Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 45: Mị lực ở đâu (2)
Tiễn Nhậm Thanh và tiểu muội xuống núi xong, Ngọc Phi Yên đang trên đường về phòng thì gặp Long Diệc Hân, vội vàng đuổi theo.
“Nè! Long Diệc Hân, ta có chuyện quan trọng muốn hỏi chàng. Yên tâm, ta không có ý muốn quấy rối đâu.”
Thấy bóng dáng phía trước dừng lại, nàng vội bước tới, ngoan ngoãn dừng lại cách hắn một thước. Thật là khó khăn.
“Chàng nói xem có phải ta không hề quyến rũ một chút nào không?” – Nàng chăm chú nhìn hắn, một chút bông đùa cũng không có.
Có điều sự nghiêm túc của nàng dường như chưa đủ để truyền đạt tới đấng lang quân, hắn chẳng những không thèm trả lời câu hỏi của nàng, lại còn tiếp tục bước đi.
Phản ứng như thế, mặc dù không nằm ngoài dự đoán, nhưng đã làm tổn thương sâu sắc đến lòng tự tôn của nàng. Không được! Nàng nhất định phải chứng minh sức quyến rũ của mình đánh đâu thắng đó, không gì ngăn được, nàng nhất định phải tìm về niềm tin!
****
Ngọc Phi Yên cầm đũa vô thức khoắng cơm trong bát, khóe môi mỉm cười, con ngươi trong trẻo nhìn chằm chằm một chỗ nào đó trên bàn ăn, nhưng rõ ràng là, trông nàng cũng chẳng có vẻ gì là đang nhìn cái gì đó, mà nàng đang trầm tư.
Thanh Ảnh gắp một khối thủy t*nh h**n(A Tuyết: tên một món ăn, hơi giống bánh bột lọc của mình, cơ mà tròn xoe và nhân phức tạp hơn) vào bát nàng, trêu ghẹo – “Muội có trừng mấy đi chăng nữa thì cái bánh cũng không tự chạy đến bát muội đâu.”
Tiểu Phi Yên khó chịu ậm ờ, nàng chỉ nhìn chằm chằm đĩa bánh ấy một khắc chứ mấy.
“Hơ?” – Sực tỉnh ra, Ngọc Phi Yên gắp miếng bánh lên và cười với hắn – “Nó đã tự chạy sang bát muội rồi này.”
Ngó đầu nhìn ra ngoài thấy sắc trời đã tối, nàng buông đũa – “Muội ăn no rồi, mọi người tiếp tục nhé. À, đêm nay muội muốn ngủ cùng Thanh Nhi, không trở lại đâu.” – Nói xong liền cất bước rời đi.
“Thanh Ảnh.” – Vừa đưa một miếng cơm vào miệng, tiếng chủ tử chợt truyền tới bên tai, dọa Thanh Ảnh đến mức phải nếm trải cảm giác cơm trôi thẳng xuống bụng.
“Chủ tử?” – Hắn còn chưa ăn no!
Ai oán nhìn vị chủ tử tính khí khác thường không ai bằng của mình, và cố đôi miếng cơm, cầm một miếng gà quay, không tình không nguyện ra đi. Ôi! Hắn thật là đáng thương mà! Tiểu Phi Yên hại chết hắn rồi, vừa mới về Trúc Uyển mấy hôm, lại chạy ra làm gì cơ chứ, hại hắn mất công đi nuôi muỗi.
Trong mắt Long Diệc Hân ánh lên sự bất đắc dĩ.
Thê tử của hắn hoài nghi sức quyến rũ của bản thân sao? Chẳng lẽ nàng không nhận ra toàn bộ người trên Phi Long sơn, đều đã nằm trong lòng bàn tay của nàng rồi sao?
Có khi nào hắn phải đổi chiến thuật để giữ lấy Phi Yên không đây?
******
Cúc Viên.
Mục Cảnh Thiên do dự mãi đành nói – “Phi Yên, ta nghĩ muội không nên đi thì hơn, dù sao bây giờ muội cũng mang danh phu nhân của khôi thủ ‘Phi Long’, đi đến những chỗ như thế thực không hay ho.” – Diệc Hân sẽ lột da hắn.
