Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 259: Ánh Sáng Cuộc Đời
03:13 - 08.05.2026
2,737 lượt xem
Một mình Doãn Băng Dao đi trên đường thật lâu thật lâu, cô không nhìn về phía trước, chỉ không ngừng đi, cuối cùng nước mắt được gió đêm dần dần lau khô. Khi ngẩng đầu lên, phát hiện không ngờ đã về tới trước cửa khu chung cư.
Đưa mắt nhìn khu chung cư sang trọng, lúc này vẫn còn rất nhiều người chư ngủ, những ô cửa sổ đầy ắp ánh sáng ấm áo, nhưng những ánh sáng đó không thể đem lại cho cô thứ cảm giác ấm áp.
Bên trong những ô cửa sổ sáng đèn kia, có lẽ có người đang đợi cô trở về. Đúng vậy, chờ đợi, Tiểu Diệc đang chờ cô trở về.
Cố gắng hít sâu một hơi, nghĩ tới Tiểu Diệc, những đau đớn hơn cũng được vứt lại trong quá khứ. Cô ép bản thân phải lấy lại tinh thần, dùng sức vỗ vỗ vào gò má mình, tự nhủ: "Doãn Băng Dao! Mày phải kiên cường lên, không được khóc nữa, không thể để Tiểu Diệc lo lắng"
Cô đi về phía căn hộ của mình, bước chân dường như nhanh hơn. Bước qua chỗ ngoặt không cẩn thận giẫm phải thứ gì đó, ngồi xổm xuống đất, lòng bàn chân đau nhói.
Doãn Băng Dao nhíu mày, xoa xoa chân định đứng lên, nhưng lại té xuống.
Đột nhiên một bàn tay to lớn đưa ra trước mặt cô. Doãn Băng Dao kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông cao ráo đẹp trai đứng trước mặt, hoặc có thể nói là cậu thiếu niên, anh ra nhìn cô mỉm cười, nụ cười rạng rõ như ánh mặt trời. Trong khoảng khắc đó, Doãn Ngự Giao sinh ra ảo giác.
"Hiên Bạch..." cô thốt lên tên của Thẩm Hiên Bạch, tên người đàn ông đã dùng tình mạng mình để bảo vệ cô. Nghĩ tới Thẩm Hiên Bạch, nước mắt cô lại tuôn rơi.
Tất cả tội lỗi đều bắt đầu từ cô, tất cả đều do cô. Nếu như lúc đầu cô không ích kỷ, nếu như lúc đầu cô chấp nhận tình yêu của Thẩm Hiên Bạch, nếu không không rời đi Thẩm Hiên Bạch sẽ không phải chết. Tiểu Diệc cũng sẽ có một người bố, cũng sẽ không dẫn tới hoàn cảnh như bây giờ, khiến tất cả mọi người phải thống khổ.
Khiến Y Thu và đứa trẻ trong bọng cô ấy phải thống khổ.
Mà cô cũng biết, Ngự Giao cũng rất thống khổ.
Mặc dù tất cả mọi người đều cho là Ngự Giao lòng dạ độc ác, nhưng cô biết, Ngự Giao cũng có mặt tốt. Trong con người Ngự Giao vừa có một ác ma vừa có một thiên sứ. Cho nên tuy bây giờ anh chọn cô nhưng trong lòng cũng sẽ rất đau khổ. Y Thu yêu anh đến vậy, còn có đứa con của hai người.
Cho nên, người rời đi là cô mới đúng.
Âu Dương Hoa cười cười, "Tôi tên Âu Dương Hoa"
Giọng nói nhẹ nhàng cùng tiếng cười thoải mái làm Doãn Băng Dao lấy lại tinh thần, những ảo tưởng trước mắt dần dần biến mất, trước mặt chỉ là một người đàn ông xa lạ.
Hiên Bạch đã không còn trên thế giới này nữa, cho nên cô sẽ không nhìn thấy anh...
"Cô bị thương sao?" Âu Dương Hoa quan tâm nhìn cô, "Để tôi đỡ cô"
Doãn Băng Daob nhìn ra hình ảnh chật vật của mình phản chiếu trong đôi mắt của Âu Dương Hoa, cô cũng nhìn ra trong đôi mắt người trước mặt không có ác ý. nhìn cánh tay của anh ra giơ ra giữa không trung thật lâu, vì cô đưa tay ra,
Âu Dương Hoa nắm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng đó, kéo cô lên.
