡi chiều rồi, vẫn còn kịp! Tôi đi tìm luật sư đây!” Anh đứng dậy.
“Tìm luật sư ư? Anh cho thật à?” Doãn Tiêu Trác cũng đứng lên, kéo anh.
“Anh đi tìm Đội trưởng Chu đó, bảo với anh ta...” Lãnh Ngạn ghé vào lỗ tai Doãn Tiêu Trác nói thầm một hồi.
“Được! Tôi biết rồi! Anh hãy cẩn thận đấy!” Doãn Tiêu Trác gật đầu.
“Ngoài ra bảo Tử Nhiên chú ý chỗ này mấy ngày, nhất định sẽ gặp chuyện bất ngờ đấy!” Lãnh Ngạn vừa đi ra ngoài vừa quay đầu lại nói.
“Được rồi! Chờ tôi với! Chúng ta cùng đi!” Doãn Tiêu Trác đuổi theo.
Doãn lão gia đuổi theo bọn họ, lo sợ bất an, “Rốt cuộc là hai đứa muốn làm gì vậy? Chớ có làm việc l* m*ng, hại Duy Nhất đó! ...” Ông còn định nói tiếp mấy lời, nhưng hai người kia đã lên xe đi xa rồi . Ông không nhịn được liền gọi với theo: “Hai đứa, nhớ đấy, tất cả phải lấy sự an toàn của Duy Nhất làm đầu đấy nhé! Ngàn vạn lần đừng có báo cảnh sát đấy!”
Mười giờ tối. Tại bến tàu Lợi Cảng, một chiếc xe BMW màu đen bình thường từ từ dừng lại, nhưng không mở cửa xe. Bất kể là ai cũng không thể nghĩ ra được, người ở bên trong chính là Lãnh Ngạn, người giàu có số một, ngồi cùng với luật sư của mình.
“Đúng nơi này rồi. Xuống xe thôi, số 128!” Lãnh Ngạn không đưa tài xế đi theo mà tự mình lái xe, luật sư ngồi ở ghế phụ cạnh tài xế. Hai người tới một khu nhà nhỏ đã bỏ hoang, mạng nhện quấn quanh die enda anle equu ydonn trên cửa sắt chứng tỏ rõ ràng, từ lâu lắm rồi nơi này đã không hề có người đến ở. Nghĩ đến Duy Nhất ở bên trong đang phải chịu cảnh sống khổ sở lạnh lẽo, bị đói khát, lòng Lãnh Ngạn như có lửa đốt.
“Đi thôi!” Đẩy cánh cổng sắt ra, anh dẫn đầu bước vào trong tòa nhà, bên trong vẫn không có một bóng người.
“Lãnh tiên sinh, không có ai sao!” Ở phía sau lưng luật sư nói vẻ ngạc nhiên.
“Ừ!” Lãnh Ngạn đáp một tiếng, ánh mắt quét qua từng góc nhỏ ở trong tòa nhà. Vừa vặn điện thoại di động của anh vang lên, lại là một dãy số điện thoại chưa từng thấy bao giờ.
“Lãnh tiên sinh! Quả nhiên mày là người rất biết giữ chữ tín đó !” Một giọng nói khàn khàn truyền đến.”Mày định tìm cái gì ở đây vậy?”
Lãnh Ngạn cảnh giác quét mắt nhìn quanh bốn phía: “Chúng tôi đã đến nơi này, mọi chuyện lúc nào cũng cũng phải cẩn thận! Anh cứ nói đi?”
“Nhà họ Lãnh thuộc loại tài cao thế lớn, vệ sĩ nhiều, tao sợ, sợ quá! Ha ha ha!”
“Mọi tài liệu tôi đã chuẩn bị xong xuôi! Anh đang ở đâu?” Lãnh Ngạn hết sức căm ghét đối với tiếng cười giễu cợt của hắn.
Tiếng cười của đối phương liền dừng lại, “Cảm phiền Lãnh tiên sinh đi một chuyến nữa, đến công trường xây dựng bến đậu trên vịnh Xích Thủy, không gặp không về. Nhớ tắt điện thoại di động, tao không muốn bị người của mày truy đuổi theo tín hiệu.”
Điện thoại bị cúp luôn, Lãnh Ngạn xoay người cấp tốc lên xe, luật sư không biết trong điện thoại nói cái gì, chỉ lại chạy theo sau lưng Lãnh Ngạn. Vì muốn đảm bảo sự an toàn cho Duy Nhất, anh quyết định tắt máy.
Nửa giờ sau, Lãnh Ngạn xuất hiện tại công trường, chung quanh vật liệu xây dựng vứt bừa bãi, không thấy nơi nào có hình bóng con người. Chợt thấy có một tờ giấy trắng lớn được dán cách đó không xa, anh tiến lên xem. Trên giấy viết: “Lãnh tiên sinh, đi lên phía trước thêm 500 thước nữa, có một căn nhà bằng tôn, tao đang chờ mày ở trong đó!”
Mặc dù Lãnh Ngạn đã uất nghẹn, nhưng là lúc này anh đang ở thế dao kề trên thớt, nên không thể không mặc cho hắn chỉ huy. Khi anh đi tới căn nhà bằng tôn thì đã thấy người đàn ông mang bông tai, sắc mặt ngăm đen đang đứng ở bên cạnh chiếc bàn đá bên ngoài căn nhà để chờ anh, phía sau hắn là mấy tên tay chân mặc áo đen. Tên tay chân kia tiến lên nghênh đón die nda nle equ ydo n Lãnh Ngạn. Theo phản xạ Lãnh Ngạn lui về phía sau, người đàn ông mang bông tai hét to: “Lui cái gì mà lui? Vì lý do an toàn, nhất định phải lục soát thân thể của hai đứa chúng mày! Kiểm tra xem có mang súng hoặc là thiết bị theo dõi hay không.”
Tên tay chân lục soát trên người Lãnh Ngạn và luật sư xong, một lát sau, hắn báo lại: “Đại ca, không có gì hết!” Người đàn ông mang bông tai cười như điên, “Bội phục! Bội phục! Không hổ là người giàu có số một! Sự can đảm thật hơn người, lại dám đơn độc đến gặp! Nếu đã tới rồi, chúng ta hãy khẩn trương làm mọi chuyện thôi!”
“Vợ tôi đâu?” Lãnh Ngạn nhìn chằm chằm căn nhà tôn, trong lòng anh rất đau đớn, không biết Duy Nhất bị chúng hành hạ thành hình dáng gì. Người đàn ông mang bông tai phất phất tay, liền có người vào trong căn nhà tôn.
Duy Nhất bị người giam giữ đưa ra ngoài, dây vẫn trói trên người, vẫn còn miếng giẻ nhét trong miệng. Vừa thấy Lãnh Ngạn, trên mặt liền lộ ra ánh nhìn thân thương.
“Duy Nhất, đừng sợ!” Trong lòng Lãnh Ngạn cũng rất căng thẳng. Anh an ủi Duy Nhất trước, sau đó căm tức nhìn người đàn ông mang bông tai: “Tài liệu tôi đã mang đến rồi, hãy ký tên đi!”
Người đàn ông mang bông tai cười ngồi xuống ở bên cạnh chiếc bàn đá: “Thật sảng khoái! Thấy bộ dạng của mày như vậy thật sự tao rất hâm mộ!”
Luật sư tiến lên, lấy ra một xấp tài liệu, rất nhanh, mọi thủ tục đã làm xong. Người đàn ông mang bông tai có ý đoạt lấy tài liệu. Nhưng luật sư lại thu lại tập tài liệu giữ thật chặt, lui về bên cạnh Lãnh Ngạn.
Lãnh Ngạn cầm tập tài liệu trong tay, “Thả vợ tôi ra đã!”
Người đàn ông mang bông tai cười lạnh, “Xem ra Lãnh tiên sinh không tin tưởng lắm vào nhiệm vụ mà tôi đã đảm nhiệm. Thôi được rồi, một tay giao tài liệu một tay giao người, tao đếm một hai ba, đồng thời buông tay. Một, hai, ba!”
Sau từ ba, Duy Nhất chỉ cảm thấy một sức lực mạnh mẽ đẩy cô về phía trước sau đó cô bị rơi vào một vòng tay vững chãi quen thuộc.
Lãnh Ngạn ôm lấy thân thể mềm mại ấm áp quen thuộc vào trong ngực. Rốt cục, trong lòng anh đã được nhẹ nhõm.
Anh lo lắng đối phương nổ súng, nên ôm cô lăn ngay về phía su đống vật liệu xây dựng.
Sau khi kiểm tra lại toàn bộ thân thể của cô anh ngẩng lên nhìn thì đối phương đã lên xe đi xa rồi.
Lãnh Ngạn nhanh chóng ôm Duy Nhất lên xe, “Duy Nhất, bọn họ không hành hạ em chứ?” Anh lo lắng hỏi.
Duy Nhất không nhịn được liền ôm chặt lấy anh. Hơi thở của anh làm cho cô cảm thấy bình yên, “Không đâu! Em rất khỏe! Được gặp lại anh thật tốt! Em vẫn lo lắng bọn chúng làm tổn thương bé cưng!”
Anh vuốt tóc mái tóc của cô, an ủi: “Không sao là tốt rồi! Lần này tất cả là tại anh đã sơ suất không cẩn thận! Chúng ta về nhà thôi!”
Xe vừa mới khởi động, liền có vài chục chiếc xe chạy theo đến nơi.
Doãn Tiêu Trác cùng vô số vệ sĩ từ trên xe bước xuống.
Tiếp đó, cảnh sát cũng tới.
“Có làm sao không? Chúng tôi không tới muộn chứ?” Doãn Tiêu Trác và đội trưởng Chu đến gần bên cạnh xe, đồng thời hỏi.
“Đã tới chậm! Người cũng đã đi rồi!” Trên mặt Lãnh Ngạn rốt cục lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, nháy mắt với luật sư: “Ngài Chu, hãy điều tra về người này một chút.”
Luật sư liền đưa toàn bộ giấy tờ đối phương vừa mới ký lúc nãy cho đội trưởng Chu.
Doãn Tiêu Trác suy tư, “Kỳ lạ nhỉ, rốt cuộc đối phương là ai đây? Không giống như kiểu của bọn cướp, cũng không gây khó khăn gì đối với Duy Nhất. Không hiểu nổi nữa, chả lẽ mục đích thuần túy của bọn chúng chỉ là Kỳ Thịnh thôi sao?”
“Tìm luật sư ư? Anh cho thật à?” Doãn Tiêu Trác cũng đứng lên, kéo anh.
“Anh đi tìm Đội trưởng Chu đó, bảo với anh ta...” Lãnh Ngạn ghé vào lỗ tai Doãn Tiêu Trác nói thầm một hồi.
“Được! Tôi biết rồi! Anh hãy cẩn thận đấy!” Doãn Tiêu Trác gật đầu.
“Ngoài ra bảo Tử Nhiên chú ý chỗ này mấy ngày, nhất định sẽ gặp chuyện bất ngờ đấy!” Lãnh Ngạn vừa đi ra ngoài vừa quay đầu lại nói.
“Được rồi! Chờ tôi với! Chúng ta cùng đi!” Doãn Tiêu Trác đuổi theo.
Doãn lão gia đuổi theo bọn họ, lo sợ bất an, “Rốt cuộc là hai đứa muốn làm gì vậy? Chớ có làm việc l* m*ng, hại Duy Nhất đó! ...” Ông còn định nói tiếp mấy lời, nhưng hai người kia đã lên xe đi xa rồi . Ông không nhịn được liền gọi với theo: “Hai đứa, nhớ đấy, tất cả phải lấy sự an toàn của Duy Nhất làm đầu đấy nhé! Ngàn vạn lần đừng có báo cảnh sát đấy!”
Mười giờ tối. Tại bến tàu Lợi Cảng, một chiếc xe BMW màu đen bình thường từ từ dừng lại, nhưng không mở cửa xe. Bất kể là ai cũng không thể nghĩ ra được, người ở bên trong chính là Lãnh Ngạn, người giàu có số một, ngồi cùng với luật sư của mình.
“Đúng nơi này rồi. Xuống xe thôi, số 128!” Lãnh Ngạn không đưa tài xế đi theo mà tự mình lái xe, luật sư ngồi ở ghế phụ cạnh tài xế. Hai người tới một khu nhà nhỏ đã bỏ hoang, mạng nhện quấn quanh die enda anle equu ydonn trên cửa sắt chứng tỏ rõ ràng, từ lâu lắm rồi nơi này đã không hề có người đến ở. Nghĩ đến Duy Nhất ở bên trong đang phải chịu cảnh sống khổ sở lạnh lẽo, bị đói khát, lòng Lãnh Ngạn như có lửa đốt.
“Đi thôi!” Đẩy cánh cổng sắt ra, anh dẫn đầu bước vào trong tòa nhà, bên trong vẫn không có một bóng người.
“Lãnh tiên sinh, không có ai sao!” Ở phía sau lưng luật sư nói vẻ ngạc nhiên.
“Ừ!” Lãnh Ngạn đáp một tiếng, ánh mắt quét qua từng góc nhỏ ở trong tòa nhà. Vừa vặn điện thoại di động của anh vang lên, lại là một dãy số điện thoại chưa từng thấy bao giờ.
“Lãnh tiên sinh! Quả nhiên mày là người rất biết giữ chữ tín đó !” Một giọng nói khàn khàn truyền đến.”Mày định tìm cái gì ở đây vậy?”
Lãnh Ngạn cảnh giác quét mắt nhìn quanh bốn phía: “Chúng tôi đã đến nơi này, mọi chuyện lúc nào cũng cũng phải cẩn thận! Anh cứ nói đi?”
“Nhà họ Lãnh thuộc loại tài cao thế lớn, vệ sĩ nhiều, tao sợ, sợ quá! Ha ha ha!”
“Mọi tài liệu tôi đã chuẩn bị xong xuôi! Anh đang ở đâu?” Lãnh Ngạn hết sức căm ghét đối với tiếng cười giễu cợt của hắn.
Tiếng cười của đối phương liền dừng lại, “Cảm phiền Lãnh tiên sinh đi một chuyến nữa, đến công trường xây dựng bến đậu trên vịnh Xích Thủy, không gặp không về. Nhớ tắt điện thoại di động, tao không muốn bị người của mày truy đuổi theo tín hiệu.”
Điện thoại bị cúp luôn, Lãnh Ngạn xoay người cấp tốc lên xe, luật sư không biết trong điện thoại nói cái gì, chỉ lại chạy theo sau lưng Lãnh Ngạn. Vì muốn đảm bảo sự an toàn cho Duy Nhất, anh quyết định tắt máy.
Nửa giờ sau, Lãnh Ngạn xuất hiện tại công trường, chung quanh vật liệu xây dựng vứt bừa bãi, không thấy nơi nào có hình bóng con người. Chợt thấy có một tờ giấy trắng lớn được dán cách đó không xa, anh tiến lên xem. Trên giấy viết: “Lãnh tiên sinh, đi lên phía trước thêm 500 thước nữa, có một căn nhà bằng tôn, tao đang chờ mày ở trong đó!”
Mặc dù Lãnh Ngạn đã uất nghẹn, nhưng là lúc này anh đang ở thế dao kề trên thớt, nên không thể không mặc cho hắn chỉ huy. Khi anh đi tới căn nhà bằng tôn thì đã thấy người đàn ông mang bông tai, sắc mặt ngăm đen đang đứng ở bên cạnh chiếc bàn đá bên ngoài căn nhà để chờ anh, phía sau hắn là mấy tên tay chân mặc áo đen. Tên tay chân kia tiến lên nghênh đón die nda nle equ ydo n Lãnh Ngạn. Theo phản xạ Lãnh Ngạn lui về phía sau, người đàn ông mang bông tai hét to: “Lui cái gì mà lui? Vì lý do an toàn, nhất định phải lục soát thân thể của hai đứa chúng mày! Kiểm tra xem có mang súng hoặc là thiết bị theo dõi hay không.”
Tên tay chân lục soát trên người Lãnh Ngạn và luật sư xong, một lát sau, hắn báo lại: “Đại ca, không có gì hết!” Người đàn ông mang bông tai cười như điên, “Bội phục! Bội phục! Không hổ là người giàu có số một! Sự can đảm thật hơn người, lại dám đơn độc đến gặp! Nếu đã tới rồi, chúng ta hãy khẩn trương làm mọi chuyện thôi!”
“Vợ tôi đâu?” Lãnh Ngạn nhìn chằm chằm căn nhà tôn, trong lòng anh rất đau đớn, không biết Duy Nhất bị chúng hành hạ thành hình dáng gì. Người đàn ông mang bông tai phất phất tay, liền có người vào trong căn nhà tôn.
Duy Nhất bị người giam giữ đưa ra ngoài, dây vẫn trói trên người, vẫn còn miếng giẻ nhét trong miệng. Vừa thấy Lãnh Ngạn, trên mặt liền lộ ra ánh nhìn thân thương.
“Duy Nhất, đừng sợ!” Trong lòng Lãnh Ngạn cũng rất căng thẳng. Anh an ủi Duy Nhất trước, sau đó căm tức nhìn người đàn ông mang bông tai: “Tài liệu tôi đã mang đến rồi, hãy ký tên đi!”
Người đàn ông mang bông tai cười ngồi xuống ở bên cạnh chiếc bàn đá: “Thật sảng khoái! Thấy bộ dạng của mày như vậy thật sự tao rất hâm mộ!”
Luật sư tiến lên, lấy ra một xấp tài liệu, rất nhanh, mọi thủ tục đã làm xong. Người đàn ông mang bông tai có ý đoạt lấy tài liệu. Nhưng luật sư lại thu lại tập tài liệu giữ thật chặt, lui về bên cạnh Lãnh Ngạn.
Lãnh Ngạn cầm tập tài liệu trong tay, “Thả vợ tôi ra đã!”
Người đàn ông mang bông tai cười lạnh, “Xem ra Lãnh tiên sinh không tin tưởng lắm vào nhiệm vụ mà tôi đã đảm nhiệm. Thôi được rồi, một tay giao tài liệu một tay giao người, tao đếm một hai ba, đồng thời buông tay. Một, hai, ba!”
Sau từ ba, Duy Nhất chỉ cảm thấy một sức lực mạnh mẽ đẩy cô về phía trước sau đó cô bị rơi vào một vòng tay vững chãi quen thuộc.
Lãnh Ngạn ôm lấy thân thể mềm mại ấm áp quen thuộc vào trong ngực. Rốt cục, trong lòng anh đã được nhẹ nhõm.
Anh lo lắng đối phương nổ súng, nên ôm cô lăn ngay về phía su đống vật liệu xây dựng.
Sau khi kiểm tra lại toàn bộ thân thể của cô anh ngẩng lên nhìn thì đối phương đã lên xe đi xa rồi.
Lãnh Ngạn nhanh chóng ôm Duy Nhất lên xe, “Duy Nhất, bọn họ không hành hạ em chứ?” Anh lo lắng hỏi.
Duy Nhất không nhịn được liền ôm chặt lấy anh. Hơi thở của anh làm cho cô cảm thấy bình yên, “Không đâu! Em rất khỏe! Được gặp lại anh thật tốt! Em vẫn lo lắng bọn chúng làm tổn thương bé cưng!”
Anh vuốt tóc mái tóc của cô, an ủi: “Không sao là tốt rồi! Lần này tất cả là tại anh đã sơ suất không cẩn thận! Chúng ta về nhà thôi!”
Xe vừa mới khởi động, liền có vài chục chiếc xe chạy theo đến nơi.
Doãn Tiêu Trác cùng vô số vệ sĩ từ trên xe bước xuống.
Tiếp đó, cảnh sát cũng tới.
“Có làm sao không? Chúng tôi không tới muộn chứ?” Doãn Tiêu Trác và đội trưởng Chu đến gần bên cạnh xe, đồng thời hỏi.
“Đã tới chậm! Người cũng đã đi rồi!” Trên mặt Lãnh Ngạn rốt cục lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, nháy mắt với luật sư: “Ngài Chu, hãy điều tra về người này một chút.”
Luật sư liền đưa toàn bộ giấy tờ đối phương vừa mới ký lúc nãy cho đội trưởng Chu.
Doãn Tiêu Trác suy tư, “Kỳ lạ nhỉ, rốt cuộc đối phương là ai đây? Không giống như kiểu của bọn cướp, cũng không gây khó khăn gì đối với Duy Nhất. Không hiểu nổi nữa, chả lẽ mục đích thuần túy của bọn chúng chỉ là Kỳ Thịnh thôi sao?”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hôn lễ không có chú rể
Chương 2: 2: Nhà họ Lãnh
Chương 3: 3: Đêm tân hôn (1)
Chương 4: 4: Đêm tân hôn (2)
Chương 5: 5: Đêm tân hôn (3)
Chương 6: 6: Ác mộng
Chương 7: 7: Chuyện cười về quần áo ngủ
Chương 8: 8: Chuyện cười về quần áo ngủ (2)
Chương 9: 9: Hiệp ước
Chương 10: 10: Người đàn ông này
Chương 11: 11: Vì mẹ
Chương 12: 12: Tối thứ hai (1)
Chương 13: 13: Tối thứ hai (2)
Chương 14: 14: Tối thứ hai (3)
Chương 15: 15: Đi làm
Chương 16: 16: Khắc tinh ~!
Chương 17: 17: Doãn Tử Nhiên
Chương 18: 18: Doãn Tử Nhiên (2)
Chương 19: 19: Thiếu phu nhân, mời về nhà
Chương 20: 20: Rình coi
Chương 21: 21: Điện thoại
Chương 22: 22: Không nên yêu thiếu gia
Chương 23: 23: Tai nạn xe cộ
Chương 24: 24: Anh là ai
Chương 25: 25: Khóc đi
Chương 26: 26: Điện thoại cực lâu
Chương 27: 27: Cãi vã
Chương 28: 28: Yêu anh không
Chương 29: 29: Hộp cơm tình yêu
Chương 30: 30: Anh ở đâu
Chương 31: 31: Lời nói đúng vô cùng
Chương 32: 32: Bị bắt nạt
Chương 33: 33: Giải vây
Chương 34: 34: Mất mát
Chương 35: 35: Muốn gặp anh
Chương 36: 36: Không nên làm tổn thương cậu ta
Chương 37: 37: Yêu anh?
Chương 38: 38: Anh là ai?
Chương 39: 39: Gặp gỡ ở thang máy
Chương 40: 40: Bá đạo
Chương 41: 41: Làm thế nào?
Chương 42: 42: Lãnh dực, lãnh ngạn
Chương 43: 43: Cô gái bay ngoài cửa sổ
Chương 44: 44: Lãnh Dực, em muốn
Chương 45: 45: Duy nhất, duy nhất
Chương 46: 46: Thuận tiện?
Chương 47: 47: Lại là anh ta!
Chương 48: 48: Thiếu chút nữa bị…
Chương 49: 49: Khắc tinh?
Chương 50: 50: Xin lỗi
Chương 51: 51: Tôi sai rồi?
Chương 52: 52: Gặp mặt?
Chương 53: 53: Ly hôn?
Chương 54: 54: Mèo
Chương 55: 55: Sợ
Chương 56: 56: Không rơi lệ
Chương 57: 57: Em muốn trở về
Chương 58: 58: Quên
Chương 59: 59: Đi?
Chương 60: 60: Hiểu lầm
Chương 61: 61: Trách nhiệm?
Chương 62: 62: Trách nhiệm (2)
Chương 63: 63: Tai nạn xe cộ
Chương 64: 64: Cô yêu anh ấy không
Chương 65: 65: Rốt cuộc gặp mặt
Chương 66: 66: Lãnh Dực ở đâu
Chương 67: 67: Quá khứ của Lãnh Ngạn
Chương 68: 68: Ông xã, em tới đây
Chương 69: 69: Hiệp nghị bất thường
Chương 70: 70: Đừng nhìn lén
Chương 71: 71: Ngủ cùng giường mới có thể sinh em bé
Chương 72: 72: Đàn ông sáng sớm
Chương 73: 73: Thực xin lỗi, quấy rầy …
Chương 74: 74: Thực xin lỗi, quấy rầy 2
Chương 75: 75: Gặp chuyện không may
Chương 76: 76: Đáp ứng tôi
Chương 77: 77: Lời nói dối thiện ý
Chương 78: 78: Đàn ông chính là đê tiện như vậy sao?
Chương 79: 79: Tắm rửa?
Chương 80: 80: Tôi còn muốn lập gia đình!
Chương 81: 81: Cảm giác yêu
Chương 82: 82: Anh ta không phải là người tốt
Chương 83: 83: Hòa hợp tuyệt vời nhất
Chương 84: 84: Chờ em ăn cơm
Chương 85: 85: Đứt dây điện
Chương 86: 86: Đứt dây điện (2)
Chương 87: 87: Chú không được bắt nạt đứa bé
Chương 88: 88: Chú không được bắt nạt đứa bé (2)
Chương 89: 89: Tiếng đàn lúc nửa đêm
Chương 90: 90: Làm việc có trật tự
Chương 91: 91: Áo sơ mi khó xử
Chương 92: 92: Áo sơ mi khó xử 2
Chương 93: 93: Một đêm không để cho em ngủ
Chương 94: 94: Người phụ nữ của anh
Chương 95: 95: Người phụ nữ của anh 2
Chương 96: 96: Mỹ nam ngư
Chương 97: 97
Chương 98: 98: Thất hứa
Chương 99: 99: Đêm không về ngủ
Chương 100: 100: Bị bắt
Chương 101: 101: Không có tư cách quản lý tôi
Chương 102: 102: Sáng tỏ
Chương 103: 103: Hoa hồng thần bí
Chương 104: 104: Sợ
Chương 105: 105: Thì ra là như vậy
Chương 106: 106: Để cho em báo thù một lần?
Chương 107: 107: Theo đuổi em lần nữa
Chương 108: 108: Làm thế nào để theo đuổi em
Chương 109: 109: Thì ra đúng là nhiều năm trước
Chương 110: 110: Tối nay có thể không…
Chương 111: 111: Oán phụ…
Chương 112: 112: Bà xã, anh muốn…
Chương 113: 113: Chuyện ngạc nhiên
Chương 114: 114: Du thuyền lãng mạn
Chương 115: 115: Du thuyền lãng mạn 2
Chương 116: 116: Xuân ấm hoa nở
Chương 117: 117: Phát hiện khác thường…
Chương 118: 118: Điện thoại lúc sáng sớm
Chương 119: 119: Có gặp ở ngoài?
Chương 120: 120: Ngọn lửa thầm mến
Chương 121: 121: Buông cô ấy ra
Chương 122: 122: Giải thoát lẫn nhau
Chương 123: 123: Mang thai
Chương 124: 124: Chiến tranh lạnh
Chương 125: 125: Con cóc…
Chương 126: 126: Đứa bé…
Chương 127: 127: Đứa bé 2
Chương 128: 128: Nhẫn tâm
Chương 129: 129: Chúc phúc…
Chương 130: 130: Mới bắt đầu
Chương 131: 131: Trời sập
Chương 132: 132: Tết trung thu
Chương 133: 133: Tết trung thu 2
Chương 134: 134: Về nhà
Chương 135: 135: Quá khứ
Chương 136: 136: Ngọt ngào
Chương 137: 137: Hạnh phúc
Chương 138: 138: Điềm báo ngoài ý muốn
Chương 139: 139: Bóng ma ảnh cưới
Chương 140: 140: Dùng áo mưa nhỏ?
Chương 141: 141: Tiệc đính hôn của Tiêu
Chương 142: 142: Bí mật trong tủ bảo hiểm
Chương 143: 143: Nhìn thấy má Tằng
Chương 144: 144: Người phụ nữ áo tím
Chương 145: 145: Cô ta là gì của anh?
Chương 146: 146: Em không cần anh nữa sao
Chương 147: 147: Ông xã, theo em
Chương 148: 148
Chương 149: 149: Quá khứ của Lãnh Ngạn 1
Chương 150: 150: Quá khứ của Lãnh Ngạn 2
Chương 151: 151: Quá khứ của Lãnh Ngạn 3
Chương 152: 152: Tôi nên làm như thế nào?
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155: Đã quên rồi sao
Chương 156: 156
Chương 157: 157: Trong đám người mất đi em
Chương 158: 158: Phẫu thuật thẩm mỹ?
Chương 159: 159: Đau lòng
Chương 160: 160: Sống lại
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Anh nhớ em
Chương 163: 163
Chương 164: 164: Anh rất ngoan, Only không ngoan
Chương 165: 165: Hạnh phúc chính là…
Chương 166: 166: Anh muốn bé cưng
Chương 167: 167: Từ khi nào
Chương 168: 168
Chương 169: 169: Giải thoát
Chương 170: 170: Tĩnh Lam
Chương 171: 171: Tĩnh Lam 2
Chương 172: 172: Nhà cũ nhà họ Lãnh
Chương 173: 173
Chương 174: 174: Ngọt ngào
Chương 175: 175: Điện thoại đêm khuya
Chương 176: 176: Mọi lúc mọi nơi
Chương 177: 177: Bộ mặt thật của Tĩnh Lam
Chương 178: 178: Nhân vật dư thừa
Chương 179: 179: Thì ra là vậy, Lãnh Ngạn trứng thối
Chương 180: 180: Dòng nước ấm hạnh phúc
Chương 181: 181: Hình ảnh đẹp đẽ
Chương 182: 182: Trí nhớ tuyệt vời
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Ly hôn
Chương 185: 185: Lãnh Ngạn VS Dịch Hàn
Chương 186: 186: Lãnh Ngạn VS Dịch Hàn 2
Chương 187: 187: Anh không thương em
Chương 188: 188: Thầy giáo Lãnh kém chất lượng?
Chương 189: 189: Ban đêm anh thua bởi vì em…
Chương 190: 190: Một đêm cuối cùng
Chương 191: 191: Hiểu thấu Tĩnh Lam
Chương 192: 192: Hiểu thấu Tĩnh Lam 2
Chương 193: 193: Lại là kỳ sinh lý?
Chương 194: 194: Đại sứ hình tượng
Chương 195: 195: Cãi nhau…
Chương 196: 196: Khổ nhục kế
Chương 197: 197: Bùng nổ
Chương 198: 198: Bẩn
Chương 199: 199: Vĩnh viễn ở chung một chỗ
Chương 200: 200: Nên tới không nên tới
Chương 201: 201: Nên tới không nên tới 2
Chương 202: 202: Sự cố ngoài ý muốn trong bữa tiệc
Chương 203: 203: Ly hôn
Chương 204: 204: Bóng ma
Chương 205: 205: Bắt giữ
Chương 206: 206: Bí ẩn?
Chương 207: 207: Rốt cuộc còn che giấu cái gì?
Chương 208: 208: Vu oan
Chương 209: 209: Phán quyết
Chương 210: 210: Kết quả
Chương 211: 211: Cuối cùng ly hôn
Chương 212: 212: Hiềm khích lúc trước
Chương 213: 213: Hôn nhân với Lãnh Dực
Chương 214: 214: Hân phận của Dịch Hàn
Chương 215: 215: Vụ án của mẹ Cầu Chí Dương?
Chương 216: 216: Tuần trăng mật ở biển Aegean
Chương 217: 217: Hoa cát…
Chương 218: 218: Truyền thuyết về biển Aegean
Chương 219: 219: Vụ án tai nạn xe cộ của mẹ Duy Nhất
Chương 220: 220: Duy Nhất…
Chương 221: 221: Tổng giám đốc núi băng
Chương 222: 222: Gặp lại 1
Chương 223: 223: Gặp lại 2
Chương 224: 224: Giữa yêu và hận
Chương 225: 225: Đứa bé
Chương 226: 226: Cha đứa bé
Chương 227: 227: Phá thai?
Chương 228: 228: Chân tướng (1)
Chương 229: 229: Chân tướng (2) – Người không muốn gặp
Chương 230: 230: Vĩnh viễn là em (1)
Chương 231: 231: Vĩnh viễn là em (2)
Chương 232: 232: Vĩnh viễn là em (3)
Chương 233: 233: Vĩnh viễn là em (4)
Chương 234: 234: Nghi ngờ
Chương 235: 235: Only
Chương 236: 236: Thân thế của Duy Nhất (1)
Chương 237: 237: Thân thế của Duy Nhất (2)
Chương 238: 238: Bác sỹ Trần lại xuất hiện
Chương 239: 239: Tai nạn
Chương 240: 240: Đầu mối ban đầu
Chương 241: 241: Vết sẹo của Lãnh Ngạn
Chương 242: 242: Má tằng
Chương 243: 243: Nguy cơ
Chương 244: 244: Lửa
Chương 245: 245: Đầu mối
Chương 246: 246: Thù hận của Dịch Hàn
Chương 247: 247: Thù hận của Dịch Hàn (2)
Chương 248: 248: Một chút bí mật (1)
Chương 249: 249: Một chút bí mật (2)
Chương 250: 250: Một chút bí mật (3)
Chương 251: 251: Một chút bí mật (4)
Chương 252: 252: Cái chết mê hoặc của má Tằng
Chương 253: 253: Nhớ
Chương 254: 254: Tạm xa nhau
Chương 255: 255: Ác cảm
Chương 256: 256: Thay đổi bất ngờ
Chương 257: 257: Chân chính phía sau màn
Chương 258: 258: Sự thật phía sau tấm màn (2)
Chương 259: 259: Kết thúc sao
Chương 260: 260: Phát hiện Tĩnh Lam
Chương 261: 261: Tĩnh Lam xảy ra ngoài ý muốn
Chương 262: 262: Đọ sức (1)
Chương 263: 263: Đọ sức (2)
Chương 264: 264: Đọ sức (3)
Chương 265: 265: Đọ sức (4)
Chương 266: 266: Đọ sức (5)
Chương 267: 267: Đọ sức (6)
Chương 268: 268: Đọ sức (7)
Chương 269: 269: Cơn ác mộng (1)
Chương 270: 270: Cơn ác mộng (2)
Chương 271: 271: Lưới rách cá chết
Chương 272: 272: Phản bội
Chương 273: 273: Mê mang
Chương 274: 274: Mãi mãi là bạn bè
Chương 275: 275: Cưng chiều thành thương
Chương 276: 276: Kiếp sau
Chương 277: 277: Bắn chết
Chương 278: 278: Hôm nay là kết cục sao?
Chương 279: 279: Lựa chọn
Chương 280: 280: Vĩnh viễn không đủ
Chương 281: 281: Sụp đổ
Chương 282: 282: Không cam lòng
Chương 283: 283: Xa lạ
Chương 284: 284: Thăm dò
Chương 285: 285: Không quay đầu lại
Chương 286: 286: Tàn nhẫn
Chương 287: 287: Hận
Chương 288: 288: Anh yêu em
Chương 289: 289: Mỹ Mỹ xuất hiện
Chương 290: 290: Bí mật
Chương 291: 291: Thì ra là
Chương 292: 292: Làm sao bây giờ
Chương 293: 293: Kết cục 1
Chương 294: 294: Kết thúc (2)
Chương 295: 295: Kết thúc (3)
Chương 296: 296: Kết thúc (4)
Chương 297: 297: Kết thúc (5)
Chương 298: 298: Kết thúc (6)
Chương 299: 299: Kết thúc (7)
Chương 300: 300: Kết thúc (8)
Chương 301: 301: Kết thúc (9)
Chương 302: 302: Kết thúc (10)
Chương 303: 303: Ngoại truyện 1
Chương 304: 304: Ngoại truyện 2
Chương 305: 305: Ngoại truyện 3
Chương 306: 306: Ngoại truyện 4: Hành trình hạnh phúc!
Chương 307: 307: Ngoại truyện 5
Chương 308: 308: Ngoại truyện 6
Chương 309: 309: Ngoại truyện 7
Chương 310: 310: Ngoại truyện 8
Chương 311: 311: Ngoại truyện 9
Chương 312: 312: Ngoại truyện 10
Chương 313: 313: Ngoại truyện 11
Chương 314: 314: Ngoại truyện 12
Chương 315: 315: Ngoại truyện 13
Chương 316: 316: Ngoại truyện 14
Chương 317: 317: Ngoại truyện 15
Chương 318: 318: Ngoại truyện 16
Chương 319: 319: Ngoại truyện 17
Chương 320: 320: Ngoại truyện 18
Chương 321: 321: Ngoại truyện 19
Chương 322: 322: Ngoại truyện 20
Chương 323: 323: Ngoại truyện 21
Chương 324: 324: Ngoại truyện 22
Chương 325: 325: Ngoại truyện 23
Chương 326: 326: Ngoại truyện 24
Chương 327: 327: Ngoại truyện 25
Chương 328: 328: Ngoại truyện 26
Chương 329: 329: Ngoại truyện 27
Chương 330: 330: Ngoại truyện 28
Chương 331: 331: Ngoại truyện 29
Chương 332: 332: Ngoại truyện 30
Chương 333: 333: Ngoại truyện 31
Chương 334: 334: Ngoại truyện 32
Chương 335: 335: Ngoại truyện 33
Chương 336: 336: Ngoại truyện 34
Chương 337: 337: Ngoại truyện 35
Chương 338: 338: Ngoại truyện 36
Chương 339: 339: Ngoại truyện 37
Chương 340: 340: Ngoại truyện 38
Chương 341: 341: Ngoại truyện 39
Chương 342: 342: Ngoại truyện 40
Chương 343: 343: Ngoại truyện 41
Chương 344: 344: Ngoại truyện 42
Chương 345: 345: Ngoại truyện 43
Chương 346: 346: Ngoại truyện 44
Chương 347: 347: Ngoại truyện 45
Chương 348: 348: Ngoại truyện 46
Chương 349: 349: Ngoại truyện 47
Chương 350: 350: Ngoại truyện 48
Chương 351: 351: Ngoại truyện 49: Lễ Noel vui vẻ
Chương 352: 352: Ngoại truyện 50
Chương 353: 353: Ngoại truyện về Lôi Đình Ân: 50% trộm tâm tình người - Ngoại truyện 1
Chương 354: 354: Ngoại truyện 2
Chương 355: 355: Ngoại truyện 3
Chương 356: 356: Ngoại truyện 4
Chương 357: 357: Ngoại truyện 5
Chương 358: 358: Ngoại truyện 6
Chương 359: 359: Ngoại truyện 7
Chương 360: 360: Ngoại truyện 8
Chương 361: 361: Ngoại truyện 9
Chương 362: 362: Ngoại truyện 10
Chương 363: 363: Ngoại truyện 11
Chương 364: 364: Ngoại truyện 12
Chương 365: 365: Ngoại truyện 13
Chương 366: 366: Ngoại truyện 14
Chương 367: 367: Ngoại truyện 15
Chương 368: 368: Ngoại truyện 16
Chương 369: 369: Ngoại truyện 17
Không tìm thấy chương nào phù hợp