Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 42: Tỷ muội như thế (1)
“Sương nhi
đừng sợ, muội sẽ không sao đâu. Nhậm đại ca sẽ không để muội có việc gì
đâu.” – Nhậm Thanh lòng dạ đau đớn ôm lấy hình hài đáng yêu đã sớm hôn
mê.
Cũng tại hắn! Hắn không nên để nàng lại một mình trong khách sạn, mà để cho bọn cặn bã Thiên Độc Môn thừa dịp. Nếu Sương nhi chẳng may có làm sao, hắn biết sống thế nào đây? Nàng đã tiến rất sâu vào trong trái tim hắn, mỗi nụ cười của nàng, mỗi trò nghịch ngợm của nàng, đều là báu vật hắn trân trọng bậc nhất.
Hắn cần nàng sống, ngọt ngào gọi hắn một tiếng “Nhậm đại ca”, cho dù nàng gây sự, cho dù nàng kiếm về cho hắn một đống rắc rối, hắn sẽ vui vẻ chịu đựng, chỉ cần nàng vui vẻ.
“Sương nhi, ta yêu nàng! Yêu nàng!” – Hắn hôn lên đôi môi đã không còn huyết sắc của nàng.
Thân thể lạnh băng của nàng khiến trái tim hắn run rẩy.
Vân Tranh, Thanh Ảnh, Mục Cảnh Thiên cùng chau mày, bộ dáng của Nhậm Thanh khiến bọn họ thở dài chẳng biết phải làm sao.
Bọn họ hiếm khi có dịp rảnh rỗi, tụ tập ở Cúc Viên phẩm trà chuyện phiếm, đang nói đến quên mình thì bị Nhậm Thanh với vẻ mặt đau khổ, hai mắt vằn đỏ, ôm theo một cô nương sắp tắt thở đến nơi xông tới phá vỡ khoảnh khắc tốt đẹp. Lúc ấy bọn họ còn bị dọa muốn nhảy dựng, Nhậm đại kỳ chủ phong lưu phóng khoáng từ khi nào biến thành lãng khách lôi thôi lếch thếch như thế? Vừa vào cửa đã hô hoán kêu nữ thần y cứu mạng, xem ra cô nương kia là người hắn yêu tha thiết rồi.
Nhưng không đợi bọn họ đứng dậy đi tìm Ngọc Phi Yên, Thanh Nhi vừa nhìn tới cô nương được Nhậm Thanh ôm trong lòng, mặt liền biến sắc, bỏ lại một câu “Ta đi tìm tiểu thư” rồi phi thân đi mất, khiến cho bọn họ càng thêm nghi hoặc. Thanh Nhi ngoại trừ tiểu thư nhà nàng ra mọi chuyện đều hờ hững mà.
*****
Khi Ngọc Phi Yên nhìn thấy hình hài trong lòng Nhậm Thanh, những gấp gáp trong lòng cũng chùng xuống. May sao, may sao không phải là Tuyết nhi.
Khôi phục một lượt khí định thần nhàn, nàng đi tới trước mặt Nhậm Thanh.
“Đặt nàng nằm thẳng, để ta xem xem.”
Nhậm Thanh vừa thấy nàng, liền khẩn thiết nói – “Phu nhân, xin ngài cứu nàng ấy!”
Ngọc Phi Yên vỗ nhẹ vai hắn – “Yên tâm, ta sẽ.”
Nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của người nằm trên giường, giật mình, nhưng cũng không biểu hiện gì. Quan sát Nhậm Thanh một chút, ôi, hắn cứ như vậy thật không ổn rồi!
“Nhậm Thanh, nếu ta nói vị cô nương này không cứu được, ngươi sẽ thế nào?”
Sắc mặt Nhậm Thanh trong nháy mắt trắng bệch, mạnh mẽ xốc lên người đang nằm gắt gao ôm vào trong ngực, như thể muốn đem nàng tiến vào trong cơ thể mình, hai tròng mắt thống khổ nhắm lại, cả người cứng như đá.
Một lúc lâu sau, mới từ kẽ răng phun ra một câu……
“Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, vĩnh viễn không thể phân ly!”
Mục Cảnh Thiên cùng mọi người đều kinh ngạc, si tình đến thế sao?!
Ngọc Phi Yên thì lại tươi cười khó hiểu, nàng thông cảm với hắn!
“Ta chỉ nói là ‘nếu như’, cái độc Huyết Kinh Lê cỏn con này còn chưa hủy được mỹ danh nữ thần y của ta đâu.”
“Phu nhân?”
Một lời thôi mà khiến Nhậm Thanh vui chết đi sống lại.
“Yên tâm, ta nhất định sẽ cứu nàng. Hiện giờ nơi này, mời mọi người rời đi cho.” – Ngọc Phi Yên trấn an Nhậm Thanh, nhân tiện cũng đuổi người luôn.
“Phu nhân……” – Hắn muốn ở lại, hắn muốn tận mắt thấy Sương nhi tỉnh lại.
“Không nhiều lời, người phải đi ra ngoài. Nữ thần y chữa bệnh, không muốn có ai quấy rầy.”
“Thế nhưng…”
“Nếu không ra ngoài ta không cứu nữa.”
Một câu nói, tất cả mọi người đều ra khỏi phòng, chỉ có một ngoại lệ, đó là Long Diệc Hân chẳng biết đến từ lúc nào, vẫn đang ngồi cạnh bàn.
Ngọc Phi Yên cũng không ý kiến gì, ngồi bên giường nhìn chằm chằm vào người đang nằm, trêu chọc – “Ngưng Sương tiểu mỹ nhân ngọt động lòng người, hành động siêu tuyệt đã được đền đáp như ý, bây giờ có thể mở mắt ra được rồi.”
Cũng tại hắn! Hắn không nên để nàng lại một mình trong khách sạn, mà để cho bọn cặn bã Thiên Độc Môn thừa dịp. Nếu Sương nhi chẳng may có làm sao, hắn biết sống thế nào đây? Nàng đã tiến rất sâu vào trong trái tim hắn, mỗi nụ cười của nàng, mỗi trò nghịch ngợm của nàng, đều là báu vật hắn trân trọng bậc nhất.
Hắn cần nàng sống, ngọt ngào gọi hắn một tiếng “Nhậm đại ca”, cho dù nàng gây sự, cho dù nàng kiếm về cho hắn một đống rắc rối, hắn sẽ vui vẻ chịu đựng, chỉ cần nàng vui vẻ.
“Sương nhi, ta yêu nàng! Yêu nàng!” – Hắn hôn lên đôi môi đã không còn huyết sắc của nàng.
Thân thể lạnh băng của nàng khiến trái tim hắn run rẩy.
Vân Tranh, Thanh Ảnh, Mục Cảnh Thiên cùng chau mày, bộ dáng của Nhậm Thanh khiến bọn họ thở dài chẳng biết phải làm sao.
Bọn họ hiếm khi có dịp rảnh rỗi, tụ tập ở Cúc Viên phẩm trà chuyện phiếm, đang nói đến quên mình thì bị Nhậm Thanh với vẻ mặt đau khổ, hai mắt vằn đỏ, ôm theo một cô nương sắp tắt thở đến nơi xông tới phá vỡ khoảnh khắc tốt đẹp. Lúc ấy bọn họ còn bị dọa muốn nhảy dựng, Nhậm đại kỳ chủ phong lưu phóng khoáng từ khi nào biến thành lãng khách lôi thôi lếch thếch như thế? Vừa vào cửa đã hô hoán kêu nữ thần y cứu mạng, xem ra cô nương kia là người hắn yêu tha thiết rồi.
Nhưng không đợi bọn họ đứng dậy đi tìm Ngọc Phi Yên, Thanh Nhi vừa nhìn tới cô nương được Nhậm Thanh ôm trong lòng, mặt liền biến sắc, bỏ lại một câu “Ta đi tìm tiểu thư” rồi phi thân đi mất, khiến cho bọn họ càng thêm nghi hoặc. Thanh Nhi ngoại trừ tiểu thư nhà nàng ra mọi chuyện đều hờ hững mà.
*****
Khi Ngọc Phi Yên nhìn thấy hình hài trong lòng Nhậm Thanh, những gấp gáp trong lòng cũng chùng xuống. May sao, may sao không phải là Tuyết nhi.