"Cảm ơn"
Từ đầu tới cuối gương mặt Âu Dương Hoa luôn nở nụ cười, "Không cần cảm ơn, trước đây tôi thường nhìn thấy cô, tôi cũng sống ở đây, tính ra chúng ta là hàng xóm đó, hàng xóm nên giúp đỡ lẫn nhau, cô ở tầng mấy? Tôi đưa cô lên nhà"
Doãn Băng Dao rút tay ra khỏi tay Âu Dương Hoa, "Không cần, tôi có thể tự lên nhà được, cảm ơn"
"Nhưng còn chân cô, hay là tôi đưa cô đi bệnh viện" Âu Dương Hoa vô cùng nhiệt tình nói.
"Không cần đâu" cô vẫn giữ một khoảng cách với anh ta.
Âu Dương Hoa lớn lên ở nước ngoài, tiếp nhận văn hóa nước ngoài nên rất ga lăng, anh biết nếu vẫn đòi đưa cô về nhà nhất định khiến Băng Dao cho rằng anh có ý đồ khác.
"Vậy cũng được" anh nói thêm, "Sau khi về nhà dùng dầu hoa hồng xoa bóp một lượt, ngày mai sẽ đỡ hơn nhiều"
"Vâng, cảm ơn"
Doãn Băng Dao gật đầu, đi lướt qua bên cạnh anh, khập khiễng đi lên nhà.
Âu Dương Hoa vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng của cô, nụ cười trên môi từ từ biến mất, vẻ mặt bất đắc dĩ. Thực ra anh đã quan sát Doãn Băng Dao khá lâu rồi, từ khi anh bắt đầu tới đây sống, Doãn Băng Dao là một cô gái hiền lành hiếm có. Trong cái thành phố phồn hoa lạnh lùng này, những người như cô ấy không còn nhiều. Anh thực sự không muốn tổn thương một người tốt như cô, nhưng vì yêu Tô Y Thu, anh lại không thể không làm như vậy.
"Haiz..." Âu Dương Hoa thở dài một cái, bây giờ anh có chút do dự không biết nên tiếp tục giúp đỡ Y Thu tổn thương Doãn Băng Dao để cô ấy được ở bên cạnh Ngự Giao. Hay nên tiếp tục kiên trì theo đuổi cô ấy.
Nhưng liệu anh có ki vọng không? Không, không có, một chút hi vọng anh cũng không có.
Qua chuyện của Doãn Băng Dao anh biết Tô Y Thu rất yêu Ngự Giao, yêu đến điên cuồng, vì vậy anh chỉ có thể chúc phúc và toàn thành. Xoay người đi về hướng ngược lại, trong bóng đêm lóng lưng của anh có chút cô độc.
Vì yêu một người mà đau khổ...
Tình yêu, đúng là hành hạ con người, giống như một loại thuốc độc, biết rõ sẽ mất mạng nhưng vẫn lao vào như con thiêu thân. Dù khổ sở tới đâu cũng khiến người ta vui vẻ chịu đựng.
***
Doãn Băng Dao về tới nhà, rón rén mở cửa bước vào nhà, sợ sẽ đánh thức Tiểu Diệc. Khi đi ngang qua phòng con trai, cô ngừng lại, khẽ mở cửa phòng ngủ của Tiểu Diệc, muốn xem cậu có đá chăn ra ngoài không.
Trong phòng mờ tối, Tiểu Diệc ngoan ngoãn nằm trên giường. Trong lòng Băng Dao yên tâm một chút, chỉ cần có Tiểu Diệc tất cả đều ổn.
Cô đang định đóng cửa phòng rời đi, một giọng nói non nớt ngân thơ ngái ngủ vang lên: "Băng Dao, mẹ về rồi à?"
"Ừ" Băng Dao buông nắm cửa đi vào.
Nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường Tiết Tiểu Diệc: "Mẹ đánh thức con à?"
"Không ạ" Tiết Tiểu Diệc lắc đầu, ngồi dậy nhìn cô, "Sao chân mẹ đi khập khiễng vậy?"
"Vừa nãy mẹ đi không cẩn thận nên bị vấp vào hòn đá"
"Băng Dao đau không?"
cô cười cười lắc đầu, "Không đau" chỉ cần Tiểu Diệc khỏe, tất cả đau đớn của cô đều không là gì.
"Băng Dao ngốc quá, sau này phải cẩn thận một chút" Tiểu Diệc thở dài, "Haiz, biết trước thế này con đã đi ra ngoài cùng mẹ rồi. Mẹ xem, chỉ cần con không ở bên cạnh một chút, mẹ đã không biết chăm sóc bản thân rồi"
Nhìn người lớn của con trai tự cho là đúng, Doãn Băng Dao lắc đầu cười. Cảm giác khổ sở khi nãy giờ phút này sau khi nhìn thấy Tiểu Diệc thật sự đã vơi đi rất nhiều.
