Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 40: Lấy thân thử nghiệm (3)
Cúc Viên.
Nằm nhoài ra giường, Ngọc Phi Yên mặt trắng bệch để Thanh Nhi bôi thuốc giúp mình. Nàng cuối cùng thì cũng biết được sự lợi hại của Ngạo Long đường chủ rồi, không những không thủ hạ lưu tình, lại còn ra lệnh cho đệ tử trong đường ra tay rất thực chất, đánh xong hai mươi côn đẫm máu, cho dù nàng đau đến ngất đi cũng không có tính nhầm.
Nghĩ thôi đã đủ biết rồi, cái mông mình nhất đinh là da tróc thịt bong, vô cùng thê thảm, muốn hoàn toàn bình phục xem ra phải cần một thời gian. Đau là tất nhiên rồi, nếu không phải không muốn làm Thanh Nhi lo lắng, nàng thật muốn ngất luôn cho xong.
Cảm thấy được bầu không khí lặng yên, nàng quay lại liếc mắt nhìn Thanh Nhi, vừa mới quay đầu, mọi đau đớn đều tan biến hết.
Chỉ thấy sắc mặt Thanh Nhi tái xanh, con mắt lạnh băng đã chuyển màu đỏ đậm, toàn thân run rẩy kịch liệt, tỷ ấy giận rồi.
“Thanh Nhi.” – Ngọc Phi Yên cố gắng cầm lấy tay nàng, dịu dàng nói – “Muội không sao mà, có chút thương vặt, với muội nhằm nhò gì.” – Hít sâu một hơi.- “Đừng tự trách mình, là muội tự tách khỏi tỷ, là muội gieo gió gặt bão.”
Cuối cùng còn nói thêm – “Muội xin lấy cái danh Phi Yên nữ thần y ra thề, hai ngày, sau hai ngày sẽ trả lại cho riêng tỷ một tiểu thư vui tươi.”
Thanh Nhi không nói, nhưng thân thể không run nữa, nàng gục đầu lên vai Ngọc Phi Yên.
Ngọc Phi Yên vỗ vỗ lưng nàng, chợt thấy trên cổ ươn ướt, lúc này mới thấy yên tâm, cô gái ngốc này!
Đêm khuya, trong phòng khách của Cúc Viên, trước giường của Ngọc Phi Yên xuất hiện một bóng đen cao gầy, bóng đen ngồi xuống bên mép giường, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ mà ngắm nhìn người trên giường.
Nàng ngủ không an giấc, chắc là bởi vết thương đau.
Bóng đen đưa tay vén lên lớp chăn lụa mềm mượt, mắt hoảng hốt khi thấy vết thương hiện ra, chờ bao giờ thương thế bình phục như cũ, sẽ lại bù đắp cho nàng là được.
Rồi sau đó đứng dậy, đột ngột biến mất tựa như lúc xuất hiện.
Tới tựa mộng xuân chẳng được lâu, Đi như mây sớm không nơi kiếm.
(Nguyên gốc:
来如春梦不多时, 去似朝云无觅处.
Lai như xuân mộng bất đa thì, khứ tự triêu vân vô mịch xử.)
*******************************
Ngạo Long Đường.
Nơi vốn dĩ đã trang trọng nghiêm túc, im ắng ảm đạm ấy, hôm nay còn có thêm một cỗ sát khí khiến người ta khiếp sợ. Ngoại trừ đường chủ Thư Trì, những đệ tử trong đường đều không thấy đâu hết. Nguyên nhân chính là vị khôi thủ đại nhân bỗng nhiên tới thăm hỏi.
Hương thơm âm thầm lượn lờ, không khí trầm dần xuống.
“Biết xót rồi à?” – Thư Trì không bị ảnh hưởng bởi cảnh vật xung quanh một chút nào, hào hứng vô cùng đánh giá tên bạn tốt trước mắt. Trăm năm khó gặp đây! Khôi thủ đại nhân luôn luôn không nhiễm thất tình lục dục nay đã động lòng phàm rồi.
“Ngươi cố ý.” – Hắn sẽ báo đáp ‘tử tế’ việc hắn ta kích ra tình cảm của hắn.
