Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 144: Hẹn Sau Này Gặp Lại, Hoàng Tử Của Tôi
03:08 - 08.05.2026
2,737 lượt xem
Vưu Trung Tĩnh nhìn họng súng đen ngòm, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ kinh hoảng, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.
"Mau nói cho tao biết, rốt cuộc nó đã đi đâu? Đừng tưởng tao không biết, mày yêu tên tiểu tử kia, mày không thoát khỏi bàn tay tao đâu."
Vưu Trung Tĩnh nhắm mắt, đột nhiên nở nụ cười, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mục Quang! Nhiều năm qua ông nắm giữ tôi trong lòng bàn tay, nhưng không có nghĩa có quyền định đoạt số phận của tôi. Tôi là một con người, không phải con rối! Cho nên, tôi sẽ không nói cho ông biết Thẩm Hiên Bạch đi đâu."
Mục Quang có chút kinh ngạc, không ngờ một đứa bé do chính tay mình bồi dưỡng từ nhỏ tới lớn, lại dám phản kháng ông ta.
"Tao hỏi một lần cuối cùng, rốt cuộc Thẩm Hiên Bạch đã đi đâu?" Cô càng không nói, ông ta càng hoài nghi.
"Tôi sẽ không nói" Vưu Trung Tĩnh kiên định trả lời.
Những ngày gần đây, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu đã không thể ở bên cạnh chung sống cùng Thẩm Hiên Bạch, không thể đem lại hạnh phúc cho anh, vậy cô sẽ để anh đi theo hạnh phúc của riêng anh.
Đôi mắt của Mục Quang lộ ra vẻ khát máu "Bây giờ mày không còn biết vâng lời như vậy, giữ lại cũng vô tác dụng."
Pằng.....
Một tiếng súng vang lên, kết thúc hoàn toàn những tiếng nhạc văng vẳng trong phòng. Trên chiếc đàn Piano màu trắng từ từ xuất hiện một màu máu đỏ tươi chảy ra từ ngực Vưu Trung Tĩnh.
Cô gục người xuống đàn Piano, trong khoảng khắc viên đạn xuyên qua cơ thể, nhưng trong ánh mắt cô hoàn toàn không có hoảng sợ, chỉ hiện lên dáng vẻ sung sướng được giải thoát .
Chỉ là, cô vẫn không đành lòng, cúi đầu mặt dính sát trên chiếc đàn Piano, tựa như đang nghe được hơi thở trên người Hiên Bạch và cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của anh.
Cơ thể yếu ớt chậm dãi trượt xuống đất, sắc máu đỏ thắm nổi bật trên chiếc đàn Piano màu trắng. Cô bò ra phía cửa, vươn tay như muốn bắt lấy thứ gì đó. Hiên Bạch, em phải đi rồi, không bao giờ còn chăm sóc anh được nữa, giờ phút này em rất muốn chạy đến bên cạnh anh, rất muốn rất muốn được nhìn anh một lần cuối cùng, hoàng tử của em.
Cơ thể Vưu Trung Tĩnh từ từ nhích về phía cửa, cho đến giây phút cuối cùng, cô vẫn muốn bò đến bên cạnh người đàn ông kia, ngắm nhìn nụ cười của anh lần cuối cùng.
Mục Quang đá cô một cước, tiếp đó liền bắn một phát súng vào chân cô.
"Hự...." Cô rên lên một tiếng, chút sức lực cuối cùng trong cơ thể rốt cuộc cũng bị rút hết.
Mục Quang thổi thổi họng súng, âm trầm nói "Kẻ phản bội ta, đều có kết cục này" Sau đó lập tức rời đi.
Trong căn phòng tràn ngập ánh mặt trời, không còn khung cảnh trắng tinh thuần khiết hoàn mỹ như ảo mộng, Sắc máu đỏ tươi đã tăng thêm vẻ diêm dúa lẳng lơ cho căn phòng.
Vưu Trung Tĩnh nhắm hai mắt, những tia nắng mặt trời chiếu vào khóe mắt, khóe miệng cô đột nhiên cong lên nở nụ cười cuối cùng. Ý thức dần dần mơ hồ, trong đầu hiện lên gương mặt người đàn ông như bậc vương tử
Ngày đầu tiên, hai người gặp nhau. Khi đó, anh chỉ là ông chủ của một công ty nhỏ.
"Cái gì cô cũng biết?"
"Đúng, cái gì tôi cũng đều biết"
"Vậy cô biết nấu cơm?" Thẩm Hiên Bạch mỉm cười hỏi
Vưu Trung Tĩnh kinh ngạc, lắc đầu "Tôi, không biết...."