Tiểu Diệc là tính mạng của cô, là ánh mặt trời rạng rỡ trong cuộc đời, có thể chiếu sáng cuộc sống tối tăm của cô.
Tiểu Diệc là người động lực quan trọng nhất để cô tiếp tục kéo dài sinh mạng, sau hai người là Hiên Bạch và lăng diệc
"Chú Thẩm đâu ạ?" Tiết Tiểu Diệc đưa mắt nhìn ra phía sau Doãn Băng Dao.
Đưa mắt nhìn khu chung cư sang trọng, lúc này vẫn còn rất nhiều người chư ngủ, những ô cửa sổ đầy ắp ánh sáng ấm áo, nhưng những ánh sáng đó không thể đem lại cho cô thứ cảm giác ấm áp.
Bên trong những ô cửa sổ sáng đèn kia, có lẽ có người đang đợi cô trở về. Đúng vậy, chờ đợi, Tiểu Diệc đang chờ cô trở về.
Cố gắng hít sâu một hơi, nghĩ tới Tiểu Diệc, những đau đớn hơn cũng được vứt lại trong quá khứ. Cô ép bản thân phải lấy lại tinh thần, dùng sức vỗ vỗ vào gò má mình, tự nhủ: "Doãn Băng Dao! Mày phải kiên cường lên, không được khóc nữa, không thể để Tiểu Diệc lo lắng"
Cô đi về phía căn hộ của mình, bước chân dường như nhanh hơn. Bước qua chỗ ngoặt không cẩn thận giẫm phải thứ gì đó, ngồi xổm xuống đất, lòng bàn chân đau nhói.
Doãn Băng Dao nhíu mày, xoa xoa chân định đứng lên, nhưng lại té xuống.
Đột nhiên một bàn tay to lớn đưa ra trước mặt cô. Doãn Băng Dao kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông cao ráo đẹp trai đứng trước mặt, hoặc có thể nói là cậu thiếu niên, anh ra nhìn cô mỉm cười, nụ cười rạng rõ như ánh mặt trời. Trong khoảng khắc đó, Doãn Ngự Giao sinh ra ảo giác.
"Hiên Bạch..." cô thốt lên tên của Thẩm Hiên Bạch, tên người đàn ông đã dùng tình mạng mình để bảo vệ cô. Nghĩ tới Thẩm Hiên Bạch, nước mắt cô lại tuôn rơi.
Tất cả tội lỗi đều bắt đầu từ cô, tất cả đều do cô. Nếu như lúc đầu cô không ích kỷ, nếu như lúc đầu cô chấp nhận tình yêu của Thẩm Hiên Bạch, nếu không không rời đi Thẩm Hiên Bạch sẽ không phải chết. Tiểu Diệc cũng sẽ có một người bố, cũng sẽ không dẫn tới hoàn cảnh như bây giờ, khiến tất cả mọi người phải thống khổ.
Khiến Y Thu và đứa trẻ trong bọng cô ấy phải thống khổ.
Mà cô cũng biết, Ngự Giao cũng rất thống khổ.
Mặc dù tất cả mọi người đều cho là Ngự Giao lòng dạ độc ác, nhưng cô biết, Ngự Giao cũng có mặt tốt. Trong con người Ngự Giao vừa có một ác ma vừa có một thiên sứ. Cho nên tuy bây giờ anh chọn cô nhưng trong lòng cũng sẽ rất đau khổ. Y Thu yêu anh đến vậy, còn có đứa con của hai người.
Cho nên, người rời đi là cô mới đúng.
Âu Dương Hoa cười cười, "Tôi tên Âu Dương Hoa"
Giọng nói nhẹ nhàng cùng tiếng cười thoải mái làm Doãn Băng Dao lấy lại tinh thần, những ảo tưởng trước mắt dần dần biến mất, trước mặt chỉ là một người đàn ông xa lạ.
Hiên Bạch đã không còn trên thế giới này nữa, cho nên cô sẽ không nhìn thấy anh...
"Cô bị thương sao?" Âu Dương Hoa quan tâm nhìn cô, "Để tôi đỡ cô"
Doãn Băng Daob nhìn ra hình ảnh chật vật của mình phản chiếu trong đôi mắt của Âu Dương Hoa, cô cũng nhìn ra trong đôi mắt người trước mặt không có ác ý. nhìn cánh tay của anh ra giơ ra giữa không trung thật lâu, vì cô đưa tay ra,
Âu Dương Hoa nắm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng đó, kéo cô lên.
