Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 147
Mau Xuyên Tô Đát Kỷ: Nam Thần, Trêu Chọc Một Cái!
Hương Tiêu Bất Nã Nã
1,465 từ
02:31 - 27/05/2026
853
Editor: Miêu Bàn Tử
Trong hậu cung không có gì là bí mật.
Tin tức Tô Đát Kỷ nửa đường cản người, để Chiêu Tiệp Dư xám xịt nửa đêm trở về cung cứ như gió đêm, lượn vòng quanh mỗi ngóc ngách.
Nguyên bản đám phi tần còn đang đỏ mắt với Tần Nguyệt Chiêu vì đánh vỡ sự chuyên sủng của Tô Đát Kỷ, giờ phút này trong lòng mỗi người chỉ cảm thấy may mắn, may mắn người mất mặt không phải là mình.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Nhưng đáy lòng lại càng thêm sợ hãi, hồ ly tinh kia dám làm như thế thì thôi đi, nhưng mà Hoàng Thượng lại bị câu theo!
Về sau các nàng còn có chỗ dung thân sao?
Đám phi tần không biết là, Tiêu Ngự bị hồ ly câu đi xong, lúc này c*̃ng rất là cạn lời.
"Sắc mặt xanh lét?"
"Thượng thổ hạ tả?"
"Không còn sống được bao lâu nữa?"
Mỗi một câu nói, khóe mắt của hắn cũng bởi vì không nhịn được phẫn nộ mà nhảy lên một cái,
"Trẫm thấy nàng quá chán sống, dám khi quân!"
Không sai, Tô Đát Kỷ chính là dùng những lý do này lừa gạt hắn tới cho bằng được.
Tiêu Ngự thấy những ngày này hắn ban cho nàng sủng ái quá độ, sợ đám người phía sau không nhịn được mà ra tay với nàng, cho nên mới sốt ruột đi nhìn một chút.
Kết quả, mật thám này không chỉ hồng quang đầy mặt, còn nhảy nhót tưng bừng trực tiếp chui vào trong ngực của hắn!
Tô Đát Kỷ như viên kẹo đường xoay xoay, cọ cọ, ủi ủi một cái trong ngực hắn, ngọt ngào làm nũng,
"Hoàng Thượng ~ nô gia không có lừa gạt ngài, nô gia thật sự bệnh, rất không thoải mái ~ "
Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng chỉ đứng tới trước ngực của Tiêu Ngự. Nàng làm động tác như thế, tóc đen lại loáng thoáng lướt qua trên cổ của hắn, ngứa.
Trong nháy mắt tức giận của Tiêu Ngự liền bị cào bay hơn phân nửa.
"Ồ? Vậy nàng nói một chút, nàng bị bệnh gì? Không thoải mái như thế nào?"
Hắn nhướng mày một cái, quay qua chất vấn nàng.
Hắn ngược lại muốn xem xem, cái mật thám này sẽ trả lời ra làm sao.
Tô Đát Kỷ ngẩng đầu, nũng nịu nhìn hắn một cái, sau đó đưa tay chộp lấy tay Tiêu Ngự, trực tiếp đặt trên đ** g* b*ng căng phồng của mình.
"Nơi này thật nhức đau, ước chừng là bệnh tương tư hại nha~ "
Nàng quăng mị nhãn như tơ, thổ khí như lan, ngoắc ngoắc quấn quấn nhìn qua hắn, thẹn thùng vô hạn.
Mà nơi tay hạ xuống chỉ cách một tầng sa y mỏng manh, cảm xúc mềm mại trơn nhẵn cực hạn, càng làm tinh thầ của hắn chập chờn, miệng đắng lưỡi khô.
Tiêu Ngự cứ như chạm vào điện, thu tay lại, trong lòng còn có cái gì gọi là tức giận sao?
Toàn tâm toàn mắt đều bị nàng mê hoặc.
Từng mạch máu trải dài thân thể sau khi bị trêu chọc như thế lập tức lên phản ứng.
"Xảo ngôn lệnh sắc!"
Hắn tức giận hừ một tiếng, che giấu một chút thất thố của mình, xoay người muốn rời đi.
Mật thám này trời sinh đúng là vưu vật, sắc mị như tiên, nếu như cứ tiếp tục đứng ở đây chờ đợi, Tiêu Ngự cảm thấy đêm nay mình lại có cảm giác không ngủ được.
Tô Đát Kỷ lại ngồi xuống ôm chặt lấy bắp đùi của hắn, không cho hắn đi.
"Ai da~ trái tim của nô gia thật đau~ đau đến muốn chết rồi ~ Hoàng Thượng đừng đi ~ "
Lại còn giở trò lưu manh ngồi trên mặt đất đùa nghịch hắn?
Tiêu Ngự thật sự vừa bực mình vừa buồn cười, trực giác muốn một cước đá văng mật thám này ra.
Nhưng hắn nghĩ lại, nàng nhỏ xíu như vậy, da mịn thịt mềm, nếu hắn thật sự đá nàng, khẳng định trên da thịt kiều nộn kia sẽ có máu ứ đọng, có khi đầu bị đụng phải, mặt mũi còn bị bầm dập.
Hắn không đành lòng.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
"Thế nào, trẫm muốn đi đâu còn phải xin phép nàng hay sao!"
Tô Đát Kỷ tội nghiệp ngước lên nhìn hắn,
"Toàn bộ thiên hạ đều là của Hoàng Thượng, ngài muốn đi đâu thì đi đó, chỉ là..."
Nàng tức giận cắn cắn cánh môi đỏ tươi,
"Không thể đi chỗ của Chiêu Tiệp Dư."
Dừng một chút, nàng lại phun ra thêm một câu,
"Chỗ của các phi tần khác, c*̃ng không thể!"
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- Liêm sỉ là gì:)))) Tiết tháo là gì:))))
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
Trong hậu cung không có gì là bí mật.
Tin tức Tô Đát Kỷ nửa đường cản người, để Chiêu Tiệp Dư xám xịt nửa đêm trở về cung cứ như gió đêm, lượn vòng quanh mỗi ngóc ngách.
Nguyên bản đám phi tần còn đang đỏ mắt với Tần Nguyệt Chiêu vì đánh vỡ sự chuyên sủng của Tô Đát Kỷ, giờ phút này trong lòng mỗi người chỉ cảm thấy may mắn, may mắn người mất mặt không phải là mình.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Nhưng đáy lòng lại càng thêm sợ hãi, hồ ly tinh kia dám làm như thế thì thôi đi, nhưng mà Hoàng Thượng lại bị câu theo!
Về sau các nàng còn có chỗ dung thân sao?
Đám phi tần không biết là, Tiêu Ngự bị hồ ly câu đi xong, lúc này c*̃ng rất là cạn lời.
"Sắc mặt xanh lét?"
"Thượng thổ hạ tả?"
"Không còn sống được bao lâu nữa?"
Mỗi một câu nói, khóe mắt của hắn cũng bởi vì không nhịn được phẫn nộ mà nhảy lên một cái,
"Trẫm thấy nàng quá chán sống, dám khi quân!"
Không sai, Tô Đát Kỷ chính là dùng những lý do này lừa gạt hắn tới cho bằng được.
Tiêu Ngự thấy những ngày này hắn ban cho nàng sủng ái quá độ, sợ đám người phía sau không nhịn được mà ra tay với nàng, cho nên mới sốt ruột đi nhìn một chút.
Kết quả, mật thám này không chỉ hồng quang đầy mặt, còn nhảy nhót tưng bừng trực tiếp chui vào trong ngực của hắn!
Tô Đát Kỷ như viên kẹo đường xoay xoay, cọ cọ, ủi ủi một cái trong ngực hắn, ngọt ngào làm nũng,
"Hoàng Thượng ~ nô gia không có lừa gạt ngài, nô gia thật sự bệnh, rất không thoải mái ~ "
Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng chỉ đứng tới trước ngực của Tiêu Ngự. Nàng làm động tác như thế, tóc đen lại loáng thoáng lướt qua trên cổ của hắn, ngứa.
Trong nháy mắt tức giận của Tiêu Ngự liền bị cào bay hơn phân nửa.
"Ồ? Vậy nàng nói một chút, nàng bị bệnh gì? Không thoải mái như thế nào?"
Hắn nhướng mày một cái, quay qua chất vấn nàng.
Hắn ngược lại muốn xem xem, cái mật thám này sẽ trả lời ra làm sao.
Tô Đát Kỷ ngẩng đầu, nũng nịu nhìn hắn một cái, sau đó đưa tay chộp lấy tay Tiêu Ngự, trực tiếp đặt trên đ** g* b*ng căng phồng của mình.
"Nơi này thật nhức đau, ước chừng là bệnh tương tư hại nha~ "
Nàng quăng mị nhãn như tơ, thổ khí như lan, ngoắc ngoắc quấn quấn nhìn qua hắn, thẹn thùng vô hạn.
Mà nơi tay hạ xuống chỉ cách một tầng sa y mỏng manh, cảm xúc mềm mại trơn nhẵn cực hạn, càng làm tinh thầ của hắn chập chờn, miệng đắng lưỡi khô.
Tiêu Ngự cứ như chạm vào điện, thu tay lại, trong lòng còn có cái gì gọi là tức giận sao?
Toàn tâm toàn mắt đều bị nàng mê hoặc.
Từng mạch máu trải dài thân thể sau khi bị trêu chọc như thế lập tức lên phản ứng.
"Xảo ngôn lệnh sắc!"
Hắn tức giận hừ một tiếng, che giấu một chút thất thố của mình, xoay người muốn rời đi.
Mật thám này trời sinh đúng là vưu vật, sắc mị như tiên, nếu như cứ tiếp tục đứng ở đây chờ đợi, Tiêu Ngự cảm thấy đêm nay mình lại có cảm giác không ngủ được.
Tô Đát Kỷ lại ngồi xuống ôm chặt lấy bắp đùi của hắn, không cho hắn đi.
"Ai da~ trái tim của nô gia thật đau~ đau đến muốn chết rồi ~ Hoàng Thượng đừng đi ~ "
Lại còn giở trò lưu manh ngồi trên mặt đất đùa nghịch hắn?
Tiêu Ngự thật sự vừa bực mình vừa buồn cười, trực giác muốn một cước đá văng mật thám này ra.
Nhưng hắn nghĩ lại, nàng nhỏ xíu như vậy, da mịn thịt mềm, nếu hắn thật sự đá nàng, khẳng định trên da thịt kiều nộn kia sẽ có máu ứ đọng, có khi đầu bị đụng phải, mặt mũi còn bị bầm dập.
Hắn không đành lòng.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
"Thế nào, trẫm muốn đi đâu còn phải xin phép nàng hay sao!"
Tô Đát Kỷ tội nghiệp ngước lên nhìn hắn,
"Toàn bộ thiên hạ đều là của Hoàng Thượng, ngài muốn đi đâu thì đi đó, chỉ là..."
Nàng tức giận cắn cắn cánh môi đỏ tươi,
"Không thể đi chỗ của Chiêu Tiệp Dư."
Dừng một chút, nàng lại phun ra thêm một câu,
"Chỗ của các phi tần khác, c*̃ng không thể!"
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- Liêm sỉ là gì:)))) Tiết tháo là gì:))))
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Review sương sương
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51: Vị diện 2 : Tổng giám đốc, nón xanh mang tốt chứ?
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116: Vị diện 3 : Luôn có ái phi ám sát trẫm
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Không tìm thấy chương nào phù hợp