Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 54: Tuyết u sầu
Màn đêm dần buông xuống, ánh đèn từ tòa cao ốc xa xa trông như đóa anh túc xòe cánh rực rỡ. Cảnh tuyết chốn thành thị trái ngược hẳn với nông thôn. Tại quê Lâm Lang, trời vừa đổ tuyết, thôn xóm liền chìm vào yên tĩnh, ngoại trừ ngọn cây và cánh chim màu đen thì còn mỗi sắc trắng trải dài. Vào đêm, ánh đèn kiều diễm nồng ấm hắt ra từ những ngôi nhà khiến lòng người không khỏi ấm áp và thanh thản.
Sau này, người trẻ tuổi trong thôn ít dần, mùa đông càng thêm già cỗi, ban ngày cũng không thấy bóng người, cánh đồng trở nên mênh mông trống trải hơn. Nhưng cảnh tuyết thành phố lại rất sôi động, dẫu trên phố vắng người đi đường, bản thân đường xá đã đượm sẵn vẻ náo nhiệt. Người tha hương nhìn cảnh ấy bỗng có chút xốn xang, lại có chút bi ai vì không nơi nương tựa.
Lúc Hàn Tuấn đẩy cửa vào, Lâm Lang đang ôn bài, mắt lại thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Quần áo hắn mua Lâm Lang chỉ mặc trong nhà, đôi khi ngay cả mác áo cũng không cắt. Hắn gõ cửa tượng trưng, Lâm Lang hoàn hồn, hỏi: "Muốn ăn cơm sao?"
Hàn Tuấn cười cười: "Mặc nhiều quần áo chút, lần này đi hơi xa đấy."
Lâm Lang đứng lên, đóng sách lại: "Sáng sớm mai tôi còn phải đi học."
"Không trễ quá đâu, mười giờ là về tới nhà rồi."
Trên đường đi, Lâm Lang uể oải không nói gì. Hàn Tuấn liếc cậu một cái, nói: "Vẫn đang suy nghĩ về tiệc mừng năm mới à?"
Lâm Lang im lặng, xoay mặt nhìn cửa sổ. Dưới đèn đường đọng đầy tuyết, thỉnh thoảng còn bay vào xe. Cửa sổ chậm rãi khép lại, Hàn Tuấn cất giọng có chút nghiêm khắc: "Người đã không khỏe còn mở cửa sổ."
Lâm Lang dứt khoát nhắm mắt, mặt mày dịu ngoan xinh đẹp, nhưng luôn mang theo vẻ không cam tâm và ẩn nhẫn trước sau như một.
Đến nơi, Lâm Lang phát hiện bên trong có rất nhiều người đàn ông đeo kính đen, ai nấy cũng ngẩng đầu ưỡn ngực, thấy Hàn Tuấn thì rối rít gọi anh Hàn, y hệt mấy phim thổ phỉ cậu từng xem. Thư ký Lưu trong công ty Hàn Tuấn cũng có mặt, đây là lần đầu tiên Lâm Lang gặp người đàn ông ba mươi tuổi, diện mạo nho nhã, dáng cười có vài phần khôn khéo này. Mặt Hàn Tuấn không chút biến chuyển, đi tới hỏi: "Tụi Quách Đông Dương đâu?"
Thư ký Lưu vội thưa: "Đang chờ đằng trước. Mấy người Mạnh tổng cũng đến rồi, đang ở trên lầu."
Nói xong, thư ký Lưu lập tức lùi ra sau mấy bước. Hàn Tuấn quay lại bảo Lâm Lang: "Em vào trước đi, tôi bàn chuyện với mấy lão tổng một lát."
Lâm Lang giữ chặt hắn, ánh mắt hơi hoảng sợ. Người nọ mỉm cười: "Toàn người em quen cả mà, Cao Chí Kiệt, có cả đám Trần Lâm nữa."
Lâm Lang mở cửa, Cao Chí Kiệt đang cười nói giỡn hớt, thấy cậu vào thì hấp tấp đứng dậy vẫy tay: "Sao giờ mới tới?"
Lâm Lang chào hỏi rồi ngồi xuống, hỏi khẽ: "Bên ngoài có quá trời vệ sĩ, đừng nói là xã hội đen thật nha?"
Trần Lâm ngậm cười, hỏi: "Sao em lại nghĩ họ là xã hội đen?"