"Cảm ơn"
Từ đầu tới cuối gương mặt Âu Dương Hoa luôn nở nụ cười, "Không cần cảm ơn, trước đây tôi thường nhìn thấy cô, tôi cũng sống ở đây, tính ra chúng ta là hàng xóm đó, hàng xóm nên giúp đỡ lẫn nhau, cô ở tầng mấy? Tôi đưa cô lên nhà"
Doãn Băng Dao rút tay ra khỏi tay Âu Dương Hoa, "Không cần, tôi có thể tự lên nhà được, cảm ơn"
"Nhưng còn chân cô, hay là tôi đưa cô đi bệnh viện" Âu Dương Hoa vô cùng nhiệt tình nói.
"Không cần đâu" cô vẫn giữ một khoảng cách với anh ta.
Âu Dương Hoa lớn lên ở nước ngoài, tiếp nhận văn hóa nước ngoài nên rất ga lăng, anh biết nếu vẫn đòi đưa cô về nhà nhất định khiến Băng Dao cho rằng anh có ý đồ khác.
"Vậy cũng được" anh nói thêm, "Sau khi về nhà dùng dầu hoa hồng xoa bóp một lượt, ngày mai sẽ đỡ hơn nhiều"
"Vâng, cảm ơn"
Doãn Băng Dao gật đầu, đi lướt qua bên cạnh anh, khập khiễng đi lên nhà.
Âu Dương Hoa vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng của cô, nụ cười trên môi từ từ biến mất, vẻ mặt bất đắc dĩ. Thực ra anh đã quan sát Doãn Băng Dao khá lâu rồi, từ khi anh bắt đầu tới đây sống, Doãn Băng Dao là một cô gái hiền lành hiếm có. Trong cái thành phố phồn hoa lạnh lùng này, những người như cô ấy không còn nhiều. Anh thực sự không muốn tổn thương một người tốt như cô, nhưng vì yêu Tô Y Thu, anh lại không thể không làm như vậy.
"Haiz..." Âu Dương Hoa thở dài một cái, bây giờ anh có chút do dự không biết nên tiếp tục giúp đỡ Y Thu tổn thương Doãn Băng Dao để cô ấy được ở bên cạnh Ngự Giao. Hay nên tiếp tục kiên trì theo đuổi cô ấy.
Nhưng liệu anh có ki vọng không? Không, không có, một chút hi vọng anh cũng không có.
Qua chuyện của Doãn Băng Dao anh biết Tô Y Thu rất yêu Ngự Giao, yêu đến điên cuồng, vì vậy anh chỉ có thể chúc phúc và toàn thành. Xoay người đi về hướng ngược lại, trong bóng đêm lóng lưng của anh có chút cô độc.
Vì yêu một người mà đau khổ...
Tình yêu, đúng là hành hạ con người, giống như một loại thuốc độc, biết rõ sẽ mất mạng nhưng vẫn lao vào như con thiêu thân. Dù khổ sở tới đâu cũng khiến người ta vui vẻ chịu đựng.
***
Doãn Băng Dao về tới nhà, rón rén mở cửa bước vào nhà, sợ sẽ đánh thức Tiểu Diệc. Khi đi ngang qua phòng con trai, cô ngừng lại, khẽ mở cửa phòng ngủ của Tiểu Diệc, muốn xem cậu có đá chăn ra ngoài không.
Trong phòng mờ tối, Tiểu Diệc ngoan ngoãn nằm trên giường. Trong lòng Băng Dao yên tâm một chút, chỉ cần có Tiểu Diệc tất cả đều ổn.
Cô đang định đóng cửa phòng rời đi, một giọng nói non nớt ngân thơ ngái ngủ vang lên: "Băng Dao, mẹ về rồi à?"
"Ừ" Băng Dao buông nắm cửa đi vào.
Nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường Tiết Tiểu Diệc: "Mẹ đánh thức con à?"
"Không ạ" Tiết Tiểu Diệc lắc đầu, ngồi dậy nhìn cô, "Sao chân mẹ đi khập khiễng vậy?"
"Vừa nãy mẹ đi không cẩn thận nên bị vấp vào hòn đá"
"Băng Dao đau không?"
cô cười cười lắc đầu, "Không đau" chỉ cần Tiểu Diệc khỏe, tất cả đau đớn của cô đều không là gì.
"Băng Dao ngốc quá, sau này phải cẩn thận một chút" Tiểu Diệc thở dài, "Haiz, biết trước thế này con đã đi ra ngoài cùng mẹ rồi. Mẹ xem, chỉ cần con không ở bên cạnh một chút, mẹ đã không biết chăm sóc bản thân rồi"
Nhìn người lớn của con trai tự cho là đúng, Doãn Băng Dao lắc đầu cười. Cảm giác khổ sở khi nãy giờ phút này sau khi nhìn thấy Tiểu Diệc thật sự đã vơi đi rất nhiều.
Tiểu Diệc là tính mạng của cô, là ánh mặt trời rạng rỡ trong cuộc đời, có thể chiếu sáng cuộc sống tối tăm của cô.
Tiểu Diệc là người động lực quan trọng nhất để cô tiếp tục kéo dài sinh mạng, sau hai người là Hiên Bạch và lăng diệc
"Chú Thẩm đâu ạ?" Tiết Tiểu Diệc đưa mắt nhìn ra phía sau Doãn Băng Dao.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xảy Ra Chuyện Lớn
Chương 2: 2: Con Gái Tốt Gặp Đàn Ông Tốt
Chương 3: 3: Say Rượu Làm Loạn (1)
Chương 4: 4: Say Rượu Làm Loạn (2)
Chương 5: 5: Say Rượu Làm Loạn (3)
Chương 6: 6: Bị Phát Hiện Dấu Hôn Trên Người
Chương 7: 7: Đồ Điếm Đê Tiện
Chương 8: 8: Tận Mắt Chứng Kiến Giao Dịch Đen
Chương 9: 9: Mùi Chết Chóc
Chương 10: 10: Người Đàn Ông Bỉ Ổi Đáng Khinh
Chương 11: 11: Cưỡng Bức Không Thành
Chương 12: 12: Cởi Quần Áo
Chương 13: 13: Làm Người Tình Của Tôi
Chương 14: 14: Cuộc Sống Giam Cầm
Chương 15: 15: Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người (1)
Chương 16: 16: Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người (2)
Chương 17: 17: Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người (3)
Chương 18: 18: Thực Hiện Nghĩa Vụ Của Người Tình (1)
Chương 19: 19: Thực Hiện Nghĩa Vụ Của Người Tình (2)
Chương 20: 20: Không Phải Tấm Thân Trong Trắng
Chương 21: 21: Anh Ta Có Người Phụ Nữ Khác
Chương 22: 22: Cảnh Nóng
Chương 23: 23: Trừng Phạt (1)
Chương 24: 24: Trừng Phạt (2)
Chương 25: 25: Trừng Phạt (3)
Chương 26: 26: Hứa Hôn Từ Nhỏ
Chương 27: 27: Chọc Phải Ác Ma
Chương 28: 28: Chỉ Có Thể Nhẫn Nhịn
Chương 29: 29: Tàn Phá Cả Đêm
Chương 30: 30: Theo Yêu Cầu
Chương 31: 31: Đẩy Anh Ra
Chương 32: 32: Xấu Hổ
Chương 33: 33: Vô Cùng Xấu Hổ
Chương 34: 34: Cắn Chảy Máu Miệng Anh Ta
Chương 35: 35: Ma Quỷ Tới
Chương 36: 36: Đùa Giỡn Cơ Thể Cô (1)
Chương 37: 37: Đùa Giỡ Cơ Thể Cô (2)
Chương 38: 38: Đột Nhiên Tới Thăm (1)
Chương 39: 39: Đột Nhiên Đến Thăm (2)
Chương 40: 40: Chia Sẻ Bí Mật
Chương 41: 41: Hoàng Tử Trở Về
Chương 42: 42: Người Đàn Bà Chanh Chua Tìm Đến Tạn Nhà
Chương 43: 43: Khiến Người Ta Khó Hiểu (1)
Chương 44: 44: Khiến Người Ta Khó Hiểu (2)
Chương 45: 45: Vẫn Phải Mặc Quần Áo Hở Hang
Chương 46: 46: Ghét Thân Thể Của Cô
Chương 47: 47: Tiếp Rượu
Chương 48: 48: Xả Thân Cứu Người
Chương 49: 49: Nụ Hôn Bất Ngờ
Chương 50: 50: Ngày Hẹn
Chương 51: 51: Bá Đạo Chiếm Giữ (1)
Chương 52: 52: Bá Đạo Chiếm Giữ (2)
Chương 53: 53: Chuyện Ma Quỷ?