Anh bật cười ha ha mấy tiếng, lộ ra hàm răng đều đặn trắng bóng "Được rồi, không đùa cô nữa, sau này cô hãy ở lại đây làm quản lý cho tôi."
"Vâng, cảm ơn anh."
"Đúng rồi, người nhà cô ở Paris sao?"
"Tôi không có người thân." Cô cụp mắt nói.
"Không sao, từ nay về sau tôi chính là người thân của cô"
Vưu Trung Tĩnh lặng lẽ ngẩng đầu, những tia nắng rực rỡ chiếu lên khóe miệng anh. Hiên Bạch, anh là một tiên sứ, cảm ơn anh đã để tôi làm đúng một chuyện trong cuộc đời mình....
***
Quả nhiên chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, Doãn Băng Dao ở lại ngôi nhà cũ mấy ngày, không có bất kỳ kẻ nào tới tìm. Nhưng cô biết, cứ tiếp tục như vậy sẽ không thể thoát khỏi Ngự Giao.
Cô phải tìm tới một nơi thật xa, sau đó sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới.
Ngày hôm đó Doãn Băng Dao đi thăm mộ em trai, ngắm nhìn nụ cười tươi tắn của em trai trên bia mộ. Sau khi đặt bó hoa xuống phần mộ, Doãn Băng Dao ngồi xuống bên cạnh lấy khăn tay ra lau chùi bụi bặm trên ngôi mộ, dáng vẻ hết sức thận trọng, trong mắt tràn ngập yêu thương.
"Lăng Diệc, tha lỗi cho chị, lâu như vậy mới tới thăm em. Gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra, nhưng chị vẫn rất kiên cường." Cô cố gắng mỉm cười, đưa tay v**t v* bức ảnh của em trai "Lăng Diệc, chị rất nhớ em...."
Tuy cố gắng mỉm cười, nhưng nhìn thấy bức hình của Lăng Diệc, Doãn Băng Dao vẫn không kìm được muốn khóc. Cô ngẩng đầu nhìn trời, thấy đàn chim nhỏ bay qua, chớp chớp mắt ngăn được dòng nước mắt.
Một lần nữa nhìn thẳng vào bức hình của Lăng Diệc trên tấm bia, Doãn Băng Dao mỉm cười đưa tay xoa bụng nói: "Từ nay về sau chị sẽ không còn cô đơn nữa, trước đây hai chị em mình sống nương tựa lẫn nhau, sau này chị... chị và đứa trẻ này sẽ sống nương tựa vào nhau. Chị tin rằng, sau này đứa trẻ này cũng sẽ lương thiện hiền lành đáng yêu giống em."
Doãn Băng Dao tựa đầu vào tấm bia, hơi khép mắt lại, từng cơn gió thoang thoảng thổi bên tai. Cô muốn làm như vậy để có thể cảm giác được em trai đang bên mình, bởi vì cô sẽ rời đi cũng chưa biết tới bao giờ mới trở lại.
Vào giây phút cô đang đắm chìm trong cảm xúc của riêng mình, một tiếng thét vui mừng vang lên trên đỉnh đầu "Băng Dao" khiến cô bật mắt ra, thấy Đồng Bội bội đang đứng ngay trước mặt, trong tay cô ấy còn có một bó hoa.
Cô còn đang kinh ngạc chưa kịp phản ứng, Đồng Bội đã kích động kéo tay nói "Băng Dao, số tớ đúng là quá may! Tớ biết cậu đã trở về, nhưng suốt từ đó không tìm được cậu ở đâu. Hôm nay vốn chỉ định tới thăm Lăng Diệc một lúc, nhưng không ngờ số tớ lại may mắn như vậy, gặp được cậu ở đây."
"Đồng Đồng"
"Tại sao cậu trở về mà không nói với tớ một câu, hại tớ bị Y Thu hiểu lầm, cậu ấy cho rằng tớ đã lừa cậu ấy." Đồng Bội có hơi tức giận "Rốt cuộc cậu có coi tớ là bạn thân không, tuy rằng Y Thu không hiểu rõ nỗi khổ trong lòng cậu, nhưng tớ thì hiểu."
"Tớ xin lỗi...."
"Haiz.... thôi. Bây giờ cậu có dự định gì không?"
"Ngày mai tớ sẽ rời khỏi nơi này."
"Lại muốn đi?"
"Ừm, tớ không muốn tiếp tục ở lại nơi này." Doãn Băng Dao khổ sở cụp mi.
"Không thể ở lại đây sao?" Đồng Bội đưa ánh mắt cầu xin nhìn cô.
Doãn Băng Dao lắc đầu, "Không được, nếu như muốn rũ sạch hoàn toàn mọi quan hệ với Ngự Giao. Chuyện ở lại đây là không thể nào, tớ phải rời khỏi nơi này.
"Tội gì cậu phải thế.”
"Được rồi, không nói chuyện này nữa. Chuyện này cậu không được nói với bất kỳ ai đó.
"Được rồi. Hiện giờ cậu có tiền không?"
"...."
Đặt bó hoa tươi xuống trước bia mộ, từ trong túi xách Đồng Bội lấy ra một ít tiền, nhét vào trong tay Doãn Băng Dao "Trên người có chỉ có mấy ngàn đồng tiền mặt này thôi, cậu cứ cầm trước, còn tấm thẻ này cậu có thể quẹt."
Doãn Băng Dao lắc đầu "Không được, tớ không thể dùng tiền của cậu."
"Mau nói cho tao biết, rốt cuộc nó đã đi đâu? Đừng tưởng tao không biết, mày yêu tên tiểu tử kia, mày không thoát khỏi bàn tay tao đâu."
Vưu Trung Tĩnh nhắm mắt, đột nhiên nở nụ cười, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mục Quang! Nhiều năm qua ông nắm giữ tôi trong lòng bàn tay, nhưng không có nghĩa có quyền định đoạt số phận của tôi. Tôi là một con người, không phải con rối! Cho nên, tôi sẽ không nói cho ông biết Thẩm Hiên Bạch đi đâu."
Mục Quang có chút kinh ngạc, không ngờ một đứa bé do chính tay mình bồi dưỡng từ nhỏ tới lớn, lại dám phản kháng ông ta.
"Tao hỏi một lần cuối cùng, rốt cuộc Thẩm Hiên Bạch đã đi đâu?" Cô càng không nói, ông ta càng hoài nghi.
"Tôi sẽ không nói" Vưu Trung Tĩnh kiên định trả lời.
Những ngày gần đây, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu đã không thể ở bên cạnh chung sống cùng Thẩm Hiên Bạch, không thể đem lại hạnh phúc cho anh, vậy cô sẽ để anh đi theo hạnh phúc của riêng anh.
Đôi mắt của Mục Quang lộ ra vẻ khát máu "Bây giờ mày không còn biết vâng lời như vậy, giữ lại cũng vô tác dụng."
Pằng.....
Một tiếng súng vang lên, kết thúc hoàn toàn những tiếng nhạc văng vẳng trong phòng. Trên chiếc đàn Piano màu trắng từ từ xuất hiện một màu máu đỏ tươi chảy ra từ ngực Vưu Trung Tĩnh.
Cô gục người xuống đàn Piano, trong khoảng khắc viên đạn xuyên qua cơ thể, nhưng trong ánh mắt cô hoàn toàn không có hoảng sợ, chỉ hiện lên dáng vẻ sung sướng được giải thoát .
Chỉ là, cô vẫn không đành lòng, cúi đầu mặt dính sát trên chiếc đàn Piano, tựa như đang nghe được hơi thở trên người Hiên Bạch và cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của anh.
Cơ thể yếu ớt chậm dãi trượt xuống đất, sắc máu đỏ thắm nổi bật trên chiếc đàn Piano màu trắng. Cô bò ra phía cửa, vươn tay như muốn bắt lấy thứ gì đó. Hiên Bạch, em phải đi rồi, không bao giờ còn chăm sóc anh được nữa, giờ phút này em rất muốn chạy đến bên cạnh anh, rất muốn rất muốn được nhìn anh một lần cuối cùng, hoàng tử của em.
Cơ thể Vưu Trung Tĩnh từ từ nhích về phía cửa, cho đến giây phút cuối cùng, cô vẫn muốn bò đến bên cạnh người đàn ông kia, ngắm nhìn nụ cười của anh lần cuối cùng.
Mục Quang đá cô một cước, tiếp đó liền bắn một phát súng vào chân cô.
"Hự...." Cô rên lên một tiếng, chút sức lực cuối cùng trong cơ thể rốt cuộc cũng bị rút hết.
Mục Quang thổi thổi họng súng, âm trầm nói "Kẻ phản bội ta, đều có kết cục này" Sau đó lập tức rời đi.
Trong căn phòng tràn ngập ánh mặt trời, không còn khung cảnh trắng tinh thuần khiết hoàn mỹ như ảo mộng, Sắc máu đỏ tươi đã tăng thêm vẻ diêm dúa lẳng lơ cho căn phòng.
Vưu Trung Tĩnh nhắm hai mắt, những tia nắng mặt trời chiếu vào khóe mắt, khóe miệng cô đột nhiên cong lên nở nụ cười cuối cùng. Ý thức dần dần mơ hồ, trong đầu hiện lên gương mặt người đàn ông như bậc vương tử
Ngày đầu tiên, hai người gặp nhau. Khi đó, anh chỉ là ông chủ của một công ty nhỏ.
"Cái gì cô cũng biết?"
"Đúng, cái gì tôi cũng đều biết"
"Vậy cô biết nấu cơm?" Thẩm Hiên Bạch mỉm cười hỏi
Vưu Trung Tĩnh kinh ngạc, lắc đầu "Tôi, không biết...."
Anh bật cười ha ha mấy tiếng, lộ ra hàm răng đều đặn trắng bóng "Được rồi, không đùa cô nữa, sau này cô hãy ở lại đây làm quản lý cho tôi."
"Vâng, cảm ơn anh."
"Đúng rồi, người nhà cô ở Paris sao?"
"Tôi không có người thân." Cô cụp mắt nói.
"Không sao, từ nay về sau tôi chính là người thân của cô"
Vưu Trung Tĩnh lặng lẽ ngẩng đầu, những tia nắng rực rỡ chiếu lên khóe miệng anh. Hiên Bạch, anh là một tiên sứ, cảm ơn anh đã để tôi làm đúng một chuyện trong cuộc đời mình....
***
Quả nhiên chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất, Doãn Băng Dao ở lại ngôi nhà cũ mấy ngày, không có bất kỳ kẻ nào tới tìm. Nhưng cô biết, cứ tiếp tục như vậy sẽ không thể thoát khỏi Ngự Giao.
Cô phải tìm tới một nơi thật xa, sau đó sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới.
Ngày hôm đó Doãn Băng Dao đi thăm mộ em trai, ngắm nhìn nụ cười tươi tắn của em trai trên bia mộ. Sau khi đặt bó hoa xuống phần mộ, Doãn Băng Dao ngồi xuống bên cạnh lấy khăn tay ra lau chùi bụi bặm trên ngôi mộ, dáng vẻ hết sức thận trọng, trong mắt tràn ngập yêu thương.
"Lăng Diệc, tha lỗi cho chị, lâu như vậy mới tới thăm em. Gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra, nhưng chị vẫn rất kiên cường." Cô cố gắng mỉm cười, đưa tay v**t v* bức ảnh của em trai "Lăng Diệc, chị rất nhớ em...."
Tuy cố gắng mỉm cười, nhưng nhìn thấy bức hình của Lăng Diệc, Doãn Băng Dao vẫn không kìm được muốn khóc. Cô ngẩng đầu nhìn trời, thấy đàn chim nhỏ bay qua, chớp chớp mắt ngăn được dòng nước mắt.
Một lần nữa nhìn thẳng vào bức hình của Lăng Diệc trên tấm bia, Doãn Băng Dao mỉm cười đưa tay xoa bụng nói: "Từ nay về sau chị sẽ không còn cô đơn nữa, trước đây hai chị em mình sống nương tựa lẫn nhau, sau này chị... chị và đứa trẻ này sẽ sống nương tựa vào nhau. Chị tin rằng, sau này đứa trẻ này cũng sẽ lương thiện hiền lành đáng yêu giống em."
Doãn Băng Dao tựa đầu vào tấm bia, hơi khép mắt lại, từng cơn gió thoang thoảng thổi bên tai. Cô muốn làm như vậy để có thể cảm giác được em trai đang bên mình, bởi vì cô sẽ rời đi cũng chưa biết tới bao giờ mới trở lại.
Vào giây phút cô đang đắm chìm trong cảm xúc của riêng mình, một tiếng thét vui mừng vang lên trên đỉnh đầu "Băng Dao" khiến cô bật mắt ra, thấy Đồng Bội bội đang đứng ngay trước mặt, trong tay cô ấy còn có một bó hoa.
Cô còn đang kinh ngạc chưa kịp phản ứng, Đồng Bội đã kích động kéo tay nói "Băng Dao, số tớ đúng là quá may! Tớ biết cậu đã trở về, nhưng suốt từ đó không tìm được cậu ở đâu. Hôm nay vốn chỉ định tới thăm Lăng Diệc một lúc, nhưng không ngờ số tớ lại may mắn như vậy, gặp được cậu ở đây."
"Đồng Đồng"
"Tại sao cậu trở về mà không nói với tớ một câu, hại tớ bị Y Thu hiểu lầm, cậu ấy cho rằng tớ đã lừa cậu ấy." Đồng Bội có hơi tức giận "Rốt cuộc cậu có coi tớ là bạn thân không, tuy rằng Y Thu không hiểu rõ nỗi khổ trong lòng cậu, nhưng tớ thì hiểu."
"Tớ xin lỗi...."
"Haiz.... thôi. Bây giờ cậu có dự định gì không?"
"Ngày mai tớ sẽ rời khỏi nơi này."
"Lại muốn đi?"
"Ừm, tớ không muốn tiếp tục ở lại nơi này." Doãn Băng Dao khổ sở cụp mi.
"Không thể ở lại đây sao?" Đồng Bội đưa ánh mắt cầu xin nhìn cô.
Doãn Băng Dao lắc đầu, "Không được, nếu như muốn rũ sạch hoàn toàn mọi quan hệ với Ngự Giao. Chuyện ở lại đây là không thể nào, tớ phải rời khỏi nơi này.
"Tội gì cậu phải thế.”
"Được rồi, không nói chuyện này nữa. Chuyện này cậu không được nói với bất kỳ ai đó.
"Được rồi. Hiện giờ cậu có tiền không?"
"...."
Đặt bó hoa tươi xuống trước bia mộ, từ trong túi xách Đồng Bội lấy ra một ít tiền, nhét vào trong tay Doãn Băng Dao "Trên người có chỉ có mấy ngàn đồng tiền mặt này thôi, cậu cứ cầm trước, còn tấm thẻ này cậu có thể quẹt."
Doãn Băng Dao lắc đầu "Không được, tớ không thể dùng tiền của cậu."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Xảy Ra Chuyện Lớn
Chương 2: 2: Con Gái Tốt Gặp Đàn Ông Tốt
Chương 3: 3: Say Rượu Làm Loạn (1)
Chương 4: 4: Say Rượu Làm Loạn (2)
Chương 5: 5: Say Rượu Làm Loạn (3)
Chương 6: 6: Bị Phát Hiện Dấu Hôn Trên Người
Chương 7: 7: Đồ Điếm Đê Tiện
Chương 8: 8: Tận Mắt Chứng Kiến Giao Dịch Đen
Chương 9: 9: Mùi Chết Chóc
Chương 10: 10: Người Đàn Ông Bỉ Ổi Đáng Khinh
Chương 11: 11: Cưỡng Bức Không Thành
Chương 12: 12: Cởi Quần Áo
Chương 13: 13: Làm Người Tình Của Tôi
Chương 14: 14: Cuộc Sống Giam Cầm
Chương 15: 15: Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người (1)
Chương 16: 16: Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người (2)
Chương 17: 17: Nhục Nhã Trước Mặt Mọi Người (3)
Chương 18: 18: Thực Hiện Nghĩa Vụ Của Người Tình (1)
Chương 19: 19: Thực Hiện Nghĩa Vụ Của Người Tình (2)
Chương 20: 20: Không Phải Tấm Thân Trong Trắng
Chương 21: 21: Anh Ta Có Người Phụ Nữ Khác
Chương 22: 22: Cảnh Nóng
Chương 23: 23: Trừng Phạt (1)
Chương 24: 24: Trừng Phạt (2)
Chương 25: 25: Trừng Phạt (3)
Chương 26: 26: Hứa Hôn Từ Nhỏ
Chương 27: 27: Chọc Phải Ác Ma
Chương 28: 28: Chỉ Có Thể Nhẫn Nhịn
Chương 29: 29: Tàn Phá Cả Đêm
Chương 30: 30: Theo Yêu Cầu
Chương 31: 31: Đẩy Anh Ra
Chương 32: 32: Xấu Hổ
Chương 33: 33: Vô Cùng Xấu Hổ
Chương 34: 34: Cắn Chảy Máu Miệng Anh Ta
Chương 35: 35: Ma Quỷ Tới
Chương 36: 36: Đùa Giỡn Cơ Thể Cô (1)
Chương 37: 37: Đùa Giỡ Cơ Thể Cô (2)
Chương 38: 38: Đột Nhiên Tới Thăm (1)
Chương 39: 39: Đột Nhiên Đến Thăm (2)
Chương 40: 40: Chia Sẻ Bí Mật
Chương 41: 41: Hoàng Tử Trở Về
Chương 42: 42: Người Đàn Bà Chanh Chua Tìm Đến Tạn Nhà
Chương 43: 43: Khiến Người Ta Khó Hiểu (1)
Chương 44: 44: Khiến Người Ta Khó Hiểu (2)
Chương 45: 45: Vẫn Phải Mặc Quần Áo Hở Hang
Chương 46: 46: Ghét Thân Thể Của Cô
Chương 47: 47: Tiếp Rượu
Chương 48: 48: Xả Thân Cứu Người
Chương 49: 49: Nụ Hôn Bất Ngờ
Chương 50: 50: Ngày Hẹn
Chương 51: 51: Bá Đạo Chiếm Giữ (1)
Chương 52: 52: Bá Đạo Chiếm Giữ (2)
Chương 53: 53: Chuyện Ma Quỷ?
Chương 54: 54: Nhốt (1)
Chương 55: 55: Nhốt (2)
Chương 56: 56: Tình Cờ Gặp Gỡ
Chương 57: 57: Ôm Chặt Cô
Chương 58: 58: Nụ Hôn Của Anh
Chương 59: 59: Vẫn Là Bạn Tốt
Chương 60: 60: Ăn Tối Cùng Nhau
Chương 61: 61: Ai Đến
Chương 62: 62: Khôn Dám Nhìn Anh
Chương 63: 63: Cảm Giác Bất An
Chương 64: 64: Âm Mưu Của Anh
Chương 65: 65: Bắt Gian (1)
Chương 66: 66: Bắt Gian (2)
Chương 67: 67: Đê Tiện
Chương 68: 68: Đê Tiện 2
Chương 69: 69: Âm Mưu Bại Lộ
Chương 70: 70: Say Rượu Điên Cuồng Triền Miên (1)
Chương 71: 71: Say Rượu Điên Cuồng Triền Miên (2)
Chương 72: 72: Đại Chiến Trong Phòng Bếp
Chương 73: 73: Đứa Bé Trong Bụng Là Của Ai
Chương 74: 74: Phá Thai
Chương 75: 75: Anh Sẽ Quan Tâm Sao?
Chương 76: 76: Người Phụ Nữ Cười Giữa Đêm Khuya Là Ai?
Chương 77: 77: Tất Cả Đều Do Cô Tạo Thành
Chương 78: 78: Điều Tra Khắp Nơi
Chương 79: 79: Vô Cùng Thê Thảm
Chương 80: 80: Lý Do Căm Hận
Chương 81: 81: Cắn Xé Cơ Thể
Chương 82: 82: Tôi Yêu Anh Hiểu Không
Chương 83: 83: Cướp Sắc?
Chương 84: 84: Tăm Uyên Ương (1)
Chương 85: 85: Tắm Uyên Ương (2)
Chương 86: 86: Càng Chơi Càng Thú Vị
Chương 87: 87: Ngủ Cùng Sói
Chương 88: 88: Lòng Tốt Bị Coi Là Độc Ác
Chương 89: 89: Cái Bẫy
Chương 90: 90: Làm Người Giúp Việc
Chương 91: 91: Cô Là Người Phụ Nữ Của Tôi
Chương 92: 92: Thân Phận Người Giúp Việc Bại Lộ
Chương 93: 93: Cô Không Bị Oan
Chương 94: 94: Giả Điên
Chương 95: 95: Ác Quỷ Khát Máu
Chương 96: 96: Gả Cho Người Chết, Làm Người Tình Bí Mật Cả Đời
Chương 97: 97: Hy Sinh Vì Bố
Chương 98: 98: Xử Lý Người Phụ Nữ Đó
Chương 99: 99: Nọc Độc
Chương 100: 100: Hầu Tôi Tắm
Chương 101: 101: Kết Hôn Cùng Người Chết
Chương 102: 102: Động Phòng Thay
Chương 103: 103: Cưỡng Hôn, Cô Phải Chịu Trách Nhiệm Với Tôi
Chương 104: 104: Tối Hôm Nay
Chương 105: 105: Phản Bội
Chương 106: 106: Nhìn Bọn Họ Thắm Thiết (1)
Chương 107: 107: Nhìn Bọn Họ Thắm Thiết (2)
Chương 108: 108: Chơi Đùa Trong Xe
Chương 109: 109: Bí Mật Của Thẩm Hiên Bạch
Chương 110: 110: Chơi Chán Thì Tặng Cho Em
Chương 111: 111: Nói Láo
Chương 112: 112: Bị Đánh
Chương 113: 113: Ai Cũng Có Tâm Sự Riêng
Chương 114: 114: Câu Đố Về Thân Thế
Chương 115: 115: Thì Ra Tất Cả Đều Là Cạm Bẫy
Chương 116: 116: Nguy Hiểm Đến Tính Mạng
Chương 117: 117: Lời Của Kẻ Ngốc Nghếch
Chương 118: 118: Chị Sẽ Báo Thù Cho Em
Chương 119: 119: Kế Hoạch
Chương 120: 120: Tối Nay Sẽ Cho Cô Biết Sự Lợi Hại Của Bản Thiếu Gia
Chương 121: 121: Tình Cảm Dịu Dàng
Chương 122: 122: Nhảy Xuống Biển
Chương 123: 123: Điên Thật Hay Điên Giả?
Chương 124: 124: Đây Là Đâu
Chương 125: 125: Anh Sẽ Không Buông Tay Lần Thứ Hai
Chương 126: 126: Hãy Để Anh Làm Bố Đứa Trẻ
Chương 127: 127: Sự Thật
Chương 128: 128: Tại Sao?
Chương 129: 129: Anh Tìm Được Cô
Chương 130: 130: Ma Quỷ Tới
Chương 131: 131: Tôi Hận Anh! Hận Không Thể Giết Chết Anh!
Chương 132: 132: Người Đàn Ông Si Tình
Chương 133: 133: Uy Hiếp
Chương 134: 134: Nhất Định Phải Loại Trừ Cô Ta
Chương 135: 135: Rời Đi
Chương 136: 136: Mút Tay
Chương 137: 137: Quý Khách, Xin Hãy Tôn Trọng!
Chương 138: 138: Anh Buông Tôi Ra!
Chương 139: 139: Muôn Ngàn Rắc Rối
Chương 140: 140: Chúng Mình Kết Hôn, Cậu Làm Phù Dâu
Chương 141: 141: Cùng Đường
Chương 142: 142: Mát Xa Giúp Anh
Chương 143: 143: Tôi Hi Sinh, Tác Thành Cho Anh
Chương 144: 144: Hẹn Sau Này Gặp Lại, Hoàng Tử Của Tôi
Chương 145: 145: Anh Ôm Chặt Không Buông, Một Xác Hai Mạng
Chương 146: 146: Chiếc Giường Xa Lạ Mà Quen Thuộc
Chương 147: 147: Anh Không Có Quyền Giam Giữ Tôi
Chương 148: 148: Say Rượu, Cưỡng Hiếp
Chương 149: 149: Chiếm Đoạt Cơ Thể, Tự Hủy Gương Mặt
Chương 150: 150: Chết Cũng Không Muốn Sống Cùng Anh
Chương 151: 151: Tìm Kiếm
Chương 152: 152: Người Mẹ Xinh Đẹp Và Con Trai Tinh Quái
Chương 153: 153: Ly Hôn
Chương 154: 154: Bị Kẹt Trong Thang Máy
Chương 155: 155: Cho Tôi Ôm Một Chút
Chương 156: 156: Hôn Mẹ Phải Chịu Trách Nhiệm
Chương 157: 157: Con Trai Thiên Tài
Chương 158: 158: Mục Đích
Chương 159: 159: Mục Đích 2
Chương 160: 160: Tai Họa Ẩn Sau Thuận Lợi
Chương 161: 161: Sự Thay Đổi Kinh Người
Chương 162: 162: Không Dám Nhận Ý Tốt
Chương 163: 163: Không Biết Anh Muốn Làm Cái Gì
Chương 164: 164: Ôm Cô
Chương 165: 165: Cởi Quần Áo
Chương 166: 166: Hôn Môi
Chương 167: 167: Dây Dưa Trong Bóng Tối
Chương 168: 168: Công Khai
Chương 169: 169: Sập Bẫy
Chương 170: 170: Người Đàn Bà Bí Ẩn, Giao Dịch Bí Ẩn
Chương 171: 171: Trùng Hợp
Chương 172: 172: Lén Lút
Chương 173: 173: Tại Sao!
Chương 174: 174: Chỉ Sinh Con Với Người Phụ Nữ Tôi Yêu
Chương 175: 175: Tiết Noãn Nhi Chính Là Doãn Băng Dao?
Chương 176: 176: Gả Vào Nhà Giàu
Chương 177: 177: Đến Phòng Tôi
Chương 178: 178: Chuyện Riêng
Chương 179: 179: Bạo Lực
Chương 180: 180: Độc Ác Nhất Lòng Dạ Đàn Bà
Chương 181: 181: Bí Mật Động Trời
Chương 182: 182: Đổi Trắng Thay Đen
Chương 183: 183: Hỏi Thăm
Chương 184: 184: Nhóc Quỷ
Chương 185: 185: Ép Lộ Thân Phận
Chương 186: 186: Kế Hoạch Bí Mật
Chương 187: 187: Bỏ Thuốc
Chương 188: 188: Lửa Dục Đốt Người
Chương 189: 189: Nhớ
Chương 190: 190: Muốn Thăng Chức Phải Lấy Lòng
Chương 191: 191: Cởi Áo
Chương 192: 192: Người Đàn Ông Si Tình
Chương 193: 193: Đại Chiến Trong Xe
Chương 194: 194: Ý Loạn Tình Mê
Chương 195: 195: Sự Thật Sẽ Nhanh Chóng Bại Lộ
Chương 196: 196: Xử Lý Thế Nào?
Chương 197: 197: Bí Mật Của Tiết Noãn Nhi
Chương 198: 198: Bịt Cái Miệng Nhỏ Nhắn Quật Cường
Chương 199: 199: Băng Dao Đã Lâu Không Gặp
Chương 200: 200: Lo Lắng
Chương 201: 201: Ma Quỷ Sám Hối
Chương 202: 202: Thụ Tinh Nhân Tạo
Chương 203: 203: Kế Hoạch
Chương 204: 204: Quyến Rũ
Chương 205: 205: Tôi Muốn Nghe Giọng Nói Của Em
Chương 206: 206: Bảo Vệ
Chương 207: 207: Vì Em Có Thể Từ Bỏ Tất Cả
Chương 208: 208: Mập Mờ
Chương 209: 209: Tiếc Nuối
Chương 210: 210: Dạy Dỗ
Chương 211: 211: Không Tồn Tại
Chương 212: 212: Người Đàn Ông Vô Trách Nhiệm
Chương 213: 213: Tiểu Tam Đê Tiện!
Chương 214: 214: Tôi Chính Là Băng Dao
Chương 215: 215: Tình Một Đêm
Chương 216: 216: Nên Buông Tay
Chương 217: 217: Rốt Cuộc Anh Muốn Làm Gì?
Chương 218: 218: Bức Tranh Vẽ Ngự Giao
Chương 219: 219: Mất Bình Tĩnh
Chương 220: 220: Bước Ngoặt
Chương 221: 221: Tôi Không Cho Cô Đi!
Chương 222: 222: Cuối Cùng Vẫn Bị Vạch Trần
Chương 223: 223: Có Thể Bắt Đầu Lại Không?
Chương 224: 224: Dũng Cảm Yêu Lại Lần Nữa
Chương 225: 225: Giăng Bẫy
Chương 226: 226: Bắt Cóc
Chương 227: 227: Các Người Muốn Làm Gì?
Chương 228: 228: Bị Tiêm Virut
Chương 229: 229: Bù Đắp
Chương 230: 230: Bù Đắp 2
Chương 231: 231: Vợ Chính Thức
Chương 232: 232: Bàn Bạc
Chương 233: 233: Em Có Thai, Anh Không Thể Vứt Bỏ Em!
Chương 234: 234: Xảy Ra Chuyện?
Chương 235: 235: Sau Cô Không Chết Luôn Đi
Chương 236: 236: Dùng Cơ Thể Sưởi Ấm
Chương 237: 237: Cái Gì Nặng, Cái Gì Nhẹ
Chương 238: 238: Anh Đã Có Cách
Chương 239: 239: Ngủ Ngon
Chương 240: 240: Mang Thai
Chương 241: 241: Vacxin Đặc Trị
Chương 242: 242: Đừng Quyến Rũ Tôi
Chương 243: 243: Chúng Ta Thử Xem
Chương 244: 244: Nguyên Nhân Sai Lầm
Chương 245: 245: Hạnh Phúc Dặt Dè
Chương 246: 246: Sự Giao Hòa Giữa Tình Và Dục
Chương 247: 247: Vợ Và Tiểu Tam
Chương 248: 248: Khả Năng Trên Giường Của Tôi
Chương 249: 249: Đôn Béo
Chương 250: 250: Rốt Cuộc Anh Có Mục Đích Gì?
Chương 251: 251: Về Nhà
Chương 252: 252: Bố Đứa Bé Là Ai?
Chương 253: 253: Tức Giận?
Chương 254: 254: Dự Cảm Không Lành
Chương 255: 255: Phu Nhân Tổng Giám Đốc Tới
Chương 256: 256: Lựa Chọn Thế Nào
Chương 257: 257: Mạnh Mẽ
Chương 258: 258: Nhẫn Tâm
Chương 259: 259: Ánh Sáng Cuộc Đời
Chương 260: 260: Không Cho Đi
Chương 261: 261: Uy Hiếp
Chương 262: 262: Chế Độ Chồng Hai Vợ
Chương 263: 263: Không Quan Tâm Tờ Giấy Kết Hôn
Chương 264: 264: Gặp Trên Tòa Án
Chương 265: 265: Dùng Cái Chết Uy Hiếp
Chương 266: 266: Quỷ Kế Bị Vạch Trần
Chương 267: 267: Cảnh Xuân Trong Phòng Làm Việc
Chương 268: 268: Không Cách Nào Cứu Vãn
Chương 269: 269: Ly Hôn, Tất Cả Đều Kết Thúc
Chương 270: 270: Kết Cục
Không tìm thấy chương nào phù hợp