Mặt Lâm Lang đỏ lên, tự biết mình hiểu lầm rồi. Cao Chí Kiệt cười nói: "Mấy người đó toàn của mấy tay giàu xổi mang đến, đầu năm nay cứ có tí tiền là bày đặt khoe khoang đú đởn, sau này cậu dòm riết cũng quen thôi."
Trần Lâm liếc nhìn Cao Chí Kiệt, cười cười chẳng nói gì. Bọn họ đã được nhắc nhở không được lắm lời về chuyện của Hàn Tuấn.
Hai ngày nay Lâm Lang ăn không ngon, chỉ ăn qua loa dăm ba miếng rồi ngưng. Cậu ngắm tuyết tung bay ngoài trời, phong cảnh dưới đèn đường xinh đẹp khôn tả, liền muốn ra ngoài đi dạo. Cao Chí Kiệt giữ cậu lại: "Nhóc cậu đừng chạy lung tung, nhỡ Hàn Tuấn tìm cậu thì sao?"
Lâm Lang gạt tay hắn ra, đỏ mặt nói: "Anh ta không thèm quan tâm tôi đâu. Tôi chỉ ra ngoài đi mấy vòng thôi, lát về liền."
Cao Chí Kiệt muốn nói lại thôi, hắn cũng biết Lâm Lang ương ngạnh, vả lại bản thân hắn cũng quen rồi. Huống chi quen biết lâu ngày, hắn dần dà tôn trọng Lâm Lang hơn nhiều, đành phải thả tay ra. Lâm Lang vừa đến cửa hành lang thì bắt gặp Hàn Tuấn ra khỏi thang máy, cậu luống cuống chạy chậm ra ngoài.
Con đường dành riêng cho người đi bộ, vốn dĩ rất phồn hoa tấp nập, song vì tuyết rơi nên đâm ra quạnh quẽ quá đỗi. Hai hàng ngô đồng ven đường giăng đầy đèn trang trí màu vàng, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy như hai tia sáng vàng kim kéo dài đến tận bóng đêm thăm thẳm, vẻ hoa lệ tột độ tăng thêm mấy phần đau thương trong đêm đông. Cậu mặc khá mỏng, bên ngoài chỉ khoác áo bông, ôm tay sải bước trên con phố dài, ngắm nghía đèn màu rực rỡ trong đêm. Bên trong cửa kính có người đang uống cà phê, có người đang ăn cơm chuyện trò vui vẻ, những đôi tình nhân thắm thiết đi lướt qua cậu. Cuộc sống cách xa cậu dằng dặc ấy, hạnh phúc biết bao, tuyệt vời biết bao.
Cậu chợt cảm thấy thương cảm khôn xiết, nỗi thương cảm không lý do, chậm rãi thấm ra từ nơi sâu thẳm trong đáy lòng, ấm nóng ẩm ướt như nước mắt. Hàn Tuấn đã ra ngoài tìm, hắn đi theo cậu, gọi: "Lâm Lang."
Bông tuyết nhỏ vụn rơi lác đác, Lâm Lang ngoảnh lại, nở nụ cười buồn bã: "Tôi muốn đi một mình một lát."
Dứt lời, cậu quay đầu đi tiếp. Ngay khoảnh khắc quay đầu, trong mắt Lâm Lang rơi xuống một giọt lệ, Hàn Tuấn cách xa nên chỉ trông thấy tóc mái cậu khẽ bay theo gió, hỗn độn mà mềm mại. Xung quanh là tuyết trắng và đèn hoa lộng lẫy, trong sáng lung linh.
Sau này, người trẻ tuổi trong thôn ít dần, mùa đông càng thêm già cỗi, ban ngày cũng không thấy bóng người, cánh đồng trở nên mênh mông trống trải hơn. Nhưng cảnh tuyết thành phố lại rất sôi động, dẫu trên phố vắng người đi đường, bản thân đường xá đã đượm sẵn vẻ náo nhiệt. Người tha hương nhìn cảnh ấy bỗng có chút xốn xang, lại có chút bi ai vì không nơi nương tựa.
Lúc Hàn Tuấn đẩy cửa vào, Lâm Lang đang ôn bài, mắt lại thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Quần áo hắn mua Lâm Lang chỉ mặc trong nhà, đôi khi ngay cả mác áo cũng không cắt. Hắn gõ cửa tượng trưng, Lâm Lang hoàn hồn, hỏi: "Muốn ăn cơm sao?"
Hàn Tuấn cười cười: "Mặc nhiều quần áo chút, lần này đi hơi xa đấy."
Lâm Lang đứng lên, đóng sách lại: "Sáng sớm mai tôi còn phải đi học."
"Không trễ quá đâu, mười giờ là về tới nhà rồi."
Trên đường đi, Lâm Lang uể oải không nói gì. Hàn Tuấn liếc cậu một cái, nói: "Vẫn đang suy nghĩ về tiệc mừng năm mới à?"
Lâm Lang im lặng, xoay mặt nhìn cửa sổ. Dưới đèn đường đọng đầy tuyết, thỉnh thoảng còn bay vào xe. Cửa sổ chậm rãi khép lại, Hàn Tuấn cất giọng có chút nghiêm khắc: "Người đã không khỏe còn mở cửa sổ."
Lâm Lang dứt khoát nhắm mắt, mặt mày dịu ngoan xinh đẹp, nhưng luôn mang theo vẻ không cam tâm và ẩn nhẫn trước sau như một.
Đến nơi, Lâm Lang phát hiện bên trong có rất nhiều người đàn ông đeo kính đen, ai nấy cũng ngẩng đầu ưỡn ngực, thấy Hàn Tuấn thì rối rít gọi anh Hàn, y hệt mấy phim thổ phỉ cậu từng xem. Thư ký Lưu trong công ty Hàn Tuấn cũng có mặt, đây là lần đầu tiên Lâm Lang gặp người đàn ông ba mươi tuổi, diện mạo nho nhã, dáng cười có vài phần khôn khéo này. Mặt Hàn Tuấn không chút biến chuyển, đi tới hỏi: "Tụi Quách Đông Dương đâu?"
Thư ký Lưu vội thưa: "Đang chờ đằng trước. Mấy người Mạnh tổng cũng đến rồi, đang ở trên lầu."
Nói xong, thư ký Lưu lập tức lùi ra sau mấy bước. Hàn Tuấn quay lại bảo Lâm Lang: "Em vào trước đi, tôi bàn chuyện với mấy lão tổng một lát."
Lâm Lang giữ chặt hắn, ánh mắt hơi hoảng sợ. Người nọ mỉm cười: "Toàn người em quen cả mà, Cao Chí Kiệt, có cả đám Trần Lâm nữa."
Lâm Lang mở cửa, Cao Chí Kiệt đang cười nói giỡn hớt, thấy cậu vào thì hấp tấp đứng dậy vẫy tay: "Sao giờ mới tới?"
Lâm Lang chào hỏi rồi ngồi xuống, hỏi khẽ: "Bên ngoài có quá trời vệ sĩ, đừng nói là xã hội đen thật nha?"
Trần Lâm ngậm cười, hỏi: "Sao em lại nghĩ họ là xã hội đen?"
Mặt Lâm Lang đỏ lên, tự biết mình hiểu lầm rồi. Cao Chí Kiệt cười nói: "Mấy người đó toàn của mấy tay giàu xổi mang đến, đầu năm nay cứ có tí tiền là bày đặt khoe khoang đú đởn, sau này cậu dòm riết cũng quen thôi."
Trần Lâm liếc nhìn Cao Chí Kiệt, cười cười chẳng nói gì. Bọn họ đã được nhắc nhở không được lắm lời về chuyện của Hàn Tuấn.
Hai ngày nay Lâm Lang ăn không ngon, chỉ ăn qua loa dăm ba miếng rồi ngưng. Cậu ngắm tuyết tung bay ngoài trời, phong cảnh dưới đèn đường xinh đẹp khôn tả, liền muốn ra ngoài đi dạo. Cao Chí Kiệt giữ cậu lại: "Nhóc cậu đừng chạy lung tung, nhỡ Hàn Tuấn tìm cậu thì sao?"
Lâm Lang gạt tay hắn ra, đỏ mặt nói: "Anh ta không thèm quan tâm tôi đâu. Tôi chỉ ra ngoài đi mấy vòng thôi, lát về liền."
Cao Chí Kiệt muốn nói lại thôi, hắn cũng biết Lâm Lang ương ngạnh, vả lại bản thân hắn cũng quen rồi. Huống chi quen biết lâu ngày, hắn dần dà tôn trọng Lâm Lang hơn nhiều, đành phải thả tay ra. Lâm Lang vừa đến cửa hành lang thì bắt gặp Hàn Tuấn ra khỏi thang máy, cậu luống cuống chạy chậm ra ngoài.
Con đường dành riêng cho người đi bộ, vốn dĩ rất phồn hoa tấp nập, song vì tuyết rơi nên đâm ra quạnh quẽ quá đỗi. Hai hàng ngô đồng ven đường giăng đầy đèn trang trí màu vàng, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy như hai tia sáng vàng kim kéo dài đến tận bóng đêm thăm thẳm, vẻ hoa lệ tột độ tăng thêm mấy phần đau thương trong đêm đông. Cậu mặc khá mỏng, bên ngoài chỉ khoác áo bông, ôm tay sải bước trên con phố dài, ngắm nghía đèn màu rực rỡ trong đêm. Bên trong cửa kính có người đang uống cà phê, có người đang ăn cơm chuyện trò vui vẻ, những đôi tình nhân thắm thiết đi lướt qua cậu. Cuộc sống cách xa cậu dằng dặc ấy, hạnh phúc biết bao, tuyệt vời biết bao.
Cậu chợt cảm thấy thương cảm khôn xiết, nỗi thương cảm không lý do, chậm rãi thấm ra từ nơi sâu thẳm trong đáy lòng, ấm nóng ẩm ướt như nước mắt. Hàn Tuấn đã ra ngoài tìm, hắn đi theo cậu, gọi: "Lâm Lang."
Bông tuyết nhỏ vụn rơi lác đác, Lâm Lang ngoảnh lại, nở nụ cười buồn bã: "Tôi muốn đi một mình một lát."
Dứt lời, cậu quay đầu đi tiếp. Ngay khoảnh khắc quay đầu, trong mắt Lâm Lang rơi xuống một giọt lệ, Hàn Tuấn cách xa nên chỉ trông thấy tóc mái cậu khẽ bay theo gió, hỗn độn mà mềm mại. Xung quanh là tuyết trắng và đèn hoa lộng lẫy, trong sáng lung linh.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Lâm Lang
Chương 2: 2: Chân ướt chân ráo lên thành phố
Chương 3: 3: Tình yêu trời định
Chương 4: 4: Lần đầu gặp mặt
Chương 5: 5: Một ánh mắt trọn cuộc đời
Chương 6: 6: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 7: 7: Gặp lại
Chương 8: 8: Sinh hoạt bình thản
Chương 9: 9: Sự dịu dàng độc nhất
Chương 10: 10: Cùng hát khúc tình ca
Chương 11: 11: Đoạn đường dài của hai người
Chương 12: 12: Buổi liên hoan đầu tiên
Chương 13: 13: Khởi đầu một cuộc tình
Chương 14: 14: Bị nhốt ngoài trường
Chương 15: 15: Đêm chung phòng ám muội
Chương 16: 16: Chuồn êm
Chương 17: 17: Oan gia ngõ hẹp
Chương 18: 18: Cậu ấy là người của tôi
Chương 19: 19: Ở chung?!
Chương 20: 20: Trần trụi gặp nhau
Chương 21: 21: Ở chung lúng túng
Chương 22: 22: Xung đột trong phòng tắm
Chương 23: 23: Sự kiện ảnh chụp
Chương 24: 24: Cậu không cần nói dối
Chương 25: 25: Sinh nhật vui vẻ
Chương 26: 26: Tình yêu và Âm mưu
Chương 27: 27: Lần đầu chung giường
Chương 28: 28: Hàn Tuấn
Chương 29: 29: Lời nói dối bị vạch trần
Chương 30: 30: Cho ăn
Chương 31: 31: Không phải ghét bỏ
Chương 32: 32: Bắt đầu ở chung
Chương 33: 33: Lửa dục
Chương 34: 34: Số mệnh đã định
Chương 35: 35: Đàn ông lăng nhăng
Chương 36: 36: Chậm rãi hòa hợp
Chương 37: 37: Nước biển và ngọn lửa
Chương 38: 38: Vốn liếng đàn ông
Chương 39: 39: Sự dịu dàng bá đạo
Chương 40: 40: Ngọc quý tỏa sáng
Chương 41: 41: Tình nồng khó nén
Chương 42: 42: Ác ma ra trận
Chương 43: 43: Nụ hôn đầu cuồng dã
Chương 44: 44: Ngang ngược chiếm đoạt
Chương 45: 45: Không nơi trốn chạy
Chương 46: 46: Tia nắng xuân trong đêm đông
Chương 47: 47: Âm mưu và dương mưu
Chương 48: 48: Ăn no dửng mỡ
Chương 49: 49: Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê
Chương 50: 50: Trận tuyết đầu mùa
Chương 51: 51: Ép buộc đút ăn
Chương 52: 52: Tình trong khăn quàng cổ
Chương 53: 53: Không đường thoái lui
Chương 54: 54: Tuyết u sầu
Chương 55: 55: Say rượu
Chương 56: 56: Chinh phục tuyệt đối
Chương 57: 57: Tuyết thăm thẳm
Chương 58: 58: Không phải số mệnh của mình
Chương 59: 59: Bất đắc dĩ
Chương 60: 60: Thỏa thuận ở chung
Chương 61: 61: Ông chú già
Chương 62: 62: Chân tướng không nên biết
Chương 63: 63: Mở mày mở mặt
Chương 64: 64: Quà sinh nhật
Chương 65: 65: Hoa hồng
Chương 66: 66: Thật lòng đáp lại
Chương 67: 67: Ngủ chung giường
Chương 68: 68: Mộng xuân
Chương 69: 69: Bản chất thật của người nọ
Chương 70: 70: Chạm phát là nổ
Chương 71: 71: Ghen
Chương 72: 72: Dịu dàng thắm thiết
Chương 73: 73: Tài nấu nướng của Hàn Tuấn
Chương 74: 74: Trận chiến cuối cùng
Chương 75: 75: Buông tay
Chương 76: 76: Tết Âm lịch
Chương 77: 77: Gặp lại vẫn hoài niệm
Chương 78: 78: Gặp lại lần nữa
Chương 79: 79: Dây dưa không rõ
Chương 80: 80: Hoa tình
Chương 81: 81: Thư tình
Chương 82: 82: Bạn gái
Chương 83: 83: Dốc bầu tâm sự
Chương 84: 84: Cuộc chiến tự do
Chương 85: 85: Sinh tử chỉ trong chớp mắt
Chương 86: 86: Tình đắm say
Chương 87: 87: Lần thứ hai ở chung
Chương 88: 88: Đêm mê loạn
Chương 89: 89: Bi kịch và kinh dị
Chương 90: 90: Như một cách trừng phạt
Chương 91: 91: Phim tình cảm
Chương 92: 92: Ngã bệnh
Chương 93: 93: Sinh tình (1)
Chương 94: 94: Sinh tình (2)
Chương 95: 95: Xúc cảm mãnh liệt
Chương 96: 96: Ý loạn tình mê
Chương 97: 97: Tài năng mới lộ
Chương 98: 98: Sinh hoạt ngọt ngào
Chương 99: 99: Du lịch
Chương 100: 100: Thời khắc gió nổi lên
Chương 101: 101: Sánh bước trong mưa gió
Chương 102: 102: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 103: 103: Thổ lộ chân tình
Chương 104: 104: Yêu chiều
Chương 105: 105: Tương kế tựu kế
Chương 106: 106: "Không gian riêng"
Chương 107: 107: Cuộc sống hạnh phúc
Chương 108: 108: Tà tâm chưa tắt
Chương 109: 109: Hào quang nở rộ
Chương 110: 110: Dốc lòng dạy dỗ
Chương 111: 111: Về nhà
Chương 112: 112: Giữa hè
Chương 113: 113: Thất nguyệt lưu Hỏa
Chương 114: 114: Tình yêu bại lộ
Chương 115: 115: Hố sâu đầu tiên
Chương 116: 116: Tình thân trên hết
Chương 117: 117: Tình thâm không thọ
Chương 118: 118: Về trường
Chương 119: 119: Làm nũng
Chương 120: 120: Nổi khắp toàn trường
Chương 121: 121: Tình bạn
Chương 122: 122: Lời thật lòng
Chương 123: 123: Trời mưa
Chương 124: 124: Kỳ nghỉ Trung thu
Chương 125: 125: Lưỡng tình tương duyệt
Chương 126: 126: Đêm Trung thu
Chương 127: 127: Em yêu anh
Chương 128: 128: Như keo như sơn
Chương 129: 129: Cuộc chiến của hai người
Chương 130: 130: Chân tình trong cơn say
Chương 131: 131: Ý loạn tình mê
Chương 132: 132: Địa ngục thiên đường
Chương 133: 133: Nhìn lá rụng biết thu sang
Chương 134: 134: Tái sinh
Chương 135: 135: Loại tình cảm thứ tư
Chương 136: 136: Nhung nhớ không bằng gặp lại
Chương 137: 137: Tranh cãi một trận
Chương 138: 138: Được ăn cả ngã về không
Chương 139: 139: Chẳng thể ngừng yêu
Chương 140: 140: Trừng phạt trong cơn xúc động
Chương 141: 141
Chương 142: 142: Nhà họ Lâm có người sắp trưởng thành
Chương 143: 143: Nhân viên phục vụ
Chương 144: 144: Tuyết đầu mùa năm 2007
Chương 145: 145: Bí mật chẳng thể nói
Chương 146: 146: Tình cũ lại cháy
Chương 147: 147: Mộc tú vu lâm, minh châu lâm lang
Chương 148: 148: Xung đột kịch liệt
Chương 149: 149: Quan hệ bao nuôi
Chương 150: 150: Lấy danh bao nuôi, chân ái là thật
Chương 151: 151: Chinh phục
Chương 152: 152: Về quê
Chương 153: 153: Chân tình giữa đại tuyết
Chương 154: 154: Thế công dịu dàng
Chương 155: 155: Tình nóng bỏng giữa ngày đông giá rét
Chương 156: 156: Yêu đương cấm kỵ
Chương 157: 157: Cùng nhau đón giao thừa
Chương 158: 158: Hành vi lưu manh
Chương 159: 159
Chương 160: 160: Năm mới vui vẻ
Chương 161: 161: Bắt đầu lại từ đầu
Chương 162: 162: Lý trí và tình cảm
Chương 163: 163: Thổ lộ tình thâm
Chương 164: 164: Tình tựa pháo hoa
Chương 165: 165: Người đàn ông tốt của gia đình
Chương 166: 166: Dịu dàng thắm thiết
Chương 167: 167: Yêu đương thời nay và thuê phòng khách sạn
Chương 168: 168: Chung phòng khiêu khích
Chương 169: 169: Yêu khi vầng dương ló dạng
Chương 170: 170: Thiên lôi địa hỏa (1)
Chương 171: 171: Thiên lôi địa hỏa (2)
Chương 172: 172: Tình yêu sống chết (1)
Chương 173: 173: Tình yêu sống chết (2)
Chương 174: 174: Tình định kiếp này
Chương 175: 175: Thang lầu xuân tình
Chương 176: 176: Đùa giỡn ấm áp
Chương 177: 177: Lão lưu manh
Chương 178: 178: Phu phu so chiêu
Chương 179: 179: Ân ái ngày mưa
Chương 180: 180: Nhất kiến chung tình, lâu ngày tình thâm
Chương 181: 181: Trời mưa, ngồi xe buýt ngắm phong cảnh
Chương 182: 182: Toilet
Chương 183: 183: Lòng ghen tuông
Chương 184: 184: Trọn đời chỉ yêu một người
Chương 185: 185: "Cuộc chiến gìn giữ" gia đình (1)
Chương 186: 186: "Cuộc chiến gìn giữ" gia đình (2)
Chương 187: 187: Thực sự ăn "dấm"
Chương 188: 188: Nụ hôn ngày xuân
Chương 189: 189: Tình nồng thắm thiết
Chương 190: 190: Tiếng sấm ngày xuân
Chương 191: 191: Câu chuyện tháng tư
Chương 192: 192: Tấm ảnh chụp chung quý giá
Chương 193: 193: "Đọc lén"
Chương 194: 194: Cuộc đời tươi đẹp
Chương 195: 195: Ba chồng giá lâm
Chương 196: 196: Chân tình
Chương 197: 197: Đời này có thể chết, nhưng chẳng thể buông tay
Chương 198: 198: Hẹn ước chia tay
Chương 199: 199: Gọi tên thật to
Chương 200: 200: Hoa nở đến đồ Mi càng thêm nồng nàn
Chương 201: 201: Nhảy sông hồi sinh
Chương 202: 202: Sinh nhật – Mộng xuân
Chương 203: 203: Năm tháng chảy trôi
Chương 204: 204: Tìm anh trong biển người
Chương 205: 205: Kết thúc
Chương 206: 206: PN 1: Tôn nghiêm đàn ông
Chương 207: 207: PN 2: Đời này kiếp này (1)
Chương 208: 208: PN 3: Đời này kiếp này (2)
Chương 209: 209: PN 4: Đời này kiếp này (3)
Chương 210: 210: PN 5: Đời này kiếp này (4)
Chương 211: 211: PN 6: Đời này kiếp này (5)
Chương 212: 212: PN 7: Đời này kiếp này (6)
Chương 213: 213: PN 8: Đời này kiếp này (7)
Chương 214: 214: PN 9: Đời này kiếp này (8)
Chương 215: 215: PN 10: Đời này kiếp này (Kết)
Không tìm thấy chương nào phù hợp