Chương 10: Đối mặt với sự thật

16:29 - 08.09.2026
1 lượt xem

Hằng bước vào bữa tiệc, không khí rộn ràng nhưng trong lòng cô lại đầy lo lắng. Ánh đèn lung linh và tiếng cười nói của những người trẻ tuổi khiến cô cảm thấy lạc lõng. Hằng nhìn quanh, tìm kiếm một gương mặt quen thuộc. Ngọc Anh đã hẹn gặp cô ở đây, nhưng lúc này, tâm trí Hằng chỉ hướng về Quốc Bảo.

“Cậu đến trễ quá đấy,” Ngọc Anh xuất hiện bên cạnh, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Mọi người đang đợi cậu.”

“Xin lỗi,” Hằng nói, cố gắng nén lại những cảm xúc đang dâng trào. “Cậu có thấy Quốc Bảo không?”

Ngọc Anh gật đầu, chỉ tay về phía một góc phòng. “Cậu ấy đang trò chuyện với vài người bạn. Nhưng có vẻ như cậu ấy không vui lắm.”

Hằng nuốt khan, lòng chùng xuống. Cô không thể không nghĩ về những gì đã xảy ra giữa hai người. Hằng đã quyết định tạm xa Quốc Bảo, nhưng lòng cô vẫn đầy tiếc nuối.

“Cậu có muốn lại gần không?” Ngọc Anh hỏi, ánh mắt đầy sự động viên.

“Có lẽ… không,” Hằng lắc đầu. “Em chưa sẵn sàng.”

Ngọc Anh thở dài, nhưng cô không ép. “Nếu cậu cần, mình luôn ở đây.”

Hằng mỉm cười cảm ơn bạn, nhưng trong lòng lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cô quyết định đi đến quầy bar, cần một ly nước để xoa dịu cảm giác rối bời. Khi Hằng đứng đợi, cô nghe thấy tiếng nói quen thuộc.

“Quốc Bảo, cậu vẫn chưa tìm được người phù hợp sao?” Giọng nói của Lan vang lên, với âm điệu châm biếm.

Hằng quay lại, thấy Quốc Bảo đứng đó, vẻ mặt không mấy vui vẻ. “Tôi không cần phải tìm kiếm,” anh đáp, giọng lạnh lùng.

“Thật sao? Tôi thấy cậu vẫn còn độc thân đấy,” Lan tiếp tục, không chịu buông tha.

Hằng cảm thấy bứt rứt. Tại sao Lan lại xuất hiện ở đây? Cô không muốn nghe thêm những lời đùa cợt của cô ta. Hằng quay mặt đi, nhưng không thể không nghe tiếng Quốc Bảo đáp lại.

“Độc thân không có nghĩa là không có người yêu quý,” Quốc Bảo nói, có chút ngập ngừng.

Hằng bỗng cảm thấy ấm lòng, nhưng cũng đầy mâu thuẫn. Cô không thể tiếp tục như vậy, không thể sống mãi trong những hiểu lầm.

“Cậu có muốn đi ra ngoài không?” Ngọc Anh hỏi, kéo Hằng về thực tại.

“Được,” Hằng gật đầu, cảm thấy cần một không gian thoáng đãng hơn.

Hai người đi ra ban công, nơi gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của những bông hoa. Ngọc Anh đứng bên cạnh, im lặng quan sát Hằng.

“Cậu có đang suy nghĩ về Quốc Bảo không?” Cuối cùng, Ngọc Anh lên tiếng.

“Có,” Hằng thừa nhận, giọng cô nhẹ nhàng. “Mọi chuyện giữa chúng ta thật phức tạp.”

“Cậu có thể nói chuyện với anh ấy,” Ngọc Anh đề nghị. “Đừng để hiểu lầm kéo dài.”

Hằng gật đầu, nhưng lòng vẫn đầy do dự. Cô biết rằng cần phải đối mặt với Quốc Bảo, nhưng lại sợ rằng mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.

“Em sẽ thử,” Hằng quyết tâm. “Nhưng không phải bây giờ.”Ngọc Anh mỉm cười, an ủi. “Cứ từ từ. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Khi trở vào trong, Hằng cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn. Cô nhìn thấy Quốc Bảo đang đứng một mình, đôi mắt anh có phần trầm tư. Hằng hít một hơi thật sâu, quyết định tiến lại gần.

“Quốc Bảo,” Hằng gọi, giọng cô hơi run.

Quốc Bảo ngẩng lên, ánh mắt họ gặp nhau. Có một khoảnh khắc im lặng, đầy căng thẳng. “Hằng,” anh nói, có chút ngạc nhiên.

“Em… em muốn nói chuyện,” Hằng bắt đầu, nhưng lời nói như nghẹn lại.

“Về điều gì?” Quốc Bảo hỏi, vẻ mặt anh nghiêm túc.

“Về chúng ta,” Hằng thẳng thắn. “Về những gì đã xảy ra.”

Quốc Bảo gật đầu, nhưng vẻ mặt anh không dễ chịu. “Tôi biết mọi chuyện không đơn giản.”

“Em đã quyết định rời xa, nhưng không phải vì không yêu anh,” Hằng nói, cảm xúc dâng trào. “Em chỉ cần thời gian để hiểu bản thân hơn.”

“Em có nghĩ rằng điều này sẽ giải quyết được vấn đề không?” Quốc Bảo hỏi, giọng anh trầm xuống.

“Em không biết,” Hằng thừa nhận. “Nhưng em không muốn tiếp tục sống trong những dằn vặt như vậy.”

Quốc Bảo im lặng, đôi mắt anh như đang tìm kiếm điều gì đó trong ánh mắt Hằng. “Nếu em cần thời gian, tôi sẽ tôn trọng điều đó. Nhưng tôi không muốn mất em.”

Hằng cảm thấy đau lòng. “Em cũng không muốn mất anh. Nhưng mọi thứ đều cần thời gian để chữa lành.”

“Thời gian… có thể không phải là câu trả lời,” Quốc Bảo nói, giọng anh đầy nỗi buồn.

Hằng gật đầu, mắt cô rưng rưng. “Em xin lỗi vì đã làm anh tổn thương.”

“Không cần xin lỗi,” Quốc Bảo đáp, nhưng trong ánh mắt anh, có một nỗi thất vọng khó nói thành lời.

Họ đứng đó, giữa dòng người đang vui vẻ, nhưng cảm giác như thế giới quanh họ đã biến mất. Hằng biết rằng mình cần phải tìm một cách để giải quyết mọi chuyện, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

“Có lẽ chúng ta cần phải cho nhau một khoảng lặng,” Quốc Bảo nói, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng.

“Đúng vậy,” Hằng thừa nhận, lòng cô nặng trĩu. “Nhưng em không muốn điều đó mãi mãi.”

Quốc Bảo nhìn Hằng, ánh mắt anh không rời khỏi cô. “Tôi sẽ đợi.”

Hằng cảm thấy một sự ấm áp trong lời nói của anh, nhưng cũng đầy lo âu. Liệu có phải họ sẽ tìm thấy con đường trở lại với nhau, hay chỉ là một cuộc chia ly tạm thời?

Khi bữa tiệc tiếp tục diễn ra, Hằng cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã ba đường. Cô cần phải đối mặt với những hiểu lầm và cảm xúc của mình, nhưng liệu có đủ can đảm để làm điều đó? Hằng không biết, nhưng một điều chắc chắn rằng, cuộc hành trình của cô mới chỉ bắt đầu.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!