“Huống hồ muội còn mang theo Thanh Nhi nữa, nếu anh cả biết được, muội khó mà thoát được xui xẻo.” – Anh cả đang trên đường tới Ẩn Thành, chẳng may bị huynh ấy bắt gặp, haha, hắn cười khổ, hắn cũng chỉ có thể cười khổ mà thôi.
Ngọc Phi Yên nhíu mày cười khẽ – “Khôi thủ phu nhân thì sao nào? Tiếng xấu cũng chẳng liên quan gì đến muội. Về phần mang Thanh Nhi theo…” – Trong mắt chợt lóe lên một tia sáng – “… tất nhiên là tỷ ấy phải theo bảo vệ muội rồi.”
Mục Cảnh Thiên có ngốc mới tin, hắn dù sao cũng nhìn nàng lớn lên, nàng quỷ quyệt thế nào hắn rất rõ ràng, nhưng có rõ ràng mấy cũng làm thế nào được, chỉ có thể liều mình theo quân tử, ai bảo nàng là tiểu muội hắn thương yêu nhất cơ chứ!
“Kiểu gì cũng bị muội hại chết!”
“Nè! Long Diệc Hân, ta có chuyện quan trọng muốn hỏi chàng. Yên tâm, ta không có ý muốn quấy rối đâu.”
Thấy bóng dáng phía trước dừng lại, nàng vội bước tới, ngoan ngoãn dừng lại cách hắn một thước. Thật là khó khăn.
“Chàng nói xem có phải ta không hề quyến rũ một chút nào không?” – Nàng chăm chú nhìn hắn, một chút bông đùa cũng không có.
Có điều sự nghiêm túc của nàng dường như chưa đủ để truyền đạt tới đấng lang quân, hắn chẳng những không thèm trả lời câu hỏi của nàng, lại còn tiếp tục bước đi.
Phản ứng như thế, mặc dù không nằm ngoài dự đoán, nhưng đã làm tổn thương sâu sắc đến lòng tự tôn của nàng. Không được! Nàng nhất định phải chứng minh sức quyến rũ của mình đánh đâu thắng đó, không gì ngăn được, nàng nhất định phải tìm về niềm tin!
****
Ngọc Phi Yên cầm đũa vô thức khoắng cơm trong bát, khóe môi mỉm cười, con ngươi trong trẻo nhìn chằm chằm một chỗ nào đó trên bàn ăn, nhưng rõ ràng là, trông nàng cũng chẳng có vẻ gì là đang nhìn cái gì đó, mà nàng đang trầm tư.
Thanh Ảnh gắp một khối thủy t*nh h**n(A Tuyết: tên một món ăn, hơi giống bánh bột lọc của mình, cơ mà tròn xoe và nhân phức tạp hơn) vào bát nàng, trêu ghẹo – “Muội có trừng mấy đi chăng nữa thì cái bánh cũng không tự chạy đến bát muội đâu.”
Tiểu Phi Yên khó chịu ậm ờ, nàng chỉ nhìn chằm chằm đĩa bánh ấy một khắc chứ mấy.
“Hơ?” – Sực tỉnh ra, Ngọc Phi Yên gắp miếng bánh lên và cười với hắn – “Nó đã tự chạy sang bát muội rồi này.”
Ngó đầu nhìn ra ngoài thấy sắc trời đã tối, nàng buông đũa – “Muội ăn no rồi, mọi người tiếp tục nhé. À, đêm nay muội muốn ngủ cùng Thanh Nhi, không trở lại đâu.” – Nói xong liền cất bước rời đi.
“Thanh Ảnh.” – Vừa đưa một miếng cơm vào miệng, tiếng chủ tử chợt truyền tới bên tai, dọa Thanh Ảnh đến mức phải nếm trải cảm giác cơm trôi thẳng xuống bụng.
“Chủ tử?” – Hắn còn chưa ăn no!
Ai oán nhìn vị chủ tử tính khí khác thường không ai bằng của mình, và cố đôi miếng cơm, cầm một miếng gà quay, không tình không nguyện ra đi. Ôi! Hắn thật là đáng thương mà! Tiểu Phi Yên hại chết hắn rồi, vừa mới về Trúc Uyển mấy hôm, lại chạy ra làm gì cơ chứ, hại hắn mất công đi nuôi muỗi.
Trong mắt Long Diệc Hân ánh lên sự bất đắc dĩ.
Thê tử của hắn hoài nghi sức quyến rũ của bản thân sao? Chẳng lẽ nàng không nhận ra toàn bộ người trên Phi Long sơn, đều đã nằm trong lòng bàn tay của nàng rồi sao?
Có khi nào hắn phải đổi chiến thuật để giữ lấy Phi Yên không đây?
******
Cúc Viên.
Mục Cảnh Thiên do dự mãi đành nói – “Phi Yên, ta nghĩ muội không nên đi thì hơn, dù sao bây giờ muội cũng mang danh phu nhân của khôi thủ ‘Phi Long’, đi đến những chỗ như thế thực không hay ho.” – Diệc Hân sẽ lột da hắn.
“Huống hồ muội còn mang theo Thanh Nhi nữa, nếu anh cả biết được, muội khó mà thoát được xui xẻo.” – Anh cả đang trên đường tới Ẩn Thành, chẳng may bị huynh ấy bắt gặp, haha, hắn cười khổ, hắn cũng chỉ có thể cười khổ mà thôi.
Ngọc Phi Yên nhíu mày cười khẽ – “Khôi thủ phu nhân thì sao nào? Tiếng xấu cũng chẳng liên quan gì đến muội. Về phần mang Thanh Nhi theo…” – Trong mắt chợt lóe lên một tia sáng – “… tất nhiên là tỷ ấy phải theo bảo vệ muội rồi.”
Mục Cảnh Thiên có ngốc mới tin, hắn dù sao cũng nhìn nàng lớn lên, nàng quỷ quyệt thế nào hắn rất rõ ràng, nhưng có rõ ràng mấy cũng làm thế nào được, chỉ có thể liều mình theo quân tử, ai bảo nàng là tiểu muội hắn thương yêu nhất cơ chứ!
“Kiểu gì cũng bị muội hại chết!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gặp được MỸ NHÂN (1)
Chương 2: 2: Gặp được MỸ NHÂN (2)
Chương 3: 3: Gặp được MỸ NHÂN (3)
Chương 4: 4: Một tờ HƯU THƯ (1)
Chương 5: 5: Một tờ HƯU THƯ (2)
Chương 6: 6: Một tờ HƯU THƯ (3)
Chương 7: 7: Lần đầu lên bảo sơn
Chương 8: 8: Lần đầu lên bảo sơn (2)
Chương 9: 9: Lần đầu lên bảo sơn (3)
Chương 10: 10: Mị lực khó đỡ (1)
Chương 11: 11: Mị lực khó đỡ (2)
Chương 12: 12: Mị lực khó đỡ (3)
Chương 13: 13: Chân tướng thế nào (1)
Chương 14: 14: Chân tướng thế nào (2)
Chương 15: 15: Chân tướng thế nào (3)
Chương 16: 16: Tình ý gợn sóng (1)
Chương 17: 17: Tình ý gợn sóng (2)
Chương 18: 18: Tình ý gợn sóng (3)
Chương 19: 19: Duyên phận như thế (1)
Chương 20: 20: Duyên phận như thế (2)
Chương 21: 21: Chuyện gì cũng có nhân quả (1)
Chương 22: 22: Chuyện gì cũng có nhân quả (2)
Chương 23: 23: Chuyện gì cũng có nhân quả (3)
Chương 24: 24: Chuyện gì cũng có nhân quả (4)
Chương 25: 25: Vẻ đẹp động trời (1)
Chương 26: 26: Vẻ đẹp động trời (2)
Chương 27: 27: Băng ngọc kỳ hương
Chương 28: 28: Gắt gao theo đuổi
Chương 29: 29: Duyên phận trời định (1)
Chương 30: 30: Duyên phận trời định (2)
Chương 31: 31: Bụng dạ khó lường (1)
Chương 32: 32: Bụng dạ khó lường (2)
Chương 33: 33: Mông lung xuân sắc
Chương 34: 34: Xấu tính thế chứ
Chương 35: 35: Xấu tính thế chứ (2)
Chương 36: 36: Một mảnh lạnh lùng
Chương 37: 37: Sắc dụ MỸ QUÂN
Chương 38: 38: Lấy thân thử nghiệm (1)
Chương 39: 39: Lấy thân thử nghiệm (2)
Chương 40: 40: Lấy thân thử nghiệm (3)
Chương 41: 41: Chơi cờ cùng người đẹp
Chương 42: 42: Tỷ muội như thế (1)
Chương 43: 43: Tỷ muội như thế (2)
Chương 44: 44: Mị lực ở đâu (1)
Chương 45: 45: Mị lực ở đâu (2)
Chương 46: 46: Phá trận Mạc Bắc (1)
Chương 47: 47: Phá trận Mạc Bắc (2)
Chương 48: 48: Phá trận Mạc Bắc (3)
Chương 49: 49: Điệu múa tuyệt trần
Chương 50: 50: Ám hương lững lờ
Chương 51: 51: Thử lòng vì ghen
Chương 52: 52: Hoài nghi của HOÀNG ĐẾ
Chương 53: 53: MẠC LỤC trở về
Chương 54: 54: Yêu thương nhung nhớ
Chương 55: 55: Đại Bá đến thăm (1)
Chương 56: 56: Đại Bá đến thăm (2)
Chương 57: 57: Đại bá đến thăm (3)
Chương 58: 58: Hẹn hò bên hồ
Chương 59: 59: Tuyệt diệu tiên tư
Chương 60: 60: Lòng chàng khó dò!
Chương 61: 61: Tin mừng
Chương 62: 62: Ý định quậy phá
Chương 63: 63: Biển xanh tình thiên (1)
Chương 64: 64: Biển xanh tình thiên (2)
Chương 65: 65: SONG MA gặp nhau
Chương 66: 66: KIỀN HOÀNG chi tâm
Chương 67: 67: Nàng thật ngốc
Chương 68: 68: Khúc nhạc bày tỏ nỗi lòng
Chương 69: 69: Tình ý đã lâu
Chương 70: 70: Bất ngờ
Chương 71: 71: Trách nhiệm của ai
Chương 72: 72: Cao nhân ở rừng trúc
Chương 73: 73: NGỌC LONG đại giá
Chương 74: 74: Huyền u (1)
Chương 75: 75: Huyền u (2)
Chương 76: 76: Vô cực điện
Chương 77: 77: Phụ nữ có thai vĩ đại (1)
Chương 78: 78: Phụ nữ có thai vĩ đại (2)
Chương 79: 79: Hiên viên khởi minh (1)
Chương 80: 80: Hiên viên khởi minh (2)
Chương 81: 81: Bảo bối thần bí (1)
Chương 82: 82: Bảo bối thần bí (2)
Chương 83: 83: Mỹ nhân sư phụ (1)
Chương 84: 84: Mỹ nhân sư phụ (2)
Chương 85: 85: Tình chàng ý thiếp (1)
Chương 86: 86: Tình chàng ý thiếp (2)
Chương 87: 87: Tâm tình ảm đạm
Chương 88: 88: Lạc Thần biến dạng
Chương 89: 89: Nhớ lại chuyện xưa (1)
Chương 90: 90: Nhớ lại chuyện xưa (2)
Chương 91: 91: Nhớ lại chuyện xưa (3)
Chương 92: 92: Rất mất mặt
Chương 93: 93: Sư phụ biến thành tỷ tỷ
Chương 94: 94: Khao khát tình cảm
Chương 95: 95: Trời khi dễ người
Chương 96: 96: Làm như bạn cũ
Chương 97: 97: Ai giống ai
Chương 98: 98: Vũ nguyệt lâu (1)
Chương 99: 99: Vũ nguyệt lâu (2)
Chương 100: 100: Ma mỵ bảo bối (1)
Chương 101: 101: Ma mỵ bảo bối (2)
Chương 102: 102: Được đền bù mong muốn
Chương 103: 103: Như thể quái thai (1)
Chương 104: 104: Như thể quái thai (2)
Chương 105: 105: Mây bay về phố (1)
Chương 106: 106: Mây bay về phố (2)
Chương 107: 107: Thanh Nhi đã đến (1)
Chương 108: 108: Thanh Nhi đã đến (2)
Chương 109: 109: Hạ lễ (1)
Chương 110: 110: Hạ lễ (2)
Chương 111: 111: Hôn lễ Mạc Lục (1)
Chương 112: 112: Hôn lễ Mạc Lục (2)
Chương 113: 113: Hai mươi năm tương tư
Chương 114: 114: Chú rể mất tích
Chương 115: 115: Đêm động phòng
Chương 116: 116: Hoàng tước ở phía sau
Chương 117: 117: Mỹ nhân như ngọc
Chương 118: 118: Hắn ghen tị
Chương 119: 119: Thức ăn của Huyền U (1)
Chương 120: 120: Thức ăn của Huyền U (2)
Chương 121: 121: Mỗi người đều có tâm bao che khuyết điểm
Chương 122: 122: Dục tố u hoài
Chương 123: 123: Tiêu dao cốc chủ
Chương 124: 124: Mưa phùn như tơ (1)
Chương 125: 125: Mưa phùn như tơ (2)
Chương 126: 126: Kì như nhân sinh (1)
Chương 127: 127: Kì như nhân sinh (2)
Chương 128: 128: Lão bản nương xinh đẹp
Chương 129: 129: Đôi mắt màu thật sâu
Chương 130: 130: Thiên địa một đôi
Chương 131: 131: Tàn mạch
Chương 132: 132: Một chút hoa vân
Chương 133: 133: Cảnh trong mơ
Chương 134: 134: Thật hay là mộng
Chương 135: 135: Tranh giành thể diện
Chương 136: 136: Thanh Ba hữu tình
Chương 137: 137: Ngoài ý muốn
Chương 138: 138: Ông tế
Chương 139: 139: Định nghĩa của thẹn thùng
Chương 140: 140: Thu quang thấm thoát hưu cô phụ
Chương 141: 141: Ngân giao truy hồn
Chương 142: 142: Bàng quan
Chương 143: 143: Nàng ghen!
Chương 144: 144: Vũ xuất hiện
Chương 145: 145
Chương 146: 146: Ghen cùng tín nhiệm
Chương 147: 147: Tiến dần từng bước
Chương 148: 148: Không buông tay
Chương 149: 149: Sủng thê
Chương 150: 150: Cử chỉ nhàm chán
Chương 151: 151: Là nàng ngu ngốc!
Chương 152: 152: Sư tử Hà Đông rống!
Chương 153: 153: Nghi hoặc
Chương 154: 154: Chân tướng rõ ràng
Chương 155: 155: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 156: 156: Khúc đại nhân
Chương 157: 157: Ban bố hôn lễ
Chương 158: 158: Xao định
Chương 159: 159: Bỏ đi
Chương 160: 160: Bị ma quỷ ám ảnh
Chương 161: 161: Sự việc trước khi bái đường
Chương 162: 162: Hồng y mị hoặc
Chương 163: 163: Có thù tất báo
Chương 164: 164: Có thể trở thành thân thích
Chương 165: 165: Công chúa quỳnh hoa
Chương 166: 166: Bị đè ép
Chương 167: 167
Chương 168: 168: Mưa gió sắp đến
Chương 169: 169: Đứa nhỏ
Chương 170: 170: Một khắc kinh tâm
Chương 171: 171: Nỗi đau mất con
Chương 172: 172: Kết cục như thế (đại kết cục)
Không tìm thấy chương nào phù hợp