Khôi phục một lượt khí định thần nhàn, nàng đi tới trước mặt Nhậm Thanh.
“Đặt nàng nằm thẳng, để ta xem xem.”
Nhậm Thanh vừa thấy nàng, liền khẩn thiết nói – “Phu nhân, xin ngài cứu nàng ấy!”
Ngọc Phi Yên vỗ nhẹ vai hắn – “Yên tâm, ta sẽ.”
Nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của người nằm trên giường, giật mình, nhưng cũng không biểu hiện gì. Quan sát Nhậm Thanh một chút, ôi, hắn cứ như vậy thật không ổn rồi!
“Nhậm Thanh, nếu ta nói vị cô nương này không cứu được, ngươi sẽ thế nào?”
Sắc mặt Nhậm Thanh trong nháy mắt trắng bệch, mạnh mẽ xốc lên người đang nằm gắt gao ôm vào trong ngực, như thể muốn đem nàng tiến vào trong cơ thể mình, hai tròng mắt thống khổ nhắm lại, cả người cứng như đá.
Một lúc lâu sau, mới từ kẽ răng phun ra một câu……
“Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, vĩnh viễn không thể phân ly!”
Mục Cảnh Thiên cùng mọi người đều kinh ngạc, si tình đến thế sao?!
Ngọc Phi Yên thì lại tươi cười khó hiểu, nàng thông cảm với hắn!
“Ta chỉ nói là ‘nếu như’, cái độc Huyết Kinh Lê cỏn con này còn chưa hủy được mỹ danh nữ thần y của ta đâu.”
“Phu nhân?”
Một lời thôi mà khiến Nhậm Thanh vui chết đi sống lại.
“Yên tâm, ta nhất định sẽ cứu nàng. Hiện giờ nơi này, mời mọi người rời đi cho.” – Ngọc Phi Yên trấn an Nhậm Thanh, nhân tiện cũng đuổi người luôn.
“Phu nhân……” – Hắn muốn ở lại, hắn muốn tận mắt thấy Sương nhi tỉnh lại.
“Không nhiều lời, người phải đi ra ngoài. Nữ thần y chữa bệnh, không muốn có ai quấy rầy.”
“Thế nhưng…”
“Nếu không ra ngoài ta không cứu nữa.”
Một câu nói, tất cả mọi người đều ra khỏi phòng, chỉ có một ngoại lệ, đó là Long Diệc Hân chẳng biết đến từ lúc nào, vẫn đang ngồi cạnh bàn.
Ngọc Phi Yên cũng không ý kiến gì, ngồi bên giường nhìn chằm chằm vào người đang nằm, trêu chọc – “Ngưng Sương tiểu mỹ nhân ngọt động lòng người, hành động siêu tuyệt đã được đền đáp như ý, bây giờ có thể mở mắt ra được rồi.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gặp được MỸ NHÂN (1)
Chương 2: 2: Gặp được MỸ NHÂN (2)
Chương 3: 3: Gặp được MỸ NHÂN (3)
Chương 4: 4: Một tờ HƯU THƯ (1)
Chương 5: 5: Một tờ HƯU THƯ (2)
Chương 6: 6: Một tờ HƯU THƯ (3)
Chương 7: 7: Lần đầu lên bảo sơn
Chương 8: 8: Lần đầu lên bảo sơn (2)
Chương 9: 9: Lần đầu lên bảo sơn (3)
Chương 10: 10: Mị lực khó đỡ (1)
Chương 11: 11: Mị lực khó đỡ (2)
Chương 12: 12: Mị lực khó đỡ (3)
Chương 13: 13: Chân tướng thế nào (1)
Chương 14: 14: Chân tướng thế nào (2)
Chương 15: 15: Chân tướng thế nào (3)
Chương 16: 16: Tình ý gợn sóng (1)
Chương 17: 17: Tình ý gợn sóng (2)
Chương 18: 18: Tình ý gợn sóng (3)
Chương 19: 19: Duyên phận như thế (1)
Chương 20: 20: Duyên phận như thế (2)
Chương 21: 21: Chuyện gì cũng có nhân quả (1)
Chương 22: 22: Chuyện gì cũng có nhân quả (2)
Chương 23: 23: Chuyện gì cũng có nhân quả (3)
Chương 24: 24: Chuyện gì cũng có nhân quả (4)
Chương 25: 25: Vẻ đẹp động trời (1)
Chương 26: 26: Vẻ đẹp động trời (2)
Chương 27: 27: Băng ngọc kỳ hương
Chương 28: 28: Gắt gao theo đuổi
Chương 29: 29: Duyên phận trời định (1)
Chương 30: 30: Duyên phận trời định (2)
Chương 31: 31: Bụng dạ khó lường (1)
Chương 32: 32: Bụng dạ khó lường (2)
Chương 33: 33: Mông lung xuân sắc
Chương 34: 34: Xấu tính thế chứ
Chương 35: 35: Xấu tính thế chứ (2)
Chương 36: 36: Một mảnh lạnh lùng
Chương 37: 37: Sắc dụ MỸ QUÂN
Chương 38: 38: Lấy thân thử nghiệm (1)
Chương 39: 39: Lấy thân thử nghiệm (2)
Chương 40: 40: Lấy thân thử nghiệm (3)
Chương 41: 41: Chơi cờ cùng người đẹp
Chương 42: 42: Tỷ muội như thế (1)
Chương 43: 43: Tỷ muội như thế (2)
Chương 44: 44: Mị lực ở đâu (1)
Chương 45: 45: Mị lực ở đâu (2)
Chương 46: 46: Phá trận Mạc Bắc (1)
Chương 47: 47: Phá trận Mạc Bắc (2)
Chương 48: 48: Phá trận Mạc Bắc (3)
Chương 49: 49: Điệu múa tuyệt trần
Chương 50: 50: Ám hương lững lờ
Chương 51: 51: Thử lòng vì ghen
Chương 52: 52: Hoài nghi của HOÀNG ĐẾ
Chương 53: 53: MẠC LỤC trở về
Chương 54: 54: Yêu thương nhung nhớ
Chương 55: 55: Đại Bá đến thăm (1)
Chương 56: 56: Đại Bá đến thăm (2)
Chương 57: 57: Đại bá đến thăm (3)
Chương 58: 58: Hẹn hò bên hồ
Chương 59: 59: Tuyệt diệu tiên tư
Chương 60: 60: Lòng chàng khó dò!
Chương 61: 61: Tin mừng
Chương 62: 62: Ý định quậy phá
Chương 63: 63: Biển xanh tình thiên (1)
Chương 64: 64: Biển xanh tình thiên (2)
Chương 65: 65: SONG MA gặp nhau
Chương 66: 66: KIỀN HOÀNG chi tâm
Chương 67: 67: Nàng thật ngốc
Chương 68: 68: Khúc nhạc bày tỏ nỗi lòng
Chương 69: 69: Tình ý đã lâu
Chương 70: 70: Bất ngờ
Chương 71: 71: Trách nhiệm của ai
Chương 72: 72: Cao nhân ở rừng trúc
Chương 73: 73: NGỌC LONG đại giá
Chương 74: 74: Huyền u (1)
Chương 75: 75: Huyền u (2)
Chương 76: 76: Vô cực điện
Chương 77: 77: Phụ nữ có thai vĩ đại (1)
Chương 78: 78: Phụ nữ có thai vĩ đại (2)
Chương 79: 79: Hiên viên khởi minh (1)
Chương 80: 80: Hiên viên khởi minh (2)
Chương 81: 81: Bảo bối thần bí (1)
Chương 82: 82: Bảo bối thần bí (2)
Chương 83: 83: Mỹ nhân sư phụ (1)
Chương 84: 84: Mỹ nhân sư phụ (2)
Chương 85: 85: Tình chàng ý thiếp (1)
Chương 86: 86: Tình chàng ý thiếp (2)
Chương 87: 87: Tâm tình ảm đạm
Chương 88: 88: Lạc Thần biến dạng
Chương 89: 89: Nhớ lại chuyện xưa (1)
Chương 90: 90: Nhớ lại chuyện xưa (2)
Chương 91: 91: Nhớ lại chuyện xưa (3)
Chương 92: 92: Rất mất mặt
Chương 93: 93: Sư phụ biến thành tỷ tỷ
Chương 94: 94: Khao khát tình cảm
Chương 95: 95: Trời khi dễ người
Chương 96: 96: Làm như bạn cũ
Chương 97: 97: Ai giống ai
Chương 98: 98: Vũ nguyệt lâu (1)
Chương 99: 99: Vũ nguyệt lâu (2)
Chương 100: 100: Ma mỵ bảo bối (1)
Chương 101: 101: Ma mỵ bảo bối (2)
Chương 102: 102: Được đền bù mong muốn
Chương 103: 103: Như thể quái thai (1)
Chương 104: 104: Như thể quái thai (2)
Chương 105: 105: Mây bay về phố (1)
Chương 106: 106: Mây bay về phố (2)
Chương 107: 107: Thanh Nhi đã đến (1)
Chương 108: 108: Thanh Nhi đã đến (2)
Chương 109: 109: Hạ lễ (1)
Chương 110: 110: Hạ lễ (2)
Chương 111: 111: Hôn lễ Mạc Lục (1)
Chương 112: 112: Hôn lễ Mạc Lục (2)
Chương 113: 113: Hai mươi năm tương tư
Chương 114: 114: Chú rể mất tích
Chương 115: 115: Đêm động phòng
Chương 116: 116: Hoàng tước ở phía sau
Chương 117: 117: Mỹ nhân như ngọc
Chương 118: 118: Hắn ghen tị
Chương 119: 119: Thức ăn của Huyền U (1)
Chương 120: 120: Thức ăn của Huyền U (2)
Chương 121: 121: Mỗi người đều có tâm bao che khuyết điểm
Chương 122: 122: Dục tố u hoài
Chương 123: 123: Tiêu dao cốc chủ
Chương 124: 124: Mưa phùn như tơ (1)
Chương 125: 125: Mưa phùn như tơ (2)
Chương 126: 126: Kì như nhân sinh (1)
Chương 127: 127: Kì như nhân sinh (2)
Chương 128: 128: Lão bản nương xinh đẹp
Chương 129: 129: Đôi mắt màu thật sâu
Chương 130: 130: Thiên địa một đôi
Chương 131: 131: Tàn mạch
Chương 132: 132: Một chút hoa vân
Chương 133: 133: Cảnh trong mơ
Chương 134: 134: Thật hay là mộng
Chương 135: 135: Tranh giành thể diện
Chương 136: 136: Thanh Ba hữu tình
Chương 137: 137: Ngoài ý muốn
Chương 138: 138: Ông tế
Chương 139: 139: Định nghĩa của thẹn thùng
Chương 140: 140: Thu quang thấm thoát hưu cô phụ
Chương 141: 141: Ngân giao truy hồn
Chương 142: 142: Bàng quan
Chương 143: 143: Nàng ghen!
Chương 144: 144: Vũ xuất hiện
Chương 145: 145
Chương 146: 146: Ghen cùng tín nhiệm
Chương 147: 147: Tiến dần từng bước
Chương 148: 148: Không buông tay
Chương 149: 149: Sủng thê
Chương 150: 150: Cử chỉ nhàm chán
Chương 151: 151: Là nàng ngu ngốc!
Chương 152: 152: Sư tử Hà Đông rống!
Chương 153: 153: Nghi hoặc
Chương 154: 154: Chân tướng rõ ràng
Chương 155: 155: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 156: 156: Khúc đại nhân
Chương 157: 157: Ban bố hôn lễ
Chương 158: 158: Xao định
Chương 159: 159: Bỏ đi
Chương 160: 160: Bị ma quỷ ám ảnh
Chương 161: 161: Sự việc trước khi bái đường
Chương 162: 162: Hồng y mị hoặc
Chương 163: 163: Có thù tất báo
Chương 164: 164: Có thể trở thành thân thích
Chương 165: 165: Công chúa quỳnh hoa
Chương 166: 166: Bị đè ép
Chương 167: 167
Chương 168: 168: Mưa gió sắp đến
Chương 169: 169: Đứa nhỏ
Chương 170: 170: Một khắc kinh tâm
Chương 171: 171: Nỗi đau mất con
Chương 172: 172: Kết cục như thế (đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp