Chương 6: Vết thương lòng

16:29 - 08.09.2026
1 lượt xem

Hằng ngồi trên ghế sofa, đôi mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng nhạt đang len lỏi qua những tán lá cây. Trong không gian yên tĩnh, tâm trí cô rối bời với những suy nghĩ. Cuộc tranh cãi với Quốc Bảo hôm qua vẫn còn vang vọng trong đầu cô.

"Em không hiểu anh đang nghĩ gì," Quốc Bảo đã nói, giọng anh như một cơn sóng dồn dập. "Anh chỉ muốn em mở lòng hơn. Tại sao em luôn tự tạo ra khoảng cách?"

"Em không thể, Bảo," Hằng đã đáp lại, giọng cô run rẩy. "Em không thể để mình lại bị tổn thương."

Quốc Bảo im lặng, ánh mắt anh chất chứa những điều chưa nói. Hằng biết rằng anh đang cố gắng, nhưng quá khứ của cô như một bức tường ngăn cản mọi cảm xúc chân thật. Cô nhớ những ngày tháng ẩm ướt khi cha mẹ cô cãi nhau, những giọt nước mắt chảy xuống từng trang sách mà cô đã viết. Tình yêu là một thứ xa xỉ, và cô sợ phải đối mặt với nó.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên. Nhưng những ký ức không thể xóa nhòa vẫn trở về, như một cơn ác mộng. Hằng cảm thấy mình đang đứng giữa hai ngã rẽ. Một bên là Quốc Bảo, người đã khiến trái tim cô rung động. Bên còn lại là những nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn cô.

Ngọc Anh bước vào, phá vỡ không khí tĩnh lặng. "Hằng, sao hôm nay nhìn cậu buồn thế?" Cô bạn thân ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt lo lắng.

"Chỉ là... những chuyện không đâu," Hằng lảng tránh, nhưng Ngọc Anh không dễ bị lừa.

"Chuyện với Quốc Bảo phải không? Cậu không thể cứ mãi giấu diếm cảm xúc của mình như vậy," Ngọc Anh nói, giọng điệu nghiêm túc. "Cậu cần phải nói ra."

Hằng thở dài, cảm thấy nỗi lòng mình như đang bị bóp nghẹt. "Mình không biết phải làm sao. Mình sợ, Ngọc Anh ạ. Sợ rằng mình sẽ lại tổn thương."

"Cậu phải tin tưởng vào tình yêu. Nếu không, cậu sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc," Ngọc Anh nói, nắm lấy tay Hằng. "Đừng để quá khứ đánh mất tương lai của mình."

Hằng nhìn vào mắt Ngọc Anh, thấy sự chân thành trong đó. "Cậu nói đúng, nhưng mình không thể đơn giản như vậy. Cảm giác như mình đang sống trong một cái bóng."

"Vậy hãy bước ra khỏi bóng tối đó đi," Ngọc Anh thúc giục. "Hãy cho Quốc Bảo một cơ hội. Cậu không thể quyết định trước khi thử."

Hằng gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không chắc chắn. Tình yêu, đối với cô, không chỉ là một từ. Nó là một vết thương sâu sắc, là nỗi đau mà cô không biết có thể chữa lành được hay không.

Chiều hôm đó, Hằng quyết định đến gặp Quốc Bảo. Cô muốn tìm cách nói chuyện với anh, nhưng trong lòng lại dấy lên sự lo lắng. Khi đến nơi, cô thấy anh đang đứng bên cửa sổ, ánh nắng chiếu lên gương mặt điển trai, tạo nên một khung cảnh hoàn hảo.

"Bảo," Hằng gọi khẽ, bước vào. Quốc Bảo quay lại, ánh mắt anh tỏa sáng khi nhìn thấy cô, nhưng cũng phảng phất nỗi buồn.

"Hằng," anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Em đến đây có chuyện gì?""Em muốn nói chuyện," Hằng đáp, lòng cô đập mạnh. "Về những gì đã xảy ra hôm qua."

Quốc Bảo gật đầu, mời cô ngồi xuống. "Anh cũng muốn nói. Anh không có ý định gây áp lực cho em. Anh chỉ muốn em hiểu rằng anh luôn ở đây."

Hằng hít sâu, cố gắng tìm từ ngữ. "Em biết. Nhưng em không thể cứ mãi sống trong nỗi sợ hãi. Em cần thời gian."

"Thời gian là thứ anh có thể cho em," Quốc Bảo trả lời, ánh mắt kiên định. "Nhưng em phải biết rằng anh không muốn chờ đợi mãi mãi."

Hằng cảm thấy nghẹt thở. Cô không muốn làm anh thất vọng, nhưng cũng không thể buông bỏ những lo lắng trong lòng. "Em cần phải tìm hiểu bản thân mình trước đã."

"Anh hiểu," Quốc Bảo nói, nụ cười của anh có phần chua chát. "Nhưng em cũng cần biết rằng anh sẽ không bao giờ từ bỏ."

Hằng đứng dậy, cảm giác như mọi thứ đang trôi đi quá nhanh. "Cảm ơn anh, Bảo. Em sẽ cố gắng."

Quốc Bảo nhìn theo cô, ánh mắt anh ngập tràn lo lắng. Hằng quay đi, lòng nặng trĩu. Cô không thể để mình lạc lối thêm nữa, nhưng cũng không biết làm thế nào để bước tiếp.

Khi ra khỏi căn hộ của Quốc Bảo, Hằng thấy một cơn gió lạnh lùa qua, khiến cô rùng mình. Cô biết rằng mình cần phải đối mặt với những cảm xúc của bản thân, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Cô quyết định đi dạo một chút để làm dịu tâm trí. Những con phố của Nova vẫn nhộn nhịp, nhưng Hằng không cảm thấy vui vẻ như trước. Cô nhìn mọi người qua lại, cảm giác như mình đang đứng bên ngoài cuộc sống của họ.

Bất chợt, Hằng dừng lại trước một cửa hàng sách cũ. Bên trong, những quyển sách cũ kỹ đang chờ đợi được mở ra. Cô bước vào, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy mực quen thuộc. Những câu chuyện từ những trang sách như đang gọi mời cô.

Hằng lướt qua từng giá sách, bất chợt dừng lại trước một quyển sách có bìa màu xanh nhạt. Cô mở ra, và những dòng chữ in nghiêng như kéo cô vào một thế giới khác. Trong khoảnh khắc đó, Hằng cảm thấy như mình đã tìm thấy một phần của bản thân.

Khi rời khỏi cửa hàng, Hằng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Nhưng rồi, những suy nghĩ về Quốc Bảo lại ùa về, khiến cô cảm thấy mâu thuẫn. Cô không thể sống mãi trong quá khứ, nhưng cũng không thể từ bỏ những gì vừa mới chớm nở.

Hằng quyết định sẽ nói chuyện với Quốc Bảo một lần nữa. Cô cần phải giải thích những gì trong lòng mình, cần phải làm rõ mọi chuyện. Nhưng liệu anh có hiểu được nỗi đau mà cô đang mang?

Về đến nhà, Hằng nhìn vào gương, đôi mắt cô phản chiếu nỗi buồn và sự quyết tâm. Cô sẽ không để những vết thương lòng cản trở hạnh phúc của mình. Cô sẽ mạnh mẽ hơn, không chỉ vì bản thân mà còn vì tình yêu mà cô đang tìm kiếm.

Đêm xuống, Hằng ngồi bên cửa sổ, ánh trăng sáng chiếu rọi. Cô biết rằng hành trình của mình vẫn còn dài, nhưng ít nhất, cô đã quyết định sẽ không lạc lối thêm một lần nữa.

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Danh sách chương

20 chương