Chương 54: 54: Nhốt (1)
Chương 55: 55: Nhốt (2)
Chương 56: 56: Tình Cờ Gặp Gỡ
Chương 57: 57: Ôm Chặt Cô
Chương 58: 58: Nụ Hôn Của Anh
Chương 59: 59: Vẫn Là Bạn Tốt
Chương 60: 60: Ăn Tối Cùng Nhau
Chương 61: 61: Ai Đến
Chương 62: 62: Khôn Dám Nhìn Anh
Chương 63: 63: Cảm Giác Bất An
Chương 64: 64: Âm Mưu Của Anh
Chương 65: 65: Bắt Gian (1)
Chương 66: 66: Bắt Gian (2)
Chương 67: 67: Đê Tiện
Chương 68: 68: Đê Tiện 2
Chương 69: 69: Âm Mưu Bại Lộ
Chương 70: 70: Say Rượu Điên Cuồng Triền Miên (1)
Chương 71: 71: Say Rượu Điên Cuồng Triền Miên (2)
Chương 72: 72: Đại Chiến Trong Phòng Bếp
Chương 73: 73: Đứa Bé Trong Bụng Là Của Ai
Chương 74: 74: Phá Thai
Chương 75: 75: Anh Sẽ Quan Tâm Sao?
Chương 76: 76: Người Phụ Nữ Cười Giữa Đêm Khuya Là Ai?
Chương 77: 77: Tất Cả Đều Do Cô Tạo Thành
Chương 78: 78: Điều Tra Khắp Nơi
Chương 79: 79: Vô Cùng Thê Thảm
Chương 80: 80: Lý Do Căm Hận
Chương 81: 81: Cắn Xé Cơ Thể
Chương 82: 82: Tôi Yêu Anh Hiểu Không
Chương 83: 83: Cướp Sắc?
Chương 84: 84: Tăm Uyên Ương (1)
Chương 85: 85: Tắm Uyên Ương (2)
Chương 86: 86: Càng Chơi Càng Thú Vị
Chương 87: 87: Ngủ Cùng Sói
Chương 88: 88: Lòng Tốt Bị Coi Là Độc Ác
Chương 89: 89: Cái Bẫy
Chương 90: 90: Làm Người Giúp Việc
Chương 91: 91: Cô Là Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 92: 92: Thân Phận Người Giúp Việc Bại Lộ
Chương 93: 93: Cô Không Bị Oan
Chương 94: 94: Giả Điên
Chương 95: 95: Ác Quỷ Khát Máu
Chương 96: 96: Gả Cho Người Chết, Làm Người Tình Bí Mật Cả Đời
Chương 97: 97: Hy Sinh Vì Bố
Chương 98: 98: Xử Lý Người Phụ Nữ Đó
Chương 99: 99: Nọc Độc
Chương 100: 100: Hầu Tôi Tắm
Chương 101: 101: Kết Hôn Cùng Người Chết
Chương 102: 102: Động Phòng Thay
Chương 103: 103: Cưỡng Hôn, Cô Phải Chịu Trách Nhiệm Với Tôi
Chương 104: 104: Tối Hôm Nay
Chương 105: 105: Phản Bội
Chương 106: 106: Nhìn Bọn Họ Thắm Thiết (1)
Chương 107: 107: Nhìn Bọn Họ Thắm Thiết (2)
Chương 108: 108: Chơi Đùa Trong Xe
Chương 109: 109: Bí Mật Của Thẩm Hiên Bạch
Chương 110: 110: Chơi Chán Thì Tặng Cho Em
Chương 111: 111: Nói Láo
Chương 112: 112: Bị Đánh
Chương 113: 113: Ai Cũng Có Tâm Sự Riêng
Chương 114: 114: Câu Đố Về Thân Thế
Chương 115: 115: Thì Ra Tất Cả Đều Là Cạm Bẫy
Chương 116: 116: Nguy Hiểm Đến Tính Mạng
Chương 117: 117: Lời Của Kẻ Ngốc Nghếch
Chương 118: 118: Chị Sẽ Báo Thù Cho Em
Chương 119: 119: Kế Hoạch
Chương 120: 120: Tối Nay Sẽ Cho Cô Biết Sự Lợi Hại Của Bản Thiếu Gia
Chương 121: 121: Tình Cảm Dịu Dàng
Chương 122: 122: Nhảy Xuống Biển
Chương 123: 123: Điên Thật Hay Điên Giả?
Chương 124: 124: Đây Là Đâu
Chương 125: 125: Anh Sẽ Không Buông Tay Lần Thứ Hai
Chương 126: 126: Hãy Để Anh Làm Bố Đứa Trẻ
Chương 127: 127: Sự Thật
Chương 128: 128: Tại Sao?
Chương 129: 129: Anh Tìm Được Cô
Chương 130: 130: Ma Quỷ Tới
Chương 131: 131: Tôi Hận Anh! Hận Không Thể Giết Chết Anh!
Chương 132: 132: Người Đàn Ông Si Tình
Chương 133: 133: Uy Hiếp
Chương 134: 134: Nhất Định Phải Loại Trừ Cô Ta
Chương 135: 135: Rời Đi
Chương 136: 136: Mút Tay
Chương 137: 137: Quý Khách, Xin Hãy Tôn Trọng!
Chương 138: 138: Anh Buông Tôi Ra!
Chương 139: 139: Muôn Ngàn Rắc Rối
Chương 140: 140: Chúng Mình Kết Hôn, Cậu Làm Phù Dâu
Chương 141: 141: Cùng Đường
Chương 142: 142: Mát Xa Giúp Anh
Chương 143: 143: Tôi Hi Sinh, Tác Thành Cho Anh
Chương 144: 144: Hẹn Sau Này Gặp Lại, Hoàng Tử Của Tôi
Chương 145: 145: Anh Ôm Chặt Không Buông, Một Xác Hai Mạng
Chương 146: 146: Chiếc Giường Xa Lạ Mà Quen Thuộc
Chương 147: 147: Anh Không Có Quyền Giam Giữ Tôi
Chương 148: 148: Say Rượu, Cưỡng Hiếp
Chương 149: 149: Chiếm Đoạt Cơ Thể, Tự Hủy Gương Mặt
Chương 150: 150: Chết Cũng Không Muốn Sống Cùng Anh
Chương 151: 151: Tìm Kiếm
Chương 152: 152: Người Mẹ Xinh Đẹp Và Con Trai Tinh Quái
Chương 153: 153: Ly Hôn
Chương 154: 154: Bị Kẹt Trong Thang Máy
Chương 155: 155: Cho Tôi Ôm Một Chút
Chương 156: 156: Hôn Mẹ Phải Chịu Trách Nhiệm
Chương 157: 157: Con Trai Thiên Tài
Chương 158: 158: Mục Đích
Chương 159: 159: Mục Đích 2
Chương 160: 160: Tai Họa Ẩn Sau Thuận Lợi
Chương 161: 161: Sự Thay Đổi Kinh Người
Chương 162: 162: Không Dám Nhận Ý Tốt
Chương 163: 163: Không Biết Anh Muốn Làm Cái Gì
Chương 164: 164: Ôm Cô
Chương 165: 165: Cởi Quần Áo
Chương 166: 166: Hôn Môi
Chương 167: 167: Dây Dưa Trong Bóng Tối
Chương 168: 168: Công Khai
Chương 169: 169: Sập Bẫy
Chương 170: 170: Người Đàn Bà Bí Ẩn, Giao Dịch Bí Ẩn
Chương 171: 171: Trùng Hợp
Chương 172: 172: Lén Lút
Chương 173: 173: Tại Sao!
Chương 174: 174: Chỉ Sinh Con Với Người Phụ Nữ Tôi Yêu
Chương 175: 175: Tiết Noãn Nhi Chính Là Doãn Băng Dao?
Chương 176: 176: Gả Vào Nhà Giàu
Chương 177: 177: Đến Phòng Tôi
Chương 178: 178: Chuyện Riêng
Chương 179: 179: Bạo Lực
Chương 180: 180: Độc Ác Nhất Lòng Dạ Đàn Bà
Chương 181: 181: Bí Mật Động Trời
Chương 182: 182: Đổi Trắng Thay Đen
Chương 183: 183: Hỏi Thăm
Chương 184: 184: Nhóc Quỷ
Chương 185: 185: Ép Lộ Thân Phận
Chương 186: 186: Kế Hoạch Bí Mật
Chương 187: 187: Bỏ Thuốc
Chương 188: 188: Lửa Dục Đốt Người
Chương 189: 189: Nhớ
Chương 190: 190: Muốn Thăng Chức Phải Lấy Lòng
Chương 191: 191: Cởi Áo
Chương 192: 192: Người Đàn Ông Si Tình
Chương 193: 193: Đại Chiến Trong Xe
Chương 194: 194: Ý Loạn Tình Mê
Chương 195: 195: Sự Thật Sẽ Nhanh Chóng Bại Lộ
Chương 196: 196: Xử Lý Thế Nào?
Chương 197: 197: Bí Mật Của Tiết Noãn Nhi
Chương 198: 198: Bịt Cái Miệng Nhỏ Nhắn Quật Cường
Chương 199: 199: Băng Dao Đã Lâu Không Gặp
Chương 200: 200: Lo Lắng
Chương 201: 201: Ma Quỷ Sám Hối
Chương 202: 202: Thụ Tinh Nhân Tạo
Chương 203: 203: Kế Hoạch
Chương 204: 204: Quyến Rũ
Chương 205: 205: Tôi Muốn Nghe Giọng Nói Của Em
Chương 206: 206: Bảo Vệ
Chương 207: 207: Vì Em Có Thể Từ Bỏ Tất Cả
Chương 208: 208: Mập Mờ
Chương 209: 209: Tiếc Nuối
Chương 210: 210: Dạy Dỗ
Chương 211: 211: Không Tồn Tại
Chương 212: 212: Người Đàn Ông Vô Trách Nhiệm
Chương 213: 213: Tiểu Tam Đê Tiện!
Chương 214: 214: Tôi Chính Là Băng Dao
Chương 215: 215: Tình Một Đêm
Chương 216: 216: Nên Buông Tay
Chương 217: 217: Rốt Cuộc Anh Muốn Làm Gì?
Chương 218: 218: Bức Tranh Vẽ Ngự Giao
Chương 219: 219: Mất Bình Tĩnh
Chương 220: 220: Bước Ngoặt
Chương 221: 221: Tôi Không Cho Cô Đi!
Chương 222: 222: Cuối Cùng Vẫn Bị Vạch Trần
Chương 223: 223: Có Thể Bắt Đầu Lại Không?
Chương 224: 224: Dũng Cảm Yêu Lại Lần Nữa
Chương 225: 225: Giăng Bẫy
Chương 226: 226: Bắt Cóc
Chương 227: 227: Các Người Muốn Làm Gì?
Chương 228: 228: Bị Tiêm Virut
Chương 229: 229: Bù Đắp
Chương 230: 230: Bù Đắp 2
Chương 231: 231: Vợ Chính Thức
Chương 232: 232: Bàn Bạc
Chương 233: 233: Em Có Thai, Anh Không Thể Vứt Bỏ Em!
Chương 234: 234: Xảy Ra Chuyện?
Chương 235: 235: Sau Cô Không Chết Luôn Đi
Chương 236: 236: Dùng Cơ Thể Sưởi Ấm
Chương 237: 237: Cái Gì Nặng, Cái Gì Nhẹ
Chương 238: 238: Anh Đã Có Cách
Chương 239: 239: Ngủ Ngon
Chương 240: 240: Mang Thai
Chương 241: 241: Vacxin Đặc Trị
Chương 242: 242: Đừng Quyến Rũ Tôi
Chương 243: 243: Chúng Ta Thử Xem
Chương 244: 244: Nguyên Nhân Sai Lầm
Chương 245: 245: Hạnh Phúc Dặt Dè
Chương 246: 246: Sự Giao Hòa Giữa Tình Và Dục
Chương 247: 247: Vợ Và Tiểu Tam
Chương 248: 248: Khả Năng Trên Giường Của Tôi
Chương 249: 249: Đôn Béo
Chương 250: 250: Rốt Cuộc Anh Có Mục Đích Gì?
Chương 251: 251: Về Nhà
Chương 252: 252: Bố Đứa Bé Là Ai?
Chương 253: 253: Tức Giận?
Chương 254: 254: Dự Cảm Không Lành
Chương 255: 255: Phu Nhân Tổng Giám Đốc Tới
Chương 256: 256: Lựa Chọn Thế Nào
Chương 257: 257: Mạnh Mẽ
Chương 258: 258: Nhẫn Tâm
Chương 259: 259: Ánh Sáng Cuộc Đời
Chương 260: 260: Không Cho Đi
Chương 261: 261: Uy Hiếp
Chương 262: 262: Chế Độ Chồng Hai Vợ
Chương 263: 263: Không Quan Tâm Tờ Giấy Kết Hôn
Chương 264: 264: Gặp Trên Tòa Án
Chương 265: 265: Dùng Cái Chết Uy Hiếp
Chương 266: 266: Quỷ Kế Bị Vạch Trần
Chương 267: 267: Cảnh Xuân Trong Phòng Làm Việc
Chương 268: 268: Không Cách Nào Cứu Vãn
Chương 269: 269: Ly Hôn, Tất Cả Đều Kết Thúc
Chương 270: 270: Kết Cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp