Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 62
Edit: Thủy Tích
Chờ sau khi vệ sĩ trùm bao bố hai vợ chồng cô cả xong, Lý Tân Hạo mới thảnh thơi đi từ cửa thang lầu ra ngoài, vừa vào phòng đã đi lên trước cho người trong bao bố hai cú đá. Nhìn bộ dáng bọn họ ở trong bao bố không dám cũng không thể phản kháng, khóe miệng Lý Tân Hạo kéo ra một nụ cười lạnh.
Trước nay, cậu không phải là một người nhân từ dễ nương tay. Nếu không thì ở đời trước sau khi bị Hàn Đông Lỗi phản bội thì cậu đã không dùng một ngọn đuốc đốt cả ba người luôn rồi.
Nhưng sau khi đốt rồi mới thấy hối hận, cha mẹ phải làm thế nào đây.
Đá mạnh mấy cú, Lý Tân Hạo cảm thấy vui sướиɠ cả người, liền rời khỏi nhà cô cả.
Lúc lên lại xe: "Chúng ta quay lại thành phố Hạ Giang đi. Ngày mốt em còn phải đi học."
"Được."
Mặc dù cô cả cùng dượng cả không phải là người thành thật, nhưng có người trời sinh ra đã ti tiện từ trong xương cốt rồi. Tối hôm qua bị dạy dỗ cũng không dám quên, qua ngày hôm sau liền không dám nói ra chữ nào cả.
Sáng sớm, Lý Tân Hạo đã gọi điện thoại cho mẹ Lý, nói cậu và Sơ Lam Phong đã trở về thành phố Hạ Giang rồi, ngày mai còn phải đi học.
Mẹ Lý dặn dò cậu cứ yên tâm học hành, không cần lo lắng chuyện trong nhà nữa.
Cúp điện thoại, Lý Tân Hạo lại ngủ tiếp.
Mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho cha mẹ là vì không muốn họ lo lắng.
Người còn chưa ngủ đã có một cánh tay duỗi ra, ngang ngược mà vòng lên eo cậu, kéo cả người cậu vào trong lồng ngực, tiếp đó là hơi thở mập mờ ấm áp phun ở bên tai cậu.
Lý Tân Hạo xoay cả người lại, vùi mặt vào trong lồng ngực đối phương, chân nhỏ nhét vào g*** h** ch*n đối phương, tiếp tục ngủ.
"Sao lại giống con mèo nhỏ quá vậy." Sơ Lam Phong khẽ nói một câu. Hôm qua, lúc trở lại khách sạn Hương Châu đã là ba giờ sáng rồi. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, hai người cũng không còn sức lực để hôn môi nữa. Mà lúc này mới sáu giờ sáng, cơn buồn ngủ vẫn còn nồng đậm.
Một lần nữa tỉnh dậy, đã là mười giờ trưa rồi.
Lý Tân Hạo dùng chân đá đá người đàn ông bên cạnh: "Sơ Lam Phong, em đói." Thời điểm đau khổ nhất của đời người, chính là bị đói tỉnh.
Sơ Lam Phong ừ một tiếng: "Tôi cũng đói." Chọt chọt nơi nào đó vào Lý Tân Hạo.
Đàn ông vào buổi sáng không thể đụng được.
"Hừ, lưu manh." Lý Tân Hạo nhảy xuống giường.
Nhưng mà, còn chưa đặt chân xuống đất thì đã bị người nào đó bắt lại. Vừa mở mắt ra, bốn mắt đã nhìn vào nhau. Người đàn ông tuấn tú, đôi tròng mắt đen sâu, cất giấu ɖu͙ƈ niệm còn chưa trút ra hết, nhưng lại ngấm ngầm chịu đựng.
Lý Tân Hạo nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh. Đúng là, người đàn ông vào lúc này rất là gợi cảm.
"Nếu em còn nhìn nữa thì phải đút tôi thật đó." Sơ Lam Phong gằn giọng cảnh cáo.
Lý Tân Hạo chớp chớp mắt, rồi đột nhiên mang theo tò mò hỏi: "Sơ Lam Phong, anh là xử nam hả?"
Tròng mắt sâu hoắm của Sơ Lam Phong nhìn chằm chằm cậu, nhưng không nói lời nào cả.
Lý Tân Hạo vui hớn hở, vòng hai tay ra sau cần cổ Sơ Lam Phong: "Sơ Lam Phong, em còn là xử nam, còn anh thì sao?"
Sơ Lam Phong đều đã nảy sinh ý muốn dùng một cái tát đập chết Lý Tân Hạo. Nhưng y chỉ nheo mắt lại, vươn tay sờ vào bên trong quần Lý Tân Hạo: "Tôi còn chưa từng làm đàn ông, hôm nay em muốn thử hả?"
Lý Tân Hạo chỉ cười, ánh mắt cong thành vầng trăng non, cộng thêm vẻ ngoài của cậu rất xinh đẹp, vừa như vậy liền rạng rỡ hơn nhiều: "Sơ Lam Phong, em không thích đàn ông không có kinh nghiệm."
Chờ sau khi vệ sĩ trùm bao bố hai vợ chồng cô cả xong, Lý Tân Hạo mới thảnh thơi đi từ cửa thang lầu ra ngoài, vừa vào phòng đã đi lên trước cho người trong bao bố hai cú đá. Nhìn bộ dáng bọn họ ở trong bao bố không dám cũng không thể phản kháng, khóe miệng Lý Tân Hạo kéo ra một nụ cười lạnh.
Trước nay, cậu không phải là một người nhân từ dễ nương tay. Nếu không thì ở đời trước sau khi bị Hàn Đông Lỗi phản bội thì cậu đã không dùng một ngọn đuốc đốt cả ba người luôn rồi.
Nhưng sau khi đốt rồi mới thấy hối hận, cha mẹ phải làm thế nào đây.
Đá mạnh mấy cú, Lý Tân Hạo cảm thấy vui sướиɠ cả người, liền rời khỏi nhà cô cả.
Lúc lên lại xe: "Chúng ta quay lại thành phố Hạ Giang đi. Ngày mốt em còn phải đi học."
"Được."
Mặc dù cô cả cùng dượng cả không phải là người thành thật, nhưng có người trời sinh ra đã ti tiện từ trong xương cốt rồi. Tối hôm qua bị dạy dỗ cũng không dám quên, qua ngày hôm sau liền không dám nói ra chữ nào cả.
Sáng sớm, Lý Tân Hạo đã gọi điện thoại cho mẹ Lý, nói cậu và Sơ Lam Phong đã trở về thành phố Hạ Giang rồi, ngày mai còn phải đi học.
Mẹ Lý dặn dò cậu cứ yên tâm học hành, không cần lo lắng chuyện trong nhà nữa.
Cúp điện thoại, Lý Tân Hạo lại ngủ tiếp.
Mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho cha mẹ là vì không muốn họ lo lắng.
Người còn chưa ngủ đã có một cánh tay duỗi ra, ngang ngược mà vòng lên eo cậu, kéo cả người cậu vào trong lồng ngực, tiếp đó là hơi thở mập mờ ấm áp phun ở bên tai cậu.
Lý Tân Hạo xoay cả người lại, vùi mặt vào trong lồng ngực đối phương, chân nhỏ nhét vào g*** h** ch*n đối phương, tiếp tục ngủ.
"Sao lại giống con mèo nhỏ quá vậy." Sơ Lam Phong khẽ nói một câu. Hôm qua, lúc trở lại khách sạn Hương Châu đã là ba giờ sáng rồi. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, hai người cũng không còn sức lực để hôn môi nữa. Mà lúc này mới sáu giờ sáng, cơn buồn ngủ vẫn còn nồng đậm.
Một lần nữa tỉnh dậy, đã là mười giờ trưa rồi.
Lý Tân Hạo dùng chân đá đá người đàn ông bên cạnh: "Sơ Lam Phong, em đói." Thời điểm đau khổ nhất của đời người, chính là bị đói tỉnh.
Sơ Lam Phong ừ một tiếng: "Tôi cũng đói." Chọt chọt nơi nào đó vào Lý Tân Hạo.
Đàn ông vào buổi sáng không thể đụng được.
"Hừ, lưu manh." Lý Tân Hạo nhảy xuống giường.
Nhưng mà, còn chưa đặt chân xuống đất thì đã bị người nào đó bắt lại. Vừa mở mắt ra, bốn mắt đã nhìn vào nhau. Người đàn ông tuấn tú, đôi tròng mắt đen sâu, cất giấu ɖu͙ƈ niệm còn chưa trút ra hết, nhưng lại ngấm ngầm chịu đựng.
Lý Tân Hạo nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh. Đúng là, người đàn ông vào lúc này rất là gợi cảm.
"Nếu em còn nhìn nữa thì phải đút tôi thật đó." Sơ Lam Phong gằn giọng cảnh cáo.
Lý Tân Hạo chớp chớp mắt, rồi đột nhiên mang theo tò mò hỏi: "Sơ Lam Phong, anh là xử nam hả?"
Tròng mắt sâu hoắm của Sơ Lam Phong nhìn chằm chằm cậu, nhưng không nói lời nào cả.
Lý Tân Hạo vui hớn hở, vòng hai tay ra sau cần cổ Sơ Lam Phong: "Sơ Lam Phong, em còn là xử nam, còn anh thì sao?"
Sơ Lam Phong đều đã nảy sinh ý muốn dùng một cái tát đập chết Lý Tân Hạo. Nhưng y chỉ nheo mắt lại, vươn tay sờ vào bên trong quần Lý Tân Hạo: "Tôi còn chưa từng làm đàn ông, hôm nay em muốn thử hả?"
Lý Tân Hạo chỉ cười, ánh mắt cong thành vầng trăng non, cộng thêm vẻ ngoài của cậu rất xinh đẹp, vừa như vậy liền rạng rỡ hơn nhiều: "Sơ Lam Phong, em không thích đàn ông không có kinh nghiệm."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Review
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33: 033. Nếu như sủng ái là một loại yêu
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86: 086. TÔI YÊU EM
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98: :.: QUYỂN 2: HỨA HẸN MỘT ĐỜI KHÔNG HỐI TIẾC:.:
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140: : .: Quyển 3: Kiếp sau, chúng ta lại yêu thêm một đời được không?: .:
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160: Trái tim em đang vì anh mà đập
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163: Anh là người mà vận mệnh đã chú định cho em
Chương 164: 164: Tôi thừa nhận, tôi yêu em
Chương 165: 165: Đợi tới ngày anh yêu em hơn sinh mệnh...
Chương 166: 166: Yêu em là điều khiến anh phải kiêu ngạo
Chương 167: 167: Bởi vì anh muốn thấy em tỏa sáng
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178: Toàn văn hoàn
Không tìm thấy chương nào phù hợp