“Ta chỉ làm theo đúng luật.” – Thư Trì vẫn rất là hùng hồn, muốn trách thì đi mà trách chính hắn đã cho người ta cơ hội để làm tới.
Hay cho câu làm theo đúng luật!
“Thực sự là một lý do rất được.”
Thư Trì chỉ cười không nói.
“Sau này ngươi sẽ không có cơ hội như vậy nữa.” – Hắn tuyệt đối sẽ không tái phạm sai lầm.
“Vậy thì trước mắt, ngươi đi mà quản lý thê tử không an phận của mình đi đã.” – Cô nữ thần y thích gây sự! Ha ha.
“Chuyện đó không cần phiền đến ngươi.” – Nghĩ tới cô vợ thích làm trái lại với mình, bờ môi duyên dáng của Long Diệc Hân hiện ra một hình cung nhàn nhạt, sát khí trong Ngạo Long Đường cũng theo đó mà giảm bớt.
“Ngươi chỉ cần lo cho thân mình hoàn thành tốt nghĩa vụ là được.” – Mắt phượng khép hờ, ánh nhìn kỳ quái mờ ám bắn thẳng đến đáy mắt Thư Trì.
Dáng vẻ dửng dưng của Thư Trì chợt biến mất, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt, người này, chuyên đâm trúng điểm yếu của hắn. Đây xem như là trả thù sao? Rất thành công, thành công tới mức đánh thức phần ký ức mười năm ngủ say bên trong hắn.
Nằm nhoài ra giường, Ngọc Phi Yên mặt trắng bệch để Thanh Nhi bôi thuốc giúp mình. Nàng cuối cùng thì cũng biết được sự lợi hại của Ngạo Long đường chủ rồi, không những không thủ hạ lưu tình, lại còn ra lệnh cho đệ tử trong đường ra tay rất thực chất, đánh xong hai mươi côn đẫm máu, cho dù nàng đau đến ngất đi cũng không có tính nhầm.
Nghĩ thôi đã đủ biết rồi, cái mông mình nhất đinh là da tróc thịt bong, vô cùng thê thảm, muốn hoàn toàn bình phục xem ra phải cần một thời gian. Đau là tất nhiên rồi, nếu không phải không muốn làm Thanh Nhi lo lắng, nàng thật muốn ngất luôn cho xong.
Cảm thấy được bầu không khí lặng yên, nàng quay lại liếc mắt nhìn Thanh Nhi, vừa mới quay đầu, mọi đau đớn đều tan biến hết.
Chỉ thấy sắc mặt Thanh Nhi tái xanh, con mắt lạnh băng đã chuyển màu đỏ đậm, toàn thân run rẩy kịch liệt, tỷ ấy giận rồi.
“Thanh Nhi.” – Ngọc Phi Yên cố gắng cầm lấy tay nàng, dịu dàng nói – “Muội không sao mà, có chút thương vặt, với muội nhằm nhò gì.” – Hít sâu một hơi.- “Đừng tự trách mình, là muội tự tách khỏi tỷ, là muội gieo gió gặt bão.”
Cuối cùng còn nói thêm – “Muội xin lấy cái danh Phi Yên nữ thần y ra thề, hai ngày, sau hai ngày sẽ trả lại cho riêng tỷ một tiểu thư vui tươi.”
Thanh Nhi không nói, nhưng thân thể không run nữa, nàng gục đầu lên vai Ngọc Phi Yên.
Ngọc Phi Yên vỗ vỗ lưng nàng, chợt thấy trên cổ ươn ướt, lúc này mới thấy yên tâm, cô gái ngốc này!
Đêm khuya, trong phòng khách của Cúc Viên, trước giường của Ngọc Phi Yên xuất hiện một bóng đen cao gầy, bóng đen ngồi xuống bên mép giường, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ mà ngắm nhìn người trên giường.
Nàng ngủ không an giấc, chắc là bởi vết thương đau.
Bóng đen đưa tay vén lên lớp chăn lụa mềm mượt, mắt hoảng hốt khi thấy vết thương hiện ra, chờ bao giờ thương thế bình phục như cũ, sẽ lại bù đắp cho nàng là được.
Rồi sau đó đứng dậy, đột ngột biến mất tựa như lúc xuất hiện.
Tới tựa mộng xuân chẳng được lâu, Đi như mây sớm không nơi kiếm.
(Nguyên gốc:
来如春梦不多时, 去似朝云无觅处.
Lai như xuân mộng bất đa thì, khứ tự triêu vân vô mịch xử.)
*******************************
Ngạo Long Đường.
Nơi vốn dĩ đã trang trọng nghiêm túc, im ắng ảm đạm ấy, hôm nay còn có thêm một cỗ sát khí khiến người ta khiếp sợ. Ngoại trừ đường chủ Thư Trì, những đệ tử trong đường đều không thấy đâu hết. Nguyên nhân chính là vị khôi thủ đại nhân bỗng nhiên tới thăm hỏi.
Hương thơm âm thầm lượn lờ, không khí trầm dần xuống.
“Biết xót rồi à?” – Thư Trì không bị ảnh hưởng bởi cảnh vật xung quanh một chút nào, hào hứng vô cùng đánh giá tên bạn tốt trước mắt. Trăm năm khó gặp đây! Khôi thủ đại nhân luôn luôn không nhiễm thất tình lục dục nay đã động lòng phàm rồi.
“Ngươi cố ý.” – Hắn sẽ báo đáp ‘tử tế’ việc hắn ta kích ra tình cảm của hắn.
“Ta chỉ làm theo đúng luật.” – Thư Trì vẫn rất là hùng hồn, muốn trách thì đi mà trách chính hắn đã cho người ta cơ hội để làm tới.
Hay cho câu làm theo đúng luật!
“Thực sự là một lý do rất được.”
Thư Trì chỉ cười không nói.
“Sau này ngươi sẽ không có cơ hội như vậy nữa.” – Hắn tuyệt đối sẽ không tái phạm sai lầm.
“Vậy thì trước mắt, ngươi đi mà quản lý thê tử không an phận của mình đi đã.” – Cô nữ thần y thích gây sự! Ha ha.
“Chuyện đó không cần phiền đến ngươi.” – Nghĩ tới cô vợ thích làm trái lại với mình, bờ môi duyên dáng của Long Diệc Hân hiện ra một hình cung nhàn nhạt, sát khí trong Ngạo Long Đường cũng theo đó mà giảm bớt.
“Ngươi chỉ cần lo cho thân mình hoàn thành tốt nghĩa vụ là được.” – Mắt phượng khép hờ, ánh nhìn kỳ quái mờ ám bắn thẳng đến đáy mắt Thư Trì.
Dáng vẻ dửng dưng của Thư Trì chợt biến mất, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt, người này, chuyên đâm trúng điểm yếu của hắn. Đây xem như là trả thù sao? Rất thành công, thành công tới mức đánh thức phần ký ức mười năm ngủ say bên trong hắn.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gặp được MỸ NHÂN (1)
Chương 2: 2: Gặp được MỸ NHÂN (2)
Chương 3: 3: Gặp được MỸ NHÂN (3)
Chương 4: 4: Một tờ HƯU THƯ (1)
Chương 5: 5: Một tờ HƯU THƯ (2)
Chương 6: 6: Một tờ HƯU THƯ (3)
Chương 7: 7: Lần đầu lên bảo sơn
Chương 8: 8: Lần đầu lên bảo sơn (2)
Chương 9: 9: Lần đầu lên bảo sơn (3)
Chương 10: 10: Mị lực khó đỡ (1)
Chương 11: 11: Mị lực khó đỡ (2)
Chương 12: 12: Mị lực khó đỡ (3)
Chương 13: 13: Chân tướng thế nào (1)
Chương 14: 14: Chân tướng thế nào (2)
Chương 15: 15: Chân tướng thế nào (3)
Chương 16: 16: Tình ý gợn sóng (1)
Chương 17: 17: Tình ý gợn sóng (2)
Chương 18: 18: Tình ý gợn sóng (3)
Chương 19: 19: Duyên phận như thế (1)
Chương 20: 20: Duyên phận như thế (2)
Chương 21: 21: Chuyện gì cũng có nhân quả (1)
Chương 22: 22: Chuyện gì cũng có nhân quả (2)
Chương 23: 23: Chuyện gì cũng có nhân quả (3)
Chương 24: 24: Chuyện gì cũng có nhân quả (4)
Chương 25: 25: Vẻ đẹp động trời (1)
Chương 26: 26: Vẻ đẹp động trời (2)
Chương 27: 27: Băng ngọc kỳ hương
Chương 28: 28: Gắt gao theo đuổi
Chương 29: 29: Duyên phận trời định (1)
Chương 30: 30: Duyên phận trời định (2)
Chương 31: 31: Bụng dạ khó lường (1)
Chương 32: 32: Bụng dạ khó lường (2)
Chương 33: 33: Mông lung xuân sắc
Chương 34: 34: Xấu tính thế chứ
Chương 35: 35: Xấu tính thế chứ (2)
Chương 36: 36: Một mảnh lạnh lùng
Chương 37: 37: Sắc dụ MỸ QUÂN
Chương 38: 38: Lấy thân thử nghiệm (1)
Chương 39: 39: Lấy thân thử nghiệm (2)
Chương 40: 40: Lấy thân thử nghiệm (3)
Chương 41: 41: Chơi cờ cùng người đẹp
Chương 42: 42: Tỷ muội như thế (1)
Chương 43: 43: Tỷ muội như thế (2)
Chương 44: 44: Mị lực ở đâu (1)
Chương 45: 45: Mị lực ở đâu (2)
Chương 46: 46: Phá trận Mạc Bắc (1)
Chương 47: 47: Phá trận Mạc Bắc (2)
Chương 48: 48: Phá trận Mạc Bắc (3)
Chương 49: 49: Điệu múa tuyệt trần
Chương 50: 50: Ám hương lững lờ
Chương 51: 51: Thử lòng vì ghen
Chương 52: 52: Hoài nghi của HOÀNG ĐẾ
Chương 53: 53: MẠC LỤC trở về
Chương 54: 54: Yêu thương nhung nhớ
Chương 55: 55: Đại Bá đến thăm (1)
Chương 56: 56: Đại Bá đến thăm (2)
Chương 57: 57: Đại bá đến thăm (3)
Chương 58: 58: Hẹn hò bên hồ
Chương 59: 59: Tuyệt diệu tiên tư
Chương 60: 60: Lòng chàng khó dò!
Chương 61: 61: Tin mừng
Chương 62: 62: Ý định quậy phá
Chương 63: 63: Biển xanh tình thiên (1)
Chương 64: 64: Biển xanh tình thiên (2)
Chương 65: 65: SONG MA gặp nhau
Chương 66: 66: KIỀN HOÀNG chi tâm
Chương 67: 67: Nàng thật ngốc
Chương 68: 68: Khúc nhạc bày tỏ nỗi lòng
Chương 69: 69: Tình ý đã lâu
Chương 70: 70: Bất ngờ
Chương 71: 71: Trách nhiệm của ai
Chương 72: 72: Cao nhân ở rừng trúc
Chương 73: 73: NGỌC LONG đại giá
Chương 74: 74: Huyền u (1)
Chương 75: 75: Huyền u (2)
Chương 76: 76: Vô cực điện
Chương 77: 77: Phụ nữ có thai vĩ đại (1)
Chương 78: 78: Phụ nữ có thai vĩ đại (2)
Chương 79: 79: Hiên viên khởi minh (1)
Chương 80: 80: Hiên viên khởi minh (2)
Chương 81: 81: Bảo bối thần bí (1)
Chương 82: 82: Bảo bối thần bí (2)
Chương 83: 83: Mỹ nhân sư phụ (1)
Chương 84: 84: Mỹ nhân sư phụ (2)
Chương 85: 85: Tình chàng ý thiếp (1)
Chương 86: 86: Tình chàng ý thiếp (2)
Chương 87: 87: Tâm tình ảm đạm
Chương 88: 88: Lạc Thần biến dạng
Chương 89: 89: Nhớ lại chuyện xưa (1)
Chương 90: 90: Nhớ lại chuyện xưa (2)
Chương 91: 91: Nhớ lại chuyện xưa (3)
Chương 92: 92: Rất mất mặt
Chương 93: 93: Sư phụ biến thành tỷ tỷ
Chương 94: 94: Khao khát tình cảm
Chương 95: 95: Trời khi dễ người
Chương 96: 96: Làm như bạn cũ
Chương 97: 97: Ai giống ai
Chương 98: 98: Vũ nguyệt lâu (1)
Chương 99: 99: Vũ nguyệt lâu (2)
Chương 100: 100: Ma mỵ bảo bối (1)
Chương 101: 101: Ma mỵ bảo bối (2)
Chương 102: 102: Được đền bù mong muốn
Chương 103: 103: Như thể quái thai (1)
Chương 104: 104: Như thể quái thai (2)
Chương 105: 105: Mây bay về phố (1)
Chương 106: 106: Mây bay về phố (2)
Chương 107: 107: Thanh Nhi đã đến (1)
Chương 108: 108: Thanh Nhi đã đến (2)
Chương 109: 109: Hạ lễ (1)
Chương 110: 110: Hạ lễ (2)
Chương 111: 111: Hôn lễ Mạc Lục (1)
Chương 112: 112: Hôn lễ Mạc Lục (2)
Chương 113: 113: Hai mươi năm tương tư
Chương 114: 114: Chú rể mất tích
Chương 115: 115: Đêm động phòng
Chương 116: 116: Hoàng tước ở phía sau
Chương 117: 117: Mỹ nhân như ngọc
Chương 118: 118: Hắn ghen tị
Chương 119: 119: Thức ăn của Huyền U (1)
Chương 120: 120: Thức ăn của Huyền U (2)
Chương 121: 121: Mỗi người đều có tâm bao che khuyết điểm
Chương 122: 122: Dục tố u hoài
Chương 123: 123: Tiêu dao cốc chủ
Chương 124: 124: Mưa phùn như tơ (1)
Chương 125: 125: Mưa phùn như tơ (2)
Chương 126: 126: Kì như nhân sinh (1)
Chương 127: 127: Kì như nhân sinh (2)
Chương 128: 128: Lão bản nương xinh đẹp
Chương 129: 129: Đôi mắt màu thật sâu
Chương 130: 130: Thiên địa một đôi
Chương 131: 131: Tàn mạch
Chương 132: 132: Một chút hoa vân
Chương 133: 133: Cảnh trong mơ
Chương 134: 134: Thật hay là mộng
Chương 135: 135: Tranh giành thể diện
Chương 136: 136: Thanh Ba hữu tình
Chương 137: 137: Ngoài ý muốn
Chương 138: 138: Ông tế
Chương 139: 139: Định nghĩa của thẹn thùng
Chương 140: 140: Thu quang thấm thoát hưu cô phụ
Chương 141: 141: Ngân giao truy hồn
Chương 142: 142: Bàng quan
Chương 143: 143: Nàng ghen!
Chương 144: 144: Vũ xuất hiện
Chương 145: 145
Chương 146: 146: Ghen cùng tín nhiệm
Chương 147: 147: Tiến dần từng bước
Chương 148: 148: Không buông tay
Chương 149: 149: Sủng thê
Chương 150: 150: Cử chỉ nhàm chán
Chương 151: 151: Là nàng ngu ngốc!
Chương 152: 152: Sư tử Hà Đông rống!
Chương 153: 153: Nghi hoặc
Chương 154: 154: Chân tướng rõ ràng
Chương 155: 155: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 156: 156: Khúc đại nhân
Chương 157: 157: Ban bố hôn lễ
Chương 158: 158: Xao định
Chương 159: 159: Bỏ đi
Chương 160: 160: Bị ma quỷ ám ảnh
Chương 161: 161: Sự việc trước khi bái đường
Chương 162: 162: Hồng y mị hoặc
Chương 163: 163: Có thù tất báo
Chương 164: 164: Có thể trở thành thân thích
Chương 165: 165: Công chúa quỳnh hoa
Chương 166: 166: Bị đè ép
Chương 167: 167
Chương 168: 168: Mưa gió sắp đến
Chương 169: 169: Đứa nhỏ
Chương 170: 170: Một khắc kinh tâm
Chương 171: 171: Nỗi đau mất con
Chương 172: 172: Kết cục như thế (đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp