Chương 15: Bão tố ập đến
Hằng đứng trước gương, chăm chú ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình. Ánh đèn từ chiếc đèn bàn tạo ra một không gian ấm áp, nhưng lòng cô lại nặng trĩu. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng khi nghĩ đến bữa tiệc tối nay. Lan sẽ ở đó, và cô không biết liệu mình có đủ can đảm để đối mặt với cô ta hay không.
“Em sẽ không để cô ta kiểm soát mình nữa,” Hằng tự nhủ, hít một hơi thật sâu. Cô chỉnh lại tóc, mặc chiếc váy đen đơn giản nhưng thanh lịch. Ngọc Anh đã nói rằng sự tự tin sẽ tỏa sáng hơn bất kỳ bộ trang phục nào. Hằng bước ra khỏi nhà, quyết tâm tìm ra sự thật.
Khi đến nơi, không khí bên trong bữa tiệc thật náo nhiệt. Những tiếng cười, tiếng nhạc và ánh đèn chớp nháy tạo nên một bức tranh sống động. Hằng cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng nhận ra sự ủng hộ từ Ngọc Anh bên cạnh. Họ cùng nhau bước vào, ánh mắt lướt qua đám đông, tìm kiếm bóng dáng của Lan.
“Cô ta ở kia,” Ngọc Anh chỉ về phía một nhóm người đang tụ tập, trong đó có Lan. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ nổi bật, ánh mắt kiêu ngạo như thể đang chờ đợi sự chú ý. Hằng nuốt khan, nhưng quyết tâm không cho phép mình lùi bước.
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận cô ta,” Hằng nói, giọng hơi run nhưng vẫn đầy kiên quyết.
“Để em lo,” Ngọc Anh đáp, rồi nhanh chóng tiến về phía Lan. Hằng theo sau, tim đập thình thịch. Khi họ đến gần, Lan đang cười nói với Quốc Bảo, nét mặt cô ta đầy tự mãn.
“Chào mọi người!” Ngọc Anh cất tiếng, nụ cười tươi tắn. Hằng đứng bên cạnh, cảm thấy như một bóng ma trong bầu không khí nhộn nhịp.
“Ồ, Hằng! Chào mừng cô đến với bữa tiệc của tôi,” Lan quay lại, ánh mắt chế nhạo. “Không ngờ cô cũng dám xuất hiện.”
“Cô không thể ngăn tôi đến đây,” Hằng đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Thật vậy sao?” Lan nhếch môi cười. “Cô nghĩ mình có thể đối đầu với tôi? Tôi đã sắp xếp mọi thứ để Quốc Bảo không bị cuốn vào những rắc rối không đáng có.”
Quốc Bảo nhìn giữa hai người, vẻ mặt khó xử. “Hằng, em không cần phải…”
“Không, Bảo. Để tôi nói,” Hằng cắt ngang, cảm thấy sự quyết tâm trong từng lời. “Tôi không đến đây để tranh cãi, nhưng tôi sẽ không để cô thao túng cuộc đời mình nữa. Tôi biết cô đang làm gì.”
Lan nhướng mày, vẻ mặt đầy thách thức. “Cô không có chứng cứ. Mọi thứ chỉ là lời nói suông.”
“Chứng cứ hay không, tôi sẽ tìm ra,” Hằng khẳng định, lòng tràn đầy sức mạnh. “Tôi sẽ không để bản thân bị tổn thương nữa.”
Ngọc Anh đứng bên cạnh, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. “Đúng vậy, Hằng. Chúng ta sẽ không để cô ta tiếp tục làm tổn thương bạn.”
“Cảm ơn, Ngọc Anh,” Hằng thì thầm, cảm thấy sức mạnh từ tình bạn của mình.
Lan cười khẩy, quay sang Quốc Bảo. “Anh thấy chưa? Hằng chỉ biết đổ lỗi cho người khác. Cô ấy không đủ sức để bảo vệ bản thân.”Quốc Bảo nhìn Hằng, ánh mắt đầy lo lắng. “Hằng, em có chắc mình muốn làm điều này không?”
Hằng hít một hơi thật sâu. “Tôi đã quyết định rồi, Bảo. Tôi không thể tiếp tục sống trong bóng tối của sự sợ hãi.”
“Cô thật mạnh mẽ,” Lan nói, giọng châm biếm. “Nhưng tôi khuyên cô nên suy nghĩ lại. Cuộc sống này không đơn giản như cô tưởng.”
“Cuộc sống này là của tôi, và tôi sẽ quyết định cách sống của mình,” Hằng đáp, cảm nhận được sức mạnh từ bên trong.
Khi Lan định lên tiếng, một người đàn ông bước vào, thu hút sự chú ý của cả bữa tiệc. Đó là Huy Hoàng, một nhà đầu tư nổi tiếng với vẻ ngoài lôi cuốn. Anh ta tiến đến gần Lan, ánh mắt có phần tinh quái. “Chào mừng đến với bữa tiệc, Lan. Tôi nghe nói cô đang có những kế hoạch thú vị.”
Hằng cảm thấy một sự lo lắng dâng lên. Hoàng không phải là người dễ đối phó. Cô biết rằng sự xuất hiện của anh ta có thể làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.
“Hoàng, tôi không biết anh cũng đến,” Lan nói, nét mặt tươi cười nhưng trong lòng Hằng cảm thấy có gì đó không ổn.
“Thật vui khi thấy cô. Tôi có nghe một vài điều thú vị về cô gái này,” Hoàng chỉ tay về phía Hằng, nụ cười có phần mỉa mai. “Tôi nghĩ cô ấy cần một người dẫn dắt.”
“Cảm ơn, nhưng tôi không cần sự dẫn dắt của ai cả,” Hằng đáp lại, ánh mắt kiên định.
“Cô thật sự nghĩ mình có thể tự đứng vững trong thế giới này?” Hoàng hỏi, giọng điệu đầy chế nhạo. “Tình yêu, sự nghiệp, tất cả đều cần sự giúp đỡ.”
“Đúng, nhưng tôi sẽ quyết định ai sẽ giúp mình,” Hằng nói, cảm thấy sức mạnh từ những người bạn bên cạnh.
Ngọc Anh nắm chặt tay Hằng, đưa ánh mắt đầy động viên. Hằng cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh từ tình bạn. Cô đã không còn là cô gái nhút nhát trước đây.
“Chúng ta sẽ không để ai quyết định thay mình nữa,” Hằng khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô nhìn thẳng vào mắt Hoàng, không còn run sợ.
“Cô có thể cố gắng, nhưng tôi sẽ không để cô thành công dễ dàng,” Hoàng nói, ánh mắt lạnh lùng.
Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, nhưng trong lòng Hằng, mọi thứ đang căng thẳng hơn bao giờ hết. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là giữa cô và Lan, mà còn là giữa cô và những áp lực từ cuộc sống.
Khi nhạc vang lên, Hằng quyết định sẽ không để nỗi sợ hãi cản trở mình. Cô sẽ đứng lên, bảo vệ chính mình và những gì mình yêu thương. Cuộc sống này là của cô, và cô sẽ không để ai lấy đi sự tự do của mình.
Khi bước ra ngoài ban công, Hằng nhìn ra thành phố Nova lấp lánh ánh đèn. Đêm nay, bão tố có thể ập đến, nhưng cô đã sẵn sàng đối diện với nó. Bởi vì trong lòng cô, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Cô sẽ không lùi bước. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!