Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 131: Trời sập
Ngày hôm sau phỏng vấn thuận lợi ngoài dự kiến, Duy Nhất rất nhanh chóng trở thành một thành viên bộ phận thiết kế của công ty.
Cô cảm thấy rất kỳ quái, lúc phỏng vấn, cô cũng chỉ tùy tiện vẽ mấy búp bê nhỏ trên giấy, giám khảo nhìn thấy con rối nhỏ treo trên giỏ xách của cô, đã quyết định chọn cô, cũng nói cho cô biết có thể tới làm bất cứ lúc nào.
Sau khi chính thức tiến vào công ty, cô mới biết, công ty này tên Mặc Toa chủ yếu kinh doanh đồ chơi, búp bê vải d1endanl3quyd0n của cô được công ty coi là rất có tiềm lực phát triển, cho nên mới phá cách để cô trúng tuyển đến phòng thiết kế của công ty.
Chuyện này không khác nào chuyện trời sập với cô, cô rất rõ tình huống của mình, chưa từng học đại học, lúc nộp đơn lần đầu tiên đã rất khổ sở, ban đầu cô có thể vào tập đoàn Doãn thị làm thành viên bộ phận chuyển văn kiện đã rất vui vẻ này, mà danh hiệu nhân viên thiết kế này thật sự là một danh tiếng chói mắt với cô.
Mang theo áp lực rất lớn đi làm, ở phòng thiết kế nhìn thấy lãnh đạo trực tiếp của mình, quản lý phòng thiết kế Đinh Mặc Khải, một người đàn ông nho nhã mang theo kính không gọng, người đàn ông như vậy sẽ thiết kế đồ chơi sao? Cô rất nghi ngờ…
“Cô chính là Nhiễm Duy Nhất sao? Mới tới?” Anh hỏi rất ôn hòa.
“Đúng vậy! Xin chào quản lý!” Duy Nhất gật đầu chào hỏi.
“Rất tốt!” Anh đặt một xấp tài liệu trên tay xuống,”Tôi xem lý lịch sơ lược của cô, hình như trình độ học vấn của Nhiễm tiểu thư còn cần cải thiện?”
Đây là chỗ Duy Nhất tự ti nhất, lúc này bị anh ta nhắc tới, trong nháy mắt có ý bỏ cuộc, nhưng mà tính khí quật cường trời ban khiến cô ngẩng đầu lên, “Quản lý, nếu công ty đã có ý mướn tôi, nhất định cảm thấy tôi có chỗ thích hợp, yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng học tập, dùng thành tích công việc của mình đến nói chuyện!”
Đinh Mặc Khải khẽ cười, đôi mắt sau cặp kính thủy tinh khẽ hiện một chùm sáng, “Nhiễm tiểu thư hiểu lầm, tôi không có ý này. Tôi đây có một cơ hội, không biết cô có cảm thấy hứng thú không?”
“Cơ hội?” Duy Nhất trợn to hai mắt, không biết anh ta đang nói gì.
“Đúng! Công ty có kế hoạch bồi dưỡng, sẽ phái một nhân viên thiết kế đi Nhật Bản tu nghiệp, công ty cảm thấy cô là người mới, rất có khả năng đào tạo, cho nên muốn phái cô đi, không biết có tiện không?” Đinh Mặc Khải vẫn ôn hòa lễ độ.
“Có thật không? Tốt quá! Thuận tiện! Thuận tiện!” Duy Nhất nằm mơ cũng không nghĩ đến sẽ có chuyện tốt như vậy, cô là người mới vào công ty lại có thể nhận được ưu ái như vậy của cấp trên, lấy được cơ hội khó có như vậy, học là thứ cô thích, không cần nói học cái gì, chỉ cần nghĩ tới có thể trở lại sân trường, không khỏi hưng phấn.
“Rất tốt!” Đinh Mặc Khải gật đầu khen ngợi, đưa cho cô một đống đồ, “Ở đây có thư giới thiệu cho giáo sư trường học, địa chỉ và chìa khóa phòng ở, ngoài ra còn các khoản chi tiêu phụ khi cô ở bên đó, học kỳ một năm, toàn bộ cuối tuần bay sang học, ngày thường vẫn phải đi làm, cái này gọi là thực tế và lý luận kết hợp, như thế nào? Có thể vượt qua trở ngại không?”
“Có thể! Dĩ nhiên có thể!” Duy Nhất nhận lấy đồ trong tay Đinh Mặc Khải, trong lòng tin tưởng. Đây là thay đổi trọng đại trong cuộc đời cô!
Lần đầu tiên đi Nhật Bản học tập, cô hơi thấp thỏm, không hiểu tiếng Nhật, cô không biết ở Nhật Bản có thuận lợi tất cả không, nhưng khi cô ra sân bay, lại phát hiện có người giơ bảng hiệu thật to, phía trên dùng tiếng Hán viết tên cô.
Cô đi tới bên cạnh cô gái ra đón mình, “Xin chào, tôi chính là Nhiễm Duy Nhất.”
Cô gái mừng rỡ để bảng hiệu xuống, dùng một loạt tiếng Hán lưu loát nói, “Rốt cuộc chờ được cô! Tôi là học sinh của thầy Fujita, tôi là Yumiko, thầy giáo bảo tôi tới đón cô!”
Nhanh vậy sao? Duy Nhất hơi kinh ngạc, cô còn chưa tới, thầy giáo đã biết cô sắp tới sao?
Hình như Yumiko nhìn thấu nghi ngờ của cô, dịu dàng giải thích, “Công ty Mặc Toa đã gọi điện thoại tới!”
Duy Nhất thoải mái, “A, vậy cám ơn! Làm phiền cô! Thật ngại quá!”
“Khách khí rồi, xin đi bên này!” Yumiko dẫn cô lên xe.
Vốn tưởng rằng thầy giáo là một ông lão, không ngờ Fujita lại là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, mặc dù di~endanl3quydon ăn mặc giản dị, khi nhìn thấy Duy Nhất trưng khuôn mặt tươi cười hoan nghênh cô.
“Em chính là tiểu Duy Nhất sao? Quả thật rất nhỏ! Như con nít!” Fujita cũng có thể nói một tràng tiếng Trung rất tốt.
Chướng ngại ngôn ngữ ban đầu với Duy Nhất đã biến mất không còn một mống, “Xin chào, thầy Fujita, em là Duy Nhất, lần đầu tiên gặp mặt, xin chiếu cố nhiều.”
Tính cách Fujita lại không câu nệ, rất tùy ý phẩy tay, “Đừng khách sáo như vậy, cũng đừng gọi tôi là thầy giáo, khiến cho tôi cảm thấy tôi rất già! Kêu tôi là Vũ Quang đi, Fujita Vũ Quang! Rất hân hạnh được biết em!”
“Vũ Quang, nhà chúng ta có khách tới phải không?” Một người phụ nữ trẻ tuổi điển hình từ trong phòng bước ra.
Fujita đi tới kéo cô, “Đúng vậy, đây là tiểu Duy Nhất của chúng ta, Duy Nhất, đây là vợ tôi, Đình Hương.”
“Theo lý tôi phải gọi sư mẫu * mới đúng, nhưng mà, trẻ như vậy mà gọi sư mẫu thì thành già rồi! Không biết nên gọi gì mới đúng!” Duy Nhất nhìn Đình Hương nghĩ ngợi.
(*) sư mẫu: vợ của thầy.
Đình Hương ngượng ngùng cười một tiếng, người phụ nữ Nhật Bản dịu dàng hiền thục sôi nổi điển hình, “Gọi chị đi!”
“Xin chào chị Đình Hương!” Nhập gia tùy tục, Duy Nhất cúi chào.
“Được rồi! Đừng khách sáo! Vào nhà ăn cơm đi!” Fujita nhiệt tình gọi, ôm lấy Đình Hương vào nhà.
Bữa tối là đồ ăn Nhật điển hình, vốn không hợp khẩu vị của Duy Nhất, chỉ thích ăn sushi, cho nên trước khi rời đi, Đình Hương lại gói cho Duy Nhất một hộp sushi, để cho cô ăn đêm.
Vốn Fujita định lưu Duy Nhất lại nhà anh, nhưng Duy Nhất cố ý đi, anh mới buông tha ý nghĩ này.
Mặc dù nhiệt tình thái quá khiến Duy Nhất không có cảm giác xa lạ, nhưng lại khiến cho Duy Nhất không thể chống đỡ, dù sao cũng là người xa lạ mới quen.
Cô cảm thấy rất kỳ quái, lúc phỏng vấn, cô cũng chỉ tùy tiện vẽ mấy búp bê nhỏ trên giấy, giám khảo nhìn thấy con rối nhỏ treo trên giỏ xách của cô, đã quyết định chọn cô, cũng nói cho cô biết có thể tới làm bất cứ lúc nào.
Sau khi chính thức tiến vào công ty, cô mới biết, công ty này tên Mặc Toa chủ yếu kinh doanh đồ chơi, búp bê vải d1endanl3quyd0n của cô được công ty coi là rất có tiềm lực phát triển, cho nên mới phá cách để cô trúng tuyển đến phòng thiết kế của công ty.
Chuyện này không khác nào chuyện trời sập với cô, cô rất rõ tình huống của mình, chưa từng học đại học, lúc nộp đơn lần đầu tiên đã rất khổ sở, ban đầu cô có thể vào tập đoàn Doãn thị làm thành viên bộ phận chuyển văn kiện đã rất vui vẻ này, mà danh hiệu nhân viên thiết kế này thật sự là một danh tiếng chói mắt với cô.
Mang theo áp lực rất lớn đi làm, ở phòng thiết kế nhìn thấy lãnh đạo trực tiếp của mình, quản lý phòng thiết kế Đinh Mặc Khải, một người đàn ông nho nhã mang theo kính không gọng, người đàn ông như vậy sẽ thiết kế đồ chơi sao? Cô rất nghi ngờ…
“Cô chính là Nhiễm Duy Nhất sao? Mới tới?” Anh hỏi rất ôn hòa.
“Đúng vậy! Xin chào quản lý!” Duy Nhất gật đầu chào hỏi.
“Rất tốt!” Anh đặt một xấp tài liệu trên tay xuống,”Tôi xem lý lịch sơ lược của cô, hình như trình độ học vấn của Nhiễm tiểu thư còn cần cải thiện?”
Đây là chỗ Duy Nhất tự ti nhất, lúc này bị anh ta nhắc tới, trong nháy mắt có ý bỏ cuộc, nhưng mà tính khí quật cường trời ban khiến cô ngẩng đầu lên, “Quản lý, nếu công ty đã có ý mướn tôi, nhất định cảm thấy tôi có chỗ thích hợp, yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng học tập, dùng thành tích công việc của mình đến nói chuyện!”
Đinh Mặc Khải khẽ cười, đôi mắt sau cặp kính thủy tinh khẽ hiện một chùm sáng, “Nhiễm tiểu thư hiểu lầm, tôi không có ý này. Tôi đây có một cơ hội, không biết cô có cảm thấy hứng thú không?”
“Cơ hội?” Duy Nhất trợn to hai mắt, không biết anh ta đang nói gì.
“Đúng! Công ty có kế hoạch bồi dưỡng, sẽ phái một nhân viên thiết kế đi Nhật Bản tu nghiệp, công ty cảm thấy cô là người mới, rất có khả năng đào tạo, cho nên muốn phái cô đi, không biết có tiện không?” Đinh Mặc Khải vẫn ôn hòa lễ độ.
“Có thật không? Tốt quá! Thuận tiện! Thuận tiện!” Duy Nhất nằm mơ cũng không nghĩ đến sẽ có chuyện tốt như vậy, cô là người mới vào công ty lại có thể nhận được ưu ái như vậy của cấp trên, lấy được cơ hội khó có như vậy, học là thứ cô thích, không cần nói học cái gì, chỉ cần nghĩ tới có thể trở lại sân trường, không khỏi hưng phấn.
“Rất tốt!” Đinh Mặc Khải gật đầu khen ngợi, đưa cho cô một đống đồ, “Ở đây có thư giới thiệu cho giáo sư trường học, địa chỉ và chìa khóa phòng ở, ngoài ra còn các khoản chi tiêu phụ khi cô ở bên đó, học kỳ một năm, toàn bộ cuối tuần bay sang học, ngày thường vẫn phải đi làm, cái này gọi là thực tế và lý luận kết hợp, như thế nào? Có thể vượt qua trở ngại không?”
“Có thể! Dĩ nhiên có thể!” Duy Nhất nhận lấy đồ trong tay Đinh Mặc Khải, trong lòng tin tưởng. Đây là thay đổi trọng đại trong cuộc đời cô!
Lần đầu tiên đi Nhật Bản học tập, cô hơi thấp thỏm, không hiểu tiếng Nhật, cô không biết ở Nhật Bản có thuận lợi tất cả không, nhưng khi cô ra sân bay, lại phát hiện có người giơ bảng hiệu thật to, phía trên dùng tiếng Hán viết tên cô.
Cô đi tới bên cạnh cô gái ra đón mình, “Xin chào, tôi chính là Nhiễm Duy Nhất.”
Cô gái mừng rỡ để bảng hiệu xuống, dùng một loạt tiếng Hán lưu loát nói, “Rốt cuộc chờ được cô! Tôi là học sinh của thầy Fujita, tôi là Yumiko, thầy giáo bảo tôi tới đón cô!”
Nhanh vậy sao? Duy Nhất hơi kinh ngạc, cô còn chưa tới, thầy giáo đã biết cô sắp tới sao?
Hình như Yumiko nhìn thấu nghi ngờ của cô, dịu dàng giải thích, “Công ty Mặc Toa đã gọi điện thoại tới!”
Duy Nhất thoải mái, “A, vậy cám ơn! Làm phiền cô! Thật ngại quá!”
“Khách khí rồi, xin đi bên này!” Yumiko dẫn cô lên xe.
Vốn tưởng rằng thầy giáo là một ông lão, không ngờ Fujita lại là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, mặc dù di~endanl3quydon ăn mặc giản dị, khi nhìn thấy Duy Nhất trưng khuôn mặt tươi cười hoan nghênh cô.
“Em chính là tiểu Duy Nhất sao? Quả thật rất nhỏ! Như con nít!” Fujita cũng có thể nói một tràng tiếng Trung rất tốt.
Chướng ngại ngôn ngữ ban đầu với Duy Nhất đã biến mất không còn một mống, “Xin chào, thầy Fujita, em là Duy Nhất, lần đầu tiên gặp mặt, xin chiếu cố nhiều.”
Tính cách Fujita lại không câu nệ, rất tùy ý phẩy tay, “Đừng khách sáo như vậy, cũng đừng gọi tôi là thầy giáo, khiến cho tôi cảm thấy tôi rất già! Kêu tôi là Vũ Quang đi, Fujita Vũ Quang! Rất hân hạnh được biết em!”
“Vũ Quang, nhà chúng ta có khách tới phải không?” Một người phụ nữ trẻ tuổi điển hình từ trong phòng bước ra.
Fujita đi tới kéo cô, “Đúng vậy, đây là tiểu Duy Nhất của chúng ta, Duy Nhất, đây là vợ tôi, Đình Hương.”
“Theo lý tôi phải gọi sư mẫu * mới đúng, nhưng mà, trẻ như vậy mà gọi sư mẫu thì thành già rồi! Không biết nên gọi gì mới đúng!” Duy Nhất nhìn Đình Hương nghĩ ngợi.
(*) sư mẫu: vợ của thầy.
Đình Hương ngượng ngùng cười một tiếng, người phụ nữ Nhật Bản dịu dàng hiền thục sôi nổi điển hình, “Gọi chị đi!”
“Xin chào chị Đình Hương!” Nhập gia tùy tục, Duy Nhất cúi chào.
“Được rồi! Đừng khách sáo! Vào nhà ăn cơm đi!” Fujita nhiệt tình gọi, ôm lấy Đình Hương vào nhà.
Bữa tối là đồ ăn Nhật điển hình, vốn không hợp khẩu vị của Duy Nhất, chỉ thích ăn sushi, cho nên trước khi rời đi, Đình Hương lại gói cho Duy Nhất một hộp sushi, để cho cô ăn đêm.
Vốn Fujita định lưu Duy Nhất lại nhà anh, nhưng Duy Nhất cố ý đi, anh mới buông tha ý nghĩ này.
Mặc dù nhiệt tình thái quá khiến Duy Nhất không có cảm giác xa lạ, nhưng lại khiến cho Duy Nhất không thể chống đỡ, dù sao cũng là người xa lạ mới quen.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Hôn lễ không có chú rể
Chương 2: 2: Nhà họ Lãnh
Chương 3: 3: Đêm tân hôn (1)
Chương 4: 4: Đêm tân hôn (2)
Chương 5: 5: Đêm tân hôn (3)
Chương 6: 6: Ác mộng
Chương 7: 7: Chuyện cười về quần áo ngủ
Chương 8: 8: Chuyện cười về quần áo ngủ (2)
Chương 9: 9: Hiệp ước
Chương 10: 10: Người đàn ông này
Chương 11: 11: Vì mẹ
Chương 12: 12: Tối thứ hai (1)
Chương 13: 13: Tối thứ hai (2)
Chương 14: 14: Tối thứ hai (3)
Chương 15: 15: Đi làm
Chương 16: 16: Khắc tinh ~!
Chương 17: 17: Doãn Tử Nhiên
Chương 18: 18: Doãn Tử Nhiên (2)
Chương 19: 19: Thiếu phu nhân, mời về nhà
Chương 20: 20: Rình coi
Chương 21: 21: Điện thoại
Chương 22: 22: Không nên yêu thiếu gia
Chương 23: 23: Tai nạn xe cộ
Chương 24: 24: Anh là ai
Chương 25: 25: Khóc đi
Chương 26: 26: Điện thoại cực lâu
Chương 27: 27: Cãi vã
Chương 28: 28: Yêu anh không
Chương 29: 29: Hộp cơm tình yêu
Chương 30: 30: Anh ở đâu
Chương 31: 31: Lời nói đúng vô cùng
Chương 32: 32: Bị bắt nạt
Chương 33: 33: Giải vây
Chương 34: 34: Mất mát
Chương 35: 35: Muốn gặp anh
Chương 36: 36: Không nên làm tổn thương cậu ta
Chương 37: 37: Yêu anh?
Chương 38: 38: Anh là ai?
Chương 39: 39: Gặp gỡ ở thang máy
Chương 40: 40: Bá đạo
Chương 41: 41: Làm thế nào?
Chương 42: 42: Lãnh dực, lãnh ngạn
Chương 43: 43: Cô gái bay ngoài cửa sổ
Chương 44: 44: Lãnh Dực, em muốn
Chương 45: 45: Duy nhất, duy nhất
Chương 46: 46: Thuận tiện?
Chương 47: 47: Lại là anh ta!
Chương 48: 48: Thiếu chút nữa bị…
Chương 49: 49: Khắc tinh?
Chương 50: 50: Xin lỗi
Chương 51: 51: Tôi sai rồi?
Chương 52: 52: Gặp mặt?
Chương 53: 53: Ly hôn?
Chương 54: 54: Mèo
Chương 55: 55: Sợ
Chương 56: 56: Không rơi lệ
Chương 57: 57: Em muốn trở về
Chương 58: 58: Quên
Chương 59: 59: Đi?
Chương 60: 60: Hiểu lầm
Chương 61: 61: Trách nhiệm?
Chương 62: 62: Trách nhiệm (2)
Chương 63: 63: Tai nạn xe cộ
Chương 64: 64: Cô yêu anh ấy không
Chương 65: 65: Rốt cuộc gặp mặt
Chương 66: 66: Lãnh Dực ở đâu
Chương 67: 67: Quá khứ của Lãnh Ngạn
Chương 68: 68: Ông xã, em tới đây
Chương 69: 69: Hiệp nghị bất thường
Chương 70: 70: Đừng nhìn lén
Chương 71: 71: Ngủ cùng giường mới có thể sinh em bé
Chương 72: 72: Đàn ông sáng sớm
Chương 73: 73: Thực xin lỗi, quấy rầy …
Chương 74: 74: Thực xin lỗi, quấy rầy 2
Chương 75: 75: Gặp chuyện không may
Chương 76: 76: Đáp ứng tôi
Chương 77: 77: Lời nói dối thiện ý
Chương 78: 78: Đàn ông chính là đê tiện như vậy sao?
Chương 79: 79: Tắm rửa?
Chương 80: 80: Tôi còn muốn lập gia đình!
Chương 81: 81: Cảm giác yêu
Chương 82: 82: Anh ta không phải là người tốt
Chương 83: 83: Hòa hợp tuyệt vời nhất
Chương 84: 84: Chờ em ăn cơm
Chương 85: 85: Đứt dây điện
Chương 86: 86: Đứt dây điện (2)
Chương 87: 87: Chú không được bắt nạt đứa bé
Chương 88: 88: Chú không được bắt nạt đứa bé (2)
Chương 89: 89: Tiếng đàn lúc nửa đêm
Chương 90: 90: Làm việc có trật tự
Chương 91: 91: Áo sơ mi khó xử
Chương 92: 92: Áo sơ mi khó xử 2
Chương 93: 93: Một đêm không để cho em ngủ
Chương 94: 94: Người phụ nữ của anh
Chương 95: 95: Người phụ nữ của anh 2
Chương 96: 96: Mỹ nam ngư
Chương 97: 97
Chương 98: 98: Thất hứa
Chương 99: 99: Đêm không về ngủ
Chương 100: 100: Bị bắt
Chương 101: 101: Không có tư cách quản lý tôi
Chương 102: 102: Sáng tỏ
Chương 103: 103: Hoa hồng thần bí
Chương 104: 104: Sợ
Chương 105: 105: Thì ra là như vậy
Chương 106: 106: Để cho em báo thù một lần?
Chương 107: 107: Theo đuổi em lần nữa
Chương 108: 108: Làm thế nào để theo đuổi em
Chương 109: 109: Thì ra đúng là nhiều năm trước
Chương 110: 110: Tối nay có thể không…
Chương 111: 111: Oán phụ…
Chương 112: 112: Bà xã, anh muốn…
Chương 113: 113: Chuyện ngạc nhiên
Chương 114: 114: Du thuyền lãng mạn
Chương 115: 115: Du thuyền lãng mạn 2
Chương 116: 116: Xuân ấm hoa nở
Chương 117: 117: Phát hiện khác thường…
Chương 118: 118: Điện thoại lúc sáng sớm
Chương 119: 119: Có gặp ở ngoài?
Chương 120: 120: Ngọn lửa thầm mến
Chương 121: 121: Buông cô ấy ra
Chương 122: 122: Giải thoát lẫn nhau
Chương 123: 123: Mang thai
Chương 124: 124: Chiến tranh lạnh
Chương 125: 125: Con cóc…
Chương 126: 126: Đứa bé…
Chương 127: 127: Đứa bé 2
Chương 128: 128: Nhẫn tâm
Chương 129: 129: Chúc phúc…
Chương 130: 130: Mới bắt đầu
Chương 131: 131: Trời sập
Chương 132: 132: Tết trung thu
Chương 133: 133: Tết trung thu 2
Chương 134: 134: Về nhà
Chương 135: 135: Quá khứ
Chương 136: 136: Ngọt ngào
Chương 137: 137: Hạnh phúc
Chương 138: 138: Điềm báo ngoài ý muốn
Chương 139: 139: Bóng ma ảnh cưới
Chương 140: 140: Dùng áo mưa nhỏ?
Chương 141: 141: Tiệc đính hôn của Tiêu
Chương 142: 142: Bí mật trong tủ bảo hiểm
Chương 143: 143: Nhìn thấy má Tằng
Chương 144: 144: Người phụ nữ áo tím
Chương 145: 145: Cô ta là gì của anh?
Chương 146: 146: Em không cần anh nữa sao
Chương 147: 147: Ông xã, theo em
Chương 148: 148
Chương 149: 149: Quá khứ của Lãnh Ngạn 1
Chương 150: 150: Quá khứ của Lãnh Ngạn 2
Chương 151: 151: Quá khứ của Lãnh Ngạn 3
Chương 152: 152: Tôi nên làm như thế nào?
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155: Đã quên rồi sao
Chương 156: 156
Chương 157: 157: Trong đám người mất đi em
Chương 158: 158: Phẫu thuật thẩm mỹ?
Chương 159: 159: Đau lòng
Chương 160: 160: Sống lại
Chương 161: 161
Chương 162: 162: Anh nhớ em
Chương 163: 163
Chương 164: 164: Anh rất ngoan, Only không ngoan
Chương 165: 165: Hạnh phúc chính là…
Chương 166: 166: Anh muốn bé cưng
Chương 167: 167: Từ khi nào
Chương 168: 168
Chương 169: 169: Giải thoát
Chương 170: 170: Tĩnh Lam
Chương 171: 171: Tĩnh Lam 2
Chương 172: 172: Nhà cũ nhà họ Lãnh
Chương 173: 173
Chương 174: 174: Ngọt ngào
Chương 175: 175: Điện thoại đêm khuya
Chương 176: 176: Mọi lúc mọi nơi
Chương 177: 177: Bộ mặt thật của Tĩnh Lam
Chương 178: 178: Nhân vật dư thừa
Chương 179: 179: Thì ra là vậy, Lãnh Ngạn trứng thối
Chương 180: 180: Dòng nước ấm hạnh phúc
Chương 181: 181: Hình ảnh đẹp đẽ
Chương 182: 182: Trí nhớ tuyệt vời
Chương 183: 183
Chương 184: 184: Ly hôn
Chương 185: 185: Lãnh Ngạn VS Dịch Hàn
Chương 186: 186: Lãnh Ngạn VS Dịch Hàn 2
Chương 187: 187: Anh không thương em
Chương 188: 188: Thầy giáo Lãnh kém chất lượng?
Chương 189: 189: Ban đêm anh thua bởi vì em…
Chương 190: 190: Một đêm cuối cùng
Chương 191: 191: Hiểu thấu Tĩnh Lam
Chương 192: 192: Hiểu thấu Tĩnh Lam 2
Chương 193: 193: Lại là kỳ sinh lý?
Chương 194: 194: Đại sứ hình tượng
Chương 195: 195: Cãi nhau…
Chương 196: 196: Khổ nhục kế
Chương 197: 197: Bùng nổ
Chương 198: 198: Bẩn
Chương 199: 199: Vĩnh viễn ở chung một chỗ
Chương 200: 200: Nên tới không nên tới
Chương 201: 201: Nên tới không nên tới 2
Chương 202: 202: Sự cố ngoài ý muốn trong bữa tiệc
Chương 203: 203: Ly hôn
Chương 204: 204: Bóng ma
Chương 205: 205: Bắt giữ
Chương 206: 206: Bí ẩn?
Chương 207: 207: Rốt cuộc còn che giấu cái gì?
Chương 208: 208: Vu oan
Chương 209: 209: Phán quyết
Chương 210: 210: Kết quả
Chương 211: 211: Cuối cùng ly hôn
Chương 212: 212: Hiềm khích lúc trước
Chương 213: 213: Hôn nhân với Lãnh Dực
Chương 214: 214: Hân phận của Dịch Hàn
Chương 215: 215: Vụ án của mẹ Cầu Chí Dương?
Chương 216: 216: Tuần trăng mật ở biển Aegean
Chương 217: 217: Hoa cát…
Chương 218: 218: Truyền thuyết về biển Aegean
Chương 219: 219: Vụ án tai nạn xe cộ của mẹ Duy Nhất
Chương 220: 220: Duy Nhất…
Chương 221: 221: Tổng giám đốc núi băng
Chương 222: 222: Gặp lại 1
Chương 223: 223: Gặp lại 2
Chương 224: 224: Giữa yêu và hận
Chương 225: 225: Đứa bé
Chương 226: 226: Cha đứa bé
Chương 227: 227: Phá thai?
Chương 228: 228: Chân tướng (1)
Chương 229: 229: Chân tướng (2) – Người không muốn gặp
Chương 230: 230: Vĩnh viễn là em (1)
Chương 231: 231: Vĩnh viễn là em (2)
Chương 232: 232: Vĩnh viễn là em (3)
Chương 233: 233: Vĩnh viễn là em (4)
Chương 234: 234: Nghi ngờ
Chương 235: 235: Only
Chương 236: 236: Thân thế của Duy Nhất (1)
Chương 237: 237: Thân thế của Duy Nhất (2)
Chương 238: 238: Bác sỹ Trần lại xuất hiện
Chương 239: 239: Tai nạn
Chương 240: 240: Đầu mối ban đầu
Chương 241: 241: Vết sẹo của Lãnh Ngạn
Chương 242: 242: Má tằng
Chương 243: 243: Nguy cơ
Chương 244: 244: Lửa
Chương 245: 245: Đầu mối
Chương 246: 246: Thù hận của Dịch Hàn
Chương 247: 247: Thù hận của Dịch Hàn (2)
Chương 248: 248: Một chút bí mật (1)
Chương 249: 249: Một chút bí mật (2)
Chương 250: 250: Một chút bí mật (3)
Chương 251: 251: Một chút bí mật (4)
Chương 252: 252: Cái chết mê hoặc của má Tằng
Chương 253: 253: Nhớ
Chương 254: 254: Tạm xa nhau
Chương 255: 255: Ác cảm
Chương 256: 256: Thay đổi bất ngờ
Chương 257: 257: Chân chính phía sau màn
Chương 258: 258: Sự thật phía sau tấm màn (2)
Chương 259: 259: Kết thúc sao
Chương 260: 260: Phát hiện Tĩnh Lam
Chương 261: 261: Tĩnh Lam xảy ra ngoài ý muốn
Chương 262: 262: Đọ sức (1)
Chương 263: 263: Đọ sức (2)
Chương 264: 264: Đọ sức (3)
Chương 265: 265: Đọ sức (4)
Chương 266: 266: Đọ sức (5)
Chương 267: 267: Đọ sức (6)
Chương 268: 268: Đọ sức (7)
Chương 269: 269: Cơn ác mộng (1)
Chương 270: 270: Cơn ác mộng (2)
Chương 271: 271: Lưới rách cá chết
Chương 272: 272: Phản bội
Chương 273: 273: Mê mang
Chương 274: 274: Mãi mãi là bạn bè
Chương 275: 275: Cưng chiều thành thương
Chương 276: 276: Kiếp sau
Chương 277: 277: Bắn chết
Chương 278: 278: Hôm nay là kết cục sao?
Chương 279: 279: Lựa chọn
Chương 280: 280: Vĩnh viễn không đủ
Chương 281: 281: Sụp đổ
Chương 282: 282: Không cam lòng
Chương 283: 283: Xa lạ
Chương 284: 284: Thăm dò
Chương 285: 285: Không quay đầu lại
Chương 286: 286: Tàn nhẫn
Chương 287: 287: Hận
Chương 288: 288: Anh yêu em
Chương 289: 289: Mỹ Mỹ xuất hiện
Chương 290: 290: Bí mật
Chương 291: 291: Thì ra là
Chương 292: 292: Làm sao bây giờ
Chương 293: 293: Kết cục 1
Chương 294: 294: Kết thúc (2)
Chương 295: 295: Kết thúc (3)
Chương 296: 296: Kết thúc (4)
Chương 297: 297: Kết thúc (5)
Chương 298: 298: Kết thúc (6)
Chương 299: 299: Kết thúc (7)
Chương 300: 300: Kết thúc (8)
Chương 301: 301: Kết thúc (9)
Chương 302: 302: Kết thúc (10)
Chương 303: 303: Ngoại truyện 1
Chương 304: 304: Ngoại truyện 2
Chương 305: 305: Ngoại truyện 3
Chương 306: 306: Ngoại truyện 4: Hành trình hạnh phúc!
Chương 307: 307: Ngoại truyện 5
Chương 308: 308: Ngoại truyện 6
Chương 309: 309: Ngoại truyện 7
Chương 310: 310: Ngoại truyện 8
Chương 311: 311: Ngoại truyện 9
Chương 312: 312: Ngoại truyện 10
Chương 313: 313: Ngoại truyện 11
Chương 314: 314: Ngoại truyện 12
Chương 315: 315: Ngoại truyện 13
Chương 316: 316: Ngoại truyện 14
Chương 317: 317: Ngoại truyện 15
Chương 318: 318: Ngoại truyện 16
Chương 319: 319: Ngoại truyện 17
Chương 320: 320: Ngoại truyện 18
Chương 321: 321: Ngoại truyện 19
Chương 322: 322: Ngoại truyện 20
Chương 323: 323: Ngoại truyện 21
Chương 324: 324: Ngoại truyện 22
Chương 325: 325: Ngoại truyện 23
Chương 326: 326: Ngoại truyện 24
Chương 327: 327: Ngoại truyện 25
Chương 328: 328: Ngoại truyện 26
Chương 329: 329: Ngoại truyện 27
Chương 330: 330: Ngoại truyện 28
Chương 331: 331: Ngoại truyện 29
Chương 332: 332: Ngoại truyện 30
Chương 333: 333: Ngoại truyện 31
Chương 334: 334: Ngoại truyện 32
Chương 335: 335: Ngoại truyện 33
Chương 336: 336: Ngoại truyện 34
Chương 337: 337: Ngoại truyện 35
Chương 338: 338: Ngoại truyện 36
Chương 339: 339: Ngoại truyện 37
Chương 340: 340: Ngoại truyện 38
Chương 341: 341: Ngoại truyện 39
Chương 342: 342: Ngoại truyện 40
Chương 343: 343: Ngoại truyện 41
Chương 344: 344: Ngoại truyện 42
Chương 345: 345: Ngoại truyện 43
Chương 346: 346: Ngoại truyện 44
Chương 347: 347: Ngoại truyện 45
Chương 348: 348: Ngoại truyện 46
Chương 349: 349: Ngoại truyện 47
Chương 350: 350: Ngoại truyện 48
Chương 351: 351: Ngoại truyện 49: Lễ Noel vui vẻ
Chương 352: 352: Ngoại truyện 50
Chương 353: 353: Ngoại truyện về Lôi Đình Ân: 50% trộm tâm tình người - Ngoại truyện 1
Chương 354: 354: Ngoại truyện 2
Chương 355: 355: Ngoại truyện 3
Chương 356: 356: Ngoại truyện 4
Chương 357: 357: Ngoại truyện 5
Chương 358: 358: Ngoại truyện 6
Chương 359: 359: Ngoại truyện 7
Chương 360: 360: Ngoại truyện 8
Chương 361: 361: Ngoại truyện 9
Chương 362: 362: Ngoại truyện 10
Chương 363: 363: Ngoại truyện 11
Chương 364: 364: Ngoại truyện 12
Chương 365: 365: Ngoại truyện 13
Chương 366: 366: Ngoại truyện 14
Chương 367: 367: Ngoại truyện 15
Chương 368: 368: Ngoại truyện 16
Chương 369: 369: Ngoại truyện 17
Không tìm thấy chương nào phù hợp