Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 136
Mau Xuyên Tô Đát Kỷ: Nam Thần, Trêu Chọc Một Cái!
Hương Tiêu Bất Nã Nã
1,445 từ
02:30 - 27/05/2026
852
Editor: Miêu Bàn Tử
Tô Đát Kỷ giở thói xấu xa liền kêu suốt cả đêm.
Thẳng đến khi sắc trời có chút sáng trong, mới lặng lẽ hài lòng mà ngủ thiếp đi.
Tiêu Ngự thì thảm rồi, bị hành hạ một đêm không ngủ không nói, cái giờ này phải lập tức đi vào triều.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Hắn đưa tay vuốt vuốt huyệt thái dương, lại nhéo nhéo mi tâm, hai mắt xuất hiện đầy tơ máu, vô cùng mệt mỏi từ trước bàn sách đứng lên rồi đi về giường.
Cũng không thể để đám nô tài tiến đến liền bắt gặp bộ dáng này của chính mình.
Trên đường đi qua, Tiêu Ngự đem y phục trên thân cởi ra, tiện tay quăng tạp nhạp đầy đất, tạo nên cảnh tượng k*ch t*nh giả b*n r* bốn phía, sau đó nằm trên giường, nhắm mắt chờ đợi Phùng Lực đến.
Kết quả Phùng công công còn chưa đến, ngược lại là Tô muội muội đến.
Tô Đát Kỷ cảm giác được chỗ bên cạnh trũng xuống, lập tức xoay người ra phía ngoài một cái, dán vào trên thân Tiêu Ngự.
Trong miệng nàng lầm bầm một chút, sau đó liền chui vào trong ngực của hắn.
Tiêu Ngự không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cánh tay của mình lập tức kẹp vào giữa hai cục bông mềm mại nhẵn mịn!
Da thịt cực kỳ ấm áp lại tinh tế, làm cho hắn sảng khoái đến hồn đều muốn bay đi.
Thân thể bỗng nổi lên phản ứng, hô hấp cũng bắt đầu dồn dập lên, hắn có chút lúng túng đưa tay muốn đẩy tiểu mỹ nhân trong ngực ra, không nghĩ tới Phùng Lực không nhanh không chậm vừa vặn tiến đến.
"Hoàng Thượng?"
Hắn đứng ở vị trí cách giường ba bước, có chút do dự nhỏ nhẹ kêu một tiếng. Editor: Miêu Bàn Tử
Hôm qua cái giường này rung lên kẽo kẹt một đêm, tiếng tiểu quý nhân nũng nịu kêu hắn cũng nghe thấy, khiến cho hắn mặt đỏ tới mang tai, tâm can cũng phát run, lại nói tiếng kêu cũng vừa dừng lại không lâu.
Hoàng Thượng đã vất vả một đêm, còn có thể lên lên triều sao?
Phùng Lực có chút bận tâm.
Nhưng Tiêu Ngự lại không nghĩ tới, mệt chết cũng phải lên.
Không thể để triều hoang phế.
Hắn liếc qua Tô Đát Kỷ đang ôm cánh tay mình ngủ say sưa, bất đắc dĩ thở dài.
Lần sau hạ ít thuốc một chút.
"Hầu hạ đi."
Bởi vì cuống họng nhịn cả đêm nên có chút khàn khàn, Phùng Lực vội vàng bưng một chén ấm áp trà sâm mật ong lên, cho Tiêu Ngự thấm giọng.
Sau đó... Đã nhìn thấy nơi nào đó hùng dũng oai phong còn chưa kịp hạ xuống.
"Ách, Hoàng Thượng đã chinh chiến một đêm, lại còn mạnh mẽ trụ vững không ngã!"
Trong lòng của hắn thán phục một câu, trong ánh mắt mang theo chút thương hại nhìn về thân ảnh không một chút phản ứng sau màn che kia,
"Ngày hôm qua chắc là tiểu quý nhân bị giày vò thảm rồi."
Phùng Lực vạn vạn không ngờ rằng, người bị giày vò đêm qua lại là chủ tử hắn.
Dựa theo quy củ, lúc Hoàng Thượng đứng dậy, phi tần thị tẩm phải đứng dậy hầu hạ theo, nhưng nhìn tình huống này...
Một người không có ý tứ đứng lên, một người khác c*̃ng không có ý nghĩ gọi dậy.
Đúng vậy, trên người tiểu quý nhân này, số lần phá lệ hơi nhiều.
Trong lòng Phùng Lực có so sánh, sau đó liền ngậm miệng không đề cập tới vấn đề này.
Một đám cung nữ tay chân lưu loát thu thập xong, Tiêu Ngự cũng ăn chút gì đó lót dạ, sau đó giữ vững tinh thần liền lên triều.
Trước khi ra cửa còn cố ý phân phó một câu,
"Cứ để cho nàng ngủ."
Sủng ái chi tình, có thể thấy được chút ít.
Thế là chỉ qua thời gian nửa chén trà nhỏ, tin tức "Hoàng Thượng may mắn tân tấn quý nhân một đêm, thẳng đến bình minh" đã mọc cánh, bay khắp mỗi ngóc ngách xó xỉnh ở hậu cung.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Có người bát quái hơn, miêu tả sinh động y như thật, nói rằng lúc Hoàng Thượng đi ra, dưới mắt là quầng đen thâm lại thế nào, thần sắc mệt mỏi như thế nào, nhưng tư thế lại tràn đầy khí thế dâng trào!
Một đám phi tần lẫn nô tỳ ghen tỵ đến đỏ hai con mắt, khăn tay đều bị cắn nát mấy mảnh.
Các nàng chỉ hận không thể lấy thân thay thế!
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- Não bổ quá là bệnh:))))))
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
Tô Đát Kỷ giở thói xấu xa liền kêu suốt cả đêm.
Thẳng đến khi sắc trời có chút sáng trong, mới lặng lẽ hài lòng mà ngủ thiếp đi.
Tiêu Ngự thì thảm rồi, bị hành hạ một đêm không ngủ không nói, cái giờ này phải lập tức đi vào triều.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Hắn đưa tay vuốt vuốt huyệt thái dương, lại nhéo nhéo mi tâm, hai mắt xuất hiện đầy tơ máu, vô cùng mệt mỏi từ trước bàn sách đứng lên rồi đi về giường.
Cũng không thể để đám nô tài tiến đến liền bắt gặp bộ dáng này của chính mình.
Trên đường đi qua, Tiêu Ngự đem y phục trên thân cởi ra, tiện tay quăng tạp nhạp đầy đất, tạo nên cảnh tượng k*ch t*nh giả b*n r* bốn phía, sau đó nằm trên giường, nhắm mắt chờ đợi Phùng Lực đến.
Kết quả Phùng công công còn chưa đến, ngược lại là Tô muội muội đến.
Tô Đát Kỷ cảm giác được chỗ bên cạnh trũng xuống, lập tức xoay người ra phía ngoài một cái, dán vào trên thân Tiêu Ngự.
Trong miệng nàng lầm bầm một chút, sau đó liền chui vào trong ngực của hắn.
Tiêu Ngự không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy cánh tay của mình lập tức kẹp vào giữa hai cục bông mềm mại nhẵn mịn!
Da thịt cực kỳ ấm áp lại tinh tế, làm cho hắn sảng khoái đến hồn đều muốn bay đi.
Thân thể bỗng nổi lên phản ứng, hô hấp cũng bắt đầu dồn dập lên, hắn có chút lúng túng đưa tay muốn đẩy tiểu mỹ nhân trong ngực ra, không nghĩ tới Phùng Lực không nhanh không chậm vừa vặn tiến đến.
"Hoàng Thượng?"
Hắn đứng ở vị trí cách giường ba bước, có chút do dự nhỏ nhẹ kêu một tiếng. Editor: Miêu Bàn Tử
Hôm qua cái giường này rung lên kẽo kẹt một đêm, tiếng tiểu quý nhân nũng nịu kêu hắn cũng nghe thấy, khiến cho hắn mặt đỏ tới mang tai, tâm can cũng phát run, lại nói tiếng kêu cũng vừa dừng lại không lâu.
Hoàng Thượng đã vất vả một đêm, còn có thể lên lên triều sao?
Phùng Lực có chút bận tâm.
Nhưng Tiêu Ngự lại không nghĩ tới, mệt chết cũng phải lên.
Không thể để triều hoang phế.
Hắn liếc qua Tô Đát Kỷ đang ôm cánh tay mình ngủ say sưa, bất đắc dĩ thở dài.
Lần sau hạ ít thuốc một chút.
"Hầu hạ đi."
Bởi vì cuống họng nhịn cả đêm nên có chút khàn khàn, Phùng Lực vội vàng bưng một chén ấm áp trà sâm mật ong lên, cho Tiêu Ngự thấm giọng.
Sau đó... Đã nhìn thấy nơi nào đó hùng dũng oai phong còn chưa kịp hạ xuống.
"Ách, Hoàng Thượng đã chinh chiến một đêm, lại còn mạnh mẽ trụ vững không ngã!"
Trong lòng của hắn thán phục một câu, trong ánh mắt mang theo chút thương hại nhìn về thân ảnh không một chút phản ứng sau màn che kia,
"Ngày hôm qua chắc là tiểu quý nhân bị giày vò thảm rồi."
Phùng Lực vạn vạn không ngờ rằng, người bị giày vò đêm qua lại là chủ tử hắn.
Dựa theo quy củ, lúc Hoàng Thượng đứng dậy, phi tần thị tẩm phải đứng dậy hầu hạ theo, nhưng nhìn tình huống này...
Một người không có ý tứ đứng lên, một người khác c*̃ng không có ý nghĩ gọi dậy.
Đúng vậy, trên người tiểu quý nhân này, số lần phá lệ hơi nhiều.
Trong lòng Phùng Lực có so sánh, sau đó liền ngậm miệng không đề cập tới vấn đề này.
Một đám cung nữ tay chân lưu loát thu thập xong, Tiêu Ngự cũng ăn chút gì đó lót dạ, sau đó giữ vững tinh thần liền lên triều.
Trước khi ra cửa còn cố ý phân phó một câu,
"Cứ để cho nàng ngủ."
Sủng ái chi tình, có thể thấy được chút ít.
Thế là chỉ qua thời gian nửa chén trà nhỏ, tin tức "Hoàng Thượng may mắn tân tấn quý nhân một đêm, thẳng đến bình minh" đã mọc cánh, bay khắp mỗi ngóc ngách xó xỉnh ở hậu cung.
Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu
Có người bát quái hơn, miêu tả sinh động y như thật, nói rằng lúc Hoàng Thượng đi ra, dưới mắt là quầng đen thâm lại thế nào, thần sắc mệt mỏi như thế nào, nhưng tư thế lại tràn đầy khí thế dâng trào!
Một đám phi tần lẫn nô tỳ ghen tỵ đến đỏ hai con mắt, khăn tay đều bị cắn nát mấy mảnh.
Các nàng chỉ hận không thể lấy thân thay thế!
- ------✡-------
✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:
- Não bổ quá là bệnh:))))))
🌹Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái🌹Meo~
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Review sương sương
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51: Vị diện 2 : Tổng giám đốc, nón xanh mang tốt chứ?
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116: Vị diện 3 : Luôn có ái phi ám sát trẫm
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Không tìm thấy chương nào phù hợp